Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mối lương duyên trời đánh – Chương 06.2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Thân người của Kỷ Ngôn Tắc rung mạnh theo sự xoay
chuyển của chiếc ô tô. Do nhất thời không thận trọng, vai phải của anh lại đập
vào cửa xe, đau đớn đến mức cau chặt đôi mày lại. Anh nghiến chặt răng, quay
sang khẽ thét Viên Nhuận Chi: “Cô lái xe kiểu gì thế? Không biết là lúc mới nổ
máy thì phải đi chậm thôi sao?”

Nhìn thấy Kỷ Ngôn Tắc nhíu chặt mày lại, Viên Nhuận
Chi vui như mở cờ trong bụng, ngoài miệng vẫn nói: “Kỷ tổng, hai chúng ta đã
làm lỡ nhiều thời gian rồi, Tiểu Dạ Ca vẫn còn đang ở một nơi xa xôi chờ đợi
mà. Anh cố gắng chịu uất ức một chút, ngồi cho vững nhé!”

Cô lại đạp mạnh chân ga, chiếc xe phóng đi như tên
bay. Chiếc ô tô tiến thẳng tới phía trước cổng trường Đại học Sư phạm.

Triệu Dạ Quần nhìn thấy hai người, liền nhanh chóng
tiến tại gần. Triệu Dạ Quần nói mấy câu cùng với Kỷ Ngôn Tắc, sau đó mở cốp sau
ra, bê hết mấy thứ đồ kia vào phía trong tòa nhà làm việc.

Kỷ Ngôn Tắc lãnh đạm nhìn Viên Nhuận Chi rồi nói:
“Cô cứ tự nhiên ngồi trong xe hay ra chỗ nào chơi cũng được, chút nữa xong việc,
ra ngoài tôi sẽ gọi điện cho cô!”

“Dạ”. Viên Nhuận Chi lại ngoan ngoãn gật đầu nhận lệnh,
nhìn thân hình cao lớn của Kỷ Ngôn Tắc dần dần biến mất trong tòa nhà làm việc,
trong lòng cô lại khinh bỉ anh thêm lần nữa.

Triệu Dạ Quân lúc này nói chuyện cùng với Kỷ Ngôn Tắc,
cô đều nghe thấy hết.

Trong tòa nhà Kí túc xá sinh viên mới xây, có một
chiếc bệ ngồi vệ sinh xảy ra chút vấn đề. Không biết vì lí do gì, chiếc bệ ngồi
này rò rỉ nước, khiến cho cả tầng đó bốc mùi hôi thối giữa mùa hè nóng nực. Bây
giờ bên trường học nhận định rõ ràng là vấn đề ở thiết kế nội thất, chất lượng
sản phẩm có vấn đề, cho nên từ chối thanh khoản.

Vừa sáng ngày ra Triệu Dạ Quân đã đến khu thi công,
anh cũng đã đến thăm qua tình hình ở khu vệ sinh đó, đây thuộc về trách nhiệm của
bên thi công lắp đặt. Do liên quan đến nhiều nguyên nhân không tiện nói ra, bên
trường học ngầm ra hiệu cho Triệu Dạ Quần không cần biết là lỗi của bên cung cấp
nội thất hay bên thi công lắp đặt, trước tiên phải giải quyết gọn gàng mọi chuyện
ở nhà vệ sinh này dã, thì việc thanh khoản, tất toán mới hoàn thành được. Triệu
Dạ Quân đã gọi không biết bao nhiêu cuộc điện thoại cho Kỷ Ngôn Tắc, đơn xin
thay lại được thông qua, nhưng những đồ dùng để thay đổi phải được đưa đến trường
học trước 3 giờ chiều hôm nay.

Viên Nhuận Chi biết thùa khúc mắc trong vụ việc này.
Mọi người thường hay cho rằng trường học chính là nơi thuần khiết, trong sáng
nhất xã hội, thật sự ở đâu cũng như nhau hết, ở đâu cũng bị ảnh hưởng, vẩn đục
bởi cơm áo gạo tiền mà thôi. Cái gì mà thuần khiết, tất cả đều là phù vân mà
thôi.

