Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Một đêm sau cưới – Chương 33 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 33: Tình thú giữa vợ chồng

Một đôi vợ chồng trẻ tuổi nói: loại chuyện sắm
vai nhân vật này tuyệt đối hữu ích cho việc gia tăng tình cảm đôi bên.

Được rồi, tác gia dĩ nhiên không phải là ngồi
nhà, nhưng Lưu Tuấn đúng là thường xuyên ngồi ở nhà a.

Khi hai người chúng tôi đang mắt to trừng mắt
nhỏ giằng co không ngừng với nhau, một giọng nói ngọt ngào bỗng cất lên, bóng
hình xinh đẹp sau lưng Lưu Tuấn xuất hiện trước mắt tôi.

Đó là một người phụ nữ có vóc người cao gầy,
đường cong ma quỷ, khuôn mặt thiên sứ đó nha.

Cô gái ấy nhìn tôi và Lưu Tuấn một đang ngẩng
đầu ngưỡng mộ một đang cúi đầu mắt nhìn xuống, “hài hòa” trừng mắt lẫn nhau,
không khỏi khẽ nhăn cặp mày liễu gọn gàng tinh xảo, mỉm cười xinh đẹp, bờ môi
đỏ mọng khẽ mở ra. “Các người đây là… Chơi cái gì vây? Tôi có thể gia nhập
không?”

Nghe thấy thanh âm này vẻ mặt Lưu Tuấn cao hứng
quay đầu lại, thấy người đằng sau lại càng hưng phấn nhiều hơn, tiêu sái đi đến
bên cạnh cô gái ấy, thân mật nói: “Mặc! Bảo bối Tiểu Mặc! Em không đi buổi hẹn
nữa sao? Cố ý thoái thác không gặp để trở về với anh à? Uhm, anh biết em đối
với anh tốt nhất mà! Biết anh ở nhà tịch mịch nên cố ý trở về! Để anh cho em
một nụ hôn cảm kích nào!”

Vừa dứt lời, Lưu Tuấn đã nghĩ muốn ở trước mắt
tôi trình diễn hình ảnh hạn chế người xem, nhưng đúng lúc tôi không nhịn được
giơ hai tay lên che mắt, mở ra một khe hẹp để nhìn lén bọn họ, đúng vào thời
khắc mấu chốt nhất, anh ta giống như là chợt nhớ ra cái gì, đột nhiên ngẩng đầu
lên, thay bằng vẻ mặt khóc thương nói với cô gái kia: “Cưng à, nhẫn nhịn chút
nữa được hmm, bây giờ không phải là lúc chơi hôn nhẹ rồi, mặc dù anh cũng rất
muốn…” Anh ta đem cô gái ấy kéo đến trước mặt tôi, tiếp tục nói: “Bảo bối Mặc
Mặc! Em mau tới giải thích với Hạ Anh một chút đi! Anh không phải là cái gì
Ngưu Lang, mặc dù anh họ Lưu, không cẩn thận sẽ bị đọc sai thành Ngưu, nhưng
anh thật sự không phải là Ngưu Lang! Tác gia! Tác gia!”

Cô gái được gọi là Mặc Mặc nghe vậy cong cong
khóe miệng, hai con mắt to mở ra, hàng lông mi uốn cong chớp chớp như chiếc
quạt lông lên lên xuống xuống, ngọt ngào cười nói với tôi: “Hạ Anh, chúng tôi
đến nhà cô chơi được không?”

Địa điểm: Hang ổ của Hàn Lỗi, Hạ Anh.

Thời gian: 20:30

Sự kiện: Đại hội trao đổi giữa những người hàng
xóm

Thành viên tham gia: Hàn Lỗi, Hạ Anh, Hà Dịch,
Lưu Tĩnh cùng với vợ chồng Lưu Tuấn.

Hiện trường: trong phòng khách sáu người chia ra
ngồi ở trên ghế sa lon, bốn người chờ chân tướng rõ ràng.

Tôi cùng Hàn Lỗi tùy ý kê mông ngồi xuống ghế
salon, hai tay tôi khoanh lại để ở trước ngực, tay của Hàn Lỗi thì hào phóng
khoác lên vai tôi; Hà Dịch và Lưu Tĩnh rất khách khí ngồi ở bên cạnh; vợ chồng
Lưu Tuấn thì ngồi ở trên ghế salon nhỏ, trên mặt có loại biểu hiện thư thái cứ
như đang ở nhà của mình.

