Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Mọi điều ta chưa nói – Marc Levy – Chương 13 – Part 02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Cô tóm lấy chiếc phong bì, bóc niêm và lôi từ đó ra một bức thư.

Tháng Chín 1991,

Julia,

Anh đã sống sót qua cơn điên loại của loài người. Anh là người duy nhất thoát nạn trở về từ một cuộc phiêu lưu ảm đạm. Như anh đã kể với em trong thư trước, bọn anh rốt cuộc đã lên đường tìm kiếm Massoud. Anh quên khuấy trong tiếng nổ ngay lúc này đây vẫn còn vang vọng trong anh là tại sao anh lại muốn gặp ông ấy đến thế. Anh đã quên lòng nhiệt tình đã thúc đẩy anh đi đến chỗ quay phim sự thực về ông ấy. Anh chỉ còn thấy nỗi căm hận đã sượt qua anh và cướp mất mạng sống của những người bạn đồng hành với anh trong chuyến đi đó. Dân làng đã lôi được anh ra từ đống đổ nát, cách nơi lẽ ra anh đã phải chết hai chục mét. Tại sao luồng hơi đó lại chỉ hất tung anh lên trong khi cũng chính nó đã khiến những người khác chết tan xác? Anh không bao giờ biết được. Vì ngỡ là anh đã chết, họ đặt anh nằm lên một chiếc xe bò. Nếu một cậu bé cưỡng lại được mong muốn tháo chiếc đồng hồ của anh để đeo vào tay mình, bất chấp nỗi sợ hãi đến mức ấy, nếu cánh tay anh không cử động và cậu bé không hét lên, hẳn là họ đã đem anh đi chôn rồi. Nhưng anh đã nói với em rồi mà, anh đã sống sót qua cơn điên loạn của loài người. Người ta kể rằng khi cái chết đã chọn ai đó, người ta sẽ nhìn lại cả cuộc đời mình. Khi nó nuốt chửng rồi thì người ta không nhìn thấy gì như thế nữa. Trong cơn mê sảng luôn đồng hành với những cơn sốt của anh, anh chỉ nhìn thấy gương mặt em. Anh những muốn khiến em phải ghen khi nói với em rằng cô y tá chăm sóc anh là một phụ nữ trẻ trung xinh đẹp, nhưng đó lại là một người đàn ông và bộ râu dài của ông không có gì là hấp dẫn cả. Anh đã trải qua bốn tháng trời trên một giường bệnh tại Kaboul. Da anh phỏng rộp, nhưng anh không viết cho em để than phiền đâu.

Năm tháng trời không gửi thư cho em, thế là quá nhiều khi chúng ta đã quen viết cho nhau hai lá mỗi tuần. Năm tháng im lặng, gần nửa năm im lặng, còn dài hơn thế nhiều khi đã bao lâu nay chúng ta không được gặp mà cũng không được chạm vào nhau. Yêu nhau mà phải xa nhau thế này thật quá tàn nhẫn, thế nên ngày nào chuyện này cũng cứ ám ảnh tâm trí anh.

Knapp đã bay sang Kaboul ngay khi cậu ấy biết tin. Em phải chứng kiến cảnh cậu ấy khóc như thế nào khi bước vào phòng bệnh chung, và anh cũng đã có phần khóc như vậy, anh thừa nhận với em điều đó. Thật may là người bị thương nằm giường kế bên đang say giấc, nếu không, bọn anh sẽ bị xem như loại người nào giữa những người lính có lòng dũng cảm bền bỉ này? Nếu cậu ấy không gọi cho em trước khi lên đường thì cũng là vì anh đã yêu cầu cậu ấy đừng làm vậy. Anh biết cậu ấy đã báo cho em biết về cái chết của anh, chính anh sẽ đích thân nói với em rằng anh còn sống. Có lẽ lý do thực sự không phải vậy, có lẽ bằng cách viết thư cho em, anh muốn để em được tự do theo đuổi cái đám tang của câu chuyện của chúng ta, nếu như em đã biết đến nó.

