Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Mùa Áo Vàng – Chương 02 part 03 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

– Mưa buồn quá thầy ơi.
– Có một tin vui báo cho các em mừng.
– Tin chi đó thầy.
Cả lớp nhao nhao lên hỏi và chờ câu trả lời bằng những đôi mắt mở thật lớn. Thầy chầm chậm vuốt mũi đáp:
– Sửa soạn lên trả bài.
Cả lớp kêu một tiếng ồ bi thiết. những gương mặt dài thòng ra, Trân tìm kế hoãn binh:
– Cây dù thầy bị lỗ kẽm gai móc rách một lỗ bự.
Thầy đang dở sổ điểm ra, chợt à một tiếng vui mừng rồi nói:
– Nghĩ mãi chẳng biết chọn ai trước, may người hùng lên tiếng. Thế nào Bé Bự, hôm nay ăn được mấy chén cơm, có khỏe không, đem tập lên cho hỏi thăm một chút coi.
Mặt Trân thễu xuống, nó xách tập lên bàn thầy giữa những tiếng cười khúc khích. Ðào nhờ một đứa ngồi phía sau chuyển cho Hạ một mảnh giấy vo tròn, nhầu nát. Hạ mở ra đọc:
“Hai đứa huề chưa, chưa huề thì mau mau huề đi, nguy hiểm lắm.
Hôm nay ông Hoán dở chứng truy bài, đứa nào không thuộc dám ăn trứng vịt. Phải đòan kết lại để nhắc.
Ðào”.
Hạ chưa kịp trả lời, Xuyên cũng gửi lên một cái thông điệp khác.
“Hạ ơi! thơ mới là nghĩa làm “siu”? Giảng nghĩa và dẫn chứng một bài thơ coi, ta mù tịt. Trưa về có một chầu nước đá đậu đỏ nếu… trong cặp còn tiền. Mau lên, không nguy khốn đó, Xuyên”.
Bỏ mặc cho những thông điệp khẩn cấp của tụi bàn dưới, Hạ ngồi thừ với những giọt nước mắt lúc nào cũng như muốn ứa ra khi nghĩ tới cái nhìn lạnh lùng của Phượng lúc nãy. Không ngờ con nhỏ giận dai và làm Hạ ức đến thế.
Hạ viết một mảnh giấy nhỏ, dúi vào tay Phượng, đó là những lời xin lỗi của Hạ, những lời xin lỗi duy nhất, cho một người bạn, và chỉ vì một người bạn. Nhưng Phượng từ chối, Phượng dùng tay gạt đi, mảnh giấy rơi xuống đất. Xuyên ngồi phía sau lượm lên đọc:
“Xin lỗi Phượng, ngàn lời xin lỗi Phượng. Sẽ mua một chai dầu xoa mấy dấu móng tay trong giờ chơi. Hối hận lắm, mong hòa, giận nhau như thế đủ rồi. Và chúng nó đang cười”.
Xuyên cười khúc khích, dọa đọc thông điệp cho cả lớp biết trong giờ chơi. Phượng vẫn cuối gầm mặt. Hạ ức kinh khủng. Ðã thế thì thôi vậy Phượng nhé, chúng ta chỉ có một lần chơi với nhau. Ngày mai, Hạ một mình, như từ hôm nào về ở trong thành phố xa lạ này. Hạ quay xuống dằng lại mảnh giấy trong tay Xuyên, xé nát vụn, ném qua cửa sổ. Và từ lúc đó Hạ không để ý đến Phượng nữa.
Trân thắc thỏm trở về chỗ ngồi, lưỡi kéo dài liếm bờ môi, háy mắt:
– Hạ chuẩn bị đi, ông Hoán để ý tới Hạ rồi đó.
Hạ thót người.
– Hạ đâu.
– Dạ…
Hạ bối rối tìm cuốn vở, trái tim đánh thình thịch. Không phải Hạ sợ trả bài, nhưng nỗi ấm ức vẫn còn, chắc chắn trái tim Hạ đang nhảy loạn và làm trí óc Hạ rối loạn trước cơn giận. Hạ bước khỏi chỗ ngồi với những cái nhìn. Xuyên bỗng nói:
– Thầy ơi, còn ít ngày nữa bãi trường rồi.
