Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mưa là anh và nắng cũng là anh – Chương 03-04 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

– 3 –

Tối hôm đó Minh Thư đã thu xếp đố đạc vào chiếc vali nhỏ . Việc đó không làm cho nàng mất nhiều thời gian vì những thứ đem theo rất là đơn giản : hai bộ đồ để thay đổi ,một số đồ dùng cá nhân và giấy tờ , sách vở . Hành trang của cô gái nhà nghèo thật là ít ỏi nhưng nàng không tự ti về việc đó bởi vì nội nàng đã cho nàng một thứ hành trang còn quý hơn gấp bội ,đó là những gì mà nội đã di truyền cho nàng ,đó là cái mà nội đã nói đến như một thứ tài sản vô hình .Nàng lục tìm mãi mà vẫn không tìm ra mảnh giấy mà Trung Hữu đã ghi cho nàng số phone và địa chỉ .” Tại sao mình lại lơ đễnh đến thế ?” ,nàng tự trách mình , “Minh rất muốn gặp lại anh ấy ,ở Đài Bắc ngoài dì Lệ Mai ra ,mình chẳng còn ai là người thân cả !”
Minh Thư bỏ ra nữa ngày nhưng vẫn không tim ra được mãnh giấy bị thất lạc ..Sau khi ông nội qua đời ,tinh thần Minh Thư bị khủng hoảng nên lúc nào Minh Thư cũng quên trước quên sau .” Anh Trung Hữu … , Minh Thư khẽ thở dài và nói một mình ,”… nếu mình có duyên thì sẽ gặp lại nhau …. còn nếu không thì … xin anh hãy tha thứ cho em ! “

Sáng hôm sao nàng ra mộ đốt nhang cho nội và khấn nguyện .Minh Thư đã khóc thật nhiều khi nghĩ đến người ông quá cố của mình . Đến hai giờ trưa mới khởi hành nên nàng cưỡi con Hoang mã đi dạo một vòng vì đây mà nàng phải từ biệt nó .
– Ôi thảo nguyên mênh mông ,bát ngát …nàng cảm thấy mủi lòng khi phải rời xa nó .Và cả những cánh rừng bạt ngàn kia nữa ,cả dòng suối mà hôm nào nàng đã gối đầu trên cỏ non để ngủ .Kỳ Sơn đã để lại trong lòng nàng quá nhiều kỷ niệm …. đường đua vĩ đại … chiến thắng huy hoàng ….và cả cánh đồng xanh lấm tấm điểm hoa vàng mà con hoàng mã đã phi nước đại với nàng trên lưng đó .Những ý nghĩ ấy cứ hổn loạn lên trong lòng nàng ,không còn biết cái nào trước cái nào sau … biến thành một mớ hỗn mang nhưng lại khiến trái tim nàng xôn xao và đau đớn vì nàng biết chốc lát nữa đây nàng sẽ rời xa Kỳ Sơn và bỏ lại sau lưng những kỷ niệm của đời mình .
Minh Thư thúc cho Hoàng mã chạy nhanh và rạp người trên lưng nó ,má nàng tựa lên làn da ấm áp của Hoàng mã và nàng có cảm giác nó là một phần máu thịt của mình .Chao ôi ! Ngày mai nó sẽ đau buồn khi không còn trông thấy bóng dáng của cô chủ nhỏ .Cất bước ra đi là đều rất khó nhưng cuộc đờ con người ,họ sẽ trải qua biết bao cuộc từ biệt đến não lòng .

– Mặt trời đã đứng bóng và đã đến lúc Minh Thư phải trở về .
– Wa , wa a a 
Minh Thư ngồi trên lưng hoàng mã và hét lên thật lớn . Tiếng hét thoát ra khỏi lồng ngực nàng không mang một ý nghĩa nào nhưng nàng cảm thấy nó khiến cho nàng đỡ uất ức rất nhiều .Tại sao là nàng chứ không phải ai khác phải mất mất đi ông nội thương mến của đời mình ? Tại sao là nàng chứ không phải ai khác phải rời bỏ Kỳ Sơn ,hướng về Đài Bắc với một tương lai vô định ? Chao ôi .Minh Thư ! Nàng gọi tên mình mà nước mắt rơi trên má .” Khóc một lần đi cho hết những khổ đau … rơi nước mắt đi để không còn giọt nước mắt nào để mà rơi nữa …làm một cô bé yếu đuối đi vì ngay mai chính mình cũng không cho phép mình được yếu đuối giữa cuộc đời ” ,cô bé bùi ngùi tự nhủ với mình .

Khi nàng quay về trang trị của ông Thái Thuận thì đã sắp đến giờ phải lên đường ,Minh Thư dẫn con Hoàng mã vào chiếc chuồng ngựa riêng của ông Thái Thuận dành cho nó .Con ngựa hí vang khi nhận ra đây không phải là chỗ ở quen thuộc của mình .” Ngoan nào ,ngoan nào! ” nàng dỗ dành nó , Ở đây không phải tốt hay sao ? Hoàng mã ơi ,đừng làm cho Minh Thư đau lòng thêm nữa ! Hoàng mã đổi chỗ ở nhưng đây vẫn còn là đất địa của Kỳ Sơn . Còn Minh Thư ,Minh Thư phải rời xa nơi chôn nhau cắt rốn của mình . Hoàng mã vắng cô chủ nhỏ nhưng vẫn còn bác Thái Thuận thương yêu , chăm sóc , còn Minh Thư … .Minh Thư lên Đài Bắc biết có ai thương mến mình không ?”
Nàng dồ dành nó ,cọ má mình vào má nó nhưng linh tính của Hoàng mã báo cho nó biết phút chốc đây Minh Thư sẽ rời xa nó .Nàng giật mình khi thấy một giọt lệ tuôn rơi từ khoé mắt của con vật trung thành .
– Minh Thư ơi , nhanh lên nào ! Đã đến giờ chúng ta phải lên đường !
Giọng ông Thái Thuận vang lên trước nhà .Minh Thư không dám nấn ná thêm nữa ,nàng bỏ đi không dám quay nhìn lại ,sau lưng nàng là tiếng dặm chân bất lực và tiếng hí thê lương của con hoàng mã giờ phút chia tay.

Bà Lệ Mai đứng khép nép mặt trước mặt bà chủ của mình . Bà nữa muốn nói nữa không dám nói bởi vì bà biết những người chủ nhân của ngôi nhà này không có ai dễ tánh .
– Thưa bà chủ … Cuối cùng bà Lệ Mai thu hết can đảm – tôi có một việc muốn nhờ bà giúp .
– Việc gì ?
– Bà chủ hỏi ,giọng đầy quyền uy ,cái giọng khiến cho người ăn ,kẻ làm lúc nào cũng run sợ .
Bà mặc chiếc áo đen óng ánh ,đeo đôi khuyên vàng và trang điểm thật kỹ dù tối nay bà chẳng có việc gì để phải ra ngoài .Nhưng xưa nay bà Mỹ Tâm vẫn vậy .Lúc nào bà vẫn có thối quen sơn son ,thếp vàng cho con người của mình bởi vì bà không phải là chủ nhân của ngôi biệt thự đồ sộ này mà còn là chủ nhân của một công ty mỹ phẩm và sản xuất quần áo thời trang lớn nhất thành phố .
– Tôi có một đứa cháu ở quê muốn lên đây trọ học .Tôi muốn xin phép bà cho nó được ở đây ,Nó sẽ ngủ chung một phòng với tôi ,hai bữa ăn tôi sẽ tự túc cho nó .Nói chung tôi không dám làm phiền bà bất cứ việc gì ,chỉ muốn xin phép bà cho nó được ở lại đây , Ngoài việc học ,tôi sẽ bảo nó phụ giúp việc lặt vặt trong nhà .
– Con bé nó là con nhà đàng hoàng chứ? Tôi chúa ghét những đứa ăn cắp vặt .
– Thưa bà ,nó ở quê nên rất chất phát ,thật thà .Nó vừa học xong lớp mười một ở Kỳ Sơn ,và sẽ chuyển trường lên đây để học tiếp.
– Dạ ,nó là một đứa mồ côi cha mẹ , được ông nội nuôi dưỡng nhưng nay ông cũng qua đời rồi nên trở thành tứ cố vô thân .Nó chỉ còn tôi là người thân thích .
– Nó là gì của chị?
– Dạ ,nó là cháu bà con của tôi !
– Thôi được ,tôi tính thế này nhé ! Bà Mỹ Tâm cao giọng – Bây giờ tôi đang thiếu một người để phụ chú tư làm vườn . Ngoài giờ học con bé ấy phải phụ giúp ông ta .Tôi bằng lòng cho nó ở chung với chị và bao cho nó hai bữa cơm .Cơm canh thừa cặn trong nhà này đổ thì cũng uổng . Thêm một người chẳng tốn kém bao nhiêu .Tôi tính thế chọ thấy có ổn không ?Dạ xin đội ơn bà chủ .Như vậy thì còn gì bằng.

Sáu giờ chiều hôm đó ,ông Thái Thuận dẫn Minh Thư đến chổ của bà Lệ Mai .Hai ông cháu liếc nhìm ngôi biệt thự đồ sộ như tòa lâu đài mà trong lòng có hơi e ngại .Ông Thái Thuận đưa tay bấm chuông .Vài phút sau có tiếng chân tất tả từ bên trong vọng ra .Cửa mở , hai ông cháu khi nhìn thấy bà Lệ Mai không giống như những gì họ từng tưởng tượng .Bà nhỏ thó đến tội nghiệp ,gương mặt khắc khổ ,duy có đôi mắt là tràn đầy lòng nhân hậu .Đứng giữa hai cánh cữa to lớn như muốn vươn đến tận trời ,thân hình của bà trông càng nhỏ lại .Bà dang đôi tay ôm cháu vào lòng và rơi nước mắt .
– Tội nghiệp cho con ,Minh Thư …Minh Thư yêu quý của dì !
– Minh Thư xúc động ,đọc được trong đôi mắt của bà biết bao nhiêu lời nghẹn ngào .Nàng cũng bùi ngùi ngã vào lòng bà và bảo khẽ :
– Dì Lệ Mai ! Cháu rất mừng khi gặp được dì !
– Giây phút xúc động ban đầu đã qua ,bà Lệ Mai lau nước mắt ,nhìn người đàn ông đứng trước mặt mình và nói câu xin lỗi :
– Tôi vô ý vô tứ quá ….. chưa kịp chào hỏi anh mà đã ………..
– Không sao !
Ông Thái Thuận nhẹ nhàng đáp lại ,ngay lập tức có cảm tình với người phụ nữ nhỏ tó này . Trông bà có vẻ cô đơn ,khép nép nhưng rất hiền lương ,giao Minh Thư cho bà ông cảm thấy yên lòng .
– Anh vào nhà uống miếng nước ,ngồi chơi một chút rồi hẳn về ! Bà mời nhưng có thái độ rất ngại ngùng .
– Cảm ơn chị ,tôi có việc phải về gấp .Thôi để khi khác vậy !
Ông nói cho bà không phải khó xử bởi nhìn bà ,ông cũng biết thân phận của bà trong nhà này là như thế nào .Ông nhớ lại cái giọng chanh chua của cô tiểu chủ nhân ngôi nhà này trên điện thoại .” Nó đã như thế ,chắc mẹ nó còn ghê hơn nữa “,ông thầm nghĩ ,lòng có chút bất an khi để Minh Thư ở lại .Nhưng mà không còn cách nào khác ,bởi bây giờ đối với Minh Thư ,bà Lệ Mai là người thân duy nhất trên đời .
– Bác phải về đây ! Ông bịn rịn xoa đầu cô gái – Cháu ở đây ráng học và nhớ viết thư điều đặn cho bác .
– Cháu sẽ viết thư cho bác ………..- Giọng Minh Thư cũng nghẹn ngào……..- cháu cảm ơn bác về tất cả những gì mà bác đã làm cho cháu !
– Ơn nghĩa gì hở cháu ?Chúng ta đã không phải xem nhau như người một nhà sau?
Rồi quay sang bà Lệ Mai ông nói :
– Chào chị, tôi về ! Thỉnh thoảng có công việc lên Đài Bắc ,tôi sẽ thăm chị và Minh Thư.