Nếu như cứ đứng trước tòa nhà đợi Kỷ Ngôn Tắc với
Triệu Dạ Quần vào trong nói chuyện trên trời dưới đất thì cô có là đồ ngốc. Đã
đến Đại học Sư phạm thì sao có thể không tới thăm Hậu Sơn được nhiều người đồn
thổi? Vừa vào đầu tháng Bảy, sinh viên trong trường vẫn chưa nghỉ học hết, có
người chuẩn bị thi tốt nghiệp, có người chuẩn bị về quê, lúc này vẫn còn ở lại
hoàn tất những thủ tục sau cùng. Vừa nghĩ tới việc có thể tận hưởng những phút
giây thoải mái, Viên Nhuận Chi vô cùng kích động. Bây giờ không cần phải nghe lời
tường thuật sinh động của Triệu Dạ Quần nữa, cô sắp sửa được chứng kiến tận mắt
luôn.

Tòa nhà làm việc này cách Hậu Sơn không xa lắm, Triệu
Diệp Ca từng đưa cô tới đó theo đường tắt, chỉ mất có vài phút là tới nơi.

 Cô lấy lại
tinh thần, đặt chế độ chuông ở trong phòng họp, nhét vào trong túi quần soóc rồi
thẳng bước tiến về Hậu Sơn của Đại học Sư phạm. Giữa tiết trời mùa hè nóng nực,
ánh nắng lại gay gắt thế này, may mà còn có bóng râm của cây cối, nếu không làn
da thế nào cũng khô cháy, đen đúa. Viên Nhuận Chi đưa tay vuốt mồ hôi, vào giữa
trưa trời nắng gay gắt, vì Hậu Sơn nổi tiếng trong Đại học Sư phạm, cô cũng đâu
có dễ chịu gì cho cam!

Cô hứng khởi tiến về hai bên bờ cây cỏ kín mít trên
sườn núi. Lần trước cùng tới đây với Triệu Dạ Quần, cô chưa được ngắm cảnh vật
gì hết, lần này nhất định không thể bỏ lỡ được.

Đi ven theo bờ cỏ dại, cô nhìn về phía các đôi sinh
viên nam nữ đang quấn quít yêu đương lẫn nhau. Nào là nữ sinh cầm quyển sách
cùng nghiên cứu nội dung bên trong với nam sinh, nào là nam sinh nhắm mắt gối
lên đùi của nữ sinh. Có một đôi cùng lưng tựa lưng ngắm bầu trời tán gẫu, hoàn
toàn không hề nhìn thấy cảnh KISS mãnh liệt, khác hẳn những gì Tiểu Dạ Ca vẫn
thường khua môi múa mép.

Địa điểm không hề sai, nơi này vô cùng kín đáo. Lẽ
nào Triệu Dạ Quần ngày nào cũng khoác lác?

Cô thận trọng di chuyển, để tránh kinh động đến những
nam nữ sinh viên kia. Khi đang định quay đầu bỏ cuộc, đột nhiên cô nhìn thấy thứ
gì vàng vàng, trắng trắng trên mặt đất. Nhìn xuống dưới thì ra nó đang lăn lăn
trên mặt đất, thời gian chưa lâu lắm. Tuy rằng cô có cảm giác ghê tởm không nói
thành lời, nhưng dòng máu cuồng loạn trong cơ thể cô bỗng đột ngột trào dâng,
suýt chút nữa biến thành người sói vươn đầu hú lớn.

Mấy bạn trẻ này thật chẳng biết giữ gìn vệ sinh môi
trường gì cả, bỏ mặc không lo đến con cháu thì thôi, ngay cả cái thứ rác thải
còn lại này cũng có thể vứt bừa bãi thế chứ?

Giây trước vừa mới rủa người ta không nhân đạo, đến
giây sau cô đã phấn chấn, vui vẻ tiến về phía trước.Thời gian không phụ những
người có lòng, cuối cùng cô cũng bắt gặp được một đôi.

Kỷ Ngôn Tắc và Triệu Dạ Quần rời khỏi nơi thi công,
quay về phía trước ô tô, lấy di động gọi điện thoại cho Viên Nhuận Chi mấy lần,
vậy mà đi động vẫn cứ truyền lại duy nhất một thông điệp: “Số điện thoại quý
khách đang gọi đang nằm ngoài vùng phủ sóng, xin quý khách vui lòng gọi lại
sau!”

