Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Một đời một kiếp – chương 25 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 25: Tổng tuyển cử Philippines (1)

Edit: Nguyệt Sắc

 

Bởi vì xung đột trên biển giữa Bắc Kinh và Philippines chưa chấm dứt nên bọn họ mở một con đường biển khác để đi.

Trình Mục Dương cùng Nam Bắc được sắp xếp ở trên một hòn đảo chưa bị xung đột lan đến. Tuy rằng hành động của hai người được tự do, nhưng trong khi Philippines vẫn có nội loạn, mặc dù đảo này không bị ảnh hưởng nhưng cũng khó tránh được nằm trong phạm vi khai chiến của quân đội.

Nơi này thực yên tĩnh.

Nếu không biết tình hình thì căn bản không thể tưởng tượng được Philippines đang ở trong một cuộc xung đột đẫm máu.

Căn phòng của bọn họ tuy nhỏ nhưng cũng có thể gọi là tiện nghi. Có phòng khách, toilet cùng phòng ngủ. Có một đêm, Trình Mục Dương ra ngoài trong một khoảng thời gian dài, phụ trách giúp bọn họ dọn dẹp là một cô gái nhỏ, nhìn mới khoảng mười bốn mười lăm tuổi. Tựa như biết đêm nay Trình Mục Dương không có ở đây, cô bé cố ý đến thăm cô thuận tiện mang theo bữa tối.

Bình thường, khi Trình Mục Dương có ở đây, cô bé này không nói lời nào.

Nhưng đêm nay, lại nói nhiều hơn một chút.

Mới đầu, Nam Bắc dùng tiếng Anh để nói chuyện phiếm với cô, mãi đến khi nghe được cô bé đã có chồng thì cô mới giật mình.

“Pháp luật nơi này cho phép hai người kết hôn sớm như vậy sao?”

“Mười sáu tuổi, pháp luật đã cho phép kết hôn.” Cô bé cười, “Nhưng với nhiều người mà nói, con gái mười ba mười bốn tuổi mà chưa gả đi, sẽ tổn hại đến danh dự của gia tộc.”

Cô gật đầu.

Nghĩ lại, khi bản thân cô mười ba mười bốn tuổi vẫn còn ở Đài Loan.

Khi đó, dù tình cảm với Thẩm Gia Minh tốt đẹp tới đâu cũng tuyệt đối không nghĩ đến hai chữ “kết hôn”. Mười ba mười bốn tuổi, cô vẫn bị các giáo sư tra tấn, tùy thời đều muốn trốn học. Nay, hoàn cảnh của cô bé này khiến cô không khỏi suy nghĩ về bản thân mình lúc đó.

Cô bé đi rồi, Nam Bắc lại thấy nhàm chán, xung quanh cũng không có gì để giải trí, vì thế trở về giường nặng nề ngủ. Đến đêm khuya, cảm thấy không khí có chút ngột ngạt, chậm rãi tỉnh lại, mới phát hiện Trình Mục Dương đang nhẹ nhàng hôn cô: “Tỉnh rồi sao?”

Nam Bắc dạ, ôm cổ của hắn: “Đi phong lưu ở đâu vậy?”

“Đi xem mắt.”

“Nha?”

“Tổ chức này thờ phụng đạo Hồi, kinh Coran của họ đã nói, nếu anh có thể đối xử ngang hàng với tất cả các người vợ của mình thì anh có thể cùng lúc cưới bốn người phụ nữ.” Trình Mục Dương nhẹ giọng nói, “Cho nên, bọn họ thấy anh chỉ có mình em, cảm thấy nên sắp xếp cho anh – anh em tốt của bọn họ, cưới thêm ba phụ nữ Philippines ôn nhu xinh đẹp.”

Nam Bắc lại dạ: “Kỳ thật anh hẳn là nên nói với bọn họ, anh cần thực tế là bốn người nha.”

Hắn tựa hồ đang cười.

Ánh trăng xuyên qua cửa chớp bằng gỗ, chiếu vào căn phòng, loang lổ trên khuôn mặt của hắn.

