Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Một mình tôi bước đi – Chương 03 part 2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tôi chào mấy nhỏ bạn mới. Uyển Nhi theo tôi băng qua đường, tới chỗ xe đậu mới chịu để tôi lên xe. Tôi cười với Uyển Nhi một nụ cười thật tươi. Nhỏ ấy giơ tay vẫy tôi và hẹn buổi học ngày mai. Thư đóng cửa xe. Bác tài xế cho xe chạy. Con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm rợp trong màu áo trắng Trưng Vương. Những tốp đi với nhau xe đạp hoặc xe gắn máy. Tiếng cười đùa ầm ĩ với nhiều giọng nói, nhiều nét mặt. Con đường nhiều bóng mát nhưng cũng óng ánh màu nắng.
Thư mặc đồng phục của trường. Chiếc rốp xanh đậm gấp nhiều pli. Áo sơ mi ngắn tay trắng, tên thêu chỉ xanh nơi ngực áo. Nhỏ cười hỏi tôi:
-Sao chị Phiến, vui chứ?
Tôi nói:
-Vui lắm. Có mấy đứa bạn mới rất dễ thương.
-Chúng nó có…ăn hiếp chị không?
-Không. Tụi nó làm quen với chị, thật vui.
-Mấy nhỏ vây lấy chị lúc nãy đó hả?
-Ðó. Nhỏ Uyển Nhi theo chị sang đường.
Thư dúi cho tôi một cái kem ốc. Tôi cười, thoáng ngạc nhiên nhưng cũng cầm lấy. Hai đứa vừa ăn vừa nói chuyện. Kem làm răng tôi mát tê. Xe có máy lạnh nên cửa kiếng quây kín. Tôi chỉ thấy bóng nắng chói chang trên đường khi xe quẹo vào con đường lớn. Không hiểu sao khi ngồi trên một chiếc xe như vầy tôi lại bối rối, ngượng ngập trước đám bạn mới.
Tôi hỏi Thư:
-Về nhà hả?
-Ghé trường đón nhóc Huy.
Trường của Huy nằm trên đường Cường Ðể cạnh Văn Khoa và Dược. Ngôi trường đúng như tên gọi của nó, có thật nhiều cây trồng làm mẫu. Tôi thấy Huy băng qua đường, Huy cầm trong tay cái cây con đang ươm trong cái giò lá có phân. Huy định mở cửa sau lên, nhưng Thư quây kính hét:
-Mi ngồi băng trước. Con trai không chen vào chỗ con gái.
Và Thư quây kính lên. Huy tiu nghỉu mở cửa trước lên ngồi cạnh bác tài xế. Thư hỏi:
-Mi đem cái cây đó về làm gì vậy?
-Trồng.
-Tết…Marốc mới sống nổi.
-Nghề của Huy mà.
Thư chìa cho Huy cây kem. Nó sáng mắt chộp lấy và cười duyên:
-Chị Thư điệu quá ta. Ðang khát nước có kem là nhất.
-Thương mi lắm mới để dành, không thì xơi hết rồi.
-Mai mốt cái cây này nó lớn, chị sẽ thấy khối anh chàng leo cây vào nhà mình.
Thư cười:
-À, triết lý. Biết rồi, nhà hiền triết Ai Cập.
Huy đỏ mặt im thin thít. Tôi mỉm cưởi vì sự đùa nghịch vô tư của chị em Thư. Như vậy là nõi lo sợ của tôi trong ngày đầu vào ngôi trường mới đã trôi qua. Tôi vui mừng nhận thấy trong sự thay đổi của mình ngấm ngầm mang chút hạnh phúc. Ít nhất, tôi cũng đã ra khỏi nhà của dượng Tư, ra khỏi nỗi bất hạnh của đứa con gái không cha. Tôi không bằng lòng với hiện tại của tôi đâu, nhưng dù sao sống với dì Phương, tôi cũng thấy một đời sống thoải mái hơn, tôi đã tin tưởng vào việc học của mình. Tôi sẽ không bỏ dở nó nửa chừng. Tôi bắt đầu nuôi hy vọng. Tôi biết cuộc đời tôi bắt đầu từ phút này, tương lai nằm trong tay tôi. Tôi có đánh mất nó không là do sức chịu đựng và sự khôn khéo nơi mình. Không ai mang tương lai tươi đẹp cho mình cả, nhất là tôi, một đứa con gái nghèo khổ bất hạnh, tôi phải tự làm lấy đời tôi bằng một chút may mắn nào đó còn có được trong đời.
