Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Một mình tôi bước đi – Chương 01 part 2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Tôi cười:
-Làm như mi là người yêu của ta không bằng. Hở ra một bước là biên thư. Miễn.
Thục yên lặng quay đi. Tôi thấy nhỏ ấy lên xe đạp đi với cái bóng thấp thoáng giữa hai dãy rào dâm bụt bông đỏ và dưới những tàu lá dừa đong đưa. Tôi lủi thủi vào nhà, bất chợt ngửi thấy mùi hoa sen trong đêm thoang thoảng.
Tôi thức dậy rất sớm, loay hoay mãi với cái va ly nhỏ và trăm thứ lặt vặt ngổn ngang. Tại sao tôi tham lam thế? Tôi chỉ muốn đem theo hết từ đôi guốc đứt quai cho tới chiếc gối nằm đẫm nước mắt mỗi đêm.
Mẹ tôi thấy vậy nói:
-Con chỉ mang theo quần áo, sách vở học, những đồ dùng thật cần thiết thôi. Còn thì phải bỏ lại. Lên đó, dì Phương sẽ mua sắm cho con những thứ khác. Mang theo làm gì cho chật chội và nặng nề?
Tôi cười buồn:
-Con còn muốn mang theo cả đôi guốc đứt. Nó làm cho con bùi ngùi khi nghĩ rằng con phải bỏ lại những gì đã gần gũi quen thuộc quá với con.
-Rõ lẩn thẩn. – Mẹ tôi chép miệng nói.
Bà đâu có hiểu tâm trạng của tôi bây giờ, đứa con gái lần đầu tiên rời gia đình về một nơi ở lạ. Những vật gì cho dù là tầm thường nhất trong ngôi nhà này cũng đầy vẻ quen thuộc trìu mến mà tôi cần có. Nếu tôi có thể hái theo những cái hoa sen dưới ao kia, tôi cũng sẽ không ngại ngùng gì mà chẳng mang đi.
Mẹ tôi nấu nước pha cho tôi ly cà phê sữa. Bà nướng lại bánh mì và bắt tôi ăn. Vừa ăn tôi vừa nghe bà nói chuyện về dì Phương. Căn dặn tôi đủ điều khi lên trên đó. Tôi nghe mà tưởng chừng mình sắp khóc đến nơi. Miếng bánh mì đang nhai bỗng nghẹn ngang cổ. Có nghe những lời dặn dò của mẹ trong buổi sáng hôm nay tôi mới biết bà thương tôi nhiều lắm. Giữa mẹ tôi và tôi, cho đến lúc này mới thể hiện được hết tình mẹ con cốt nhục. Bà nói nhiều, nhưng tai tôi lùng bùng và mắt nhòa đi. Tôi cắn môi ngăn những giọt nước mắt sắp trào ra. Thế là từ đây tôi như con chim nhỏ bay ra đời một thân một mình, xa khỏi sự chăm chút của mẹ tôi rồi sao?
Dượng Tư còn ngủ, các đứa em của tôi cũng vậy. Ngôi nhà này sáng hôm nay tự nhiên vắng lặng lạ thường. Chỉ có hai mẹ con tôi ngồi ở chiếc bàn ăn cơm dưới ngọn đèn xanh mướt. Bên ngoài có tiếng gió thổi luồn qua vườn cây, trời lành lạnh. Tôi đã sửa soạn xong, chỉ còn chờ Thục tới đưa tôi ra bến xe. Tôi nhìn quanh căn phòng lần cuối, như muốn thu hết vào trí nhớ những đồ vật sắp sửa bỏ lại. Tôi thu cả hình ảnh của mẹ tôi vào tim óc.
-Bạn con bao giờ tới?
-Dạ, chắc nó cũng sắp tới.
-Mới đầu mẹ định đưa con ra bến xe.
-Con đi một mình cũng được mà mẹ. Nhỏ bạn sẽ đưa con đi.
Mẹ tôi chép miệng:
-Ừ, như thế cũng được. Ðưa con đi mẹ cũng chẳng biết nói gì hơn. Khi nào có được nghỉ thì xin phép dì Phương về chơi với mẹ. Mấy đứa nhỏ chắc nhớ con.