“Hơn nữa, những người này cho rằng mục đích duy nhất của việc kết hôn chính là sinh con đẻ cái rồi dạy dỗ chúng.” Tay hắn vòng xuống thắt lưng của cô, ôm cô rồi leo lên giường, “Cho nên trước khi chính thức kết hôn, còn có thể kết hôn thử.”

“Ha, nghe qua cũng thật thú vị.”

Cô vẫn còn đắm chìm trong giấc ngủ, tùy ý hắn đùa nghịch với mình.

Từ khi hắn đến nơi này, luôn chú ý tận lực tôn trọng tập tục của đạo Hồi, tránh uống rượu. Cho nên đôi khi hắn uống rượu không được thỏa mãn lại đi đòi quyền lợi từ cô.

Có đôi khi cô đang ngồi trên bờ biển xem san hô, chỉ cần không có người, ngay dưới mặt trời thiêu đốt, trên tảng đá nóng bỏng, hắn cứ thế tiến vào người cô. Sự làm bậy của hắn, đã vượt qua khả năng tưởng tượng của Nam Bắc, nhưng không thể không thừa nhận, cô khó có thể cự tuyệt.

“Đúng vậy.” Trình Mục Dương đặt cô trên cửa chớp rồi nhẹ nhàng hôn, “Nhưng mà, kinh Coran đã nói rất rõ ràng, chỉ cần đối xử bình đẳng với với tất cả những người vợ mới có thể cưới họ. Anh làm không được, nhìn đến em, sẽ không thấy những người khác.”

“Thật sao?” Cô muốn né ra từ dưới thân hắn.

“Thật.” Lại bị hắn nắm lấy mắt cá chân, kéo trở về, áp dưới thân.

Có lẽ do đồ ăn không quen nên cô gầy đi.

Nhưng xương quai xanh vì thế mà càng xinh đẹp, còn có cổ tay, mắt cá chân…

Hắn cúi đầu dùng răng nanh cắn xương quai xanh của cô.

Nam Bắc ngẩng đầu, lại nghe thấy hắn nhẹ nhàng nói: “Mở chân ra.”

“Lưu manh.”

Trình Mục Dương khẽ cười, ngón tay vuốt ve làn da cô, một đường tiến xuống bên hông. Sau đó cầm lấy mắt cá chân của cô, gấp khúc hai chân cô lại, đặt thân mình vào giữa.

Thân hình mê người. Đường cong rõ ràng.

Cô cắn môi, ngửa đầu đến cực hạn mà thừa nhận sức mạnh của hắn.

Từ khi bọn họ có lần đầu tiên, hắn nhìn thấu sự trúc trắc ngây thơ của cô trong chuyện này, nhìn cô đau đớn dưới thân hắn, đến bây giờ, hắn không còn giữ lại gì cho bản thân. Trình Mục Dương biết, hắn cực kỳ yêu cô, tình yêu này vượt xa cả khả năng của hắn, tuy như thế hắn vẫn kinh ngạc, kinh ngạc bởi lòng tham không đáy của mình.

Hắn đối với sự việc đều có thái độ đúng mực, nhưng đối với cô, vĩnh viễn là không đủ.

Kích tình qua đi, Nam Bắc tựa vào khuỷu tay của hắn, im lặng ngủ.

Như khi hắn mới trở về phòng.

Trình Mục Dương nhìn từng nơi trên khuôn mặt cô, thậm chí để ý đến cái trán có những bọc nhỏ nổi lên, chắc là dị ứng? Hay là quá hỏa vượng (khụ khụ, hỏa vượng có thể hiểu là cơ thể bị nóng do làm chuyện ý quá nhiều)? Ý nghĩ này xuất hiện trong đầu, Trình Mục Dương nhịn không được mà cười rộ lên.

Đêm bất an, nhìn người con gái gối đầu trên tay mình, thấy những nốt đỏ trên cái trán thanh xuân của cô rồi tự hỏi.