Giang Mặc Mặc ưu nhã cầm lấy một cốc nước trái
cây trên bàn, bờ môi đỏ mọng hoàn mĩ nhấp một ngụm nho nhỏ xong, đặt cái cốc
trong tay thưởng thức, vẻ mặt tươi cười ngọt ngào nói: “Mặc dù đã chuyển đến
đây vài tuần nhưng đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt nhỉ? Chào mọi người,
tôi là Giang Mặc Mặc, sống ở nhà cách vách, sau này xin chiếu cố nhiều hơn.”

Dứt lời, cô ấy nhìn chúng tôi một cái, sau đó
nhẹ nhàng cười một tiếng: “Nói vậy tức là mọi người đang tò mò về quan hệ của
tôi và Lưu Tuấn sao?”

Thấy vẻ mặt rất rõ ràng của tôi, Giang Mặc Mặc
che miệng cười to hai tiếng sau đó nói: “Tôi trước nên tự giới thiệu mình đã
chứ nhỉ, tôi là một nhà thiết kế nội thất, thuộc về loại tự do, nếu có đơn hàng
sẽ thực hiện, không có đơn hàng thì ở nhà nằm ngủ, mà trong vài tuần chúng tôi
chuyển đến đây đúng là thời điểm tôi bận rộn nhất nên chúng ta mới coi như là
hôm nay chính thức gặp mặt. Về người đàn ông này,” Giang Mặc Mặc chỉ chỉ Lưu
Tuấn. “Không sai, anh ta là người đàn ông mà tôi bao nuôi!”

Nghe được lời giải thích của Giang Mặc Mặc về
thân phận của Lưu Tuấn, vẻ mặt của tôi lập tức trở thành khinh bỉ, rõ mồn một
mấy chữ “anh còn dám giả bộ à”, vẻ mặt Hàn Lỗi y như đang xem kịch vui, gương
mặt tuấn tú của Hà Dịch thì ửng đỏ, trợn mắt há hốc mồm, dù sao vẫn còn trẻ
tuổi cho nên có chút bị dọa sợ, còn Lưu Tĩnh mặc dù đã chuẩn bị tâm tư nhưng
vẫn nhịn không được thở nhẹ.

Lúc ấy Lưu Tuấn đang uống một ngụm nước trái
cây, nghe thấy những lời này lập tức phun ra tất cả những gì vừa uống, anh ta
chật vật vừa thu dọn tàn cuộc, vừa rên rỉ kêu lên: “Cưng à, bây giờ không phải
là lúc nói giỡn đâu!”

“Đừng nóng vội a! Bây giờ em sẽ giải thích lại
một lần nữa thật rõ ràng là được mà!” Vẻ mặt Giang Mặc Mặc vô tội an ủi Lưu
Tuấn, xem qua sắc mặt khác nhau của bốn người chúng tôi sau đó cười nói: “Bị
dọa sợ sao? Ha ha, thật ra thì đây chỉ là trò chơi của chúng tôi mà thôi, đúng
rồi, tôi còn chưa nói cho mọi người biết sao, thật ra thì chúng tôi là vợ
chồng, hơn nữa còn là vợ chồng hợp pháp có giấy hôn thú đàng hoàng nha!”

Biết bây giờ Giang Mặc Mặc mới chịu giới thiệu
mình cẩn thận, Lưu Tuấn liền ngồi nghiêm chỉnh lại, sau đó cô ấy giống như đang
giới thiệu sản phẩm cho khách hàng, vươn một tay bày ra trước mặt Lưu Tuấn, mỉm
cười nói: “Người đàn ông này thật ra thì thật sự là một tác gia, chuyên viết
sách, chẳng qua là tôi thấy anh ấy không mấy nổi tiếng mà thôi.” Bỏ qua tiếng
ho khan kháng nghị của mỗ tác gia nhà chúng ta, cô ấy tiếp tục nói: “Anh ấy là
tác gia tự do, tôi là nhà thiết kế nội thất tự do, cả hai người đều cần linh
cảm nên rất thích chơi trò sắm vai nhân vật.”

