Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mờ ám – Chương 34 – 35 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
CHƯƠNG 34: TIÊN HẠ THỦ VI CƯỜNG

 

Đại học W, trước cửa nhà ăn.

 

Vu Tiệp nhìn nhóc Trịnh đột ngột xuất hiện trước mặt mình, tim nhói đau, khóe mắt cậu bên đỏ bên xanh, khóe môi bị rách một đường, cổ vẫn còn những vết đỏ nổi bật, cậu… nhất định là đau lắm!

“Vu Tiệp, cậu không sao chứ?” Nhóc Trịnh nhìn thấy cô thì tảng đá đè nặng trong tim như đã rơi xuống, gương mặt nở nụ cười, tuy cậu biết mặt đang sưng tấy, cười lên sẽ rất xấu, nhưng vừa nhìn thấy cô là niềm vui trong lòng vẫn không che giấu được.

Mắt Vu Tiệp cay cay, cậu nhóc ngốc này, người có sao là cậu mới đúng, sao chỉ nghĩ đến mình cô? Khóe môi cố nhướn lên, cô lẳng lặng kéo cậu vào nhà ăn.

Đặt thức ăn lên bàn, Vu Tiệp ngồi xuống đối diện Trịnh Phong, thấy vết thương trên mặt cậu nặng như thế mà vẫn cười dịu dàng, thì nỗi hổ thẹn trong lòng càng tăng!

“Ăn đi.” Vu Tiệp gắp thức ăn vào bát cho cậu.

“Đừng lo, tôi không sao.” Nhóc Trịnh mỉm cười nhìn cô cứ thúc giục mình, cậu biết cô cũng rất buồn, nhất định là đang tự trách bản thân.

“Còn… không sao nữa à…” Vu Tiệp xót xa nhìn vết rách ở khóe môi cậu, máu đã đông lại, đỏ đến chói mắt, gương mặt đẹp trai cũng sưng tấy lên đến mức hơi biến dạng.

“Chỉ cần cậu không sao là được.” Nhóc Trịnh thấy cô lo lắng thì càng thấy trong lòng ngọt ngào, cô thật sự đang lo cho cậu, chỉ cần cô nhớ đến cậu thì có đau gấp trăm lần, cậu cũng chịu.

“Tôi thật sự… rất xin lỗi, Tấn Tuyên… hôm qua có lẽ uống nhiều, nên mới ra tay đánh cậu, tôi thay anh ấy… xin lỗi cậu.” Nỗ hổ thẹn trong lòng càng tăng lên vì sự thông hiểu của cậu, đã bị thế mà cậu không hề tức giận!

Sắc mặt nhóc Trịnh hơi thay đổi, nhưng trong tích tắc lại mỉm cười: “Có liên quan đến cậu đâu.”

“Nhưng… anh ấy vì tôi nên mới đánh cậu, tại tôi không tốt, xin lỗi.” Vu Tiệp tay cầm đũa, đầu cúi gằm, không dám nhìn cậu.

“Có thể anh ấy hiểu lầm.” Nhóc Trịnh an ủi, “Tôi biết anh ấy luôn bảo vệ cậu như anh trai, có thể anh ấy hiểu lầm tôi dẫn cậu đi làm chuyện gì xấu, nửa đêm nửa hôm lén lút như thế, nên mới cuống lên, thực ra là tại tôi sai.”

Vu Tiệp thương xót nhìn gương mặt vẫn dịu dàng rạng rỡ của cậu, chẳng những không trách Tấn Tuyên bạo lực, mà còn quy hết tội lỗi về mình, nhóc Trịnh, nhóc Trịnh, cậu đúng là một tên siêu ngốc.

“Anh ấy đánh cậu là lỗi của anh ấy, không phải lỗi của cậu.” Nhóc ngốc, làm gì có chuyện bị đánh mà còn nói giúp cho người ta, cứ nói cô hiền lành, thật ra cậu mới là một con cừu non ấy, sao mà ngây thơ thế?

“Thấy cậu không sao là tôi yên tâm rồi.” Nhóc Trịnh nhìn cô, ánh mắt như một dòng suối nóng ấm, dịu dàng đến mức người ta nhìn thấy cũng phải mềm lòng, “Hôm qua gọi điện cho cậu mà cứ khóa máy, tôi cứ lo có chuyện.”

