Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Một đêm sau cưới – Chương 38 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 38: Nhiệt lạt chi dạ

Nghĩa cũng như tên, là một đêm vừa nóng bỏng vừa
cay xè.

Sau lễ giáng sinh, chúng tôi bắt đầu nghênh đón
mùa xuân.

Đêm muộn ngày ba mươi, bà mẹ bất lương đã trốn
chồng, trốn nhà kia nói chuyện điện thoại với tôi, trừ việc chân thành tha
thiết thăm hỏi thì chính là đùa giỡn, điều khiến tôi không giải thích được
chẳng qua là hai người này rõ ràng đang ở cùng một chỗ mà tại sao cứ muốn làm
bộ như đang xa cách nhau mười nghìn dặm chứ? Quả nhiên là họ so với trong tưởng
tượng của tôi còn nghịch ngợm và nhàm chán hơn nhiều.

Buổi tối, chúng tôi cùng nhau tụ ở trong nhà lớn
của Hàn gia ăn cơm tất niên, cho nên, không khí có thể đoán trước là hết sức
vui vẻ và náo nhiệt.

Sau khi ăn xong, mọi người hẹn nhau rạng sáng sẽ
đi đốt pháo, mà thừa dịp thời gian rảnh rỗi lúc này, có người đề nghị chơi Đấu
Địa Chủ

(Landlords – Bài Tú Lơ Khơ)

, có người đề nghị đi dạo vài vòng, có người đề
nghị hát Karaoke, nhưng mà cuối cùng, dưới sự “trấn áp” của Hàn lão phu nhân,
mọi người đành yên ổn đàng hoàng cùng lão phật gia ngồi trên salon xem bữa tiệc
mừng xuân trên tivi.

Rốt cục “chịu đựng” đến rạng sáng, một đám người
trẻ tuổi chúng tôi rất chủ động tự giác bỏ lại hai người già của Hàn gia cùng
hai người nửa già khác, chạy ra xe của mình đi tới chỗ bắn pháo.

Chúng tôi cùng nhau lên đường rời xa nội thành,
phát hiện cả con đường tràn ngập sương khói, rất có không khí ma quỷ u ám, xe
tư nhân đỗ đầy dọc đường, tiếng pháo nổ vang khắp nơi cùng tiếng hò hét.

Người trẻ tuổi bây giờ a, sao lại cứ thích ở
trên đường đốt pháo chứ?

Chúng tôi tiếp tục đi về phía trước, cách xa nơi
đỗ xe tư nhân không sai biệt lắm tầm trăm mét rồi dừng lại, mọi người rối rít
xuống xe, đem thùng pháo đặt xuống cỏ rồi chuẩn bị làm loạn.

Mấy người đàn ông của Hàn gia cười xấu xa xắn
tay áo lên, chọn lựa loại pháo mình thích sau đó bắt đầu “đại khai sát giới”.

So sánh với mấy người đàn ông xuẩn xuẩn dục
động, mấy cô gái chúng tôi rất an phận đứng ở bên đường, chọn lựa những loại
pháo không có gì nguy hiểm để đốt hoặc ném, vui đùa một chút cho đã nghiền.

Lúc này, Hàn Vũ đột nhiên chạy đến chính giữa
đường, ngồi xổm xuống, đem một loại pháo hoa không biết tên đặt thẳng đứng trên
mặt đất, quay đầu cười “Khà khà” với chúng tôi một tiếng sau đó dùng bật lửa
đốt cháy nó, nhanh chóng chạy về chỗ này.

“Vụt! Vụt” mấy tiếng, khói lửa thoát ra tầng
tầng lớp lớp phá thủng giấy, bay thẳng lên trời, ánh sáng lập lòe đủ màu sắc
bay múa, rối rít phiêu nhiên.

Cảnh tượng mỹ lệ kia khiến mấy cô gái chúng tôi
không chút keo kiệt gào lên hưởng ứng, thế nên Hàn Vũ liền dũng cảm hơn, thừa
dịp vắng xe cộ lại đứng ở giữa đường đốt tiếp đủ loại pháo hoa khác nhau, vì
vậy nhận được không ít lời khen ngợi cùng vuốt mông của chúng tôi.

Các chàng trai còn lại làm sao có thể để Hàn Vũ
tỏa sáng một mình chứ, Hàn Ti cười xấu xa đốt một cây pháo hoa xoay tròn, vươn
tay ném xuống dưới chân Hàn Vũ.