Ông đi rồi Minh Thư vẫn dõi mắt nhìn theo cho đến khi bóng ông chỉ còn là một chấm nhỏ ở con đường .
– Bác rất tốt với cháu .Minh Thư nói với dì – Cháu xem bác ấy như là cha ruột của mình .
– Cháu cao lớn quá rồi ! – Người đàn bà lùi lại một bước như để ngắm kỹ khuôn mặt nàng – Cháu xinh giống hệt như mẹ cháu ngày xưa .Chỉ khác là nước da của mẹ cháu trắng hồng ,còn nước da của cháu lại ngâm ngâm bánh mật
– Cháu suốt ngày dang ngoài cánh đồng ……. – Nàng cười giải thích ,nhưng không muốn nói rõ là nàng đã rong ruổi trên lưng con hoàng mã ,tập luyện ròng rã mấy tháng nay trong ánh nắng oi bức của mùa hè ,với mục đích là mang về cho nội nàng một giải thưởng đầy kinh ngạc
– Chắc cháu phải làm lụng cực khổ lắm ! – Bà Lệ Mai nói khi hai người đi song song bên nhau .
– Cũng không đến nổi nào dì ạ ! Nhưng cháu khoẻ lắm ,nếu dì cần cháu giúp bất cứ việc gì trong nhà thì cháu nghĩ điều đó chẳng là vấn đề đâu !
– Vậy ư? – Bà Lệ Mai có vẻ mừng – Hôm qua dì nói là cháu sẽ đến đây ,bà chủ có nói khi rỗi rảnh ,thì muốn cháu giúp một tay với người làm vườn của bà ta.
– Được thôi ! Công việc ấy có vẻ hợp với cháu .Lúc ở Kỳ Sơn ngôi vườn phía sau nhà nội là do một tay cháu trồng .
– Như vậy thì quá tốt ! Bà Lệ Mai mừng rỡ nói rồi nghĩ sao bà nhỏ giọng lại .- Ông bà chủ và cô tiểu thư nhà này khó tính lắm cháu à ,cháu liệu mà chiều ý họ .Dì tiếc là không có ngôi nhà riêng cho cháu ở .Tối nay vào phòng dì rồi dì sẽ tâm sự cho cháu nghe mọi chuyện .Lát nữa trước mặt ông bà chủ cháu phải tỏ ra lễ phép ,dù cho ông bà ấy có thái độ trịch thượng hoặc khinh người .Còn cô chủ nhỏ thì cháu cố mà nhịn cô ta nhé ! Cô bé này có cái tật là nói ra câu nào cũng khó nghe !
– Cháu biết rồi ! – Minh Thư vội đáp cho dì Lệ Mai yên lòng .
– Hai người bước vào phòng khách ,lập tức Minh Thư cảm thấy choáng ngợp trước vẻ lộng lấy của nó .Trần thiết một cách xa hoa ,phòng khách của gia đình bà Mỹ Tâm dễ cho người ta cái cảm giác như đang đi lạc vào trong một cung điện .Gia đình chủ nhân tề tựu đông đủ ở bộ salon cực đẹp đặt giữa phòng .Ba người ngước lên nhìn Minh Thư từ đầu đến chân như nhìn một cái gì quái lạ khiến nàng cảm thấy vừa chịu vừa tủi thân .Nhưng nàng cũng lễ phép cúi chào họ :
– Con chào ông chủ ,bà chủ …. – Rồi quay sang cô gái ,thấy cô ta có vẻ lớn hơn mình đôi chút nên Minh Thư khẽ nói – Xin chào chị !
– Nghe câu ấy ,đôi mày của cô gái cau lại và phản ứng ngay :
– Chào chị là thế nào? Ai là chị của cô?
– Rồi cô ta quay sang bà Lệ Mai và dằn giọng :
– Nè ,dì Mai ! Sau dì không bảo cháu gái của dì ăn nói cho đàng hoàng một chút !
– Bà Lệ Mai vội đỡ lời :
– Dạ ,cháu nói vô ý quá ….
– Rồi quay sang Minh Thư ,bà bảo nhỏ : “Phải nói là chào cô chủ !”
Minh Thư giận đến tím gan trước thái độ khinh người của cô gái đó nhưng nàng biết nếu nàng phản ứng thì dì nàng sẽ lãnh lấy những hậu quả không hay ,vì vậy Minh Thư cố nhịn và nhỏ nhẹ nói :
– Xin chào cô chủ !
– Nghe được đấy ! – Cô gái nhếch mép cười – Vào trong đi ,ở đây trong chướng mắt quá !

Bà Lệ Mai nghe nói vậy vội vã dắt Minh Thư vào trong .Tiếng cô gái nói vói theo ,giọng điệu đầy miệt thị :
– Chà ! Tưởng cháu bà ấy thế nào ,hóa ra chỉ là một con mọi đen .Nhìn nó ăn mặt mà buồn cười đến không chịu được. Đúng là cái thứ quê mùa .Chỉ nhìn vào mà không thể đoán ra cái xuất thân thấp hèn của nó !

Tiếng nói ấy đuổi theo Minh Thư đến tận lúc nàng đã bước vào phòng riêng của dì . Âm thanh ấy xóc vào tai nàng mà dẫu có bịt tai lại nàng vẫn nghe nó vang lên lồng lộng .
– Khánh Ngọc lúc nào cũng thế ! – Dì Lệ Mai vội vã an ủi Minh Thư – Cô ấy tính tình khó chịu lắm ,không phải đối với cháu mà đối với ai cũng vậy . Dì đã bảo cháu là cô gái này nói ra câu nào cũng xóc óc người ta .
– Họ kinh người như vậy ,trịch thượng như vậy …. rồi dì chịu nổi sao ? – Minh Thư hỏi dì trân trối nhìn dì .
– Biết làm thế nào hở cháu ! – Bà dì đáp với giọng an phận – Dì đã lớn tuổi rồi ,lại không còn sức khoẻ ……… bỏ nơi này mà sẽ không ai muốn nhận dì . Tìm một công việc ở thành phố không phải là dễ cho nên dì phải chịu đấm ăn xôi ,đôi lúc cũng phải nhịn nhục để mà sống ,cháu ạ !
Rồi nhìn sang Minh Thư bà bảo :
– Cháu đi tắm rửa cho tỉnh người ,xong ra phía sau ăn cơm với dì .

Minh Thư lặng lẽ làm theo lời dì nhưng chán nản khi mới ngày đầu tới Đài Bắc mà nàng đã cảm thấy ngộp thở .
– Tối hôm đó dì Lệ Mai đã nói cho Minh Thư nghe thật nhiều về hoàn cảnh của mình .
– Thật sự dì với cháu chỉ là bà con xa của nhau nhưng ông nội cháu là người nhân hậu ,đã giúp đỡ gia đình dì trong cơn hoạn nạn .Dì lớn lên ở Kỳ Sơn nhưng rồi sau đó gia đình cha mẹ dì đi nơi khác để làm ăn .Tưởng là bỏ quê hương mà đi sẽ tìm ra một chân trời mới nhưng rốt cuộc không khá gì mà còn thảm thương hơn .Gia đình làm ăn thất bác nợ nần đến ngập đầu ngập cổ ,thế là dì thân gái dặm trường ,xông xáo lên Đài Bắc này ,hy vọng tìm ra phương cách cứu vãn gia đình .Lúc dì đến giúp dì mới hăm mấy tuổi mà bay giờ tóc đã sắp bạc rồi .Người giàu họ cũng tằn tiện lắm cháu ạ , tiền lương dì lãnh được dù không bao nhiêu nhưng mỗi tháng gửi về quê cũng giúp được gia đình trả dần những món nợ nần . Ngoài ra cũng giúp họ có cái ăn ,cái mặc .Trả nợ xong cha dì lại lâm vào cơn bệnh trầm kha ,mỗi tháng thuốc thang tốn rất nhiều tiền .Mđứa em dì lớn lên dì lại không lo tiền cho chúng ăn học . Mẹ dì trước đây sống bằng may vá nhưng chỉ kiếm được đồng một , đồng hai ,tuổi lớn ,tay run mắt kém cũng chẳng ai thuê mướn mình may nữa . Thế là cuộc đời của dì xoay quanh một cái đầu lẩn quẩn ,vừa làm tròn bổn phận này lại gánh tiếp trách nhiệm khác… nhìn qua nhìn lại hai mươi mấy năm đã trôi qua mà dì không có lấy một giờ nào cho cuộc đời riêng của mình . Bây giờ thì thuộc lứa tuổi về chiều ,không có mơ ước gì cao xa nữa ,chỉ mong mỗi tháng nhưng dùng đồng tiền lương nhỏ nhoi của mình để gởi về nuôi sống những người thân .Nhịn đắng nuốt cay riết rồi dì cũng quen ,chỉ tội cho cháu mới đến Đài Bắc mà đã phải chịu đựng cái không khí ngộp thở của gia đình này. Nhưng chúng ta là người nghèo ,biết làm sao hở cháu ? Nếu dì có tiền bạc thì đã tậu một ngôi nhà riêng để sống nhưng thú thực với nhau ngoài một ít tiền bạc để dằn túi ,dì trước sau chỉ là tay trắng ,dì rất hổ thẹn khi để cho cháu phải sống khổ cùng dì .

Nghe dì Lệ Mai tâm sự ,Minh Thư buồn đến rơi nước mắt ,nàng nắm chặt đôi tay của dì ,giọng thốt lên đầy khổ não :
– Cháu xin lỗi dì .Hoàn cảnh của dì đã khó khăn như vậy mà cháu còn đến đây để làm phiền dì nữa .
– Không có gì phiền cả cháu ạ ! Cháu đến đây dì cũng đâu tốn kém gì đâu !Cháu ở chung phòng dì ,cơm hai bữa thì đã có chủ nhà lo .Nhưng dì dặn cháu điều này : không ai cho không ai gì cả ! Ngoài giờ học thì cháu phải siêng năng trong vệc làm vườn . Xem vậy mà việc làm không hết đâu cháu ạ ,cái vườn hoa phía sau cái biệt thự này rộng mênh mông như cái rừng . Nhà giàu họ có nhiều thú tiêu khiển .Có một khu vườn toàn hoa thơm ,cỏ lạ là cái mốt thời thượng của những gia đình giàu ở Đài Bắc .Ông bà chủ và cô chủ thì khó tính nhưng chú Tư làm vườn ông ấy nhân hậu lắm ,ông ấy sẽ không bắt nạt cháu đâu .Cháu ráng ẩn nhẫn mà sống ,khi tốt nghiệp rồi tương lai sẽ tốt đẹp hơn .
– Cháu cảm ơn dì ! – Minh Thư nói bằng giọng xúc động và cảm thấy được an ủi rất nhiều khi nghe những lời dì khuyên bảo .Yên lặng một chút nàng bảo 
– Chỉ còn hai tuần nữa là sắp nhập học rồi ,dì có thể giới thiệu cho cháu một ngôi trường nào ở gần đây không để cháu làm thủ tục chuyển trường .
– Ngôi trường của cô Khánh Ngọc đang học là gần nhất .Từ đây đón xe đi thẳng tám trạm xe bus là tới nơi rồi. Nghe nói trường đó dạy rất là nổi tiếng nhưng muốn vào đó học thì có lẽ thành tích cũng phải thật cao .Họ rất kén chọn những học trò ,nhưng trước đây có lần nội cháu kể cho dì nghe là cháu học rất giỏi nên dì nghĩ là họ sẽ nhận cháu .
– Vậy Khánh Ngọc chắc cũng học giỏi phải không dì ?
– Cô chủ nhà ấy à? Trái lại cô ta học rất tệ nhưng trên đời này cái gì cũng có ngoại lệ . Cha mẹ cô ta giàu nứt khố ,đổ vách ,ủng hộ cho nhà trường bao nhiêu là tiền nên làm sao họ dám không nhận cô ta . Dì quên nói cho cháu biết đó là ngôi trường của những người học giỏi nhưng cũng là ngôi trường của những tiểu thư nhà giàu nữa.
– Cháu hiểu rồi ,thì ra cô ta lọt vào đó là nhờ tiền bạc của cha mẹ mình .
– Đúng thế ! Hai ông bà chủ nhà này tuy giàu nhưng cũng có nỗi khổ tâm .Chỉ có một đứa con gái duy nhất mà học hành không ra đâu vào đâu .Cô ta ở lại lớp là chuyện bình thường .
– Trông vẻ ngoài của cô ta ,cháu đoán ít ra cô ta cũng vào khoảng hai mươi mốt ,ở cái tuổi đó thì người ta đã có thể vào đại học rồi .
– Khánh Ngọc năm nay đã hăm hai nhưng đường học vấn thì thật là lận đận .Mỗi tuần cô ta đều được gia sư đến nhà kèm nhưng rồi rốt cuộc cùng không đi đến đâu .Cô ta vừa dốt lại vừa lười ,chỉ có cái đàn đúm ăn chơi là không ai bằng . Quần áo thì mốt không chịu được ,ai có gì cô ta có nấy ,có khi cái cô có không ai có được cũng bởi vì cha mẹ cô ta quá giàu .Mới học trung học mà đã trang điểm ,son phấn không khác gì nữ minh tinh .Đi học thì đi toàn xe hơi loại đắt tiền ,không phải là một chiếc mà hai ,ba chiếc thay đổi xoành xoạch.Con nhà giàu là như thế đấy cháu ạ ! Họ lúc nào cũng thích phô trương và thích tỏ ra quyền uy với những người dưới tay mình . Năm nay cô ta vào lớp mười hai nhưng dì không biết cô ta có thể xoay sở để tốt nghiệp trung học không , đừng nói chi vào đại học .Cho nên cháu cũng đừng buồn .Cuộc đời là như thế đấy ,được cái này thì mất cái kia .Nhưng có trí thông minh vẫn hơn cháu ạ . Tiền bạc có nhiều bao nhiêu thì nằm ăn cũng hết !

