Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mưa nhỏ hồng trần – Chương 11:Ấm áp đêm mưa 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hứa Dực Trung quan sát sự thay
đổi trên mặt cô, khi Nghiêu Vũ nói, cả khuôn mặt hồng hào, sinh động, anh cũng
thấy vui lây, thoáng cái cô lại tư lự không nói. Anh không thích vẻ tư lự xa lạ
đó.

Ngày hôm sau Hứa Dực Trung đi
làm, có thể nhận ra ngay đêm trước ngủ không ngon, Đỗ Lối nhanh nhẹn pha trà
bưng đến: “Tối qua uống nhiều rượu, dùng trà này rất tốt”.

Hứa Dực Trung đón cốc trà, uống
một ngụm hỏi cô: “Trà Bát Bảo?”.

“Ha ha, đúng, em cho thêm đường
phèn, sau khi uống rượu cần bổ sung thêm đường, sẽ dễ chịu hơn, nhưng tốt nhất
là đường gluco”. Đỗ Lối mỉm cười.

“Ồ, không ngờ cô có kinh nghiệm
như vậy!”. Hứa Dực Trung cười, một trợ lí bình thường sẽ không nghĩ ra điều đó,
sự chu đáo của Đỗ Lối quả khiến anh cảm phục.

Đỗ Lối chớp mắt, miệng cười cực
kì đáng yêu: “Không phải em có kinh nghiệm, chỉ muốn anh phấn chấn tinh thần,
công việc hôm nay sẽ suôn sẻ”.

Vẻ trìu mến hiện trong đáy mắt,
Hứa Dực Trung liếc nhìn, cô dịu dàng nhìn lại, anh thầm nghĩ, Đỗ Lối lúc này
còn quyến rũ hơn một Đỗ Lối thông minh năng nổ trong công việc. Anh cười, cúi
đầu uống trà nói: “Được rồi, một ngày bắt đầu từ buổi sáng, hôm nay chắc chắn
có mở đầu tốt, kế hoạch trong ngày thế nào?”.

“Mười giờ sáng họp với phòng kế
hoạch thảo luận kế hoạch mở rộng khu chung cư mới, mười hai giờ Hồng Lăng Các
có tiệc chiêu đãi phái đoàn của sở địa chính khu Lâm Giang, ba giờ chiều họp
ban lãnh đạo tập đoàn, bảy giờ tối mở tiệc ở sơn trang suối khoáng tiếp đón
tổng giám đốc tập đoàn Phương Bắc”. Đỗ Lối nói trơn chu, tâm trạng phấn chấn
của Hứa Dực Trung lây sang cô, ánh mắt vui vẻ long lanh của anh khiến cô hài
lòng.

Hứa Dực Trung nhìn đồng hồ sắp
mười giờ liền rời văn phòng, Đỗ Lối cầm tư liệu theo anh đến phòng họp. “Đỗ
Lối, liên lạc với Trần Tuệ An, hôm nay hết giờ làm cô hẹn đưa cô ấy đi chơi,
tập đoàn sẽ thanh toán”. Hứa Dực Trung nói.

“Vâng, mức chi khoảng bao nhiêu?
Hôm nay đúng là ngày may mắn, một chuyện tốt như vậy lại rơi xuống đầu em”. Đỗ
Lối cười nói đùa.

“Vừa phải là được, coi như trả
công cốc trà Bát Bảo của cô!”.

Hứa Dực Trung mỉm cười, một Đỗ
Lối như thế tốt hơn Nghiêu Vũ nhiều, thông minh lại hiểu biết. Nghĩ tới tối qua
mình vô duyên vô cớ lái xe đến nhà Nghiêu Vũ, anh lắc đầu, bước nhanh vào phòng
họp.

Nghe xong báo cáo kế hoạch mở
rộng khu chung cư mới của tập đoàn, Hứa Dực Trung phấn khởi nói: “Tất cả quảng
cáo khu chung cư này của chúng ta phía Đại Đường đều đang làm, tư liệu quảng
cáo giai đoạn một đã có, còn mô hình đâu? Họ đưa đến chưa? Còn pa nô triển lãm
bên ngoài, hộp đèn quảng cáo khi nào hoàn thành? Không lâu nữa là có hội chợ
triển lãm nhà ở, chung cư mới này sẽ là sản phẩm trọng điểm của tập đoàn chúng
ta trong triển lãm sắp tới, phải đẩy nhanh tiến độ hơn nữa”.

Tiểu Trương tiếp lời: “Đã liên hệ
với cô Nghiêu của Đại Đường. Cô ấy nói, tối nay sẽ lắp hộp đèn ở mặt tiền khu
triển lãm. Pa nô và mô hình ngày mai có thể đưa đến”.

Hứa Dực Trung ngẫm nghĩ nói, “Tối
nay khi lắp hộp đèn, cậu gọi cho tôi, tôi muốn đến xem”.

