Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Một đời một kiếp – chương 46 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 46: Phản kích ở bước đường cùng (2)

Edit: Nguyệt Sắc

 

“Trình Mục Dương.” Cô thấp giọng kháng nghị, “Lần sau anh có thể thông báo trước hay không?”

“Thông báo trước?” Hắn cười, “Như vậy sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng vui chơi của em, mất nhiều hơn được.”

Lý do thật tốt.

Phải nói là hắn vĩnh viễn đều có đạo lý, cho dù hắn nói chân lý hay ngụy biện.

Lúc này đã gần đến hoàng hôn, ánh mặt trời như máu, sa mạc cũng như máu.

Những đồi núi cát đá bị phong hóa (gió mài mòn) càng ngày càng gần.

Những đồi núi này đã bị bão cát bào mòn cả trăm năm, đứng sừng sững ở xa xa, cho dù ban ngày có hình dạng thế nào thì tối đến, dưới ánh trăng đều trông như một bức tượng Phật. Cô nhớ tới khi vừa mới đến Ả Rập Saudi cũng đã bị cảnh này hấp dẫn, Trình Mục Dương cũng nhắc đến bức tượng Phật dưới ánh trăng này.

Mặt trời lặn chỉ trong giây phút.

Khi bọn họ bỏ lại lạc đà tiến vào các khe núi thiên nhiên, trời cũng đã vào đêm. Trình Mục Dương rất quen thuộc địa hình nơi này, mỗi lần gặp ngã rẽ đều quyết đoán chọn đường đi. Phạm vi cồn cát lớn thế này rất dễ lạc đường, rất nhanh, sáu bảy người CIA đi theo phía sau đã không thấy bóng dáng.

Trình Mục Dương sau khi lòng vòng trong những ngọn núi như mê cung này thì cũng dẫn cô ra một gò đất, ở đó đã có người ngồi chờ sẵn bên cạnh những đống lửa.

Còn có lều trại đã được dựng rất chu đáo.

A Mạn cùng Kyle thấp giọng nói chuyện, khi thấy bọn họ xuất hiện thì Kyle ngẩng đầu cười, dùng tiếng Trung kì quái của hắn nói: “Hai vị, lễ tình nhân vui vẻ.”

Trình Mục Dương không quan tâm hắn, đi qua.

Những người ngồi giữ đống lửa đều lập tức đứng dậy, im lặng nhìn hắn.

Trình Mục Dương nhoài người ra nhìn thấy những xiên thịt đặt trên đống lửa thì tùy tay cho thêm một ít gia vị.

“Kế hoạch của chúng tôi chính là có người sẽ giả dạng hai người đưa người của CIA đến.” Kyle tủm tỉm nhìn Nam Bắc, “Đáng tiếc, hôm nay là lễ tình nhân, Trình kiên trì muốn chúc mừng với cô.”

Nam Bắc cười một cái.

Trình Mục Dương lãng mạn, không phải là điều mà người bình thường có thể thừa nhận.

Ví dụ như hắn có thể cho anh nhiều niềm vui, nhưng sau lưng không biết có bao nhiêu nguy hiểm đang chờ đợi. May mắn, hắn là Trình Mục Dương.

Ninh Hạo ở bên cạnh A Mạn vẫn dùng máy tính quan sát những người CIA trong đồi núi kia. Những điểm đỏ biểu hiện nguồn nhiệt của con người không ngừng di động trên màn hình, có đôi khi những điểm đỏ này tập trung cùng một chỗ, có thể nghe được tiếng bắn súng cách đó không xa. Xem ra Trình Mục Dương an bài mê cung này, còn bố trí thêm rất nhiều chướng ngại vật.

Sau đó, tiếng súng nổ dày đặc liền biến mất.

Trình Mục Dương từ phía sau lấy ra một con dao, đem phần ngon nhất cắt ra, đi đến ngồi xuống bên cạnh Nam Bắc rồi đút cho cô ăn.