Nghe đến từ mấu chốt này, Hàn Lỗi chỉnh lại
kính, lộ ra vẻ mặt hứng thú.

Người đàn ông này!

“Nếu nói đến sắm vai nhân vật, thật ra thì chính
là nhân vật sắm vai.” Giang Mặc Mặc giải thích.

Được rồi, cái này nói rồi cùng chưa nói như nhau
cả thôi.

“Bởi vì muốn kích thích linh cảm của anh ấy, tôi
thường xuyên sắm vai những nhân vật khác nhau, tỷ như nữ tiếp viên hàng không, học
sinh, phu nhân…, được rồi, tôi thừa nhận thật ra thì mình cũng khá mê trò này
nữa, chẳng lẽ mọi người không cảm thấy như thế tương đối tình thú hay sao? Mà
tháng này, chúng tôi vừa lúc chơi trò bị ‘bao nuôi’, cho nên thật xin lỗi vì đã
để mọi người hiểu lầm.” Giang Mặc Mặc thành tâm thành ý nói xin lỗi.

Nhưng mà, thật ra thì hiểu lầm bọn họ cũng chỉ
có tôi và Lưu Tĩnh mà thôi.

Sau khi oan tình bị rửa sạch, Lưu Tuấn tựa vào
trên ghế sa lon vươn tay ôm lấy khuôn mặt của vợ, bộ dáng đắc ý nhìn tôi, dùng
khẩu khí hết sức hoài niệm nói: “Hạ Anh a, em thật sự là một chút cũng không
thay đổi, vẫn còn cố chấp như thế cơ à!”

Rất tốt, bây giờ đối với nghề nghiệp thần bí của
Lưu Tuấn thần bí coi như đã chân tướng rõ ràng, nhưng lại có vấn đề mới xuât
hiện, đó chính là nghe giọng điệu của Lưu Tuấn thì thật giống như tôi và anh ta
rất quen thuộc với nhau, nhưng vấn đề ở chỗ, trong trí nhớ của tôi tựa hồ không
có người này tồn tại.

Nhìn thấy vẻ mặt tôi đăm chiêu hoàn toàn nhớ
không nổi ra cái gì, ở trước mặt mọi người Lưu Tuấn tỏ vẻ thương tâm, hai tay
ôm lấy trái tim, ai oán nói: “Tiểu Anh, em thật đúng là một người phụ nữ tuyệt
tình, cứ thế quên hết đoạn kí ức vui vẻ ngày xưa của chúng ta! Anh thật đau
lòng, thật đau lòng quá! Tâm tình thiện lương đau đau quá đau quá a!”

Xem ra anh ta có vẻ như biết tôi thật, bởi vì
cái nickname Tiểu Anh này chỉ có người tôi quen trước năm bốn tuổi mới biết mà
thôi, chẳng lẽ tôi cùng anh ta thật sự từng có một đoạn “kí ức vui vẻ” hay sao?

Lưu Tuấn rất lớn mật, làm trò trước mặt vợ dám nói
về người phụ nữ khác, nhưng Hàn Lỗi tất nhiên không thể sảng khoái.

Còn chưa chờ tôi có đầy đủ thời gian nhớ lại
chuyện cũ đã phát hiện sự khác thường của Hàn Lỗi, mặc dù khóe miệng anh vẫn
cong cong, nhìn như có vẻ rất hứng thú với chuyện cũ của tôi, nhưng ánh mắt cứ
từ từ lạnh như băng, ngay cả bàn tay đang khoác trên vai tôi tựa hồ cũng tăng
thêm sức nặng, mẹ ơi, người đàn ông này không phải là đang hiểu lầm chuyện gì
đó mà ghen đấy chứ?!

Lưu Tuấn vẫn còn đang khoa trương giả bộ đau
lòng, chọc cho ba người còn lại cười ầm ĩ, tôi cắn răng hung tợn nói với anh
ta: “Nhanh một chút đem sự thật khai ra, nếu không tôi sẽ làm cho anh phải đau
lòng hơn đấy!”

