Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Một đêm sau cưới – Chương 29 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 29: Chủ nhà thực sự

Mỗ Anh nói: Một cậu bé đẹp trai đi rồi lại tới
một ông già đẹp trai khác xuất hiện, tôi gần đây cũng có số đào hoa quá đi chứ
nhỉ?

Gần đây Hàn Lỗi bề bộn nhiều việc, không, phải
nói là các thành viên của Hàn gia đều bề bộn nhiều việc.

Nghe nói Hàn gia phát sinh một chuyện lớn- hai
vị chủ nhà chân chính của Hàn gia đang dưỡng lão ở Australia xa xôi- Hàn lão
gia tử rời nhà trốn đi, mất tăm không tung tích.

Tại sao lại rời nhà trốn đi chứ, tại sao những
người bên cạnh tôi lúc nào cũng thích chơi cái trò chỉ dành cho một đám trẻ con
này chứ?!

Chẳng lẽ bọn họ đều không chịu lớn?

Buổi sáng hôm nay, toàn bộ thành viên trong Hàn
gia đều bị triệu tập ở nhà lớn, hy vọng có thể thảo luận được đối sách cho việc
này.

Mọi người đều thay đổi vẻ mặt cợt nhả thường
ngày bằng vẻ nghiêm túc khó có thể thấy được, ngồi trên salon, không khí hết
sức đè nén.

“Chắc là mọi người đều đã nhận được lời xác định
chắc chắn cho tin tức lần này rồi đúng không!” Người cha chồng bình thường rất
ít phát biểu ngôn luận của tôi hết sức nghiêm túc nói: “Đúng, lần này không
phải là nói giỡn, không phải là diễn trò mà là thật sự, ông nội của các con
thật sự đã mất tích.”

“Đầu tiên, các con phải hiểu được tầm quan trọng
của việc mất tích lần này.” Mẹ chồng tôi ở một bên bổ sung nói. “Có nghe qua sự
kiện 911

[1]

, tranh chấp tại Ấn Độ Dương

[2]

chưa, xem ‘Ngày tận thế’

[3]

rồi chứ gì, thế có biết nguy cơ khủng hoảng tài
chính không? Không sai! Chuyện này cùng với những sự kiện kể trên hoàn toàn là
những chuyện có cùng tính chất quan trọng như nhau.”

Có quá khoa trương không vậy hở mẹ…

Tôi nhịn xuống giọt mồ hôi vọng động của mình,
tiếp tục thật tâm nghe tiếp.

Lúc này, cha chồng đột nhiên lấy ra một phần của
bản đồ thế giới bày lên bàn trà, ý bảo chúng tôi vây quanh nó để nhìn rồi nhướn
mày, ngưng trọng nói: “Theo bà nội của con nói thì lần này cùng với lần trước
tìm được ông trong hầm rượu có chút khác nhau, lần này đã lật tung khắp nơi kẻo
lánh ở Australia mà vẫn không thấy bóng dáng ông nội đâu. Cho nên, ta định ra
kế hoạch tác chiến như thế này: đầu tiên, chúng ta cần phải xác định đối tượng
truy nã là một người đàn ông Trung Quốc, khoảng 80 tuổi, đặc thù nhận dạng là
tóc trắng bắt mắt cùng râu dài, người này thường xuyên du tẩu ở các quốc gia
trừ Australia ra còn có năm nơi khác, đó là Áo, Pháp, Canada, Ai Cập và Ba Tư.”

Cha chồng tôi dùng ngón tay chỉ năm điểm trên
bản đồ kia xong liền tiếp tục nói: “Lần hành động này để ta, Hàn Ti, Hàn Vũ,
Hàn Lỗi cùng với Quan Dịch tạo thành tổ năm người đi trước thực hiện, lộ tuyến
rất đơn giản, chúng ta trước tới Australia cùng với bà nội của các con tập hợp,
hiểu rõ tình huống xong sẽ rút thăm quyết định xem ai đi tới nước nào, về phần
những thành viên còn dư lại thì thủ ở trong nhà, bởi vì không biết ông có khả
năng len lén chạy về hay không nên chúng ta cần giữ liên lạc với nhau. Bây giờ,
còn chỗ nào không rõ nữa không?”

