Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mờ ám – Chương 50 – 51 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
Chương 50 : Chúng con đã yêu nhau

 

Mấy hôm nay Vu Tiệp cứ thấp thỏm không yên, lúc nào cũng cảm thấy thần kinh căng thẳng, lúc nào cũng có thể dừng lại khiến đầu óc phình to, một đống nghi vấn cứ xoay mòng mòng trong đầu.

 

Nhất định Tấn Tuyên cũng rất buồn bực, anh đã trực tiếp nói chuyện với Tổng giám đốc Lâm vì chuyện bị huỷ tư cách tham gia tuyển dụng, nhưng kết quả vẫn thế. Thì ra, Tổng giám đốc Lâm là người muốn anh đi Singapore hơn ai hết. Tấn Tuyên rất khổ não, Tổng giám đốc Lâm không phủ nhận khả năng của anh, ngược lại chính vì ông quá xem trọng và tín nhiệm nên mới hi vọng anh đảm đương nhiệm vụ phát triển công ty ở Singapore, Tổng giám đốc Lâm khuyên anh nên suy xét lại.

Tấn Tuyên đã rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, đi hay ở sẽ quyết định tương lai của anh, lại thê gia đình cứ thúc ép khiến anh càng áp lực.

Ngoài an ủi ra thì Vu Tiệp không thể làm gì hơn, cảm giác bất lực lúc nào cũng lởn vởn quanh cô. Nếu không vì cô thì Tấn Tuyên đã có thể chọn đi Singapore rồi. Như thế vừa khiến gia đình anh yên lòng, , mà cũng có thể chủ động nắm bắt cơ hội. Vu Tiệp rất muốn tự lừa mình lừa người để tìm cớ an ủi, với khả năng của Tấn Tuyên đi đâu mà chẳng sợ không có cơ hội, hơn nữa không đi là do anh lựa chọn, cô không hề yêu cầu anh phải làm thế, nhưng khi những lí do đó không thể lừa gạt nổi chính mình thì cô đành phải đau buồn thừa nhận rằng cô đang cản trở tiền đồ của anh!

Cuối tuần, Tấn Tuyên không đến đón Vu Tiệp, cô hụt hẫng vác ba lô ngồi xe buýt về nhà. Hôm nay, nhóc Trịnh có việc nên chỉ đưa cô đến trạm xe rồi quay về ký túc.

Vu Tiệp ngồi cạnh cửa sổ, nhắm mắt lại nghe MP3. Tâm trạng đúng là 1 thứ kì quặc, khi nó suy sụp thì nghe bất kỳ âm thanh nào cũng toàn 1 màu xám xịt, cơ thể cũng bắt đầu nháy đèn cảnh báo màu xám, dường như chẳng có gì có thể hấp dẫn được bạn.

Mấy hôm nay, hễ rãnh rỗi là Vu Tiệp lại nghĩ ngợi lung tung, nghĩ đến nỗi phiền muộn của Tấn Tuyên, nghĩ đến sự bất lực của bản thân rồi tự chán ghét chính mình. Cô không thích bị làm phiền, bị lôi kéo nhưng nỗi buồn bực cứ đè nặng khiến cô không thở nổi, chi mong được thoát ra khỏi vòng vây này, thậm chí cô còn nghĩ…có nên buông tay hay không?

Nhưng mỗi khi ý nghĩ đáng sợ đó xuất hiện, cô lại hoảng sợ lắc đầu thật mạnh để đẩy bật nó ra khỏi đầu. Cô không thể bỏ cuộc trước, không thể. Tấn Tuyên luôn nỗ lực đấu tranh vì cô, cô tuyệt đối không thể lùi bước trước được!

Nỗi phiền muộn day dứt luôn khiến cô do dự không quyết định được, lồng ngực như bị tảng đá ngàn cân đè nặng, tim cô đau nhói.