Vu Tiệp xấu hổ nói: “Hôm qua di động để quên trong ký túc, chắc hết pin rồi… xin lỗi.”

“Không thể trách cậu được.” Nhóc Trịnh cố gắng nhấc tay lên, khẽ vỗ vào trán cô, sự dịu dàng đó không giống tức giận mà như đang vuốt ve, có chút tiếc thương và chiều chuộng, khiến cô cảm thấy mình giống như một con mèo nhỏ vừa bị chủ nhân dạy dỗ, rất lúng túng hổ thẹn mà cũng rất cảm kích.

Vu Tiệp nhìn nhóc Trịnh, gương mặt và khóe môi tuy vẫn sưng, không nhìn thấy nụ cười dịu dàng, nhưng đôi mắt cong cong lại để lộ nụ cười, nhóc đáng thương, đã ra nông nỗi này mà còn thản nhiên được!

“Đợi tôi.” Vu Tiệp bỗng lên tiếng, rồi đứng dậy chạy ra chỗ ô cửa sổ lấy thức ăn.

Trịnh Phong nhìn theo bóng cô, nghi ngại theo dõi, cô muốn mua gì?

Lát sau, Vu Tiệp cầm hai quả trứng gà chạy về. Nhóc Trịnh cười ra vẻ thấu hiểu, cậu biết cô muốn làm gì rồi, nhưng sắc mặt không tỏ ra vẻ gì cả.

“Cậu muốn ăn trứng?” Nhóc Trịnh hỏi, cố ý làm ra vẻ ngạc nhiên.

“Cái này cho cậu.” Vu Tiệp đặt trứng trước mặt cậu, mắt chớp chớp.

“Tôi… rất khỏe mạnh, không cần thứ dinh dưỡng này.” Nhóc Trịnh mỉm cười.

“Không phải để ăn.” Cậu tưởng cô đang vỗ béo chắc, nhóc ngốc này, chẳng biết tự chăm sóc gì cả, “Cái này để lăn lên vết thương ấy.”

“Sao cơ? Tôi không biết.” Nhóc Trịnh cười trộm trong bụng, nhưng vẻ mặt vẫn tỏ ra ngờ nghệch.

“Cái này… ăn xong tôi giúp cậu làm.” Vu Tiệp nhíu mày, giục cậu ăn nhanh, dùng trứng gà để tan máu bầm là rất tốt, trứng mà nguội thì tiêu! Quả nhiên là nhóc ngốc, kiến thức phổ thông mà cũng không biết.

Nhóc Trịnh mở tròn đôi mắt ra vẻ vô tội: “Ồ.” Rồi nghiêm túc gật đầu, trong tích tắc cúi xuống, khóe môi thoáng lướt qua một nét cười khó nhận biết, có cô giúp đương nhiên là tốt nhất rồi.

Ăn xong, trong vườn hoa vắng vẻ của trường, trên băng ghế dài, có hai người đang làm cái gì rất kỳ lạ, mà còn phát ra tiếng xuýt xoa rên rỉ.

“Xin lỗi, nặng tay quá phải không?” Vu Tiệp thương xót nhìn gương mặt nhăn nhó của Trịnh Phong, nếu muốn tan máu bầm thì phải mạnh tay mới được, nhưng cứ thấy vẻ mặt cậu thế là cô lại không nỡ.

“Không sao.” Nhóc Trịnh vốn đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi quả trứng gà nóng hổi áp vào vết thương, cơn đau vẫn khiến cậu phải bật ra tiếng rên.

“Cố nhịn, như thế mới hết sưng.” Vu Tiệp một tay khẽ giữ đầu cậu, tay kia cầm trứng gà lăn mạnh vào vết thương, trái tim cũng thắt lại theo mỗi lần cậu nhăn nhó.

Nhóc Trịnh lặng lẽ ngắm Vu Tiệp đang chăm chú, dịu dàng giúp mình, nỗi xúc động như dòng suối ấm chảy trong tim, cậu thật sự đã rất lo cho cô.