Julia, tình yêu của chúng ta nảy sinh từ những điều khác biệt giữa hai ta, từ cái ham thích khám phá mà chúng ta lại tìm được mỗi sáng khi thức dậy. Và bởi anh đang nhắc với em về buổi sáng,em sẽ không bao giờ biết được số giờ anh đã trải qua để ngắm em say giấc, ngắm em mỉm cười đâu. Bởi em mỉm cười trong giấc ngủ, ngay cả khi em không biết điều ấy. Em sẽ không bao giờ đếm được số lần em nép mình vào anh, nói mơ những từ anh không hiểu nổi; có đến cả trăm lần, đó là con số chính xác đấy.

Julia, anh biết rằng cùng nhau vun đắp là một cuộc phiêu lưu khác. Anh không ưa gì bố em và rồi anh lại muốn hiểu tâm trạng của ông. Nếu ở vào cùng một hoàn cảnh, liệu anh có hành động như bố em không? Nếu em sinh cho anh một đứa con gái, nếu em bỏ lại anh một mình với con bé, nếu con bé phải lòng một người nước ngoài sống trong một thế giới được tạo nên bởi chẳng gì hết, hoặc bởi tát cả những thứ khiến anh khiếp sợ, có lẽ anh cũng sẽ hành động như ông. Anh không bao giờ muốn kể em nghe về những năm tháng sống đằng sau bức tường, anh không muốn phá hỏng bất cứ giây phút nào trong thời gian ta bên nhau bằng những ký ức về điều phi lý, em xứng đáng được nghe những điều tốt đẹp hơn là những câu chuyện buồn về điều tệ hại nhất mà con người có thể tạo ra, nhưng bố em chắc chắn biết về sự tồn tại của những điều như thế và đó không phải là điều ông mong muốn cho em.

Anh hận bố em vì đã bắt cóc em và bỏ lại anh với khuôn mặt đầu máu trong phòng, không thể giữ em lại. Anh đã giận dữ đấm vào những bức tường nơi giọng nói của em vẫn còn âm vang, nhưng anh đã muốn hiểu. Làm thế nào để nói cho em biết là anh yêu em mà không thử ít ra là một lần?

Em đã quay lại với cuộc sống của em, trước sức ép từ mọi phía. Em còn nhớ không, em lúc nào cũng nhắc đến những dấu hiệu mà cuộc sống vẽ nên trước mắt chúng ta, anh thì anh không tin vào những dấu hiệu ấy, nhưng cuối cùng em đã thuyết phục được anh, ngay cả khi tối nay, lúc anh viết cho em những dòng này, tại đây, đó lại chính là nguyên do của điều tệ nhất.

Anh đã yêu em như con người em vốn thế, và không bao giờ anh muốn em đổi khác, anh yêu em không cần phải hiểu mọi chuyện, anh tin rằng thời gian sẽ cho anh cơ hội để hiểu; có lẽ từ đầu đến cuối tình yêu này, đôi khi anh quên không hỏi em liệu em có yêu anh đến mức chọn lựa tất cả những thứ đã chia cắt chúng ta hay không. Cũng có thể là em không bao giờ để anh có đủ thời gian để hỏi em câu đó, lại càng không dành thời gian để tự đặt ra cho mình câu hỏi đó. Nhưng thời điểm này đã đến, bất chấp ý chí của chúng ta.

Ngày mai anh sẽ quay lại Berlin. Anh sẽ bỏ lá thư này vào thùng thư đầu tiên anh nhìn thấy. Nó sẽ đến với em trong vài ngày nữa như mọi lần; và nếu anh tính chính xác, sẽ vào khoảng ngày 16 hay 17 gì đó.

Em sẽ thấy trong chiếc phong bì này một thứ mà anh vẫn giữ bí mật về nó, anh đã muốn gửi cho em tấm ảnh chụp anh, nhưng lúc này anh không được phogn độ lắm, vả lại làm vậy về phần anh sẽ là hơi tự phụ. Thế nên đây chỉ là một chiếc vé máy bay. Em thấy đấy, em sẽ không cần làm việc suốt nhiều tháng dài đằng đẵng để trở về bên anh nữa, nếu em vẫn còn muốn làm vậy. Anh cũng đã dành dụm tiền để đến tìm em. Anh đã mang chiếc vé bên người đến tận Kaboul này, lẽ ra anh nên gửi nó cho em, nhưng như em thấy đấy… Nó vẫn còn hợp thức.

