Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Một Lần Và Mãi Mãi – Chương 23 Part 1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 23

Victoria nắm lấy dây cương tự tin hơn nàng tưởng, và con ngựa hăng hái nhảy vọt về phía trước, bộ lông óng mượt như sa tanh của nó lấp loáng trong ánh trời ảm đạm. “Bình tĩnh, nào” Victoria thì thầm sợ hãi. Jason rõ ràng là không thích nuôi những con ngựa kéo xe điềm tĩnh trong chuồng ngựa nhà hắn – con ngựa cái đã thắng vào cỗ xe của Victoria khó kiểm soát đến khó tin. Nó dựng lên và nhảy nhót cho đến khi hai tay Victoria phồng rộp, đỏ ửng vì cố giữ nó đi nước kiệu từ từ. 

Khi Victoria đi gần đến ngôi làng, gió nổi lên và chớp loé từng vạch xanh lè trên bầu trời, cắt nền trời ra thành từng mảnh nham nhở trong khi sấm nổ rền đe doạ và bầu trời trở nên tối như là ban đêm. Vài phút sau, bầu trời nứt ra và mưa rơi xuống xối xả, bắn vào mặt nàng, làm mờ cả tầm nhìn và biến chiếc áo choàng của nàng thành một mớ ướt nhoẹt. 

Căng mắt ra nhìn con đường trước mặt, Victoria gạt mớ tóc tong tỏng nước ra khỏi mặt nàng và rùng mình. Nàng chưa thấy trại trẻ mồ côi bao giờ, nhưng Thuyền trưởng Farrell đã chỉ nàng con đường dẫn đến đó ở đâu, ông cũng chỉ nàng con đường dẫn đến nhà ông nữa. Victoria căng cả mắt ra, và nàng trông thấy cái trông giống như là một trong những con đường ông đã tả. Nó rẽ về bên phải và nàng quay ngựa sang hướng đó, không chắc là nàng đang đi về trại trẻ hay về nhà Thuyền trưởng Farrell nữa. Lức này nàng không quan tâm, miễn sao nàng đến được một nơi ấm áp, khô ráo để có thể ra khỏi cơn mưa như trút này. Con đường vòng qua một khúc quanh và bắt đầu chạy ngược lên qua một cánh rừng mỗi lúc một rậm rạp, qua hai túp lều bỏ hoang, rồi hẹp lại cho đến khi nó chỉ còn hầu như là một vệt bùn, nó nhanh chóng trở thành một bãi lầy dưới cơn mưa xối xả. 

Bùn bám dính vào bánh xe và con ngựa cái bắt đầu nặng nhọc kéo chân nó ra khỏi đám lầy sâu hút mỗi lần nó bước đi. Victoria trông thấy phía đằng xa một tia sáng mờ nhạt chiếu qua vòm cây. Run lẩy bẩy vì lạnh và vì nhẹ nhõm, nàng rẽ lên một lối đi nhỏ nấp dưới tán những cây sồi già, cành cây đan vào nhau ở trên đầu như một tán ô sũng nước. Chớp thình lình xé ngang bầu trời, rọi sáng một ngôi nhà nhỏ chỉ đủ rộng cho một gia đình chứ không thể chứa được hai mươi đứa trẻ mồ côi. Sấm ùng oàng chói tai trên đầu và con ngựa cái hốt hoảng quay ngang, gần như lồng lên dưới dây cương. Victoria nhảy ra khỏi cỗ xe. “Bình tĩnh nào,” nàng vỗ về bảo con ngựa trong khi với tay cầm lấy dây cương của con ngựa đang hốt hoảng. Chân nàng lún trong bùn khi nàng dẫn ngựa về phía chiếc cọc trước căn nhà và nàng buộc nó vào đấy. 

Với Sói bảo vệ một bên, nàng nhấc tà váy ướt nhẹp lên, bước lên những bậc thềm phía trước căn nhà nhỏ và gõ cửa. 

Một giây sau đó cánh cửa mở tung ra và khuôn mặt khắc khổ của Thuyền trưởng Farrell hiện ra trong quầng sáng của ngọn lửa reo vui sau lưng ông. “Công nương Fielding!” ông thở gấp, với tay kéo nàng vào trong thật nhanh. Một tiếng gầm độc địa của Sói làm ông ngừng tay lại giữa chừng và mắt ông mở to khi ông nhìn thấy con thú màu xám ướt sũng đang gầm gừ nhìn ông, với hai hàm răng nhe ra trắng nhởn. 