Hôm qua thấy Tấn Tuyên cố kéo cô đi, cậu thấy nặng nề như thể bầu trời vừa qua cơn mưa, cứ nhớ đến ánh mắt van nài của Vu Tiệp là tim cậu lại nhói đau, Vu Tiệp lần này bị Tấn Tuyên ăn chắc rồi, Tấn Tuyên rất rõ dùng cách nào để cô khuất phục, có thể nhìn ra, trong lòng Vu Tiệp, anh ta đã chiếm một vị trí rất quan trọng.

Cậu cũng hiểu rất rõ, Tấn Tuyên đã cuống rồi.

Cho dù anh ta trước đó đã làm gì để Vu Tiệp bị tổn thương, nhưng từ hành động đêm qua đã cho thấy Tấn Tuyên rất quan tâm đến cô. Còn Vu Tiệp hình như vẫn chưa hoàn toàn nhìn ra tại sao Tấn Tuyên lại nổi cơn điên như thế, Tấn Tuyên đã ý thức được sự quan trọng của cô trong lòng anh.

Hàng lông mi của cô lấp lánh, đôi mắt đen láy phản chiếu gương mặt cậu, ánh mắt Trịnh Phong rất trầm tĩnh, cậu không muốn xa rời sự dịu dàng của cô, rất muốn dùng bóng hình mình lấp đầy đôi mắt xinh đẹp kia.

“Cứ muốn vết thương mãi mãi không lành.” Nhóc Trịnh khẽ nắm lấy tay cô, “Như thế, cậu có thể chăm sóc tôi mãi.”

Tay ngừng lại, Vu Tiệp quên mất phản ứng.

“Tôi thật sự rất thích cậu.” Trịnh Phong thốt ra từng câu từng chữ tiếng lòng mình.

Ánh mắt dịu dàng như nước, bàn tay ấm áp như ngọc, và cả nụ cười kia, cộng thêm câu nói ấy đã truyền vào tận trái tim cô, Vu Tiệp đứng đờ người, thất thần.

Nhóc Trịnh thấy cô đờ đẫn như thế thì cười khẽ trong lòng, muốn ra tay phải mạnh vào, không thể để cô trốn nữa, cậu muốn cô phải hiểu rõ tình cảm của cậu. Nếu Tấn Tuyên đã bắt đầu hành động rồi, thì có nghĩa là anh ta đã bắt đầu có phản ứng, cậu nhất định phải dùng sự dịu dàng của mình tấn công trái tim cô, trước khi cô kịp hiểu ra mọi chuyện.

Chương 35: Thoắt xa thoắt gần

 

Vu Tiệp thực sự đã rời khỏi trường như chạy trốn. 

Buổi học chiều thứ Sáu vốn là tiết thực hành, nhưng do phòng học tạm thời bị chiếm dụng để tổ chức một số hoạt động của trường nên dời sang thứ Tư tuần sau. Vu Tiệp vừa nghe tin nghỉ học đã vội vội vàng vàng xách túi ra về.

Qủa nhiên, chân vừa bước ra tới cổng trường, tin nhắn của nhóc Trịnh đã tới: “Mình cùng đi ăn tối nhé!”.

Lúc này đầu óc Vu Tiệp như tê dại, cô đảo mắt nhìn bốn phía xung quanh, rồi nhắn tin lại: “Buổi chiều được nghỉ, tôi về đến nhà rồi”.

Ngay lập tức chiếc điện thoại trong tay cô nhanh chóng vang lên tiếng chuông báo, một dòng tin nhắn hiện lên: “Tôi không muốn về nhà một mình”.

Tim Vu Tiệp khẽ nhói đau, ôi trời, cậu ấy nói như thể cô đã làm chuyện gì đáng ghét thật ấy, tự chuồn về nhà, bỏ mặc cậu ấy cô đơn đi về một mình, sao Trịnh Phong lúc nào cũng khiến cô có cảm giác tội lỗi nặng nề đến thế? Nhưng, Vu Tiệp lúc này thực sự rất cần một khoảng không gian của riêng mình, gần đây cô đã mệt mỏi quá rồi.