Anh sẽ đợi em tại sân bay Berlin vào ngày cuối cùng hàng tháng.

Nếu chúng ta gặp lại nhau, anh sẽ giữ lời hứa, sẽ không bắt cóc đứa con gái mà anh sẽ hạ sinh cho anh khỏi người đàn ông mà một ngày nào đó con bé sẽ chọn. Và dù cho người ấy có khác biệt đến thế nào, anh sẽ thấu hiểu cái người đã đánh cắp con bé khỏi anh, anh sẽ thấu hiểu con gái anh bởi anh đã yêu người mẹ sinh ra nó.

Julia, anh sẽ không bao giờ trách giận em đâu, anh sẽ tôn trọng quyết định của em, dù nó là gì đi nữa. Nếu em không đến, nếu anh có phải đơn độc rời khỏi sân bay, vào ngày cuối cùng của tháng, hãy biết rằng anh sẽ thấu hiểu, anh viết cho em chính là để nói với em điều này.

Thế nên, anh sẽ không bao giờ quên gương mặt tuyệt vời mà cuộc sống đã tặng cho anh vào một buổi tối tháng Mười một, một buổi tối khi niềm hy vọng quay trở lại, anh trèo lên một bức tường để rồi ngã vào vòng tay em, anh người đến từ phía Đông và em người đến từ phía Tây.

Em đang và sẽ mãi lưu lại trong ký ức của anh như điều đẹp đẽ nhất từng xảy đến với anh. Khi viết cho em những từ này anh mới hiểu là anh yêu em nhiều bao nhiêu.

Có lẽ là hẹn sớm gặp lại. Dù sao chăng nữa, em vẫn còn đó, em sẽ luôn còn đó. Ở đâu đó, anh biết rằng em đang hít thở, và thế đã là quá nhiều rồi.

Anh yêu em,

Tomas.

Một gói nhỏ với lớp giấy bọc bên ngoài đã ngả vàng rơi ra từ phong bì. Julia mở ra. Trên lớp giấy màu đỏ của một chiếc vé máy bay có dòng chữ được nhập bằng máy: Fraülein Julia Walsh, New York – Paris – Berlin, 29 tháng Mười một 1991. Julia cất lại tấm vé và bì thư vào ngăn kéo bàn. Cô mở hé cửa sổ rồi quay lại nằm dài trên giường. Tay gối sau đầu, cô nằm như thế hồi lâu ngắm nhìn những tấm rèm của phòng mình, hai vạt vải nơi những người bạn cũ của cô dạo chơi, những tòng phạm của nỗi cô độc thuở xưa được tìm lại.

° ° °

Đầu giờ chiều, Julia rời phòng mình để xuống phòng
ăn. Cô mở ngăn tủ bếp nơi Wallace lúc nào cũng xếp đầy những lọ mứt. Cô vớ một
gói bánh bít cốt trên giá, chọn một hũ mật ong rồi đến ngồi ở bàn bếp. Cô nhìn
dấu múc bằng thìa trong hỗn hợp sền sệt vàng sánh. Dấu vết lạ thường, hẳn là do
Anthony Walsh để lại khi ông dùng bữa sáng cuối cùng trong đời. Cô hình dung ra
ông, ngồi ở chỗ mà cô đang ngồi bây giờ, một mình trước tách cà phê trong căn bếp
rộng thênh này, đang đọc một tờ báo. Hôm ấy ông nghĩ đến chuyện gì nhỉ? Bằng chứng
lý thú về một quá khứ đã khép lại từ nay. Tại sao các chi tiết bề ngoài không
đáng kể này lại khiến cô nhận thức được, có lẽ là lần đầu tiên, rằng bố mình đã
qua đời? Thường thì chỉ cần một chuyện không đâu, một đồ vật được tìm thấy, một
thứ mùi, để gợi lại nơi bạn ký ức về một người đã mất. Và giữa không gian rộng
lớn này, cũng là lần đầu tiên, tuổi thơ ấu của cô, dù có đáng bị rẻ rúng, cũng
khiến cô phải nhớ. Có tiếng ho nơi cửa ra vào, cô ngước nhìn, Anthony Walsh
đang mỉm cười với cô.

