Trang chủ » Thế giới truyện »

MONG MANH – CHƯƠNG 3 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Normal
0

false
false
false

EN-US
X-NONE
X-NONE

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin-top:0cm;
mso-para-margin-right:0cm;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0cm;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:”Times New Roman”;
mso-fareast-theme-font:minor-fareast;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;
mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}

Thời gian đi qua, cái
gì cũng thay đổi, lòng người, tình người cũng vậy. Có khi, nó sẽ thay đổi theo
chiều hướng tốt, theo những gì mà con người mong ước, cũng có khi ngược lại.
Tình yêu ư? Cũng vậy thôi. Hai người yêu nhau thật lòng theo thời gian sẽ đi đến
hôn nhân hạnh phúc và ở bên nhau tới đầu bạc răng long. Còn ngược lại thì sao?
Là những đoạn kết trong cuốn phim buồn làm người ta phải rơi lệ, phải đau đớn,
phải tuyệt vọng… Rất nhiều cảm xúc đan xen. Nhi với mối tình đầu có cái kết buồn,
đúng như câu người ta vẫn thường nói: ”Tình đầu đẹp đấy! Nhưng vô cùng dễ vỡ”.
Phải không? Nhiều lúc Nhi lại ngẫm nghĩ, sao trong tiểu thuyết lại không thế nhỉ?
Rất nhiều cặp đôi trong tiểu thuyết là mối tình đầu của nhau nhưng vẫn yêu nhau
tới già đó thôi. Nghĩ rồi cô lại cười mỉa mai, đúng vậy, đây là điểm khác nhau
giữa tiểu thuyết và đời thường mà mọi người vẫn thường khuyên cô không nên nghiện
tiểu thuyết rồi lại mơ mộng. Nhưng ai mà không có ước mơ cho tình yêu của mình
chứ, khi chưa yêu hay đang yêu, ai mà không mong muốn mối tình này sẽ tốt đẹp
mãi mãi? Mãi mãi…mỗi lần nghe đến từ này Nhi lại nhớ đến Tuấn, cô nhớ anh đã từng
nói rất nhiều lần rằng: ”Anh yêu em và sẽ mãi yêu em, cô bé ngốc của anh”. Mãi
yêu ư? Mãi yêu là tới khi nào? Mười năm, hai mươi năm, cả đời hay chỉ là hơn bốn
năm như anh đã. Nghĩ lại mối tình này nước mắt không kìm được lại chảy xuống,
Nhi nhớ đã từng đọc trong một cuốn tiểu thuyết nào đó, trong đó có câu nói rằng:
”Vì sao máu chảy nhiều thì chết mà nước mắt chảy nhiều con người ta vẫn cứ sống
như thường”. Giờ thì Nhi hiểu rồi, máu chảy nhiều, con người sẽ chết, cái chết
đó là cái chết về thể xác. Còn nước mắt, nước mắt chảy nhiều đương nhiên sẽ
không gây ra cái chết thể xác nhưng thay vào đó tâm người ta sẽ chết dần đi.
Anh nói anh yêu cô ư? Cô tự hỏi anh yêu cô nhiều được bao nhiêu? Yêu cô nhưng
anh vẫn không vượt qua được khoảng cách không gian. Đến cuối cùng thì anh yêu
cô được bao nhiêu? Vì cô quá ngốc hay vì đã quá yêu anh?

Bắt đầu yêu nhau có lẽ
là từ cái lần gặp đầu tiên đó. Kéo dài được một năm thì cả hai vào đại học. Tuấn
học khá nhưng anh lại chọn trường tỉnh, anh nói bố mẹ anh muốn anh học gần nhà.
Còn Nhi, sau khi tốt nghiệp cấp 3, cô chọn một trường đại học danh tiếng nằm ở
phía Nam đất nước. Vì tương lai mà vô tình khoảng cách hai người đã ngày một xa
hơn. Bởi vì quê của hai người đều ở miền Trung, Nhi vào thành phố lớn học tập
nên một năm cũng chỉ về nhà vào các dịp lễ. Đương nhiên hai người ngày nào cũng
liên lạc qua điện thoại, chat webcam… Mọi người vẫn thường nhắc cô rằng: xa mặt
cách lòng. Nhi biết chứ, mỗi lần anh nói nhớ cô, không kìm lòng được cô đã khóc
òa lên và đòi về nhà. Những lúc đó anh lại quay ra dỗ dành cho cô không khóc nữa.

Nhưng rồi vào một ngày
mưa, anh gọi điện nói với cô rằng anh muốn chia tay. Cô muốn biết lý do, anh
nói lý do chính là anh đã mệt mỏi vì yêu xa, anh không chịu nổi nữa, anh xin lỗi.
Lòng Nhi chết lặng, cô nắm chặt điện thoại khóc không thành tiếng. Tại sao ư? Tại
vì cô đã cố hết sức vun đắp cho mối tình này, cũng chỉ mong anh vượt qua mọi trở
ngại, cô chỉ cần anh yêu cô là đủ. Chẳng lẽ cô không mệt mỏi ư?