“Về nhà rồi sẽ gọi cho cậu”. Bấm xong chữ cuối cùng, cô gửi tin nhắn đi rồi gập điện thoại lại, thở phào một cái, rồi nhẹ nhàng thả lỏng cơ thể dựa người vào lưng ghế, ngắm phong cảnh bay vút qua ô cửa kính.

Kì lạ quá, nhóc Trịnh bỗng có mặt ở khắp nơi.
Ngày nào nhóc Trịnh cũng đúng bảy giờ ba mươi phút đứng đợi ở cổng kí túc, hẹn Vu Tiệp cùng đi ăn sáng, sau đó lên lớp; buổi trưa vừa tan học, cậu đã đứng đợi dưới khu nhà giảng đường, mỉm cười hẹn cô đi ăn trưa. Buổi chiều khi không có tiết học trên giảng đường sẽ kéo cô đi tự học, thư viện, phòng tự học, cậu đã tự ý sắp xếp chỗ cho hai người rồi, và cũng thay cô sắp xếp tất cả. Rồi sau khi tự học xong, cậu luôn tìm ra đủ mọi lí do để dẫn cô đến sân thể dục chạy một vòng, nếu đèn trong sân chưa tắt thì cậu chưa nỡ thả cô về phòng.

Từ sau lần tỏ tình hôm ấy, cậu không còn lăp lại những câu như vậy nữa, nhưng kiểu tình bạn như hình với bóng này lại khiến cô càng thấy áp lực hơn. Lần nào cô vô tình ngước lên cũng gặp ngay ánh mắt chăm chú đầy tình cảm của cậu, mấy lần khiến cô giật mình đến nỗi quên cả những điều mình định nói.

Tuy Vu Tiệp đã nói rõ ràng rằng cô thích làm bạn với cậu hơn, nhưng nhóc Trịnh vẫn bình thản không chấp nhận sự cự tuyệt của cô, lí do về tuổi tác mà cô đưa ra luôn bị cậu phản đối.

“Vậy tôi đi đổi giấy khai sinh là được”. Nhóc Trịnh nói nghiêm túc khiến cô sợ đến mức không nói nổi câu nào.

Đó không hoàn toàn là lí do mà cô cự tuyệt cậu, cái mà cô để tâm đó là, cô luôn xem cậu như một người bạn thân đáng yêu và gần gũi, những quan tâm và dựa dẫm mà cô dành cho cậu phần nhiều là một kiểu tình cảm yêu quý em trai. Trong lòng cô, nhóc Trịnh là một chàng trai rạng rỡ như ánh nắng, xung quanh cậu không thiếu những cô gái xuất sắc vây quanh, chỉ vì cậu luôn ở bên cạnh cô nên mới thấy cô là tốt nhất, mà bỏ qua những nữ sinh khác.

Nhóc Trịnh sẽ gặp được người tốt hơn, cậu không cần phải tự quyến luyến nhất thời mà chọn một cô gái lớn tuổi hơn, lại rất đỗi bình thường như cô, đến khi tiếp xúc với nhiều người rồi thì cậu sẽ tự hiểu ra, thế giới của cậu không chỉ có mình Vu Tiệp, những điều tuyệt vời hơn đang chờ cậu ở phía trước! Thế nên, cô không muốn vì mình mà cậu phải lãng phí đại học tươi đẹp một chút nào!

Mấy hôm nay thời gian của cô hoàn toàn bị nhóc Trịnh chiếm cứ mất rồi, chưa lúc nào Vu Tiệp thấy lòng mình được yên tĩnh.

Đến giờ ăn tối, cả nhà bốn người dùng cơm rất vui vẻ, nhắc đến sinh nhật đã qua hai ngày trước của Vu Tiệp, bà Vu hỏi vẻ quan tâm: “Ngày mai con có cần làm sinh nhật bù không?”.

“Không ạ”. Vu Tiệp mỉm cười lắc đầu, sinh nhật yên tĩnh một chút thi hơn, huống hồ sinh nhật vừa rồi khiến cô muốn phát điên.

“Nó ghét nhất là tổ chức sinh nhật, lần nào cũng kêu ồn ào!”, Vu Lâm cầm bát lên, nhướn mày nói.