-Chị được xếp ngồi ở đâu?
-Ðầu bàn thứ hai, may quá, chỉ sợ mình ngồi sau chót.
Và tôi kể lại cho Thư nghe chuyện ông thầy Văn. Con nhỏ cũng cười bò. Tôi hình dung lại những gương mặt bạn bè mới. Những Uyển Nhi, Thanh Trà, Sơn Ca, Hồng Mai, Kim Uất, Tưởng Phố. Tôi thấy nôn nóng buổi học ngày mai.
Về tới nhà tôi nhận ngay ra sự khác lạ, dãy rào được cắt xén gọn ghẽ, bằng phẳng. Mùi lá cỏ bị dập gãy lẫn với mùi đất ẩm mới tưới nồng nàn quá. Dượng Quí cũng đã về. Mỗi đứa vào phòng của mình. Nghỉ một chút được chị Cúc gọi ra ăn cơm.
Bữa cơm hôm nay có đủ mặt mọi người. Dượng Quí, dì Phương,Thư, Huy và tôi. Bác tài xế đã về nhà chiều mới trở lại. Tôi mời dượng Quí và dì Phương ăn cơm, dượng cười hỏi tôi:
-Ði học vui không?
Tôi đáp:
-Dạ vui.
-Có gì trở ngại cho dượng biết nhé.
Tôi gật nhẹ. Dì Phương cũng hỏi thăm tôi qua loa, rồi mọi người bắt đầu ăn. Bữa ăn thật lặng lẽ. Tôi thôi trước nhất và bỏ về phòng.
Một lúc, Thư vào. Nó ngồi cạnh tôi, nói:
-Ông bà cãi nhau.
Tôi ngạc nhiên:
-Lúc nãy chị đâu thấy gì?
-Ngấm ngầm đó. Bây giờ đang cãi nhau kịch liệt trong phòng riêng.
-Chuyện gì nhỉ?
-Có trời mà biết được.
Tôi hỏi:
-Có nghiêm trọng không?
-Bao giờ cãi nhau cũng nghiêm trọng hết.
-Dượng có hay đánh dì?
-Ít lắm. Gần như khôngg có. Chỉ cãi nhau rồi mạnh ai nấy bỏ đi.
-Cãi nhau thì buồn quá.
Thu rơm rớm nước mắt:
-Mỗi lần cãi nhau ông bà bỏ đi. Thư và nhóc Huy ở nhà buồn muốn chết. Sau đó hai đứa cũng tìm cách ra khỏi nhà luôn. Ngôi nhà mênh mông này chỉ còn một mình chị Cúc.
Tôi cũng đã từng chứng kiến những trận cãi nhau của dượng Tư và mẹ tôi. Mỗi lần uống rượu say, dượng Tư lè nhè chửi bới, đánh đập mẹ tôi, xung quanh đó là những đứa em kêu khóc. Tôi không khóc nhưng trí óc lơ láo như không thuộc về mình nữa. Tôi nằm một xó hay bỏ chạy tới nhà Thục. Chỉ khi đó tôi muốn khóc, khóc ngon lành với Thục.
-Thư sợ lấy chồng, lấy chồng hay cãi nhau quá.
Tôi cười:
-Thật không?
-Thật. Bởi thế nên Thư không thèm có bồ.