Những lời của dì Lệ Mai khiến nỗi lòng trong lòng Minh Thư vơi đi rất nhiều .Phải ! Đây chỉ là lúc bắt đầu ,dù có khó khăn ,có cay đắng đến đâu nàng cũng nhất định không được nản lòng .Chịu đựng mà vươn lên ,chịu đựng để đạt đến kết quả cuối cùng ! Nàng nhất định phải vào đại học ,phải trở thành một người hữu dụng và có vị thế trong xã hội để làm rạng mặt tổ tông .Và để được như thế thì phải không ngừng cố gắng .Tối hôm đó trong đầu Minh Thư chỉ vương vấn ý nghĩ này .Lòng nàng nhẹ hẳn đi và những câu nói trịch thượng của Khánh Ngọc chiều nay đã không còn ám ảnh tâm hồn nàng nữa.
Ngày hôm sau ,Minh Thư đã làm thủ tục chuyển trường một cách dễ dàng vì thành tích biểu hạng ưu mà nàng có trong tay .Được nhận vào lớp mười hai của ngôi trường bề thế này ,lòng nàng vui không sao tả xiết .Chỉ còn vài ngày nữa thôi là đã đến ngày nhập học lòng nàng náo nức chẳng khác nào mình sắp bước vào một cuộc đời mới .Thấy cháu vui,lòng người dì cũng vui lây. Mấy hôm nay Minh Thư đã tập tành theo chú Tư học nghề làm vườn. Thấy cô nhỏ thông minh ,lanh lẹn lại siêng năng ,chú Tư rất hài lòng .
– Con nhỏ làm việc được không? -Có lần bà Mỹ Tâm hỏi người làm vườn lớn tuổi của mình .
– Dạ ,nó siêng năng lắm thưa bà chủ .Lại sáng trí ,lanh lẹn nữa.Chỉ cần dạy một lần là nó hiểu ngay !
– Nghe chú nói tôi cũng mừng.Tôi ghét phải nuôi báo cô những thứ lười nhác. Ăn hạt cơm người ta thì phải liệu mà làm việc.Vài hôm nữa con bé ấy nhập học rồi ,chú phải cố kềm cập ,đừng cho nó sao lãng việc làm nhé ! Nó mà có dấu hiệu lười biếng thì chú báo ngay cho tôi một tiếng .Tôi thà là tống cổ nó ra khỏi nhà này chứ không để nó lợi dụng lòng thương hại của tôi .Thôi được,chú trở lại làm việc đi !Chú là người làm việc lâu năm của tôi nên lúc nào tôi cũng tin tưởng chú !

Đợi bà Mỹ Tâm đi khuất ,chú tư làm vườn lấy khăn lau gương mặt đang nhễ nhại mồ hôi. ” Con mẹ này kinh thật !”,chú lẩm bẩm ,”Còn bảo mình phải theo dõi con bé. Mỗi ngày hai chú cháu làm rã cả hai tay ra mà vẫn còn chưa vừa lòng bà ta ! “

Chẳng mấy chốc ngày tựu trường đã đến ,Minh Thư có chút lạ lẫm khi bước vào ngôi trường mới này nhưng cảm giác đó chỉ thoáng qua trong một giây nhường cho sự phấn khích trong lòng khi được theo học ở một ngôi trường trung học được xem là rất ưu tú về mọi mặt. Nàng bước vào lớp ,lúc đó hãy còn sớm nhưng học sinh ở trong lớp đã tề tựu đông đủ ,trò chuyệ với nhau một cách sôi nổi. Minh Thư thoáng ngạc nhiên ,khi bắt gặp Khánh Ngọc trong số họ . Dù dì Lệ Mai đã cho nàng biết năm nay Khánh Ngọc vào lớp mười hai nhưng Minh Thư vẫn không ngờ hai người lại học chung lớp. Khánh Ngọc thấy Minh Thư bước vào cũng kinh ngạc không kém , ngoài kinh ngạc còn cảm thấy vô cung tự ái khi nghĩ đến việc một con bé giúp việc mà nàng khinh rẻ bây giờ lại cũng học chung một lớp với mình .

Minh Thư tìm một chỗ trống để ngồi ,khi nàng vừa an vị thì một loạt lời xì xào vang lên xen lẫn với những tiếng cười chế diễu từ phía các nữ sinh .
– Con nhỏ này là học sinh mới chuyển trường đến đây chắc !
– Có lẽ nó ở dưới quê lên ,nhìn nó ăn mặt buồn cười quá !
– Kiểu áo mà nó mặc chắc ra đời mấy chục măm về trước !
– Trông nó tội nghiệp và lạc lõng quá .Trong lớp chúng ta toàn dân quý tộc ,đâu có ai ăn mặc quê mùa như nó !

Minh Thư cảm thấy bị tổn thương bởi những lời phê bình và chế diễu đó ,nhưng trong lúc nàng còn chưa lấy lại được bình tĩnh thì một giọng khách dịch lại vang lên :
– Nó là đứa ở trong nhà tôi đấy !
Đó là giọng của Khánh Ngọc. Cô tiểu thư vừa dứt lời thì những người khác nhao nhao lên :
– Thế nào? Chị nói thực chứ?
– Thực chứ sao không thực ! Nó là đứa ở của gia đình tôi nhưng tôi không biết vì sao nó lọt được vào trường này….
Khánh Ngọc nói chưa dứt lời thì giọng của một nam sinh vang lên :
– Chắc chắn vì cô ta học giỏi ! Ở trường này đâu có quy định con nhà giàu mới theo học .

Mọi người lại quay đầu lại xem ai đã thốt ra câu nói ấy .Minh Thư cũng tò mò muốn biết mặt người nam sinh vừa bênh vực mình ra sao nên cũng nhìn theo . Đó là một chàng trai độ mười tám ,mười chín ,gương mặt đẹp trai ,thông minh ,ăn mặt cũng rất bảnh bao . Chỉ nhìn thoáng qua cũng biết chàng xuất thân là gia đình giàu có nhưng Minh Thư không biết vì sao người này lại hết long bênh vực mình.
– Ồ Thiệu Vỹ ! – Giọng Khánh Ngọc dịu dàng lại có vẻ nể vì – Việc gì có dính dáng đến anh đâu mà anh lại xen vào ?
– Nó không dính dám gì đến tôi nhưng thấy các cô bắt nạt người ta tôi không chịu nổi . Cô ấy là học sinh mới chuyển trường tới ,chúng ta phải tỏ thái độ thân thiện với cô ta ,như vậy mới là biết điều !
– Tôi thì cần gì phải biết điều với nó chứ !-Khánh Ngọc vênh mặc lên – Đã nói nó là đứa ở của nhà tôi . Khi nó vừa bước vào nhà tôi lần đầu tiên là tôi đã thấy hoảng kinh .Ngay lần đó tôi đã đặt cho nó cái biệt danh là ” con mọi đen “.
– ” Con mọi đen “! – Các nữ sinh khác đồng thanh lập lại và cười ồ lên .
– Biệt danh chính xác lắm đấy !- Một người khác lên tiếng – Dân Đài Bắc chúng ta không có ai đen như nó !
– Tôi thì tôi thấy nước da ngâm ngâm như cô ấy mới là khỏe mạnh .- Một lần nữa Thiệu Vỹ lại bên vực Minh Thư – Ở Âu Mỹ người ta rất thích nước da như vậy và phải nhờ đến việc tanning để có nước da màu bánh mật thay vì phải thêm thời gian đi tắm nắng ngoài biển bao nhiêu ngày !
– Anh có vẻ rành về thẩm mỹ của Âu Mỹ quá nhỉ ?- Một nữ sinh hiếu kỳ góp tiếng .
– Đương nhiên rồi ! Thiệu Vỹ nói bằng giọng chắc nịch – Ai mà như mấy cô ,chỉ biết đọc sách báo trong nước .
– Nè ,Thiệu Vỹ ! – Một nam sinh xen vào – Lúc nào cậu cũng bênh vực cô ta như vậy thì tại sao cậu không đến ngồi cạnh cô ta đi ,bên cạnh cô ta còn một chổ trống kìa !
– Được thôi !- Thiệu Vỹ thu xếp tập vở đứng lên khi nghe người bạn nói khích -Tôi sẽ ngồi bên cạnh cô ấy nếu cô ấy cho phép .

Đám nữ sinh trong lớp có Khánh Ngọc tròn mắt một cách tức tối khi Thiệu Vỹ thốt ra câu ấy .Đây là một công tử nhà giàu ,đẹp trai nhất lớp mà lại học giỏi ,được nhiều cô nữ sinh yêu thầm nhớ trộm ,vậy mà hôm nay Thiệu Vỹ lại công khai bày tỏ thiện cảm với một cô gái xa lạ nên các nữ sinh khác không khỏi tức tối trong lòng.
Chàng trai bất chấp mọi cặp mắt đang nhìn mình ,đi thẳng lại bàn Minh Thư và khẽ hỏi nàng :
– Anh có thể ngồi vào chổ trống bên cạnh em không?
Gương mặt thông minh, sáng sủa và đôi mắt giàu tình cảm của chàng trai làm Minh Thư có cảm tình ngay .Nàng không đáp lại chỉ khe khẽ gật đầu.Thiệu Vỹ ngồi xuống bên cạnh Minh Thư và bảo :
– Tên anh là Dương Thiệu Vỹ ,còn em ,em có thể cho anh biết tên không?
– Em tên Minh Thư ,Hoàng Minh Thư !
– Cái tên nghe cũng giống như con người em vậy ! Minh Thư này ,vì em mới chuyển trường nên có thể sẽ có nhiều bỡ ngỡ. Nếu gặp nhiều khó khăn thì đừng e ngại ,cứ nói cho anh biết ,anh sẽ giúp !
– Dạ! -Nàng nhỏ nhẹ đáp lại ,thấy lòng mình chợt ấm vì những lời đầy thân thiện của người bạn mới quen này .

Các nữ sinh trong lớp thấy Thiệu Vỹ ” anh anh, em em “với Minh Thư thì tức đến lộn ruột. Người tức giận nhất là Khánh Ngọc vì cô rất ghét Minh Thư. Thiệu Vỹ không phải là cái đích mà cô nhắm tới dù anh chàng rất đẹp trai ,nhưng thấy cái mà cô xem là đứa ở trong nhà lại được anh chàng này ưu ái và bênh vực nên cô cũng thấy xốn mắt .

Mấy nữ sinh xì xào không ngớt về Minh Thư nhưng tiếng chuông đột ngột vang lên ,giờ học đã đến nên mọi người trở về với im lặng. Cuối cũng thì hai giờ học cũng đã trôi qua ,vừa nghe tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi là các học sinh vội vã túa ra ngoài.
– Để anh đưa Minh Thư đi dạo một vòng trong trường ! Thiệu Vỹ đề nghị.
– Minh Thư thấy người bạn mới quen quý mến mình như vậy thì không nở từ chối.
Hai người đi song song bên nhau ,vừa dạo chơi vừa nói chuyện .
– Lúc nãy thấy giáo giảng bài mới ,em thấy có gì khó hiểu không?
– Em thấy không có gì khó hiểu cả Mùa hè năm nay ,có thời gian rảnh rỗi ,em đã đến thư viện tham khảo giáo trình của lớp mười hai trước rồi.
Thiệu Vỹ tròn mắt rồi sau đó mỉm cười :
-Vậy ư? Em có thói quen rất giống anh !
Rồi chàng thắc mắc :
-Tạo sao Khánh Ngọc lại đối xử với em trịch thượng như vậy chứ? Rồi còn bảo em là con ở trong nhà cô ta !
– Chuyện là như thế này.Quê em ở Kỳ Sơn ,em vốn mồ côi cha mẹ ,được ông nội nuôi lớn lên và lo cho ăn học .Vừa qua nội em đã qua đời vì bệnh tim ,em chẳng còn ai thân thích ngoài người dì ở Đài Bắc này.Dì em là quản gia của nhà Khánh Ngọc ,dì xin bà chủ cho em ở nhà để trọ học ,ngược lại em sẽ giúp việc chăm sóc vườn hoa trong nhà trong thời gian rảnh rỗi.Chuyện chỉ có như vậy thôi mà em không biết tại sao Khánh Ngọc thổi phồng quá đáng và còn thù ghét em một cách thậm tệ nữa.Lúc nãy nghe cô ta và những người khác chế diễu em ,em rất buồn nhưng bây giờ thì em hết buồn rồi bởi vì anh hiểu em và bênh vực cho em ,em không còn cảm thấy cô đơn nữa.
– Anh rất khâm phục em ! – Thiệu Vỹ khẽ nói – Hoàn cảnh em khó khăn như vậy mà em vẫn kiên nhẫn không bỏ cuộc ,không phải cô gái nào cũng có ý chí như em .Bây giờ mình trở lại lớp đi ,chắc cũng sắp vào học rồi.À ,em thấy ngôi trường này thế nào?
– Rất đẹp và khang trang! Và em nghĩ việc giảng dạy ở đây có lẽ cũng hơn các trường khác.Thầy dạy môn toán lúc nãy giảng bài thật là cừ khôi ,em chưa thấy ai giảng hay như ông ta.
– Giáo sư của những môn khác cũng vì đây là trường tuyển. Anh nghĩ thành tích lớp mười một của em cũng thuộc loại hạng ưu tú nên mới nhận vào trường này.
– Em hả?Làm thế nào em dám nhận là mình giỏi hở anh? Nhưng lúc nào em cũng cố gắng !

Sau khi trò chuyện , hai người cảm thấy thân nhau hơn. Thấy cả hai sóng bước vào lớp ,các nữ sinh khác nhìn Minh Thư với cặp mắt ghen tị. Nhiều lời xì xào vang lên :
– Anh Thiệu Vỹ hôm nay anh ấy thế nào rồi? Đi dạo với một con bé ăn mặc như vậy mà không biết xấu hổ sao?
– Con bé này cũng ghê thật đó !Nó mới chuyển trường tời mà đã giành mất anh Thiệu Vỹ của chúng mình rồi.
– Nhưng không phải chỉ toàn những lời hằn học. Có người cũng đưa ra những nhận xét tâm bình :
– Con bé ấy có khuôn mặt thông minh và xinh xắn đấy chứ. Chỉ có cái là nó quá đen qua nhưng lúc nãy anh Thiệu Vỹ lại bênh nó và cho nó là mốt của Âu Mỹ.
– Mốt Âu Mỹ cái gì mà mốt ! Giọng Khánh Ngọc vang lên – Mốt nhà quê thì có. Tôi cam đoan hôm nay Thiệu Vỹ uống nhầm thuốc rồi nên mới bênh con bé ấy chắm chặp như vậy.