Tiểu Trương ngạc nhiên nhìn Hứa
Dực Trung, cúi đầu ghi chép. Đỗ Lối mặt không biểu hiện, nhưng lòng dậy sóng.
Hứa Dực Trung có ý gì? Lắp đặt hộp đèn, một việc cỏn con như vậy tại sao phải
đích thân đến? Hơn nữa tối nay anh phải chủ trì tiệc chiêu đãi.

Lòng bỗng cay đắng, lẽ nào Hứa
Dực Trung đã thích Nghiêu Vũ? Chuyện xảy ra thế nào? Hứa Dực Trung chỉ quen cô
ta trong bữa tiệc ở sơn trang lần trước, thời gian chưa quá một tháng, cũng
không tiếp xúc bao nhiêu. Đỗ Lối rất băn khoăn. Chợt nghĩ tới khuôn mặt thanh
tú, vẻ lơ đãng và trang phục thoải mái của Nghiêu Vũ. Sực nhớ, chiều nay hẹn
Tuệ An đi phố, nhất định phải tìm cách thăm dò chuyện này.

Cô chua chát nghĩ, mình đúng là
có duyên với Nghiêu Vũ, tốt nghiệp ra trường, đi làm hai năm, quanh quẩn thế
nào vẫn cùng một địa bàn. Lẽ nào suốt đời này mình phải dây dưa với Nghiêu Vũ?
Lại càng thấy ghét cô ta. Cô tuyệt đối không cho phép chuyện đó tiếp diễn.

Thiên Trần bận túi bụi chuẩn bị
cho triển lãm nhà ở. Mẹ thấy cô bận rộn cũng thở phào, đồng ý để cô nếu về muộn
có thể ngủ lại nhà Nghiêu Vũ, nhưng tối nào bà cũng gọi đến máy bàn nhà Nghiêu
Vũ kiểm tra.

Nghiêu Vũ thấy Thiên Trần chỉ dám
tranh thủ chớp nhoáng gặp Tiêu Dương, ái ngại cho bạn. Biết hai người đã gắn bó
sâu nặng, cũng biết gia đình Thiên Trần phản đối Tiêu Dương, sốt ruột hỏi Thiên
Trần: “Cậu và Tiêu Dương cứ thế này mãi sao?”.

Thiên Trần đang cắm cúi viết,
chợt ngẩng lên: “Sau này dần dần thuyết phục mẹ, bây giờ đành như thế. A Dương
không lâu nữa sẽ mở công ty, nếu anh ấy làm được, mẹ mình có thể sẽ đồng ý”.

Nghiêu Vũ nghe vậy lại nhớ tới
Đồng Tư Thành, anh sắp về. Cô vẫn chưa có quyết định nào: “Thiên Trần, thư của
Đồng Tư Thành mình vẫn chưa đọc”.

“Tại sao? Rõ ràng cậu vẫn nhớ anh
ấy”.

“Lời nói có thể gió bay, nhưng
lòng người giống như thủy tinh, vỡ rồi không dễ gắn. Một chiếc chìa khóa chỉ mở
được một cái cửa, cửa đã khóa. Ai biết anh ấy có phải là chìa mở chiếc cửa đó
không?”. Nghiêu Vũ nhận ra, thời gian hai năm làm thay đổi con người quá nhiều.
Cô không còn thấy anh vẫn là Đồng Tư Thành đứng dưới đèn đường mỉm cười với cô
ngày trước.

“Tiểu Vũ, nếu Đồng Tư Thành thật
lòng, cậu vẫn chưa quên anh ấy, sao không cho anh ấy cơ hội. Ít nhất cũng thử
xem!”. Thiên Trần khuyên.

Nghiêu Vũ không muốn nhắc đến
Đồng Tư Thành, bỗng cười ranh mãnh, nói với Thiên Trần, “Tối nay mình phải đi
giám sát lắp hộp đèn quảng cáo, xe tải tám giờ tối mới được vào nội thành, có
lẽ lắp xong trời cũng sáng, lại còn mời công nhân đi ăn. Phải làm việc suốt
đêm, cậu hẹn Tiêu Dương đi, chú ý an toàn”.

Thiên Trần đỏ mặt, hai người cấu
chí cười đùa một hồi. Cuối cùng Thiên Trần không kìm được, lập tức gọi cho Tiêu
Dương: “A Dương!”.

Giọng cô nũng nịu, Nghiêu Vũ cười
“khạch” một tiếng, nhảy nhót uốn éo, lắc người, chúm môi trêu bạn, Thiên Trần
đỏ mặt, ngượng nghịu, quay mặt đi nói: “Vâng, em muốn ăn sườn rán, tôm chiên
của nhà hàng An Ký…”.

Nghiêu Vũ nhảy đến trước mặt cô
làm động tác hôn gió. Thiên Trần lừ mắt, giọng càng dịu dàng: “Vâng, một chai
vang đỏ nữa, Tiểu Vũ đang ghen muốn chết, cho ghen luôn thể!”.

