Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Một đêm sau cưới – Chương 11 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 11: Cây cỏ ngon không dành cho những chú
ngựa quay đầu

Ý đại khái là, con ngựa cho dù có quay đầu cũng
không còn cỏ ngon, bà con nào đầu óc nhanh nhẹn sẽ hiểu được ngay thôi, chương
này nói về người tình cũ của Hạ Anh tỷ.

Người khác ngựa tốt không ăn thì thôi, tôi thì
ngược lại.

Kể từ khi từ nhà mẹ đẻ trở về xong, cảm tình
giữa tôi và Hàn Lỗi ngày một gắn bó, mỗi ngày đều hết sức ngọt ngào, người này
còn vô cùng cả gan tìm đủ loại lí do khác nhau để đem tôi vào phòng làm việc
chơi trò hôn nhẹ, dĩ nhiên, đó cũng là những lúc nghỉ trưa hoặc công việc không
vội vàng mà thôi.

Hôm nay, chúng tôi sáng sớm vừa mới hôn tạm biệt
lưu luyến không rời ở bãi đỗ xe cách đó mấy giờ mà thôi, Hàn Lỗi đã lại gọi
điện thoại muốn tôi đến văn phòng làm việc của anh.

 

Tôi mang theo nụ cười ngọt ngào đi vào trong
thang máy, phát giác mình càng ngày càng giống con thú được gọi về, chỉ cần anh
gọi, tôi nhất định phải xuất hiện ở ngay trước mặt chủ nhân. Không có biện
pháp, ai bảo anh là Lão Đại ở trên đỉnh đầu của tôi ah!

Nam thư ký riêng Tần Hạo của Hàn Lỗi vẫn như cũ
không thể nào chào đón tôi, nhưng kể từ sau khi cùng nhau tận mắt thấy vưu vật
bá đạo gợi cảm bị Hàn Lỗi không chút thương hương tiếc ngọc dùng ngôn ngữ đánh
lùi xong, anh ta tựa hồ đem tôi trở thành bằng hữu chung một chiến tuyến. Dù
vậy bởi vì tôi là con gái cho nên phản xạ của anh ta vẫn như cũ, chỉ lạnh không
nóng. Thật ra thì hiện tại anh ta đối xử với tôi rõ ràng đã tốt hơn nhiều, chỉ
lạnh trong ánh mắt, còn lời nói thì không sao.

Bước vào phòng làm việc của Hàn Lỗi, tôi phát
hiện trừ anh ra còn có một người đàn ông khác nữa.

Người đàn ông này đứng ở trước cửa sổ sát đất, trông
có vẻ như đang hết sức chăm chú ngắm nhìn xe cộ tấp nập bên ngoài.

(Momo: nguyên văn là xa thuỷ mã long, ai nghĩ nó
ám chỉ xe cộ đi lại nườm nượp đông đúc, ngựa xe như nước a=]])

Bóng lưng hết sức cao lớn, hết sức ưu nhã, và
cũng hết sức quen thuộc.

Đợi thân ảnh người kia quay lại, khi tôi nhìn
thấy khuôn mặt tươi cười đó thì hoàn toàn trở nên ngây ngốc.

Người đàn ông này có diện mạo tuấn lãng, tuổi có
lẽ lớn hơn Hàn Lỗi, chừng ba mươi tuổi, toàn thân tản ra mị lực thành thục
chững chạc, khuôn mặt tươi cười ôn nhu thư thái.

 

Tôi cũng không phải chưa từng ảo tưởng về ngày
cả hai gặp lại, chẳng qua là không nghĩ tới chúng tôi vẫn còn có cơ hội gặp
nhau lần nữa như vậy.

Hàn Lỗi lấy nụ cười vô hại như cũ giới thiệu
chúng tôi với nhau. “Vị này là Lâm Triết, Lâm tiên sinh, khách hàng mới
của chúng tôi, còn vị này là trưởng phòng thiết kế của công ty chúng tôi…”

Lâm Triết giơ tay lên cắt đứt lời giới thiệu của
Hàn Lỗi, dùng tròng mắt sẵn sàng chảy nước nhìn tôi, ôn nhu nói tiếp: “Hạ
Anh, đã lâu không gặp!”