Vu Tiệp cười thầm: Phải, còn ai hiểu cô hơn Vu Lâm, hai chị em cô giống như hai thái cực trái ngược nhau hoàn toàn, một người ồn ào, một người yên tĩnh, một người luôn đòi hỏi, còn người kia có cho cũng không thèm.

“Con có thích gì không, mấy năm rồi bố mẹ không tặng quà sinh nhật, năm nay cho con chọn đấy”. Ông Vu hiếm khi nói được một câu dịu dàng như thế.

“Con có đủ rồi, không thiếu”. Vu Tiệp nhìn bố với vẻ ngạc nhiên, thấy trong lòng có phần cảm kích.

“Tiểu Lâm, xem em con tiết kiệm ghê chưa, còn con tháng này chỉ riêng quần áo đã mua bốn bộ rồi đấy”. Bà Vu quay sang phàn nàn với Vu Lâm.

“Con khác nó mà, nó là sinh viên, con thì đi làm rồi, tất nhiên phải chú ý hình thức chứ”. Vu Lâm bĩu môi, bất mãn vì bị mẹ dạy dỗ, mà lại còn mang cô ra so sánh với Vu Tiệp nữa.

“Đi làm mà mặc áo hai dây à?”. Bà Vu trợn tròn mắt tỏ vẻ không tin.

“Tan sở xong đồng nghiệp đi chơi với nhau, không thể cứ mặc đồ công sở mà đi được”. Vu Lâm lúc nào cũng có cả đống lí do, có điều cô ăn mặc kiểu cách văn phòng rõ ràng là nhìn ra dáng phụ nữ hơn cô sinh viên Vu Tiệp nhiều, lại thêm dung mạo cô cũng khá xinh đẹp, vì vậy mà quyến rũ được khá nhiều bạn khác phái.

“Vẫn phải cẩn thận chứ, đến lúc yêu đương lại khiến người ta có ấn tượng không tốt thì nguy”, ông Vu lên tiếng.

Vu Tiệp cứ lặng lẽ ngồi ăn cơm, còn Vu Lâm dù có quá đáng thế nào thì bố mẹ cũng sẽ khoan dung, vì chị cô rất thông minh, biết rõ bố mẹ lo lắng ở điểm nào, chỉ cần không bừa bãi trong quan hệ nam nữ thì mọi chuyện đều được.

“À, còn nữa, hai hôm nay Tấn Tuyên buồn cười lắm”. Vu Lâm đột nhiên chuyển đề tài, vừa mới nghe nhắc đến cái tên đã biến mất mấy hôm nay, tim Vu Tiệp bỗng nhiên nhảy nhót lên, cô vội vàng cúi đầu xuống, cố nhìn chăm chú vào bát cơm, nhưng tai thì dỏng lên nghe ngóng.

“Mấy hôm nay trời nóng muốn chết, mà anh ấy ngày nào cũng mặc áo sơ mi dài tay, mồ hôi đầm đìa cũng không chịu mặc áo ngắn tay”, Vu Lâm cười.

Vu Tiệp càng cúi đầu xuống thấp hơn.

“Có phải bị cảm cúm không, mấy hôm nay thời tiết thay đổi thất thường, rất dễ ốm mà”, bà Vu tỏ ra quan tâm.

“Không phải vậy đâu, con bảo đảm gần đây anh ấy đã chọc phải tổ kiến lửa nào rồi, con nhìn thấy vết răng cắn rất sâu trên tay anh ấy mà”. Vu Lâm lắc đầu vẻ đắc ý, chuyện của Tấn Tuyên cô là người rõ hơn ai hết.

Vu Tiệp cảm thấy choáng váng cố nuốt vội miếng cơm, trên trán cô hình như đang rịn đầy mồ hôi, Tấn Tuyên chắc là không kể cho Vu Lâm biết là do cô cắn chứ.

“Cái thằng Tuấn Tuyên, mẹ nó ngày nào cũng ca cẩm nó không chịu yêu đương đàng hoàng, năm nay đã hai mươi bảy tuổi rồi, mà vẫn còn chơi bời”, bà Vu khẽ than thở.