Nghe vậy, Lưu Tuấn cuối cùng mới khôi phục như
bình thường, nhưng vẻ mặt vẫn là thương tâm nói: “Tiểu Anh, trí nhớ của em thật
sự chẳng tốt chút nào, đem anh quên đi như thế, được rồi được rồi, đừng có
trừng anh nữa, trợn mắt cả một đêm rồi mà không mệt à, được rồi được rồi, anh
không nhiều lời, bất quá, em thực sự không nhớ rõ anh sao? Được được được, anh
nói anh nói, anh nhưng là nhân vật trọng yếu, đã được tận mắt thấy em chào đời
đấy! Còn nhìn em cởi quần để hở PP bò loạn khắp nơi nữa… Được rồi, đoạn này cắt
bớt, dù sao anh cùng em vẫn còn phải sống cạnh nhau thêm mấy năm nữa! Em thật
sự không nhớ rõ sao? Thử nghĩ lại xem, nói ví dụ như cái đầu trọc…”

Nhắc tới đầu trọc, trong đầu tôi đột nhiên linh
quang chợt lóe, tựa hồ nhớ tới lúc còn rất nhỏ, tôi lúc nào cũng chơi cùng với
một cái đầu trọc “vắt chày ra nước”, mà chủ nhân của cái đầu trọc lốc này, hình
như là một bé trai hơn tôi mấy tuổi, chẳng lẽ…

“Anh chính là anh đầu trọc năm đó?” Tôi duỗi ra
ngón tay, run rẩy chỉ vào anh ta. Vẻ mặt Lưu Tuấn hiện rõ mấy chữ “em cuối cùng
cũng nhớ ra”.

“Hừ! Không thể trách em a, ai bảo anh bây giờ
không còn đầu trọc nữa chứ? Hơn nữa khi đó em còn nhỏ như vậy, không nhớ rõ anh
thì có gì kì quái chứ!” Tôi giải thích, nhưng đó cũng là sự thật, hình như từ
lúc bốn tuổi tới giờ tôi chưa từng gặp lại anh ta nữa.

Quả nhiên là con trai mười tám sẽ trổ mã a.

“Nhưng mà, anh so với em rốt cuộc lớn hơn bao
nhiêu tuổi a?”

“Anh bây giờ là ba mươi tuổi, em thử nói xem?”
Lưu Tuấn hỏi ngược lại, sau đó oán trách nói. “Em lại dám quên mất đoạn kí ức
bắt nạt anh ngày xưa. Ngày đó em rất không ngoan, thích ‘chạy trần truồng’ còn
chưa đủ, còn vừa đánh vừa toét miệng cười, không cho em đánh thì sẽ khóc, quá
phận nhất chính là, đánh thì đánh đi, lại còn không ngừng chảy nước miếng từ
khóe miệng ra nữa…”

Ách, tôi thật sự quá đáng như vậy hay sao?

Cho nên, cả buổi tối, tất cả mọi người đều ngồi nghe
Lưu Tuấn kể chuyện “ký sự huy hoàng” thời tôi còn bé, tiếng cười không ngừng,
tình cảm phát sinh nhanh chóng.

Tiễn khách xong nằm ở trên giường tôi không
khống chế được cong cong khóe miệng, dù sao cũng là vô tình gặp gỡ một người
bạn nối khố từng bị tôi “chơi đùa” ngày xưa mà, tôi dĩ nhiên rất cao hứng,
nhưng mà người nào đó đi đâu mất rồi?

Hàn Lỗi nằm nghiêng ở bên cạnh tôi, khóe miệng
vẽ thành một đường cong đẹp mắt, hai mắt tỏa ra tia nhìn nóng rực, hài hước
nói: “Thì ra là lúc nhỏ em thích ‘chạy trần truồng’ a, lại còn chạy cho người
đàn ông khác nhìn nữa.”

Haha, ngại ghê, khi đó Lưu Tuấn cũng là một bé
trai khỏe mạnh nhưng mà một đứa nhóc mới năm tuổi đã được tính là một người đàn
ông rồi sao? Nếu như lúc ấy tôi quen biết Hàn Lỗi, tôi cũng sẽ không ngần ngại
“Chạy trần truồng” cho anh nhìn đâu, dù sao tôi cũng không nhớ rõ mà.

Hàn Lỗi từ từ nhích tới gần tôi, bàn tay đặt ở
trên mông tôi không ngừng làm loạn, vẻ mặt tà tà xấu xa nói: “Cưng à, anh cũng
muốn nhìn em ‘chạy trần truồng’ một lần a!”

