Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mối lương duyên trời đánh – Chương 20-01 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 20: Thần thoại

Buổi chiều mùng 2 tháng Giêng, Viên Nhuận Chi một
thân một mình lái chiếc xe QQ xinh xắn của mình về thị trấn Đào Hoa. Cô xin nghỉ
phép, nghỉ hết cả thảy số ngày phép tích lũy trong năm, quyết định về thị trấn
Đào Hoa đón hết dịp Tết này rồi mới quay lại làm việc.

Ngày 31 tháng Mười hai năm trước, Kỷ Ngôn Tắc đợi
Viên Nhuận Chi cả một ngày trời, ngày mùng 1 tháng Giêng năm sau, đổi ngược lại
cô chờ anh cả ngày.

Sau buổi đêm hôm đó, sáng ngày hôm sau, Kỷ Ngôn
Tắc giống hệt như bốc hơi khỏi thế gian. Mãi cho tới khi màn đêm buông xuống,
Viên Nhuận Chi mới hiểu rằng, lần này Kỷ Ngôn Tắc sẽ không giống như cô lén lút
đứng ở một góc khuất nào đó, mà anh đã đi thật rồi, không để lại một câu một lời
nào, ngoại trừ căn nhà và chiếc BMW cho cô.

Chuyện này cũng phải đến khi luật sư tìm gặp thì
cô mới biết anh đã để lại hết mọi thứ cho cô rồi ra đi.

Viên Mộng Lộ vẫn như mọi khi, miệng ngậm điếu
thuốc, ngồi tựa bên cánh cửa, nhìn cô bằng đôi mắt đầy khinh bỉ.

Cô cúi thấp đầu xuống, lặng lẽ, buồn thảm lẩn về
phòng của mình.

Viên Mộng Lộ búng tàn thuốc, đưa tay ra ngăn cản
cô. “Cái con ranh này, muốn đi đâu hả? Thằng tiểu tử thối kia đâu? Không phải
hai đứa nói hôm qua sẽ về đây sao? Tại sao hôm nay một mình con về đây hả?”

“À, anh ấy có việc ra nước ngoài rồi ạ!” Cô trả
lời trong tê dại, cúi đầu xuống, tiếp tục đi vào bên trong.

“Ra nước ngoài?” Viên Mộng Lộ tóm được chiếc mũ
trên chiếc áo lông vũ của cô rồi nói: “Con đứng lại ngay cho ta! Định lẩn đi
đâu hả? Con cho rằng lão nương không nhìn thấy khuôn mặt sầm sì, uất ức, sầu thảm
của con sao? Con mau nói rõ ràng cho lão nương nghe, hôm qua con nói không đi
đăng kí kết hôn nữa, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Thằng tiểu tử đó đi lúc nào
hả?”

“Hôm qua ạ”. Cô trả lời đầy mệt mỏi, não nề.

Viên Mộng Lộ lạnh lùng “hừm” một tiếng, nhanh
chóng dập tắt điếu thuốc trong tay, dúng ngón tay trỏ ấn mạnh lên trán của Viên
Nhuận Chi rồi thét như sư tử Hà Đông: “Ra nước ngoài vào dịp lễ Tết này sao? Có
phải định kết hôn đúng vào tiết Thanh Minh không? Con bé này đầu óc chẳng khác
gì heo, coi lão nương đây cũng ngu ngốc, ngớ ngẩn như con sao? Ra nước ngoài
vào dịp lễ Tết này rõ ràng là muốn bỏ rơi con mà”.

“Không phải như dì nghĩ đâu…” Viên Nhuận Chi đưa
tay xoa chiếc trán đau nhói của mình, cực lực biện giải: “Dì vội vã gì chứ?
Không lấy được chồng cũng lắm là không lấy nữa chứ sao”.