Những lời xì xào ấy lọt hết vào tai Minh Thư khiến nàng cảm thấy khó chịu vô cùng .Nhưng nàng cố bình tĩnh lại và dồn hết tâm trí vào hai giờ học sau đó .Khi tiếng chuông tam trường vang lên các học sinh túa ra khỏi lớp. Lúc đó Minh Thư mới chú ý thấy hầu hết họ đều ăn mặc sang trọng nên trong lòng nàng cũng có chút tự ti . Minh Thư lớp lên ở làng Kỳ Sơn ,tất cả mọi người đều rất đơn giản trong cách sống nên chẳng ai chú ý đến thời trang nhiều . Nhưng ở Đài Bắc này người ta rất coi trọng bề ngoài và có lẽ đó là lý do khiến các bạn cùng lớp của nàng chĩa mũi dùi vào nàng và trêu ghẹo nàng như vậy. Nhưng trên đường về nhà ,Minh Thư đã suy ngẫm rất nhiều. Cái mà nàng cần chú ý đến bây giờ là việc học. Đương nhiên cô gái nào cũng thích trau chuốt bề ngoài những Minh Thư không muốn dì Lệ Mai gì mình mà phải tốn kém trong khi hoàn cảnh của dì cũng rất khó khăn rồi.
Tan học xong về nhà ,sau khi dùng cơm trưa.Minh Thư bắt tay vào việc làm vườn. Nàng không muốn chủ nhà nghĩ là mình biếng nhác. Bài vở thì nàng có thể ôn tập vào buổi tối ,vả lại đã nghiên cứu trước giáo trình nên nàng thấy việc học không có gì là khó khăn cả. Chiều hôm đó khi Minh Thư và dì Lệ Mai đang dùng cơm dưới bếp thì Khánh Ngọc cố tình bước vào và nói lên :
– Có người mới chuyển trường về thì đã bắt đầu cặp bồ ,cặp bịch rồi.Coi chừng trèo cao ,té nặng. Hoàng tử thì làm sao có thể kết hôn với một đứa ăn mày chứ!

Cô ta nói xong rồi vênh mặt bỏ đi. Minh Thư có nhịn và nàng biết thời gian ở đây nàng sẽ phải làm như thế .Nàng không muốn vì nàng mà dì Lệ Mai phải bị tổn thương hoặc bị chủ nhà đuổi việc cho nên đối với Minh Thư trong thời gian này im lặng là thượng sách.

Tối hôm đó ,ôn bài vở xong ,Minh Thư vừa chuẩn bị đi ngủ thì dì Lệ Mai hỏi ngay :
– Hồi chiều Khánh Ngọc nói thế là thế nào hở cháu?
Minh Thư đem tất cả chuyện buổi sáng kể lại cho dì Lệ Mai nghe ,về việc các nữ sinh chế diễu nàng và Khánh Ngọc đã làm nhục nàng trong lớp. Nàng cũng kể cho dì nghe về việc Thiệu Vỹ bênh vực mình .Cuối cùng Minh Thư kết luận :
– Lúc đầu cháu cũng buồn lắm ,nhưng cháu nghĩ nếu cứ để tâm vào những lời họ nói thì sẽ đau khổ biết chừng nào cho nên cháu đã lờ đi.Đối với cháu ,cái quan trọng là cuối tháng này ai sẽ đứng nhất nhì lớp chứ không phải là ai ăn mặt đẹp nhất lớp !
Dì Lệ Mai vuốt tóc cháu và thở dài :
– Sao Khánh Ngọc nó lại ác như thế nhỉ? Hành hạ người khác hình như đã thành thú tiêu khiển của nó.Dì rất mừng là cháu đã có một thái độ rất là đứng đắn . Nhưng mà dì không thể nào không lo cho cháu ,cuối tuần này để dì dẫn cháu đi mua vài bộ quần áo cho cháu thay đổi. Nghe bạn cùng lớp chê bai cháu như vậy dì cũng buồn
– Mặc kệ họ dì ạ ! Cháu là người trong cuộc mà không buồn thì dì bận tâm việc ấy mà làm gì .Cháu cũng chẳng cảm thấy nhục nhã khi khoắc những bộ áo cũ kỹ này trên người .Đối với cháu ,cái quan trọng là bề ngoài .Khi cháu thành đạt rồi ,tự mình có thể kiếm ra tiền thì nghĩ đến việc ấy cũng chẳng muộn.

Bà Lệ Mai không nói ra nhưng trong lòng rất nể phục Minh Thư. Nàng có vẻ chửng chạc ,trưởng thành hơn số tuổi của mình rất nhiều.Trong khi những người đồng trang lứa còn ỷ lại vào cha mẹ và không có những ý nghĩ sâu xa thì Minh Thư đã chứng tỏ mình là một người biết nhìn xa ,trông rộng.Một cô gái như Minh Thư không chóng thì chầy cũng sẽ thành công trong xa hội này.

Suốt những ngày sau đó,Minh Thư bỏ qua những lời trêu ghẹo cũng như sự tị hiềm của chúng bạn. Nàng dồn hết tâm trí vào chuyện học hành , khi về nhà cũng cần mẫn làm vườn cho đến tối mịt nên bà Mỹ Tâm không thể kêu ca vào được .Bà còn mừng như mở cờ trong bụng khi mướn người khác phụ chú tư làm vườn ,bà phải bao ăn ,bao ở và trả lương còn với Minh Thư thì bà không phải bỏ ra đồng xu nào cả.

Tháng đầu ở Đài Bắc của Minh Thư trôi qua như vậy ,nàng đã quen dần với không khí của thành phố này và cảm thấy thành phố cũng có rất nhiều cái hay mà vùng Kỳ Sơn ở nàng không có được . Ở đây sự bon chen có vẻ quyết liệt ,sự cạnh tranh có vẻ gay gắt nhưng đó chính là yếu tố thúc đẩy con người cố gắng tiến lên trong cuộc đời này.

 

– 4 –

Ngày cuối tháng là ngày có một số người trong lớp mong đợi và một số người khác thì sợ hãi . Bởi vì ngôi trường mà Minh Thư đang theo học có cái thông lệ là vào mỗi cuối tháng lại công bố cho học sinh biết thành tích của tháng đó và còn xướng danh lên cho mọi người biết. Mục đích là khiến những người xuất sắc lại càng cố gắng hơn và những người tệ nhất phải lấy đó làm xấu hổ để mà phấn đấu. Lúc thầy chủ nhiệm lớp đọc bảng sắp hạng trong tháng thì khi cái tên Dương Thiệu Vỹ được xướng lên trước tiên ,không ai lấy làm ngạc nhiên vì đó được xem như thông lệ ,anh chàng đẹp trai này luôn luôn dẫn đầu lớp từ trước đến giờ . Nhưng khi cái tên này được đọc to lên ngay sau đó thì các nữ sinh trong lớp người nào cũng lặng người ra vì kinh ngạc . Bởi vì đó là người mà họ từng xem rẻ ,đó là đối tượng mà họ luôn trêu ghẹo bằng hàng trăm lời xỉa xói quái ác và đó cũng là người mà họ ghét nhất vì cô gái đã được Dương Thiệu Vỹ ,thần tượng của các nữ sinh trong lớp ,tỏ lòng ưu ái .Dương Thiệu Vỹ đứng đầu lớp là một chuyện bình thường nhưng MInh Thư được xếp hạng thứ nhì mới là điều khiến mọi người kinh ngạc .Một cô bé nhà quê ,học ở trường làng ,cô bé ấy tại sao lại vượt lên tất cả bọn họ.

Trong khi mọi người còn đang xôn xao tự hỏi thì tên của người đội sổ trong lớp cũng đã được thầy chủ nhiệm xướng lên :
– Lưu Khánh Ngọc !

Cô gái mặt đỏ vì xấu hổ ,cúi gầm đầu xuống không dám nhìn lên .Đây không phải lần đầu cô đứng chót lớp nhưng đây là lần đầu tiên cô lâm vào trường hợp này mà lại có sự chứng kiến của một người ghét nhất ,và người đó chính là Minh Thư . Sự nổi bật của Minh Thư làm cho sự hèn kém của cô rõ nét hơn và cô không thể chịu nổi cái việc mình là chủ nhân mà lại đứng chót lớp trong khi người mà cô xem là đứa ở của mình thì lại đoạt trong một trong những hàng đầu của lớp .Vị giáo sư chủ nhiệm còn làm cho nổi đau của cô tăng thêm gấp bội khi dỗng dạc nói với mọi người :
– Các em vào gương của Minh Thư .Cô ấy tốt nghiệp lớp mười một ở Kỳ Sơn , một địa phương rất xa thành phố và thiếu mọi phương tiện nhất là phương tiện để trao dồi kiến thức .Âý thế mà giờ đây Minh Thư đã vượt xa tất cả mọi người .Lưu Khánh Ngọc ! Em nên noi gương người bạn mới của mình để học học cho tiến bộ hơn .Bây giờ thì thầy muốn các em cho một tràng pháo tay để cổ vũ cho Minh Thư .

Tiếng vỗ tay vang lên rộn rã từ ngay những người hồi xưa xem thường Minh Thư nhất .Đôi má cô hồng lên vì e thẹn và cũng vì hạnh phúc . Minh Thư nhìn sang Thiệu Vỹ ,bắt gặp Thiệu Vỹ cũng đang nhìn mình bằng cái nhìn đầy khích lệ .Trong khi đó thì Khánh Ngọc chỉ còn biết cúi gầm mặt vì xấu hổ ,nếu có một chổ nào đó để nàng có thể chui xuống đất trốn thì nàng cũng đã làm như thế .