Xuống xe rồi, Vu Tiệp thẫn thờ cúi đầu vào khu nhà mình. Chưa đi được mấy bước thì 1 đôi giày da đột ngột xuất hiện trước mắt cô. Kiểu giày quen thuộc ấy khiến tim cô mềm lại, đôi mắt như xuất hiện 1 làn sương mờ ảo. Cô cứ ngỡ…ngỡ rằng…hôm nay không gặp được anh chứ. Vu Tiệp đứng yên, đôi mắt mơ màng nhìn đôi giày da đen ấy, bĩu môi vẻ uất ức, trái tim như thắt lại, anh không nên đến.

“Hôm nay bận quá nên không đến đón em được” Tấn Tuyên kéo cô lại gần, cúi đầu ngắm gương mặt cô nhưng cô vội vàng quay đi. Cô sợ anh thấy dáng vẻ yếu đuối của mình.

“Giận à?” Tấn Tuyên tưởng cô giận nên vội vã chồm lại gần để nhìn cô cho bằng được.

Vu Tiệp lắc mạnh đầu, dần dần bình tĩnh lại, cố gắng nặn ra 1 nụ cười nhưng nụ cười ấy không hề hợp với tâm trạng đang xám xịt của cô chút nào nên nhìn cô cười còn xấu hơn cả khóc.

Thấy cô cố gắng mỉm cười nhưng đôi mắt chứa đầy vẻ u buồn, Tấn Tuyên thấy lòng mình nhói đau. Mèo hoang gần đây rất hay buồn phiền. Tấn Tuyên thở dài rồi buông thõng 2 tay, anh không nên khiến mèo hoang nhỏ của anh phải buồn.

“Về nhà muộn được không?” anh muốn mèo hoang nhỏ vui vẻ, để cô buồn là lỗi của anh.

Vu Tiệp do dự, nếu người nhà biết được thì chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, nhưng trong lòng cô lại khao khát được chia sẻ cùng anh, muốn ở bên cạnh anh. Cuối cùng cô vẫn chọn ở bên cạnh anh.

Tấn Tuyên thấy cô nhận lời thì sung sướng vẫy 1 chiếc taxi, đi thẳng đến trung tâm thành
phố. Đêm nay không cần nghĩ gì hết, anh chỉ muốn cô có 1 cuối tuần thật vui vẻ.

Nhưng, trốn tránh không giải quyết được vẫn đề, khi họ muốn đợn giản hoá mọi vấn đề thì có người lại muốn sự việc trầm trọng hơn!

Tấn Tuyên và Vu Tiệp đang hò hét trong KTV Mễ Lạc Tinh thì di động cả 2 lần lượt reo vang.

Hai người nhìn nhau, sau đó mới cầm di động của mình lên, rồi lại nhìn nhau, nhà gọi đến. Tấn Tuyên phản ứng nhanh hơn, anh cầm điều khiển chỉnh âm thanh xuống mức bé nhất, sau đó ra ngoài nghe điện thoại, đưa mắt ra hiệu cho Vu Tiệp đợi anh ra rồi hẵng nghe máy.

Vu Tiệp cảm thấy cay đắng, bố cô lại tức giận rồi, bỗng dưng rất muốn thẳng thắn bảo với bố rằng cô đang ở cạnh Tấn Tuyên, nhưng nghĩ lại thì sợ gần đây Tấn Tuyên đã quá phiền não rồi, nếu bố cô vì chuyện này mà làm khó anh thì chỉ khiến anh buồn bực thêm nên cô đành nói dối: “Con đang ở ngoài”.

“Ở với ai?” bố cô mỗi lúc 1 gay gắt, cô hiểu rõ cơn giận của bố đã lên tới đỉnh điểm rồi.

“…” Vu Tiệp rất muốn nói là với bạn học nhưng một khi nói dối thì suy nghĩ của bố cô về hai người họ sẽ càng định kiến hơn, cô băn khoăn im lặng.

“Bảo Tấn Tuyên nghe máy” bố cô im lặng 1 lúc rồi lạnh lùng nói 1 câu khiến Vu Tiệp giật mình run rẩy. Họ…

Tấn Tuyên bỗng đẩy cửa vào, tay vẫn cầm di động vẻ mặt kì quái nhìn cô, chậm rãi thốt ra: “Bố anh bảo chúng ta về”.