Thầy Hoán lại xoa cái mũi đỏ giống như trái cà, nói:
– Càng gần bãi trường càng truy bài dữ cho các em nhớ, thi chắc đậu hơn.
– Lớp khác người ta viết lâm ly lắm thầy ạ.
– Người ta lo tổ chức tết niên.
– Ngày nào cũng tập hát kịch.
Trân nhóng cổ:
– Thầy ác quá.
Thầy Hoán tỉnh bơ cười. Hạ đã đứng trước bàn thầy, cuốn vở mở ra trên bàn. Thầy cười hỏi:
– Chà, làm bánh bao lúc nào mà to thế?
Ðào đáp nhanh:
– Mới đó thầy ơi, bánh bao buổi sáng.
– Nhà sản xuất bánh bao tiền chế.
– Nóng hổi, vừa thổi vừa quăng.
– Thầy com măng một cái đi thầy.
Thầy Hoán suỵt cho tụi dưới im rồi hỏi Hạ:
– Thuộc bài không?
Hạ nhẹ gật đầu, thầy nói:
– Trả đi, người làm bánh bao sớm nhất trong ngày.
Trân vẫn ồn:
– Một ngày thứ hai ảo não.
Thầy ném trúng đầu Trân một viên phấn, con nhỏ rụt cổ nín im. Hạ nhìn ra cửa sổ, tự nhiên thấy những cánh mây buồn quá, những cánh mây nặng nề sũng nước.
– Hai đứa giận nhau mà thầy bắt trả bài, trả sao nổi.
– Ai giận ai?
– Hạ giận Phượng, Phượng giận Hạ.
– Tụi nó đại chiến đó thầy.
Hạ không sao ngăn được mấy giọt nước mắt ưá ra. Thầy ngó lại bắt gặp Hạ với cặp mắt đỏ hoe, mấy giọt nước mắt đầm đìa. Thầy trả lại tập cho Hạ, cười:
– Thôi về chỗ, trời mưa lớn quá.
Lớp học khúc khích cười. Thầy đứng dậy, Hạ đi nhanh về chỗ ngồi rồi cuối mặt khóc. Thầy nói:
– Không được khóc, can đảm lên người anh hùng.
– Thầy làm nó cảm động.
Hạ thấy mình vô lý, tại sao lại khóc? Hạ ngồi thẳng người, lấy khăn lau khô nước mắt, ngồi ngó lên bảng. Thầy rút một điếu thuốc châm lửa, bắt đầu giảng bài. Hạ tỉnh rói lắng nghe. Bên ngoài trời vẫn mưa, cây lá đứng rũ ngọn với màu xanh chìm trong mây mù. Hơi lạnh làm cho Hạ có cảm giác cô đơn hơn bao giờ hết. Khói thuốc thơm thơm trong lớp học. Hạ nhớ tới cây diêm bẻ gãy ném qua cửa sổ hồi sáng ở nhà. Trân đùa một câu làm cả lớp cười ầm. Hạ cũng cười, thầy nói ngay:
– Ðó, mới khóc bây giờ cười, đúng là con người “dòn cười tươi khóc”.
Hạ cuối mặt khi cả lớp quay lại nhìn mình. Thầy cầm điếu thuốc huơ huơ theo với lời giảng. Lớp học cuối năm mang theo cái không khí nhàn hạ lơ đãng. chắc thầy cũng biết vậy, Hạ bỗng yêu cái không khí này. Yêu những cánh cửa sổ mở ra, im lặng như lắng nghe tiếng mưa êm đềm rót xuống trong bầu trời đắm chìm mê mải. Giọng thầy Hoán vẫn ngọt ngào, ướt đẫm, bay múa. Và thầy đang đọc một bài thơ. Chỉ có lúc này lớp học mới có vẻ chú ý và im lặng lắng nghe với những gương mặt, những đôi mắt mơ màng. Dù sao sáng nay vẫn là buổi sáng buồn. Từng lời nói buồn, từng câu thơ buồn, từng cái nhìn buồn. Nỗi buồn có sẵn, đậu sẵn, và không rời Hạ. trời mưa làm Hạ nhớ thành phố của mình. Mưa như sương mù buổi sáng vây kín thành phố. Mưa tạnh như hơi lạnh tẩm đầy áo len. Những con đường thơm ngát hương hoa dại, những đồi thông xanh trùng trùng với mây thấp, nắng vàng nhẹ. Hạ dậy sớm trong khung cảnh đó, ra vườn, Hạ nhớ những cánh hoà quỳ soi mình xuống dòng nước nhỏ, dưới chân cầu. Buổi sáng có những cánh chim bay về nơi nào, cái vẻ u buồn miên man vướng mắc trên từng ngọn cây xanh, từng màu hoa ngó ở xa thấy một con đường quen thuộc. Lâu lắm Hạ chưa về đó. Lâu lắm thành phố đó cũng bị bỏ quên trong bài học, những lo âu. Ngày thi đã gần kề. Tháng bảy, tháng tám. Thời gian đó sẽ là những đổi thay ghê gớm phải không? Chiều nay Hạ sẽ ra bưu điện, trưa nay về ngồi viết một cái thư. Hạ bỗng nghe nhớ Ðà Lạt, nghe nhớ tất cả những gì ở nơi đó.
