Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Một đêm sau cưới – Chương 12 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 12: Khi đàn ông ghen thì không dễ chọc

Trên thế giới này trừ đàn bà điên không nên chọc
ra, đàn ông đang ghen lại càng không được chọc.

Câu nói “Tiền bối” kia của Hàn Lỗi vô cùng ngọt
ngào giàu tình cảm khiến cho Lâm Triết mặt mày biến sắc, càng ngày càng trở nên
đen hơn. Tôi nghĩ trăm phần trăm là bị giọng điệu vừa thật tình vừa tôn kính
lại hàm chứa chút châm chọc của Hàn Lỗi chọc cho phát điên.

Cho nên, nhờ có Hàn Lỗi da mặt cực dày liên tục
quấy rầy, cuối cùng, bữa cơm của chúng tôi cũng kết thúc trong sự qua loa.

Về đến nhà, tắm rửa xong xuôi, Hàn Lỗi ngay lập
tức nằm lên trên giường trưng ra vẻ mặt quấn quýt hết mức.

Tôi vừa bước ra khỏi phòng tắm nhìn thấy thế
liền bĩu môi, khẽ thở dài, xem ra nếu không đem quan hệ của mình cùng Lâm Triết
nói ra cho rõ ràng, tối nay tôi chắc chắn không được ngủ yên, cho nên đành biết
điều một chút leo lên giường, cùng anh mặt đối mặt.

“Hạ Anh lớn mật cuồng đồ, thẳng thắn sẽ được
khoan hồng, phản kháng sẽ nghiêm trị! Thành thật khai báo quan hệ giữa mình và
Lâm Triết mau!” Hàn Lỗi không đeo kính, dạng chân khoanh tay, dùng vẻ mặt hung
thần ác sát lớn tiếng nói.

Thẳng thắn sẽ được khoan hồng, phản kháng sẽ
nghiêm trị. Thật sao?

Tôi nghiêm chỉnh ngồi xếp bằng lại, khoé miệng
khẽ co giật hai cái, chậm rãi giơ tay lên lau những

 

giọt mồ hôi hột chảy xuống trên trán, sau đó
dùng ngôn ngữ hết sức ngắn gọn và sâu sắc nói cho anh biết mình và Lâm Triết
quen nhau như thế nào, mến nhau ra sao và nguyên nhân chia tay sau đó.

“Ừm…” Nghe xong những lời thẳng thắn của tôi,
Hàn Lỗi trầm mặc ậm ừ một tiếng, sau đó cúi đầu ngẩn người nhìn cái giường.

Anh vò đầu bứt tai một hồi lâu làm cho mắt tôi
mỏi không chịu nổi, đành đưa tay xoa bóp hai mắt, tính toán xem nên làm gì để
nhắc nhở kẻ đang phát ngốc đằng kia là thời gian ngủ đã tới.

Đang lúc tôi ngồi xếp bằng mơ gặp chu công thì
thanh âm của Hàn Lỗi lại vang lên.

“Chuyện đó…Nghĩa là em đối với anh ta vẫn nhớ
mãi không quên sao?”

“Ách…cái này…” Tôi nghiêng đầu tỏ vẻ trầm tư suy
nghĩ nói.

“Cái gì! Em còn dám nhập tâm suy tư như vậy?”
Hàn Lỗi bị nét mặt của tôi kích thích, nghiến răng nghiến lợi rống to.

Tôi xoa xoa lỗ tai, thanh âm của người này thật
là lớn quá đi thôi.

Tôi bèn gối đầu lên đùi của Hàn Lỗi, thoải mái
nằm xong mới chăm chú nhìn gương mắt tuấn tú ở phía trên đầu mình, nhẹ nhàng
cười nói. “Thành thật ra thì, mỗi một người đàn bà đều đối với mối tình đầu của
mình nhớ mãi không quên, em cũng không ngoại lệ, mặc dù sớm đã không còn những
rung động như lúc ban đầu, nhưng nói thế nào cũng là một đoạn kí ức không cách
nào quên được, em không dám cam đoạn trong cuộc sống sau này sẽ không nhớ đến
anh ta, nhưng mà em đảm bảo với anh, em nhất định sẽ không rời bỏ anh, em đối
với anh ta chỉ còn là bạn bè thuần tuý, cho nên, anh nhất định không được suy
nghĩ bậy bạ, nói đi, hay là anh không hề tín nhiệm em, đối với em không hề có
lòng tin nào hết?”

Nghe xong lời bộc bạch thâm tình của tôi, nụ
cười của Hàn Lỗi dần lớn hơn, sau đó ngửa mặt lên trời cười to, tiếp theo cuồng
vọng nói: “Nói giỡn, anh sẽ không tin tưởng em sao? Làm sao có thể không tin
tưởng em được cơ chứ? Anh luôn luôn rất tự tin với mình, con mắt nào của em
thấy anh không tin tưởng mị lực bản thân chứ?”