– Bố vào được chứ? Ông hỏi và ngồi vào bàn đối diện
cô.

– Bố cứ tự nhiên!

– Bố đặt mua bên Pháp đấy, mùi oải hương, con vẫn
thích loại mật ong này chứ?

– Như bố thấy đấy, có những thứ không hề thay đổi.

– Cậu ấy nói gì với con trong thư vậy?

– Con cho là chuyện đó chẳng liên quan gì tới bố.

– Con đã quyết định chưa?

– Bố đang nói đến chuyện gì kia?

– Con biết rõ mà. Con định trả lời cậu ta như thế
nào?

– Sau hai mươi năm, như thế là hơi muộn rồi, đúng
không?

– Con đặt ra câu hỏi ấy cho con hay cho bố vậy?

– Hôm nay, Tomas hẳn đã kết hôn, đã có con. Con có
quyền gì để lại xuất hiện trong đời anh ấy?

– Con trai, con gái, hoặc có lẽ là sinh đôi chăng?

– Gì kia?

– Bố hỏi con xem tài tiên đoán của con có cho con biết
gia đình nhỏ đáng yêu của cậu ta giống với cái gì không thôi. Thế nào, con trai
hay con gái?

– Nhưng bố đang lảm nhảm gì vậy?

– Sáng nay con còn ngỡ cậu ta đã chết, giờ đây có lẽ
con phỏng đoán hơi nhanh để quyết định cái mà cậu ta đã làm với cuộc đời mình đấy
nhỉ.

– Hai mươi năm, khỉ thật, chứ chúng ta không nói đến
quãng thời gian sáu tháng đâu!

– Mười bảy năm! Quá thừa thời gian để ly dị nhiều lần,
trừ khi cậu ta cũng lệch lạc như cậu bạn buôn đồ cổ của con. Cậu ta tên gì ấy
nhỉ, Stanley à? Phải rồi, Stanley!

– Và bố dám lôi chuyện đó ra làm trò cười!

– Chao ôi, trò cười, cách xóa bỏ mọi yếu tố bất lợi
của thực tế khi nó ập đến mới tuyệt làm sao; bố không còn nhớ ai đã nói thế,
nhưng câu này rất đúng. Bố hỏi con lần nữa, con đã quyết định chưa?

– Chẳng có gì để mà quyết định cả, giờ đã là quá muộn
rồi. Con sẽ phải nói điều đó với bố bao nhiêu lần nữa đây, bố nên vui vì điều
này mới phải chứ?

– Quá muộn chỉ tồn tại khi mọi chuyện là bất khả vãn
hồi. Là quá muộn để nói với mẹ con tất cả những điều bố muốn bà biết trước khi
rời bỏ bố và bố rất muốn mẹ con viết cho bố một bức thư trước khi bà ấy mất
trí. Về chúng ta, bố và con, quá muộn sẽ là thứ Bảy tới, khi bố tắt ngúm như một
món đồ chơi tầm thường đã hết pin. Nhưng nếu Tomas vẫn còn sống, vậy thì xin lỗi
đã nói trái lời cô, thì chưa phải là quá muộn. Và nếu con còn nhớ dù chỉ là
chút ít phản ứng của mình khi hôm qua nhìn thấy bức tranh ấy, nhớ chút ít về điều
đã dẫn dắt chúng ta đến đây vào sáng nay, thì đừng núp sau cái cớ là đã quá muộn.
Hãy tìm cho mình một cái cớ khác đi.

– Chính xác thì bố đang tìm kiếm điều gì vậy?

– Bố chẳng tìm kiếm gì cả. Con thì ngược lại, có lẽ
là tìm Tomas của con chăng, trừ phi…

– Trừ phi gì kia?

– Không có gì, thứ lỗi cho bố, bố cứ nói, bố nói
hoài nhưng chính con mới là người có lý.

– Đây đúng là lần đầu tiên con nghe thấy bố nói là
con có lý đấy, con tò mò muốn biết đó là chuyện gì.