Xuyên chồm lên nói nhỏ:
– Hôm nay con nhỏ Phượng giận dai quá.
Trân cũng phụ vào:
– Giận hoài, kỳ.
Thư ngồi giữa Phượng và Hạ suỵt suỵt. Ðào đấm vào vai nhà ngoại giao bất lực một cái:
– Giờ chơi ta lột chức mi, cho mi đi làm đại sứ lưu động.
– Ta không đồng ý, ta chưa trổ được tài.
– Mi chỉ là một nhà ngoại giao bất tài.
– Giờ chơi sẽ tái họp, hòa đàm sẽ có kết quả.
– Hoà đàm vỡ từ khi mi nhai cóc dầm rồi.
– Ta là cây đũa thần.
– Ðũa của mi chỉ để gắp bún bò.
Thư đành im, tụi nó đang cãi nhau vì Hạ. Chắc chắn sẽ có 2 phe, Hạ không muốn ai về phe mình cả. Hạ chỉ thích một mình với nỗi buồn, thích im lặng để dõi theo những bước chân của tâm hồn mình. Trưa nay Hạ sẽ đi một mình về trên con đường quen thuộc. Qua những ngôi nhà có vườn cây, có hoa sứ. Hạ muốn run lên vì xúc động. Làm sao diễn tả hết được con đường vắng chỉ còn lại một mình với những bước chân lang thang trên cỏ ướt, thơm nồng mùi đất, hương hoa dại trong rào cây xanh. Mái tóc này sẽ bay, sẽ chia từng sợi nhỏ, để đón những chiếc lá me vàng ẻo lả rơi xuống. Bỗng nhiên Hạ nghe được một khúc hát đâu đây, một khúc hát rơi trên đường đi học về.
Ðào bỗng chuyền lên, dúi vào tay Hạ một mảnh giấy vo tròn. Ðào nói:
– Thông điệp của nhỏ Thảo.
Từ nãy nghe Trân nói, Hạ bỗng quên lửng Thảo. Tự nhiên Hạ thấy có một cái gì sượng sùng trong tình bạn. Mặc dù không thân nhau như Phượng, nhưng Thảo cũng như Trân, như Xuyên, như Ðào, như Thư… mà sao Hạ phải ngại ngùng khi nhớ tới Thảo.
“Trưa nay về Thảo đợi Hạ để hai đứa đi cùng. Ðừng buồn, Phượng làm bộ quá. Sẽ nói cho Hạ nghe chuyện này lạ lắm. Thảo”.
Hạ ném mảnh giấy xuống chân, tại sao Thảo lại xen vào chuyện riêng giữa Hạ và Phượng? Hãy để yên được không? Hạ bỗng ức Phượng hơn. Nếu Phượng làm lành cười với Hạ một cái, nói với Hạ một tiếng bây giờ cho tụi kia thấy, rồi tha hồ về nhà cho giận. Tại sao Phượng không hiểu điều đó.
– Nó kêu Hạ trả lời gấp.
Hạ quay lại nói với Ðào:
– Không trả lời.
– Sao thế?
– Không có trả lời nào hết, đang thích im lặng.
– Mi khùng hả?