Viên Mộng Lộ tức điên cả người, lại tiếp tục hét
lớn: “Ta vội vã sao? Hả, con ranh ngốc nghếch này, lão nương đây vội vã cái gì
chứ? Thằng tiểu tử đó ra nước ngoài rồi, người nhà của nó cũng đi hết rồi sao?
Lẽ nào đến nhà người ta nói một lời cũng vất vả, khó khăn vậy hả? Nói con đầu
óc đơn giản, quả nhiên là ngu si tứ chi phát triển, ngày xưa tại sao lão nương
không đặt cho con là Viên Nhuận Trư cơ chứ?”

Viên Nhuận Chi cúi đầu không nói thêm gì.

“Lão nương đã nói với con bao nhiêu lần rồi, bảo
con hẹn hò yêu đương cùng bọn đàn ông thì được, nhưng xin con phải giữ cho được
lớp màng kia trước khi kết hôn, như vậy có được không? Lão nương đã nói với con
tám trăm lẻ mấy lần rồi, mẹ con cũng đã chết vì bị bọn đàn ông lừa gạt, bỏ rơi,
con bây giờ nhất định phải đi theo vết xe đổ của mẹ con ngày xưa sao?”

“Anh ấy không phải là loại người như dì nói
đâu”.

“Loại người nào? Rõ ràng là đùa giỡn, lợi dụng,
chiếm đoạt con xong rồi phủi mông bỏ đi, bây giờ còn đứng đó mà tranh luận với
ta hả? Đầu óc ngốc nghếch giống hệt như mẹ con ngày xưa vậy”.

Viên Nhuận Chi cuối cùng cũng chẳng thể nào nhẫn
nhịn thêm được nữa, đưa tay lên che tai lại rồi hét: “Dì có thể không nhắc đến
chuyện của mẹ con được không? Con không giống mẹ! Tại sao tất cả mọi người cứ
muốn bức ép con, nhất định bắt con phải nhận rằng mình đã sai, mắt nhìn người của
con kém cỏi, cả cuộc đời này con chỉ có thể bị đàn ông bỏ rơi mà thôi? Tại sao
cứ ép buộc con phải thừa nhận rằng, anh ấy không yêu con, anh ấy muốn cưới con,
ở bên cạnh con chỉ vì muốn trốn tránh địa vị cao thượng kia, không muốn lấy mấy
người vợ một lúc và bị người khác thao túng, mất đi tự do? Tại sao nhất định phải
như thế chứ? Được thôi, con thừa nhận con kém cỏi, con ích kỷ, con thẹn thùng,
con vật chất, con tham lam, con đáng đời, con không có ưu điểm nào. Từ trước đến
nay con chưa bao giờ phủ nhận khuyết điểm của bản thân, thế nhưng cho dù có kém
cỏi đến đâu con cũng là một con người, con cũng có tình cảm, lẽ nào tình cảm muốn
thu lại là có thể thu lại ngay được sao? Rút được bài học từ mẹ con, từ nhỏ dì
không ngừng dạy dỗ con, dì có biết con chẳng khác nào một con nhím, lập nên biết
bao phòng tuyến, bảo vệ bản thân vô cùng kĩ càng? Đương nhiên là con sợ phải chịu
tổn thương, con cũng không muốn yêu anh ấy, con vẫn luôn trốn tránh, thế nhưng
con không thể nào khống chế, quản thúc được trái tim của mình. Đúng thế, cho dù
một từ believe (tin tưởng) ở giữa cũng có một chữ lie (nói dối). Thế nhưng cho
dù chỉ là nói dối thì đã sao chứ? Nếu như nói dối có thể khiến cho bản thân vui
vẻ hơn đôi chút, tại sao lại không sống trong giả dối cho rảnh nợ, nhất định phải
phá vỡ lớp giấy mỏng manh ngăn cách đó? Yêu hay không yêu thì có quan trọng gì
chứ, tại sao con lại phải để tâm nhiều đến thế? Bây giờ anh ấy đi mất rồi, có
phải nhất định muốn con phải có kết cục giống như mẹ thì dì mới vui mừng
không?”