Đối với Khánh Ngọc ,bốn giờ học hôm nay ấy trôi qua một cách khá nặng nề . Khi tiếng chuông tan trường vang lên ,Khánh Ngọc là người vội vã bước ra khỏi lớp như chạy trốn nỗi nhục nhã của mình .Về tới nhà ,cô tiểu công chúa của không màng ăn trưa ,lui vào phòng riêng của mình và lúc đó bà Mỹ Tâm nghe vang lên những tiếng đồ đạc rơi loảng xoảng trong phòng conn gái .
– Khánh Ngọc , con sao rồi ? – Bà Mỹ Tâm hỏi bằng giọng hốt hoảng .
Bà đẩy cửa bước vào ,thấy con gái nắm úp mặt trên giường khóc . Bình hoa và tấm kính trong phòng bị đập bể nát ,bàn ghế cũng ngã chỏng gọng ,đó là những vật mà Khánh Ngọc trút lên nỗi uất ức về cái nhục đã chịu sáng nay .
– Mẹ đuổi cổ con Minh Thư ra khỏi nhà cho con ! – Cô gái nói ,gương mặt vẫn còn tái xanh vì giận .
– Con thế nào rồi ? Tại sao mẹ phải đuổi nó ? Nó đã làm gì con ?
– Nó không làm gì con nhưng hôm nay con đã chịu nhục vì nó .Nó đứng thứ nhì ,còn con thì chót lớp ,bây giờ thì mẹ đã hiểu con nhục nhã thế nào chưa ? Nếu là ai khác vượt hơn con thì con cũng chẳng thèm để ý làm gì ,nhưng nó lại là người ăn ,kẻ ở trong nhà ,con là chủ nhân của nó lại phải chứng kiến một đứa người làm bá vơ hơn mình như thế .Thầy chủ nhiệm thật là đáng ghét ,ông ta xướng tên con lên ,con đã nhục nhã rồi ,ông ấy lại còn làm con tổn thương khi bảo con phải noi gương nó mà học hành .
– Cái thằng thầy nào mà mất dạy thế ?- Bà Mỹ Tâm nghiến răng giận dữ – Thời buổi này là thời buổi gì mà lại hài cả tên họ người ta ra trước mắt thiên hạ khi người ta đứng cuối lớp .Trong cuộc đời của cái tên thầy đó ,chưa chắc gì nó đã không trải qua một lần cuối lớp như vậy .Con cho mẹ biết tên của ông ta đi ,mẹ sẽ bảo ông hiệu trưởng tống cổ ông ta ra khỏi trường . Nếu ông hiệu trưởng mà không nghe lời của mẹ thì đừng hòng lấy được xu nào của mẹ trong các kỳ quyên tiền sắp tới .
– Mẹ không đẩy được ông ta ra khỏi trường đâu ! – Khánh Ngọc buồn bã nói .
– Tại sao chứ ? Có tiền thì cái gì làm không được .
– Ông ta là giáo sư dạy toán giỏi nhất Đài Bắc ,đã xuất bản mấy chục giáo trình về toán học cho bậc trung học .Không phải trường nào cũng có thể rước ông ta về dạy .Mẹ mà làm thế thì ông ta ghét con thêm .Vấn đề không phải là thầy dạy toán mà vấn đề ở đây là con Minh Thư . Con muốn mẹ tống cổ nó đi ra khỏi nhà này càng sớm càng tốt .
– Nhưng mà nó đang làm việc cho gia đình chúng ta không công . Đuổi nó rồi thuê người khác phải ra lương cho họ ,con biết không ?
– Gia đình chúng ta giàu ,không lẽ không có tiền trả cho bọn người làm hay sao ? Con không cần biết mẹ tính toán thế nào ,nhưng nếu mẹ không đuổi nó đi thì con sẽ là người đi ra khỏi cái nhà này !
– Khánh Ngọc này ! – Bà Mỹ Tâm vội vã dỗ dành con gái – Mẹ có một đề nghị như sau ,có thể là sẽ tiện lợi cho cả hai bề .
– Đề nghị của mẹ thế nào ?
– Con Minh Thư nó học giỏi như vậy ,sao không để nó kèm dạy con rồi đuổi cổ tên gia sư kia đi .Cái tên ấy kèm cặp cho con môt năm rồi mà có thấy tiến bộ gì đâu . Để Minh Thư ở đây ,nó vừa làm vườn cho chúng ta ,vừa dạy học cho con không lấy công ,không phải là sẽ tốt hơn hay sao ?
– Mẹ nói cái gì ?- Đôi mắt Khánh Ngọc long lên vì giận dữ – Dẹp cái kiểu tính toán chi li của mẹ đi ! Mẹ thấy con bây giờ chưa đủ nhục sao ?Con đã hai mươi tuổi rồi ,để một con oắt con nó dạy dỗ ,con thà chết sướng hơn ! Con đã nói với mẹ rồi ,một là mẹ đuổi nó đi ,hai là con sẽ ra khỏi nhà này .Mẹ chọn đi ! Một ,hai ngày nữa mà con còn thấy mặt con bé Minh Thư trong nhà này thì mẹ đừng có trách con .
Bà Mỹ Tâm thấy con gái cưng đùng đùng nổi giận thì xuống nước ngay :
– Khánh Ngọc ! Mẹ xin con đừng giận nữa! Nội nhật ngày mai ,mẹ sẽ tống cổ nó ra khỏi nhà .Như vậy con vừa ý chứ ?
Đến lúc này gương mặt Khánh Ngọc mới có vẻ hài lòng một chút :
– Mẹ biết tại sao con muốn như vậy không ?Hiện tại Minh Thư nó có thể đến trường là vì nó ăn nhờ ở đậu ở nhà chúng ta .Nếu nó không có nơi ăn chốn ở tại Đài Bắc thì buộc lòng nó phải nghỉ học .Đó là cái mà con trả thù nó !
– Thôi được được ! Mẹ làm theo ý con .Con hãy bình tĩnh lại .Nội nhật ngày mai nó sẽ biến mất khỏi gia đình này .Mẹ chẳng muốn một con bé như thế mà cửa nhà chúng ta phải trải qua con xào xáo !
Chiều hôm đó ,bà Mỹ Tâm đến gặp người quản gia của mình và ra lệnh :
– Nội nhật ngày mai ,chị phải bảo cháu chị dọn ra khỏi nhà này .Chúng ta không thể chứa chấp nó nữa !
– Tại sao ,thưa bà chủ ?- Bà Lệ Mai nói ,mà tái mặt – Minh Thư nó đâu có làm điều chi lầm lỗi ?
– Nó không làm điều gì lầm lỗi cả nhưng Khánh Ngọc không muốn Minh Thư ở nhà này .Chuyện đơn giản vậy thôi !
– Bà chủ ơi ….. – Bà Lệ Mai mếu máo nói -…….bà chủ thương giùm tình cảnh cháu tôi . Nếu bà không cho nó tiếp tục ở đây ,chắc chắn là nó phải nghĩ học .
– Việc đó không phải là việc của chúng tôi.Nó không thể học tiếp thì nó về quê vậy .Chúng tôi không có trách nhiệm gì về cuộc đời của Minh Thư . Chị là gì của nó mà không lo được cho nó ,chính chị cảm thấy xấu hổ !

Nói xong bà Mỹ Tâm bỏ đi một nước .Bà Lệ Mai nhìn theo mà lòng chết đứng ,bà không lường trước là điều này sẽ xảy ra .Bà chạy ngay ra sau vườn và tìm Minh Thư .Nàng đang hì hục phụ chú Tư làm cỏ và có vẻ ngạc nhiên khi dì mình xuất hiện .
– Minh Thư, vào phòng của dì ,dì có một việc gấp muốn bàn với con .
– Thưa vâng ! –Cô gái vội vã đứng lên rồi nói nhỏ với người làm vườn – Chú Tư ,cháu đi với dì Lệ Mai một chút ,một lát sau cháu sẽ trở lại ngay.
Minh Thư tất tả theo dì vào nhà ,trong lòng nổi lên môt cảm giác bất an .
Hai người vào phòng riêng Bà Lệ Mai đóng kín cửa lại rồi khẽ nói :
– Minh Thư ơi có chuyện lớn rồi …..bà chủ ra lệnh cho con phải dọn ra khỏi nhà này vào ngày mai .
– Tai sao ?- Nghe dì nói Minh Thư đứng lặng người ra .
– Dì không biết rõ nguyên do ,bà ấy chỉ bảo là bởi Khánh Ngọc muốn như thế .
– Con hiểu rồi ! –Minh Thư thiểu não ngồi xuống ghế – Thì ra là chuyện xẩy ra sáng nay .
– Chuyện sáng nay ? – Bà Lệ Mai kinh ngạc – Cháu nói gì dì không hiểu ?
– Sáng nay là ngày cuối tháng ,thầy giáo lớp con thông báo xếp hạng hàng tháng .Con đứng hạnh nhì ,còn Khánh Ngọc thì đội sổ .Vì lý do này mà Khánh Ngọc ghét con .Con không ngờ cô ta lại ti tiện như vậy .Vì cô ta thua kém con nên bằng mọi cách triệt bỏ con .Dì Lệ Mai ,bây giờ con phải làm sao đây ?
Nghe cháu nói ,bà Lệ Mai rơi nước mắt .Bà vừa lau những giọt lệ ràn rụa trên má và bảo :
– Phải chi bà chủ cho dì một hay hai tuần thì dì còn đi hỏi chổ này ,chổ nọ giùm con .Bây giờ gấp gáp như thế này ,dì cũng không biết tính sao !
– Không phải là con muốn bám lấy cái thành phố này ,nhưng con chỉ muốn làm tròn ước nguyện của ông nội mà thôi –Minh Thư vừa nói vừa thở dài – Con đã từng hứa với ông nội là sẽ lên Đài Bắc và hoàn tất bậc đại học .Nếu bây giờ con quay về Kỳ Sơn ,linh hồn của ông nội bên kia thế giới hẳn là buồn lắm .
– Con học giỏi như vậy ,nếu để con quay về đó thì thật là một lỗi lầm lớn của dì .Để yên dì nghĩ xem coi còn cách nào không ?
Bà Lệ Mai đi qua ,đi lại ,gương mặt đăm chiêu . Một lát sau bà nhìn Minh Thư và khẽ reo lên :
– Dì nhớ ra rồi !
– Nghe bà Lệ Mai nói thế ,niềm hy vọng đang tắt ngúm trong lòng Minh Thư chợt bùng lên .
– Cách đây một tuần cậu ấy có gọi đến cho dì ….
– Cậu ấy ….Minh Thư nhìn dì bỡ ngỡ .
– Đó chính là cậu Quân Vũ .Trước đây cậu ấy sống trong gia đình này khá lâu sau khi cha mẹ cậu ấy bị tai nại qua đời .Lúc đó mới mười bốn tuổi ,bị khủng hoảng cái chết bất ngờ của cha mẹ nên cậu ấy như người mất hồn.
Cha mẹ của cậu có một ngôi biệt thự khá xinh đẹp nhưng khóa cửa để không vì Quân Vũ sống ở đó ,hình dung lại những kỷ niệm xưa kia của cha mẹ ,cậu đau khổ không chịu được . Mười bốn tuổi ! Cái tuổi còn quá nhỏ để chịu đựng bao song gió .Gia đình bà Mỹ Tâm là bạn thân của cha mẹ Quân Vũ nên đề nghị cậu ấy đến sống chung với họ .Cho đến khi lên mười tám tuổi ,chững chạc hơn và đã đậu vào đại học ,Quân Vũ mới chuyển về ngôi biệt thự cũ của mình .Nổi buồn của cậu ấy đã vơi đi phần nào nhưng nỗi đau nào cũng để lại di chứng ,cậu ấy trở nên ít nói và gương mặt lúc nào cũng lầm lì .Tốt nghiệp đại học xong cậu đã vào làm cho công ty của vợ chồng bà Mỹ Tâm .Cậu ấy bản chất tốt nhưng có lẽ vì tai họa xảy ra nói trên và bây giờ cậu ấy khác hẳn đi .Tình hình trở nên khó khăn và lúc nào cũng cáu gắt .Cháu biết trong vòng một tháng cậu ấy đã đuổi đi ba người làm rồi .Có lẽ cậu ấy khó quá nên không ai chịu nổi .Cách đây một tuần cậu Quân Vũ có gọi đền cho dì ,nhờ dì tìm cho cậu một người làm vừa siêng năng , vừa đáng tin cây .Dì cũng ầm ừ chưa biết phải giới thiệu ai thì bây giờ lại xảy ra cái việc bà Mỹ Tâm đòi cháu phải dọn đi nên dì đã lien tưởng tới ….
– Dì muốn cháu ….tới giúp việc cho cậu ta ?
– Thực sự dì không muốn như vậy vì ai cũng kêu rên cậu ấy khó khăn nhưng dù khó khăn đi nữa ,cậu ấy chẳng phải là hạng người vô lương tâm như những người ở đây đâu.Nói đến đây dì hạ thấp giọng vì sợ có ai nghe được thì bà sẽ bị đuổi ngay lập tức .
– Dì muốn cháu đến đó thử việc ?
– Chi còn cách đó thôi Minh Thư ạ ! Bây giờ ở Đài Bắc ,dì cháu chúng ta đâu còn người nào nữa .
– Cháu có quen một người …..- Minh Thư nói rồi thở dài – anh ấy cũng sinh trưởng ở làng Kỳ Sơn nhưng sau này đến Đài Bắc là việc . Anh ấy là người là người giúp cháu nhưng sau việc ông nội qua đời ,cháu chẳng còn thiết tha đến bất cứ chuyện gì . Điện thoại tay và địa chỉ anh ấy cho ,cháu đã làm thất lạc rồi .Nếu không thì cháu đã không làm cho dì phải đau đầu như thế này khi lúc nào cũng phải nghĩ ra cách để mà giúp cháu . Nhờ cậy người cùng quê thì lúc nào cũng dễ dàng hơn .Trong lớp học của cháu ,cháu cũng có môt người bạn trai rất tốt nhưng mới quen nhau một tháng ,bây giờ mở miệng ra nhờ người ta thì người ta sẽ nghĩ là mình lợi dụng .Trong khi đó cháu là người rất nhiều tự ái ,cháu muốn tự dung sức mình để lo cho cuộc sống của mình
– Cháu đến làm cho cậu Quân Vũ đi ! – Bà Lệ Mai suy nghĩ một lúc rồi cuối cùng bảo cháu .
– Anh ta sẽ không tống cổ cháu ra khỏi nhà như những người làm trước đây chứ ?
– Dì biết là cậu ấy khó nhưng cháu hãy làm hết sức của mình thì thế nào người ta có thể bắt bẻ được . Chính bà Mỹ Tâm cũng rất hài lòng với công việc của cháu .Bà ta công nhận cháu không có lỗi gì cả nhưng bà ta muốn cháu đi vì con gái bà ta không ưa cháu . Minh Thư ,không biết không …. Việc làm ở Đài Bắc không phải dễ kiếm đâu ,cháu mà chấp nhận công việc này thì cháu có thể tiếp tục đi học .Chúng ta không quyết định kịp lúc thì sẽ bỏ mất đi cơ hội , bởi vì nếu cháu không làm thì cũng có trăm người muốn làm công việc này . Lý do là vì cậu Quân Vũ tuy khó nhưng trả lương rất hậu .
– Nhưng việc cháu đi học một buổi ,cậu ta có thể chấp nhận không ?
– Để rồi dì hỏi ,và chắc phải hỏi ngay bây giờ mới kịp .Nếu cậu ta nhận cháu thì ngày mai cháu có thể dọn qua bên ấy .Bây giờ cậu ta chắc đã về nhà rồi ,để rồi dì gọi hỏi xem .