Tôi cắn môi cho khỏi bật khóc. May quá, lúc đó Thục lại tới. Tôi nghe tiếng xe của nó dắt rè rè trong sân vội chạy ra mở cửa. Thục giúi vào tay tôi một gói giấy có thắt nơ hồng cẩn thận. Nó nói:
-Quà cho Phiến đó. Hãy bỏ vào va ly. Khi nào về đến trên đó hãy mở ra nhé.
Thục vào nhà chào mẹ tôi. Trong lúc đó tôi bỏ món quà cûa Thục vào valy. Không còn chỗ nào cho cái gói giấy nữa nhưng rồi, cuối cùng, tôi vẫn tìm được cho nó một góc trong bao nhiêu thứ vụn vặt riêng tư. không biết nhỏ Thục gửi cho tôi cái gì? Con nhỏ hay có những món quà bất ngờ như thế. Từ xưa tới giờ Thục vẫn hay gửi cho tôi những món quà nho nhỏ, như cây viết tôi đang có chẳng hạn, đó là một cây viết máy có khắc tên Thục. Nó làm quà cho tôi hôm sinh nhật năm mười bảy tuổi.
Thục hỏi:
-Ði bây giờ chưa mi?
Tôi nhìn mẹ tôi. Bà nói:
-Thôi con đi đi.
-Con phải chào Dượng Tư.
Mẹ tôi nhìn vào trong buồng, lắc đầu:
-Thôi để mẹ nói lại.
Tôi tới giở mùng mà nhìn lại từng đứa em cùng mẹ khác cha với mình, trong số đó có một đứa em gái tôi thương nhất. Nó còn ngủ say. Tôi cúi xuống nhè nhẹ hôn lên má nó và tự nhiên thấy ngượng với mình.
Tôi chào mẹ tôi lần nữa, rồi cúi xách chiếc va ly nhỏ đi theo Thục. Mẹ tôi đưa tôi ra cửa. Bà đứng lại trong sân. Cuối cùng bà chỉ dặn một câu được lặp đi lặp lại nhiều lần:
-Lên trên đó nhớ biên thư về cho mẹ nghe.
Tôi dạ nhỏ, đi nhanh theo Thục. Tôi không dám nhìn lại phía sau. Ở đó, hình ảnh của mẹ tôi mờ nhạt trong bóng tối. Ngôi nhà tôi đã từng sống – dù tạm bợ, trong những ngày thơ ấu. Cây trứng gà đang mùa trái, ao sen thơm ngát, khoảng sân tôi đã trồng nhiều hoa mười giờ. Tôi cắn môi cố bảo với mình: đừng khóc Phiến ạ, mi khóc là mi chùn bước. Tôi đưa tay đỡ một tàu lá chuối non khi bước qua cầu. Tàu lá sũng nước làm bàn tay tôi lạnh giá. Sương đêm còn đọng nhiều trên lá cây. Không khí lạnh gây gây mùi cỏ.
Thục ngồi lên xe. Tôi ngồi phía sau nó, va ly ôm nghiêng một bên. Nó quay lại dặn:
-Khi nào mỏi tay thì nói mình ngừng xe, đổi va ly sang tay khác.
Tôi nói:
-Không mỏi đâu. Mi chạy đi.
-Mi đem theo những gì mà xem chừng cái va ly nặng trịch thế kia?
Tôi cười buồn:
-Gần hết.
-Chỉ khéo lo. Lên trên đó mi sẽ có đầy đủ những gì mi muốn.
Ai cũng nói với tôi như thế. Nhưng biết đâu được. Những món đồ yêu dấu đầy kỷ niệm của tôi làm sao tôi bỏ lại được…Thục đạp xe ra đường. Tôi đã bỏ xa con ngõ vào nhà với những cây dừa trái đỏ, hai dãy rào dâm bụt bông đỏ thắm buông rũ xuống thành những quả chuông dễ thương. Hồ chứa nước của tỉnh lỵ nằm phía bên tay mặt tôi. Cái hồ rộng lớn, nước xanh rờn vào buổi trưa, bây giờ hãy còn chìm trong bóng tối. Phía sau tôi là phi trường, một vài khi tôi thấy những chiếc trực thăng đậu trong đó. Và hướng trước mặt tôi là bến xe. Con đường không được tráng nhựa và những viên đá xanh nhọn hoắt làm tôi ghê gai và làm chiếc xe đạp cûa Thục nhảy chồm chồm mấy lần suýt ngã. Con đường mãi tới đầu ngã ba mới có đèn. Nhưng tôi nhắm mắt cũng nhớ từng cục đá, từng gốc cây, từng ngôi nhà quen đã bỏ lại.
