Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mờ ám – Chương 52 – 53 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
Chương 52 : Nước mắt người thân

 

 

Vu Tiệp đến chỗ dì Châu hẹn, thấy bà đang ngồi đối diện cửa ra vào, cô vui vẻ tiến đến. Nhất định dì Châu sẽ giúp họ nghĩ cách giải quyết.

“Dì Châu!” Vu Tiệp gọi một tiếng thân thiết.

Dì Châu ngẩng lên thấy cô thì gương mặt vốn u buồn lập tức nở 1 nụ cười hoà nhã. Bà kéo tay Vu Tiệp ngồi xuống đối diện rồi gọi 2 ly nước.

“Tiểu Tiệp, mấy hôm nay vất vả lắm phải không? Nhìn con gầy quá” dì Chậu xót xa vuốt ve gương mặt Vu Tiệp vốn đã thon nhỏ, nay vì quầng thâm dưới mắt càng trở nên tiều tuỵ hơn. Chắc con bé này cũng phiền muộn vì chuyện ấy không ít.

“Cũng tạm ạ” Vu Tiệp cảm kích cười, quả nhiên vẫn còn dì Châu thương cô. “Dì Châu, hôm nay dì đến tìm con có phải là muốn nói chuyện gì không?” dì Châu vẫn tỏ vẻ dịu dàng khiến cô thấy yên tâm hơn.

Dì Châu cúi xuống, do dự 1 lúc ròi mới từ từ ngước nhìn Vu Tiệp.

“Tiểu Tiệp, con thật sự rất yêu Tấn Tuyên phải không?”. Trong ánh mắt bà ngập tràn vẻ hiền từ, Tiểu Tiệp chậm rãi gật đầu, lòng bỗng thấy ấm áp, có người hiểu thật tốt.

“Tốt lắm, tốt lắm” dì Châu mỉm cười gật gù, hy vọng trong cô mỗi lúc 1 lớn, dì Châu chắc sẽ có cách giúp họ vượt qua khó khăn này.

“Thực ra, chú Tấn cũng chỉ muốn tốt cho Tấn Tuyên, ông cũng thấy Tấn Tuyên cứ chơi bời mãi, thay bạn gái còn nhanh hơn thay áo nên ông ấy vốn không hề nghĩ rằng Tấn Tuyên lại từ bỏ sự nghiệp vì tình yêu, càng không ngờ là vì con”, dì Châu chậm rãi nói, “tục ngữ nói thành công hay không thì phải xem lúc ba mươi tuổi, ông ấy hy vọng Tấn Tuyên nỗ lực nhiều hơn nhân lúc còn trẻ, tương lai sẽ tốt đẹp hơn, con có hiểu không?”

Vu Tiệp gật mạnh đầu, đương nhiên cô hiểu được điều nên mới không trách gì họ, chỉ mong họ có thể lắng nghe tiếng lòng của Tấn Tuyên.

“Con cũng biết là trước nay dì luôn mến con, dì cũng luôn muốn Tấn Tuyên đưa con về nhà nên thấy 2 đứa yêu nhau, dì rất vui”. Tiếng dì Châu dịu dàng đến mức Vu Tiệp cũng cảm thấy ấm lòng.

Nụ cười hiền trên mặt dì Châu không giống như thường ngày, vẻ chần chừ e ngại trong đôi mắt đã khiến nụ cuời trở nên mơ hồ hơn. Vu Tiệp xót xa nhìn bà, nỗi hổ thẹn lại càng dâng lên, cô biết bà rất thương cô và Tấn Tuyên, nên cô càng hy vọng bà không phải lo lắng, phiền muộn vì họ nữa.

“Thế nhưng…” dì Châu đang dịu dàng nói bỗng thay đổi đột ngột khiến Vu Tiệp giật mình. “Thấy bố con nó như vậy, hễ gặp mặt nhau là cãi vã, dì thấy rất đau lòng. Đã mấy đêm nay, bố nó không ngủ được”. Vẻ buồn phiền nặng nề của dì Châu khiến Vu Tiệp thương xót. Đáng thương cho tấm lòng của người làm cha làm mẹ trong thiên hạ!

