Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mối lương duyên trời đánh – Chương 06.1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 6: Gian tình

 “Mùa xuân ở
đâu đây? Mùa xuân ở đâu đây? Mùa xuân ở ngay trong tòa nhà NB. La la la la la
la, la la la la la la…”

Trên suốt dọc đường lái xe về công ty, Viên Nhuận
Chi không ngừng ngân vang khúc ca mùa xuân của mình, không lúc nào ngắt quãng.

 Trước khi bước
vào Bộ phận Thị trường, cô thò đầu vào do thám, chỉ thấy mỗi Hạ Nguyệt Cúc ở
bên trong. Hạ Nguyệt Cúc vừa nhìn thấy cô đã nói: “Ây da, Kỷ tổng tìm em có việc
gấp đấy, chốc chốc lại ra ngoài hỏi em đã về hay chưa!”

Viên Nhuận Chi ngó ngó nghiêng nghiêng, nhận thấy
trong phòng làm việc không có ai khác, mới lên tiếng hỏi: “Anh ta đang ở đâu rồi?
Chị có biết anh ta tìm em có chuyện gì không ạ?”

“Cậu ấy đến nhà ăn dùng bữa rồi. Hình như lại muốn
em đưa sản phẩm mẫu đến Đại học Sư phạm đó!”Hạ Nguyệt Cúc nói.

“Lại đi đưa sản phẩm mẫu sao? Dự án Đại học Sư phạm
không phải do Tiểu Dạ Ca phụ trách sao?” Cô hoàn toàn không hiểu tại sao mình lại
phải đem sản phẫm mẫu đến Đại học Sư phạm?

Hạ Nguyệt Cúc nói thêm: “Tình hình cụ thể thế nào chị
không biết, đợi Kỷ tổng dùng bữa trưa xong đi lên đây, không phải là em sẽ biết
sao? Em đã ăn cơm trưa chưa?”

“Dạ chưa…”. Viên Nhuận Chi nghiến răng nghiến lợi thầm
rủa một tiếng. Kể từ khi chuyển sang Bộ phận Thị trường, ngày nào anh cũng sai
bảo cô chẳng khác nào cu ly, cửu vạn kiêm lái xe, buổi sáng đi đưa gạch, buổi
chiều không biết lại bắt bê vác cái gì đây.

Hạ Nguyệt Cúc nói; “Đã một giờ rồi đấy, em vẫn chưa
ăn thì mau đi ăn nhanh lên, đợi chút nữa là không còn thức ăn đâu.”

“Ừ nhỉ!” Cô phải đi ăn trước đã, sau khi ăn no mới
có sức khỏe để làm việc. Cô liền nhìn Hạ Nguyệt Cúc, vẫy vẫy tay rồi vội vội
vàng vàng chạy xuống nhà ăn công ty.

 Khi đến nhà
ăn nhân viên, cả phòng ăn chỉ còn lại có vài ba người, Viên Nhuận Chi vừa liếc
qua đã nhìn thấy ngay Kỷ Ngôn Tắc.

Cô mở hộp cơm ra, do dự không biết có nên lại đấy ngồi
không. Sau cùng, nhân dân tệ vẫn cứ chiến thắng trái tim kiêu ngạo kia của cô,
Viên Nhuận Chi liền bê đồ ăn ngoan ngoãn bước lại gần chỗ anh.

“Kỷ tổng, anh tìm tôi sao?” Khuôn mặt cô tươi cười hớn
hở. Sau khi nhận được ánh mắt lạnh lùng màu hổ phách kia, cô lập tức tắt nụ cười,
từng đợt nước miếng chẹn ngay cổ họng, khiến cô không nói được lời nào. Không
phải cô chỉ quay về muộn có một chút thôi sao, anh có cần phải dùng ánh mắt để
giết người không?

Cô bắt đầu giải thích lí do tại sao mình lại quay về
công ty muộn: “Tôi không hề dùng thời gian làm việc đi ra ngoài làm việc riêng,
anh đừng báo cáo linh tinh cùng với Tang tổng. Kỷ tiên sinh có thể làm chứng
cho tôi. Lúc đó, bất ngờ mẹ của Kỷ tiên sinh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cho
nên tôi cũng đi theo xem có giúp đỡ được gì không. Anh ấy là khách hàng quan trọng
của công ty chúng ra, khách hàng gặp khó khăn, thân là Trợ lí của Tổng Giám thị
trường, tôi đương nhiên không thể làm ngơ được!”

Từng lời từng chữ của cô đều hợp tình hợp lí.

Kỷ Ngôn Tắc vẫn nhìn cô bằng ánh mắt bình thản,
không nói tiếng nào. Sau vài giây, khi cúi đầu ăn nốt miếng cơm cuối cùng, anh
quay người đặt đũa bát vào rổ thu dọn rồi bước nhanh ra khỏi nhà ăn.