“Sói, ngừng lại!” Victoria mệt mỏi ra lệnh, và con vật thoái lui. 

Cảnh giác nhìn con thú trông thật dữ tợn đó, Thuyền trưởng Farrell cẩn thận kéo Victoria vào trong. Sói đi theo sát gót nàng, cặp mắt hung vàng của nó dán chặt vào Mike Farrell đầy đe doạ. “Nhân danh chúa cô làm cái gì ngoài trời trong cái thời tiết này thế chứ?” ông lo lắng hỏi. 

“B..- bơi,” Victoria cố pha trò, nhưng hai hàm răng của nàng đang gõ nhịp và cả người nàng run lẩy bẩy vì lạnh khi ông kéo chiếc áo choàng của nàng ra và quẳng nó lên lưng ghế gần bếp lửa. 

“Cô phải chui ra khỏi cái đống vải vóc ướt nhoẹt này không thì cô chết đấy. Cái con vật vĩ đại kia có cho cô đi khuất một lát đủ lâu để mặc một ít áo quần khô ráo không đây?” 

Victoria vòng tay ôm quanh mình nàng và gật đầu, liếc nhìn con thú bảo vệ hung dữ của nàng. “Ở – ở lại đây, Sói.” 

Con chó phủ phục xuống trước mặt lò sưởi và tựa đầu lên những chiếc vó to đùng của nó, đôi mắt nó căng ra nhìn vào cửa phòng ngủ nơi họ khuất dạng. 

“Tôi sẽ đốt lò lên,” Thuyền trưởng Farrell tử tế nói ở trong phòng ngủ, tay trao cho nàng một chiếc quần dài và một trong những chiếc sơ mi của ông. “Đây là những thứ áo quần tốt nhất tôi có thể đưa cho cô.” Victoria mở miệng để nói, nhưng ông đã cướp lời. “Tôi sẽ không nghe bất kỳ lý lẽ xuẩn ngốc nào về việc không thích hợp khi mặc áo quần đàn ông, thưa cô,” ông nói một cách uy quyền. “hãy dùng nước trong bình mà rửa ráy đi và rồi mặc những thứ áo quần này vào và quấn mình trong chiếc chăn kia. Khi nào cô xong thì đi ra cạnh bếp lửa mà sưởi. Nếu cô lo lắng về chuyện Jason có thể không đồng tình vì cô mặc áo quần của tôi thì hãy thôi lo đi – tôi biết cậu ta kể từ khi cậu ta còn là một anh chàng bé tí.” 

Đầu Victoria ương ngạnh ngẩng lên. “Cháu không quan tâm chút nào chuyện Jason có thể nghĩ gì,” nàng nói, không thể nào che đi được dấu hiệu nổi loạn trong giọng nàng. “Cháu không có ý định chết cóng chỉ để cho phù hợp với anh ta. Hay bất kỳ ai,” nàng nhanh nhảu sửa lại, nhận ra rằng nàng đã nói ra quá nhiều trong sự bực dọc bủa vây nàng. 

Thuyền trưởng Farrell nheo mắt nhìn nàng một cái nhìn kỳ quặc, nhưng ông chỉ gật đầu. “Tốt. Nghĩ vậy là rất biết điều.” 

“Nếu cháu mà biết điều, cháu đã ở nhà ngày hôm nay.” Victoria mỉm cười thiểu não, cố gắng che dấu nỗi đau khổ của nàng vì những nỗ lực làm cho cuộc đời nàng vui sướng đã sớm tiêu tan. 

Khi nàng xuất hiện từ trong phòng ngủ, Thuyền trưởng Farrell đã đưa ngựa của nàng vào trong một cái chuồng nhỏ bên kia nhà, nhóm lò lên và pha cho nàng một tách cà phê. Ông đưa cho nàng một chiếc khăn lớn. “Hãy dùng cái này lau khô tóc đi,” ông nhẹ nhàng ra lệnh, chỉ cho nàng phải ngồi lên chiếc ghế mà ông đã kéo lại gần ngọn lửa. 

“Cô có phiền nếu tôi hút cái này không?” ông hỏi, đưa ra một cái ống tẩu khi ông ngồi xuống đối diện nàng. 

“Không đâu ạ,” Victoria lịch sự nói. 

Ông nhồi thuốc vào tẩu và châm nó lên, bập bập hút một cách nhàn nhã, ánh mắt ông nhìn thẳng vào mặt Victoria khiến nàng lúng túng. “Tại sao cô không làm thế?” cuối cùng ông hỏi. 

“Tại sao cháu không làm gì ạ?” 