– Không, biết cũng chẳng ích gì đâu, bố cam đoan với
con đấy. Quá dễ để tiếp tục than vãn rên rỉ về chuyện có lẽ đã xảy ra. Bố đã
nghe đủ kiểu nói dóc thông thường, “số phận đã muốn khác đi, vậy đấy”
và bố miễn cho con những câu đại loại “tất cả là lỗi của bố em, ông ấy thực
sự muốn làm hỏng đời em”. Xét cho cùng, sống trong một bi kịch, đó là một
cách để tồn tại như mọi cách khác.

– Bố làm con phát sợ đấy! Trong một phút con đã ngỡ
bố coi trọng con.

– Căn cứ vào cách cư xử của con thì nguy cơ xảy ra
việc đó là cực nhỏ!

– Và ngay cả khi con muốn viết cho Tomas đến chết đi
được, ngay cả khi con tìm được một địa chỉ nào đó để gửi thư cho anh ấy sau mười
bảy năm đi chăng nữa, thì con cũng sẽ không đời nào làm vậy với Adam, làm vậy sẽ
thật đê tiện. Bố không nghĩ là anh ấy đã nghe đủ những lời dối trá cho cả tuần
rồi hay sao?

– Nhất định là thế rồi! Anthony đáp bằng một vẻ còn
hơn cả mỉa mai.

– Lại chuyện gì nữa đây?

– Con có lý. Nói dối do sơ suất rõ ràng là hay hơn,
chính trực hơn! Vả lại điều này sẽ đem lại cho con và cậu ta cơ hội để chia sẻ
điều gì đó. Cậu ta sẽ không còn là người duy nhất phải nghe con nói dối nữa.

– Và con có thể biết bố đang nghĩ tới ai không?

– Đến con chứ ai! Mỗi tối khi nằm ngủ cạnh cậu ta mà
con có dù chỉ là một cảm giác nhung nhớ thoáng qua dành cho người bạn phía Đông
của con, hấp, một lời nói dối nho nhỏ; một giây phút tiếc nuối nhỏ xíu, hấp, một
lời nói dối nho nhỏ khác; mỗi khi con tự đặt cho mình câu hỏi để biết liệu rốt
cuộc con có nên quay trở lại Berlin để biết đích xác hay không, hấp, lời nói dối
nho nhỏ thứ ba. Chờ đã, để bố tính nhé, bố luôn sẵn khiếu trong môn toán mà; cứ
cho là ba suy nghĩ nho nhỏ mỗi tuần, hai ký ức thoáng qua và ba sự so sánh giữa
Tomas và Adam, chúng ta có ba cộng hai cộng ba được tám, nhân với năm mươi hai
tuần, nhân tiếp với ba mươi năm chung sống, bố biết mà, bố lạc quan đấy, nhưng
thế là… Thành ra mười hai nghìn bốn trăm tám mươi hai lời dối trá. Không tồi
chút nào cho một cuộc sống lứa đôi!

– Bố đang tự mãn lắm hả? Julia hỏi và vỗ tay một
cách xấc xược.

– Con không cho việc sống với một ai đó mà không chắc
chắn về tình cảm của chính mình, là một lời nói dối, một sự phản bội hay sao?
Con có hình dung cuộc sống sẽ như thế nào khi hai đứa cong ần gũi mà như đã trở
nên xa lạ?

– Bởi vì bố thì biết nó như thế nào ư?

– Mẹ con đã gọi bố là ông trong suốt ba năm cối đời,
và khi bố bước vào phòng bà ấy, mẹ con đã chỉ cho bố nhà tắm ở đâu vì ngỡ bố là
thợ sửa ống nước. Con có muốn đưa bố mượn bút chì màu để bố vẽ cho con một bức
tranh không?

– Mẹ thực sự đã gọi bố là ông sao?

– Những ngày đẹp trời thì đúng là như vậy, những
ngày xấu trời, mẹ con gọi cảnh sát vì một kẻ lạ mặt đã đột nhập vào nhà bà.

– Bố thực sự muốn mẹ viết thư cho bố trước khi…?

– Đừng e sợ những từ thích đáng. Trước khi mất trí
chứ gì? Trước khi chìm đắm trong cơn điên? Câu trả lời là có, nhưng chúng ta
không ngồi đây để nhắc đến mẹ con.

 

 

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+