Nghiêu Vũ bĩu môi, Thiên Trần bắt
đầu làm nũng: “Tiểu Vũ đang trêu em, đang cười em. Vâng, được!”. Thiên Trần tắt
máy cười hi hí: “A Dương nhà mình nói, tối nay sẽ ăn tối dưới ánh nến. Cậu ở
bên ngoài lãnh đủ gió lạnh, cho cậu ghen chết luôn!”.

Nghiêu Vũ nhìn đồng hồ, gọi điện
cho thợ, hỏi xong tình hình vẫy tay với Thiên Trần: “Bây giờ phải đi rồi, lần
sau, ba chúng ta đi ăn. Bai bai!”.

Nghiêu Vũ đi được một lát, Tiêu
Dương mang một túi lớn đồ ăn đến: “Thiên Trần, Tiểu Vũ đâu?”.

“Đi rồi, tối nay người ta không
về, bận việc bên ngoài”. Thiên Trần nói xong quay mặt đi, nghĩ đến lời Nghiêu
Vũ, xấu hổ không dám nhìn Tiêu Dương.

Tiêu Dương cười: “Sao thế? Nghiêu
Vũ cố tình tạo cơ hội cho chúng mình?”. Anh bước đến ôm cô, khẽ nói: “Không
hiểu tại sao, rất thích ôm em”.

Thiên Trần sung sướng gục vào
ngực anh.

“Đói chưa?”.

“Hơi hơi”.

“Anh mua rượu vang, nhưng em
không biết uống rượu, chỉ một chút thôi nhé, không được tranh uống, nhớ chưa?”.

Thiên Trần gật gật, nhanh chóng
chạy vào trong lấy ra hai chiếc ly Thổ Nhĩ Kì đế cao rót rượu. Tiêu Dương ngạc nhiên
nhìn hai chiếc ly “Tiểu Vũ không uống được rượu cơ mà?”.

“Cậu ấy không uống, nhưng Đồng Tư
Thành thích rượu. Vậy là Tiểu Vũ sưu tầm bình rượu và các loại cốc, ly. Hai
chiếc này Tiểu Vũ mua lúc đi phố, hôm ấy em cũng đi cùng, cậu ấy thấy đẹp liền
mua. Hi hi, khi về nhà, Tiểu Vũ rót rượu vang vào ly, ngắm nghía hồi lâu tấm
tắc khen đẹp. Sau đó uống rượu, một ly là say, vừa túm áo em vừa chửi Đồng Tư
Thành rất lâu. Tiểu Vũ đúng là không thể uống rượu bên ngoài, uống vào có gì ấm
ức trong lòng là nói ra hết. Này, anh nhìn xem!”. Thiên Trần kéo Tiêu Dương đến
trước giá sách của Nghiêu Vũ. Mỗi ngăn đều trang trí bằng những bình, ly, cốc
đủ loại lóng lánh rất đẹp.

Tiêu Dương nhìn, buột miệng than
thở: “Nếu sư huynh nhìn thấy, nhất định rất cảm động. Anh đã nói hai người đó
tình cảm như thế, sao có thể chia tay. Nghiêu Vũ cũng thật si tình”.

“Đừng, anh nhất định không được
nói với Đồng Tư Thành, chuyện của hai người vẫn nên để họ giải quyết. Tiểu Vũ
vẫn đang do dự, còn chưa cả đọc thư của Đồng Tư Thành”.

“Bé yêu!”. Tiêu Dương ôm cô từ
phía sau, hít nhẹ hương mùi tóc: “Anh thật may mắn! Có được em”.

“A Dương!”. Thiên Trần tinh
nghịch nhìn anh. Cười cười, ngửa mặt hôn vào cằm anh.

Tiêu Dương mủm mỉm cười gian,
nghiêng đầu liếm tai cô: “Ôi!” Thiên Trần bất ngờ rùng mình, giận dỗi đẩy anh:
“Ghét quá, sao anh cứ tìm chỗ yếu của người ta để ra tay?”.

“Anh biết…”. Tiêu Dương cười,
ôm cô. Đôi mắt đẹp của Thiên Trần mờ dần, như nhuốm hơi sương. Cái hôn của Tiêu
Dương lùng sục vào sâu với vẻ kích động phóng túng chưa từng có, kích thích
thần kinh cô.

Giống như chọc thủng lớp cửa
giấy, ánh sáng tràn vào, lửa tình bùng cháy không gì ngăn được. Thiên Trần khao
khát được anh âu yếm, khao khát âu yếm cùng anh, cả hai hết mình chiếm hữu.
Phải, đúng là chiếm hữu. Cô nhìn vào mắt Tiêu Dương ham muốn chiếm hữu cháy rực
trong đó. Anh là của cô. Cô là của anh.

Bàn tay hơi lạnh của Tiêu Dương
thò vào trong áo cô, Thiên Trần giật thót, toàn thân ớn lạnh. “A Dương!”.