Khóe miệng cùng khóe mắt của tôi thi nhau co
quắp lại nhìn vẻ mặt kiên định của mọi người, bọn họ xem phim Hồng Kông nhiều
quá hay sao chứ, rốt cuộc là đang nói giỡn hay nói thật đây a?!

Nhưng sự thật thì, đó không phải là trò đùa cợt
nhả để chọc cười, khi Tần Hạo nói cho Hàn Lỗi biết đã đặt trước năm cái vé máy
bay đi Australia xong thì năm người được chỉ định để thi hành nhiệm vụ liền vội
vã cáo biệt, lên đường “truy nã” người ông nội mà tôi còn chưa từng nhìn thấy
mặt kia.

Đợi bọn họ đi rồi, không khí của phòng khách
liền khôi phục lại như cũ, Hàn Tuệ ngáp một cái rồi mới thay đổi bộ dáng nghiêm
túc, gãi đầu bĩu môi nói: “Mẹ, em với Hạ Anh, con về phòng đi ngủ trước, có cái
gì tiến triển mới thì cho con biết sau, dù sao đây cũng chỉ là một trò chơi
nhàm chán thôi mà.” Dứt lời, Hàn Tuệ đầu cũng không thèm quay lại trước tiếp
phiêu du về gian phòng của mình.

Hàn Mẫn cũng học theo, lấy cớ muốn cùng bạn học
ôn tập bài cũ liền vui vẻ cắp cặp ra khỏi nhà, nụ cười trên mặt rực rỡ không
nên lời.

Chờ, một, chút, đã! Ai có thể tới giải thích một
chút cho tôi biết tình huống hiện giờ là gì không a! Chẳng lẽ bọn họ không ai
lo lắng cho ông nội của mình cả sao?
Khi tôi dùng vẻ mặt trợn mắt há hốc mồm hỏi thăm mẹ chồng sau, phát hiện ra bà
cũng đã dỡ xuống bộ dáng ngưng trọng như khi nãy, dùng vẻ mặt như đang xem kịch
vui nói với tôi: “A! Đúng rồi, năm nay con mới gia nhập nên không hiểu làm sao
cả cũng đúng thôi!”

Nhìn thấy tôi thành thực gật đầu sau, bà tiếp
tục nói: “Thật ra thì đây là trò đùa dai mà bố chồng của mẹ thích làm hằng năm
nhất, theo như lời ông nói thì trò chơi trốn tìm này rất hữu ích để giúp các
thành viên đoàn kết với nhau, bồi dưỡng tình cảm gia đình. Cứ nói đến năm ngoái
đi, chúng ta cả nhà cùng nhau đến Australia rồi tìm được ông trong hầm rượu bí
mật ở trong nhà, năm trước nữa lại cả nhà tới Australia rồi tóm được ông tại
nhà của một người quen…Ai nha, dù sao cũng ở trong phạm vi Australia tìm được
ông là tốt rồi. Nhưng mà lần này ông thật có chút quá, đem phạm vi mở rộng đến
nhiều nơi khác ngoại trừ Australia, haha, để xem mấy người đàn ông nhà chúng ta
làm sao tìm được đây! A ha ha ha!!!”

Đây rất rõ ràng là trò đùa giỡn người khác mà!
Xem ra vị ông nội chưa từng gặp mặt kia của tôi là một người dở hơi cấp bậc
quốc bảo

*

rồi nha.

(*quốc bảo: hiếm thấy, bảo bối của quốc gia)

Ai… Sao tôi lại cảm thấy mẹ chồng mình thấy bọn
họ bị đùa giỡn mà lại vui vẻ như thế a.

