Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mờ ám – Chương 42 – 43 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
Chương 42 : Suy nghĩ của bố

 

Cuối cùng Vu Tiệp vẫn xuống gặp anh,nhưng không thấy bóng dáng Tấn Tuyên đâu,đang chuẩn bị gọi điện thì Tấn Tuyên từ 1 góc tối gọi cô : “Vu Tiệp”.

 

Vu Tiệp bèn bước đến ,đèn đường quá mờ nên cô không thấy rõ khuôn mặt anh, nhưng đôi mắt dài kia đang ánh lên tia lử giận,anh giận thật,đúng là chuyện tốt chưa ra khỏi cửa,chuyện xấu đã truyền vạn dặm. Anh đang tức giận thay cô hay đang giận cô? Vội vàng đến đây thế này chắc chắn Lâm Ngữ Âm đã khóc lóc than vãn với anh rồi.

“Chuyện gì thế?” thầm nghĩ có thể anh đến chất vấn tội của mình thay Lâm Ngữ Âm,trong lòng cô khó tránh khỏi hụt hẫng.

Tấn Tuyên không nói gì,kéo cô sang 1 bên rồi mượn ánh sáng,ghé mặt sát lại gần mặt cô,bàn tay chậm rãi vuốt nhẹ trên má cô như đang tìm kiếm gì đó.

“Tôi…” Vu Tiệp ngập ngừng không biết nên nói thế nào.

“Tại sao lúc nào em cũng bị thương?” giọng anh trầm đục như đang cố gắng kìm nén cảm xúc.

“Tôi…đâu có?” bất ngờ nghe thấy câu nói của anh Vu Tiệp bỗng nghẹn lời.

“Còn đau không?” bàn tay anh khẽ vuốt ve,sự đụng chạm ấy khiến cô cảm thấy như cơn đau không còn nữa,thay vào đó là 1 cảm giác ấm áp,nỗi xúc động trong lòng cô cũng tăng lên.

“Không đau”cô thì thầm sợ không kiềm chế nổi sự vui sướng trong lòng.

“Tại sao không gọi điện cho anh?” sắc mặt Tấn Tuyên dịu lại,cô lúc nào cũng thế,lén lút trốn tránh,không để ai thấy vết thương của mình,cũng không dễ dàng đón nhận bất cứ sự quan tâm nào của người khác.

“…Cũng không có gì to tát lắm”. Vu Tiệp cúi đầu,cô vẫn chưa yếu đuối đến mức ấy,chưa gì đã phải tìm người kể lể than vãn.

“Anh mắng cho Lâm Ngữ Âm 1 trận rồi” Tấn Tuyên cau mày,thở dài vẻ bất lực.

“Anh…tại sao?” Vu Tiệp ngẩn ngơ,tuy cô nghĩ rằng Tấn Tuyến biết sẽ rất tức giận,nhưng anh lại dám mắng cả thiên kim tiểu thư của sếp,anh không sợ hay sao?

“Sau này em nhất định phải hung dữ hơn,người ta dám đánh má phải của em,em tuyệt đối không để yên cho má trái của họ!” Tấn Tuyên nhấn mạnh “Lần nào cũng hỉ biết hung dữ với anh!”.

Vu Tiệp khẽ gạt tay anh ra: “Tôi không thèm dùng đến bạo lực như anh”.

Tấn Tuyên khẽ mỉm cười,ôm chầm lấy cô : “Vậy tại sao lần nào em cũng tàn nhẫn với anh?”.

“Tự anh kiếm chuyện,có lần nào mà không phải tại anh ức hiếp người quá đáng đâu?” Vu Tiệp bĩu môi, đẩy anh sang 1 bên.

“Anh thích ngắm bộ dạng em lúc phát điên lên” Tấn Tuyên thấy cô thật buồn cười,tiến sát đến gần “Em đấy ,không thể cứ mềm lòng với người khác mãi được,vì anh không thể lúc nào cũng ở bên cạnh bảo vệ em được”.

“Tôi có phải Tây Thi ốm yếu đâu,ai cần anh bảo vệ” Vu Tiệp quay đi mặc kệ anh.

“Vậy sao hôm nay em không cắn cô ta?” Tấn Tuyên khẽ véo mũi cô,giọng trách móc,người ta đã động thủ rồi mà cô còn nhượng bộ,chẳng lẽ cô không biết ai hiền lành sẽ luôn bị bắt nạt hay sao,anh tình nguyện để cô dùng bạo lực với mình,nhưng không muốn cô lúc nào cũng nhường người khác chịu ấm ức mà không nói gì.