“Ah?” Hàn Lỗi bị cắt đứt lời nói mặc
dù cảm thấy khó chịu, nhưng như cũ mặt không đổi sắc nói, “Xem ra hai
người đã sớm quen biết.”

Lần này là một câu khẳng định.

“Haha, đó là dĩ nhiên, bởi vì một thân phận khác
của tôi chính là thầy giáo chủ nhiệm cấp hai của Hạ Anh mà!” Lâm Triết cười ôn
nhu như cũ nhìn tôi trả lời.

Đúng, tôi biết người đàn ông trước mặt, cái
người tên Lâm Triết này, anh chẳng những là thầy giáo chủ nhiêm cấp 2 của tôi,
mà còn là mối tình đầu của Hạ Anh này.

Được rồi, tôi thừa nhận mình nói quá, thật ra
thì lúc trước tôi từng nói chuyện yêu đương tổng cộng là sáu lần mà không phải
chỉ có năm lần.

Khác biệt chính là, chỉ có lần đầu tiên là tôi
chủ động đề nghị, còn lại năm lần là được đối phương chủ động nói ra.

Mà người đàn ông khiến tôi phải chủ động mở lời
trước, mối tình đầu, chính là người giờ phút này đang đứng ở trước mắt tôi với
thân phận mới là khách hàng của công ty.

Hồi tưởng lại mối tình của mình với Lân Triết,
đó là một đoạn tình cảm u mê và đơn thuần hết mức a.

Năm đó tôi mới vừa lên cấp 2, cha mẹ ngay tại
lúc này chọn lựa song song cùng nhau rời nhà, để lại một mình tôi đại chiến với
ba con cọp mẹ đột nhiên đến chiếm lấy nhà.

Đúng vào lúc tôi cảm thấy vô cùng cô độc và bất
an nhất, Lâm Triết xuất hiện, lấy thân phận là giáo viện chủ nhiệm của tôi.

Khi đó Lâm Triết vẫn còn là một chàng thanh niên
lớn lên tuấn lãng, tính tình ôn hoà, không giống như thầy giáo mà giống như anh
trai nhà bên cạnh hơn.

Ở trong trường cấp 2 không thiếu nhất chính là
những nữ sinh luôn mơ mộng những tình yêu tốt đẹp, vì vậy Lâm Triết trở thành
người được đông đảo các nữ sinh mơ ước cùng thầm mến, nhưng bọn con nít chúng
tôi khi ấy chỉ dám giữ trong mình tình cảm đơn thuần đó rồi căng thẳng thấp
thỏm, cho dù thích, cũng chỉ dám trốn ở một góc xa xa quan sát mà thôi, phảng
phất như thế là đã đủ để thoả mãn rồi. Mà Lâm Triết được mọi người xưng tụng là
Thần thánh bốn phương là loại chỉ có thể đứng nhìn từ xa mà không thể chạm tới.

Lúc mới bắt đầu cùng Lâm Triết tiếp xúc với anh,
tôi hoàn toàn không hề có tư tưởng cùng ý đồ bất lương gì hết, chỉ đơn thuần
muốn anh cùng tôi chia sẻ sự cô độc và bất an của mình.

Tôi sẽ không quên ánh mắt của Lâm Triết khi nhìn
thấy tôi lần đầu, tràn đầy khiếp sợ, vui sướng, còn có nồng đậm thất vọng.

Lâm Triết là một thầy giáo chủ nhiệm xuất sắc,
hết sức tận tâm, mỗi lần nói chuyện cùng anh, tôi cảm thấy trong lòng thoải mái
dễ chịu hơn rất nhiều, phảng phất giống như được nạp thêm điện để có năng lượng
dự trữ nhiều hơn mà đối phó với ba con cọp mẹ tàn bạo trong nhà vậy. Chúng tôi chơi
rất thân, vừa là thầy trò vừa là bạn bè.