Thục nói:
-Sáng nay trời lạnh ghê.
Tôi cười khúc khích:
-Vậy mi có quyền…viết nhật ký nói ta đưa nhỏ Phiến đi trong một buổi sáng còn đầy hơi sương.
Thục thêm vào:
-Sương thu và gió lạnh?
-Bao giờ viết nhật ký nhớ xé ra một tờ gửi lên cho tao xem, mi nhé.
-Ở đó mà thèm xem. Thiếu gì người tán hươu tán vượn làm mi quên ta.
Tôi cười:
-Ma lem ai mà thèm tán. Tao sẽ cô đơn suốt đời để gọi là chung thủy với mi đó Thục ạ!
-Nghe tin mi…có bồ, chắc tao nhảy xuống sông tự tử. Hay qua Cồn Phụng ăn chén cơm chay, uống nước sông giải oan lời thề.
-Á, à nhớ qua thăm hàng gỏi cuốn bên đó giùm tao.
-Bây giờ có nhỏ nào rủ qua đó chụp hình ta nhớ mi chết thôi. Nụ cười của mi đó, chiếc răng khểnh đâu bẻ đưa đây cho ta làm kỷ niệm.
Hai đứa cười vang. Chỉ khi tới ngọn đèn đầu đường tiếng cười mới im được. Cứ vậy đi Thục. Hãy nói với nhau những chuyện vui, chọc cho nhau cười. Bây giờ mà nói chuyện buồn và hai cái mặt đưa đám buổi sáng thì chỉ có nước…khóc mà thôi.
Thục nói:
-Mi đi chuyến sau để hai đứa còn đứng với nhau thêm một chút nữa chứ?
Tôi gật đầu.
Thục nói:
-Vào quán ăn phở.
-Ăn sáng rồi. Mẹ bắt ăn. Nhưng mi mời chẳng lẽ ta từ chối. Nhưng ăn hủ tiếu Mỹ Tho đi, kẻo lên đó thèm bắt nhớ.
Hai đứa vào một ngôi quán bên cạnh bến xe. Còn sớm nên quán chỉ lưa thưa vài người đàn ông đạp xích lô ngồi nhấm nháp cà phê, tán gẫu, vẻ nhàn hạ thong thả.
Thục dựng xe ngoài cửa. Tôi xách va ly theo nó đi vào trong. Chúng tôi thích ngồi chiếc bàn trong góc quán. Ở đây đặc biệt chỉ có hủ tiếu Mỹ Tho. Thỉnh thoảng bọn tôi vẫn rủ nhau ra đây ăn. Cả bọn bao quanh một chiếc bàn tròn lớn, những cái miệng đua nhau nói, những bàn tay giành giựt mấy dĩa giá sống, rau cần, ngò tây…con gái họp lại với nhau đúng là cái chợ, nhưng tách riêng rẽ từng đứa một thì ngậm im như tảng băng trôi. Giã từ Lê Ngọc Hân, những đứa bạn nhỏ áo dài trắng, guốc gỗ kéo lê trên đường, những quán ăn thường lui tới, nơi nào có gì ngon, lạ, những chủ nhật lang thang trong vườn hoặc xuôi đò sang Cồn Phụng. Những giờ nghỉ bất thường của một ông giáo sư nào đó, cả bọn kéo nhau vào vườn ông Khánh, một sở thú bỏ túi, nhìn những con thú nuôi trong chuồng, nhìn hoa kiểng, cây trái. Những buổi tối đi ăn chè về ngang một cây vú sữa trĩu cành, cả bọn tìm cách hái trộm chia nhau ăn, nói cười rộn rã. Học trò tỉnh lỵ đó. Thời con gái của tôi đã vang những bước chân nơi đây, những mùa mưa đi qua, những chiều nắng muộn. Áo trắng qua đường thắp sáng những khu phố đìu hiu, quạnh quẽ. Bạn bè của tôi ở Lê Ngọc Hân chắc sẽ nhớ tôi từng ngày và tôi cũng từng ngày nhớ về nơi đó.