Hắn có phải hơi quá đáng hay không?

Lúc cô ngủ, miệng không lúc nào yên tĩnh, đôi khi bĩu môi lại có đôi khi nhếch khóe miệng. Như thế khiến người ta đoán rằng, có lẽ cô đang nằm mộng.

Trình Mục Dương cúi người, nhẹ nhàng dùng đầu lưỡi mở miệng của cô ra.

Hắn nhắm mắt lại cảm nhận đầu lưỡi của cô, trong lúc vô thức mà đáp trả lại hắn.

Nam Bắc hiện tại với Nam Bắc khi ở Bỉ, cũng không giống nhau. Cô mười tuổi đến Thẩm gia, hắn mười bốn tuổi đến Moscow. Tuổi xuân của cô là ánh mặt trời chiếu sáng bốn phía, mà thời niên thiếu của hắn đều là những lời răn dạy của người lớn, những câu chuyện về Phật, nhưng cuối cùng, tại Moscow, hắn vẫn là đắm chìm trong chết chóc.

Con đường của cô, là bị bức bách mà phải đi. Mà hắn, giữa thiện và ác, hắn không do dự chọn con đường đầy máu này. Người có thể sống một trăm năm, nhưng có bao nhiêu giây phút là mộng đẹp. Mà, nếu chỉ là một giấc mộng đẹp ngắn ngủi, hà tất gì phải tham lam?

Nếu hắn không tham lam, cô sẽ không thể quen biết hắn.

Trình Mục Dương phát hiện, bản thân hắn lại ghen tị, Ghen tị khi tình cảm đơn thuần lúc cô mười tuổi lại không phải là hắn. Hắn nắm chặt cằm của cô, hôn cô như trả thù.

Cuối cùng Nam Bắc cũng cảm thấy hít thở không thông, nhịn không được lắc lắc thân mình, muốn đẩy hắn ra.

Nhưng tay lại bị hắn bắt được.

Hắn mở to mắt, nụ hôn này đã xong, ánh trăng xuyên qua cửa số chiếu lên thân thể cô. Trình Mục Dương yên lặng ngắm nhìn, muốn dập tắt dục hỏa trong cơ thể. Như bình thường, Nam Bắc hô hấp thông thuận rồi lại theo thói quen ôm hắn, tiếp tục giấc mộng.

Hắn bất đắc dĩ cười cười, hai làn da va chạm ma sát vào nhau, hắn chỉ đơn giản xoay người đè lên cơ thể cô, muốn cô một lần nữa. Nam Bắc mệt thảm, miệng không ngừng kháng nghị, ánh mắt thậm chí không mở ra được. Nhưng thân thể lại rất phối hợp, uyển chuyển chào đón người đàn ông có nhu cầu vô độ này.

Sáng sớm hôm sau, Nam Bắc đi ra từ phòng ngủ, cô bé kia đã bận rộn dọn bữa sáng cho hai người. Cô bé nhìn thấy khuôn mặt Nam Bắc ửng đỏ, bước đi có chút mệt mỏi, nhịn không được mà cười rộ lên.

Nam Bắc cũng mỉm cười, bối rối vì bị người khác nhìn thấu.

Không biết vì sao mấy ngày nay, người cầm đầu kia rất có trách nhiệm dẫn Trình Mục Dương đi thăm các khu gieo trồng trên đảo. Hôm nay, bọn họ đến khu trồng cao su và gỗ lạt.

Cô nhớ rõ những người này sau khi li khai mặt trận giải phóng thì tự lập tổ chức riêng, nhân số cũng có gần ngàn người. Nhưng mà trong mười mấy ngày gần đây, cô lại phát hiện, phạm vi thế lực thực tế của bọn họ lớn hơn rất nhiều.

“Xung đột giữa bọn họ và chính phủ đã xong chưa?” Nam Bắc hỏi Trình Mục Dương.