Theo dòng thời gian, dần dần, kẻ chậm lụt như
tôi cũng phát hiện cách Lâm Triết đối đãi với mình không giống như với người
khác, anh dường như quan tâm, ái mộ tôi hơn, thậm chí vượt ra khỏi quan hệ thầy
trò đơn thuần.

Lâm Triết là một người đàn ông tràn đầy mị lực,
tôi dĩ nhiên có chút động tâm, cho nên, hai năm đó tôi hướng anh bày tỏ lòng
mình, hơn nữa không có chút nào lo lắng mà yêu thương anh, từ đó triển khai một
đoạn tình cảm đơn thuần mà u mê vô cùng.

Bởi vì là thầy trò mà lại yêu nhau trong trường
học, vì vậy chúng tôi hết sức che giấu, cho đến tận lúc hai người chia tay, mọi
người cũng không biết chúng tôi từng có quen nhau như vậy.

Cùng Lâm Triết ở chung một chỗ hết sức thoải
mái, anh luôn cẩn thận quan tâm tôi, giúp tôi đuổi đi bất an cùng phiền não ở
trong lòng, có khi thậm chí còn cung cấp diệu kế cho tôi phản lại ba con cọp mẹ
tàn bạo ở nhà.

 

Chúng tôi ở một chỗ thường xuyên tránh né những
ánh mắt quen thuộc, sau đó nhẹ nhàng nắm tay, len lén hôn, nhẹ nhàng ôm, hết
thảy đều vô cùng tốt đẹp, cho dù có là nụ hôn chuồn chuồn lướt nước

(hôn phớt, hời hợt, thoáng qua)

đi chăng nữa, cho dù là một cái ôm không mấy
chân thật, tôi vẫn như cũ cảm thấy đó là hạnh phúc, nhưng đồng thời nội tâm
cũng tràn đầy bất an, cảm giác như anh nhìn tôi mà lại trở thành ngắm người
khác, giống như mình là kẻ thay thế vậy.

Cảm giác như vậy vẫn luôn trói buộc tôi, cho đến
khi chính mình có thể chứng thật giác quan thứ sáu của bản thân.

Ngày đó sau khi kết thúc muộn giờ tự học, một
cảm giác mãnh liệt thôi thúc tôi đi vào trong rừng cây rậm rạp sau sân trường,
lúc ấy, bầu trời rất đen, ánh trăng lại sáng ngời, sáng đủ để cho tôi có thể
thấy được hai người nam nữ đang ôm nhau thắm thiết dưới gốc cây gần đấy.

Không sai, nam chính là Lâm Triết, nữ chính thế
nhưng lại là phu nhân của hiệu trưởng trường chúng tôi.

Lâm Triết vong tình hôn cô ta thật sâu, dùng lực
đạo chặt chẽ ôm vào lòng như muốn đem người đó tan ra vào trong thân thể của
mình vậy. Một Lâm Triết như thế, hôn cùng ôm ấp mãnh liệt như vậy là người mà
tôi chưa từng thấy qua, cũng làm cho tôi vô cùng hâm mộ.

Không nghĩ sẽ thét chói tai cùng khóc lóc, thậm
chí đau lòng, cho nên tôi từ từ ra khỏi rừng, không có kinh động đến một mảnh
lá cây.

Từ sau đêm đó, Lâm Triết quan tâm đến tôi hơn,
không khách khí đối đãi với tôi nữa, thậm chí thích thâm tình nhìn tôi thật lâu
đến ngẩn người, nhưng tôi rất rõ ràng, anh thật ra là đang xuyên thấu qua tôi
tìm kiếm bóng dáng của phu nhân hiệu trưởng mà thôi.

Theo như quan sát tôi biết được, phu nhân hiệu
trưởng bây giờ là vợ thứ hai của ông ta, số tuổi của bọn họ chênh lệch rất lớn.
Ngày trước cô ta trẻ trung, tướng mạo xinh đẹp, đứng cùng Lâm Triết quả là xứng
đôi vừa lứa, bất đắc dĩ vì những nguyên nhân khó nói mà tách ra, sau Lâm Triết
lại phát hiện tôi cùng với phu nhân hiệu trưởng có khí chất và vẻ mặt khá
giống, cho nên ích kỷ đem tôi làm người thế thân.