Tôi không nghe tiếng cãi nhau của dì Phương và dượng Quí. Nhưng lúc sau tôi thấy dượng hối hả lái xe đi. Thư đứng ở cửa sổ và nói:
-Ổng đi ít nhất là hai ngày mới về.
-Lần nào cũng vậy sao?
-Có khi cả tuần lễ. Không biết đi đâu. Má phải đi tới những nơi quen biết tìm. Không gặp. Cuối cùng mới nhận được điện tín của ổng ở tận…Ðà Lạt, báo tin sắp về mới buồn cười.
Tôi cười hỏi Thư.
-Mỗi lần cãi nhau Thư theo phe nào?
-Thư trung lập. Không theo ba mà cũng không theo má.
-Nhóc Huy?
-Nó trầm ngâm. Có trời mới biết nó nghĩ gì. Nhà hiền triết Ai Cập mà chị.
-Chị cũng sợ cãi nhau lắm. Sau này nếu có chồng chị sẽ nhất định không cãi nhau.
-Biết đâu sao này lấy chồng chị sẽ trở thành một bà chằn lửa?
Thư cười, tôi cũng cười. Ừ biết đâu đó. Con gái có chồng là thay đổi hoàn toàn. Tôi không thể hình dung ra tôi ở ngày mai ấy. Nhưng câu nói của Thư làm tôi thấy xao xuyến một chút.
Thư chép miệng:
-Buồn quá.
-Ngủ một giấc, thức dậy sẽ quên hết.
-Chị có thích đi bơi ở hồ tắm không?
-Trời ơi, chi mà đi bơi? Phơi nước da như thế này cho người ngắm, kỳ chết.
Thư vung tay:
-Nhiều đứa mê nước da như chị lắm.
-Nhưng chị chưa bơi ở hồ tắm bao giờ, làm sao dám? Mắc cỡ chết.
-Nhưng sẽ quen.
-Chị không quen nổi đâu.
-Ði một mình Thư cũng chán lắm.
-Chị đến đó chơi thôi nhé, nhìn Thư bơi. Cho chị đứng trên bờ.
Thư cười khanh khách, nó lắc đầu:
-Như vậy thà chị đừng đi còn hơn.
-Thôi ngủ một giấc đi, dậy sẽ tính. Bây giờ chỉ mới là buổi trưa.
-Chị làm gì?
-Cũng thử ngủ một chút. Hay soạn bài.
-Em nằm đây với chị.
Con nhỏ nhảy lên giường tôi và bắt tôi nằm cạnh nó. Bây giờ tôi thấy Thư như đứa trẻ con. Gương mặt Thư trong lúc nằm nhìn lên trần nhà, trông hồn nhiên và trong sáng làm sao. Tôi thấy thương nó và không hiểu mình phải làm gì. Một lúc Thư ngủ thiếp đi trong một giấc ngủ dễ dàng. Tôi rón rén trở dậy, vào phòng rửa mặt và tới ngồi trước bàn học. Nhưng tôi không học được chữ nào. Mắt tôi dán chặt cùng ánh nắng ngoài vườn. Những chùm hoa đỏ trên màu xanh cây trước con dường ngang nhà. Tiếng chim tíu tít trong các khóm cây trong vườn. Dãy rào mới cắt tỉa bằng phẳng. Tôi nghĩ lung tung chuyện cãi vã của vợ chồng dì Phương. Hai ông bà coi hạnh phúc vậy mà cũng có lúc cãi nhau ư? Tôi tưởng chỉ ở những gia đình túng thiếu, lo lắng về sinh kế mới thường xảy ra chuyện cãi nhau giữa hai vợ chồng. Như gia đình của mẹ tôi đó. Tôi đã sống trong không khí nặng nề và nhìn xem thảm kịch ấy thường xuyên. Mẹ tôi bây giờ ra sao? Tôi đã viết hai lá thư về cho mẹ tôi và chờ đợi thư trả lời. Có thể bà không có thì giờ để trả lời thư. Hoặc cũng không có gì để nói thêm. Coi như tôi đã ở yên trong một nơi chốn mà mẹ tôi mong ước. Và ở đó, bà vô cùng yên tâm. Tôi đã là con chim rời khỏi tổ. Tôi muốn khóc khi nhớ đến mẹ tôi và những gì bà phải chịu đựng thêm trong ngôi nhà đó. Nhưng tôi biết mẹ tôi không khổ như tôi. Ít nhất, bà cũng đã chọn lựa, và bà có những đứa con để thương yêu. Dưới mắt bà tôi đã lớn. Nhưng một đứa con gái chưa chồng dù bao nhiêu tuổi vẫn không thể là người lớn nếu sống xa mẹ. Nhưng như thế mà tôi đã lớn phải lớn thêm.