Hạ cười một tiếng nhỏ. Mấy đứa xầm xì phía sau, Hạ biết hết. Nhưng Hạ giả lơ, quay lên với bài giảng của thầy Hoán. Hạ nhìn mũi thầy đỏ ửng, cái mũi kỳ lạ khiến cả lớp đều gọi thầy bằng biệt danh người Mũi Ðỏ. Trân vẫn hay nói: Mũi Ðỏ tới để báo động cho cả lớp im lặng khi thầy Hóan hiện ra ở cửa với cây dù che mưa che nắng đủ bốn mùa, tám tiết. Trân chơi ác lấy cây kim gút xâm mấy lỗ vào cây dù, chả biết đi mưa thầy có bị mấy giọt mưa nhỏ, lạc loài rơi trên tóc không. Hạ nghĩ lớp học bị bà tổng giám thị hăm cho điểm hạnh kiểm xấu cuối năm cũng đúng lắm, nghịch như quỉ. Nhưng ngược lại cũng có mấy tay học xuất sắc vượt hẳn các lớp khác. Nếu kỳ thi này lớp Hạ đậu hết? Hạ lắc đầu quay vội, không nghĩ tới ngày bãi trường và mùa thi nữa. Nó làm Hạ thêm rối rắm và xôn xao bực tức như buổi sáng nay. Ðúng là một buổi sáng đầu tuần xui xẻo.
Hai giờ Việt văn trôi qua nhanh chóng với tiếng mưa còn rắc nhỏ bên ngoài. Ông Hoán chỉ giảng xong bài chứ chưa cho chép vào vở kịp. Ông hẹn tuần tới, và tuần tới cũng là tuần lễ cuối cùng của niên học dài trôi qua. Cuối tuần sẽ là ngày bãi trường. Hạ ngạc nhiên với lớp mình. Chưa có vị nào đưa lưu bút, mời viết lưu bút. Có lẽ những ngày thi đáng chú ý hơn. Mùa hè chỉ có cảm giác xôn xao giao động ở những lớp không thi. Với lớp Hạ, những người sắp sửa “làm bà tú” chắc mùa hè sẽ qua đi nhẹ nhàng. Ông Hoán dương dù chụp lên đầu bước ra khỏi cửa sau khi ngó cả lớp cười ngơ ngác, vuốt chiếc mũi đỏ một cái. Trân cố ráng nói theo:
– Người lại ra đi trong mưa gió.
Tiếng chuông mất hút vào dãy hành lang. Tiếng chuông reo như lẫn trong mưa, học sinh không ồn ào như thường ngày. Từng người, từng bước, nhẹ nhàng trong hơi mưa thấm lạnh. Trân kéo Phượng ra ngoài, nhưng Phượng lắc đầu ngồi ỳ một chỗ. Hạ tỉnh bơ bước ra. Thư rối rít nói:
– Họp hội nghị lại chứ quí vị?
Xuyên lè lưỡi:
– Hội đàm tan vỡ, bế tắc rồi. Bây giờ ra gặp ông bánh cuốn hay hơn.
– Mi khoái bàn tay năm ngón sần sùi của ổng hả?
Xuyên đấm lưng Thư, cả bọn xúm nhau kéo Hạ ra ngoài hành lang, chạy qua khoảng sân đầy mưa ra cổng trường. Hạ gặp Thảo trong đám đông, Thảo lí nhí gì đó Hạ không nghe rõ và cũng không trả lời. Trân cứ kéo Hạ chạy. Hạ chỉ lo vấp té rách tiêu vạt aó dài. Hạ kêu ối ối mấy tiếng chỉ mong Trân buông ra, nhưng cánh tay to khỏe của nó cứ lôi miết và cả bọn chạy phía sau cười tưởng như tan vỡ hết những giọt mưa nhẹ thoảng qua đầu. Hạ vừa chạy vừa nhìn những đỉnh cây xanh ngắt, những cánh hoa cô đơn trơ trọi. Giờ ra chơi nào cũng rộn rã tiếng cười. Và Hạ mong mãi mãi trong đời mình, dù đến một ngày nào, vẫn còn những giờ chơi thơm lừng những giọt mưa trên tóc, rắc đầy những bước chân son tươi thơ dại ngoài cổng trường.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+