Ngồi cạnh cửa sổ của
nhà trọ, Vân Nhi bưng ly café đã ngụi ngắt từ khi nào đưa lên miệng. Đắng quá!
Có lẽ nên dẹp hết tất cả bỏ vào cái góc mang tên quá khứ thôi. Cuối cùng thì
anh cũng đã không yêu cô nhiều như cô nghĩ. Cô tiếc, tiếc những gì mình đã cố gắng.
Cô thấy không đáng, anh không đáng để cô rơi thêm bất kì giọt nước mắt nào nữa.
Anh đã không trân trọng cô, có lẽ giờ này anh đang hạnh phúc bên người mới.
Đúng! Cô giờ chỉ là người cũ mà thôi. Nhi tự nói với chính mình, yêu một người
không nhất thiết phải ở bên cạnh người ấy, không nhất thiết niềm vui của người ấy
phải là mình, không nhất thiết, đúng không? Bản thân con người không nên ích kỷ
như vậy, chỉ cần người ấy hạnh phúc là được rồi! Có kéo dài đi nữa thì cũng chỉ
làm cho nhau thêm mệt mỏi khổ sở, vậy sao không kết thúc để rồi bắt đầu lại. Phải
bắt đầu lại thôi!

Thời gian này là thời
điểm bận rộn của cả Nhi và Hằng, vì cả hai đều là cuối năm thứ tư đại học rồi.
Điều này đồng nghĩa với việc chạy ngược chạy xuôi tìm việc làm trong thời điểm
kinh tế vô cùng “buồn” như hiện nay. Rồi tốt nghiệp, rồi còn tụ tập chia tay với
bạn bè trong lớp.

Nhi đang ngồi ôm laptop
“luyện” tiểu thuyết. Đó là cách tiêu khiển của cô, mỗi lúc mệt mỏi thì cô lại cố
gắng tìm kiếm cảm xúc trong những trang tiểu thuyết. Vân mấy ngày gần đây vô
cùng tung tăng, cô nói muốn tự mình tìm về những kỉ niệm sau bốn năm xa quê. Vì
vậy mà nhà trọ giờ chỉ còn lại Hằng và Nhi. Tối nay là thứ bảy, Hằng vừa đi hẹn
hò với Dũng về thì lại thấy Nhi ôm laptop cười tủm tỉm. Cô đã quá quen với cái
cảnh này, có lúc Nhi còn cười phá lên, có lúc lại rưng rưng nước mắt khóc thút
thít với cái laptop. Hằng biết chắc là Nhi đang xem tiểu thuyết, thấy Nhi đã
khôi phục lại được dáng vẻ hồn nhiên như trước sau sự kiện chia tay mối tình đầu,
Hằng cảm thấy mừng cho cô bạn thân. Bất giác Hằng cũng mỉm cười. Đi tới gần Nhi
hơn, Hằng nói: “Anh Dũng nói tớ có thể tới công ty của ba anh ấy làm việc, có
thể tớ sẽ đồng ý. Cậu có dự định gì chưa?” Nhi vẫn không rời mắt khỏi màn hình
laptop chọc ghẹo: “Ôi chao! Hai người không nỡ xa nhau đến vậy sao? Làm cùng chỗ
rồi suốt ngày âu yếm nhau thỏa thích nha! Hắc hắc…”. Hằng đỏ mặt đập mạnh vào
vai Nhi một cái rồi nói: “Tớ mới không thèm đâu, tại anh ấy cứ nhất quyết bá đạo
muốn tớ nằm trong phạm vi kiểm soát của anh ấy thôi”. Nhi lúc này mới dời ánh mắt
nhìn sang cô bạn, thấy khuôn mặt đã đỏ hết lên của Hằng, Nhi cũng không nỡ trêu
ghẹo thêm nữa, cô thu lại nét nghịch ngợm trước đó, hắng giọng nói nghiêm túc:
“Tớ chưa muốn tìm việc làm, tớ muốn đi đâu đó một thời gian, khi nào tâm trạng
tốt hẳn rồi tớ sẽ về”. Hằng nghe Nhi nói vậy, đầu tiên là hơi bất ngờ nhưng lại
nhìn vào mắt của Nhi, rõ ràng môi đang cười nhưng vì sao đôi mắt lại không có chút
nét cười nào? Suy nghĩ trong chốc lát, cô gật đầu tỏ ý tán thành với Nhi: “Vậy
được! Cậu nên nghỉ ngơi một chút, cũng là cơ hội tốt để suy nghĩ tất cả. Thế cậu
định đi đâu?”. Nghe Hằng hỏi vậy Nhi tỏ ra có chút suy tư, đi đâu thì cô vẫn
chưa quyết định xong. Nhưng có hai nơi từ lâu cô đã muốn tới: Đà Lạt và Sapa.
Nhưng Sapa có vẻ hơi xa, thôi thì đi Đà Lạt vậy. Suy nghĩ xong cô nói với Hằng:
“Có lẽ tớ sẽ đi Đà Lạt một thời gian, từ lâu tớ đã muốn tới thành phố thơ mộng ấy
rồi!”. Nghe Nhi nói vậy Hằng không có ý kiến, cô chỉ hơi lo lắng cho Nhi: “Cậu
hãy cẩn thận, trên đó không có người quen, cậu đẹp như vậy cẩn thận người ta bắt
cóc đó nha!”. Nhi chỉ mỉn cười gật đầu: “Yên tâm đi, tớ biết cách phòng thân
mà, chơi chán rồi, nhớ cậu rồi, tớ sẽ tự động trở về thôi”. Hằng nói vậy thôi
chứ cũng khó có người nào có thể bắt nạt Nhi lắm, ai mà không biết Nhi là đai
đen taekwondo chứ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+