“Có một vài chuyện, dì thấy nên nói cho con biết”. Dì Chậu ngước nhìn Vu Tiệp, nói: “Cô Lâm kia từng đến nhà dì, nói rõ rằng việc Tấn Tuyên đi Singapore là ý muốn của cô ta. Cô ta còn nói rất thích Tấn Tuyên nên mới giúp nó giành được cơ hội hiếm có này” Vu Tiệp rùng mình, sắc mặt thay đổi, Lâm Ngữ Âm đã chạy đến nói với bố mẹ Tấn Tuyên như thế ư?! Cô ta đúng là không từ một thủ đoạn nào!

Dì Châu thấy sắc mặt cô biến đổi thì vỗ nhẹ vào tay cô an ủi, ngừng lại 1 lát rồi mới nói tiếp: “Dì thì chẳng có ý gì, nhưng…chú Tấn của con hình như rất hài lòng với cô ta, nghĩ cô ta không chỉ thích Tấn Tuyên mà còn có thể giúp nó”. Tay Vu Tiệp run lên, không ngờ chú Tấn phản đối là có nguyên nhân khác.

Tim Vu Tiệp đau nhói, càng nghe càng thấy kỳ lạ, không giống như dì Châu đang đến giúp họ, mà lại giống…giống đến khuyên cô vậy.

“Tiểu Tiệp, dì biết con luôn là cô bé hiểu biết”. Dì Châu nắm chặt tay Vu Tiệp, ánh mắt đầy vẻ van nài: “Lần này con có thể nghe dì không?”

Vu Tiệp run rẩy mấp máy môi: “Chuyện gì ạ?”

“Khuyên Tấn Tuyên đi Singapore”.

Nghe thấy câu nói ấy Vu Tiệp biết mọi hy vọng của mình đã bị dập tắt. Cô… thật không ngờ, chẳng phải dì Châu luôn ủng hộ họ sao, dì luôn tán thành chuyện họ yêu nhau mà? Nhưng bây giờ đến người có khả năng đứng về phía họ nhất cũng đến khuyên họ bỏ cuộc, chẳng lẽ…con đường của họ ngoài chia xa ra thì không có lối nào khác hay sao?

Thấy Vu Tiệp không nói gì, dì Châu lo lắng khẽ kéo tay cô: “Tiểu Tiệp!”

“Dì Châu… không phải con không nghe lời dì, nhưng chuyện này phải do Tấn Tuyên quyết định”. Tim cô lạnh cóng, đến giọng nói cũng run rẩy yếu ớt.

“Dì biết Tấn Tuyên yêu con thật lòng, chỉ cần con khuyên nó thì nó mới chịu nghe”. Dì Châu tin tưởng vào sức ảnh hưởng của Vu Tiệp với Tấn Tuyên.

“Nhưng…con đã nhận lời với Tấn Tuyên rồi”. Tiểu Tiệp do dự không biết phải nói gì với dì Châu chuyện việc cô đã nhận lời đứng cùng 1 chiến tuyến với anh như thế nào.

“Tiểu Tiệp, Tấn Tuyên hiện giờ là nhất thời bồng bột thôi. Bố nó nói cũng có lý, bây giờ 2 đứa chỉ mới bắt đầu nên tất nhiên sẽ như keo như sơn, không muốn chia xa rồi. Nhưng đến khi chín chắn hơn, nó sẽ tập trung vào sự nghiệp, đến lúc đó sẽ hối hận vì đã bỏ qua cơ hội này, mà khi đó thì đã quá muộn rồi”. Dì Châu khẽ thở dài, bà cũng cùng quan điểm với chồng.

Đôi mắt Vu Tiệp tối dần, cô bỗng thấy chua xót vô cùng, tại sao lại thế? Thì ra, chẳng ai hiểu, chẳng ai khuyến khích họ, tất cả đều muốn họ bỏ cuộc.

“Tiểu Tiệp, nếu 2 đứa thật lòng yêu nhau thì dù ở xa vẫn có thể yêu nhau được”. Dì Châu nhìn gương mặt Vu Tiệp tái xanh thì tỏ vẻ lo âu, nhưng hôm nay bà phải bắt cô ra quyết định, nếu không với tình trạng này, hai bố con Tấn Tuyên chẳng biết sẽ cãi nhau đến lúc nào.