Có lẽ dì Phương đã ngủ trưa. Ngôi nhà vắng vẻ quá. Không một tiếng động nào. Không một bước chân. Mỗi người ở trong phòng riêng của mình. Quái lạ, trưa nay tôi không buồn ngủ. Nếu ngay bây giờ tôi có thể ngủ được, chắc sau đó sẽ có một buổi chiều yên tĩnh, thoải mái hơn, đến với tôi. Nhỏ Phiến ạ, cái đau của mi đó, đừng bắt nó vẩn vơ nhiều kẻo uống thuốc không kịp.
Tôi bỏ đi ra ngoài. Vườn cây có những khoảng bóng mát. Tôi đi dạo qua các khoảng cây nghe những chiếc lá đung đưa nhè nhẹ và nghe những bước chân mình vang trên sỏi. Những con ve ở trên cây cao bên ngoài con đường kêu râm ran, một âm thanh buồn rười rượi với một buổi chiều sắp tới. Những chiếc hoa đỏ nở bung cánh phơi mình trong nắng báo hiệu mùa hè sắp tới rồi chăng? Tôi ngước nhìn lên một trái phong đu theo gió cuốn lên trời, hay dạt về phía xa mất hút. Bóng tôi ngả trên mặt cỏ mịn, tôi muốn nằm ở đây, dưới những bóng lá để nhớ tưởng những buổi trưa trong vườn nhà dượng Tư, cây trứng gà sai trái chín và cho bóng mát lớn quanh chiếc võng kẽo kẹt của tôi. Ôi hình bóng ấy êm dịu quá. Bây giờ tôi mới biết những cái đó trong tay mình sắp sửa trở thành nỗi nhớ tiếc khôn nguôi.
Huy đi ra từ lúc nào. Nó hỏi tôi từ phía sau lưng làm cho tôi giật mình:
-Chị Phiến không ngủ trưa à?
Tôi quay lại cười:
-Chị ít ngủ trưa.
-Bà Thư thì trưa nào cũnng đánh một giấc tới chiều.
-Ngủ một chút cũng tốt. Không ngủ được chị mới đi loanh quanh ngoài vườn.
-Huy cũng chịu. Không ngủ được. Bây giờ có thể chui vào ciné nhỉ?
-Sao không? Huy có quyền mà.
-Ði một mình chán ngấy. Nhiều khi lầm lũi vào rạp mới hay phim này mình xem rồi. Ðành nằm ngủ khoèo bù lại tiền mua vé.
Tôi cười:
-Dẹp bớt cái tánh đãng trí đi.
-Vẫn cứ quên luôn.
-Chị muốn quên nhiều thứ mà vẫn cứ nhớ. Phải đổi được với Huy thì thú vị biết mấy.
Huy cười cười cười, nó đu quanh một thân cây. Cặp mắt kiếng của nó nặng quá, có những đường vòng trông đến nhức đầu, làm tôi nhớ đến đôi mắt sắp sửa mang kiếng của tôi. Trời ạ, nếu tôi mang kiếng cận vào lớp chắc rùng rợn lắm. Không thể đoán nổi chuyện gì sẽ xảy ra với những đứa bạn mới cùng lớp. Tự nhiên bây giờ tôi nhớ con nhỏ Uyển Nhi. Con nhỏ nói chuyện vui đáo để.