“Reng!”. Tiếng chuông điện thoại
trong phòng vang đột ngột, Tiêu Dương bàng hoàng sực tỉnh buông cô ra.

Thiên Trần nhìn Tiêu Dương, mười
giờ tối, có lẽ là mẹ gọi. Cô thầm thở dài, nhấc máy, “Vâng, mẹ, con đang viết
bài, Tiểu Vũ trong nhà tắm, vâng, mẹ ngủ sớm đi… Ngày mai ạ, ngày mai rất
bận, con phải đến triển lãm nhà ở, rất nhiều công ty muốn quảng cáo trên mạng.
Vâng, qua triển lãm rồi tính… vâng, con tắt máy đây”.

Tiêu Dương mở ti vi, đang phát
sóng bộ phim Lộc đỉnh ký. Anh biết mẹ Thiên Trần kiểm tra cô, anh không muốn
Thiên Trần khó xử. Đồng Tư Thành sắp về nước, những gì có thể làm anh đều đã
chuẩn bị xong, chỉ chờ Đồng Tư Thành trở về. Nghĩ tới tương lai, lòng anh lại
sáng lên hi vọng. “Thiên Trần, lại xem ti vi, vừa ăn vừa xem”.

Thiên Trần gác lại lời mẹ dặn
ngày mai phải về nhà.

Trong phim là cảnh Vi Tiểu Bảo
đánh trống khua chiêng đưa mấy bà vợ về Dương Châu. Thiên Trần cười: “A Dương,
trong tiểu thuyết của Kim Đại Hiệp anh thích nhất vai nam chính nào?”.

“Vi Tiểu Bảo!”

“Em ghét đàn ông đa tình!”.

“Đàn ông đều thích thế, ha ha!”
Tiêu Dương véo mũi cô, vừa bế cô vừa xem.

Thiên Trần vừa gặm miếng sườn rán
vừa nói: “Em thích Kiều Phong, rất đàn ông!”.

“Một người cục cằn như vậy, em
không thích đàn ỏng phong tình?”.

“Hào hiệp, độ lượng, rất đàn ông!
Em đọc truyện đến đoạn anh ta tự sát, cũng thấy cay mắt”. Thiên Trần bón cho
Tiêu Dương miếng thịt, “A Dương, vậy anh thích nhân vật nữ nào?”.

Tiêu Dương nhìn cô, rút tờ giấy
ăn đưa cho cô, không trả lời.

“Nói đi, anh thích ai? Nhiều
người nói, đàn ông nhất định thích Song Nhi, chịu khó nhẫn nhịn, Vi Tiểu Bảo
thích cô gái nào cũng không ghen, ngay cả Tiểu Chiêu cũng thế”. Thiên Trần biết
Tiêu Dương thích kiểu phụ nữ như vậy.

Anh cười cười không nói. Thiên
Trần liếc anh, đột nhiên giơ tay cù vào người anh, “Có nói không?”.

Tiêu Dương cười ré, nhảy dựng
lên: “Đừng, Thiên Trần, anh rất sợ nhột”.

Thiên Trần cười khúc khích,
“Không hề gì, những người sợ nhột đều yêu cuộc sống”.

“Sao lại thế?”.

“Bởi vì mẫn cảm, người mẫn cảm
thường đặc biệt quan tâm đến người xung quanh, phản ứng rất nhanh, lại còn…”.

Tiêu Dương cười đăm đăm nhìn Thiên
Trần. Cô nói say sưa lát sau ngừng lại. Mỗi lần Tiêu Dương nhìn cô với ánh mắt
thế này, cô lại như bị lạc trong đó.

Anh đi đến tay nhẹ nhàng vuốt ve
mặt cô, đột nhiên bế xốc cô. “Ôi”! Thiên Trần bị bất ngờ, kêu lên, cười sung
sướng, đấm anh túi bụi, hai tay vòng ôm cổ anh, những cử chỉ mạnh mẽ đột ngột
của anh luôn làm cô thích thú.

Gió lay bức rèm, bên ngoài cửa sổ
có tiếng mưa nhỏ, Thiên Trần gục vào ngực anh thầm thì: “Mưa rồi”.

“Có mang áo ấm không? Ngày mai
nhiệt độ xuống thấp”. Tiêu Dương vuốt ve sống lưng nhẵn mịn của cô.

Thiên Trần ngẩng lên hôn anh, “Em
không mang, em mượn áo của Tiểu Vũ. Không biết Tiểu Vũ tối nay liệu có rét
cóng”.

“Cô ấy bận suốt đêm à?”.

“Vâng, sắp có hội chợ nhà ở, chỗ
nào cũng triển lãm, làm pa nô, hộp đèn quảng cáo, Tiểu Vũ nói bận suốt đêm”.

“Em yêu, em có thể bận, nhưng
phải giữ sức, không để cảm lạnh, nghe chưa?”.