Thục bỗng nói:
-Mi đi, nhóm mình chắc cầm đèn đỏ mọi môn. Cho rã là vừa.
-Ðừng quan trọng hóa một người như vậy, nhỏ ạ.
-Không ai ăn nói khôn khéo, có duyên như mi để bắt tụi Nguyễn Ðình Chiểu mua báo xuân của tụi mình nữa.
-Nhỏ Phúc.
-Thiếu mi là thiếu tất cả. Mi là linh hồn của lớp, của trường mình.
-Trời ạ, sáng nay mi thổi bay ta lên cao như cái bong bóng màu vậy?
-Thật đó. Nhiều cái mất mát chứ không phải chỉ một chỗ ngồi bỏ trống.
-Sẽ có nhỏ khác thế vào. Rồi thành bạn thành nhóm. Biết đâu nhỏ khác dễ thương hơn ta.
-Không và không bao giờ có nhỏ nào dù dễ thương đến đâu thay thế được mi, Phiến ơi.
-Làm ta cảm động quá đi Thục ạ.
Hai đứa cắm cúi ăn để khỏi phải nghĩ ngợi lung tung. Tôi không đói nên chỉ ăn qua loa rồi gác đũa. Thục nhìn tôi, hỏi uống gì, tôi nói chanh muối làm nó có vẻ ngạc nhiên, nhưng rồi nó cũng gọi hai ly chanh muối cho tôi và nó. Ngồi nhăn nhăn cái vỏ chanh nâu nâu với vị đắng nơi đầu lưỡi(tôi nghĩ thầm rằng mình cũng sắp sửa bỏ đi những ngày tháng êm đềm mật ngọt đang có để lao vào chuỗi ngày cay đắng sắp tới). Ở thành phố đó tôi sẽ là con bé lơ ngơ, quê mùa chưa biết gì. Trong ngôi nhà đó tôi hoàn toàn xa lạ ngỡ ngàng. Phải mất bao nhiêu ngày để làm quen? Rồi những đứa bạn mới của tôi ở trường. Những giáo viên lạ, những con đường đi, về cả chỗ ngồi, khung cửa lớp? Tôi luống cuống nghĩ tới chuyện mới mẻ ấy. Quả thật, đời sống từ hôm nay đối với tôi đã trở thành mới mẻ xa lạ.
-Nghĩ gì mà thừ người vậy Phiến?
-Ta đang nghĩ không biết trường mới có đẹp bằng trường mình không?
-Chắc chắn là đẹp hơn rồi.
-Nhưng có dễ thương được như trường mình không?
-Rồi mi cũng sẽ thương nó như đã thương Lê Ngọc Hân.
-Không. Nếu có thương thì tình thương đó sẽ khác. Hai tình thương ở hai ngăn tim.
-Anh Thường bảo trường đó đẹp lắm. Con gái ở đó nổi tiếng.
Bây giờ tôi mới nhớ ông anh họ của Thục. Ông ta tên Thường, cái tên…thường như thế mà tôi lại không nhớ được.
Tôi nheo mắt hỏi:
-Ông anh của mi sắp ra trường chưa?
-Hai năm nữa. Hiện giờ ông ấy đã đi thực tập ở các bệnh viện. Coi chừng hôm nào mi cảm gió phải vào nhà thương sẽ gặp ổng.
-Ông ấy mà thành bác sĩ kể cũng lạ lùng như chuyện thần tiên.
-Mi chê ông Thường à?
-Không phải chê nhưng cái nghề thầy thuốc có vẻ không hợp với ổng.
-Chứ mi bắt ổng làm nghề gì?
-Cũng có một chữ sĩ đằng sau nhưng không phải là bác sĩ.
-Ca sĩ à?
-Không. Thi sĩ hay văn sĩ. Ông Thường trông ngẩn ngơ con cá vàng quá. Tao gặp ông ta một lần…Này Thục, ổng bốn mắt phải không?