Pháo hoa rơi xuống đất nhanh chóng xoay tròn,
hiện ra đủ loại ánh sáng hồng, vàng, lam, lục, sắc thái ưu mỹ, thay đổi thất
thường, nhìn rất đẹp, nhưng Hàn Vũ lại không hề cảm thấy như thế, anh ta bị dọa
đến mức nhảy loạn lên, chỉ sợ sẽ cùng cây pháo hoa tiếp xúc thân mật.

Phát hiện trò vui mới, dưới sự hướng dẫn của Hàn
Ti, Hàn Lỗi này, Quan Dịch này, cả anh chàng giảng viên bạn trai của Hàn Tuệ
nữa cũng theo chân xấu xa công kích hội đồng Hàn Vũ khiến anh ta loay hoay trốn
tránh, mà động tác tức cười của Hàn Vũ càng khiến cho chúng tôi cười đến chảy
cả nước mắt.

Chơi chán rồi, Hàn Lỗi đi theo Hàn Vũ đáng
thương cùng nhau đứng ở một cái cống thoát nước gần đường, hai anh em nhìn nhau
cười một tiếng, xấu xa y hệt nhau, sau đó đốt cháy pháo trong tay, canh chừng
thời gian sau đó thả vào trong khe cống thoát nước rồi bỏ đi, chỉ nghe “ầm” một
tiếng, nước phụt lên, cả nắp cống cũng theo đó bay tít lên trời.

Hai anh em giống như tìm được trò vui của riêng
hai người, ngồi chồm hổm ở đó hò hét ầm ĩ.

Ha, bọn họ đang phá cống thoát nước kìa!

Mọi người tụm năm tụm ba chơi cùng một chỗ, hai
tiếng đồng hồ sau, pháo và pháo hoa trong tay ai cũng không còn thừa mấy nữa,
trừ vài loại dài mảnh phát sáng bình thường.

Sau đó, Hàn Vũ lấy lại sức lực, anh ta cầm trong
tay hai cây pháo đi tới giữa đường, giơ nó lên chỉ vào anh cả Hàn Ti của mình,
nói: “Lão Đại! Lúc trước hay bị anh bắt nạt, tối nay em quyết báo thù, chúng ta
đấu một trận đi nào!”

Bị điểm danh, Hàn Ti nhướn mày, cười lạnh một
tiếng, cũng cầm lấy hai cây pháo hoa đi tới giữa đường, mặt đối mặt với Hàn Vũ.

Lúc này bốn phía đã yên tĩnh hơn, sương khói
trong không trung cũng từ từ tiêu tán, hai người anh em đứng cách nhau một
khoảng an toàn ở giữa đường sau đó bắt đầu giằng co, bày ra tư thế mà bản thân
cho là đẹp trai nhất, chờ thời cơ công kích đối phương. Hai người ở trong màn
sương khói như ẩn như hiện, giống như là hai chiến sĩ cầm súng chiến đấu, có
cảm giác rất giống một vở kịch a.

Đoàn người chúng tôi hưng phấn đứng ở bên đường,
ồn ào cổ vũ nhìn hai anh em “tàn sát lẫn nhau”.

Hàn Lỗi cùng Quan Dịch chia ra đi tới bên cạnh
bọn họ, giúp bọn họ đốt pháo hoa.

“Vụt! Vụt!” Hai luồng pháo chia ra bắn thẳng lên
trời, hai người nhanh nhẹn di động, đồng thời hướng về chân đối phương mà bắn,
rất nhanh, Hàn Vũ rơi vào thế hạ phong, cho nên anh ta không chút suy nghĩ xoay
người bỏ chạy, Hàn Ti theo bản năng cũng đuổi theo, tà ác nhắm đúng PP của Hàn
Vũ thả một phát “súng”, lập tức khiến cho PP đáng thương chịu đủ “ánh lửa tai
ương”.

Cho nên, dưới tiếng rên rỉ đáng thương của Hàn
Vũ, chúng tôi cười té ghế ở bên đường, hai anh em bọn họ sao có thể đùa giỡn
nhau khôi hài như vậy chứ, còn có để chúng tôi sống nữa hay không a?

Trong tiếng cười vui mừng, mọi người làm loạn
đến hơn bốn giờ, sau đó đi tản bộ một chút rồi tan cuộc, ai về nhà người nấy
ngủ bù.

Tôi cùng với Hàn Lỗi sau khi về đến nhà thì trời
đã tờ mờ sáng, chúng tôi không chút suy nghĩ, rửa mặt đơn giản rồi ngã đầu nằm
ngủ. Xem ra đốt pháo cùng với xem bắn pháo cũng tốn không ít sức a.