Hắn đem một chiếc mũ che nắng đặt lên đầu cô: “Chưa xong, một bên muốn độc lập, một bên muốn ngăn cản độc lập, nhưng cả hai bên đều không muốn xung đột lan rộng nên chắc sẽ không lâu lắm sẽ kết thúc. Dù sao tổ chức này ở trên đảo Miên Lan đây cũng là một tổ chức đã có nhiều thế hệ, không giống Trung Đông với Bắc Phi, hầu hết các tổ chức là lưu động, vì vậy bọn họ căn bản không muốn xung đột đổ máu ảnh hưởng đến người dân.”

“Anh quả là hiểu biết nhiều, chuyên gia.” Nam Bắc cười nhạo hắn, “Có phải đối với tổ chức của mỗi quốc gia anh đều thuộc làu làu?”

Trình Mục Dương cười một cái: “Không sai, bọn họ đều là khách hàng, đương nhiên phải quen thuộc rồi.”

Nam Bắc buồn cười, nắm tay hắn.

Cách đó không xa, có thể nhìn thấy hơn hai mươi người súng vác vai, đạn đều lên nòng, ẩn nấp sau những thân cây. Người cầm đầu kia vẫn chuyên tâm giới thiệu giá trị sản lượng của cao su ở nơi này. Nam Bắc chăm chú lắng nghe, bỗng nhiên nói chuyện: “Tại Vân Nam Trung Quốc, có một đám người giàu có ẩn danh, đều là lập nghiệp bằng cách trồng cao su.”

Người cầm đầu rất hứng trí: “Tôi chỉ biết ở Trung Quốc có rất nhiều mỏ than đá.”

Cô cười: “Cho nên tôi mới nói, những vụ làm ăn về cao su ở Vân Nam đều là do những người giàu có ẩn danh thực hiện. Tại Shangri-La, Lệ Giang, sân bay Côn Minh, anh có thể nhìn thấy rất nhiều máy bay tư nhân, hầu hết chúng là sở hữu của những ông chủ cao su.”

“Vợ của anh có vẻ rất hiểu biết về Vân Nam Trung Quốc.” Người cầm đầu nhìn Trình Mục Dương nói.

Trình Mục Dương cười cười, không nói chuyện.

Nam Bắc chỉ là nhìn thấy cao su thì cảm giác thân thiết, cho nên mới tùy tiện nói hai câu, vô ý mà đề cập nhiều lần đến “Vân Nam Trung Quốc”. Cô làm bộ không quá để ý: “Tôi là người Myanmar, nơi đó rất gần Vân Nam.”

May mắn, ban đầu Trình Mục Dương đã nói với họ: vợ của hắn chính là Hoa kiều Myanmar.

Khi bọn họ trở về khu ở, người cầm đầu nhận được một tin tức.

“Có người tranh cử, không có ý định ngưng cuộc nội loạn này.” Người cầm đầu cười rộ lên, “Trình, nếu vũ khí của anh không đến, chỉ sợ chúng tôi phải đi cướp vũ khí thôi.”

Trình Mục Dương cười rộ lên: “Nhanh thôi.”

Tại quốc gia này, bạo lực đi cùng chính trị như hình với bóng, đặc biệt là ở đảo Miên Lan. Gia tộc ở đây trường kì đấu tranh chính trị, vì muốn đả kích đối thủ mà không tiếc tiền thuê các tổ chức tiến hành bắt cóc, mưu sát, không chỉ người địa phương mà còn có cả phóng viên nước ngoài.

Tổ chức này tồn tại hơn ba mươi năm, giết hơn mười vạn người. Ai có thể tính toán được, bao nhiêu trong số đó là vì đấu tranh quyền lực?

Khi xuống xe, gió thổi qua, khiến tóc của cô rối loạn.

Trong tầm mắt, Nam Bắc thấy một bóng người quen thuộc, một người châu Âu tóc vàng.

Hắn đưa tay giúp cô vén tóc lên: “Nhìn cái gì vậy?”

Cô dựa vào người hắn: “Đột nhiên thấy một người Châu Âu.”

—Hết chương 25—

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+