-Bà Thư có rủ chị đi tắm ở hồ tắm không?
-Có.
-Chị đi không?
-Không, mắc cỡ chết được.Chị chưa tắm ở hồ tắm bao giờ. Cứ tưởng tượng trước con mắt bao nhiêu người nhìn mình. Chao ơi là rùng rợn, nổi da gà.
-Huy cũng ghét cái trò đó.
-Chị không ghét nhưng cũng không ham. Chị…trung dung.
-Bộ tắm ở nhà không được sao phải tới những nơi đó. Hồ tắm dơ bẩn đủ thứ vi trùng của đủ thứ hạng người. Nhớ ngày xưa bà Thư mới đi bơi lần đầu bị sưng hai con mắt đỏ au phải nhỏ thuốc cả tuần lễ mới khỏi. Tưởng đâu bà ấy bị mù luôn rồi chớ.
Huy nói xong cười dòn. Nó đá một viên sỏi lăn vào bãi cỏ. Tôi không công kích như Huy, nhưng chắc chắn còn lâu lắm tôi mới dám nghĩ rằng mình cũng có thể phơi mình trên bờ hồ tắm trước bao nhiêu con mắt người lạ sẵn sàng nhìn mình. Tôi vẫn là con nhỏ nhà quê, nhút nhát và run lẩy bẩy trước người lạ như con chim sẻ trước đôi mắt loài rắn lục.
-Ba má Huy cãi nhau hồi trưa, chị hay không?
-Có. Thư có cho chị biết.
-Tại sao lại cãi nhau, chị nhỉ?
-Không lẽ…đập nhau à?
-Thà như vậy còn hơn cãi nhau. Chán đời. Huy ghét cãi nhau.
-Rồi Huy sẽ cãi nhau.
-Không bao giờ. Nhất là với con gái. Im lặng là chiến thắng, chỉ những người nào nói nhiều mới thua.
-À, triết lý.
-Không phải triết lý nhưng cũng gần như vậy.
Tôi hỏi Huy cùng một câu hỏi với Thư:
-Huy về phe ai?
-Về phe ba. Ðúng hơn, bao giờ đàn ông cũng có lý.
Tôi cười:
-Nói thế coi chừng ế vợ đấy nhé, ông hiền triết.
Huy cười, nheo mắt:
-Chả ngán. Tại đàn bà nên mới có chiến tranh.
-Trời ạ. Ăn nói chi mà ẩu tả vậy cậu bé?
-Chị nghĩ xem. À quên, chị là đàn bà, chị phải bênh vực thế giới của mình.
-Không lẽ chị cãi nhau với Huy?
Huy ngập ngừng đỏ mặt và cười. Tôi ngồi xuống bãi cỏ, nhưng không biết làm gì hơn là bó gối nhìn ra đường. Huy đi lại phía trước mặt tôi. Nó cười hỏi:
-Phải chi có cốc kem bây giờ thì ngon tuyệt.
-Chị cũng đang khát nước. Nếu có một ly chanh Rhum thì tuyệt.
-Ra phố?
-Ðiên. Ði giữa trưa vầy sao?
-Ăn nhằm gì. Người ta vẫn đi, nhưng có ai điên đâu.
-Ðiên cho cái ý nghĩ của mình kìa.
Một người vừa dừng xe lại trước cổng nhà cắt đứt chuyện giữa tôi và Huy. Tôi hơi ngạc nhiên trước vẻ quen thuộc của người đó và tôi hơi hốt hoảng khi nhận ra anh chàng Trâm, bạn của Thư. Tôi chỉ Huy xem. Nó nói:
-Cái anh chàng này trưa nắng mò tới nhà người ta làm gì? Ðiên chăng?
Tôi cười:
-Mới mát thôi.
-Mở cổng không?
-Anh ta thấy mình rồi. Không mở cổng là mất lịch sự.
-Chị mở đi.