Lễ mừng năm mới cũng coi như tưng bừng, nhưng vì
trời vẫn còn lạnh nên tôi và Hàn Lỗi rất lý trí đều lựa chọn ở nhà làm trạch
nam trạch nữ với nhau.

Qua mấy ngày, ba nhà hàng xóm của chúng tôi,
trong đó có một nhà kiềm nén không được tới lôi kéo mọi người đi tìm thú vui.

Xế chiều một hôm, Lưu Tuấn đến gõ cửa ba nhà bên
cạnh, đem chúng tôi triệu tập ra trước cửa rồi bắt đầu trình bày sáng kiến DIY

*

của mình.

(*DIY; Do-it-yourself, tự làm ấy mọi người)

Tất cả chúng tôi ai nấy đều mặc áo khoác ngoài
dầy cộm tựa vào khung cửa, lắng nghe suy nghĩ của Lưu Tuấn.

“Tôi cũng biết gần đây trời lạnh, tất cả mọi
người không ai muốn đi ra ngoài” Vẻ mặt Lưu Tuấn đắc ý nắm bả vai Giang Mặc
Mặc, nói với chúng tôi. “Cho nên tôi đề nghị chúng ta cùng nhau chuẩn bị một
đêm cay nóng! Hấp dẫn không! Mời mọi người vỗ tay!” Dứt lời tự mình vỗ tay
trước.

Mọi người trừ Giang Mặc Mặc: “…”

Cho xin a, anh chàng này nói cùng với không nói
có gì khác nhau chứ, hoàn toàn không hề đề cập tới trọng điểm, làm sao để có
cay nóng đây?

“Nói điểm chính.” Hàn Lỗi đứng ở sau lưng đem
hai tay khoác lên vai tôi lành lạnh nói.

“Gì? Tôi chưa nói đến trọng điểm sao?” Lưu Tuấn
giả bộ ngu cười nói, “Thật ra thì chính là làm một bàn toàn món cay Tứ Xuyên để
mọi người cùng nhau ăn thôi mà, lúc trời lạnh ăn ớt là tốt nhất, đuổi khí lạnh
đi, như thế nào? Có hứng thú không?”

“Anh chuẩn bị?” Hàn Lỗi đứng ra nói lên nghi vấn
trong lòng mọi người.

“NO! NO! NO!” Lưu Tuấn vươn ra ngón trỏ khẽ lắc
lắc. “Tự mình làm thì mới cơm no áo ấm được, cho nên mọi người mỗi nhà chuẩn bị
một món, sau đó cùng nhau ăn.”

Mọi người trầm mặc suy nghĩ một chút, cũng cảm
thấy cái này có thể được cho nên rối rít gật đầu.

“Nhưng mà sẽ ăn ở nhà ai đây?” Lưu Tĩnh hỏi.

“Nhà cô chứ ai!” Tôi cùng với Lưu Tuấn ngoài ý
muốn trăm miệng một lời nói.

Xem ra chúng tôi đều có ý xấu giống nhau a, vừa
dứt lời, tôi và Lưu Tuấn nhìn nhau cười một tiếng, quả nhiên thấy được trong
mắt đối phương suy nghĩ và ý đồ y hệt.

“Tại sao vậy chứ?” Hà Dịch không giải thích được
hỏi.

“Bởi vì hai người dễ bắt nạt nhất!” Hàn Lỗi bình
tĩnh phun ra kết luận.

Cuối cùng, dưới sự “áp bức lợi dụng” của mọi
người, Lưu Tĩnh và Hà Dịch đành chấp nhận sự thật, đàng hoàng dâng ra phòng bếp
cùng bàn ăn nhà mình.

Bởi vì mỗi người đều phải tự chuẩn bị một món ăn
nên chúng tôi cùng nhau đi chợ mua nguyên liệu.

Thật ra thì chuyện này đối với tôi mà nói không
có gì khó khăn cả, không nói đến tài nấu nướng của tôi, chỉ cần có Hàn Lỗi đứng
phía sau làm hậu thuẫn tôi liền bình tĩnh ngay, chẳng lẽ dựa vào tài nấu nướng
của anh mà tôi còn phải lo lắng chất lượng thành phẩm sao?