Tôi vẫn bất động thanh sắc, để cho Lâm Triết tự
mình lựa chọn, bởi vì không muốn duy trì những tình cảm miễn cưỡng.

Cuối cùng, Lâm Triết nói cho tôi biết anh muốn
từ chức ra nước ngoài, tôi biết cuối cùng anh đã lựa chọn hiệu trưởng phu nhân,
nói cho hoa mỹ là ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu, kỳ thực là cùng cô tôi bỏ
trốn.

Cho nên khi Lâm Triết nói thế, tôi chủ động đề
nghị chia tay cùng anh. Sau khi nói ra, tôi tựa hồ có thể thở phào nhẹ nhõm,
xem ra so sánh với người tình, anh có vẻ hơn hẳn thân phận đại ca nhà bên cạnh
của tôi rồi.

Cười mỉa đưa tiễn một đôi cẩu nam nữ bí mật bỏ
trốn, mối tình đầu của tôi đến đây là kết thúc, không nghĩ sẽ có thể kiên cường
được như trong tưởng tượng, tôi khi đó còn rơi không ít nước mắt, trong lòng
cũng ê ẩm mãi không thôi.

Xem ra học sinh cấp hai còn chưa thành người đã
nói yêu đương đúng là làm cho người ta khó có thể thích ứng.

“Ah? Nói như vậy, tình cảm của hai người
hẳn là coi như sai lạc phải không?”

Hàn Lỗi nói một câu nhàn nhạt đem tôi từ trong
hồi ức kéo về.

Tôi đem ánh mắt chuyển hướng Hàn Lỗi, nguy rồi,
người này mặc dù đang cười nhưng trong mắt không có chút ý cười nào, hoàn toàn
có thể nói là trạng thái ngoài cười mà bên trong không cười, hơn nữa ngữ điệu
đó còn có chút kỳ quái nữa.

Tôi cười mỉa một chút, thật sự không biết nên
trả lời thế nào.

Cuối cùng Lâm Triết vẫn lấy lí do ôn lại chuyện
cũ cùng thảo luận công việc chi tiết để mời tôi cùng đi ăn tối.

Buổi tối, ngồi ở trong quán ăn cao cấp, tôi cùng
với Lâm Triết cúi đầu ăn cơm giống như năm đó cả hai vẫn còn yêu nhau, cùng
dùng bữa chung vậy.

Sau khi ăn xong, Lâm Triết rót rượu đỏ cho hai
bên, bắt đầu tán gẫu.

“Gặp lại em thành đạt như thế, anh thật sự
cao hứng thay cho em đấy.” Lâm Triết cười nói.

Tôi không có ý tốt gảy một chút tóc, xấu hổ nói:
“Làm gì có, đó chỉ là lời nói giỡn của tổng tài mà thôi.”

“Đúng rồi, tình cảm giữa anh và học tỷ lúc
đó tốt đến mức khiến người ta hâm mộ nha! Lần này sao không cùng học tỷ trở về
ah?” Thật ra thì hiệu trưởng phu nhân cũng đã từng là học sinh của trường chúng
tôi, bởi vì không biết tên của nàng nên tôi chỉ có thể xưng nàng là học tỷ

(đàn chị khoá trên)

.

Nghe tôi nói thế, ánh mắt Lâm Triết đột nhiên tối
sầm lại, một tia mất mát chợt loé lên, nhìn đến tôi thì lại khôi phục gió êm
sóng lặng, anh cười nói: “Chúng tôi chia tay rồi.”

Tại sao có thể như vậy chứ, tin tức này khiến
cho tôi quá mức kinh hãi, dù sao năm đó bọn họ cũng yêu nhau đến chết đi sống lại,
còn bỏ trốn nữa cơ mà.

“A, không tốt, em thật vô tâm.” Tôi
thật sự không biết nên nói cái gì bây giờ.