Vu Tiệp hoàn toàn đờ người trước tình huống này, chuyện gì đây? Bố biết mình đang ở cạnh Tấn Tuyên, đến nhà họ Tấn cũng bảo họ cùng về. Họ đã biết hết rồi!

Tấn Tuyên bước đến, đón lấy di động trong tay Vu Tiệp “Chú Vu, bô cháu chắc đã thông báo cho chú và dì Phương cùng đến nhà cháu rồi chứ ạ?”. Bố cô nghe thấy tiếng Tấn Tuyên thì hơi ngẩn người ra nhưng rất nhanh, giọng nói lạnh lùng của ông vang lên: “Chú biết!”.

Vu Tiệp chờ đến khi Tấn Tuyên cúp máy mà vẫn không dám tin, lúc nãy những gì cô nghe là thật, bí mật tình yêu giữa 2 người đã trở thành bí mật công khai giữa 2 nhà rồi.

Tấn Tuyên nhếch môi, kéo cô vào trong lòng rồi khẽ vỗ vai cô, dịu dàng an ủi: “Đừng lo, nếu họ đã biết rồi thì cùng nhau đối mặt, không sao”. Tuy ngoài mặt anh tỏ ra bình thản, nhưng nỗi bất an trong lòng cứ cuộn lên. Sao rắc rối cứ nối tiếp nhau xuất hiện vậy?

“Liệu họ có phản đối không?” Vu Tiệp dựa vào vòng tay ấm áp của Tấn Tuyên, yếu ớt hỏi. Tất cả những chuyện này khiến cho cô rất bối rối. Họ phải giải thích thế nào mới được mọi người thông cảm và thấu hiểu đây?

“Mẹ anh rất thích em” Tấn Tuyên tránh né, cúi đầu hôn nhẹ lên má cô 1 cái, áp mặt anh vào mặt cô rồi dụi dụi như muốn cho cô thêm chút sức mạnh.

Vu Tiệp nghĩ đến chuyện dì Châu rất yêu quý mình thì trái tim như tìm lại chút hơi ấm, ngước lên nhìn Tấn Tuyên, bĩu môi: “Có lẽ chỉ mỗi mẹ anh là không phản đối thôi”.

Tấn Tuyên nhìn vẻ cam chịu của cô thì cười khẽ: “Được rồi, đừng lo, vẫn còn có anh mà? Đi theo anh là được”. Chỉ cần có cô bên cạnh mọi vấn đề đều chẳng còn!

Hai người cùng về nhà họ Tấn, mới bước vào cửa đã cảm nhận 1 bầu không khí khác thường, xét thấy tình hình không lạc quan lắm, Tấn Tuyên cười, nắm chặt tay cô.

Khi 2 người nắm tay nhau xuất hiện trước cha mẹ 2 bên và Vu Lâm, năm người năm vẻ mặt khác nhau. Quả nhiên, chỉ có dì Châu ngoài sự ngạc nhiên ban đầu dần dần biến thành vui mừng thì 4 người còn lại đều tỏ ra u ám.

“Tiểu Tiệp, lại đây”. Ông Vu vẫn không kiền được, ra lệnh cho Vu Tiệp đến ngồi cạnh họ. Vu Tiệp nặng nề nhích lại gần nhưng Tấn Tuyên đã đưa tay choàng quanh eo, không để cô rời khỏi anh.

“Chú Vu, Tiểu Tiệp và con vô tội”. Tấn Tuyên vừa nói vừa nở 1 nụ cười khiến người lớn trông thấy là phát điên. Vu Tiệp cảm thấy gai gai, họ đã giận dữ đến mức đó mà anh còn cố tình chọc giận, đúng là…bó tay thật!