-Mi nhớ tài quá. Nhớ rõ vậy còn làm bộ hỏi. Thôi nhỏ ơi. Có gì ta giúp cho.
-Xàm.
-Ta đã có ý định biên thư cho ông Thường nhờ săn sóc cho mi đó. Chắc là mi sẽ cảm thấy bơ vơ nơi xứ người?
-Nhưng không đến nỗi cần tới ông anh họ của mi giám hộ đâu.
-Mặc kệ. Ta vẫn cứ nhờ. Khi nào được thư mi là ta sẽ biên thư cho ông ấy ngay. Hứa hẹn một ngày đẹp trời anh chị gặp nhau mà không hiểu…tại sao. Yên chí, đừng có ngạc nhiên quá lắm.
Tôi không nói gì thêm chỉ cúi nhìn chiếc đồng hồ cũ kỹ mẹ tôi cho. Sáu giờ kém hai mươi. Tôi nói với Thục:
-Ði thôi, muộn rồi. Ta sợ phải nhìn thấy trời sáng.
Thục đồng ý, nó gọi người tính tiền rồi đứng lên với tôi. Hai đứa ra chỗ chiếc xe đang sửa soạn chạy. Một vài người ngồi trên đó. Thục dựng xe đạp chạy vào mua cho tôi mấy gói kẹo chuối, nó bắt tôi phải cầm lấy. Ngượng ghê, nó cứ làm như chị tôi không bằng. Nó còn mua vé xe cho tôi nữa. Chiếc xe xanh. Người lơ xe chỉ chỗ cho tôi ngồi nhưng tôi cứ đứng im một chỗ nói chuyện với Thục. Một lúc, xe đủ người, sắp chạy tôi phải lên ngồi. Bây giờ chỉ còn mình Thục đứng dưới đất, ngoài cửa xe. Ánh đèn soi nghiêng gương mặt nó đẫm nước mắt. Tôi biết, Thục khóc, tôi phải vờ cúi xuống soát lại mấy bao kẹo Thục cho để khỏi phải khóc theo. Nhưng nước mắt tôi cũng ứa ra. Xe chạy. Thục hấp tấp dặn với theo với giọng mềm nước mắt:
-Nhớ biên thư về liền nghe nhỏ.
Tôi gật đầu đáp lời Thục. Chiếc xe lao ra khỏi bến. Tôi không dám nhìn lại phía Thục nên không biết nó lủi thủi đạp xe về hay chưa?
Tôi sợ người khác nhìn thấy mình khóc nên vội lấy kính râm ra mang vào. Trời rựng sáng, hàng cây bên đường rõ dần với những bông hoa đỏ. Những ngôi nhà còn thiếp ngủ trong sương. Xe qua cầu, rời ranh giới tỉnh lỵ. Tôi nghe những cơn gió mạnh thổi lộng vào xe, đùa mái tóc tôi qua bên người lính ngồi hút thuốc bên cạnh. Tôi hơi nghiêng đầu dựa vào cửa xe hình dung ra mẹ tôi ở nhà, rồi dượng Tư và những đứa em. Sau đó là hình bóng Thục đang lặng lẽ một mình đạp xe trở về nhà bằng con đường cũ, giờ đã không còn tôi.
Giọng nói của người lính làm tôi giật mình:
-Tại sao cô khóc?
Tôi lắc đầu, cười nhẹ rồi quay vội đi vì sợ phải trả lời. Xe ra quốc lộ, nó chạy thật nhanh. Tôi thấy lờ mờ những cánh đồng, những hàng cây, những ngôi nhà lờ mờ hiện ra rồi mất hút.
Bến xe Sàigòn hiện ra trong mắt tôi dưới màu nắng chói chang. Chiếc xe vào chỗ đậu. Tôi xuống theo mọi người. Một cơn chóng mặt nhỏ làm tôi lao đao chấp chới mất mấy phút mới khỏi. Một người đàn ông đạp xích lô tiến tới ra dấu hỏi. Tôi không biết từ bến xe về đường Tú Xương có xa lắm không. Người đạp xích lô có đạp nổi không. Dù sao, đi xích lô đạp tôi cũng quen hơn là các loại xe khác. Mỹ Tho chỉ toàn xích lô đạp, gần như không có một chiếc taxi nào. Ở đó đi xích lô đạp thật thú, vì đường gần, lại được bóng me hai bên che mát chứ không bị nắng chói chang như ở đây.