“Ở nhà ngày hôm nay ấy.” 

Tự hỏi không biết nàng trông có tội lỗi và bất hạnh như nàng đang cảm thấy tại thời điểm đó hay không, Victoria khẽ nhún vai gạt đi. “Cháu muốn mang một ít thức ăn đến trại trẻ. Có rất nhiều thức ăn còn lại từ bữa tiệc của chúng ta tối qua.” 

“Tuy nhiên rõ ràng là trời sắp mưa, và cô có thể cho một người hầu đến trại trẻ- tiện thể, nó nằm cách đây thêm một dặm nữa. Thay vì thế, cô lại quyết định đương đầu với thời tiết và tự tìm chỗ đó.” 

“Cháu cần – cháu muốn, ý cháu là, bỏ đi, đi khỏi ngôi nhà một lúc, thế đấy,” Victoria nói, chăm chú khuấy tách trà của nàng một cách không cần thiết. 

“Tôi ngạc nhiên là Jason không bắt cô ở nhà,” ông thẳng thừng phản đối. 

“Cháu không cho là cần phải hỏi ý kiến anh ấy,” Victoria trả lời, bứt rứt nhận biết những câu hỏi dò và ánh mắt chăm chú của thuyền trưởng Farrell. 

“Bây giờ thì cậu ấy phải lo đến phát ốm lên vì cô rồi.” 

“Cháu rất nghi ngờ liệu anh ấy có biết ra là cháu đi hay không.” Hay là liệu anh ấy có quan tâm không, thậm chí nếu anh âý biết, nàng đau khổ nghĩ. 

“Công nương Fielding?” 

Có một điều gì đó rất thẳng thừng trong giọng nói lịch sự của ông làm Victoria biết chắc là nàng không muốn tiếp tục câu chuyện này. Tuy vậy, nàng chẳng có mấy lựa chọn. “Vâng, gì ạ thưa thuyền trưởng?” nàng thận trọng hỏi. 

“Tôi đã gặp Jason sáng nay.” 

Sự bứt rứt của Victoria tăng lên. “Ôi, thế sao?” Nàng có cái cảm giác tệ nhất đời là vì một lý do nào đó Jason có thể đã đến đây để nói chuyện về nàng với người bạn già của hắn, và nàng cảm thấy như thể cả thế giới quay lưng chống lại nàng. 

Rõ ràng thuyền trưởng Farrell cảm nhận được mối nghi ngại của nàng, bởi vì ông giải thích, “Jason có một đội tàu lớn. Tôi chỉ huy một trong số chúng, và cậu ấy muốn nói về thành công của chuyến đi vừa rồi với tôi.” 

Victoria túm lấy điểm đó để cố đưa câu chuyện đi xa hỏi nàng. “Cháu không biết Đức ngài Fielding biết về tàu bè, hay anh ấy có liên quan tới chúng,” nàng nói bằng một giọng quan tâm hớn hở. 

“Thật kỳ cục.” 

“Gì ạ?” 

“Có lẽ tôi là người đơn giản và lạc hậu, nhưng tôi thấy thật kỳ cục khi một phụ nữ không biết chồng mình đã trải biết bao nhiêu năm cuộc đời trên một chiếc tàu.” 

Victoria thở dài nhìn ông. Như nàng biết, Jason là một đức ông người Anh – một nhà quí tộc kiêu căng, giàu có, chán đời, hư hỏng. Điều duy nhất phân biệt hắn khỏi những nhà quí tộc nàng đã gặp là Jason bỏ ra nhiều thời gian làm việc trong phòng, trong khi những quí ông giàu có khác mà nàng gặp ở Anh dường như bỏ hết cả thì giờ ra mà theo đuổi những thú vui và trò tiêu khiển. 

“Có lẽ đơn giản là cô không quan tâm đến những thành công của cậu ấy à?” Thuyền trưởng Farrell khiêu khích, cung cách của ông thật phát sợ. Ông hút chiếc tẩu bập bập một lúc, rồi hỏi huỵch toẹt, “Tại sao cô lấy cậu ấy?” 

Đôi mắt Victoria chợt mở to. Nàng cảm thấy giống như một con thỏ mắc bẫy – cái cảm giác mà nàng đã bắt đầu trải nghiệm rất thường xuyên và là điều đã bắt đầu chọc vào niềm kiêu hãnh của nàng thật kinh khủng. Nàng ngẩng đầu lên và nhìn người đang lục vấn nàng với vẻ oán giận không khéo che đậy. Nàng thoái thác với tất cả lòng tự trọng mà nàng có thể thu thập được, “Cháu lấy Đức ngài Fielding vì những lý do thông thường.” 