Anh vô tội nhưng em thì…mắt ông Vu đã toé lửa. Thấy cả 2 đứng cạnh nhau thân mật như thế, quả nhiên ông đã đoán đúng, 2 đứa chắc chắn đã yêu nhau, không chừng đã…[đã j thế  công nhận bố VT tưởng tượng ghê thật ] Lửa giận của ông Vu càng dữ dội hơn, chắc chắn Tiểu Tiệp đã bị Tấn Tuyên làm hư rồi!

“Tấn Tuyên, bố hỏi con”. Cuối cùng, ông Tấn cũng lên tiếng “Hai đứa đang yêu nhau à?” sắc mặt ông Tấn cũng rất nặng nề khiến Vu Tiệp thấy hơn run. Lẽ nào chú Tấn cũng ghét cô như bố cô ghét Tấn Tuyên?

“Vâng!” Tấn Tuyên khẳng định. Vu Tiệp đưa mắt cảm kích nhìn anh, tim run lên, Tấn Tuyên trước nay vẫn luôn thẳng thắn.

“Con vì Vu Tiệp mới bỏ cơ hội đi Singapore?” sắc mặt ông Tấn càng u ám. Vu Tiệp căng thẳng, gần đây chú Tấn chỉ quan tâm đến chuyện đó nên ông mới giận dữ như thế.

“Đi Singapore hay không là chọn lựa của con, không liên quan đến Tiểu Tiệp”. Tấn Tuyên cảm nhận rõ Vu Tiệp đang run rẩy, liếc nhìn cô rất nhanh, sắc mặt cô đã tái nhợt, anh xiết tay cô thật mạnh, hãy tin anh, đừng sợ.

“Tiểu Tiệp, con có biết chuyện Tấn Tuyên phải đi Singapore hay không?” Ông Tấn chuyển sang Vu Tiệp nãy giờ vẫn im lặng.

Vu Tiệp ngẩn người, chậm rãi gật đầu.

“Con nghĩ xem nó có nên đi không?” Ông Tấn ném 1 quả bom khiến cô không trốn đi đâu được. Cô phải trả lời thế nào đi?

“Bố!” Tấn Tuyên cuống lên, lo lắng nhìn gương mặt trắng bệch của Vu Tiệp đang tỏ ra do dự lẫn khó xử.

“Đương nhiên là Tiểu Tiệp không mong Tấn Tuyên đi rồi” Vu Lâm đổ thêm dầu vào lửa. [hờ mềnh mà có bà chị như thía này chắc bả ko yên thân nổi đâu >”<]

Tấn Tuyên trừng mắt nhìn khiến cô nàng không dám nói thêm, chỉ lẩm bẩm gì đó. 
“Tiểu Tiệp, con thành thật trả lời chú đi”. Ông Tấn không buông tha, ép cô phải trả lời cho bằng được.

“Con…” Vu Tiệp ngập ngừng nhìn Tấn Tuyên, thấy ánh mắt kiên định của anh thì mới bình tĩnh hơn, cô nhìn ông Tấn, đáp: “Con tôn trọng quyết định của anh ấy”. Nói xong, cô mới cảm thấy đầu óc thoải mái hơn.

Mặt ông Tấn tái xanh, nhìn cô chằm chằm rồi quay sang nhìn Tấn Tuyên, sau đó mới nhìn ông Vu: “Bá Tĩnh, anh nói thử xem”.

Sắc mặt ông Vu nặng nề, nhìn 2 đứa trẻ non nớt trước mặt với vẻ không sao hiểu nổi: “Vu Tiệp, con đừng gây chuyện nữa, Tấn Tuyên đi Singapore là tốt cho tương lai nó, con không khuyên thì thôi, lại còn hùa vào nữa”.

Vu Tiệp thấy tim lạnh buốt, thì ra cha mẹ 2 bên đã bàn bạc trước, chuyện đi Singapore của Tấn Tuyên trở thành mục tiêu công kích của họ, họ ra sức khuyên nhủ Tấn Tuyên đồng ý đi, như thế vừa thoả mãn được kỳ vọng của chú Tấn, vừa khiến ông Vu yên tâm rằng anh sẽ không có cơ hội bám theo Vu Tiệp nữa. Quả nhiên là vẹn cả đôi đường.