Tôi lạnh lùng nhìn khuôn mặt đùa bỡn với nụ cười
ngu ngốc của anh, rất muốn nói cho người này biét thật ra thì cả hai con mắt
của tôi đều thấy anh không hề tin tưởng chút nào hết.

Tiếng cười ngu ngốc dừng lại, Hàn Lỗi cúi thấp
xuống mặt đối mặt với tôi, tròng mắt đen sâu thẳm, bắt được ánh nhìn của tôi
xong thì nhếch miệng, môi mỏng khẽ mở: “Làm sao bây giờ, anh thật sự là không
có lòng tin đâu, cho nên, chúng ta dùng thân thể kết hợp làm phương pháp để tạo
dựng lòng tin không thể phá vỡ, được không?”

Người đàn ông này, cầu hoan thì cứ cầu hoan đi,
lại còn bày đặt tìm cớ này nọ nữa.

Cảm thụ được anh bắt đầu phát ra hormone phái
nam, làm sao bây giờ, tôi cũng muốn cùng anh kết hợp làm một nha.

Vậy cũng tốt, chúng tôi tắt đèn đắp chăn bông là
được.

Xuỵt! Không nên ầm ĩ nha!

Ngày thứ hai, Lâm Triết quả nhiên hành động
thật, tìm một cái cớ để chúng tôi có thể một mình chung đụng, mà cái cớ đó thì
hết lần này đến lần khác làm cho không ai có thể cự tuyệt được.

Hàn Lỗi tâm không cam tình không muốn, ngoài
cười nhưng trong không cười, nghiến răng nghiến lợi nói: “Vậy cũng tốt,
hai người cứ việc cùng nhau tham khảo nghiên cứu cho tốt, sớm hoàn thành công
việc!”

Sau đó, đứng ở cửa phòng làm việc đưa mắt nhìn
tôi và Lâm Triết cùng nhau rời đi.

Không sai, Lâm Triết lấy cớ rất đơn giản, đó
chính là yêu cầu cùng tôi cùng nhau thảo luận chi tiết công việc.

Mà Hàn Lỗi thật sự phát hoả vô cùng chẳng phải
vì chúng tôi một mình chung đụng không thôi, cho dù Lâm Triết có thật sự đơn
thuần cùng tôi thảo luận chi tiết công việc đi chăng nữa thì tên đại ngu ngốc
đó chắc chắn sẽ cho là người đó đối với tôi ý đồ bất chính, hết lần này tới lần
khác…

Đang làm việc, Lâm Triết hết sức thật tình cùng
dây dưa, chúng tôi thường xuyên thảo luận từng chi tiết nhỏ, nghiên cứu không
dưới trăm lần cho đến lúc đạt được kết quả hoàn mỹ nhất.

 

Lâm Triết như thế không hề có chút ý đồ đặc biệt
nào để cho tôi phải hoài nghi, tôi lại càng muốn tin tưởng anh ta ngày hôm đó
nói giỡn hơn, đặc biệt là sau khi biết Hàn Lỗi là chồng của tôi.

Nhưng mà, sự thật thì, tôi quá ngây thơ rồi, tôi
sai lầm rồi, tôi thật sai lầm rồi, đặc biệt là từ sau khi nhận được hoa hồng
của Lâm Triết đưa đến.

 

Ngày đó, tôi đang ngồi trong phòng làm việc vùi
đầu vào bản thiết kế, đột nhiên có người nhờ tôi ký nhận một bó hồng, tôi mở
chiếc thiệp nhét bên trong ra thì nhìn thấy cái tên – Lâm Triết.

Khoé miệng tôi co giật đối diện với mấy bông
hồng tươi đẹp mà nóng phỏng tay, không khỏi cảm giác một trận co rút đau đớn từ
đại não.

Tiếp theo, điện thoại vang lên, bên trong truyền
đến thanh âm nghiến răng nghiến lợi như cũ của Hàn Lỗi.

“Nghe nói, tên kia tặng em một bó hoa hồng
to?”

“Ách…”

Anh ta làm sao mà biết được?

“Muốn biết làm sao anh biết được? Hừ, Tần Hạo
đúng lúc đi qua phòng thiết kế thì nhìn thấy, sau đó nhanh chóng trở về báo cáo
với anh tình trạng ở đó chứ sao?”

Thì ra là đồng chí Tần Hạo a, không khỏi khéo
gặp quá đi!