Thiên Trần lại ôm anh, anh luôn
quan tâm cô như vậy. Lại chợt nhớ, lúc tối mẹ gọi điện nói dì cô đã giới thiệu
một đám rất tốt, đang hẹn gặp, cô lấy cớ bận đã thoái thác, nhưng còn lần sau?
Lòng lại u ám, “A Dương!”.

“Sao?”.

“Anh đã xem Nhân mộng hồ chưa?”.

“Chưa”.

“Em xem rồi, một câu chuyện tình
rất đẹp, vẻ đẹp đơn sơ, và phong cảnh như tranh”. Thiên Trần nghĩ đến đôi tình
nhân trong phim lại thấy buồn.

Tiêu Dương ôm chặt cô, “Anh thích
tính cách sôi nổi của Vi Tiểu Bảo!”.

“Không được, anh ta quá nhiều vợ,
hừ!”.

“Được!”. Tiêu Dương cười, dàn hòa
vỗ về cô. Mưa to dần, Thiên Trần lặng lẽ ngủ thiếp, Tiêu Dương nhẹ nhàng đắp
chăn cho cô, xuống giường đi ra khép cửa sổ.

Anh đứng cạnh cửa sổ châm thuốc
hút, khói thuốc xanh nhạt quẩn quanh. Ánh mắt anh chợt u uẩn, Nhân mộng hồ anh
đã xem, nhưng không muốn nói với cô. Thiên Trần nhạy cảm, lương thiện, anh
không muốn cô tiếp tục lo lắng cho tương lai của hai người, không muốn Thiên
Trần của anh giống cô gái bất hạnh trong bộ phim đó.

Mưa thu mỗi lúc một lạnh. Tiêu
Dương ngoái nhìn Thiên Trần đang ngủ, se sẽ thở dài, dập tắt điếu thuốc, lên
giường nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.

Nghiêu Vũ đang theo dõi thợ lắp
hộp đèn quảng cáo ở mặt tiền khu chung cư mới của tập đoàn Gia Lâm, bên trong
đèn sáng trưng, tiếng người ồn ào. Hộp kính lớn dài sáu mét, rộng một mét rưỡi,
được hai chiếc xe ray nâng lên lắp đặt. Một hộp khác kích thước nhỏ hơn đang
chờ lắp.

Nghiêu Vũ đứng cạnh Tiểu Trương,
nhân viên của Gia Lâm, nhìn tốp thợ đang khẩn trương làm việc, hình dung cảnh
tượng sau khi lắp đặt hộp đèn quảng cáo. Thầm nghĩ tới lời hứa với bố mẹ, cô sẽ
tự kiếm tiền mua nhà. Nhưng tình hình giá cả thế này, cũng không dễ. Nhìn không
khí làm việc khẩn trương trước mắt, lòng bỗng phấn chấn, cô không tin mình
không thể tự lập.

Gió thổi làm những sợi mưa trông
mềm như múa, dưới ánh đèn giống những sợi tơ bạc rung rinh tuyệt đẹp. Nghiêu Vũ
nhớ lại, có lần đi chơi gặp cơn mưa bất chợt, cô cùng Đồng Tư Thành chạy khắp
công viên tìm chỗ trú. Cô vừa chạy vừa to tiếng hỏi anh: “Tại sao anh lấy tên
là Tư Thành?!”.

“Bố anh rất mong anh thành đạt!”.
Đồng Tư Thành mặt mày hớn hở trả lời: “Còn em, Nghiêu Nghiêu?”.

“Mẹ em bảo trước đây mỗi lần đi
gặp bố trời đều mưa. Bố luôn phải mang ô ra bến tàu đón mẹ! Kỷ niệm! Em là kỷ
niệm tình yêu trong mưa của họ!”.

Đồng Tư Thành cũng bật cười: “Sau
này con của anh sẽ tên là Đồng Vũ!”.

“Anh nói gì?!”. Nghiêu Vũ chưa
nghe rõ, thở dốc chạy vào mái hiên, còn chưa kịp hiểu lời giải thích của anh đã
sững sờ bởi đầm sen trước mặt.

Mưa rất to, những thân sen nhô
trên mặt nước tới gần một mét, ngạo nghễ đứng trong mưa, những nụ hoa trắng
muốt hoặc phấn hồng rung rinh. Mấy cây liễu ven hồ lả lướt theo gió. “Tư Thành,
thì ra hoa sen phải nhìn trong mưa mới đẹp nhất!”.

Đồng Tư Thành thở dốc đứng bên cô
nói: “Chỉ cần mưa, anh đều thích!”.

Nghiêu Vũ lẩm nhẩm: “Nếu em có
thể bay trên đầm sen thì tuyệt quá”. Nói xong cô nổi hứng, cười giòn tan, băng
lên chiếc cầu đá uốn khúc chạy xuống đầm, xung quanh toàn lá sen xanh mướt,
đứng trong mưa, lòng vui náo nức, vô cùng sảng khoái, ngoái đầu gọi Đồng Tư
Thành đang đứng dưới mái hiên nhìn cô cười: “Tư Thành!”.