“Chẳng lẽ mọi người không lo lắng gì đến an toàn
của ông sao?” Tôi không nhịn được nói lên một vấn đề tương đối bình thường
trong chuyện này.

“Hoàn toàn không có! Con phải biết rằng, ông nội
của chồng con là cái loại đàn ông mà có đem nhét vào trong núi sâu thâm sơn
cùng cốc thì cũng sẽ chiến tanhg dã hùng mà xưng bá làm chúa tể rừng xanh, cho
nên a, đừng có xem thường đàn ông của Hàn gia! Được rồi, không nói những thứ
này nữa, mẹ cho con nhìn hình lúc trẻ của ông nội nhé!”Mẹ chồng đột nhiên hưng
phấn, nháy mắt ra hiệu với tôi. “Nói nhỏ cho con biết, ông nội con lúc trẻ cũng
là một mỹ nam hiếm thấy đấy!”

Ách, cái này tôi có thể hiểu được, dù sao thì
cha nào con nấy mà, có con như thế thì cha cũng không thể kém cạnh được rồi.

Kể từ lần trước Hàn Lỗi đi công tác đến giờ, tôi
lại mất ngủ một lần nữa, nằm một mình lăn tới lăn lui trên giường lớn mà mí mắt
vẫn không thể khép lại.

Đến tột cùng là bắt đầu từ khi nào thì Hàn Lỗi
đối với tôi mà nói trọng yếu như vậy chứ, hôm nào thiếu anh làm bạn tôi cũng
đều khó ngủ, đây đâu phải là một hiện tượng tốt chứ, nguy hiểm quá nguy hiểm
quá.

Trở mình, suy nghĩ của tôi vừa bay tới trên
người của ông nội Hàn Lỗi thì khóe miệng liền mỉm cười, có vẻ như tôi rất mong
đợi được quen biết sớm một chút với ông nha.

Sáng ngày thứ hai, bởi vì không có xe tiện lợi
bên cạnh để ngồi cho nên tôi đành phải ra cửa sớm hơn mọi hôm.

Suốt cả một buổi tối, tôi không hề nhận được một
cuộc điện thoại nào của Hàn Lỗi, không biết là bởi vì sai giờ hay là vì sự tình
có biến chuyển đây nữa–

Cùng chú An bảo vệ ở lầu dưới bắt chuyện qua
loa, tôi bước ra khỏi cửa chính của khu chung cư.

Khu chung cư chúng tôi đang ở rất coi trọng vệ
sinh môi trường cùng xanh hóa đô thị nên bốn phía có rất nhiều hoa cỏ đủ loại
cùng các cây đại thụ làm đẹp, trước cổng khu nhà, chỗ ghế đá dưới gốc cây đại
thụ cách đây không xa có một người đàn ông đang ngồi, cạnh chân còn có một
rương hành lí nữa.

Bởi vì bây giờ khí trời có chút mát mẻ nên người
nọ mặc một chiếc áo gió đơn giản, kéo cao cổ áo lên, đội một chiếc mũ cùng màu
kéo thật thấp xuống, gần như đem cả mặt mình che lại, chỉ để lộ ra một đôi mắt
hữu thần chăm chú ngắm nhìn…tôi.

Nói thật, bộ dạng của người này khiến tôi rất tự
nhiên liên tưởng đến một loại người, đó chính là biến thái, nhưng vừa nghĩ tới
biến thái không thể vào chung cư của mình, tôi liền không nhịn được nhìn người
đó nhiều hơn một chút, khá tò mò với thân phận của hắn ta.

Vì thế mới tạo thành một hình ảnh quỷ dị: sáng
sớm, một cô nàng chuẩn bị đi làm tại công sở cùng với một người đàn ông biến
thái hư hư ảo ảo bốn mắt nhìn nhau, con ngươi cứ liên tục đảo qua đảo lại.

