Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Một ngày kỳ lạ – Chương 03 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 3

Bài làm của Quý ròm không lọt vô tám bài được khen trước lớp. Không biết có phải vì vậy mà nó không nói tiếng nào trên đường về? Tiểu Long vừa đạp xe vừa liếc bạn, bụng băn khoăn. 
Nghĩa ngợi một lát, không nhịn được, Tiểu Long tấp xe sát vào xe Quý ròm, khịt mũi: 
– Gì buồn vậy mày? 
– Ờ. – Giọng Quý ròm hờ hững. 
Tiểu Long tò mò: 
– Mày kể chuyện gì trong bài làm của mày vậy? 
Chắc thằng mập tưởng mình buồn vì chuyện này! Quý ròm hiểu ra, vờ tếp tục dàu dàu: 
– Có chuyện gì đâu mà kể! Những chuyện kỳ lạ nhất của tao, mày và Hạnh đã tranh nhau kể hết rồi, thế là tao bí! 
Quý ròm làm Tiểu Long áy náy quá. Như một chiếc xe sắp hết xăng, nó cứ khụt khịt liên tục, quai hàm bạnh ra vì phải suy nghĩ quá sức, cuối cùng vẫn không biết nên nói câu gì để an ủi bạn. 
– Quý chỉ xạo là giỏi! – nhỏ Hạnh thình lình lên tiếng – Trước khi thầy phát bài, Quý có biết Hạnh và Long viết gì đâu! 
– Ờ há! – Tiểu Long vỡ lẽ, quay nhìn Quý ròm – Mày đừng có đổ thừa nha mày. 
Quý ròm toét miệng cười: 
– Ai biểu mày cứ hỏi hoài chuyện này chi! 
– Tại tao thấy mày buồn. 
– Buồn đâu mà buồn! 
Tiểu Long chớp mắt: 
– Thế sao nãy giờ mày im thin thít vậy? 
– Tại tao đang suy nghĩ. 
Nhỏ Hạnh lại vọt miệng: 
– Quý đang suy nghĩ xem có nên nhận lời con nhỏ Quỳnh Dao làm thêm “một chuyện kỳ lạ” nữa không chứ gì? 
Nhỏ Hạnh trêu, nhưng Quý ròm phớt tỉnh. Nó nói, giọng nghiêm trang: 
– Tôi đang suy nghĩ về bài làm của thằng Mười. 
– Bài của bạn Mười? – Nhỏ Hạnh ngạc nhiên. 
– Ờ, tôi thật sự không biết câu chuyện của nó là chuyện thật hay chuyện bịa? 
– Dĩ nhiên là chuyện bịa rồi. – Tiểu Long kêu lên – Mày quên chính thằng Mười đã viết như thế trong bài làm sao: Nhà nó nghèo và nó đã ra hè đốt nhang khấn vái, thế là hôm sau có người gửi tiền cho nó… 
Thằng Mười đã viết như thế thật. Nó bảo từ ngày ba mẹ nó chia tay, nhà nó lâm vào cảnh túng bấn. Đã mấy lần nó định bỏ học đi kiếm việc làm nhưng mẹ nó kiên quyết bắt nó đi học. Nhưng nó đã chán học đến tận cổ. Một ngày, nó ra sau hè đốt nhang khấn vái trời phật, xin ơn trên rủ lòng thương giúp gia đình nó thoát cảnh khó khăn. Chán nản quá thằng Mười khấn vái thế thôi chứ bụng chẳng tin tưởng gì. Nào ngờ hôm sau nó dến lớp, bác bảo vệ trường ngoắt nó ra một chỗ, giúi vào tay nó một gói tiền, bảo có một người đàn ông nhờ chuyển cho nó. Nó hỏi nhưng bác bảo vệ bảo không biết người đàn ông đó là ai. Thời gian đầu, mẹ con nó vô cùng thắc mắc về nghĩa cử của người đàn ông bí mật kia. Nhưng dò hỏi mãi mà không có kết qả, mẹ con nó đành làm quen với ý nghĩ chắc có người tốt bụng nào đó muốn giúp đỡ gia đình nó. Và vị ân nhân bí mật này không muốn mẹ con nó trả ơn nên không chịu tiết lộ tung tích. Kể từ bữa đó cứ vài ba tháng Mười lại nhận được một gói tiền để đóng các khoản học phí và mua sắn quần áo sách vở. Chuyện kỳ lạ của Mười xảy ra vào năm lớp tám.
Dĩ nhiên Quý ròm nhớ như in câu chuyện này. Cho nên nó phát khùng lên với Tiểu Long: 
– Quên sao được mà quên! Mày có muốn tao kể lại vanh vách câu chuyện của thằng Mười không? 
– Nếu không quên sao mày còn thắc mắc thật hay bịa? – Tiểu Long tặc lưỡi – Thế mày tin vào chuyện khấn vái à? 
– Quý không tin chuyện khấn vái đâu. – Nhỏ Hạnh chen vô – Nhưng những chi tiết khác, Quý nghĩ là chuyện thật, đúng không Quý? 