Triệu Dạ Quần cũng lấy di động của mình ra gọi đến số
của Viên Nhuận Chi, điện thoại vẫn nằm ngoài vùng phủ sóng. Bỗng nhiên, anh vỗ
mạnh lên đùi rồi thét lớn: “Tôi biết con nha đầu thối này đang ở đâu rồi!”

Lời nói vừa dứt miệng, anh liền tỏ ra hối hận ngay tức
thì. Kỷ Ngôn Tắc thấy anh thần bí, quái lạ, liền cau mày gặng hỏi: “Cô ta ở
đâu?”

Triệu Dạ Quần ấp a ấp úng: “À… Kỷ tổng, hay là anh
quay về trước đi, tôi sẽ đi tìm cô ấy rồi sẽ quay về công ty sớm thôi!”

Nói xong, anh đang định tiến thẳng về Hậu Sơn, ai ngờ
đôi vai bị vỗ mấy phát. Triệu Dạ Quận quay đầu nhìn khuôn mặt lạnh lùng, nghiêm
nghị của Kỷ Ngôn Tắc rồi nghe thấy anh hỏi: “Anh nói đi, rốt cuộc cô ta đang ở
đâu?”

Triệu Dạ Quần mỉm cười gian tà: “Ở… Hậu Sơn”.

Đột nhiên, sắc mặt nghiêm nghị của Kỷ Ngôn Tắc sầm hẳn
lại. Anh mím chặt môi không nói lời nào, quay người bước nhanh về phía Hậu Sơn.
Triệu Dạ Quần đưa tay sờ lên mũi, muốn bật cười thành tiếng mà không dám, ngoan
ngoãn đi theo Kỷ tổng lên núi.

Cách đó vài mét, một đôi tình nhân đang say đắm trao
nhau nụ hôn nồng cháy, hôn đi hôn lại, sau cùng nam sinh liền đưa tay luồn vào
phía trong y phục của nữ sinh, nữ sinh õng ẹo một lúc rồi hai người lại càng
dính chặt vào nhau hơn…

Khổng Tử từng dạy: “Phi lễ không nhìn, phi lễ không
nghe”. Nếu tiếp tục nhìn thì mắt sẽ mọc chắp mất, đã xác định được những chuyện
Triệu Dạ Quần nói là sự thật, thế nên cô không cần thiết phải ở đây cản trở việc
tốt của người ta nữa.

Viên Nhuận Chi hít một hơi thật sâu rồi lấy chiếc di
động từ túi quần ra, quyết định chụp một tấm ảnh lưu niệm để minh chứng cho
chuyến đi khảo sát thực tế lần này. Sau này nửa đêm mộng mơ, có thể lấy ra để
quan sát, nghiền ngẫm.

“Dù gì đây cũng không phải lần đầu mình làm việc thất
đức, làm thêm lần nữa cũng có sao?” Cô tự nhủ trong lòng.

Cô đưa di động lên chụp hình đôi trai gái đang quyến
luyến không dời kia, đổi mấy góc độ liền, với ý đồ chụp được bức ảnh đẹp và sắc
nét nhất.

Cô ấn vào nút chụp, nghe thấy “tạch” một tiếng, hình
ảnh tình yêu nhiệt thành đã được ghi lại. Cô đang định xem hình ảnh chụp như thế
nào, chỉ trong nháy mắt chiếc di động trong tay đã bị cướp mất. Cô kinh ngạc, vội
vã quay đầu, trước mắt xuất hiện một đôi giày da màu đen của đàn ông, đưa ánh mắt
lên trên vừa hay bắt gặp đôi mắt phẫn nộ của Kỷ Ngôn Tắc.

Anh ta bắt đầu xuất hiện ở đây từ lúc nào chứ?

Cô chớp chớp mắt đầy nghi ngờ, khuôn mặt anh tuấn
kia vẫn còn nguyên vẹn, trái tim cô đập mạnh còn vầng trán thì toát đẫm mồ hôi.
Chết toi rồi, nếu như để anh ta nhìn thấy cô chụp bức hình gì thì danh tiếng
trong sạch cả một đời của cô sẽ bị hủy hoại. Không suy nghĩ gì thêm, cô đứng bật
dậy, đưa tay cướp lại chiếc di động của mình. Kỷ Ngôn Tắc né tránh bàn tay của
cô, giơ chiếc di động lên cao. Khi nhìn thấy hình ảnh hiện lên màn hình di động,
khuôn mặt tuấn tú của anh liền sầm lại.