“Là do Tấn Tuyên ham chơi quá, nên không muốn ổn định”, ông Vu phụ họa theo.

“Sau này các con có yêu ai cũng phải nhìn cho kĩ, đẹp trai là không đáng tin đâu, cứ phải tìm người nào thành thật ấy”, ông Vu nghiêm khắc khuyến cáo hai chị em.

Vu Tiệp ngẩn người, ngước lên rất nhanh rồi gật đầu cũng rất nhanh. Cô dấn nhận thấy, hóa ra bố cô cũng không thích những người con trai không nghiêm túc, cho dù người đó là Tấn Tuyên.

Ăn cơm xong, Vu Tiệp trốn về phòng, bỗng cảm thấy lòng trống rỗng.

Trên màn hình di động đang hiển thị một tin nhắn chưa đọc, cô mở ra xem: “Ngày mai có muốn đi nhà sách không?”. Vẫn là nhóc Trịnh bướng bỉnh.

“Tôi muốn nghỉ ngơi”. Cô nhanh chóng hồi âm, thực sự cô rất muốn ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, mấy hôm nay mọi thứ xung quanh cô đều rồi tung hết cả.

“Ừ, về trường rồi gọi tôi nhé”. Lần này cậu không hỏi nhiều, Vu Tiệp mỉm cười, cô vẫn thích nhóc Trịnh như thế hơn, đừng gần quá, chừa một khoảng cách để cô thoải mái.

Vu Tiệp nhìn hộp thư tin nhắn sắp đầy, cô kiên nhẫn ngồi bấm nút xóa từng tin một. Xóa mãi xóa mãi, trong lòng bỗng thấy chút hụt hẫng, hai hôm nay không có tin nhắn cuả Tuấn Tuyên.

Đôi bàn tay không biết từ khi nào bỗng chậm lại, cô nhớ đến sự gần gũi ngạt thở đêm hôm ấy. Ngày hôm sau, trước khi anh kịp đến tìm, cô đã rời khỏi nhà Tấn Tuyên từ sớm, cũng vì sợ mình sẽ gặp phải dì Châu và chú Tấn.

Trong lòng Vu Tiệp vẫn có chút lo lắng, cô sợ rằng Tuấn Tuyên sẽ đột ngột xuất hiện trong trường cô như hồn ma, nhưng cô lo thừa rồi. Anh không xuất hiện, thậm chí cũng không nhắn tin gọi điện.

Mà bên cô lúc nào nhóc Trịnh cũng luôn theo sát, khiến cô tạm thời quên đi nỗi lo ấy, bắt đầu thấy phiền não vì cậu ấy.

Trong bữa ăn tối nghe Vu Lâm nhắc đến anh, trái tim như bỗng thức tỉnh, Tấn Tuyên lại không đến quấy rối cô. So với sự chủ động tấn công dịu dàng của nhóc Trịnh, thì Tấn Tuyên đột ngột rời xa khỏi cuộc sống của cô.

Vu Tiệp bắt đầu suy nghĩ lung tung, chẳng lẽ anh giận cô? Hay vì anh thấy cô vì nhóc Trịnh mà giận anh nên không thoải mái, quyết định lờ cô đi? Lờ thì lờ chứ, Vu Tiệp buồn bực nằm dài trên giường, vùi mặt vào gối, vốn do anh sai trước, lăng nhăng đào hoa, không phân biệt rõ phải trái trắng đen đã động thủ đánh người ta, lại còn bắt cóc cô, đều là lỗi của anh! Muốn giận thì giận đi, cô càng nghĩ càng tức, lúc nào cũng thấy trong lòng bức xúc không giải tỏa được, tâm trạng cũng vì thế mà sa sút đến cực điểm!

Mèo hoang nhỏ đáng thương không hề biết rằng, cho dù tức giận hay vui vẻ, cảm giác bị người ta phớt lờ thực sự rất tệ hại! Tâm trạng kì lạ, khó hiểu này cứ bám riết lấy cô, khiến mấy ngày tiếp theo cô giống như đóa hoa sắp tàn, mất hết cả tinh thần.

Vu Tiệp chìm ngập trong một cảm xúc hụt hẫng kì lạ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+