Đồng Tư Thành chầm chậm đi vào
màn mưa, bước lên chiếc cầu đá đi về phía cô. Mưa lập tức làm ướt người anh,
nhưng cô cảm thấy lúc này anh tuyệt vời phóng khoáng và tao nhã. Anh chậm rãi
đi đến bên cô, toàn thân ướt đẫm, cô đăm đắm nhìn anh, trong ánh mắt da diết đã
bùng ngọn lửa, đôi môi nóng ran của anh cúi xuống, in lên môi cô.

Đầm sen trong công viên, lúc sáng
sớm chỉ có hai người, Nghiêu Vũ cảm thấy đất trời rộng lớn bao nhiêu cũng không
dung hết niêm hân hoan tràn ngập lòng cô. Sau khi về nhà, Đồng Tư Thành dùng đá
thanh điền khắc một con dấu tặng Nghiêu Vũ, cô chấm mực in lên giấy, đó là bốn
chữ: phong vũ đồng châu.

Phong vũ đồng châu! Phong vũ đồng
châu![1] Nỗi cay đắng lại ập đến, anh sắp về nước? Anh cảm thấy bây giờ đã có
khả năng, có điều kiện để họ bên nhau?

[1] Nghĩa là: cùng chung con
thuyền vượt gió mưa.

Nghiêu Vũ ngây người nhìn những
sợi mưa dưới ánh đèn, không nhận ra Hứa Dực Trung đang đến.

Hứa Dực Trung đón tiếp tổng giám
đốc tập đoàn Phương Bắc, tiệc đã tàn, công việc cũng bàn xong, sắp xếp chỗ nghỉ
cho khách chu đáo, vội vàng đến đây. Anh vừa dừng xe, liền nhìn thấy Nghiêu Vũ
đang ngẩng đầu, ngây người nhìn ánh đèn đường. Cô vẫn quần bò áo phông, mái tóc
dài bay bay. Hứa Dực Trung ngồi trong xe nhìn một lát, đang do dự có nên đi ra
đó, chân vô thức đã bước xuống. Anh hơi bực vì không tự kiểm soát được, đi
thẳng đến công trường nghe Tiểu Trương báo cáo tình hình.

Khi Tiểu Trương nói với anh,
Nghiêu Vũ đứng cách họ hai mét. Cô vẫn ngây người không phát hiện ra. Hứa Dực
Trung nghe câu được câu chăng, mắt mải nhìn Nghiêu Vũ, cuối cùng nhận ra, ánh
mắt cô hoàn toàn vô định, dường như đang ngơ ngẩn nghĩ gì.

“Cô Nghiêu vất vả quá!”.

Nghiêu Vũ giật mình, ngoái đầu
nhìn thấy Hứa Dực Trung, lễ phép chào: “Chào phó tổng Hứa, chuyện nhỏ như vậy
hà tất phó tổng đích thân đến”.

Hứa Dực Trung đi đến bên cô. Nhìn
thợ điện đang hàn khung sắt, hỏi: “Còn phải làm bao lâu?”.

“Sắp có triển lãm nhà ở, các công
ty quảng cáo đều bận, không dễ thuê công nhân, lắp xong hộp đèn chính, sẽ lắp
hộp đèn nhỏ, phó tổng yên tâm, đêm nay chắc chắn làm xong mới nghỉ”. Nghiêu Vũ
nhìn tiến độ trả lời.

“Sao công ty bên đó lại cử cô
giám sát?”. Hứa Dực Trung nhìn khối lượng công việc biết chắc phải làm suốt
đêm.

“Tôi phụ trách thiết kế quảng cáo
này, họa sĩ thiết kế cũng ở đây, việc nhiều, mỗi người một chân một tay”.
Nghiêu Vũ không thấy mệt, bởi vì cô chỉ đứng một chỗ quan sát, còn họa sĩ
Trương phải chạy đi chạy lại vất vả hơn.

Đang nói thì mưa to, họa sĩ
Trương chạy đến, vuốt nước mưa trên mặt nói: “Mưa quá to, có lẽ để công nhân
tạm dừng, tạnh mưa làm tiếp”.

Thấy Hứa Dực Trung đích thân đến
đây, Nghiêu Vũ nhìn trời mưa hơi sốt ruột: “Nếu mưa suốt đêm thì sao?”.

“Không hề gì, cứ tạm dừng, đợi
mưa tạnh làm tiếp”. Hứa Dực Trung lên tiếng.

Nghiêu Vũ và Tiểu Trương cảm kích
nhìn anh. Hứa Dực Trung đã nói thế, vạn nhất đêm nay không hoàn thành, Gia Lâm
cũng không nói gì được.