-Huy mở.
-Bảo bà Thư đi vắng nhé?
-Tùy Huy. Chị không biết.
Huy tiến ra mở cổng cho anh chàng có cái tên con gái đó. Trâm dắt xe vào tìm chỗ dựng. Huy nói nhỏ với tôi:
-Anh chàng trở chứng, không hỏi bà Thư mà hỏi chị.
-Hỏi chị làm gì?
-Ai biết.
Huy cười tinh nghịch rồi lẻn vào nhà. Tôi không kịp bảo Huy đánh thức Thư dậy tiếp Trâm. Trâm hơi gàn khi thản nhiên tiến tới trước mặt tôi, hỏi:
-Phiến không ngủ trưa sao?
Tôi hơi bực vì thái độ của Trâm nên xẵng giọng:
-Không.
Nhưng hình như Trâm không để ý vẻ mặt của tôi, anh chàng cười:
-Thơ thẩn ngoài vườn thích nhỉ?
Tôi đứng lên khoát tay, nói:
-Thư nó ngủ, để tôi vào đánh thức Thư dậy.
Nhưng Trâm thản nhiên:
-Ðể Thư ngủ.
-Thế Trâm tới đây làm gì mà không cho gọi Thư dậy?
Tôi cáu kỉnh gọi Trâm bằng tên thay vì phải gọi là “anh” như thường lệ. Ðó là phép lịch sự. Nguyên tắc, Trâm là bạn Thư, Trâm phải gọi tôi bằng “chị” mới phải. Không ngờ bị tôi gọi bằng tên, Trâm đâm ra lúng túng không biết nên trả lời tôi qua cách xưng hô như thế nào. Nhưng rồi, anh chàng cũng gọi tôi bằng tên như cũ.
-Tôi có làm phiền gì Phiến không?
-Không biết. Nhưng Trâm đến thì vào nhà nói chuyện với Thư. Tôi nghĩ thế.
-Nhưng Thư ngủ?
-Thì tôi kêu dậy.
-CÔ bé ấy khó tính, bị kêu dậy sẽ có cái mặt bánh bao chiều. Tôi nói chuyện với Phiến cũng được chứ?
-Có quan trọng không?
Trâm hơi nhăn mặt. Tôi thích như vậy.Và không hiểu sao tôi cũng muốn chọc tức anh chàng này thêm nữa.
Trâm nói, vẻ phân trần:
-Có gì quan trọng đâu. Bình thường tôi vẫn tới đây chơi, nói chuyện với Thư. Hôm nọ gặp Phiến đi cùng với Thư trên phố,chúng ta quen nhau. Bữa nay ghé nhà chơi, nếu không có Thư thì tôi nói chuyện với Phiến. Tự nhiên vậy thôi.
Tôi nổi sùng muốn gây với Trâm một trận. Nhưng chợt dằn ngay. Tôi ngại dì Phương sẽ nhìn thấy tôi ở ngoài này nói chuyện với người ta.
Tôi cười cười:
-Vậy mời Trâm vào nhà.
Trâm theo tôi vào phòng khách. Tôi lấy lý do đi rót nước để đánh thức Thư dậy.
Con nhỏ còn ngái ngủ nên hỏi một câu làm tôi ngạc nhiên:
-Trâm nào?
-Trâm, bạn của Thư chứ ai vào đây?
-Anh chàng ấy đến làm gì giờ này? Chị bảo Thư hãy còn đang ngủ.
-Nhưng chả lẽ Thư để người ta “ngồi đồng” ngoài đó à? Chị đâu biết gì mà nói?
Thư ôm cái gối dài mỉm cười, rồi quay vào tường nói vói lại:
-Anh chàng mết chị rồi.
Và con nhỏ làm như ngủ tiếp. Tức thật. Tôi đành phải mang tách nước ra để lên bàn với cái mặt đưa đám.
Anh chàng cười:
-Cám ơn Phiến. Tôi uống tách nước này chắc cháy ruột.