Người lính lúc nãy cũng hỏi tôi:
-Cô đi về đâu?
Tiện dịp, tôi cười, hỏi luôn:
-Ðây về đường Tú Xương xa hay gần, ông?
-Xa. Cô phải đi taxi mới được.
Rồi người ấy cười, hỏi thêm:
-Cô mới lên lần đầu à?
Tôi xấu hổ không dám trả lời. Gần mười chín tuổi, ra vẻ người lớn mà không biết Sàigòn là chốn nào, quả thật tôi quê hết sức. Nhưng ký ức trong tôi về một hai lần theo mẹ lên chơi nhà dì Phương cũng không giúp tôi nhớ gì hơn ngoài hình dáng ngôi nhà, mà có thể bây giờ đã đổi khác hết. Còn Sàigòn đối với tôi là một thành phố quá rộng lớn. Những con đường dài mút mắt, tôi như bị rơi vào trong đó với cảm tưởng mình bé nhỏ, lạc lõng như ngày xưa. Mẹ tôi vẫn thường nói: đường đi ở trong miệng mình. Tôi không sợ lắm, nhưng vẫn phải nhận rằng có chút bối rối khi nghe người lính hỏi tôi câu đó.
-Tôi đón cho cô một chiếc taxi nhé?
Và người lính ấy đón cho tôi một chiếc taxi thật. Ông ta nói với người tài xế lúc tôi leo lên xe ngồi:
-Chạy về đường Tú Xương.
Rồi người lính cười thiện cảm, hỏi tôi:
-Cô có biết nhà không?
Tôi hấp tấp gật đầu và cũng hấp tấp nói cám ơn ông ta trước khi xe vụt chạy. Tôi ngồi nhìn ra hai bên đường. Khu bến xe đã ở lại phía sau. Bây giờ xe đang chạy trên một con đường rộng lớn, một chiều. Tôi hơi chóng mặt vì người và xe cộ ở đây quá đông. Nhà cửa thì san sát và tiếng động ồn ào nữa. Cái nắng chói chang, nhưng đồng hồ còn kém mười phút nữa mới chín giờ. Tôi tới Sàigòn vào buổi sáng. Giờ này rất nhiều người còn đang ngủ, nếu họ không bận việc. Tôi ngồi nhớ lại vị trí ngôi nhà của dì Phương, số nhà tôi có biên vào mảnh giấy nhỏ để hờ khi mình quên. Nhưng làm sao tôi có thể quên một việc quan trọng như vậy.
Ông tài xế quẹo loanh quanh mấy ngã đường, tôi cố tìm đọc tên đường nhưng không làm sao đọc được vì xe chạy quá nhanh. Một lúc, ông ta nói:
-Ðây là đường Tú Xương. Khi nào tới nhà cô nói tôi ngừng nhé?
Nghe vậy, tôi lóng ngóng nhìn ra hai bên đường, một lúc, tôi biết số nhà của dì Phương ở bên tay phải. Và tôi cũng nhìn thấy tấm bảng số ấy ở trước mặt mình. Tôi lật đật nói với ông tài xế:
-Cho xuống đây, bác ơi.
Chiếc taxi dừng lại đúng ngay cổng. Tôi bước xuống, đặt chiếc va ly dưới chân, lấy tiền trả cho ông tài xế. Chiếc xe khuất ở đầu đường tôi mới quay nhìn cánh cổng đóng kín. Ngôi nhà vẫn như trong trí nhớ của tôi, chỉ khác, đám hoa giấy dường như đã um tùm hơn, nó leo cả ra ngoài những song sắt rào và dường như không được cắt tỉa ngay ngắn. Tôi ngần ngại một lúc rồi đưa tay ấn nút chuông điện. Tôi không phải chờ đợi lâu, ở trong nhà đã có người đi ra phía cổng. Có lẽ đấy là người giúp việc, chị ta nhìn qua cửa hỏi:
-CÔ tìm ai?
Tôi mỉm cười, hỏi:
-Dì Phương có nhà không chị? Tôi là cháu của dì ở Mỹ Tho lên.