Nam Bắc nhẹ nhàng cắn một miếng nhai.

“Ăn ngon không?” Hắn hỏi.

“Vị thịt không tồi.” Cô cười, “Ăn ngon.”

Trình Mục Dương tươi cười cũng cắn miếng thịt, nói với A Mạn hắn muốn tắm nước ấm. Mọi chuyện đều làm theo kế hoạch, một giờ sau bắt đầu, cần phải giải quyết mọi vấn đề trước 7 giờ sáng mai.

Hắn giao mệnh lệnh xong thì mang Nam Bắc vào một cái lều nhỏ.

Ở trong đã sớm chuẩn bị vòi sen để tắm, còn có nước ngọt.

“Nơi này nước còn quý hơn dầu mỏ, ông chủ Trình, anh cũng thật xa xỉ.” Nam Bắc dưới dòng nước thả mái tóc, đem những nơi dính cát rửa sạch, từng mảng lớn bọt tắm màu trắng ở trên đầu cô, nhìn rất bắt mắt.

Hắn xúc động đưa tay giúp cô lau đi bọt tắm hai bên tai và cả ở cằm.

Sau đó bàn tay từ cổ đi xuống, nắm lấy ngực cô.

“Lưu manh.” Cô không mở mắt, chỉ than thở cười mà mắng hắn.

“Không phải lưu manh, “ Giọng của hắn trêu chọc, “Là giặc cướp.”

Đây là từ buổi chiều cô đã cười nhạo hắn, không nghĩ hắn còn nhớ rõ ràng như vậy.

Cô hé miệng cười không nói gì.

Trình Mục Dương dán sát vào thân thể của cô, giúp cô tắm rửa từ đầu đến chân, rất cẩn thận: “Anh thấy rất kì lạ, vì sao Chu Sinh Nhật lại giúp em.” Nam Bắc nghĩ nghĩ, lắc đầu: “Có lẽ là nhấc tay chi lao, hoặc cũng có thể do em trai hắn rất thích em, nhưng lí do này không thuyết phục lắm.”

Ánh mắt Trình Mục Dương giữa làn hơi nước trở nên sáng bóng.

Chẳng qua là lúc này hắn có chút không thoải mái.

Nam Bắc cười , dùng một ngón tay chọc chọc vào khuôn mặt của hắn: “Có thể vì chúng ta đều là người Hoa, nhấc tay chi lao, cớ sao lại không làm?”  Trình Mục Dương không nói gì, chỉ là cúi đầu hôn lên môi cô.

Thân thể hai người áp sát vào nhau, nhanh chóng nổi lên khát vọng với đối phương.

Chính là khi hắn sắp hành động thì từ xa xa lại truyền tới tiếng bắn nhau. Hẳn là CIA gặp chướng ngại vật. Nam Bắc nhân cơ hội hất tay hắn ra, “Bên ngoài có rất nhiều người.”

Hắn cười: “Hôm nay là lễ tình nhân.”

Cô nhìn ánh mắt hắn, nhẹ giọng nói: “Sau này sẽ đền cho anh.”

“Gấp đôi?”

“Gấp đôi.”

“Sáu ngày sáu đêm, như thế nào?”

Khẩu vị thật lớn.

Nam Bắc cảm thấy buồn cười, tùy tiện gật đầu, lấy khăn tắm nhanh chóng lau khô thân thể rồi mặc quần áo sạch sẽ vào. Sau đó nhanh chóng mặc áo choàng đen và mang khăn che mặt. Trải qua cuộc trốn chạy vừa nãy trên sa mạc, cô bỗng nhiên rất thích trang phục của phụ nữ Ả Rập Saudi, ít nhất sẽ không bị cát bay vào cơ thể, khiến cả người dơ bẩn không chịu nổi.

Khi họ đi ra thì tất cả mọi chuyện đã được chuẩn bị thỏa đáng.