-Xin lỗi. Tôi quên lấy cho Trâm một ly nước mát.
-Nước mát cũng cháy ruột luôn.
-Sao thế?
Bởi người có ý đãi khách đang bốc lửa.
Tôi bật cười vì lời pha trò của Trâm.
-Tôi nguội ngắt. Chả có tí lửa nào đâu.
-Phiến giận tôi?
-Có gì đâu mà giận. Chút nữa Thư ra tới tha hồ mà nói chuyện.
Hình như anh chàng không thèm để ý thái độ của tôi. Trâm ngồi ngả người trên ghế với điếu thuốc nhả khói dịu dàng hỏi:
-Ði học vui không?
-Vui.
-Trường đó có nhiều cô gái đẹp và nghịch lắm.
Tôi đáp nhát gừng với Trâm. Cụt hứng, anh chàng cũng im lặng, ngó lên trần nhà như đang nghiên cứu một cái gì chăm chú ghê lắm. Tôi cười thầm, có cái gì hay trên đó mà ngó. Tôi cũng im lặng, và gương mặt tôi lúc đó trông buồn cười lắm thì phải?
Tôi đang mong nhỏ Thư bước ra tiếp chuyện với Trâm để tôi được thảnh thơi lăn ra giường hay chạy đi tắm. Tôi lo sợ con nhỏ đó ngủ lại thì không biết đối xử với anh chàng này ra sao. Tôi lo sợ dì Phương tình cờ đi ra bắt gặp. Tôi không muốn cho dì hiểu lầm về tôi. Một lúc, có lẽ thấy sự im lặng kéo dài có vẻ nặng nề quá. Trâm kiếm chuyện để nói:
Tôi biết Phiến đang bực mình.
-Hình như vậy.
-Tại tôi?
-Tùy. Trâm muốn hiểu sao thì hiểu.
-Tôi ngạc nhiên ghê gớm. Hôm gặp nhau trên phố Phiến đâu có thái độ như vậy.
-Tụi bạn bảo tôi là con nhỏ mát dây.
Trâm cười, tôi hỏi:
-Trâm không tin?
-Không.
-Vậy thì tôi như thế nào?
-Phiến không thích tôi. Và tôi biết vì sao rồi.
Câu nói của Trâm mang một âm điệu nào đó làm tôi cảm thấy có một nổi buồn tràn ngập trong hồn anh chàng. Bất giác tôi thấy mình vô lý trước Trâm. Nhưng tánh tôi vốn vậy không thay đổi được. Tôi vốn độc đoán trong tình cảm. Tôi vẫn nghĩ là Trâm yêu Thư, tình yêu ấy phải vững bền với hai người, ít nhất với người con trai. Tôi đã làm Trâm chuyển hướng tình cảm của mình? Tôi ghét Trâm vì lẽ đó ư? Tại sao tôi cứ thích người ta một mực chung thủy với nhau nếu có điều gì đó không hợp với nhau được nữa?
Ðột ngột tôi hỏi Trâm:
-Sao Trâm bảo không phải tới tìm Thư?
-Tại Thư còn ngủ.
-Không phải như thế. Trâm ngụy biện. Trâm có ý định ấy từ ngoài cổng, lúc chưa biết Thư còn ngủ.
Trâm ấp úng ngó tôi. Ðôi mắt của người con trai này có cái gì dối trá chứ không phải là một đôi mắt cuốn hút người ta. Tôi cười giòn:
-Tôi là chị của Thư.
-Nhưng Phiến nhỏ tuổi hơn tôi là chắc.
Bất ngờ tôi nghe tiếng xe gắn máy nổ giòn và nhìn thấy Thư phóng xe ra cổng. Tôi nhìn thấy nhưng không biết cách nào gọi Thư lại. Tôi đoán là Thư đi bơi ở hồ tắm. Nhưng có trời mới hiểu nổi là con nhỏ nghĩ gì trong lúc này.
-Thư đi rồi.