Vu Tiệp cúi đầu lặng thinh, chẳng lẽ ngoài việc bức cô buông tay thì thật sự không còn cách nào khác khiến cả hai nhà hài lòng hay sao?

“Tiểu Tiệp, xem như dì Châu cầu xin con, con khuyên Tấn Tuyên đi nhé?” bà nắm chặt tay cô, vẻ lo lắng và u buồn của người mẹ ngập tràn trên gương mặt bà, hốc mắt hõm xuống chứng tỏ bà đã suy nghĩ rất lâu.

Vu Tiệp đau lòng cứ ngồi đờ đẫn không nói gì. Tại sao, tại sao tất cả đều ép cô buông tay? Bàn tay nắm chặt không cách nào rút ra, như trách nhiệm nặng nề mà dì Châu lặng lẽ đặt lên vai cô. Vu Tiệp khẽ cắn môi, thấy uất ức kinh khủng, mọi người đều bức bách cô, cả tương lai lẫn tiền tài, hiện giờ cô chẳng thể cho Tấn Tuyên được gì, thế nên cô đã trở thành tảng đá cẳn đường anh như lẽ đương nhiên. Nhớ đến lời Lâm Ngữ Âm nói hôm ấy: “Cô thật sự muốn là tảng đá trên con đường sự nghiệp của Tấn Tuyên à?”. Vu Tiệp đau khổ nuốt cơn chua xót vào lòng, cô chưa bao giờ nghĩ vậy, nhưng ai ai cũng cho là thế!

“Tấn Tuyên sẽ không chịu đâu!” Vu Tiệp bất lực nói khẽ, trong lòng cô cũng có 1 tiếng nói đang gào thét, con cũng không muốn vậy!

“Tiểu Tiệp, dì biết như vậy sẽ khiến con rất khó xử, nhưng cũng xin con hãy hiểu cho tấm lòng cha mẹ. Bố nó cũng chỉ muốn tốt cho nó, cả nhà cũng đâu muốn nó đi xa, nhưng cứ nghĩ đến thành công tương lai là lại mong nó có thể bay xa hơn, không thể cứ buộc con mãi bên cạnh mình được”. Dì Châu nói, nước mắt lưng tròng, Vu Tiệp lại thấy mềm lòng, vội nắm tay bà, xót xa nhìn người mẹ vì chuyện trẻ con mà phiền lòng.

“Tiểu Tiệp, giúp dì được không? Dì thật không muốn bố Tấn Tuyên đau buồn vì chuyện này nữa”. Dì Châu rơi nước mắt, giọt nước mắt ấy thấm vào tim Vu Tiệp khiến cô thấy đau thắt lại. Tấn Tuyên, chúng ta phải làm sao? Sao có thể khiến bố mẹ đau lòng được? Từ nhỏ đến lớn họ đã vất vả vì chúng ta, vậy mà khi chúng ta trưởng thành rồi chúng ta lại làm trái ý họ, chưa bao giờ quan tâm thương yêu họ thật sự. Liệu chúng ta có sai không?

Vu Tiệp cũng thấy đau lòng, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi. Cô xót xa đưa tay lên lau nước mắt cho dì Châu, yếu ớt nói: “Dì Châu, dì đừng khóc, đừng khóc, con nhận lời với dì”. Nói đến những tiếng cuối, cô nghẹn ngào không thốt nên lời.
Cuối cùng, dì Châu cũng nở nụ cười, Tiểu Tiệp luôn là đứa trẻ hiểu biết nhất.

Kiên trì đến mấy cũng không thể chống lại được nước mắt người thân, Vu Tiệp cố kìm nén tâm trạng mình, nắm chặt tay dì Châu. Tấn Tuyên, tha thứ cho em, em đành buông tay thôi.