“Tiền bạc, tầm ảnh hưởng, và địa vị xã hội,” Thuyền trưởng Farrell tổng hợp lại với vẻ chán ghét cùng cực. “Được rồi, giờ cô có cả ba thứ. Xin chúc mừng.” 

Sự công kích vô cớ này vượt quá sức chịu đựng của Victoria. Nước mắt giận dữ dâng lên trong mắt nàng và nàng đứng dậy, túm chặt tấm chăn vào người. “Thuyền trưởng Farrell, cháu chưa ướt nhoẹt hay khốn khổ hay tuyệt vọng đủ hay sao để mà còn ngồi đây và cảm thấy hàm ơn được nghe chú buộc tội cháu là vụ lợi và – và ích kỷ và – một kẻ ăn bám xã hội…—” 

“Sao không chứ?” ông độp lại. “Rõ ràng cô là tất cả những thứ đó.” 

“Cháu không quan tâm chú nghĩ gì về cháu. Cháu—” Giọng nàng vỡ ra và nàng rảo bước về phía phòng ngủ, định lấy áo quần của mình, nhưng ông bật dậy và chặn đường nàng, giận dữ nhìn vào mặt nàng như thể ông đang cố nhìn thấu tâm hồn nàng. 

“Tại sao cô muốn ly dị?” ông cay nghiệt hỏi, nhưng vẻ mặt ông dịu lại một chút khi ông nhìn xuống gương mặt xinh đẹp, mong manh của nàng. Ngay cả khi quấn mình trong tấm chăn vải tồi tàn, Victoria Seaton vẫn là một hình ảnh đáng yêu đến khó tin, với ánh lửa nhảy nhót trên mái tóc màu đồng đỏ của nàng và đôi mắt xanh tuyệt vời của nàng ánh lên vẻ oán giận không kiềm được. Nàng có tâm hồn, nhưng có thể thấy rõ ràng từ những giọt nước mắt lấp lánh trong đôi mắt nàng là tâm hồn nàng đang tan vỡ. Thực ra, trông nàng như thể nàng sắp sửa vỡ vụn ra rồi. 

“Sáng nay,” ông tiếp tục, “tôi đã hỏi đùa Jason liệu cô đã rời bỏ cậu ấy chưa. Cậu ấy nói cô chưa rời bỏ cậu ấy, nhưng cô đã đòi ly dị. Tôi cho rằng cậu ấy đùa, nhưng khi tôi thấy cô bước vào đây, nhất định trông cô không phải là một cô dâu mới hạnh phúc.” 

Chênh vênh trên miệng vực của nỗi tuyệt vọng tột cùng, Victoria nhìn vào gương mặt nắng cháy màu đồng hun không gì lay chuyển nổi của người đang hành hạ nàng, nàng cố cầm nước mắt và cố giữ phẩm giá của nàng. “Xin vui lòng tránh đường,” nàng nói khàn khàn. 

Thay vì dịch sang một bên, ông túm lấy vai nàng. “Vì bây giờ cô đã có những thứ vì chúng mà cô lấy cậu ấy – tiền, ảnh hưởng, địa vị xã hội- tại sao cô còn muốn ly dị?” ông căn vặn. 

“Cháu chẳng có gì cả!” Victoria bật ra, gần bật khóc. “Bây giờ, tránh cho cháu đi!” 

“Không cho đến khi tôi hiểu làm thế nào mà tôi lại đánh giá sai về cô như vậy. Hôm qua, khi cô nói chuyện với tôi, tôi nghĩ cô thật tuyệt vời. Tôi nhìn thấy nụ cười trong đôi mắt cô khi cô nói chuyện, và thấy cô cư xử với dân làng như thế nào. Tôi thầm nghĩ cô là một người phụ nữ thật sự – một người phụ nữ có trái tim và tâm hồn, không phải là một cô ả đớn hèn hư hỏng, tham lam nào đó!” 

Nước mắt nóng hổi tràn ngập đôi mắt Victoria vì lời kết tội không công bằng từ một người hoàn toàn xa lạ, và lại còn là một người bạn của Jason nữa chứ. “Để tôi yên, cái đồ chết dẫm nhà chú!” nàng nức nở yêu cầu, và cố đẩy ông ra khỏi lối đi của nàng. 