Nói xong bà Lệ Mai gọi ngay .Bên kia đầu dây có tiếng nhấc điện thoại rồi một giọng lầm bầm nổi lên :
– Tối quá rồi còn gọi đến nhà người ta làm gì !
– Cậu Quân Vũ ơi … là tôi đây !
– Dì Lệ Mai hẩ ?- Giọng người bên kia đầu dây có vẻ dịu lại – Việc tôi nhờ dì hôm trước đã có kết quả dì chưa ?
– Thưa cậu ,tôi đã tìm được người giúp việc cho câu Người này là cháu bà con của tôi .
– Người này đáng tin cậy chứ ?
– Dạ ,nó mới mười bảy tuổi ,là đứa thật thà ở dưới quê lên nhưng ngặt một cái là con bé có đang đi học ….
– Đang đi học ?- Giọng chàng trai có vẻ ngạc nhiên – Cô ta bận đi học thì còn giúp tôi được việc gì ?
– Dạ , nó chỉ học buổi sáng .Thời gian còn lại trong ngày nó sẽ tận tụy làm việc cho cậu .Tính tình nó cần mẫn ,siêng năng lắm .Nó có thể làm gấp đôi người bình thường . Xin cậu làm ơn nhận nó giùm. Cậu không trả lương cho nó cũng được , miễn là cho nó chốn ăn ,chốn ở để nó tiếp tục học …..
– Tính tôi không lợi dụng ai bao giờ ,nếu cô ấy làm được việc nhưng trả lương hậu như những người khác . Việc cô ta đi học một buổi chắc cũng chẳng trở ngại gì đâu ,miễn cô ta siêng năng và hoàn tất hết việc nhà là được .
– Cậu Quân Vũ ,cảm ơn cậu rất nhiều ! Chiều mai ,sau khi cậu về nhà rồi ,tôi đưa cháu tôi đến gặp cậu được không ạ ?
– Cô ta muốn dọn đến ngay ngày mai à ?
– Thưa vâng ,điều gì có gì phiền không ?
– Không có phiền gì cả , tôi cũng đang cần người . Ngày mai khoảng sáu giờ chiều , dì đưa cô ta đến . Tôi về hơi trễ vì bận một cuộc họp
– Dạ tôi sẽ đưa nó đến đúng hẹn .Cậu Quân Vũ ơi ,môt lần nữa xin thành thật cám ơn cậu !
– Không có chi , tôi phải cám ơn dì mới phải .Thôi dì nghĩ đi ! Ngày mai gặp lại !
– Bà Lệ Mai đặt điện thoại xuống ,trong lòng nhẹ tênh như vừa trút một gánh nặng :
– Cậu ta chịu nhận con rồi và cũng chấp nhận cho con học một buổi .
– Thế ư dì ? Trời ơi , con mừng quá ! – Minh Thư reo lên như nghĩ mình được tiếp tục ở Đài Bắc để học lên .
– Chịu đựng một người cũng dễ dàng hơn là chịu đựng cả gia đình con ạ ! Cậu ta chỉ có một thân một mình ,như thế công việc của con sẽ nhẹ đi rất nhiều .Con biết không ,nếu làm người giúp việc mà phục vụ cho cả gia đình thì quả là một việc gay go ,bởi vì càng nhiều người thì càng nhiều ý kiến ,chiều chuộng thế nào cũng không xuể . Nhưng Minh Thư này ,về viêc dọn dẹp trong nhà thì chẳng có gì khó khăn .Dì tự hỏi là con nấu ăn có khá không ?
– Ồ ,lúc con ở với nội ,ngày nào mà con chẳng vào bếp .Có khi bên nhà bác Thái Thuận có giỗ con cũng qua phụ giúp nên cũng học được nhiều món .Nhưng con không biết khẩu vị của người thành phố và ở quê có khác nhau không ?
– Điều đó con đừng lo ! Cậu Quân Vũ đã từng ở trong nhà này bốn năm ,một tay dì nấu nướng cho cả nhà nên những món khoái khẩu của cậu ấy dì đều biết cả . Lát nữa đây dì sẽ liệt kê tất cả các món ăn cho con biết rồi chỉ cho con cách nấu nướng nữa . Nếu con đã rành vào bếp núc như vậy thì những gì hướng dẫn cho con chỉ là bổ sung thôi ……..
– Nhưng thưa dì ,con phải đi chợ ở đâu ?
– Cách trường con không xa có một ngôi chợ khá lớn .Hàng ngày dì vẫn đi chợ ấy .Nhưng nhà bên đó chỉ có mỗi cậu Quân Vũ cho nên một tuần con đi chợ một lần là được rồi .Thực phẩm mua về cứ chất vào tủ lạnh rồi mỗi ngày chế biến để đổi món .Cậu Quân Vũ rất kén ăn ,cho nên con phải biết siêng năng để giữ công việc này được lâu dài
-Thưa dì ,con cố gắng để không phụ lòng dì .Thế khi nào chúng ta đến đó hở dì ?
– Chiều mai sáu giờ ,dì đã hẹn với cậu ta rồi .Con yên tâm đi , chỉ cần con siêng năng là không bao giờ cậu ta sa thải con đâu !
-Thưa vâng ,dì yên tâm ,con sẽ cố gắng hết sức mình .

Tuy nói với mình như thế như tối đó Minh Thư cứ thao thức mãi .Nàng không biết người chủ nhà mới này ,nàng sẽ ở được bao lâu .Nghe dì Lệ Mai nói người này rất khó tính , Minh Thư cảm thấy trong lòng ngao ngán . Trong lúc buồn bã nhất ,Minh Thư chợt nhớ đến Trung Hữu .Nàng lẩm bẩm :”Em thật là vô ý quá phải không Trung Hữu ? Nếu em có giữ địa chỉ và số điện thoại của anh thì đời em đâu phải trôi dạt như thế này !”

Sáng hôm sau Minh Thư vẫn đến lớp một cách bình thường khiến Khánh Ngọc không khỏi tự hỏi :”Con bé này bị đuổi khỏi nhà mình sao nó có vẻ bình thản đến thế ? Không lẽ dì nó đã kiếm được một người bà con nào đó để gửi gấm nó sao ?” Bữa trưa , tiếng chuông tan học vừa vang lên là Khánh Ngọc lên xe ,phóng như bay về nhà . Nàng chạy ngay vào phòng riêng của mẹ và hấp tấp hỏi :
– Thế nào ,mẹ ? Con bé Minh Thư ngày hôm nay sẽ dọn đi chứ ?
Bà Mỹ Tâm nhìn vẻ nôn nóng trên mặt Khánh Ngọc ,vội vã chấn an cô con gái yêu :
– Chiều nay nó sẽ dọn ra ngoài .Dì nó đã tìm cho nó một chỗ khác làm rồi .
– Ở đâu vậy ?- Khánh Ngọc tò mò hỏi .
– Mẹ không hỏi bà ta .Vả lại điều đó chẳng có gì là quan trọng .Điều quan trọng là tống khứ nó đi cho rảnh mắt con
– Thôi thế cũng được rồi . Miễn là nó đừng bao giờ xuất hiện trong nhà này nữa . Mỗi lần nhìn thấy nó ,con cảm thấy là gai mắt . 

Buổi chiều hôm đó ,Minh Thư theo bà Lệ Mai đến trình diện người chủ mới .Bà Lệ Mai đến rất đúng giờ ,bà vừa bấm chuông xong là có người ra mở cửa ngay .Chàng trai dong dỏng cao và có khuôn mặt rất sắc sảo . Đôi mắt sâu long lanh buồn ,mũi cao thanh tú ,vành môi cương nghị .Nơi chàng toát ra một vẻ bất cần đời nhưng chính nó khiến cho chàng trông quyến rũ hơn . Minh Thư chưa từng thấy ai có khuôn mặt đẹp như vậy , nàng tự hỏi tại sao tạo hóa quá ưu đãi người đàn ông này . Chàng còn rất trẻ ,khoảng hai mươi sáu ,hai mươi bảy là cùng . Nhưng trái với khuôn mặt kia , thái độ chàng đối với người khác không tốt đẹp chút nào . Chàng nhìn Minh Thư với cái nhìn nữa mắt ,thậm chí chẳng có nói năng gì tới nàng .Chàng liếc sang bà Lệ Mai rồi hất hàm hỏi :
– Là cháu của dì phải không ?
– Thưa vâng ,kể từ ngày mai nó sẽ chăm sóc nhà cửa và lo toan mọi công việc trong nhà cho cậu .Cậu Quân Vũ, cậu yên chí đi ,cháu gái của tôi nó rất siêng năng .
– Thôi được,hai người vào nhà đi . Dì Lệ Mai ,chắc dì cũng muốn xem qua chổ ở của cháu dì .
Nói xong chàng bước vào nhà ,hai người phụ nữ lặng lẽ đi theo .Quân Vũ dẫn Minh Thư đến một căn phòng khá rộng và đầy đủ tiện nghi .
– Đây là chổ ở của cô ! Hy vọng cô sẽ cố gắng hết sức để duy trì chổ ở này .

Lời nói ấy giống như một hàm ý :”Nếu cô làm việc không vừa ý tôi thì tôi sẽ đuổi cô ngay “Nhưng ngay lúc này Minh Thư và bà Lệ Mai không để ý đến câu nói đó vì hai người mãi nhìn ngắm căn phòng . So với gia đình của bà Mỹ Tâm thì người chủ mới này hào phóng hơn nhiều .Trong khi bà Lệ Mai ngụ ở một căn phòng rất nhỏ ở nhà bà Mỹ Tâm thì căn phòng người chủ trẻ tuổi này dành riêng cho Minh Thư lớn gấp đôi và sáng sủa hơn .
– Xin cảm ơn cậu chủ ! -Minh Thư khẽ nói khi thấy căn phòng của mình thật là xinh xắn .
– Cảm ơn cậu chủ đã dành cho cháu tôi một căn phòng tốt như thế .- Bà Lệ Mai cũng tỏ ý hàm ơn .
Nghe thế ,Quân Vũ chỉ nhún vai :
Không cần phải cảm ơn tôi .Nếu cô Minh Thư không ngụ ở đây thì căn phòng này cũng bỏ trống thôi. Rồi chàng nhìn sang bà Lệ Mai và hỏi :
– Thế nào ,dì Lệ Mai ?Dì yên tâm rồi chứ ?
Tôi không biết phải cám ơn cậu như thế nào mới đủ – Bà Lệ Mai cảm động rồi quay sang cháu ,dặn dò – Cháu phải làm việc hết sức để đáp lại tấm lòng tốt của cậu chủ .Có gì cần dì giúp thì cứ gọi điện thoại cho dì .

Bà nói xong rồi từ giả đi ngay vì bà sợ ra ngoài lâu ,bà Mỹ Tâm sẽ quở trách bà .Bà Lệ Mai đi rồi ,Minh Thư cảm thấy thật cô đơn .
Thấy Minh Thư đứng tần ngần trước cửa phòng ,Quân Vũ nhắc :
– Cô mang đồi đạc vào đi ! Còn đứng đó làm gì .
Và chàng lấy trong túi ra một xấp tiền ,đặt vào tay Minh Thư và khẽ bảo :
– Đây là tiền chợ hàng tháng ,nếu cô cảm thấy không đủ thì nói tôi đưa thêm . Tôi vốn thích sạch sẽ nên cô liệu mà chăm sóc nhà cửa . Thôi bây giờ cô đi nghỉ đi .Ngày mai cô phải vất vả rồi ,có sức khỏe thì mới làm được mọi chuyện .
Chàng nói xong đặt chìa khóa vào tay nàng và bảo :
– Cô giữ lấy ! Ráng mà cố gắng làm việc !
Nói xong chàng quay đi .Minh Thư nhìn theo tự nhủ :Anh ta không đến nỗi khủng khiếp như mình nghĩ .So với gia đình bà Mỹ Tâm thì anh ta tốt hơn nhiều .Mình phải làm hết sức để có thể duy trì công việc này.Dì Lệ Mai nói rất đúng ,không dễ gì tìm một công việc ở Đài Bắc ,mình cũng may mắn tìm được việc làm này .Chỉ sợ tính cậu chủ quá khó ,làm việc một thời gian mà không vừa ý cậu ta thì cậu ta kiếm chuyện đuổi mình đi .

Sáng hôm sau ,Minh Thư thức dậy sớm làm thức ăn sáng .Nàng bày sẵn các món điểm tâm trên bàn cho cậu chủ kèm thèo một mảnh giấy viết vội :
” Cậu chủ dùng thử xem có ngon không ? Có chổ nào không vừa miệng ,cậu chủ cho Minh Thư biết ,Minh Thư sẽ sửa đổi “.
Bày biện thức ăn xong ,Minh Thư vội vã thu xếp tập vở để đến trường .Trên đường đi ,Minh Thư cứ cầu nguyện cậu chủ hài lòng với tất cả các món ăn mà mình làm . Hơn lúc nào hết nàng cần duy trì công việc này để có chút tài chánh hoàn tất vào việc đại học .

Trưa hôm đó ,tan trường xong nàng đi chợ .Ngôi chợ cách đó không bao xa ,thực phẩm lại đầy đủ nên rất dễ chọn lựa .Khi nàng về nhà thì Quân Vũ cũng đã đến công ty .Minh Thư bắt tay vào việc dọn dẹp . Nàng lau chùi bàn ghế ,dọn dẹp nhà cửa bóng loáng ,phòng cửa Quân Vũ nàng cũng xếp đặt đâu vào đó . Sau khi dọn dẹp xong ,Minh Thư bắt đầu làm cơm chiều . Vì dì Lệ Mai đã mách cho nàng biết những món ăn mà Quân Vũ ưa chuộng nên nàng chuẩn bị bữa cơm chiều nay bằng những món ăn ưa thích nhất .Trong lòng nàng mừng khấp khởi vì nghĩ rằng thế nào chiều nay cậu chủ cũng sẽ khen ngợi mình .