Một nhóm người leo lên đỉnh núi đá, có thể xuyên qua khe hở nhìn thấy khung cảnh dưới chân núi. Trình Mục Dương mang theo súng mini tự động, dẫn mọi người đi qua đỉnh núi. Cho đến khi tiến vào phạm vi bao vây, Nam Bắc có thể nhìn thấy có mấy người đàn ông đang nằm trên đỉnh núi đá, dùng những mỏm đá nhấp nhô che đậy cơ thể, nhắm súng bắn vào người của CIA đang ở phía dưới.

Đây là một cái bẫy được thiết kế rất tốt, đáng tiếc người của CIA không hề hay biết.

Những người này tự nhận là đặc công ưu tú nhất thế giới, lại trong khi thực hiện nhiệm vụ ám sát mà rơi vào bẫy của kẻ thù. Nam Bắc nghĩ, cho dù thế nào thì họ cũng không tình nguyện thừa nhận chuyện này.

Đáng tiếc, điều Trình Mục Dương muốn làm là khiến cho họ tuyệt vọng.

Trình Mục Dương lấy bình rượu bạc ra uống một ngụm, đây là lần đầu tiên hắn vi phạm phong tục truyền thống đạo Hồi khi hắn đến quốc gia này. Đối với tín ngưỡng của bạn bè, hắn rất tôn trọng, nhưng đối với kẻ thù, hắn sẽ không nhân từ như vậy.

Đêm khuya trên sa mạc, bão cát rất lớn.

Đầu tóc hắn rối loạn do gió bão thổi, che đi khuôn mặt nhưng không thể giấu được ánh mắt sắc bén trực tiếp.

Sau khi xem trận chiến gần 5 phút, hắn nói với thủ hạ hai câu tiếng Nga, rất ngắn gọn. Vẻ mặt những người đó như cứng lại, nhưng nhanh chóng thu hồi súng, đình chỉ bắn.

Trình Mục Dương mang kính ngắm trong đêm, giương súng trong tay lên, nhắm xuống dưới, tiếng đạn rít lên xé tan không khí, không gián đoạn, không lưu tình. Nam Bắc nhìn thấy ở dưới không ngừng có người ném súng, nhưng không một ai ngã xuống cả.

Hắn chính là đang tự mình giúp họ buông súng.

Có thể nói là kinh hoàng.

Tư thế bắn của hắn rất đẹp, hơn nữa, giữa trung tâm của bão cát lại phát ra uy lực khiến người ta hít thở không thông.

Người của Trình Mục Dương trên đỉnh núi, thêm người của Cục an ninh thì có khoảng 25, 26 người.

“Tôi không muốn giết các người.” Cuối cùng hắn cũng buông súng, dùng tiếng Anh nói với những người Mỹ này, “Ngược lại, tôi còn muốn trả lại một ngươi bạn cho các người, để các người an toàn về nước. Vì vậy, buông súng đối với chúng ta mà nói đều có lợi.”

Những người ở dưới không có biến hóa gì những hiển nhiên đã dừng bắn.

Trình Mục Dương ném khẩu súng cho A Mạn .

Sau đó đi đến người đang ngồi xổm phía sau, bị trói hai tay hai chân đồng thời bị bịt miệng Afa Fu nói: “Tôi biết mục đích các người đến Ả Rập Saudi lần này, mà các người có thể cũng biết mục đích của tôi tới đây làm gì.”

Afa Fu mở to hai mắt nhìn hắn.

Người đàn ông này, trước khi cô gặp hắn đã đọc rất nhiều tư liệu về hắn, nhưng thật ra chỉ là một chút ít bên ngoài. Cho đến khi hắn xuất hiện tại Philippines, cấp trên lập tức hủy bỏ lệnh nằm vùng nhiều năm qua của cô, đổi thành việc theo dõi trùm buôn vũ khí này.

Hắn rốt cuộc là người như thế nào?