“Chú Vu, chú đừng trách Tiểu Tiệp, chuyện con đi Singapore hay không không liên quan đến cô ấy, do con tự quyết định. Con không muốn xa nhà, đi xa như thế, con không quen”. Tấn Tuyên thấy ông Vu trách móc Vu Tiệp thì cuống lên, biện bạch giúp cô.

“Đồ điên, đàn ông con trai phải chí tại bốn phương, chẳng lẽ vì nữ nhi mà đớn hèn thế à?” ông Tấn nghe thế thì tức tối gầm lên. Thì ra đây là nguyên nhân con trai ông không chịu nghe lời, thật không ngờ, Tấn Tuyên lại vì con gái út của nhà họ Vu mà bỏ cuộc.

“Bố, chẳng lẽ ở trong nước con không thể tiến thân sao?” Tấn Tuyên bực bội, thẳng thắn đối đầu với bố mình.

“Tấn Tuyên!” Vu Tiệp và dì Châu cùng lúc lên tiếng ngăn cản với vẻ lo ngại, bây giờ không khí gia đình đã căng thẳng lắm rồi, nếu cãi nhau nữa thì không cần nghĩ cũng biết hậu quả sẽ ra sao.

“Trong nước à?” Ông Tấn hừ khẽ: “Mày tưởng cơ hội là do tự mày chọn à? Lần trước tuyển dụng trong nước cũng bị rớt thê thảm đấy thôi? Mày nghĩ vẫn còn cơ hội hả?”

Tấn Tuyên nghe thấy thế thì sắc mặt lập tức sa sầm, sao bố lại biết chuyện đó? Ánh mắt anh lạnh lùng nhìn sang Vu Lâm, do cô nói sao? Vu Lâm bị anh trừng mắt thì lúng túng cúi đầu xuống. Tấn Tuyên biết mình đã đoán đúng thì càng giận dữ hơn!

“Dù sao con cũng sẽ không đi Singapore!” Tấn Tuyên tức giận ôm Vu Tiệp đứng dậy, trừng trừng nhìn mọi người, trịnh trọng tuyên bố: “Bất kể mọi người có vui hay không, hôm nay con và Tiểu Tiệp chính thức tuyên bố với cả nhà, chúng con đã yêu nhau!”.

Ầm! Sức phá huỷ còn mạnh hơn thuốc nổ TNT gấp triệu lần, từng gương mặt có biểu hiện hết sức phong phú, ngạc nhiên, kinh hãi, nghi ngờ, phẫn nộ và cả ghen tỵ đều đổ dồn về phía 2 người, nhưng tất cả đã không còn quan trọng nữa.

Vu Tiệp chậm rãi quay sang nhìn Tấn Tuyên, thấy rõ vẻ mặt kiên định của anh, cô nắm chặt lấy tay anh, tâm trạng u ám bấy lâu nay dần tươi sáng trở lại!

Chương 51: Nụ hôn kiểu Pháp

 

Dứt lời, bất chấp phản ứng của mọi người, Tấn Tuyên kéo Vu Tiệp vào phòng mình, anh khóa cửa lại, mặc kệ mọi người la hét bên ngoài. Tấn Tuyên cười khổ sở, mọi tích tụ mọi oán trách và phẫn nộ, cuối cùng đã nổ tung sau lời tuyên bố của anh. 
“Sợ không?” Tấn Tuyên nắm tay Vu Tiệp, kéo cô lại gần, Vu Tiệp không nói gì, chỉ có đôi mắt to đẹp là sáng rỡ, anh nhìn thấy niềm vui lấp lánh trong đôi mắt ấy.
“Không sợ!”, Vu Tiệp ngước lên, mỉm cười trả lời. Cô chưa bao giờ sùng bái anh như bây giờ, anh ngỗ ngược, nhưng quá tuyệt vời!
“Nhưng họ sẽ không thỏa hiệp nhanh chóng vậy đâu.” Tấn Tuyên vuốt ve gương mặt cô, cảm giác mềm mịn khiến anh say mê, càng lưu luyến càng không nỡ rời xa, mỗi khi nghĩ đến chuyện cô ở bên mình, cảm giác hạnh phúc luôn xâm chiếm toàn bộ trái tim anh.