“Bây giờ em cái gì cũng không cần nói, hãy
nghe anh nói là tốt rồi. Bây giờ! Lập tức! Lập tức đem hoa ném vào thùng rác,
sau đó tan việc anh dẫn em đến một nơi. Răng rắc!”

Nhìn chiếc điện thoại bị cắt liên lạc, lại nhìn
những bông hồng hoa hồng vô tội nằm ở trên mặt bàn, nói vứt bỏ thì thật là đáng
tiếc, hay là chia cho các đồng nghiệp đi.

Nhưng mà, sau khi tan việc Hàn Lỗi muốn mang tôi
đi nơi nào? Trong giọng nói của anh lúc đó còn có một loại thấy chết không sờn,
chẳng lẽ là đầm rồng hang hổ hay sao?

Dĩ nhiên, nơi mà anh mang tôi đi không phải đầm
rồng cũng chẳng phải hang hổ gì hết, mà là — tiệm bán hoa.

Anh trầm mặc đưa tôi đến đó, vẻ mặt lạnh lùng
nói: “Chúng ta đi chọn một bó hoa đẹp đi!”

Đối mặt với một đống hoa đủ loại hoa tươi ganh
đua sắc đẹp, nở rộ vô cùng mà lắm cái mình còn không biết tên kia, tôi trợn
tròn mắt, không tài nào giải thích nổi nhìn Hàn Lỗi.

Gương mặt tuấn tú của anh ửng đỏ, tránh khỏi tầm
mắt của tôi, quay đầu đi, không được tự nhiên nói: “Tên kia không phải là
cũng tặng em hoa sao?”

“Phì!” Tôi không nhịn được bật cười ra
tiếng.

Ha ha, Hàn Lỗi a Hàn Lỗi, làm sao anh có thể
đáng yêu như vậy chứ?

Vẻ mặt Hàn Lỗi vô cùng khó chịu nhìn khuôn mặt
tươi cười hớn hở của tôi, lại quay đầu đi, còn phát ra thanh âm hừ hừ khó chịu.

Tôi cười cười đi tới bên cạnh khoác tay anh,
dùng đầu chà chà vào rồi cười đến vô cùng rực rỡ nói: “Tiết lộ cho anh một bí
mật nha, thật ra thì em bị dị ứng với phấn hoa.”

“A?” Vẻ mặt Hàn Lỗi ngốc ra, sau đó dời tầm mắt
đi,

 

nói: “Vậy chúng ta đi ăn cơm thôi!”

Mấy ngày sau đó, Lâm Triết tiếp tục tặng quà cho
tôi, mà Tần Hạo luôn luôn vô tình gặp gỡ được sau đó ngay lập tức báo cáo với
cấp trên, Hàn Lỗi liền bắt tôi vứt bỏ sau đó mua lại cho tôi món khác giống
thế.

Cho đến một ngày, Lâm Triết đến thẳng trước cửa
của công ty tự mình đưa tôi lễ vật là một chiếc hoa cài áo rất đẹp.

Tôi nhận lấy món quà, vẻ mặt làm khó yêu cầu anh
không nên tặng quà cho tôi nữa, nhưng anh chỉ cười trừ, sau đó hết sức tiêu sái
rời đi.

Tôi nhìn theo bóng lưng Lâm Triết, bất đắc dĩ
thở dài, đột nhiên, món quà trên tay bị một bàn tay khác đoạt đi mất, tôi kinh
sợ quay đầu nhìn lại, thì ra là Hàn Lỗi.

 

Tôi cười khan hai tiếng, xem ra lần này là bị
bắt quả tang tại trận nha, không phải là Tần Hạo vô tình gặp được sau đó báo
cáo với anh à.

Sắc mặt Hàn Lỗi hết sức âm trầm nhìn chằm chằm
chiếc hộp nhỏ kia một lát, sau đó anh tuấn vung tay vẽ nên một đường cong hết
sức hoàn mỹ, nhắm ngay chiếc thùng rác bên cạnh mà ném đi, không chút do dự.

Tôi đưa mắt nhìn chiếc hộp nhỏ lọt vào thùng
rác, lại thấy Hàn Lỗi cực kì tàn ác, cực kì hung thần.

Quả nhiên không ngoài ý muốn, Hàn Lỗi lại muốn
đưa tôi lễ vật như thế, bất đồng chính là, lần này anh đợi không nổi đến khi
tan làm mà là quang minh chính đại trốn việc rồi đi.

Hàn Lỗi dẫn tôi đến một tiệm trang sức, chạy
thẳng tới quầy nhẫn cưới.

“Đem toàn bộ nhẫn cưới trong này lấy hết ra cho
tôi!”Hàn Lỗi hắng giọng ra lệnh.