Dứt lời, anh không thèm phân trần hướng tôi đè
xuống.

Oan uổng quá, tôi mới không thích “Chạy trần
truồng” a, chẳng lẽ trẻ con lúc bé vào mùa hè không thích đem toàn thân cởi
trống trơn hay sao? Như thế rất lạnh a, rất lạnh!

Cùng Giang Mặc Mặc tiếp xúc qua một thời gian,
mọi người liền phát hiện cô gái có vóc người cao gầy, hoàn mỹ, ngọt ngào dụ
hoặc này là một người vừa khả ái vừa dễ sống chung, mặc dù bằng tuổi với Lưu
Tuấn nhưng lại có một tâm hồn đi ngược với tuổi tác của mình.

Từ ngày đó, ba người phụ nữ chúng tôi trở thành
chị em tốt với nhau, bởi vì liên quan tới số tuổi nên tôi cùng Lưu Tĩnh muốn
gọi cô ấy là Giang tỷ, nhưng Giang Mặc Mặc chết sống không chịu, nói là gọi thế
sẽ khiến cô ấy mau già, cho nên cuối cùng chúng tôi quyết định gọi thẳng tên của
đối phương.

Giang Mặc Mặc nói, tất cả mọi người đều là phụ
nữ, tức là đã kết hôn hoặc là có đàn ông bên cạnh, cho nên những cuộc giao lưu
trao đổi xem làm thế nào để duy trì hôn nhân là rất có ý nghĩa và quan trọng.

Giang Mặc Mặc còn nói, kết hôn là chuyện của
người nhà, nhưng cũng là chuyện của riêng hai người, cho nên song phương đều có
nghĩa vụ vì một cuộc hôn nhân chất lượng tốt mà không ngừng cố gắng.

Trong phương diện cuộc sống hôn nhân, tôi là tay
mới, Lưu Tĩnh cùng Hà Dịch cũng mới ở chung một chỗ không bao lâu, cho nên
người có cuộc sống vợ chồng phong phú là Giang Mặc Mặc liền vỗ ngực tự xưng là
lão làng, hào sảng nói: “Các em gái, để chị đây dạy mọi người một chút phương
pháp để gia tăng tình thú giữa vợ chồng và nam nữ với nhau!”

Đem Lưu Tuấn đuổi ra khỏi nhà xong, ba người
chúng tôi ở trong phòng bắt đầu “Giang Mặc Mặc’s Talk Show

*

(*Talk Show: tức là tọa đàm. Một buổi tọa đàm
khuyến kích thành phần tham dự then chốt, thường được gọi là “panelists”, tạm
dịch là danh sách khách mời tọa đàm, cùng chia sẻ các kinh nghiệm trong một môi
trường gần gũi thân thiện. Bản chất của nó không đáng sợ như môt buổi thảo luận
nhóm, và sẽ được phát huy công dụng đến mức cao nhất khi câu chuyện của các
khách mời có liên quan đến nhau nhưng vẫn bộc lộ các khía cạnh mới mẻ)

Giang Mặc Mặc ưu nhã ngồi vắt chân trên sopha
nhỏ, thảo luận: “Rất nhiều người sau khi kết hôn sẽ cảm thấy không còn những
tình cảm xúc động hay kích tình như lúc ban đầu nữa, bởi vì công việc, bởi vì
áp lực, bởi vì củi gạo mắm muối, ước mơ về một tình yêu sẽ không còn, như vậy
là sai lầm! Sau khi cưới mọi người cần nhất chính là giữ vững tình cảm giống
như yêu nhau ngày trước, vì vậy chúng ta cần tình thú, cần kích tình!”

Giang Mặc Mặc có chút kích động, tôi cùng Lưu
Tĩnh thì ở một bên an tĩnh nghe.

“Cho nên a…” Giang Mặc Mặc cười mị mị nói với
chúng tôi: “Thử chơi trò sắm vai nhân vật xem sao! Rất vui vẻ đấy nhé!”

Thấy vẻ mặt chúng tôi không giải thích được,
Giang Mặc Mặc đứng dậy mở tủ treo quần áo, đem ra một vài bộ y phục đặt ở trên
giường.