 

 

 

Chương 53: Cay đắng và ngọt ngào

 

 

Nhận được điện thoại của Tấn Tuyên, Vu Tiệp vẫn không kìm được mà chạy đến gặp anh.
“Tiểu Tiệp, sao thế? Em mất ngủ nữa à?” Vừa nhìn thấy sắc mặt nhợt nhạt của cô, Tấn Tuyên thấy tim mình như bị ai bóp chặt, gương mặt tươi cười đáng yêu trước đó đã biến mất, chỉ còn lại vẻ u buồn.
“Vâng, em không ngủ được.” Vu Tiệp tham lam áp mặt vào lòng bàn tay to lớn, ấm áp của anh. Dễ chịu quá, thích quá! Cô chỉ muốn ngủ trong vòng tay anh, hơi ấm của nó nhất định sẽ quét sạch mọi phiền não của cô. Vu Tiệp dần thấy lòng mình mềm lại.
Tấn Tuyên xót xa giữ chặt gương mặt cô, khẽ hôn lên đó, da thịt mềm mại của cô chạm vào môi như khiến tim anh tê dại. Cảm giác này chưa bao giờ có, thấy cô tiều tụy yếu ớt như thế, anh cũng như ngạt thở, đều tại anh không chăm sóc, bảo vệ cô.

Vu Tiệp thấy do dự rồi chậm rãi vòng tay qua cổ, gục đầu vào vai anh. Đó là lần đầu tiên cô chủ động ôm anh. Anh luôn ngang ngược đeo bám, quấy rối cô, anh luôn chủ động tiến đến gần, còn cô không trốn tránh thì cũng tỏ vẻ chán ghét. Đến giờ mới phát hiện ra được ôm anh là một chuyện thật kỳ diệu, trái tim như nở hoa, chỉ mong được dựa dẫm vào anh mãi, vòng tay qua cổ anh, giữ lấy trái tim anh, không cho anh đi đâu cả!
Vu Tiệp khẽ thở dài, ôm nhau đúng là minh chứng tốt nhất cho tình yêu! Yêu càng sâu thì ôm càng chặt, Vu Tiệp xiết chặt đôi tay, ôm anh chặt hơn, áp mặt vào vai anh không rời, mùi hương trên người anh thơm như mùi hoa, cô tham lam ngửi lấy, và lại càng chìm đắm hơn.

Anh, đáng ghét quá, tại sao lúc nào cũng tỏa ra mùi hương cám dỗ như thế? Cô đã cố gắng tìm kiếm khuyết điểm của anh, cho dù chỉ là một điểm khiến cô chán ghét, cũng sẽ khiến cô mở miệng nói lời chia tay, nhưng cô lại không tìm ra điểm nào cả. Cô chỉ… chỉ yêu những mệnh lệnh ngang ngược của anh, yêu nụ cười ranh mãnh của anh, yêu đôi mắt quyến rũ tà ác của anh, yêu nụ hôn nóng bỏng gợi cảm của anh. Cô yêu…tất cả, tất cả những cảm giác đó.
Tấn Tuyên cũng ôm cô thật chặt. Lần đầu Tiểu Tiệp chủ động ôm anh khiến anh có cảm giác như muốn khóc, bảo anh buông cô ra thế nào được, một ngày không gặp là một ngày nhớ, anh sẽ lo lắng cô có bị mắng không, có lén lút trốn vào nơi nào để khóc không, mèo hoang tuy quen nhe nanh giơ vuốt dọa người, nhưng lúc yếu đuối chỉ biết lặng lẽ liếm láp vết thương một mình. Trái tim cô quá lương thiện!

“Tấn Tuyên!” Vu Tiệp khẽ gọi bên tai anh. Tấn Tuyên mỉm cười, anh rất thích cô gọi tên anh dịu dàng như thế. “Hử?”
“Nếu không có em, anh có đi không?” Tiếng nói dịu dàng của Tiểu Tiệp có vẻ do dự không quyết.
Tấn Tuyên xiết mạnh tay, ôm cô chặt hơn, quả nhiên cô vẫn chịu áp lực, Tấn Tuyên xót xa dụi vào mặt cô. Anh cứ ngỡ mọi việc cứ để mình anh gánh chịu thì cô sẽ không đau lòng và khổ sở, nhưng vốn dĩ không phải thế, cho dù anh có gánh bao nhiêu thì cô vẫn thấy mệt mỏi đến mức không thở nổi.
“Có!” Tấn Tuyên mỉm cười nhìn cô, anh không muốn nói dối vì ai cũng muốn nắm bắt cơ hội. Thấy nét u buồn thoáng qua trong mắt cô, anh cười khẽ: “Nhưng giờ anh đã có em rồi, còn muốn đi đâu nữa?”. Chỉ cần có cô bên cạnh, mọi mất mát chỉ là chuyện nhỏ, anh hiểu rõ mình cần gì. Thất bại trong sự nghiệp có thể lấy lại, nhưng mất cô rồi thì anh không có can đảm khẳng định rằng hạnh phúc của anh sẽ vẫn tồn tại.