“Anh nghĩ tôi là ai chứ? Gặp ai cũng cắn à?” Vu Tiệp không nhịn được cười cô bị anh ép quá nên mới dùng đến cách đó.

Tấn Tuyên nhìn cô,khoé môi nở nụ cười : “Em là mèo hoang mà,giơ nanh nhe vuốt là bản tính của em”. Nói xong anh liền chạy ra xa cô,vì biết rõ 1 chú mèo hoang như cô mà tức điên lên thì sẽ hành động.

Quả nhiên,Vu Tiệp nghe thế thì cau mày,lao đến đánh anh,đáng ghét,chỉ biết bắt nạt cô.

Hai người đang chạy đuổi nhau dưới sân vườn,giống như 2 đưa trẻ hồn nhiên ngây thơ.

Đang đùa giỡn vui vẻ,bỗng 1 giọng nói trầm khàn vang lên khiến 2 người giật mình.

“Vu Tiệp?”

Vu Tiệp khó khắn lắm mới túm được tay áo Tấn Tuyên thoáng chốc bị giọng nói ấy làm giật mình hoảng hốt. Trời ơi…là…là bố?

Tấn Tuyên cũng quay lại,sau khi định thần nhìn kỹ bóng người đứng gần đó.chú Vu?

Vu Tiệp hoảng hốt vội vàng buông tay anh ra,không dám nhìn vào bố cô nữa.

“Chào chú Vu”. Tấn Tuyên vẫn là người trấn tĩnh trước,lên tiếng chào bố của Vu Tiệp,kéo cô tiến đến gần chỗ ông Vu.

“Hai đứa đang làm gì đấy?” sắc mặt bố cô rất khó chịu Vu Tiệp hoảng sợ nhìn ông.

“Bọn con…” Vu Tiệp ấp úng không biết trả lời thế nào,khẽ đưa mắt cầu cứu Tấn Tuyên.

“Chú Vu,lúc nãy con đến cảm ơn Vu Tiệp,cô ấy vừa giúp con cài chương trình để con có thể hoàn thành xong 1 hạng mục quan trọng,con rất cảm kích trước sự giúp đỡ của cô ấy” Tấn Tuyên mỉm cười giải thích,vừa nhìn Vu Tiệp nháy mắt ra hiệu.

“Nó mà giúp được con à?” ông Vu tỏ ra nghi ngờ : Nó vẫn còn đi học,biết cái gì mà giúp,con và Tiểu Lâm phải dạy nó mới đúng”.

Tấn Tuyên gật đầu liên tục : “Chú Vu yên tâm, Tiểu Tiệp rất thông minh,có nhiều thứ vừa học qua đã biết”.

Ông Vu nhìn Vu Tiệp ,ánh mắt tỏ vẻ trách móc,nhưng trước mặt Tấn Tuyên cũng không tiện nói ra,chỉ trầm giọng nói : “Muộn thế này rồi còn chưa về à?” rồi quay sang gật đầu với Tấn Tuyên : “Về sớm đi,chắc bố mẹ con đang ở nhà lo lắng rồi đấy”.

“Vâng,tạm biệt chú Vu, Tiểu Tiệp, cảm ơn em nhiều lắm” Tấn Tuyên cố ý vỗ vai Vu Tiệp với vẻ cảm kích,Vu Tiệp cảm thấy tay anh bóp nhẹ vai mình,liếc anh thật nhanh rồi lại cúi gằm xuống.

Ông Vu gật đầu rồi bỏ vào trong.

Vu Tiệp ngoan ngoãn theo sau,vẫn 1 mực đi thẳng không dám quay lại nhìn Tấn Tuyên,lòng thấp thỏm không yên.

Vào thang máy,bố cô trầm ngâm 1 lúc lâu rồi đột ngột quay lại.

“Con và Tấn Tuyên có chuyện gì đấy?”

Trái tim Vu Tiệp nhảy thót lên,bố cô muốn nói gì? Cô nuốt nước bọt,cố tỏ vẻ trấn tĩnh nở nụ cười thoải mái với ông : “Có chuyện gì ạ? Anh ấy tới để cảm ơn con”. Nếu đã tìm ra được lí do rồi thì phải 1 mực theo đến cùng thôi.

“Nửa đêm nửa hôm lại chạy đến,không nói trong điện thoại được à?” ông Vu vẫn không tin,ánh mắt nghi ngờ nhìn cô.