Viên Mộng Lộ im lìm. Từ nhỏ đến lớn, bà chưa bao
giờ thấy Viên Nhuận Chi khóc lóc thảm thương đến mức độ này.

“Con về phòng trước đây”. Viên Nhuận Chi cúi đầu
xuống, đưa tay gạt hết nước mắt trên mặt, quay người đi rồi nhanh chóng bước về
phòng mình.

Thứ cô gạt đi không chỉ là nước mắt mà còn là lớp
thành trì xây đắp để tự bảo vệ bản thân. Ở bất cứ vấn đề gì cô cũng có thể
không cần giữ thể diện, thế nhưng trong phương diện tình yêu, cô luôn giữ cho
mình một trái tim kiêu sa, đài các. Từ nhỏ đến lớn, nhận được sự dạy dỗ tận
tình của dì, cô xây đắp cho mình một tòa thành trì vừa cao vừa dày, sau cùng
người phá sụp căn thành trì đó không phải ai khác mà chính là cô.

Phải chăng bảo vệ quá tốt, cho nên, chỉ cần nhận
một vết thương nho nhỏ, tiếp đó thêm trận mưa to gió lớn dồn đến là không thể
nào chống đỡ nổi, vì thế mà vết thương ngày càng sâu hơn, nặng hơn?

Viên Mộng Lộ thẫn thờ nhìn theo bóng dáng của
Viên Nhuận Chi, trong miệng không ngừng lẩm bẩm: “Lão nương tuổi còn trẻ đã
mang theo con ranh này đi khắp nơi, rời khỏi quê hương, tay cầm khố tay cầm
bình sữa, lẽ nào vì muốn nó giống hệt như mẹ nó trước đây sao? Con nha đầu chết
tiệt này, bên ngoài chịu uất ức, vậy mà chịu đựng đến tận bây giờ mới dám nói
ra”.

Viên Nhuận Chi quay về phòng mình, nằm phệt xuống
giường, nước mắt không ngừng tuôn rơi, không thể nào ngừng lại được. Cô đưa tay
lên cao che đôi mắt mình lại. Chỉ có như vậy, cô mới có thể ngăn chặn triệt để
ngọn nguồn đau thương.

Viên Mộng Lộ bước vào phòng cô, ngồi bên cạnh
giường, châm một điếu thuốc.

Viên Nhuận Chi khẽ cất tiếng: “Dì có thể ra
ngoài hút thuốc được không?” Ở bên cạnh Kỷ Ngôn Tắc lâu ngày đã thành thói
quen, giờ cô chẳng thể nào chịu được mùi khói thuốc nữa.

Viên Mộng Lộ liền dập tắt điếu thuốc vừa mới
châm rồi nói: “Có điều gì không thoải mái thì nói ra mau, đừng giữ trong lòng,
dễ dàng già đi đấy!”

“Con chẳng quan tâm nữa, nếu như bây giờ có thể
già đi, nói không chừng ngày mai con nhắm mắt xuôi tay, lại làm phiền người đầu
bạc tiễn kẻ đầu xanh”.

“Cái con ranh con này…”

“Mộng Lộ, con mệt mỏi quá, con muốn ngủ một lúc,
đến giờ ăn cơm dì gọi con dậy nhé!” Nói xong cô liền quay người, đắp chăn trùm
cả qua đầu.

Đến buổi tối, Viên Mộng Lộ nấu cơm xong, liền gọi
Viên Nhuận Chi dậy ăn cơm. Viên Nhuận Chi trốn trong chăn không biết đã khóc
bao nhiêu lâu, đầu óc u mê, nhắm mắt lại không bao lâu chìm vào giấc ngủ.