“Đi Singapore chắc cũng một, hai năm nhỉ?” Vu Tiệp yếu ớt hỏi, e ngại không biết cô nên khuyên anh hay không.
“Không biết được, Tổng giám đốc Lâm bảo phải xem tình hình công ty thế nào đã, nếu ổn thì không cần lâu như thế.” Tấn Tuyên vuốt nhẹ lưng Vu Tiệp, chắc cô bị người nhà nói nhiều rồi.
“…Đến Singapore phải đi máy bay mất bao lâu?” Vu Tiệp thấy đầu óc rối bời, đành hỏi những câu vu vơ để che giấu mục đích thật sự của mình.
“Tiểu Tiệp, em hỏi để làm gì?” Tấn Tuyên cúi xuống nhìn cô vẻ lo âu.
Vu Tiệp vùi đầu vào ngực anh, nói: “Muốn biết thôi mà”.
“Không có chuyến bay thẳng, phải đến Thượng Hải, chuyển máy bay đến Singapore, chắc khoảng năm tiếng đồng hồ”, Tấn Tuyên thật thà trả lời.
Tấn Tuyên vẫn muốn đi, nên ngay cả việc đi như thế nào cũng đã tìm hiểu kỹ rồi, tuy anh nói không muốn đi nhưng chắc vẫn thấy tiếc nuối? Vu Tiệp lặng lẽ cúi xuống, dì Châu nói đúng, bây giờ anh không hối hận, nhưng sau này sẽ hối hận.

“Tiểu Tiệp, em đừng nghĩ lung tung.” Tấn Tuyên thấy cô lặng thinh thì vội vàng nâng mặt cô lên, nhìn vào mặt cô, anh sợ cô lại nghĩ gì linh tinh.
“Thực ra, đi Singapore cũng tốt, em cũng muốn.” Vu Tiệp cười khẽ, trong đôi mắt ánh lên vẻ bất lực.
“Anh sẽ không đi Singapore đâu.” Tấn Tuyên khẽ lắc vai cô thật mạnh. “Anh biết mọi chuyện đều do Lâm Ngữ Âm bày ra.”
Vu Tiệp thầm kinh ngạc, cô ngước mắt nhìn anh, Tấn Tuyên đang tỏ rõ vẻ bất bình, anh đã biết hết ư?
“Cô ta tưởng điều khiển được bố mẹ anh là điều khiển được anh chắc? Tấn Tuyên này chẳng thèm dựa vào đàn bà làm gì.” Ánh mắt Tấn Tuyên lộ vẻ lạnh lùng.

Đừng tưởng anh không biết những lời Lâm Ngữ Âm nói với bố mẹ anh và những hành động của cô ta ở công ty. Anh đang lấy làm lạ vì sao trước kia bố mẹ tuy cũng quan tâm đến công việc của anh, nhưng chỉ dừng ở mức độ hỏi han, mà không bao giờ can thiệp vào, nhưng lần này thái đội của bố anh lại kiên quyết đến thế, từ đầu anh đã thấy kỳ quặc. Về sau, bố anh có nói một câu khiến anh tỉnh ngộ, thì ra ông hài lòng với gia cảnh nhà họ Lâm, Lâm Ngữ Âm lại chủ động tiếp cận, cũng hợp với tâm ý ông nên ông muốn làm thông gia với bên nhà họ Lâm!
Tấn Tuyên nghĩ đến đó đã thấy bực bội, cho dù về công việc hay tình cảm, anh cũng không muốn bị ai đó sắp đặt, còn áp lục mà bố gây cho anh, chẳng qua là do ông quá sùng bái đồng tiền mà thôi, đó là điều anh thấy phản cảm nhất!