Món cay Tứ Xuyên nha, chủ yếu nhất chính là cần
cay, cho nên đi vào chợ bán thức ăn chúng tôi trước hết đi mua ớt đã, chọn loại
cay nhất cay nhì, không tin không cay chết bọn họ.

Chọn mua ớt xong, tôi cùng Hàn Lỗi nhất thời
không biết đi đâu nữa, bởi vì vẫn chưa thảo luận ra sẽ làm món gì. Nói thật,
tôi chỉ mới ăn món cay Tứ Xuyên có một lần mà thôi, hơn nữa còn là chính tông
nữa, ấn tượng khác không có, chỉ biết khi ấy cay đến u mê đi, lúc đó vẫn còn
nhỏ lắm, nên bây giờ tôi giao hết cho Hàn Lỗi quyền quyết định, nhân cơ hội đảm
bảo tối nay sẽ không đoạt danh tiếng của anh.

“Em căn bản là lười biếng thì có!” Hàn Lỗi nhẹ
nhàng nắm đầu mũi của tôi kháng nghị.

Tôi chính là lười biếng thì thế nào, cắn tôi
được a!

Xem bộ dáng giả xấu của tôi, Hàn Lỗi nhận thua,
lôi kéo tôi đi mua con gà, bảo là định làm món gà Kung Pao.

Tốt lắm, tôi thích ăn thịt nhất.

Chọn xong nguyên liệu nấu ăn sau, mọi người tụ ở
nhà của cặp vợ chồng son Lưu Tĩnh và Hà Dịch.

Tuy nói là mỗi nhà chuẩn bị một món ăn nhưng mọi
người đều ăn ý chuẩn bị một nồi lẩu trước, tất nhiên cũng là món cay.

Hàn Lỗi, Lưu Tĩnh, Tô Tầm và Lưu Tuấn muốn thi
thố tài năng liền xếp hàng đứng ở trong nhà bếp chuẩn bị món ăn, không có việc
gì làm như tôi, Hà Dịch, Tần Hạo và Giang Mặc Mặc thì ở trong phòng khách phụ
trách cái nồi lẩu tối nay.

Trong phòng bếp rất náo nhiệt, trong phòng khách
của chúng tôi cũng không chia trên dưới.

Bốn người ghé vào trước bàn ăn, nhìn súp bên
trong cái lẩu, do dự nên xem cho vào bao nhiêu ớt.

“Nếu là món cay Tứ Xuyên, vậy thì nên cay một
chút!” Tần Hạo phân tích.

“Thế thì tôi thả toàn bộ nhé!” Tôi cầm mấy cây
ớt hướng vào trong nồi.

“Đợi một chút! Chị làm thật sao?” Hà Dịch không
nhịn được hỏi.

“Quản cái khỉ gió, cứ thả hết vào đi, Hạ Anh, to
gan lên chứ!” Giang Mặc Mặc ở một bên hào sảng nói.

Cho nên, tay tôi run run, đổ toàn bộ ớt vào
trong nồi, lửa đỏ một mảnh nhìn rất đẹp a, chẳng qua có chút cảm giác đáng sợ
mà thôi.

Hai tiếng đồng hồ sau, mọi người vây quanh bàn
ăn ngồi xuống, trên bàn lửa đỏ một mảng, tựa hồ nhìn thấy toàn ớt là ớt.

Về phần các món ăn thì theo thứ tự là gà Kung
Pao của Hàn Lỗi, ốc xào Tứ Xuyên của Lưu Tĩnh, sườn non đệ nhất của Tô Tầm và
canh cá dưa chua của Lưu Tuấn.

Bên trong nồi lẩu, một tầng thật dày thật dày ớt
cơ hồ nổi đầy lên trên bề mặt nước, làm cho mọi người vừa sợ hãi vừa kích
thích.

Bà con nói xem, chúng tôi có phải đã cho hơi
nhiều ớt hay không. Quá nhiều ấy chứ, cơ hồ món nào cũng cay hết á.

Nhìn kiệt tác của mọi người trước mắt, chúng tôi
rất ăn ý cười khan mấy tiếng, chẳng qua không ai dám động đũa trước, khó có cơ
hội nhường nhau như thế này.