Đi tới công ty liền phát hiện Tần Hạo bề bộn
nhiều việc, loay hoay căn bản không có thời gian để trêu chọc mình, nhưng mà
thử nghĩ ra thì cũng đúng, công ty không có Hàn Lỗi trấn giữ, Tần Hạo không bận
rộn mới là gặp quỷ ấy, vì thế tôi rất ngoan ngoãn không đi quấy rầy anh ta nữa.

Sau khi tan việc, vốn định tìm Hà Dịch làm bạn
cùng nhau về nhà, ai ngờ cậu nhóc đẹp trai này lại hẹn hò với bạn gái đi chơi
cho lãng mạn, thế nên tôi đành nhân đạo tự mình trở về.

Khi tôi đi vào trong sân của khu chung cư, mặt
trời chiều đang ngả dần về phía tây, vẫn là gốc cây đại thụ kia, băng ghế đá
kia, người đàn ông biến thái hư hư thực thực đó, chỉ khác nhau ở chỗ, vali hành
lý bên chân hắn ta không còn.

Đang lúc tôi bân rộn suy nghĩ xem nên đi thẳng
qua hắn hay là đi đường vòng qua để về khu nhà ở thì người đàn ông ấy chợt đứng
lên, một đường hướng tôi đi tới.

Phản xạ có điều kiện, tôi quay đầu ngó hai bên
một chút, phát hiện không có ai khác bên cạnh mình mới có thể khẳng định, mục
tiêu của gã đúng là tôi.

Khi khoảng cách giữ hai người còn chừng một cánh
tay thì hắn ngừng lại, tôi im lặng bất động thanh sắc nhìn người này, chờ hắn
làm ra động tác mới.

Chỉ thấy hắn đột nhiên giơ tay lên kéo áo gió
của mình ra, điều này khiến tôi kinh ngạc trong nháy mắt, nhưng mà lập tức đã
chuẩn bị tâm lý nếu kẻ này dám kéo áo cho mình nhìn cái gì không nên nhìn thì
sẽ sẵn sàng thưởng cho gã một quyền, nhưng mà đáng tiếc, hắn chẳng qua là kéo
thấp cổ áo xuống, lộ ra bộ râu bạc trắng, rồi lấy cái mũ xuống, lộ ra mái tóc
cũng bạc trắng theo nốt.

Từ mái tóc đến chòm râu đều bạc, không thể phủ
nhận, hắn là một người đàn ông đã có tuổi nhưng cũng là một người đẹp trai,
chẳng qua chỉ để lộ đôi mắt mà thôi nhưng tôi vẫn có thể nhìn ra được người này
lúc còn trẻ nhất định chính là một mỹ nam hiếm có.

Đúng lúc tôi đang ngây ngốc ngắm nhìn thì người
đàn ông này đột nhiên lấy tay gạt mấy cọng râu che miệng mình ra, nở một nụ
cười xấu xa hết mức.

Quỷ dị, đây là một nụ cười quỷ dị, cùng với nụ
cười xấu xa của Hàn Lỗi giống đến chín mươi chín phần trăm thì chính là nụ cười
quỷ dị.

Tóc trắng bắt mắt cùng râu ria a…

Trong cơn sấm sét lửa đạn, tôi đột nhiên lóe
sáng trong đầu, từ trong túi rút ra một tấm hình, giơ nó lên đối chiếu với
khuôn mặt của người đàn ông bên cạnh, nhìn qua nhìn lại để so sánh. Đây là tấm
hình của ông nội Hàn Lỗi lúc còn trẻ mà mẹ chồng tôi tặng, không nghĩ tới là có
lúc cần dùng đến nó.

Quạ! Tôi cần một đám quạ bay tới trên đầu mình
ca múa! Không có quạ thì bướm bay cũng được!

Quá ác liệt! Thật sự quá ác liệt mà!