 Viên Nhuận
Chi đưa thức ăn vào miệng, nhìn thấy bóng dáng rời đi của Kỷ Ngôn Tắc, sắc mặt
tỏ ra vô cùng ngây ngô. Cô nhồm nhoàm nhai số thức ăn trong miệng, nhớ lại ánh
mắt Kỷ Ngôn Tắc nhìn mình, trong sát khí đáng sợ có ẩn giấu đôi chút oán khí. Nếu
người nào không biết rõ mọi chuyện còn tưởng rằng cô đã làm chuyện gì có lỗi với
anh ta.

Cô bất giác ớn lạnh cả người, vội vã gắp thức ăn lên
miệng nhanh chóng giải quyết xong bữa trưa. Sau khi để đũa bát vào rổ thu dọn,
mông cô như gắn động cơ, vội vã phóng lên văn phòng.

Khi quay về Bộ phận Thị trường, Hạ Nguyệt Cúc đánh mắt
ra hiệu cho cô, Viên Nhuận Chi mang theo trái tim thấp thỏm bất an đi vào trong
phòng làm việc. Kỷ Ngôn Tắc đang đứng trước bàn làm việc, không biết đang gọi
điện cho ai, tóc mái màu đen phía trước trán che đi một phần đôi mắt màu hổ
phách tuyệt đẹp. Lúc không nói chuyện, đôi môi anh lúc nào cũng mím chặt lại.

Tuy rằng bát tự của Kỷ Ngôn Tắc không hợp với cô, nhưng
nói cho cùng người ta cũng là cấp trên của cô. Sư tỷ tuy rằng thích trêu chọc
cô, nhưng thời gian lâu dần, cô cũng học được cách quan sát sắc mặt của người
khác. Vào những lúc cấp trên không vui, thái độ có lợi cho bản thân nhất chính
là ngoan ngoãn ngậm miệng, không nói lời nào cả.

Cô rón rén chân tay, nhẹ nhàng quay về ngồi trước
chiếc bàn máy tính cũ kĩ của mình, vừa mới ngồi xuống thì anh cũng dập máy xuống.
Cô giả vờ đặt tay che trước mắt, sau đó đưa mắt lén nhìn qua kẽ hở ngón tay của
mình, vừa hay bắt gặp được đôi mắt tràn đầy nộ khí của anh.

 Biều hiện
trên khuôn mặt Kỷ Ngôn Tắc vô cùng nghiêm nghị. Anh nhìn Viên Nhuận Chi một lúc
rồi mới thu ánh mắt lại, giọng nói lãnh đạm như thường ngày: “Mau theo tôi đến
kho!”

“Ồ, dạ được…”.

Cô bĩu bĩu môi, nhanh chóng đi theo sau. Hai người bước
ra khỏi phòng làm việc liền nhìn thấy Hạ Nguyệt Cúc đưa tay ra hiệu cho cô, ý
muốn nói: “Sao mà giẫm vào trúng đuôi cọp thế?”

Khóe miệng cô khẽ co giật, tiếp đó nhún vai tỏ vẻ vô
tội, không biết nói gì. Ai ngờ cô bất giác đâm sầm vào bức tường thịt phía trước.
Cô khẽ day chiếc mũi đau đớn, ngước mắt lên nhìn về phía Kỷ Ngôn Tắc đang đi
bình thường đột nhiên dừng bước lại. Khuôn mặt anh vẫn là núi băng ngàn năm
không đổi thay.

Kỷ Ngôn Tắc bình thản nhìn cô, đi về phía Hạ Nguyệt
Cúc giao phó việc gì đó, sau đó mới quay người đi ra khỏi Bộ phận Thị trường.

Viên Nhuận Chi đi theo Kỷ Ngôn Tắc đến kho trữ hàng ở
tầng một. Suốt cả đường đi, Kỷ Ngôn Tắc không hề dặn dò cô xem tẹo nữa sẽ phải
làm gì, đi đâu, cũng chẳng chất vấn tại sao công việc chỉ mất tầm ba mươi phút
mà cô đi hơn tiếng đồng hồ mới quay về đến công ty.

Bọn họ bước vào trong kho, Hoàng Chí Cương trong Bộ
phận kho, mặt cười thân thiện bước ra đón tiếp: “Kỷ tổng, bệ ngồi, đường chữ L,
bộ xả nước bồn cầu và giật nước mà anh dặn tôi đã chuẩn bị xong rồi!”