Thật ngạc nhiên, đôi cánh tay ông ôm choàng lấy nàng, kéo nàng tựa vào lồng ngực rộng của ông. “Khóc đi, Victoria!” ông cộc cằn ra lệnh. “Vì Chúa, khóc đi.” 

Victoria run rẩy khi ông thầm thì nói, “Hãy để nước mắt rơi nào, con gái.” Ông vuốt ve lưng nàng bằng bàn tay to lớn của ông. “Nếu cô cố giữ trong lòng tất cả những chuyện này, cô sẽ vỡ tan ra mất.” 

Victoria đã học được cách đối phó với bi kịch và nghịch cảnh; tuy vậy nàng không thể đối phó với sự thấu hiểu và lòng tử tế. Nước mắt dâng lên mắt nàng và đổ xuống trong những cơn nức nở rung cả người nàng tuôn thành những dòng đau đớn. Nàng không nhận ra khi thuyền trưởng Farrell dỗ nàng ngồi xuống bên cạnh ông trên chiếc xô pha giản dị trước lò sưởi, hay khi nàng bắt đầu kể cho ông nghe về cái chết của cha mẹ nàng và những việc dẫn đến lời cầu hôn nhẫn tâm của Jason. Vùi mặt nàng vào vai ông, nàng trả lời những câu hỏi của ông về Jason và tại sao nàng lấy hắn. Và khi nàng kết thúc, nàng cảm thấy khá hơn so với mấy tuần rồi. 

“Vậy là,” ông nói với nụ cười ngưỡng mộ phớt qua. “Bất chấp lời cầu hôn vô cảm của Jason, bất chấp chuyện cô thực sự không biết gì về cậu ấy, cô vẫn nghĩ cậu ấy thực sự cần cô à?” 

Victoria ngượng ngập gạt nước mắt và bẽn lẽn gật đầu. “Rõ ràng là cháu ngốc quá và thật đồng bóng khi nghĩ thế, nhưng có những khi anh ấy có vẻ thật cô đơn – những khi cháu ngắm nhìn anh ấy trong một phòng khiêu vũ đông đúc, bị người ta vây quanh- thường là phụ nữ- và cháu thấy cái cảm giác lạ lùng đó, rằng anh ấy cũng cảm thấy cô đơn y như cháu vậy. Và bác Charles cũng nói Jason cần cháu. Nhưng bọn cháu sai cả rồi. Jason muốn có một đứa con trai, chỉ đơn giản thế thôi. Anh ấy không cần cháu hay muốn cháu.” 

“Cô sai rồi,” Thuyền trưởng Farrell nói dứt khoát. “Jason đã cần một phụ nữ như cô kể từ cái ngày cậu ấy ra đời. Cậu ấy cần cô chữa lành những vết thương sâu hoắm, dạy cậu ấy làm thế nào để cho bản thân mình biết yêu và được yêu trở lại. Nếu cô biết rõ cậu ấy hơn, cô sẽ hiểu vì sao tôi nói thế.” Thuyền trưởng Farrell đứng dậy bước đến một chiếc bàn nhỏ và cầm lên một cái chai. Ông rót thứ đựng trong chai ra hai cái ly và đưa một cái cho nàng. 

“Chú kể về anh ấy cho cháu nghe được không?” Victoria yêu cầu khi ông đến bên lò sưởi và đứng nhìn xuống nàng. 

“Được.” 

Victoria nhìn vào thứ rượu whiskey mạnh, thơm lừng mà ông đưa cho nàng và đặt nó xuống trên bàn. 

“Nếu cô muốn nghe về Jason, tôi đề nghị cô uống ly rượu đó trước đã,” Thuyền trưởng Farrell nói dứt khoát. “Cô sẽ cần nó đấy.” 

Victoria nhấp một ngụm thứ nước bốc lửa đó, nhưng người đàn ông Ai len vạm vỡ nâng ly lên và nuốt ực hết một nửa ly như thể ông cũng cần phải uống nó. 

“Tôi sắp kể cho cô nghe về Jason mà chỉ mình tôi biết, những điều mà rõ ràng cậu ấy không muốn cô biết hay chính cậu ấy không kể cho cô nghe. Khi kể những chuyện này, tôi đang phản bội lại lòng tin của Jason, và cho đến thời điểm này, tôi là một trong số ít người gần gũi với cậu ấy không bao giờ phản bội cậu ấy cách này hay cách khác. Cậu ấy giống như con trai của tôi, Victoria à, vì thế tôi đau lòng khi làm điều này; tuy nhiên tôi cảm thấy bắt buộc phải để cho cô hiểu cậu ấy.” 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+