Ngày nào Viên Mộng Lộ cũng cằn nhằn, than vãn,
nhất định là kiếp trước đã thiếu nợ Viên Nhuận Chi, cho nên kiếp này bị trời phạt
phải hầu hạ, chăm sóc tiểu tổ tông này. Sau mấy lần gặng hỏi được mọi chuyện từ
miệng của Viên Nhuận Chi, bà đã hiểu được đại khái đầu đuôi câu chuyện, lại bắt
đầu khuyên bảo con nha đầu ngốc nghếch của mình, mọi chuyện phải nghĩ thoáng
ra, cũng đâu có ai nói cuộc đời này không có đàn ông thì không sống tiếp được
chứ? Cũng giống như bà, nửa cuộc đời này đều sống như vậy rồi, vẫn bình an như
không đấy thôi!

Thêm vào đó, tiền bạc sáng lóa kia quyến rũ biết
bao, đàn ông dù đẹp trai đến đâu, cũng có một ngày nhan sắc tàn tạ, thế nhưng
những tờ giấy bạc kia càng nhìn lại càng khiến người ta vui sướng, càng nhìn lại
càng cảm thấy giá trị phi phàm, cứ vài năm lại thay đổi kiểu dáng, thiết kế,
tươi mới và kích thích biết bao!

Thời khắc hết năm cũ, đón năm mới đã đến, thế
nhưng những bông pháo hoa rực rỡ, những sắc hoa tươi thắm chẳng thể nào thu hút
được Viên Nhuận Chi.

Trong những ngày tháng mọi người hân hoan, hạnh
phúc đón năm mới, cô toàn nằm thẫn thờ trong phòng, hết ăn rồi lại đến ngủ. U u
mê mê qua nốt năm cũ, ăn ăn uống uống, ngủ ngủ, không những chẳng béo lên mà
càng ngày càng thêm gầy guộc, héo hon.

Dáng vẻ tiều tụy này của cô khiến cho ai gặp
cũng phải xót xa, đau lòng.

Viên Mộng Lộ không chịu đựng được nhìn cô thế
này mãi, nên đánh mắng thậm tệ, bắt cô quay về thành phố làm việc.

Kể từ sau khi Kỷ Ngôn Tắc ra đi, Viên Nhuận Chi
không còn nhìn thấy anh lần nào nữa, ngay cả cuộc điện thoại cũng không có.

Các đồng nghiệp trong công ty thi thoảng lại có
người hỏi cô: “Chi Chi à, có phải Kỷ tổng từ chức rồi không? Tại sao từ sau dịp
nghỉ Tết không thấy đến công ty nữa?”

“Em không biết được, mọi người đi hỏi Tang tổng ấy!”
Cô nhíu chặt đôi mày trả lời, trái tim đã đau đến ứa máu.

Hạ Nguyệt Cúc kéo cô vào một góc rồi thì thầm
riêng tư, hỏi rằng có phải cô thật sự không biết Kỷ tổng đi đâu không.

Kể từ sau khi Kỷ Ngôn Tắc quản lý Bộ phận Thị
trường ở Tang thị, tất cả mọi người đều rất nể phục anh, bỗng nhiên thấy bao
nhiều ngày qua rồi mà không thấy anh đến công ty, mọi người cảm thấy khó thích ứng.
Tất cả mọi việc to nhỏ lại phải trực tiếp đi hỏi Tang tổng. Nói cho cùng, Tang
tổng cũng là bà chủ, việc gì cũng phải đối diện trước mặt bà chủ, đương nhiên cảm
thấy không thoải mái rồi.

Viên Nhuận Chi thật sự không biết anh đã đi đâu.
Nếu như cô biết được thì mỗi ngày không cần phải ngồi thẫn thờ trước máy tính,
lặng người nhìn cả gian phòng làm việc trống rỗng không còn bóng dáng anh, để rồi
một lát sau đấy, kinh ngạc nhận ra tờ báo đặt dưới bàn tay đã chi chít viết đầy
ba chữ – Kỷ Ngôn Tắc.

Để cho bản thân không còn suy nghĩ linh tinh nữa,
cô lấy lại tinh thần và quyết tâm cao độ, giải quyết hoàn hảo, mỹ mãn tất cả
các công việc đang làm, đi đến những công trường cần phải đi, thôi thúc, đòi nợ
những nơi cần đòi, cố gắng để cho bản thân không có gì khác biệt so với mọi
khi, vẫn cứ cười cười nói nói, vui vẻ, hân hoan cùng với các đồng nghiệp khác.