“Này, mau trả lại cho tôi!” Viên Nhuận Chi nhìn thấy
ngón tay của anh di chuyển trên các phím di động, như đang muốn xóa bỏ hình ảnh
đó đi, nên chẳng bận tâm đến thứ gì nữa mà nhào về phía anh.

Điều bất hạnh chính là, cô quên rằng dưới chân mình
là hòn đá, hòn đá này được chọn là nơi ngồi xuống nghỉ ngơi sau một thời gian
đi tham quan ngắm cảnh.Bị vấp chân vào hòn đá, cô hoàn toàn mất thăng bằng, cả
người xông thẳng về phía trước.

Kỷ Ngôn Tắc đứng ở phía trước đang chú tâm vào việc
xóa hình ảnh, còn chưa dự cảm được chuyện sắp xảy ra với bản thân, lúc quay người
lại thì cả thân người của Viên Nhuận Chi đã đổ sập lên người anh, đập mạnh vào
vết thương bên vai phải. Động đúng chỗ đau, anh chẳng thể nào chống đỡ nổi, cả
người rung động mạnh rồi đổ về phía sau.

Vào khoảnh khắc ngã xuống, mọi chuyện thành ra thế
này, đôi môi của Viên Nhuận Chi đáp chuẩn xác lên bờ môi của anh, đương nhiên
là một chiếc hôn rất mãnh liệt, rất mạnh mẽ. Thời gian lúc này dường như ngừng
trôi, tất cả mọi thứ xung quanh đều như bất động, im lìm.

Cho dù Viên Nhuận Chi mở mắt to đến mức nào, phía trước
vẫn là một khoảng mơ hồ, tất cả còn lại chỉ là cảm giác nóng ấm truyền lại từ bờ
môi, cùng với cảm giác tiếp xúc với một thân hình cao lớn, rắn chắc. Tất cả những
cảm giác này đều khiến cô khủng hoảng, khiếp hồn, bây giờ mới có thể ý thức được
rằng đây là một chuyện vô cùng, vô cùng đáng sợ.

Cô đang muốn dùng hai cánh tay để chống thân người
lên, sau đó nhanh chóng thoát thân, ai ngờ vừa mới chuyển động có đôi chút, Kỷ
Ngôn Tắc ở phía dưới lại hít một hơi thở sâu, đôi mày cau chặt lại. Thì ra hai
tay cô đang chống lên bờ vai của anh, dùng đôi vai của anh làm điểm tựa. Nhìn
thấy anh đau đớn đến mức nhắm nghiền mắt lại, cô cảm thấy vô cùng hoang mang,
hai tay nhanh chóng chuyển xuống dưới bờ cỏ, khó khăn lắm mới giữ vững được
thân trên, thì cả người lại lần nữa đè hết lên Kỷ Ngôn Tắc.

Kỷ Ngôn Tắc lại khẽ kêu một tiếng, bên mép truyền lại
cảm giác đau đớn, than dài một tiếng rồi nói: “Ngay cả việc bò dậy từ thân người
khác cô cũng không biết sao?”

 Lần thứ hai nằm
đè lên người anh, Viên Nhuận Chi có cảm giác muốn chết đi, khí huyết đảo lộn, cả
khuôn mặt đỏ bừng như quả cà chua.

“Anh không kêu thì tôi không biết tự mình đứng dậy
chắc?” Nếu như không phải nghe thấy tiếng rên của anh ta, cô làm sao mà trượt
tay được chứ…

Cô bực bội nhắm mắt lại, vận hết mọi sức lực rời khỏi
cho xong, dù cho cô giẫm phải anh ta, cũng chẳng liên quan gì đến cô. Mới chống
người cách đất được một khoảng, phía sau liền truyền lại một giọng nam cao:
“Này, hai bạn sinh viên, giữa thanh thiên bạch nhật thế này, hai người có thể
kiềm chế cảm xúc hơn được không?”