“Anh ấy…tối nay cũng đi ăn với khách hàng ở gần đây,nên mới…tiện thể ghé qua để cảm ơn,có lẽ vui mừng quá nên muốn tìm người để nói chuyện ấy mà”. Vu Tiệp lúng túng như gà mắc tóc.

Ông Vu im lặng ,nhìn Vu Tiệp có vẻ nghĩ ngợi,ánh mắt của ông khiến cô nổi da gà,cô không còn cách nào khác đành cúi gằm mặt xuống.

“Hai đứa không phải đang quen nhau đấy chứ?” cuối cùng,ông cũng nói ra điều nghi ngờ trong lòng mình.

Tim đập loạn nhịp,mí mắt cũng giật liên tục,đầu óc trống trơn,Vu Tiệp căng thẳng lập tức phủ nhận : “Tất nhiên là không,sao lại có thể như thế được”.

“Không có thật chứ?” ông Vu hỏi lại.

“Không ạ!” Vu Tiệp không ngừng lắc đầu phủ nhận,quan hệ giữa cô và Tấn Tuyên vẫn còn mù mờ chưa rõ ràng,làm sao có thể nói rõ quan hệ của họ được,hơn nữa Tấn Tuyên nghĩ thế nào,cô cũng không dám chắc ,càng không thể khẳng định.

Ông Vu nhìn cô chăm chú 1 lúc rồi mới quay đi,nhấn mạnh : “Cái thằng Tấn Tuyên quá ham chơi,không tin tưởng được”.

Vu Tiêp sững người , bố cô lại nghĩ Tấn Tuyên như thế,ông không thích anh,chí ít là không tán thành việc anh và cô ở bên nhau!

Vu Tiệp nhớ lại lần trước dùng cơm ở nhà họ Tấn,khi dì Châu nói đến chuyện muốn 1 trong 2 chị em Vu Tiệp về làm dâu,rồi sau đó Tiểu Lâm cũng có lần nhắc đến,nhưng bố cô luôn tỏ ra thờ ơ,thậm chí còn muốn 2 chị em cô không bị ảnh hưởng bởi Tấn Tuyên,mà tìm 1 người thích hợp,Tấn Tuyên quá miệng lưỡi khiến cho người đối diện có cảm giác anh không thành thật. Cô cũng nghe thấy những chuyện về anh nhưng lại không quan tấm lắm,nào ngờ bố cô lại nghĩ như thế thật.

Ông Vu sau khi lên tiếng cảnh báo rồi không nói gì nữa,Vu Tiệp cũng im lặng theo,nhưng tâm trạng thì vô cùng hụt hẫng,bố cô không tán thành việc con gái và Tấn Tuyên quen nhau,thế thì cô…cô và Tấn Tuyên phải làm sao?

Khi mờ ám dần trở nên minh bạch,cô mới phát hiện rằng thì ra tình yêu không chỉ là chuyện của 2 người,đầu óc đơn giản của Vu Tiệp bắt đầu bị khuấy đảo trở nên phức tạp.

Chap 43: Bom nổ chậm

 

 

Gần đây Vu Tiệp không dám một mình đi gặp riêng Tấn Tuyên nữa, ông Vu còn cố ý nhấn mạnh thêm mấy lần, nhắc nhớ Tiểu Tiệp bây giờ phải lo học hành, không được nghĩ ngợi vớ vẩn, vẫn còn quá sớm để yêu đương. Vu Tiệp tuy trong lòng không phục nhưng cũng chẳng dám nói gì, cô biết rõ bây giờ mà có phản kháng thì chỉ bị ông quản nghiêm hơn mà thôi. Vu Tiệp dần phát hiện ra mình càng ngày càng vô tình quan tâm đến Tấn Tuyên nhiều hơn, mà Vu Lâm là kênh thông tin tốt nhất, mỗi lần lên mạng Vu Lâm đều kể hết mọt thông tin mà cô moi móc được cho toàn thiên hạ cùng nghe, đương nhiên không thể thiếu được chuyện Tấn Tuyên và đại tiểu thư nhà họ Lâm. Lần nào Vu Tiệp cũng vờ như không quan tâm, thực chất lại rất tò mò muốn biết nhiều hơn, rồi sau đó cô tự trách mình tại sao lại quan tâm đến anh làm gì.