Thế nhưng mỗi khi yên tĩnh một mình, trái tim cô
lại nhói đau như bị hàng trăm, hàng nghìn mũi kim châm vào.

Chạy đôn chạy đáo suốt cả một ngày, mệt mỏi, rệu
rã cả thân người, cô bước vào trong thang máy, tựa người vào tường thang máy.

Vừa mới quay về vị trí của mình, Mã Hồng Diễm
thuộc Bộ phận Thư kí giám đốc liền chạy đến chỗ cô nói: “Chị Chi Chi, chúc mừng
chị, chị sắp được quay trở lại Phòng Thư kí giám đốc rồi đấy!”

Viên Nhuận Chi liếc nhìn Mã Hồng Diễm rồi nói:
“Không hổ danh đã đi theo chị đây nhiều năm, tin tức lúc nào cũng nóng hổi nhất,
có điều ngay bản thân chị còn chưa biết chị sắp được chuyển về, làm sao mà em
biết được?” Lúc nãy khi ở trong thang máy, Tang tổng gặp cô mà chẳng hề nhắc tới
việc này.

“Đương nhiên là em nghe nói rồi!”

“Em nghe ai nói hả?” Viên Nhuận Chi nghi ngờ.

“Sáng nay, Tang tổng bàn chuyện quảng cáo cũng với
Tằng tổng bên MK, em vô tình nghe được hai người nhắc đến Kỷ tổng. Đại khái
nói, nửa năm trước ngay khi mời Kỷ tổng sang bên Tập đoàn mình làm việc, anh ấy
đã nói thẳng vào với Tang tổng rằng, không thể đảm bảo được thời gian làm việc ở
Tang thị. Nếu như may mắn, sẽ ở lại đây làm việc luôn, nếu như có điều gì bất
ngờ xảy ra thì chỉ có thể làm đến hết tháng Mười hai năm ngoái thôi. Buổi trưa
vào giờ ăn cơm, Tiểu Hiền đã tìm người bên Bộ phận Nhân sự hỏi qua, người bên
đó khẳng định chuyện này. Cho nên, vào lúc Kỷ tổng tới đây làm việc, Tang tổng
đã chuẩn bị trước việc phải chuyển giao đại quyền ở Bộ phận Thị trường vào cuối
tháng Mười hai. Tang tổng vô cùng tin tưởng vào năng lực làm việc của chị, cho
nên mới sắp xếp cho chị đi theo trợ lý cho Kỷ tổng, như vậy, một ngày nào đó bỗng
nhiên anh ấy đi mất, chị cũng có thể tiếp quản công việc được luôn. Có điều thật
không ngờ, Kỷ tổng thật sự nói đi là đi luôn, lúc đầu bọn em còn tưởng anh ấy
đi công tác, thật không ngờ lại thôi việc luôn”.

Trước khi tới Tang thị, anh đã chuẩn bị từ chức
trước?

Đưa mắt nhìn về bộ bàn ghế to đẹp trong phòng
làm việc, trái tim cô bị ai đó bóp nghẹt. Cô cố gằng điều chỉnh lại hơi thở,
không muốn chạm vào vết thương sâu hoắm, đau nhói trong lòng mình nữa. Hai tay
cô nắm chặt lại, cố gắng để cho mình nhìn trông bình tĩnh, thản nhiên nhất.

Cô nhìn Mã Hồng Diễm cười rồi nói: “Em chạy sang
tận bên này chỉ để báo với chị chuyện này thôi sao?”

“À đúng rồi, suýt nữa là em quên khuấy đi mất,
Tang tổng bảo chị quay về văn phòng thì sang gặp chị ấy luôn!” Mã Hồng Diễm
nói.

Cô rất tò mò, tại sao lúc nãy gặp nhau ở thang
máy, chị Tang không trực tiếp nói với cô luôn?