Công nhân tụ tập trong đại sảnh.
Hứa Dực Trung cùng Nghiêu Vũ và họa sĩ Trương đi vào, vừa đến cửa, Nghiêu Vũ đã
hắt hơi. Hứa Dực Trung thấy vậy bảo nhân viên của Gia Lâm đi pha trà nóng.

Đại sảnh khu chung cư của Gia Lâm
thiết kế rất đẹp, Nghiêu Vũ thu mình trên salon uống trà, mắt không ngừng liếc
về phía bức tường kính, nước mưa xối thành dòng trên đó, cô cười nói với Hứa
Dực Trung: “Làm phiền phó tổng quá, nhưng đêm nay chắc chắn hoàn thành, ngày
mai còn phải chuyển mô hình và pa nô quảng cáo đến”.

Họa sĩ Trương nhìn đồng hồ, sắp
hai giờ đêm, cũng cười nói: “Muộn rồi, hay là phó tổng cứ về nghỉ, chúng tôi
nhất định làm chu đáo”.

Hứa Dực Trung cười: “Không sao,
nói chuyện là thời gian qua nhanh, tôi vẫn muốn là người đầu tiên nhìn thấy kết
quả”.

Nghiêu Vũ và họa sĩ Trương nhìn
nhau, nói: “Làm phiền phó tổng Hứa vất vả”.

Dứt lời, Nghiêu Vũ cảm thấy không
biết nói gì nữa, cúi đầu uống trà. Họa sĩ Trương không tiện để Hứa Dực Trung
ngồi không, bèn quay sang nói chuyện. Nghiêu Vũ vừa uống trà vừa thỉnh thoảng
mỉm cười liếc lại, tỏ ý mình đang nghe. Cô hơi mệt, lại không thể ngủ trên ghế
salon trước mặt Hứa Dực Trung.

Mưa nhỏ dần, họa sĩ Trương lại
đứng lên chỉ huy công nhân tiếp tục thi công, nhân viên của tập đoàn Gia Lâm
cũng ngồi túm một góc khác. Phía này chỉ còn lại Hứa Dực Trung và Nghiêu Vũ.

Nghiêu Vũ rất mong anh ta đi
khỏi, để cô có thể dựa vào salon gà gật một lát. Nhưng anh ta có vẻ nhất định
chờ công trình hoàn thành, cô đành xốc lại tinh thần, ngồi uống trà.

Hứa Dực Trung nhìn Nghiêu Vũ,
khuôn mặt nhỏ nhắn, các nét không đẹp bằng ba cô bạn, nhìn kĩ, cái miệng là đẹp
nhất, nhỏ, đỏ tươi như cánh hoa đào. Da rất sạch, mịn màng, không hề có vết
nám, đây là lần thứ hai Hứa Dực Trung cảm thấy Nghiêu Vũ rất đẹp. Trông cô có
vẻ mệt, nhưng anh không nhấc nổi chân, không hiểu tại sao không muốn ra về.

Anh vừa uống trà vừa nghĩ tới
bình phẩm của Đỗ Lối về trà, liền hỏi: “Cô Nghiêu có thích uống trà?”.

“Cũng thích”.

“Có nghiên cứu về trà không?”.

Nghiêu Vũ nhớ tới mùa xuân năm
xưa cùng Đồng Tư Thành đi Bắc Sơn chơi. Núi Dương ở Bắc Sơn có một vườn chè lúc
đó bị bỏ hoang do được quy hoạch thành khu vực khai thác du lịch. Chè mọc tự
nhiên, Nghiêu Vũ cầm chiếc mũ đi vào vườn hái chè, còn lệnh cho Đồng Tư Thành
cùng làm. Cô chỉ hái những búp non nhất. Đồng Tư Thành cũng hào hứng cùng hái
với cô, hiếu kì hỏi hái làm gì. Sau khi trở về, Nghiêu Vũ chạy đến nhà cô bạn ờ
ngoại trú sao chè.

Một chiếc mũ đầy chặt búp chè chỉ
sao được chưa đến hai lạng chè khô, sau đó cô phấn khởi cho vào chiếc hộp đem
tặng Đồng Tư Thành. Anh nhăn mày hỏi: “Có thể uống thật à? Không ngộ độc chết
người chứ?”.

Nghiêu Vũ phụng phịu pha cho anh
một ấm. Đồng Tư Thành nhấp một ngụm kinh ngạc reo lên: “Thơm quá! Trà mới quả
nhiên đặc biệt”.

Có điều, chè cô sao chỉ có thể
pha một nước, màu nước cũng kém, pha lần nữa là như nước trắng, nhưng Nghiêu Vũ
rất hài lòng.

Hứa Dực Trung nhìn cô, cười mỉm,
hỏi lại lần nữa.