Nói cho cùng, anh vì cô mới từ bỏ cơ hội đó. Cơ hội thành công đều có sức quyến rũ đàn ông cực kỳ, nhưng vì thành công mà phải từ bỏ bảo bối quý giá nhất thì anh thà chọn con đường vòng. Anh chỉ muốn nắm bắt hạnh phúc ngay lúc này. Rất nhiều người dùng cả đời để theo đuổi danh lợi, tiền tài, nhưng cuối cùng khi đã có tất cả, họ lại phát hiện ra mình vô cùng nghèo nàn vì trong quá trình theo mưu cầu danh lợi, họ đã từ bỏ rất nhiều hạnh phúc vốn thuộc về mình. Tấn Tuyên không muốn là một người sau khi mất đi mới biết hối hận. Nếu thành công cũng chỉ là niềm hạnh phúc khi được cùng người mình yêu chia sẻ thì anh mong muốn bắt đầu từ bây giờ sẽ nắm giữ hạnh phúc đó thật chặt. 

“Em muốn chia sẻ với anh mọi thứ.” Vu Tiệp thở dài ủ rũ, thấy anh tranh cãi với người nhà, ngoài lo lắng ra thì cô thấy đau lòng nhiều hơn. 
“Anh là đàn ông, những việc này đương nhiên là anh phải gánh vác. Em…” Tấn Tuyên chồm đến gần, ánh mắt dần dần trượt xuống, đôi môi gợi cảm mấp máy, khẽ thốt ra một câu mờ ám: “Chỉ cần an ủi anh một chút là được.”
Vu Tiệp ngẩn ra ba giây, cuối cùng hiểu được chữ “an ủi” mà anh ám chỉ qua ánh mắt khiêu khích mờ ám của anh. Mặt cô thoáng chốc đỏ bừng, xấu hổ cúi đầu không dám nhìn anh, đã đến lúc nào rồi mà anh không chút căng thẳng vậy?

Tấn Tuyên khẽ nâng cằm cô lên, ngón tay ve vuốt cằm cô, sự đụng chạm dịu dàng đó khiến cô tê liệt, trái tim cô cũng run rẩy theo, ánh mắt chết tiệt ấy lại phóng điện, Vu Tiệp run rẩy chống đỡ hai chân đang mềm nhũn, muốn thoát khỏi sự cám dỗ của anh, nhưng khao khát chân thực của cô lại điều khiển cơ thể, bắt cô phải căng thẳng chờ đợi. Tim cô đập mỗi lúc một nhanh, nện thình thình trong lồng ngực, ánh mắt bất giác liếc nhìn đôi môi gợi cảm của anh, cô…cũng khao khát được tiếp xúc với nó. 
Đôi môi gợi cảm ấy dần dần nhướn lên, cuối cùng anh đã thấy sự khao khát trong đôi mắt mèo hoang nhỏ rồi, cô cũng đang muốn anh…

Tấn Tuyên sung sướng đến phát điên nhưng lại vờ như không có gì xảy ra, dần dần tiến sát lại. Mọi phiền não đều bị tình cảm lấn át, lần nào anh cũng muốn ôm và hôn cô thật thoải mái nhưng trong lòng luôn có cảm giác bị đè nén. Cuối cùng hôm nay anh đã có thể nói ra, không cần che giấu, không cần kiêng kỵ, tình yêu này cuối cùng đã có thể tự do rồi. 
Đôi mắt dài của Tấn Tuyên đảo quanh môi và mắt cô, Vu Tiệp nín thở, bất giác thấy căng thẳng kỳ lạ. Bố me…Vu Lâm… đều đang ở bên ngoài, lúc nào họ cũng có thể vào, trong đầu cô lóe lên bao do dự, nhưng cuối cùng khi gương mặt anh sát lại gần, chỉ còn lại khao khát.