Trên đảo Philippines, hắn là một người đàn ông rất dịu dàng chăm sóc bạn gái, đây là ấn tượng đầu tiên của cô về hắn. Sau đó, giữa những cuộc khủng bố tập kích tại Philippinesm hắn biết mất. Khi cô trở lại tổng bộ, mới nhìn thấy hình hắn đang giết hại những nhân viên CIA, dùng lời của người Phương Đông để hình dung, hắn là ác quỷ đi ra từ địa ngục, A Tu La.

Tội phạm truy nã quốc tế, nhân vật trọng yếu trên danh sách ám sát, lại có thể ngang nhiên ở Ả Rập Saudi cướp đi nhà khoa học hạt nhân mà họ dụ dỗ, thậm chí giữa sa mạc có thể bao vây những nhân viên CIA phụ trách ám sát hắn.

Trình Mục Dương nhìn ánh mắt của cô, kéo khăn che miệng cô xuống.

“Anh muốn làm gì?” Afa Fu hỏi hắn.

“Đem nhóm người các cô giao cho Ả Rập Saudi.” Vẻ mặt hắn bình tĩnh, thờ ơ lạnh lùng, “Đương nhiên, cô có thể tố giác với bọn họ, tôi là người đoạt đi nữ khoa học gia hạt nhân. Cho dù họ có tin tưởng hay không, đầu tiên họ sẽ lấy mạng của các người, sau đó nói rằng ở đây có rất nhiều phần tử tôn giáo thù hận với Mỹ, khủng bố tập kích đã kéo dài một dài thời gian như vậy, đương nhiên bọn họ không thể đề phòng.”

Bởi vì hắn nói chậm, giọng điệu lại lạnh như băng.

Sự phân tích khách quan này khiến người ta khó có thể chống đỡ.

Mỗi câu nói của Trình Mục Dương đều đúng. Trên thế giới này, nước Mỹ đắc tội với đại đa số tôn giáo cùng quốc gia, quan hệ đã không cách nào cứu vãn. Cho nên bọn họ vẫn luôn tìm cơ hội khống chế, kìm hãm các quốc gia đó. Trung Đông là một nơi nguy hiểm, nếu chuyện này bị tố giác, sẽ mang đến thêm nhiều thù hận.

“Nếu cô đã hiểu rõ rồi thì tôi sẽ cho cô đi xuống.” Trình Mục Dương cười một cái, “Ngày kế tiếp, các người sẽ phải tiếp nhận những buổi thẩm vấn tâm lý dài dòng, sau đó quốc gia cô nhất định sẽ lấy đầu tư kinh tế làm thỏa hiệp đổi các người trở về. Tôi chỉ có một lời khuyên thiện ý, che miệng các người lại, quên đi chuyện của nhà khoa học hạt nhân, các người mới còn mạng sống mà trở về.”

Hắn nói xong, đứng lên.

Ý bảo hai người ở bên cởi trói cho cô.

“Chúc cô may mắn.”

Hắn không hề nhìn Afa Fu, xoay người đến bên cạnh Nam Bắc, nhẹ nhàng đẩy mái tóc bị gió thổi rối loạn của cô ra, hôn vào trán Nam Bắc. Giống như hắn và Nam Bắc chỉ là ngẫu nhiên đi qua nơi này, sau đó thả cho Afa Fu một con đường sống mà thôi.

“Trình Mục Dương.” Nam Bắc nhẹ giọng nói, “Có đôi khi anh rất đáng sợ.”

“Thật sao?”

Ánh mắt cô hơi cong lên: “Thật.”

“Anh không có hảo cảm với người Mỹ.” Hắn thấp giọng nói, “Chỉ do kì thị chủng tộc, thầm nghĩ dọa họ một cái.”

Nam Bắc dần dần nghe được, là âm thanh quay của cánh quạt. Tiếng vang đinh tai nhức óc đánh gãy cuộc nói chuyện giữa bọn họ. Càng lúc càng lớn, càng lúc tới gần, ánh sáng chiếu mạnh đến, hơn nữa không chỉ có một.

—Hết chương 46—

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+