Khi Quân Vũ trở về nhà thì đồng hồ đã điểm bảy tiếng .Minh Thư chạy ra vui vẻ nói với Quân Vũ :
– Minh Thư đã nấu xong cơm chiều cho cậu ,Bữa điểm tâm hồi sáng cậu chủ dùng vừa miệng không ?
– Cũng được !- Quân Vũ hững hờ đáp – Những lần cô phải nêm nhạt hơn một chút .
-Thưa vâng ! Minh Thư sẽ rút kinh nghiệm .Cậu chủ không chê bai là Minh Thư mừng rồi .
Quân Vũ ậm ừ rồi đi thẳng vào phòng mình .Vài phút sau chàng trở ra với gương mặt đùng đùng nổi giận .Minh Thư tái mặt khi thấy thái độ ấy .Ngẫm nghĩ lại ,nàng không thấy đã làm sai điều gì .

 

– Ai cho cô đụng vào bàn viết của tôi ? Ai cho dọn dẹp các thứ trên bàn này ?- Quân Vũ nói mà đôi mắt quắc lên vì giận dữ – Đó là thứ thiêng liêng đối với tôi cô có biết không ? Cô xê dịch di ảnh của ba mẹ tôi ….. rồi còn mó vào cuốn nhật ký mà tôi đang viết dở dang nữa …. cô có biết đó là điều cấm kỵ không ?
– Thưa cậu chủ …. – Mặt Minh Thư tái mét vì sợ -….Minh Thư không có cố ý làm cho cậu chủ nổi giận . Thấy đồ đạc trên bàn hơi lộn xộn nên Minh Thư chỉ sắp xếp lại cho ngay ngắn mà thôi ,Minh Thư không dám đọc một dòng nào trong quyển nhật ký của cậu cả ….Xin cậu chủ bớt giận ,đó chỉ là sự hiểu lầm .Biết thế từ đây về sau ,Minh Thư sẽ không đụng đến bàn viết của cậu .Bây giờ thì Minh Thư đã chuẩn bị cơm chiều cho cậu rồi .Cậu nghĩ ngơi một tí rồi ăn đi …cơm hãy còn nóng sốt …
– Quăng bỏ hết đi ! – Quân Vũ hét lớn làm Minh Thư giật thót mình . Nàng chưa từng chứng kiến một cơn thịnh nộ nào dữ dội như vậy – Và ngay tối nay ,xin cô làm ơn dọn ra khỏi nhà tôi .Bây giờ tôi ra ngoài ăn .Hy vọng nữa tiếng sau khi tôi trở về thì cô đã biến mất khỏi căn nhà này .Chìa khóa cô để dưới chậu hoa bên cạnh cửa sổ là được rồi .Tiền chợ không cần trả lại ,tôi cho cô luôn !

Nói rồi Quân Vũ không thèm nhìn đến mặt Minh Thư ,xách xe đi thẳng .
Bây giờ Minh Thư mới hiểu vì sao trước nàng chỉ trong vòng một tháng mà đã có đến ba người bị đuổi .Lúc này nàng mới có cảm giác thế nào là cay đắng khi một mình bươn chãi giữa cuộc đời . Tất cả mọi sự đều không dễ dàng như nàng nghĩ .Dù nàng đã hết lòng hết dạ ,người ta vẫn có hàng trăm, hàng vạn lý do để tống khứ nàng ra khỏi cửa .Minh Thư gạt nước mắt trở về phòng mình và viết một phong thư vội vàng để lại cho chủ khó tính . Phong thư và cả tiền chợ tối hôm qua Quân Vũ đưa cho nàng ,nàng để cả lên bàn ăn ,dằn lại bằng một bình hoa nhỏ .Nàng cầm chiếc va li nhỏ trên tay ,không thể ngăn được nước mắt tràn ra trên má . Mới hôm qua nàng bị đuổi khỏi nhà bà Mỹ Tâm một cách đột ngột ,bây giờ nàng lại bị đuổi khỏi căn nhà này một cách không thương tiếc .Ở Kỳ Sơn nàng là tất cả nhưng ở cái thành phố bon chen này ,nàng chẳng là gì cả . Hoặc hay lắm thì cũng chỉ là một thứ cỏ dại mà người ta chà đạp dưới chân .Minh Thư gạt nước mắt rồi bước ra khỏi nhà .Nàng khép cửa lại ,để chìa khóa dưới chậu hoa rồi biến mất trong bóng đêm

Một lát sau Quân Vũ trở về ,cảm thấy hả dạ khi thấy cô gái ngoan ngoãn ra đi và làm theo những gì mà chàng đã yêu cầu .Chàng lấy chiếc chìa khóa dưới chậu hoa cất vào túi . Đi thẳng vào nhà ,chàng thấy đèn trong phòng ăn vẫn còn mở .Quân Vũ bước vào định tắt đèn thì thấy hai phong thư dằn trên bàn ăn .Chàng ngạc nhiên mở ra mới khám phá ra một phong thư đựng số tiền chợ mà chàng đưa cho Minh Thư hôm qua .Chàng lẩm bẩm một mình : “Con bé này cũng tự ái quá!”.Mở phong thư kia ra ,đó là những gì nàng viết để lại cho chàng . Quân Vũ lướt mắt trên những dòng chữ nhỏ nhắn trong lòng có chút kinh ngạc :
– Thưa cậu chủ ,
Minh Thư không thể ra đi mà không để lại một vài dòng để cậu chủ hiểu rõ về Minh Thư hơn và vì vậy không còn giận Minh Thư nữa.Thú thật với cậu ,Minh Thư ở làng Kỳ Sơn ,một vùng rất xa thành phố , mồ côi cha mẹ từ thở nhỏ ,nhờ ông nội nuôi lớn lên và cho ăn học . Nhưng cách đây không lâu ông nội Minh Thư đã qua đời ,trước khi chết ông nội có trăn trối là muốn Minh Thư hoàn tất việc đại học cho nội yên lòng .Nội nói nội không để lại bất cứ tài sản gì cho Minh Thư ngoài sự tự trọng ,trí thông minh và lòng kiên nhẫn ,và nội hy vọng Minh Thư sẽ sử dụng nó tạo cho mình một chỗ đứng vững vàng trong xã hội . Minh Thư không có nhiều cao vọng chỉ muốn thực hiện di huấn của nội ,do đó mà Minh Thư đã đến Đài Bắc tìm dì Lệ Mai .Dì rất tốt với Minh Thư nhưng dì cũng có nỗi khổ riêng ,không thể đùm bọc cho Minh Thư được và vì thế Minh Thư đã đến chỗ của cậu .Dì Lệ Mai đã kể cho Minh Thư nghe hoàn cảnh của gia đình cậu và Minh Thư rất xúc động khi biết cha mẹ cậu của đã qua đời .Trong một khía cạnh nào đó ,cậu và Minh Thư là những người cùng cảnh ngộ .Sau khi nội qua đời ,Minh Thư đã trãi qua những ngày vô cùng đau khổ .Cho đến khi những giọt nước mắt đã khô không thể nào tràn ra nữa thì một nỗi đau cùng cực đã dậy lên trong lòng ,Minh Thư thấy mình cô đơn ,lạc lõng giữa cuộc đời này và không còn muốn sống .Có lúc đau khổ quá , không có ai tâm sự ,Minh Thư đã chạy ra giữa cách đồng hoang và hét lớn :” Tại sao lại là tôi ?
“Vâng ,tại sao Minh Thư phải chịu khổ mà không phải là người khác ? Minh Thư đã hỏi đi hỏi lại hàng vạn lần ,có lúc đã trách số phận đã khắc khe với Minh Thư nhớ lại một câu mà nội Minh Thư từng nói : Khi thượng đế khuất một nhát roi lên lưng chúng ta ,chúng ta đừng nên than khóc ,đó là ngài muốn chúng ta hoàn hảo hơn .Cay đắng đau khổ trong cuộc đời chính là những nhát roi đó nhưng khi đã vượt qua nổi khổ của chính mình thì con người mới thành hoàn hảo .Cái tang của nội là vết roi đầu tiên mà số phận quất lên người Minh Thư và cách đây một tháng khi Minh Thư bắt đầu cuộc hành trình lên Đài Bắc thì Minh Thư đã chịu nhiều nhát roi khác nữa .
Minh Thư đã cố chịu đựng nhưng cho đến nhát roi cuối cùng này , Minh Thư cảm thấy mình sắp quỵ xuống một cách thảm thương. Minh Thư không hề giận cậu chủ ,chỉ nghĩ rằng cậu chủ đã rèn luyện cho Minh Thư cách sống ở đời. Điều Minh Thư lấy làm tiếc là đã khiến cậu chủ hiểu lầm Minh Thư. Nhiều khi quá nhiệt tình cũng gây nên ngộ nhận. Thực ra ,Minh Thư không có ý gì khi dọn dẹp chiếc bàn viết đó ,chỉ mong sắp đặt mọi thứ thật tươm tất cho cậu chủ được hài lòng. Bữa cơm chiều nay Minh Thư cũng không thể quăng bỏ vì đây là những món ăn mà Minh Thư biết cậu thích ăn nhất nên bỏ ra nhiều thời gian để chuẩn bị nó. Cậu chủ không ăn nhưng nhìn qua một cái ,cậu chủ cũng sẽ thấy ấm lòng. Minh Thư gửi toàn bộ số tiền chợ này lại cho cậu chủ vì Minh Thư không có lý do gì để mà nhận cả. Minh Thư chưa làm được gì cho cậu đã khiến cậu bị đau lòng. Xin cậu hãy tha thứ cho Minh Thư !Cầu chúc cho cậu có những ngày hạnh phục. “

Quân Vũ bàn hoàng khi đọc hết bức thư ,không thể tin được đây là những gì được viết ra bởi một cô gái mười bảy tuổi. Thứ văn chương sâu lắng mà xúc động của cô khiến chàng chạnh lòng.Tay vẫn cầm bức thư,chàng bước ra khỏi cửa ,đôi mắt nhìn bốn phía và bất giác gọi to :
– Minh Thư ! Cô còn đó không?
Không có tiếng đáp lại ,chung quanh chàng chỉ là một màn đêm thăm thẳm.
– Minh Thư!
Chàng cất tiếng gọi to lần nữa rồi thẩn thờ bước trở vào nhà khi bốn phía chỉ là một sự yên lặng mênh mông. Quân Vũ khép cửa lại ,lòng hối hận đến cùng cực khi nghĩ rằng mình vừa gây ra một tội lỗi không thể nào tha thứ. Chao ôi ! Cô gái nhỏ này ,nàng mồ côi cũng giống như chàng mà hoàn cảnh còn thê thảm hơn chàng nữa ,tại sao chàng có thể nhẫn tâm hất hủi một người đáng thương như thế chứ? Việc chiếc bàn viết thực ra không phải lỗi của nàng. Chàng chưa hề dặn nàng không được dọn dẹp chiếc bàn viết trong phòng chàng còn nàng thì tưởng sắp xếp mọi thứ cho tươm tất sẽ khiến cho chàng hài lòng hơn. Lẽ ra chàng phải nói trước cho cô gái biết chàng không muốn ai đụng vào di ảnh của cha mẹ cùng bất cứ những gì liên quan đến song thân đã quá cố của chàng. Và lẽ ra chàng đã không nổi nóng lên một cách quá đáng như vậy nếu buổi chiều nay chàng không gặp việc bực mình trong sợ
Chàng muốn khép cửa lại nhưng rồi không đành lòng.Có một cái gì đó thôi thúc chàng bước ra lần nữa.
– Minh Thư…………. cô còn đó không?- Chàng lại tên cô gái lần nữa dù không hy vọng nàng còn nán lại.
Không gian vẫn yên lặng như tờ nhưng rồi giữa màn đêm thinh lặng chàng không chỉ nghe tiếng gió thì thào mà còn nghe được tiếng khóc thút thít tội nghiệp của một ai đó. Lòng chàng dậy lên một niềm vui khó tả , giống như người vừa đánh rơi một vật quý ,tưởng là mất đi nhưng rồi đã tìm lại được. Chàng lần theo tiếng khóc,thấy trên chiếc ghế đá cô đơn lọt thỏm vào một góc của vườn hoa nhà mình ,một thân hình nhỏ bé đang ngồi bất động ,chỉ có bờ vai đang run lên vì thổn thức.
– Minh Thư!