“Tiểu Tiệp… hôm nay rất dũng cảm, thế nên… thưởng cho một… nụ hôn kiểu Pháp…” Tiếng nói quyến rũ và khàn đặc của anh dụ dỗ cô, hơi thở gần như tan biến, anh chầm chậm ngậm lấy môi cô. 
Cuối cùng, trái tim căng thẳng của Vu Tiệp đã được giải phóng qua sự tiếp xúc đó, hơi thở cố nến lại lập tức buông thả, anh dần dần đưa đầu lưỡi khẽ chạm, quấn quýt, vờn đùa, thân mật tìm kiếm mùi hương của riêng cô, dần dần khiêu khích mạnh hơn, anh muốn tìm lại nỗi nhớ nhung cố đè nén bấy lâu. Âm thanh đứt quãng vang lên khi môi và lưỡi họ quấn lấy nhau: “Động đậy lưỡi đi”. Hai tay anh cũng di chuyển tự do trên lưng, gợi lên bao khát khao trong lòng cô.

Vu Tiệp bị anh khiêu khích đến nỗi đầu óc xây xẩm choáng váng, bên tai văng vẳng tiếng anh ra lệnh, cô e thẹn tránh né đầu lưỡi anh, không khí đầy ắp hương vị nam tính của anh, sự trốn tránh của cô càng kích thích anh đuổi theo, mãnh liệt chiếm đoạt tất cả mùi hương của cô. Tay anh chầm chậm lướt qua eo cô, đặt lên nơi mềm mại, căng tròn nhất trên ngực cô. Ngay tức khắc trái tim cô bị khóa chặt, cô co rúm người lại, run rẩy, cơ thể bất giác vặn vẹo nhưng lại bị anh ôm chặt hơn. 
Đôi chân Vu Tiệp mềm nhũn, cơ thể rã rời tuột xuống, Tấn Tuyên xiết chặt đôi tay ôm lấy eo cô để giữ lại, truy đuổi ráo riết hơn, đôi môi nóng rực vẫn bám riết lấy, hoàn toàn không có ý định kết thúc.

“Cộc, cộc, cộc…” Bỗng một tràng gõ cửa vang lên nặng nề. Vu Tiệp bị Tấn Tuyên hôn đến thần trí điên đảo cuối cùng cũng sực tỉnh, cô muốn tránh đôi môi kia, nhưng tay Tấn Tuyên giữ chặt gáy cô, anh không muốn cô trốn thoát, nụ hôn nóng bỏng vẫn điên cuồng đuổi theo, bàn tay vẫn không có ý dừng. Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục vang lên, cuối cùng người ngoài cửa không nhịn được đã gọi lớn: “Tiểu Tiệp, về nhà!”. 
Vu Tiệp kinh hoàng, đẩy mạnh Tấn Tuyên ra nhưng mắt ấy vẫn cháy bỏng một ngọn lửa đam mê, hơi thở nặng nề, vẻ mặt vẫn còn say đắm khiến Vu Tiệp e thẹn cúi đầu, tim đập loạn trong lồng ngực, cô… cũng nhìn thấy đôi mắt khao khát của mình trong mắt anh! Xấu hổ quá, cô lại… lại rơi vào bẫy cám dỗ ngọt ngào của anh, mặc anh tự do xếp đặt.