Vu Tiệp vẫn học hành nghiêm túc và nhóc Trịnh vẫn ngày ngày bên cạnh. Dần dần cô đã quen với việc Tấn Tuyên luôn giấu giếm và mang đến cho cô những bất ngờ thú vị vào sâu trong đáy lòng, cô vẫn thích một cuộc sống đơn giản và bình lặng. Tình yêu là gì? Tình yêu có lẽ sẽ khiến người ta vui sướng, nhưng cũng vô tình khuấy đảo cuộc sống của họ, điều quan trọng là bạn không nên để tình yêu ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường ấy.
Còn Tấn Tuyên gần đây công việc cũng rất thuận buồm xuôi gió. Từ lúc anh hoàn thành hạng mục tranh thầu một cách hoàn hảo thì càng được Tổng giám đốc Lâm xem trọng, lại thêm Lâm Ngữ Âm lúc nào cũng nói vào giúp anh, điều đó khiến các nhân viên kỳ cựu trong công ty đều tỏ ra ganh tỵ, nhưng không ai dám nói năng gì, thỉnh thoảng chỉ chê bai sau lưng Tấn Tuyên dựa vào phụ nữ để thăng tiến. Tấn Tuyên tuy ngoài mặt vẫn rất khiêm tốn, nhưng trong lòng lại thấy vô cùng ấm ức, chỉ có thể cố gắng phấn đấu hơn để mọi người không còn lời ra tiếng vào nữa.

Những người yêu nhau đều nghĩ rằng tình yêu chỉ là chuyện của hai người, nhưng thường thì không đơn giản như vậy. Những bất ngờ của cuộc sống luôn khiến người ta không kịp trở tay, thậm chí còn như quả bom nổ chậm khiến người ta mất phương hướng.
Bảy giờ hơn Tấn Tuyên mới về nhà, gần đây Tổng giám đốc Lâm rất coi trọng anh, nhiều hạng mục lớn của công ty đều cho anh tham gia, hiện tại ngoài phòng tài vụ ra, tất cả những phòng còn lại anh đều có thể can thiệp. Tuy có lúc cường độ công việc khiến anh bị căng thẳng, nhưng Tấn Tuyên rất vui vẻ, đàn ông thì phải làm việc, phải tạo ra thành tích xuất sắc, anh ghét nhất là việc chỉ biết ăn không ngồi rồi, không có chí tiến thủ.

Tuần này vì công việc mà anh có phần lơ là với Tiểu Tiệp, nhưng Tiểu Tiệp đáng yêu nhất là ở điểm này, cô chưa bao giờ nghĩ ngợi linh tinh rồi bám theo truy hỏi, thậm chí còn lãnh đạm quá mức, nhưng đối với Tấn Tuyên một người luôn bận rộn vì công việc mà nói, khoảng cách như vậy rất thích hợp.
Sự nghiệp và tình yêu mãi mãi là hai thứ mà đàn ông phải lựa chọn, anh có thể tự do thoải mái trong tình yêu nhưng không dám lơ đãng khinh suất trong công việc. Anh biết rõ với kinh nghiệm còn non kém của mình, nhận được sự coi trọng của mọi người trong công ty là một điều khó khăn, những người luôn đứng sau lưng đợi anh thất bại lại quá nhiều, mà chủ đề bán tán nhiều nhất là chuyện anh mượn phụ nữ để thăng tiến, tuy ngoài mặt anh tỏ ra không quan tâm đến những lời đồn thổi đó, song thực sự lại rất để tâm đến.

Tình cảm mà Lâm Ngữ Âm dành cho anh, anh hiểu rất rõ, Lâm Ngữ Âm vẫn muốn ôm hy vọng với anh, anh cũng chẳng còn cách nào khác. Hơn nữa cô có thể giúp anh trong con đường sự nghiệp, vì vậy anh cũng không có lý do gì để từ chối. Lý do anh thuyết phục chính bản thân là, dã tâm của mình đồng hành với sự phát triển của công ty, Lâm Ngữ Âm chẳng qua chỉ là một trong số đó, đàn ông một khi đã không có tình yêu với một người con gái nào đó, thì việc lợi dụng và bị lợi dụng đã trở nên đơn giản hơn rất nhiều, mọi chuyện đều là sự trao đổi bình đẳng mà cả đôi bên cùng tình nguyện.
Anh không cho rằng mình nợ Lâm Ngữ Âm, đặc biệt là sự việc lần trước cô đánh Tiểu Tiệp, anh đã mắng cho cô nàng một trận, cuối cùng Lâm Ngữ Âm đã chịu cúi đầu nhận lỗi với anh. Tấn Tuyên vừa đẩy cửa bước vào đã thấy bố anh đang ngồi bàn chuyện cùng một người phụ nữ trong phòng khách, người ấy ngồi quay lưng lại, nhưng quan sát từ phía sau thì có vẻ đó là một cô gái trẻ trung.