Viên Nhuận Chi giật mình, nhanh chóng quay đầu lại,
nhìn thấy một ông chú đang đứng phía sau, vẫn còn chưa kịp nói tiếng nào, thì
ông chú này lại trợn mắt trợn mũi nói thêm: “Mấy đứa trẻ hiện nay, bố mẹ mất
bao nhiêu mồ hôi, xương máu nuôi ăn học, các anh chị xem mình đang làm trò gì
đây? Chỉ làm ra những chuyện thương phong bại tục, thật đúng là càng ngày đạo đức
càng kém cỏi. Quần áo thì mặc ngắn cũn cỡn, không sợ bị muỗi đốt sao?”

Nghe nói vậy, Viên Nhuận Chi bèn mắt chữ A mồm chữ O
nhìn lại quần áo trên người mình. Chết mất thôi! Áo phông bị cuộn lên trên, sắp
sửa lên đến tận phần ngực, cả phần eo đều bị lộ cả ra ngoài, lại cộng thêm chiếc
quần bò ngắn, đôi đùi trắng nõn bị lộ ra, ngồi lên trên người Kỷ Ngôn Tắc. Hai
người đang thể hiện đúng cảnh “nữ trên nam dưới”, muốn người khác không nghĩ chệch
sang hướng xấu cũng khó.

Cô lại đưa mắt nhìn Kỷ Ngôn Tắc đang bị đè phía dưới,
vừa hay chạm đúng đôi mắt thâm sâu của anh, trong đó ẩn chứa rõ rệt nét chán nản,
thất vọng. Lúc này cô thật sự sống không bằng chết. Khóe miệng của Kỷ Ngôn Tắc
khẽ nhếch lên, để lộ rõ nụ cười.

 Thừa cơ Viên
Nhuận Chi đang dừng lại, anh đưa cánh tay trái ôm lấy eo của cô, lật người, cuối
cùng đã có thể ngồi dậy. Đương nhiên lúc này Viên Nhuận Chi lại nằm xuống dưới
bãi cỏ, sau đó, anh bình thản như không đứng dậy.

Viên Nhuận Chi bị anh xoay chuyển đến mức hoa mày
chóng mặt, khó khăn lắm mới ngồi dậy được, lại bắt gặp sắc mặt sầm sì, khinh bỉ
của ông chú lúc nãy. Cô chẳng để tâm đến việc tìm Kỷ Ngôn Tắc tính sổ, đã vội
thét lớn trước mặt ông chú thích lo chuyện bao đồng kia: “Cái gì mà thương
phong bại tục? Chẳng qua tôi chỉ bất cẩn ngã xuống đất thôi!”

Ây da, khóe miệng đau quá, vừa mới nói chuyện lại
càng nhói thêm, trong miệng còn truyền đến vị tanh của máu, nhất định là bị
rách da rồi.

Cô đưa tay lên lau bên mép, trên ngón tay toàn là
máu. Ông chú kia xếch mày lên, “hưm” một tiếng đầy khinh bỉ rồi nói: “Hàng ngày
ít nhất cũng có trên mười đôi nam nữ nói với tôi những lời tương tự, tưởng tôi
bị chứng trì nộn tuổi già sao? Nhìn lại cây cối tươi tốt, đồng cỏ mơn mởn, hoa
nở khắp chốn ở đây xem, đều bị hai người giẫm nát cả rồi, lại còn khiến chúng
tôi phải lãng phí nhiều thời gian với các cô cậu nữa. Hai người thuộc khoa nào,
lớp nào? Mau theo tôi về Phòng giáo viên!”

Nét mặt của ông chú tỏ ra tráng liệt vô ngần, lời
nói ra câu nào câu nấy đều vô cùng có lí. Tới tuổi này, chắc ông cũng sắp về hưu
rồi, vậy mà lại bị phân về đây truy quét hành động thiếu ý thức của đám thanh
niên. Nếu như không phải trường học nhận được nhiều thư tố cáo, kiến nghị điều
chỉnh lại đạo đức sinh viên, ông cũng đâu cần phải vất vả chạy đôn chạy đáo
trên Hậu Sơn vào một ngày nắng nóng thế này. Hàng ngày phải qua đây bắt quả
tang sinh viên làm bậy, ông cảm thấy vô cùng chán nản, chướng tai gai mắt vô
cùng.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+