Một mối thương cảm bùng lên ở giữa trái tim Quân Vũ.Chàng nâng cô gái nhỏ dậy ,nhìn sâu vào mắt cô và khẽ hỏi:
– Sao cô không lên tiếng? Sao cô ngồi đây mà khóc chứ?
– Minh Thư không dám gặp cậu chủ, Minh Thư cảm thấy mình có lỗi. – Giọng cô run lên và buồn bã đến tội nghiệp.
– Tôi mới là người có lỗi!- Giọng chàng vang lên ái ngại – Cô vào nhà đi và đừng có khóc nữa.Tôi hứa sẽ không làm cho cô đau lòng nữa đâu.
Chàng đỡ chiếc vali nhỏ trên tay cô gái và dìu nàng trở vào nhà. Đi thẳng vào phòng nàng ,đặt chiếc vali trên bàn rồi chàng nói như ra lệnh :
– Đi rửa mặt cho tỉnh người đi rồi chúng ta cùng ăn cơm với nhau.
Lời chàng thốt ra khiến nàng kinh ngạc:
– Cậu chủ………..- Nàng nói trong bàng hoàng và bỡ ngỡ – Cậu chủ muốn cùng ăn cơm với Minh Thư?
– Đúng thế ! Tôi cảm thấy rất có lỗi với cô. Chúng ta cùng ăn một bữa cơm để giảng hòa vậy !
Câu nói của Quân Vũ khiến Minh Thư đứng lặng người ra vì sửng sốt.
Chàng trai nói bằng giọng dịu dàng và ánh mắt chàng lúc nào cũng thật nồng ấm :
– Không phải hai chúng ta cùng chung hoàn cảnh với nhau sao?Không phải hai chúng ta cùng mồ côi cha mẹ giống nhau sao?
Câu nói của chàng ngọt ngào đến nỗi cô gái không còn tự chủ được nữa ,nàng ngã vào lòng chàng mà nước mắt tuôn trào trên má.
-Cậu chủ! – Hai tiếng nàng kêu lên với tất cả xúc động của lòng mình.
Chàng khẽ vuốt ve mái tóc nàng và bảo nhỏ:
– Minh Thư đi rửa mặt cho tỉnh người đi rồi còn ăn cơm với tôi.T ôi đói bụng đến ngất xỉu rồi đây này !
– Ủa ! -Nàng kêu lên một tiếng ngạc nhiên – Sao lúc nãy cậu chủ nói với Minh Thư là cậu chủ ăn ngoài?
– Nói là nói vậy thôi chứ tôi có thói quen khi giận lên là chỉ uống rượu. Nãy giờ tôi chỉ đi ra ngoài cho khuây khỏa. Cho tới bây giờ tôi chưa có một hột cơm nào vào bụng cả.
Minh Thư nghe xong như tỉnh người ra :
– Xin lỗi cậu chủ……..xin chờ Minh Thư một chút ,Minh Thư hâm cơm cho nóng lại !

Cô gái đã lấy lại thái độ hồn nhiên ,những ngấn nước mắt của nàng cũng đã khô đi lúc nào không biết .Vài phút sau thức ăn nóng sốt đã được bày biện trên bàn. Minh Thư khẽ bảo :
– Cậu chủ ăn đi ,xem có ngon không?
Bây giờ Quân Vũ mới để ý những món ăn mà Minh Thư đã chuẩn bị cho mình.Chàng tròn mắt hỏi :
– Sao Minh Thư biết tôi thích ăn những món này?
– Dì Lệ Mai nói cho Minh Thư biết. Dì bảo trước đây dì có nấu ăn cho cậu chủ nên những món nào cậu chủ vừa miệng.
Quân Vũ mỉm cười :
– Dì ấy cũng chu đáo thật ! Nhưng để tôi ăn xem có giống như dì Lệ Mai nấu hay không?
Chàng gắp miếng thịt hầm cho vào miệng ,và thêm miếng cơm rồi gật gù bảo :
– Nêm nếm rất đậm đà , hợp với khẩu vị của tôi. Mà này , Minh Thư cũng ăn đi chứ!
– Thưa vâng !- Nàng ngoan ngoãn đáp lại ,trong lòng ngập tràn hạnh phúc.
Mới cách đây nữa giờ nàng đã sa vào địa ngục rồi bỗng nhiên thiên đường như mở bừng ra trước mắt.
– Hồi sáng Minh Thư cũng nấu ăn cẩn thận lắm…….- Nàng khẽ nhắc -…..nhưng cậu chủ chỉ bảo là “cũng được ” mà thôi.
– Minh Thư không biết tính tôi đâu !- Chàng nói và nhoẻn miệng cười. Nàng ngồi lặng người ra vì chàng có nụ cười thật đẹp !- Tôi vốn là người khó tính. Hai chữ ” cũng được” của tôi ,Minh Thư phải hiểu là “rất ngon “!
– Minh Thư làm sao hiểu được ngôn ngữ kỳ lạ của cậu chủ chứ?Mai mốt nếu cậu chủ thấy ngon thì phải bảo thẳng là ngon , nếu không Minh Thư sẽ hiểu lầm cậu !
– Chứ ngôn ngữ của Minh Thư không kỳ lạ hay sao?- Chàng nói, đưa chiếc chén vừa ăn xong ,ra hiệu cho nàng bới cơm lần nữa – Tại vì bức thư Minh Thư để lại mà tôi mới chạy tìm Minh Thư đó. Minh Thư viết văn rất xúc động ! Tôi còn không tin đó là ngôn ngữ của một con bé mười bảy……….
– Sao cậu chủ biết Minh Thư mười bảy tuổi?
– Dì Lệ Mai nói cho tôi biết ! Và bà ấy còn kèm theo câu “Câu chủ à ,cháu tôi nó thật thà ,chất phát lắm “……….. Mô tả như vậy không giống cô chút nào cả,lẽ ra dì ấy phải nói ” Cháu tôi sâu sắc và thông minh lắm “.
– Minh Thư mà sâu sắc à?- Nàng vừa hỏi vừa nhìn sâu vào mắt Quân Vũ và chợt nhận ra đôi mắt ấy sao mà cuốn hút lòng người.
– Minh Thư mà không sâu sắc thì ai sâu sắc đây? Tôi đọc bức thư của cô mà có cảm giác như một người từng trải đời nào viết vậy. Minh Thư ! Sao cô có khả năng diển tả độc đáo như vậy chứ? Cũng cùng một sự việc nhưng có cách diễn tả khiến người ta cảm thấy gì , lại có cách diễn tả khiến người ta xao xuyến.
– Có lẽ Minh Thư được di truyền từ ông nội. Nội của Minh Thư là một người ít nói nhưng nói ra câu nào cũng hay cả.
– Nếu cô mang những năng khiếu của mình ra sử dụng ở đời thì tôi chắc sau này cô sẽ rất thành công.
Chàng nói rồi lại đưa chén trống cho nàng.
-Eo ơi ,cậu chủ ăn đến chén thứ tư rồi ! Nàng nhắc:
– Thường ngày tôi ăn không nhiều như vậy đâu ,nhưng hôm nay thức ăn ngon quá ,cô không những viết văn hay mà lại nấu nướng khéo léo nữa.
– Cậu chủ làm cho Minh Thư rất là kinh ngac. Lúc nãy Minh Thư cảm thấy sợ hãi cậu chủ bao nhiêu thì bây giờ cảm thấy gần gũi với cậu chủ bấy nhiêu nhiêu. Minh Thư tự hỏi cái gì đã làm cho cậu chủ thay đổi như vây?
– Những lời cô viết trong thư đã làm tôi thay đổi và còn làm tôi cảm thấy là mình tội lỗi nữa. Cô đã viết như thế thì còn ai mà chịu nỗi chứ : “Khi thượng đế quất một nhát roi lên lưng chúng ta , chúng ta đừng nên than khóc,đó là ngài muốn chúng ta hoàn hảo hơn. Khi Minh Thư bắt đầu cuộc hành trình lên Đài Bắc thì Minh Thư đã chịu nhiều nhát roi nhưng cho đến nhát cuối cùng này , Minh Thư cảm thấy mình sắp quỵ xuống một cách thảm thương “.Chao ôi ,đọc xong tôi có cảm tưởng như mình sắp kết liễu một cuộc đời của một con người. Lúc đó tôi chỉ muốn đi tìm Minh Thư và bảo: “Cô nhỏ ơi ,tôi không có ác đến như thế đâu ! Chúng ta cùng mồ côi như nhau, thôi thì chúng ta hãy nương nhau mà sống vậy ! “Minh Thư không biết chứ tôi rất khao khát có một người thân để mà tâm sự. Sống một mình không có gia đình khủng khiếp lắm,Minh Thư biết không?
Cô gái xúc động đáp :
– Minh Thư đã từng trải qua cảnh ấy nên Minh Thư hiểu tâm trạng đó của cậu chủ. Nhưng nếu cậu chủ lập gia đình với một cô gái nào đó ,cậu chủ sẽ không còn thấy cô đơn nữa.
– Chuyện đó ư ?Chuyện đó còn xa lắm ,có khi đến năm ,mười năm nữa !
– Cậu chủ định lập gia đình trễ như vậy sao?
– Bây giờ người ta không có khuynh hướng lập gia đình sớm. Tự do vẫn thích hơn !Nhưng thực ra tôi cũng có ý lựa chọn trong những người bạn gái mà tôi quen biết.
– Người cậu chủ lựa chọn chắc phải hoàn toàn lắm?
– Không nhất thiết phải như vậy.Chỉ cần người ấy làm tôi xúc động là được. Nhưng nói thật , cho đến bây giờ tôi vẫn thich sống tự do.
– Rồi có một ngày nào đó cậu chủ sẽ thấy thứ tự do ấy làm cho cậu chủ nhàm chán và cậu chủ sẽ nói với công chúa của lòng mình :” Xin em hãy ràng buộc anh đi!”
– Trời đất ! – Quân Vũ nghe Minh Thư nói bèn cười ngất – Minh Thư còn nhỏ vậy mà chuyện tình yêu cũng sành sỏi vậy sao?
– Đó là những gì Minh Thư đọc được trong một quyển tiểu thuyết tiếng Anh ,thấy câu đó ngộ nghĩnh nên nhớ mãi.
– Tôi cảm thấy nói chuyện với Minh Thư thật là thú vị. Cảm ơn đã chia sẽ cùng tôi một buổi tối thật vui. Bây giờ mới cảm thấy buồn ngủ ghê gớm ,hôm nay trong sở có quá nhiều việc.
Chàng đứng lên và nhoẻn một nụ cười :
-Chịu khó dọn dẹp một mình nghe ,cô bé. Tôi là chúa lười trong việc này.
Chàng đi rồi nghĩ sao quay lại nhắc:
-Dọn dẹp xong Minh Thư cũng đi ngủ đi.Ngày mai còn đến trường sớm !
Quân Vũ vừa đi vừa huýt sáo một cách yêu đời.Minh Thư nhìn theo cái bóng chàng ,lẩm bẩm:”Chao ôi ,cậu chủ!Cậu là một người đàn ông rất lạ kỳ,thiên đường là cậu mà địa ngục cũng là cậu ,nhưng cậu là thiên đường hay địa ngục thì người ta cũng khó lòng mà bỏ cậu mà đi.Bởi vì khi người ta sắp nói vĩnh biệt với cậu thì cậu trở thành một con người rất tốt “.

Tối hôm đó Minh Thư cứ thao thức không ngủ được. Nàng cứ ôn đi ôn lại câu chuyện thần kỳ vừa xảy ra tối nay và cắn tay xem mình có nằm mơ hay không. Nàng rất sợ mình trở thành cô bé Lọ Lem trong chuyện cổ ngày xưa ,bởi sau mươi hai giờ đêm tất cả nhừng gì cô bé có trong tay sẽ trở thành ảo ảnh .Không thể nào chối cãi,Quân Vũ đã đem đến cho Minh Thư một niềm vui thật bất ngờ.Nhưng nàng không biết tại sao
ngay cả khi hạnh phúc mà nàng cũng thầm nhỏ lệ.Sợ nó biến mất chăng?Sợ nó trở thành ảo ảnh chăng….. nàng cũng không biết nữa……….Nhưng có thể khi con người trải những tầng mức cao thấp của cảm giác thì họ không thể nào không rơi nước mắt.

Sáng hôm sau Minh Thư vào lớp với đôi mắt hãy còn đỏ hoe.Thiệu Vỹ ngạc nhiên khẽ hỏi :
-Em có chuyện gì buồn à?
Minh Thư lắc đầu :
– Trái lại ,em rất vui. Khi vui quá người ta cũng khóc !
Thiệu Vỹ tò mò :
– Có chuyện gì mà em vui đến thế?
– Em tưởng là em sống lạc loài một mình trên đời này ,nhưng bây giờ em khám phá ra Đài Bắc này còn một người rất hiểu em và trong lòng em,em xem anh ấy như anh kết nghĩa của mình.
– Vậy thì anh mừng rồi .Hôm nọ nghe em kể hoàn cảnh của mình,lúc nào anh cũng lo cho em.
Minh Thư không để ý đến câu nói của Thiệu Vỹ mà chỉ mỉm cười khi nhớ đến những lời mà Quân Vũ thốt ra tối hôm qua :”Đọc xong bức thư của Minh Thư,tôi có cảm tưởng như mình sắp kết liễu cuộc đời của một con người.Lúc đó tôi chỉ muốn đi tìm Minh Thư và bảo ;”Cô nhỏ ơi,tôi không có ác như thế đâu !Chúng ta cùng mồ côi như nhau ,thôi thì chúng ta hãy nương nhau mà sống !”
– Em cười gì vậy?- Thiệu Vỹ tò mò hỏi:
– Cười vì câu nói của người ấy hôm qua !
– Người ấy nói thế nào?
– Bí mật ! Sẽ kể cho anh biết một ngày nào đó.

Trong khi Minh Thư đang chuyện trò cùng Thiệu Vỹ thì có một người khác trong lớp cũng đang chú ý đến nàng. Người ấy chính là Khánh Ngọc.Từ khi Minh Thư bước vào lớp với đôi mắt đỏ hoe ,Khánh Ngọc cảm thấy vui thầm trong bụng.” Cô bé này không xong với người chủ mới rồi ! Chắc bị người ta hăm đuổi việc nên mới khóc sưng húp đôi mắt như vậy. Để xem nó chống chỏi được bao lâu? Không chóng thì chày nó sẽ ra khỏi lớp học này thôi và trở về vùng quê heo hút mà nó sinh ra. Lúc đó thì tâm hồn mình mới có thể nói là thảnh thơi bởi vì mỗi ngày trông thấy nó lượn qua lượn trước mặt mình đến chướng mắt!”

Catalog: 
Thư viện sách
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+