Động trời a! Quá động trời! Sấm sét đánh tôi đen
thui từ trong ra ngoài a!

Người đàn ông trước mắt rõ ràng chính là Hàn lão
gia tử đang bị năm người của Hàn gia kia “truy nã” tại Australia mà.

Nhưng mà…người bị “truy nã” đang ở trước mặt
tôi, vậy bọn họ muốn đi đâu để “truy nã” ông chứ?!

Về việc vì sao tôi lúc đầu không nhận ra đây là
ông chủ lớn của Hàn gia, đó là điều đương nhiên thôi vì cha chồng chỉ nói là
ông có tóc trắng và râu ria thôi a, không hề có nhắc tới ông nhiều râu đến độ
gần như đem cả mặt che lấp luôn rồi còn đâu…

Hơn nữa lúc ban sáng tôi còn nhầm lẫn đem ông
chủ lớn nhà họ Hàn thành kẻ biến thái nha, thật là nhầm lẫn, nhầm lẫn, Hàn lão
gia, con xin lỗi ngài xin lỗi ngài a!

Nhìn thấy tôi liên tục thay đổi sắc mặt, Hàn lão
gia tử cho là tôi vẫn còn đang hoài nghi sự tồn tại của ông liền đàng hoàng lấy
chứng minh thư ra cho tôi xem để chứng thực thân phận “không thể xóa nhòa” của
mình.

Tôi ý tứ xem qua chứng minh thư xong, lấy tay
day day cái trán, suy nhược hỏi: “Ngài…thật sự là ông nội của Hàn Lỗi sao?”

Mặc dù không cho là ông sẽ gạt mình nhưng mà…

“Dĩ nhiên! Ta chính là ông chủ lớn của Hàn gia
đây! Chẳng lẽ lại đi gạt một tiểu nha đầu nhà ngươi sao?” Hàn lão gia tử đắc ý
nói.

Biết tôi vì sao phải hoài nghi không, theo như
lời nói của cha chồng thì người ông nội này hẳn là phải tới tám mươi tuổi,
nhưng mà người đàn ông đứng trước mặt tôi chẳng những thân hình cao lớn mà còn
tay chân linh hoạt, khung xương cường tráng, kinh khủng nhất chính là, ông
thoạt nhìn chỉ có vẻ mặt của một người 60 tuổi mà thôi! Thậm chí còn trẻ hơn!
Yêu quái ôi yêu quái! Yêu quái không già!

Nhìn vẻ mặt không thể tin của tôi, Hàn lão gia
tử cười híp mắt nói: “Đối với vẻ ngoài cùng số tuổi của ta cảm thấy không thể
tin đúng không? A ha ha ha! Chẳng lẽ nha đầu ngươi không biết nhà chúng ta luôn
có vẻ ngoài trẻ trung không giống với độ tuổi thực hay sao?”

Thật là không tốt a, vì tôi thực sự không biết
chuyện này.

Nhưng mà nghe ông nói như thế thì dường như có
chuyện này thật thì phải, bất luận là Hàn Lỗi hay là cha chồng tôi đều thoạt
nhìn trẻ hơn tuổi thật.

Cho nên bây giờ tôi chỉ có thể cầu nguyện, hy
vọng qua mấy năm nữa, Hàn Lỗi tốt nhất không nên lộ ra vẻ trẻ hơn so với tôi là
tốt rồi, dù sao bị hiểu lầm thành trâu già gặm cỏ non chẳng hay một chút nào!

Đang lúc tôi vẫn còn đắm chìm trong ảo tưởng của
chính mình, Hàn lão gia tử đột nhiên đem tay khoác lên trên vai của tôi, cười
nói: “Chúng tôi vào nhà nói chuyện tiếp đi, vì chờ con tan làm, ông phải ngồi
ngoài này hứng gió mát không lâu đâu đấy!”