“Cảm ơn nhiều!” Sắc mặt của Kỷ Ngôn Tắc có phần dịu
dàng hơn, nhưng vừa quay sang Viên Nhuận Chi, lại khôi phục nhiệt độ lạnh băng
có thể làm người ta chết cóng. Anh chỉ vào đống đồ trên mặt đất nói với cô: “Cô
mau ôm cái này rồi đi theo tôi!” Nói xong, anh liền cúi người xuống cầm đường
chữ L, bộ xả nước bồn cầu và giật nước rồi đi ra khỏi kho trước.

Viên Nhuận Chi nhìn chiếc bệ ngồi bằng sứ trắng tinh
khiết, sau đó lại nhìn anh thảnh thơi một tay cầm ba thứ đồ kia một cách nhẹ
nhàng, hoàn toàn không biết phải nói gì.

Trong điện thoại, anh ta gấp gáp gọi cô quay về chỉ
là để bê chiếc bệ ngồi này sao? Tại sao lại đối xử với cô như thế? Ít nhiều gì
cô cũng là một phụ nữ. Sáng nay là viên gạch, cho dù đầu bếp ở nhà ăn trưa nay có
khuyến mại thêm cho cô một miếng lạp xưởng thì cũng không có nghĩa cô sức khỏe
cường tráng như đại lực sỹ.

Ở tòa nhà NB, lúc ban đầu không hề biết được thân phận
của nhau, vậy mà Kỷ Vũ Ngang vẫn lịch sự đưa tay trợ giúp cho một người xa lạ
là cô. Cùng mang họ Kỷ, cùng là những người đàn ông thân cao trên mét tám, tại
sao lại khác nhau đến vậy? Quả nhiên, đàn ông tốt chỉ cần so sánh là biết ngay.

“Thế gian sao có một người đàn ông như thế này tồn tại
chứ?” Cô nghiến răng nghiến lợi, tức giận đến mức hai má đỏ rực, nắm chặt nắm đấm,
hoa chân múa tay lung tung, bẻ ngón tay kêu răng rắc, đấm mạnh vào chiếc bóng dần
khuất xa của anh, sau đó mới cúi xuống ôm chiếc bệ ngồi kia lên.

Hoàng Chí Cương đỡ giúp cô một tay, cảm thấy kì lạ
liền hỏi: “Hả? Chi Chi, em không biết vai phải của Kỷ tổng bị thương sao?”

Viên Nhuận Chi tỏ vẻ không mấy tin tưởng: “Hả? Vai
phải của anh ta bị thương sao? Làm gì có chuyện đó? Sáng nay anh ta vẫn còn bê
viên gạch rất nặng mà!” Bị thương? Thôi cho xin đi! Rõ ràng đang viện cớ để
giày vò cô mà thôi.

Lần này lại đến lượt Hoàng Chí Cương không thể nào
tin tưởng được nói: “Hả? Tại sao em không biết chứ?”

Viên Nhuận Chi kêu lên đầy khổ sở: “Biết cái gì chứ?
Em nói này Cương ca ca, anh có gì cứ nói thẳng ra, cái bệ ngồi này nặng lắm!”

“Buổi chiều hôm qua khi Kỷ tổng bế em về công ty,
đúng lúc đang tu sửa lại tường ngoài tầng hai, để bảo vệ cho cái đầu của em, Kỷ
tổng đã dùng vai phải đỡ lấy thanh gỗ có đường kính mười phân rơi xuống. Tất cả
mọi người đều lại gần hỏi thăm xem Kỷ tổng có sao không, rõ ràng anh ấy đang
nhăn nhó mặt mày vẫn luôn miệng nói không sao, sau đó lại tiếp tục bế em lên
văn phòng!” Hoàng Chí Cương dùng ngôn từ đơn giản nhất, nhanh chóng nhất một hơi
tường thuật lại chuyện Kỷ Ngôn Tắc bị thương ngày hôm qua, không hề ngừng nghỉ
chút nào, sau khi hít một hơi thật sâu anh bổ sung thêm: “Hầy… anh đã kể xong”.

Khóe miệng Viên Nhuận Chi liên tục co giật khi nghe
chuyện Kỷ Ngôn Tắc vì bảo vệ mình mà bị thanh gỗ làm tổn thương vai phải, cô
kinh ngạc đến mức không nói được lời nào.

Cô vẫn không dám tin vào tai mình, lên tiếng hỏi lại
lần nữa: “Thế nhưng, em chẳng nghe thấy ai nói anh ấy bị thương cả…”

Hoàng Chí Cương làm động tác như thể vừa thu lại
công lực, sau đó lại nói thêm: “Hoàn toàn chính xác, anh không hề lừa em đâu.
Hôm qua anh cũng có mặt ở đó, không tin em đến mà hỏi người ở Bộ phận Thi công
xem”.

Lúc này, bên ngoài truyền vào giọng nói không vui:
“Viên Nhuận Chi, rốt cuộc cô còn lần lữa trong đó bao lâu nữa đây?”