Chị nói:
-Bà đi vắng rồi. Chỉ có cô Thư và cậu Huy ở nhà.
Vừa nói chị vừa mở cánh cửa nhỏ bên cạnh cho tôi bước vào. Tôi thoáng trông thấy Thư ra đứng trước thềm. Thư là con gái lớn của dì Phương, chị của Huy. Hình như Thư nhỏ hơn tôi một tuổi. Chẳng biết nó còn nhớ tôi không.
Tôi theo chị người làm đi vào, qua vuông sân rộng. Bước chân của tôi ném trên sỏi không giấu được nỗi ngại ngùng bối rối. Thư cũng nhìn tôi, con nhỏ đẹp quá và khác xưa nhiều quá. Nó mặc bộ đồ ngủ màu hồng có những cái hoa trắng lớn, trên tay có cầm cuốn sách.
Chợt Thư reo lên:
-A, chị phiến. Phải chị Phiến không?
Tôi mỉm cười với nó, gật đầu. Thư nhảy xuống thềm nắm lấy tay tôi. Nó cười khúc khích:
-Trời ơi, chị lạ ghê, nhìn mãi một lúc mới nhận ra. Sao chị lên chơi mà không cho hay trước vậy?
-Tại đi gấp quá không cho hay kịp.
-Chị vào nhà đi. Mẹ Thư đi vắng trưa mới về. Ở nhà chỉ có mình Thư và thằng Huy.
Chị người làm định xách va ly cho tôi nhưng tôi giành lấy. Thư dắt tôi vào nhà. hai đứa ngồi trong phòng khách. Thư nói:
-Tưởng cũng một tuần nữa chị mới lên chứ? Mẹ Thư có nói chị sẽ lên ở trên này. Trời ơi, tụi em mừng ghê. Có thêm chị thì vui biết bao nhiêu. Ở nhà chỉ có hai đứa nhiều khi buồn ghê gớm.
Tôi ngó quanh căn phòng khách sang trọng, rộng gấp năm lần ngôi nhà của dượng Tư. Chị người làm mang nước lên. Tôi không khát lắm nhưng vì Thư tôi cũng uống một ngụm.
Thư hỏi:
-Chị đi chuyến mấy giờ mà lên sớm quá vậy?
-Sáu giờ.
-lúc đó Thư còn ngủ khò. Sao không có dì cùng lên?
-Mẹ chị bận. Bà ít khi đi đâu xa được.
-Phải có dì cùng lên chắc là vui hơn nữa. Chắc dì có thêm nhiều con, Thư chẳng biết gì hết.
Tôi cười gượng:
-Chị có một lũ em đông như bầy chim. Mẹ chị phải quây với chúng suốt ngày như cái chong chóng.
-Tội nghiệp dì ghê. Chắc dì già lắm nhỉ?
-Có lẽ.
-Lâu quá Thư không gặp dì.
-Bây giờ Thư lớn và xinh quá. Chắc mẹ chị có gặp cũng nhìn không ra.
-Chị nhìn ra không?
-Ngờ ngợ, nhưng sau đó thì nhận ra ngay.
Thư cười giòn, nó lật cuốn sách nhưng không nhìn vào. Tôi bối rối không biết nói gì thêm hơn là ngồi nhìn Thư chờ đợi. Một lúc Thư nói:
-Bây giờ chị Phiến vào phòng Thư để va ly ở đó, thay quần áo. Trưa mẹ về sẽ tính. Thư mở nhạc cho chị nghe nhé?
Thư dắt tôi về phòng nó. Căn phòng thật đẹp, đầy đủ tiện nghi gần như không thiếu một thứ gì. Tủ áo, tủ sách, bàn học, bàn phấn. Máy nghe nhạc. Chiếc giưòng nệm trải drap trắng tinh. Cái tủ gọn gàng xinh xắn để ở góc phòng, trên đầu tủ lạnh là chiếc máy ti vi cỡ nhỏ. Thư chỉ cho tôi phòng thay đồ. Nó hỏi:
-Chị thích ngh nhạc gì nhỉ?
-Nhạc tiền chiến.
-Còn nhạc ngoại quốc?
-Nhạc tình cảm êm dịu.