Không chờ tôi đáp lời, ông đã đẩy tôi hướng tới
chung cư.

“Nha đầu! Con hẳn là lần đầu tiên nhìn thấy ông
đi! Ta nhưng là ông chủ lớn của nhà họ Hàn đấy nhé!”

Quen thói rồi, Hàn lão gia tử lại một lần nữa
nhắc tới cái địa vị không thể dao động kia…

“Hàn Dực Thiên! Nếu như ông là chủ lớn của nhà
họ Hàn thì tôi đây là cái gì hả?”

Phía sau lưng tôi, một giọng nữ tràn ngập khí
phách uy nghiêm vang lên, thanh âm kia phá vỡ mọi rào cản, chạy thẳng tới chân
trời.

Chúng tôi rối rít quay đầu lại.

Xem ra bà chủ lớn chân chính của Hàn gia bây giờ
mới xuất hiện.

 

 

[1]

Sự kiện 11/9 hay còn gọi là sự kiện 911, là một
loạt tấn công khủng bố cảm tử có phối hợp tại Hoa Kỳ diễn ra vào thứ Ba, ngày
11 tháng 9 năm 2001, khi một nhóm không tặc gần như cùng một lúc cướp bốn máy
bay hành khách hiệu Boeing đang trên đường bay nội địa trong nước Mỹ. Nhóm
không tặc lái hai phi cơ lao thẳng vào Tòa Tháp Đôi của Trung tâm Thương mại
Thế giới tại Manhattan, Thành phố New York – mỗi chiếc đâm vào một trong hai
tòa tháp cao nhất, cách nhau khoảng 18 phút. Trong vòng hai tiếng đồng hồ, cả
hai tòa tháp bị sụp đổ. Một nhóm không tặc khác lái chiếc phi cơ thứ ba đâm vào
tổng hành dinh của Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ tại Ngũ Giác Đài ở Quận Arlington,
Virginia. Chiếc máy bay thứ tư rơi xuống một cánh đồng gần Shanksville thuộc
Quận Somerset, Pennsylvania, cách Pittsburgh 129 km (80 dặm) về phía Đông, sau
khi hành khách trên máy bay chống cự lại nhóm không tặc này.

Nếu không tính 19 không tặc, có cả thảy 2.974
người thiệt mạng trong vụ tấn công, và 24 người liệt kê mất tích xem như đã
chết.

[2]

Tranh chấp tại Ấn Độ Dương xảy ra giữa Trung
Quốc và Ấn Độ để thể hiện vị thế và ảnh hưởng của mình tại khu vực này. Khốn,
đi đâu cái bọn Trung Quốc này cũng ko từ, đúng là “nhân dân tệ” =.=

[3]

Ngày tận thế được nhắc đến trong một tài liệu
gọi là Dresden Codex. Cuốn sách cổ 74 trang này được viết trên vỏ cây tại đền
thờ nổi tiếng của người Maya và đã được nghị viện Tây Ban Nha gửi cho vua
Charles V vào năm 1519. Tài liệu bao gồm nhiều số liệu về chuyển động của Mặt
Trăng, Sao Kim, chu kì các nhật nguyệt thực, Mặt Trời và các sao …. Các nhà
nghiên cứu đã phát hiện ra rằng điểm kết thúc của lịch Mayan được đánh dấu là
13.0.0.0.0 tương ứng với lúc 10 giờ sáng ngày 21 tháng 12 năm 2012 tính theo
lịch chúng ta đang sử dụng. Vào thời điểm đó, quỉ địa ngục sẽ xuất hiện và đó
là ngày cuối cùng của chúng ta.

Các nhà khoa học và NASA đã liên tục dự đoán về
khả năng sẽ xảy ra vào năm 2012 này, bao gồm động đất, sóng thần, núi lửa phun
trào, thiên thạch va chạm, sức nóng của mặt trời…mà đã quên mất trường hợp
người Maya hết lịch để viết.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+