Tôi nói và nhìn xem thái độ cúa Trâm. Trâm nói thản nhiên:
-Cô bé ấy vẫn thế. Nhiều khi thấy tôi tới cô bé ấy bỏ đi. Cũng có khi vui vẻ bắt tôi ngồi lại nói chuyện. Rất vui vẻ nữa là khác. Nếu người nào bị mát dây thì người đó là Thư chứ không phải Phiến.
Tôi cười:
-Những khi Thư bỏ đi Trâm làm gì?
-Tôi đi về.
-Không giận Thư?
-Không. Hôm gặp Phiến cùng đi với Thư dưới phố, trước đó tôi đã có ý định giận Thư vì tôi tới chơi mà Thư cũng bỏ đi đâu mất biệt.
Tôi nói, hơi cay đắng:
-Kể ra Trâm cũng chịu khó.
-Sá gì. Còn trẻ con.
Có lẽ tôi phải thay đổi thái độ với anh chàng này mất. Tôi bỗng đâm ra gờm gờm Trâm. Có thật Trâm không như tôi tưởng? Giữa lúc đó, Trâm cười nói rất thản nhiên:
-Tôi cũng không giận Phiến.
-Tôi không trẻ con như Trâm nghĩ đâu nhé.
-Dĩ nhiên. Phiến khác xa Thư chứ. Tôi thấy Phiến có gì là lạ hay hay.
Tôi đỏ mặt. Dù sao Trâm cũng làm tôi bớt giận, bớt bực tức với thái độ gần như ngang nhiên, gàn dở của anh chàng. Tôi chỉ bối rối tại sao Thư đột ngột bỏ đi trong khi biết có Trâm ở đây và tôi là kẻ bất đắc dĩ phải tiếp chuyện dùm Thư. Con nhỏ cà tàng thật.
-Bây giờ Thư đi rồi.
Trâm dụi mẫu thuốc vào cái gạt tàn:
-Tôi về. Nếu Phiến cho là tôi chỉ được tiếp chuyện với Thư.
Tôi hơi tội nghiệp Trâm nhưng cũng đứng lên nói:
-Thôi, hôm khác có Thư ở nhà mời Trâm tới chơi.
-Cám ơn Phiến.
Và Trâm cười. Nụ cười thật tươi không biểu lộ chút hờn giận nào rồi ra lấy xe, nổ máy, thản nhiên ra về. Trâm làm tôi chột dạ. Cái anh chàng này lạ kỳ quá. Nếu một đứa con trai khác bị tôi đối xứ như vậy hay Thư đối xử như vậy chắc đã đùng đùng nổi giận. Tôi bực bội xua đuổi hình ảnh Trâm ra khỏi đầu óc mình. Cần quái gì phải chú ý đến một người con trai có cái khác với những người con trai kia chứ? Có thể anh chàng này cũng mát dây thì sao?
Huy đi ra hỏi:
-Anh chàng kỳ đà ấy về rồi à?
Về rồi. Thản nhiên về mới ly kỳ chứ.
Huy cười:
-Anh chàng ấy ly kỳ lắm. Bây giờ chị mới biết?
-Chị mới quen anh ta mà.
-Kép độc của bà Thư đấy chị ạ.
-Không có đâu. Anh chàng ấy Thư nó đâu đế ý tới. Thư nó không có bồ.
-Trời mới biết.
Tôi cười:
-Nếu bây giờ có ai lột mắt kiếng của Huy, Huy có thấy đường không?
-Thấy chứ. Nhưng ở xa không thấy rõ. Ở gần thấy mờ mờ. Cận chứ đâu có bị mù.
-Coi chừng Thư nó lột mắt kiếng Huy đấy. Huy cười khúc khích, chị Cúc vào nói dì Phương gọi Huy nên câu chuyện dừng lại giữa chừng. Tôi nhìn nó đi theo chị Cúc ra ngoài thầm hỏi mình, có chuyện gì đấy nhỉ?
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+