“Ha ha, vì sao phải nói xin lỗi chứ, thật
ra thì nguyên nhân của bọn anh chỉ là vì tính cách không hợp mà thôi.” Anh
nhún nhún vai, vẻ mặt không thèm để ý nói.

Cười mỉa, giờ phút này tôi chỉ biết cười mỉa.

“Hôm nay một lần nữa thấy em, anh lại hối
hận, hối hận vì đã rời bỏ em.” Anh đột nhiên đem thân thể nghiêng về phía
trước, cùng tôi mặt đối mặt chân thành nói.

“Nhưng mà, em đã kết hôn rồi!” Lo bị
nhìn đến tôi không nhịn được bật thốt lên.

“Ai nha, đã tới chậm một bước.”

Lâm Triết nói xong liền ngồi trở lại trên ghế,
giơ cao chén rượu, trong mắt hiện lên ánh nhìn tôi khó có thể hình dung, sau đó
cười nói: “Nhưng chuyện đó chẳng đáng là gì, kết hôn vẫn có thể ly hôn, dù sao
anh vẫn quyết định theo đuổi em một lần nữa.”

Anh làm sao lại có thể nói như thế chứ, giống
như tôi phải đứng ở nguyên chỗ chờ anh, hơn nữa nghe ngữ khí của người này,
thật giống như chỉ có thể cùng anh chia tay mà không thể kết hôn vậy. Thật là
xin lỗi, nếu là trước đây khi tôi chưa gặp được Hàn Lỗi thì có lẽ tôi đã động
tâm, nhưng bây giờ thì không còn như vậy nữa, tôi đây chính là ngọn cỏ ngon
khinh thường kẻ giống ngựa đầu đàn biết sai quay đầu như anh ta.

Nhưng dù sao cũng từng có với nhau một cuộc
tình, vì vậy tôi quyết định phải nhớ là dùng một phương pháp ít đả thương người
nhất để cự tuyệt anh.

Đúng lúc tôi vẫn còn đang do dự thì nghe thấy
thanh âm của Hàn Lỗi.

“Ái chà! Đây không phải là Lâm tiên sinh
sao?”

Hàn Lỗi đột nhiên xuất hiện ưu nhã hướng tới
phía chúng tôi, cuối cùng đứng ở bên cạnh tôi, dối trá nhìn Lâm Triết chào hỏi
nói.

Dối trá a dối trá, Hàn Lỗi a Hàn Lỗi, ngươi
chẳng những nụ cười dối trá, nói liên tục nói giọng cũng dối trá ah.

Lâm Triết sửng sốt một chút, sau đó mặt không
đổi sắc trả lời: “Đúng vậy a, thật là trùng hợp, Hàn tổng cũng tới chỗ này
ăn cơm sao?”

Hàn Lỗi cười càng thêm rực rỡ , đặt mông ngồi
vào bên cạnh tôi, vươn tay tính ôm eo của tôi, trong mắt không có chút ý cười
nào nói: “Không có, tôi là tới tìm vợ mình, ai bảo cô ấy đi theo người đàn
ông khác ăn cơm mà để cho tôi phải vườn không nhà trống chứ!”

Lâm Triết dùng ánh mắt nghi vấn nhìn tôi, nụ
cười trên mặt tựa hồ có chút biến hình.

“Ha ha…” tôi cười mỉa hai tiếng,
“Một lần nữa giới thiệu một chút a, Hàn tổng thật ra thì còn là chồng của
em nữa.” Sau đó quay đầu nhỏ giọng ở bên tai Hàn Lỗi nói: “Vị Lâm
tiên sinh này thật ra còn là mối tình đầu của em nữa!”

Nghe vậy, Hàn Lỗi trợn to hai mắt, vẻ mặt thành
thật hết sức tôn kính đối với Lâm Triết hô: “Thì ra là tiền bối a!”

Tiền bối… Anh gọi Lâm Triết là tiền bối…

Tôi vội vàng cúi đầu, cố nén nụ cười thiếu chút
nữa là phốc ra.

Hàn Lỗi a Hàn Lỗi, anh thật sự là kẻ thật tài
tình!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+