Tấn Tuyên trong lòng đầy nghi hoặc bước vào, đặt chiếc cặp xuống bậc thềm rồi đi vào phòng khách.
“Về rồi à?” Ông Tấn quay ra hỏi anh.
“Bố.” Tấn Tuyên bước đến, cuối cùng cũng nhìn thấy rõ gương mặt cô gái ấy, anh giật nảy mình, Lâm Ngữ Âm!? Sao cô ta lại ở đây? “Ngữ Âm?”
“Tấn Tuyên về rồi à?” Lẫm Ngữ Âm ngồi trên salon mỉm cười.
Tấn Tuyên càng kinh ngạc hơn, Lâm Ngữ Âm đã nhuộm tóc thành màu nâu đậm, không còn là màu đỏ rực trước kia nữa, gương mặt cũng không còn lớp trang điểm kỹ càng, thay vào đó là kiểu trang điểm của dân văn phòng, không những vậy trên tai không còn hai ba lỗ khuyên nữa mà chỉ có một chiếc hoa tai nhỏ, đơn giản và mộc mạc, không giống cô tí nào! Cô định làm gì?

“Sao em lại ở đây?” Tấn Tuyên hỏi thẳng thừng, rốt cuộc cô ta muốn gì?
“Tấn Tuyên,” bố anh lên tiếng, “sao bất lịch sự thế hả? Cô Lâm thay cha mình đến thăm chúng ta, đúng là ông nhà khách sáo quá.”
Tấn Tuyên hơi nhíu mày, trên mặt đầy vẻ hoài nghi, Tổng giám đốc Lâm? Rốt cuộc cô nàng muốn giở trò gì? Tấn Tuyên đưa mắt ra hiệu với Lâm Ngữ Âm, sau đó quay sang nói với bố anh: “Bố, con nghĩ Ngữ Âm đến tìm con có việc, bọn có muốn nói chuyện riêng với nhau”.
“Chú Tấn cứ ngồi đi ạ.” Lâm Ngữ Âm thấy ông Tấn đang do dự gật đầu thì đứng dậy theo Tấn Tuyên vào phòng anh.

“Ngữ Âm, em định giở trò gì?” Tấn Tuyên nghe thấy tiếng đóng cửa phía sau, quay lại chất vấn cô ngay.
“Bố em khen anh là nhân tài hiếm có, ông cho rằng sự khích lệ của gia đình là rất quan trọng, nên bảo em phải đến cảm ơn gia đình anh.” Lâm Ngữ Âm cười khẽ, xem ra cô nàng đã có sự chuẩn bị từ trước!
“Nói năng vớ vẩn!” Tấn Tuyên vừa trách móc vừa suy nghĩ mục đích thật sự của cô ta.
“Sao? Em đến nhà anh mà anh không hoan nghênh à? Chẳng lẽ anh muốn đuổi em đi?” Tính khí tiểu thư Lâm Ngữ Âm lại bộc phát.
“Sao em lại biết nhà anh?” Tấn Tuyên hít một hơi thật sâu, tuy không biết rõ ý đồ của cô, nhưng bất ngờ đến nhà anh như thế này khiến anh thấy rất khó chịu.
“Tra trong hồ sơ công ty là ra ngay thôi mà.” Đời tư cá nhân đối với Lâm đại tiểu thư như cô mà nói thì hoàn toàn chỉ là thừa thãi, những chuyện cô muốn làm, trong công ty ngoài bố cô ra, còn ai dám nói câu nào.
“Rốt cuộc là em có ý gì?” tấn Tuyên nhìn chằm chằm vào nụ cười vẫn luôn nở trên môi cô ta, sau khi thay đổi cách trang điểm đã trở nên dịu dàng hiền thục hơn nhiều, nếu là cách trang điểm, ăn mặc như trước kia thì bố anh nhất định không ưa thích gì, chắc chắn là có mục đích, nếu không cô ta đã chẳng tốn công, nhưng rốt cuộc là chuyện gì nhỉ?
“Đã nói là muốn đến thăm bố anh mà.” Lâm Ngữ Âm nhếch môi, bước đến bên kệ sách của anh, ngón tay thon dài lướt qua từng quyển sách trên đó, rất nhiều và đủ các thể loại.
Tấn Tuyên định lên tiếng hỏi cho ra lẽ thì bên ngoài bỗng có tiếng mẹ gọi: “Cơm xong rồi đấy!”. Anh nhìn nụ cười của Lâm Ngữ Âm, đành ngậm bồ hòn làm ngọt, cùng cô ra ngoài ăn cơm.