-Chị không ưa nhạc kích động à?
-Không thích lắm.
Thư khoe:
-Thư có đủ hết.
Và nó đi thay vào một băng nhạc tiền chiến cho tôi nghe. Cuốn băng này thu lại chương trình nhạc chủ đề của Ðài phát thanh vào những tối thứ năm mà tôi và nhỏ Thục vẫn thường nghe mê đến nỗi quên học bài. Giọng người xướng ngôn viên nhẹ, êm, ngọt ngào tôi thích nhất, bây giờ lại được nghe bằng một máy nghe nhạc tối tân không một tiếng rè dù nhỏ như trong radio, lại càng trở nên thu hút và làm tôi sung sướng như sống trong một thứ hạnh phúc. Ðây là cuộn băng thu lại những bài hát trữ tình, được nhiều người yêu thích của một tác giả nổi tiếng chuên viết tình ca. Kể ra nhỏ Thư cũng sành nghe nhạc, biết chọn và biết thưởng thức. Nó làm tôi hài lòng và thoải mái khi nằm thong thả trên chiếc giường rộng êm ái thơm nhẹ mùi nước hoa của nó.
Thư bỗng nói:
-Quên nữa. Phải gọi nhóc Huy sang cho nó biết chị lên chứ. Mấy hôm nó nhắc chị mà không hiểu nó có nhớ không nữa. Cái thằng đó là vua đãng trí. Ba nói sau này nó sẽ là nhà thông thái. Nhóc Huy ức lắm. Chị xem nó giống y như…một nhà hiền triết.
Thư cười bỏ đi. Một lúc, có cả Huy vào. Tôi ngồi dậy bối rối vuốt lại mái tóc khi Thư giới thiệu. Huy lúng túng nói gì đó tôi không nghe rõ. Cậu bé đỏ mặt chào tôi, lớ ngớ một chút rồi lẻn mất. Thư cười giòn nói:
-Nó mắc cỡ. Nó như con gái, chị thấy không?
Tôi nói:
-Nó cũng lớn quá. Gặp ngoài đường chắc chị nhìn không ra đâu.
-Coi hiền vậy chứ đi chơi ghê lắm. Gồ ghề nhất nhà đấy. Ba Thư la hoài. Nó có mấy đứa bạn “quái chiêu” dễ sợ.
-Anh chàng để tóc dài quá. Thêm cặp mắt kiếng cận to ơi là to. Nước da trắng xanh, trông như là con gái.
-Nhà hiền triết Ai Cập đấy.
Tôi và Thư cùng cười. Thư nằm xuống bên cạnh tôi. Sự thân mật của nó làm tôi đỡ ngượng khi nằm trên một chiếc giường lạ. Nó bỗng hỏi tôi:
-Chị thích phòng Thư không?
Tôi gật đầu. Thư nói:
-Coi đầy đủ tiện nghi đấy. Nhưng có lúc Thư chán tất cả. Nhiều khi chỉ muốn bỏ nhà đi.
Tôi thấy run sợ trước ý nghĩ của Thư. Quả thực từ xưa tới giờ, sống trong ngôi nhà của dượng Tư, tuy tủi thân ghê gớm nhưng chưa bao giờ tôi có ý định bỏ nhà đi. Tôi quay nhìn sang đứa em họ. Tôi ngẫm nghĩ điều gì đã xui Thư có ý định đó. Thư còn bé quá, sống trong một ngôi nhà sang trọng, được một căn phòng riêng tiện nghi như thế này, tôi nghĩ nó phải sung sướng. Ít ra nó sung sướng hơn cả Thục.
Có tiếng chuông reo ngoài cổng. Thư nhỏm dậy ngó qua cửa sổ nói:
-Có lẽ mẹ Thư về đấy.
Tôi lại cuống quít khi nghĩ chút nữa đây sẽ gặp dì Phương. Quả thật tôi đã xa lìa tỉnh lỵ Mỹ Tho êm đềm nhỏ bé của tôi rồi. Giờ đây tôi đang ở trong một ngôi nhà lạ. Tất cả trước mắt đều xa lạ. Tôi bỗng nhớ đến mẹ tôi và ứa nước mắt. Tôi thật sự xa mẹ rồi sao?

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+