Tôi cùng với Lưu Tĩnh đi tới bên giường, phát
hiện đống quần áo trên giường có cả đồng phục y tá, đồng phục học sinh, trang
phục nghề nghiệp… lại còn cả những bộ đồng phục chuyên nghiệp tổ hợp của S lẫn
M

*

, một bên còn có cả tóc giả và đạo cụ nữa.

(*S là sadist, M là masochist, nôm na là bạo
lực, ngược thân, có thể hiểu là bạo *** nữa, chi tiết mời bà con tự tìm hiểu)

Tôi nhìn những món đồ này, lại nhìn đến vẻ mặt
Giang Mặc Mặc tràn ngập sắc xuân, không khỏi cảm khái lên tiếng: “Các người
nhất định rất tính phúc, tên Lưu Tuấn kia kiếm được quá lời rồi!”

Giang Mặc Mặc không chút khách khí gật đầu đồng
ý, mọi người cười vui vẻ.

Giang Mặc Mặc nói, đàn ông là loại sinh vật
thích mùa nào thức nấy, mặc dù rất yêu bạn nhưng mà vẫn hy vọng có thể thấy
được một bạn trong vẻ khác, dù sao thì vẻ ngoài bất biến lúc nào cũng dễ dàng
khiến người ta sinh ra chán ghét mà, thỉnh thoảng vui đùa một chút trò chơi y
tá-bệnh nhân, thầy giáo-học sinh, như thế mới mẻ và thú vị cỡ nào a, phải biết
rằng, XXOO là một điều quan trọng trong hôn nhân a, dĩ nhiên, trao đổi về vấn
đề tâm lý cũng khá trọng yêu, cho nên, muốn giữ vững một cuộc hôn nhân ngọt
ngào thì hẹn hò, hẹn hò, đi hẹn hò đi!!!

Giang Mặc Mặc còn nói rất nhiều, từ cấp độ không
hạn chế số tuổi cho đến hạn chế cao, khiến tôi thu được nhiều ích lợi không
nhỏ, ăn no thỏa mãn vô cùng, còn Lưu Tĩnh thì xấu hổ cho nên đỏ mặt nghe xong.

Tan cuộc, Giang Mặc Mặc hỏi chúng tôi đối với
mấy món đồ “cực phẩm” kia có hứng thú hay
không, cô ấy có thể giúp chúng tôi đặt hàng, nhìn bộ đồng phục y tá chưa từng
thử mặc và bộ đồng phục học sinh sau khi tốt nghiệp đã không còn mặc nữa, tôi
co giật khóe miệng lắc đầu, đi hẹn hò thì có thể chứ những thứ này thì lần sau
sẽ bàn nha, lần sau sẽ bàn, bây giờ tôi còn chưa có đủ dũng khí!

Nói đến hẹn hò, tôi hình như chưa từng hẹn hò
cùng Hàn Lỗi thì phải.

Thừa dịp cuối tuần, tôi tìm được Hàn Lỗi trong
thư phòng sau, cười mị mị đi vào.

“Cưng à! Chúng mình đi hẹn hò đi!” Tôi gục ở
trên bàn sách nói với anh.

Hàn Lỗi tháo mắt kiếng xuống, sủng nịch điểm
chút trên đầu mũi tôi, cười nói: “Được! Chúng ta đi hẹn hò!”

Lúc thay quần áo, vì chịu ảnh hưởng của “Giang
Mặc Mặc’s Talk Show” nên tôi cứ suy nghĩ trong lòng mãi, không mặc đồng phục y
tá, đồng phục học sinh, vậy thì mặc như một sinh viên đại học liệu có thể coi
là một kiểu sắm vai nhân vật không nhỉ?

Cho nên, tôi lôi ra bộ quần áo nhẹ nhàng tràn
đầy sức sống và quần jean, cột tóc lên thành đuôi ngựa, đeo thêm một chút đồ
trang sức nhã nhặn, ừm, rất có khí chất thanh xuân và mùi vị của một sinh viên
đại học đấy!

Hàn Lỗi tựa hồ tâm hữu linh tê

*

cùng với tôi, anh cũng mặc một bộ trang phục nhẹ
nhàng đơn giản, thoạt nhìn rất đẹp trai và khoan khoái, thảnh thơi nữa.