Trên bàn ăn, Lâm Ngữ Âm tỏ ra khá hòa hợp với bố mẹ anh, Tấn Tuyên thì không nói gì nhiều, len lén dò xét thái độ của bố mẹ mình, bố anh thì có vẻ rất thích Lâm Ngữ Âm, luôn giục anh gắp thức ăn cho cô, còn mẹ anh thì tỏ ra xa cách hơn.
“Cô Lâm mới từ nước ngoài về?” Không ngờ bố anh lại tâm đắc với cô ta như thế.
“Chú Tấn, cứ gọi cháu là Ngữ Âm thôi ạ. Trước kia cháu học ở Anh”, Lâm Ngữ Âm trả lời rất thoải mái.
“Về nước giúp bố cháu quản lý công ty à?” Ông Tấn lại hỏi tiếp.
“Vâng, nghiệp vụ công ty nhiều quá, cháu vừa về cũng chưa quen lắm, cũng may có Tấn Tuyên thường xuyên giúp đỡ, hơn nữa bố cháu cũng rất xem trọng tài năng của anh ấy, ông nói là anh rất có chí tiến thủ.” Ngữ Âm vừa khen Tấn Tuyên, vừa liếc nhìn anh.
“Nó à, vẫn còn quá trẻ, còn phải học hỏi nhiều, cám ơn cha cháu đã xem trọng nó, cho nó cơ hội để rèn giũa.” Ông Tấn hiếm khi thấy có người khen Tấn Tuyên nên trong lòng rất thích thú, ánh mắt nhìn Tấn Tuyên cũng tỏ ra ít nhiều tự hào.

“Chú Tấn, Tấn Tuyên rất giỏi, bố cháu cứ than vãn tiếc rằng cháu là con gái, nếu là con trai thì ông đã mong cháu được rèn luyện nhiều hơn, ông luôn cho rằng nam nhi chí tại bốn phương.” Ngữ Âm cười nói vui vẻ, rồi quay sang lén nhìn Tấn Tuyên.
“Ngữ Âm, nghe cháu nói thế thì cũng đủ biết cháu rất giỏi, đúng không, Tấn Tuyên?” Ông Tấn nhìn Tấn Tuyên bắt anh phải lên tiếng.
“Vâng, vâng” Tấn Tuyên miệng vẫn đang ngậm cơm, đành gật đầu cho qua chuyện.
“Chú Tấn, nhà chỉ có mình Tấn Tuyên là con trai, nếu anh ấy phải đi xa lập nghiệp, cô chú có yên tâm không?” Ngữ Âm nghiêm túc nhìn hai ông bà.

Ông Tấn thoáng chút ngỡ ngàng, trao đổi ánh mắt với dì Châu rồi mới nói: “Chỉ cần sự nghiệp của nó có thể phát triển thì cô chú không ngăn cản, con trai vốn phải xông pha ngoài thiên hạ.”
Tấn Tuyên nghe bố nói thế, trong lòng cũng không nén được nỗi xúc động, từ nhỏ đến lớn, bố anh thường trách mắng nhiều hơn khen ngợi, mà cách sống chơi bời của anh cũng khiến người nhà không trông mong gì nhiều.
Lâm Ngữ Âm nhìn Tấn Tuyên, rồi quay sang nhìn bố mẹ anh, khóe mội khẽ nhướn lên, chầm chậm nói ra mục đích đến đây ngày hôm nay của mình: “Chú Tấn, thực ra lần này đến thăm cô chú, là có việc muốn xin ý kiến, rồi cháu mới nói với Tấn Tuyên được.”
Cả nhà ba người đều ngỡ ngàng, đổ dồn ánh mắt về phía cô, đợi câu nói tiếp theo.
“Bố cháu định mở một công ty con ở Singapore, vì vậy ông muốn cử một người trong công ty sang bên đó làm giám đốc.” Lâm Ngữ Âm quan sát thật kỹ sự thay đổi trên khuôn mặt Tấn Tuyên, “Cháu đã tiến cử Tấn Tuyên.”
Câu nói ấy giống như quả bom, khuẩy đảo tạo ra một con sóng lớn trong nhà họ Tấn.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+