Hoàng Chí Cương liền nói: “Mau ra đi, Tiểu Triệu vẫn
còn đang đứng ở Đại học Sư phạm chờ em mang mấy thứ này tới đấy. Giang hồ cấp cứu
mà!”

“Tôi tới ngay đây!”Viên Nhuận Chi gật gật đầu, ôm
chiếc bệ ngồi nhanh chóng bước ra ngoài. Kỷ Ngôn Tắc nhìn thấy cô bước tới, liền
quay người bước ra bãi đỗ xe. Đi mãi cho đến chiếc BMW màu đen anh mới dừng lại,
mở cốp sau ra, cất ba thứ đồ kia vào trong, sau đó nhìn về phía Viên Nhuận Chi
đang bê chiếc bệ ngồi về phía mình, bình thản nói: “Cô mau đặt đây đi!”

Viên Nhuận Chi nhìn chiếc BMW trước mắt, khóe miệng bất
giác co giật. Chiếc bệ ngồi này có lẽ là chiếc bệ ngồi tốt số nhất thế giới, trước
khi bị ô nhiễm có thể ngồi lên chiếc BMW, coi như có chết cũng được an lòng.

 Viên Nhuận
Chi đặt xong chiếc bệ ngồi kia, đậy nắp cốp sau lại rồi hỏi Kỷ Ngôn Tắc: “Đây
là xe của anh sao?”

Kỷ Ngôn Tắc không hề trả lời thẳng vào câu hỏi của
cô mà đi về phía bên ghế phụ. Trước khi mở cửa bước vào, anh quay sang nói cùng
cô: “Cô mau qua lái xe đến trường Đại học Sư phạm. Triệu Dạ Quần đang chờ chúng
ta đấy!”

“Ừm…”. Viên Nhuận Chi đáp một tiếng, nhanh chóng vào
trong xe.

Kỷ Ngôn Tắc ngồi tựa vào ghế phụ bên, khoanh tay ôm
ngực nhắm mắt dưỡng thần. Viên Nhuận Chi nhìn chằm chằm vào vai phải của anh,
nhìn trước nhìn sau, nhìn trên nhìn dưới cả người anh. Bỗng nhiên, Kỷ Ngôn Tắc
mở mắt ra nhìn trừng trừng về phía cô. Cô kinh hãi giống như một đứa trẻ làm việc
xấu bị bắt gặp tại trận, vội vã quay đầu nhìn ra phía trước.

Hai tay nắm chặt vào chiếc vô lăng, cố gắng để cho hơi
thở và nhịp tim mình bình thường lại. Kỷ Ngôn Tắc cau chặt đôi mày nói: “Còn chưa
lái xe đi sao?”

Viên Nhuận Chi bĩu bĩu môi, sau cùng không nhẫn nhịn
được nói ra những lời trong lòng mình: “Nghe nói, vai phải của anh bị thanh gỗ
rơi vào gây tổn thương? Tại sao không thấy anh nói tiếng nào?”

Khi biết được anh ta bị thương vì che chắn cho chiếc
đầu của mình, cho dù giữa hai người có biết bao chuyện ân oán, khó chịu, trong
lòng cô ít nhiều cũng cảm thấy ái ngại, cảm kích.

“Nói ra rồi sẽ không đau nữa sao?” Kỷ Ngôn Tắc bình
thản lên tiếng.

Viên Nhuận Chi mím chặt môi, nhắm chặt mắt, hai tay
nắm chắc vào vô lăng, trong lòng lại trào dâng ngọn lửa tức giận. Đúng tà đến tức
chết vì tên khốn này mất thôi! Rõ ràng biết được bản thân mình đang “tàn tật”,
lại còn tỏ vẻ anh hùng bê gạch bê ghiếc, bị thương nặng hơn thì có liên quan đếch
gì đến cô? Rõ ràng cô đang thành thật quan tâm đến anh ta, không ngờ còn bị lạnh
nhạt như vậy. Cô đúng là đần độn mới cảm thấy thiếu sót và áy náy trước tên đàn
ông chết tiệt kia.

Cô liếc mắt sang mỉa mai anh ta một câu: “Cũng đúng
mà, có nói ra cũng vẫn đau như vậy. Con người anh sao nói chuyện hay và hợp lý
thế không biết!” Trong lòng cô lại âm thầm bổ sung thêm một câu: “Đau cho anh
chết đi, đáng đời!”

Nói xong, cô đạp mạnh vào chân ga, vội vã quay vô
lăng, ô tô nhanh chóng rời khỏi bãi đỗ xe. Dù gì cũng không phải là BMW của cô,
làm hỏng cũng chẳng sao.

Hưm! Hưm! Hưm!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+