“Ừm, chị sẽ qua bên Tang tổng ngay đây. Cám ơn
em!” Nói xong, cô liền đứng dậy đi ra bên ngoài.

Vào phòng Tổng Giám đốc, Viên Nhuận Chi ngồi im
lặng trước mặt Tang Du.

Tang Du nhấp một ngụm trà, mỉm cười nhìn cô rồi
nói: “Em đã ở Bộ phận Thị trường được nửa năm rồi đấy nhỉ, trông đen đi nhiều,
xem ra cũng đã trưởng thành không ít. Thế nào, thu nhập có phải đã tăng hơn trước
rất nhiều không?”

Viên Nhuận Chi mỉm cười khổ sở, mở miệng đáp:
“Cũng may nhờ Tang tổng cho em cơ hội được thăng tiến”.

Tang Du gật đầu nói: “Mấy hôm nay chắc vất vả lắm
nhỉ, các khoản nợ thu hồi ra sao rồi?”

Viên Nhuận Chi nhanh chóng báo cáo tóm tắt công
việc mấy ngày hôm nay. Trước khi Kỷ Ngôn Tắc “mất tích” đã sắp xếp mọi thứ ổn
thỏa đâu vào đấy, cho nên, cô cũng khá nhàn nhã, thảnh thơi, hôm nay chỉ phải
đi đòi hai khoản nợ nữa là xong.

Tang Du lại gật đầu rồi nói tiếp: “Ừm, rất tốt.
Tóm lại là khả năng “mặt dày” của em cũng có đất dụng võ, rất thích hợp làm
trong Bộ phận Thị trường. Xem ra con mắt nhìn người của Kỷ Ngôn Tắc cũng rất
chuẩn xác, quyết định cho em chuyển sang bộ phận này là rất sáng suốt!”

Viên Nhuận Chi hoàn toàn im lặng, thì ra trong
đôi mắt của Tang Du, Tang sư tỷ, cô lại là con người có khả năng “mặt dày”, có
điều Kỷ Ngôn Tắc cũng thường xuyên bảo cô là người “mặt dày”. Thật ra cô cũng
đã rất nỗ lực, không phải mỗi một người mặt dày đều có thể đến mức độ như cô,
bê chiếc bệ xí chạy đôn chạy đáo khắp nơi.

Tang Du lại nói thêm: “Hôm nay gọi em đến đây là
muốn nói với em một việc. Kỷ tổng đã chính thức từ chức vào ngày 31 tháng Mười
hai năm ngoái, cho nên công việc quản lý Bộ phận Thị trường lại do chị đảm nhiệm,
chị sẽ tạm thời kiêm nhiệm chức Tổng giám Thị trường. Nếu vậy thì em sẽ lại là
Trợ lý của chị. Chị đã suy nghĩ qua, chức vị của em không đổi, tính chất công
việc không đổi, muốn trưng cầu ý kiến của em đôi chút, bây giờ em muốn tiếp tục
làm việc ở Bộ phận Thì trường hay quay về Bộ phận Thư kí Giám đốc?”

Nghe sự thật Kỷ Ngôn Tắc đã xin từ chức từ ngày
31 tháng Mười hai năm ngoái lần nữa từ miệng của Tang Du, Viên Nhuận Chi lóng
ngóng như hóc xương cá, hắng giọng một hồi lâu mới có thể thốt ra vài lời:
“Tang tổng, em muốn hỏi một chút, ngày 31 tháng Mười hai năm ngoái chính Kỷ tổng
đã đích thân từ chức với chị sao?”

Tang Du cau chặt đôi mày lại, suy nghĩ điều gì
đó rồi nhìn cô. Một lúc sau mới nói: “Chị tưởng là em đã biết rồi?”

Viên Nhuận Chi mỉm cười đầy khổ sở, lắc đầu nói:
“Trước đây, em chưa từng nghe anh ấy nhắc tới. Em cảm thấy vô cùng bất ngờ!”