Cô gái đứng quầy đầu tiên là bị vẻ tuấn mỹ tươi
đẹp của Hàn Lỗi hút hồn, ngay sau đó hai mắt sáng lên lấy ra đủ loại nhẫn cưới
tinh phẩm của tiệm cho chúng tôi chọn lựa.

 

“Tôi tin tưởng ánh mắt của cô, cứ chọn một đôi
đi, chúng tôi cần nhẫn cưới!” Hàn Lỗi đầy ý sở hữu nói.

Được rồi, nếu như đeo nhẫn cưới có thể làm cho
anh an tâm cùng tự tin hơn, vậy thì cứ mua đi, dù sao người trả tiền cũng không
phải tôi.

Cho nên tôi trái chọn phải chọn, cuối cùng cũng
lựa được một đôi nhẫn cưới bạch kim có kiểu dáng đơn giản lại hào phóng để đeo
vào.

Ở trong xe, Hàn Lỗi nhìn chiếc nhẫn trên tay,
lông mày anh tuấn hơi nhíu lại, thầm nói: “Phụ nữ bọn em không phải đều thích
loại nhiều ít cara hay sao…?”

Tôi nhướn mày, ra vẻ chuyên nghiệp nói: “Để
em lấy thân phận nhà thiết kế chuyên nghiệp nói cho anh biết, đơn giản mới là
mỹ!”

Thấy vẻ mặt thành thật của tôi, Hàn Lỗi ngo ngoe
cái hiểu cái không gật đầu, tỏ vẻ khiêm tốn tiếp nhận giáo dục.

Phì! Tôi lại muốn cười.

Một tuần sau, công việc giữa tôi và Lâm Triết
có nhiều tiến triển, hoàn thành xong xuôi, tôi cảm thấy đây là lúc nên cùng anh
ta chân thành nói chuyện một chút.

Hẹn anh đến tiệm cà phê gần công ty xong, tôi mở
miệng trước đi thẳng vào vấn đề.

“Lâm Triết, chúng ta chỉ làm bạn bè không
tốt hay sao, không nên đem thời gian của mình tiếp tục lãng phí trên người em
nữa”.” Tôi nói với vẻ mặt hết sức thành khẩn.

“Một chút cơ hội anh cũng không có hay sao?” Lâm
Triết mặt không đổi sắc cười hỏi.

“Anh biết vấn đề không phải ở chỗ là có cho hay
không cho cơ hội mà!”

“Anh thật hối hận, lúc ấy lẽ ra không nên buông
tha cho em.”

“Đừng nói như vậy, tình cảm không thể miễn
cưỡng, hơn nữa lúc đó anh chỉ nhìn thấy được bóng dáng của học tỷ mà thôi, em
cũng không thích phải làm vật thay thế.”

“Năm đó thật sự xin lỗi.”

Tôi lắc đầu cười, tỏ vẻ không ngần ngại, mặc dù
không thể phủ nhận năm đó thật sự bị tổn thương.

Lâm Triết đột nhiên nghiêm mặt, nắm lấy bàn tay
tôi đang để trên mặt bàn, dùng ngữ khí hết sức chân thành hỏi: “Anh thật sự
không được sao?”

Tôi chăm chú nhìn anh giống như trước, kiên định
nói: “Xin lỗi, bởi vì em rất yêu anh ấy.”

Bàn tay đang nắm chặt từ từ buông lỏng, Lâm
Triết khôi phục lại giọng điệu ôn nhu như cũ, ngữ điệu cũng trở nên quen thuộc:
“Được rồi, anh buông tay, nhưng anh có một yêu cầu, có thể cho anh một nụ hôn
tạm biệt được không?”

Tôi mỉm cười gật đầu, kết thúc nụ hôn này, chúng
tôi sẽ thật sự trở thành quan hệ bạn bè.

Hai người chúng tôi đứng lên, Lâm Triết nhẹ
nhàng dựa vào gần tôi, dùng đôi môi hơi lạnh nhẹ nhàng đụng chạm môi của tôi,
đúng như loại chuồn chuồn lướt nước hời hợt trong trí nhớ, tiếp theo rất nhanh
rời đi.

Lâm Triết, anh vẫn luôn là người đàn ông ôn nhu,
thể thiếp, chính trực như vậy.

Đưa mắt nhìn Lâm Triết rời đi rồi, tôi hình như
nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc, cho dù nó chỉ loé lên nhanh chóng.

Mắt phải của tôi nháy loạn báo điềm xấu sắp tới.

Nhất định là không sai, thân ảnh kia có hoá
thành tro tôi cũng không thể nhận lầm

Đây tuyệt đối là tay chân đắc lực, tai mắt trung
thành của Hàn Lỗi– đồng chí Tần Hạo.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+