(*tâm hữu linh tê: tâm ý tương thông)

Không thể không thừa nhận, cái máy Hàn gia cũng
thật tốt quá đi, rất cường đại, người này rõ ràng lớn hơn tôi đến mấy tuổi mà
thoạt nhìn như là bằng tuổi tôi, thật muốn hô to ông trời không công bằng.

Ra đường, tôi cùng với Hàn Lỗi thân mật tay nắm
tay, đi dạo phố, xem chiếu phim, giống hệt như một buổi hẹn hò của các cặp tình
nhân, cảm giác rất tuyệt vời vì đây là lần đầu tiên cùng anh hẹn hò, thế nên
phá lệ quý trọng từng giờ từng phút.

Tan buổi chiếu phim, tôi cùng Hàn Lỗi ngồi trong
một quán cà phê hết sức phong cách để nghỉ chân, vị trí hai người chọn là nơi
có cửa sổ sát đất, vừa ở đó uống cà phê vừa quan sát dòng người đi đường.

Lúc này, Hàn Lỗi đột nhiên đem lực chú ý của tôi
di dời đến trên người anh, chỉ thấy anh ngoắc ngoắc ngón tay với tôi.

Tôi nghe lời đặt tay xuống bàn, nghiêng người về
phía trước, Hàn Lỗi cũng đặt tay lên bàn nghiêng người theo, vì thế mặt của hai
chúng tôi cách nhau rất gần.

Hàn Lỗi đem mắt kiếng tháo xuống đặt lên bàn, tà
tà cười nói: “Cưng à, chúng ta hôn môi đi!”

Hôn môi? Ở chỗ này? Đừng nói bên cạnh vẫn còn
người, ngay cả người đi đường bên ngoài lớp thủy tinh kia cũng có thể thấy được
a! Thật là một người đàn ông to gan mà.

Mặc dù xấu hổ, nhưng rất động tâm.

Cho nên tôi chủ động nhắm hai mắt lại, trong
tiếng cười nhẹ của Hàn Lỗi, chúng tôi ở trước mặt mọi người thân mật hôn môi.

Quả nhiên là Hàn Lỗi, cái kẻ làm người gian trá
này, làm việc cũng có phong cách riêng của nó a.

Trước mặt mọi người hôn môi cũng rất động tâm,
rất mất hồn.

Thật là một buổi hẹn hò khoái trá, tôi nhất định
sẽ suốt đời không quên.

Đoạn nhỏ:

Một ngày, mẹ chồng tôi đột nhiên khẩn cấp triệu
hồi tôi về nhà lớn của Hàn gia.

Vào nhà, tôi phát hiện chỉ có một mình mẹ chồng
mà thôi, bà kéo tôi vào góc phòng, lấy một cái hộp lớn từ trong tủ quần áo, cẩn
thận mở ra.

Trời a! Tôi nhìn thấy cái gì đây chứ! Tôi nhìn thấy
đồng phục thủy thủ a!

Mẹ chồng vui vẻ cười nói với tôi: “Thế nào? Mẹ
đặt hàng từ trên mạng đấy, con nói xem có thích hợp với mẹ không?”

Nếu không phải mẹ chồng tôi không quen biết với
Giang Mặc Mặc, tôi sẽ còn hoài nghi bà cũng nghe “Giang Mặc Mặc’s Talk Show”
mất thôi.

Khóe miệng tôi khẽ co quắp cười nói: “Chắc là
khá thích hợp với mẹ…”

Đột nhiên, mẹ chồng tôi cong cái miệng nhỏ, có
chút hối hận nói: “Không biết ông nhà có thích đồng phục thủy thủ không nhỉ?
Quả nhiên là cần phải lập danh sách những thứ cần thiết mà…”

Tôi cười méo xệch, thật lòng cầu nguyện cho
“những thứ cần thiết” mà mẹ tôi đang nói kia, chính là mấy cái đạo cụ SM dành
riêng cho tình thú vợ chồng, tỷ như roi a, dây lưng a, nến nữa a…

Aizz! Cầu nguyện thượng đế phù hộ cho cha chồng
tôi, hy vọng ông có đủ can đảm để tiếp nhận mọi chuyện cùng với dũng khí để
giác ngộ! A-men!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+