“Cô bé nóng bỏng.” Tấn Tuyên cười khẽ, ngắm Vu Tiệp đỏ bừng mặt, liếm nhẹ lên vành tai cô, một luồng điện tê dại lướt ngang. Vu Tiệp định ngồi xuống đất thì Tấn Tuyên đã vội giữ chặt lấy, thuận thế thổi nhẹ bên tai cô: “Đêm ở khách sạn nếu em cũng nhiệt tình như vậy thì tuyệt quá”. 
Vu Tiệp xấu hổ vùi mặt vào ngực anh, không dám ngước lên. Khách sạn, cô hiểu ý anh, nếu đêm ấy khi hai người cũng như thế này, chắc chắn đã… Khả năng ấy không nghĩ cũng biết khiến cô thót tim, không dám nghĩ tiếp nữa.
“Vu Tiệp!” Cuối cùng, tiếng bố cô đã đẩy bọn họ ra khỏi cơn mê, Vu Tiệp cứng đờ người, Tấn Tuyên cười, an ủi: “Có anh đây, yên tâm. Về nhà đừng nói gì, họ nói gì cũng xem như không nghe thấy.” Tuy đau xót vì cô bị khiển trách nhưng anh cũng chỉ khuyên cô đừng để tâm. Chỉ cần anh có thể thì mọi chỉ trích cứ đổ lên đầu anh là được.
Tấn Tuyên buông cô ra, mở cửa rồi lại nhìn cô chăm chú, nói: “Tin anh!”

Sau khi dời khỏi nhà họ Tấn, bố mẹ luôn phiên trách móc cô, không ngoài việc cô cứng đầu khiến cha mẹ hai bên đều đau đầu. Chú Tấn đã quyết định sẽ bắt Tấn Tuyên đi nước ngoài nên yêu cầu họ phải quản lý Vu Tiệp nghiêm ngặt, tốt nhất khuyên Vu Tiệp cùng hợp tác khiến Tấn Tuyên hồi tâm chuyển ý. Vu Tiệp im lặng, cô hiểu rõ chú Tấn muốn sự nghiệp của con trai thuận buồm xuôi gió, lo lắng cho tương lai anh nhưng tại sao họ không chịu tôn trọng lựa chọn của anh? 
Lại thêm một cô Vu Lâm, lúc nào cũng bóng gió mỉa mai xa gần rằng, thì chẳng phải Vu Tiệp luôn khuyên cô đừng tin người như Tấn Tuyên là thật tâm hay sao? Tình cảm của anh thì được bao lâu, trước kia Vu Tiệp luôn hừ mũi khinh thường mà, sao bây giờ không dứt ra được thế? Đúng là nực cười.

Vu Tiệp thấy không cần phải im lặng trước những lời chế giễu mỉa mai của Vu Lâm, cô đáp trả: “Chị đang ghen tỵ à?” Thấy vẻ mặt méo mó vì tức giận của Vu Lâm, cô chỉ thấy buồn cười. 
“Hừ, để xem mày cười được bao lâu?” Vu Lâm lườm cô, cười nhạt: “Lâm Ngữ Âm không chiếm được thì mày cũng đừng mơ!”
Vu Tiệp kinh ngạc, cau mày, sao chị ta lại kéo Lâm Ngữ Âm vào? Lẽ nào…
“Có phải chuyện Tấn Tuyên bị hủy bỏ tư cách tranh tuyển là do chị nói với chị ta?” Cô thật không ngờ Vu Lâm lại giúp người ngoài.
“Chuyện này sớm muộn gì mọi người cũng biết, chẳng qua tao chỉ nói sự thật thôi”, Vu Lâm thờ ơ đáp lại.
“Chị ra ngoài ngay cho tôi.” Vu Tiệp đột nhiên giận dữ, đó là chị cô ư? Chẳng lẽ chỉ vì ghen tỵ mà lại đẩy Tấn Tuyên vào cảnh khó xử?
Vu Lâm hừ một tiếng lạnh lùng rồi ra khỏi phòng Vu Tiệp.
Vu Tiệp đau khổ vùi mặt vào gối, nếu cô và Tấn Tuyên không bị Lâm Ngữ Âm ngăn cản thì mọi chuyện liệu có đơn giản hơn không? Bây giờ mọi người đều phản đối, ngoài dì Châu ra thì… Nghĩ đến dì, Vu Tiệp mới thấy ấm áp hơn, có nên tìm dì Châu để giúp đỡ không?

Nhưng Vu Tiệp không ngờ rằng, cô chưa kịp đi tìm, dì đã chủ động đến gặp cô

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+