Hai người có mối quan hệ làm việc mật thiết, nếu
như để cho các đồng nghiệp trong công ty biết rằng họ đang hẹn hò, yêu đương
thì thường ngày khó tránh việc bị mọi người lôi vào nói đùa, trêu trọc, hơn nữa
đôi khi làm việc cũng xảy ra bất đồng quan điểm, khó tránh gây khó xử cho người
kia. Vậy nên, để tránh những phiền phức không đáng có, cô với Kỷ Ngôn Tắc đã
thương lượng với nhau từ trước, đợi sau khi đăng kí kết hôn xong mới quăng cho
mỗi người một tấm “lựu đạn” màu đỏ báo hỷ, thu về một món lớn sau. Cho nên, tạm
thời trong công ty không có ai biết hai người đang yêu đương, hơn nữa quan hệ của
họ còn sâu sắc đến mức chuẩn bị tổ chức đám cưới.

Tang Du nắm chặt hai tay lại, nhìn Viên Nhuận
Chi một hồi lâu rồi nói: “Không muốn nói điều gì với chị hay sao?”

Viên Nhuận Chi ngẩng đầu lên nhìn Tang Du, ánh mắt
lấp lánh khi nãy phủ nhòa một lớp sương. Cô mím chặt môi, một lúc lâu sau mới
khẽ lên tiếng đáp lại: “Tang tổng, có thể nói cho em biết lúc trước làm thế nào
mà chị kéo được Kỷ Ngôn Tắc về Tập đoàn mình làm việc không?”

Tang Du nhẹ nhếch đôi mày của mình lên rồi đáp:
“Khoảng đầu năm trước, chúng ta đã giành được dự án khách sạn Hoàng Đình. Ngày
thứ hai sau buổi tiệc mừng công, chị nghe nói Kỷ Ngôn Tắc đã rời khỏi công ty
GD, sau đó chị liền lấy thân phận sư tỷ hẹn Kỷ Ngôn Tắc ra ngoài nói chuyện. Chị
hỏi cậu ấy tại sao lại rời khỏi GD, cậu ấy nói đã đến lúc cần làm vậy. Chị muốn
mời cậu ấy giúp đỡ chị ở Tập đoàn Tang thị, hỏi cậu ấy có yêu cầu gì đặc biệt
không. Kỷ Ngôn Tắc liền nói nếu như tìm được bà xã, cậu ấy sẽ làm việc luôn cho
Tang thị, nếu như không được thì chỉ có thể làm việc ở Tang thị đến hết ngày 31
tháng Mười hai năm đó thôi. Nếu như một ngày nào đó, cậu ấy đột nhiên biến mất
thì cũng không thể bàn giao lại công việc cho công ty. Nếu như chị có thể chấp
nhận được thì cậu ấy sẽ đến làm, nếu như không thì đành thôi. Vào lúc chị chuyển
hợp đồng cho cậu ấy thì cậu ấy cũng chuyển cho chị thư xin từ chức với ngày
tháng là 31 tháng Mười hai”.

Trái tim của Viên Nhuận Chi lại co thắt dữ dội
như bị ai đó bóp nghẹt.

Tang Du nhìn thấy thái độ lạ thường trên khuôn mặt
cô, liền gõ nhẹ lên mặt bàn rồi nói: “Chi Chi, tuy rằng chị không biết giữa em
với Kỷ Ngôn Tắc rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng đại khái chị cũng nắm được
một vài tình hình. Em không nói điều gì nên chị cũng không hỏi nhiều. Nói cho
cùng, đây cũng là chuyện riêng của hai đứa. Có điều, từ bộ dạng của em lúc này,
chị nhìn thấy hình ảnh của mình đúng một năm trước. Chị đã dùng khoảng thời
gian năm năm để chờ đợi cho nên chị biết được chờ đợi một người là chuyện không
dễ dàng gì. Nói một câu thật lòng, chị cảm thấy vô cùng tiếc cho hai đứa”.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+