Giám đốc công ty con ở Singapore tuy là miếng bánh hấp dẫn nhưng anh nghĩ mãi cũng thấy khó chịu. Cơ hội đánh đổi như thế, anh đã không muốn quan tâm, huống hồ là nó còn can thiệp vào tình cảm của anh và Vu Tiệp. Lâm Ngữ Âm bày trò đó, chắc chắn bố anh sẽ không dễ gì chấp nhận Tiểu Tiệp, khiến anh càng nổi điên hơn!
Vì thế, Tấn Tuyên không đi Singapore không chỉ vì Vu Tiệp, mà cũng vì muốn chống lại kiểu sắp đặt gây khó dễ của nhà anh.
Vu Tiệp thẫn thờ nhìn gương mặt nổi giận của Tấn Tuyên. Anh kiêu ngạo tự phụ như thế, làm sao để người khác xếp đặt được, chả trách anh và chú Tấn lại cãi nhau như vậy. Sự quan tâm của gia đình trong mắt anh đã trở thành một kiểu giả tạo để đổi lấy lợi ích, anh thà phụ lòng mọi người chứ không muốn bị ai nắm trong lòng bàn tay, đó mới chính là Tấn Tuyên!

Vu Tiệp đau khổ nhắm mắt lại, xem ra Tấn Tuyên sẽ không đồng ý đi Singapore dễ dàng đâu, nhưng nếu anh cứng đầu như thế sẽ chỉ khiến mọi người đều mệt mỏi, mà anh lại từ chối Lâm Ngữ Âm, với tính khí của cô ta thì còn lâu mới chịu buông tha, Tổng giám đốc Lâm chắc chắn cũng sẽ có ý kiến với anh. Vu Tiệp suy xét thật kỹ, thấy lòng lạnh dần, Tấn Tuyên đang lấy tiền đồ của mình ra để gây chiến với gia đình.
Việc đi Singapore cho dù là mưu đồ của Lâm Ngữ Âm hay không thì đối với Tấn Tuyên đó quả là một cơ hội rất tốt. Nhưng bây giờ Tấn Tuyên không nghe ai khuyên nhủ, cô phải làm sao đây? Lòng Vu Tiệp rối bời nhìn gương mặt đẹp trai đang phẫn nộ của Tấn Tuyên, cô có nên khuyên anh đi Singapore hay không?

“Có lẽ chỉ do họ quan tâm quá mức thôi”, Vu Tiệp khẽ an ủi anh.
“Kệ họ, chỉ cần họ đừng tụng kinh ngày này qua ngày khác là được. Tai anh muốn thủng màng nhĩ rồi”, Tấn Tuyên lắc đầu, cười khổ sở. Bố mẹ ơi là bố mẹ, họ mãi mãi đứng trên vị trí cao hơn để dạy dỗ con cái.
Vu Tiệp nuốt câu khuyên giải của mình xuống, rốt cuộc đi hay ở mới là lựa chọn chính xác đây? Sự kỳ vọng của gia đình, sự kiên trì của Tấn Tuyên đều khiến cô khó xử, phải làm cho mọi người yên lòng, hay cùng Tấn Tuyên phản kháng đến cùng?

Vấn đề đó cứ đeo bám cô mãi, Vu Tiệp sắp bị áp lực đè đến bùng nổ rồi, cứ nghĩ đến nước mắt của dì Châu là cô lại thấy hổ thẹn, liệu có như dì Châu nói là chị đựng hai, ba năm, khi anh thành công trở về thì lúc ấy tình yêu sẽ càng ngọt ngào? Tình yêu của cha mẹ không hề sai, có lúc chỉ chôn giấu quá kỹ, cho dù là trao đổi thì mong muốn duy nhất của họ vẫn là muốn con cái được sống thật tốt mà thôi.
Tình yêu không chỉ là chiếm hữu mà phần nhiều là phải trả giá. Cô rất yêu, rất yêu anh nên mới chịu để anh ra đi, mới nguyện chia sẻ với anh mọi đau khổ. Nếu anh và gia đình chia tay trong đau buồn, trái tim anh cũng sẽ rất mệt mỏi, mà chuyện đi Singapore với anh cũng chẳng phải là chuyện gì xấu, anh nên đi, phải đi.
Tấn Tuyên, nếu cuộc đời cứ phải uống hai ly nước mang tên đắng cay và ngọt ngào thì em nguyện vì anh mà uống trước ly nước đắng cay, chỉ để đổi lấy ly nước ngọt ngào cho sau này. Vu Tiệp đã quyết, Tấn Tuyên phải đi Singapore!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+