Lúc này, Lưu Tuấn đột nhiên đứng dậy mở tủ lạnh
lấy ra mấy chai Vương Lão Cát

*

đã đóng băng, phát cho mỗi người một chai sau đó
ngượng ngùng cười nói: “Nóng trong người, uống trà Vương Lão Cát*”

(*Vương Lão Cát: là một loại trà giải nhiệt
giống như Dr.Thanh của Việt Nam ấy, nghe bảo hệt như anh em sinh đôi, đến cái
quảng cáo cũng giống nhau nên mình bê luôn câu slogan của Dr.Thanh vào, khác
với convert đừng ai thắc mắc nghen ^_^. Theo như một số nguồn tin thì
11/5/2009, sản phẩm Vương Lão Cát(

王老吉

) đã bị Bộ vệ sinh an toàn thực phẩm Trung Quố

c khuyến cáo có chứa thành phần Hạ khô thảo
không nằm trong danh sách đông dược được sử dụng mà họ đã công bố, dẫn đến
khiến nhiều người loét dạ dày, bị âm hàn quá mức. Chậc, anh Lưu Tuấn hại người
quá!)

Mắt thấy không động đũa không phải là biện pháp
nên tôi dũng cảm trở thành người thứ nhất đi tiên phong, gắp một miếng thịt gà
ăn trước, bởi vì là do chồng tôi làm nha, nên phải ăn đầu tiên rồi, đem thịt bỏ
vào trong miệng, ôi, quả nhiên thật cay!

Mặc dù cay nhưng ăn rất ngon, cho nên chảy nước
mắt cũng muốn ăn.

Sau khi tôi động thủ, mọi người cũng rối rít bắt
đầu vươn tay, không chút khách khí ăn thật nhiều, thật nhanh, vì thế không lâu
sau tất cả đều cảm nhận được sự nóng hổi tinh túy bên trong.

Nhoáng cái, cả bàn đầy món ăn chỉ còn lại toàn
ớt, mọi người dũng cảm từng ngụm từng ngụm lớn ăn sạch, vừa chảy mồ hôi vừa rơi
nước mũi, ai nấy đều thê thảm vô cũng, không nỡ nhìn luôn, thật là bị coi
thường.

Cửa sổ được mở ra, gió lạnh thổi tiến vào, nhưng
thế vẫn chưa đủ, Vương Lão Cát đã uống hết một thùng rồi vẫn cảm thấy khó chịu
như cũ, khăn giấy bị rút sạch, mọi người dùng không kịp.

Cuối cùng, chúng tôi ăn no nê xong, rất không có
hình tượng ngồi la liệt xuống đất, cái trán bê bết mồ hôi như cũ, y phục hỗn
loạn lộn xộn, mặt mũi đỏ hồng, đầu mũi cũng hồng theo, miệng lại càng hồng,
càng sưng hơn, thoạt nhìn vừa chật vật vừa tức cười.

Điên cuồng chán chê, mọi người vừa cười vừa mắng
chủ ý thiu thối của Lưu Tuấn vừa thu thập tàn cuộc, sau đó ai nấy chạy về nhà
mình “chữa thương”.

Nằm ở trên giường, tôi cảm thấy miệng của mình
vẫn cay xè như cũ, tê tê dại dại, có chút không thoải mái, thật là tìm tội mà.

Rất khó có được buổi tối Hàn Lỗi không quấy rầy
mà biết điều nằm yên bên cạnh tôi.

Tôi cố ý nằm lỳ ở trên giường trêu chọc anh:
“Cưng ơi, tối nay anh làm sao lại ngoan như vậy chứ?”

Nghe ra sự trêu chọc của tôi, Hàn Lỗi ngóc đầu
dậy cười nói: “Thì ra là em thất vọng như vậy a, vốn định nghĩ sẽ bỏ qua cho
đôi môi…sưng có chút quá kia của em, giờ xem ra là không cần rồi.”

Dứt lời, anh thế nhưng vọng tưởng dùng ngón tay
vuốt ve “đôi môi đỏ mọng gợi cảm” của tôi, nói giỡn à, bây giờ môi của tôi chỉ
đụng chạm không khí cũng có chút đau nhói, nếu là bị anh đụng chạm, môi của tôi
sau này còn dùng được nữa sao? Cho nên tôi tránh trái tránh phải, không để cho
anh được như ý.

Trước khi nhắm mắt ngủ một giây, tôi ở trong
bóng tối không nhịn được nguyền rủa: “Cưng à, em có thể vì cái miệng sưng vều
của mình mà nguyền rủa Lưu Tuấn không?”

“Anh không có ý kiến, tính cả một phần của anh
luôn cũng được.” Hàn Lỗi cười nhẹ.

“Lưu Tuấn a Lưu Tuấn, thật lòng nguyền rủa miệng
của anh sưng to nhất có thể!”

 

Lẩu cay

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+