– Ờ, tôi thấy nghi nghi. 
Tiểu Long trề môi: 
– Tao thì tao chẳng thấy gì đáng nghi cả. 
Quý ròm sầm mặt: 
– Kệ mày! Còn tao, tao cứ nghi! 
———————— 
Hôm sau, Quý ròm lân la lại gần thằng Mười. 
– Mười nè. – Nó đập tay lên vai thằng này. 
Mười quay lại, sững sốt khi nhận ra Quý ròm. Mười thuộc tổ 3, ngồi cạnh nhỏ Thuỷ Tiên trong lớp. Cả hai đều là học sinh lớp 9A2 trường Thống Nhất chuyển lên (tụi nó ngồi đúng vào vị trí của thằng Phước và nhỏ Tú Anh năm ngoái) 
Nhưng với Thuỷ Tiên, bọn Quý ròm có qua có lại. Sau vụ giúp đỡ thằng Lâm – “Kẻ Thần Bí”, tụi nó thậm chí còn chơi thân với nhau. Thằng Mười lại khác, Quý ròm chưa từng trò chuyện với nó bao giờ. Hai bên xa cách như mặt trời mặt trăng, mặc dù thằng này chỉ ngồi cách Quý ròm, Tiểu Long và nhỏ Hạnh có một dãy bàn. 
Cho nên Quý ròm không hề ngạc nhiên trước ánh mắt trố lên của Mười. Nó đập tay lên vai bạn một cái nữa, cười hề hề: 
– Mày hay ghê? 
– Tao á? 
– Ừ. 
Mười tiếp tục thô lố mắt: 
– Tao làm gì mà hay? 
– Bài văn hôm qua của mày đó! – Quý ròm xuýt xoa – Điểm cao ơi là cao! Cao hơn cả tao nữa! 
Mười biết Quý ròm là “thần đồng toán” của trướng Tự Do năm ngoái. Năm nay, trường Đức Trí cũng không có ai là đối thủ của Quý ròm, kể cả tụi học sinh lớp mười một, mười hai. Được một siêu học sinh như Quý ròm khen ngợi, Mười sướng lắm. Mặt nó lập tức đỏ lên: 
– Tao chỉ gặp may thôi. 
– Mày đừng có vờ khiêm tốn. – Quý ròm hấp háy mắt, không ngừng rót mật vào tai bạn. – Mày làm văn tuyệt cú mèo! Mày bịa chuyện mà cứ y như thật ấy. 
Mười đã hết sửng sốt trước sự xuất hiện của Quý ròm. Bây giờ màu đỏ lan tới tận hai vành tai nó. Nó ấp úng, người lân lân: 
– Tao nghĩ gì viết nấy thôi. 
Câu trả lời của thằng Mười chẳng có chút giá trị gì với Quý ròm. Nó nhìn chằm chặp vào mặt thằng này, định hỏi thẳng có thật là mày bịa ra không đấy, nhưng cuối cùng nó khôn khéo đánh một đường vòng: 
– Mày được điểm cao thế này chắc ba mày mừng lắm? 
– Ba tao không ở chung với mẹ con tao từ lâu rồi. 
Mười buồn bã đáp, nhưng buột miệng xong nó đột ngột ngó lơ chỗ khác, như thể nhận ra mình vừa nói hớ. 
Như vậy chi tiết ba mẹ nó chia tay là có thật! Quý ròm nghĩ, loay hoay không biết phải hỏi câu gì tiếp theo. Nó liếc trộm thằng Mười mấy làn, thấy thằng này cũng đang liếc trộm nó. Chắc nó đang đề phòng mình! Quý ròm lại nhủ bụng, nhưng nó chưa kịp dò hỏi tiếp thì tiếng chuông vào học đã reo lên. 
Như chỉ đợi có vậy, thằng Mười reo lên theo: 
– Tao xếp hàng vô lớp đây! 
Nói xong, nó co giò phi một mạch. 
Trưa, Quý ròm kể lại cuộc trò chuyện giữa nó và Mười cho Tiểu Long và nhỏ Hạnh nghe, rồi chép miệng: 
– Thằng Mười này khả nghi lắm! 
– Mày nhiễm “máu thám tử” của thằng nhóc Mạnh từ hòi nào vậy hả ròm? – Tiểu Long chà tay lên mũi, ngoẹo đầu nói – Sao dạo này mày nhìn thứ gì cũng thấy khả nghi hết vậy? 
Nhỏ Hạnh tủm tỉm: 
– Ờ, gần đây trông Quý lạ ghê! 
Câu nói trêu của Tiểu Long và nhỏ Hạnh khiến Quý ròm nổi điên. Nó gầm gừ: 
– Hôm trước hai bạn lội chuyện “đời tư” của tôi ra làm trò cười cho cả lớp, tôi chưa “tính sổ” đó nha! Ở đó mà chọc quê! Hừ hừ!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+