Nghiêu Vũ định thần trở lại, vội
trả lời: “Không có nghiên cứu gì, chỉ cảm thấy hay hay!”. Cô nghĩ nhất định là
do đêm khuya, hơi mệt, nên cô mới phân tâm trước mặt Hứa Dực Trung. Đêm khuya
là lúc tình cảm con người yêu đuối nhất. Nghiêu Vũ thầm nghĩ, ảnh hưởng của
Đồng Tư Thành đối với cô quả thực quá lớn, chỉ có mấy bức thư đã khiên cô tâm
thần rối loạn.

“Trà, có cách thưởng thức nào thú
vị?”. Hứa Dực Trung không biết tại sao muốn nói chuyện tiếp với Nghiêu Vũ. Cô
trả lời, không mấy hào hứng, dường như chỉ đối phó, nhưng anh lại muốn gợi
chuyện.

Nghiêu Vũ định thần trở lại, cũng
được, nói chuyện, thời gian sẽ trôi nhanh, sẽ ít nghĩ đến Đồng Tư Thành, liền
cười nói: “Ví dụ trà đạo, trình tự rất phức tạp, phải có hứng thú, thưởng thức
một bầu không khí. Cách pha cũng rất cầu kì, dùng tách nhỏ, chén nhỏ, mới thú
vị. Trước đây tôi cũng đọc sách nói về trà, còn đi học cách sao chè, nhưng sao
không tốt, chẳng qua thích trải nghiệm mới mẻ”.

“Sao chè?”.

“Đúng, tôi chỉ biết chút ít, biết
có loại chè phơi nắng và chè sao, nghe nói hương vị rất khác, liền đem một nắm
chè tươi đem phơi, rồi sao lại, không có chảo chuyên dụng, đành sao bằng chảo
nhôm, nhiệt độ không đều, đành lúc để lửa, lúc tắt, cứ thế lần mò chơi”.

Nghiêu Vũ hoạt bát hẳn lên, thầm
nghĩ mình đúng là hiếu kì, cái gì cũng muốn thử, muốn biết. Đồng Tư Thành luôn
bảo cô, cả thèm chóng chán, chẳng có gì ổn định. Đồng Tư Thành! Sao lại nghĩ đến
anh ta rồi? Nghiêu Vũ lại ngao ngán, không có hứng nói tiếp.

Hứa Dực Trung ngồi nhìn thay đổi
trên mặt Nghiêu Vũ, lúc cô hào hứng nói say sưa, anh cũng vui lây, thoáng cái
đã tư lự ngồi yên, anh không thích vẻ tư lự xa cách đó, liền hỏi tiếp: “Cô
Nghiêu là người thành phố B?”

Nghiêu Vũ mỉm cười: “Vâng”.

“Có bạn bè hoặc người thân ở đây
không?”.

“À, có!”.

“Tôi thấy mấy cô bạn của cô hình
như đều làm công việc khác nhau, thiết kế quảng cáo cảm giác thế nào?”.

“Cũng được”.

“Cô học khoa Văn? Vốn định làm
nghề gì?”.

“Viết tiểu thuyết”.

“Ồ?”. Hứa Dực Trung bỗng hứng
thú, “Định viết loại tiểu thuyết gì?”.

Nghiêu Vũ chậm rãi nói: “Loại có
thể kiếm được tiền”.

“Ha ha, có thể thường thức tác
phẩm lớn của cô Nghiêu không?”.

“Nếu Đại Đường sa thải, không tìm
được việc, tôi sẽ viết tiểu thuyết. Bây giờ trong đầu chưa có chữ nào”. Nghiêu
Vũ trả lời.

Hứa Dực Trung cơ hồ cũng không
tìm ra chủ đề nói nữa, lại không tiện ngồi suông như vậy. Thái độ của Nghiêu Vũ
với anh dường như không thờ ơ cũng không nhiệt tình, anh chợt hỏi: “Cô ghét tôi
lắm à?”.

Nghiêu Vũ ngây ra, ngẩng đầu nhìn
Hứa Dực Trung, khuôn mặt anh dưới ánh đèn, đường nét rất rõ ràng, mắt sinh
động, rất mực tuấn tú, hèn chi Đỗ Lối thích. Cũng chỉ có người đàn ông như vậy
mới xứng với nhan sắc của cô ta. Cô cúi đầu uống trà, thong thả nói: “Sao phó
tổng Hứa lại hỏi thế?”.

“Cảm giác!”. Ánh mắt Hứa Dực
Trung đột nhiên sắc lẹm, “Tôi cảm thấy hình như cô Nghiêu rất ghét tôi, cho nên
rất muốn biết có chỗ nào đắc tội với cô”.

“Phó tổng lại đùa rồi!”. Nghiêu
Vũ lơ đãng nói, “Không có chuyện đó đâu, nhìn chung trong công việc tôi không
đặc biệt thích hoặc ghét người nào đó”.

“Cô luôn nói thẳng như vậy sao?”.
Hứa Dực Trung nghe câu trả lời, rất phật ý, Nghiêu Vũ luôn dửng dưng như vậy,
chỉ một câu đã đẩy anh ra xa mười vạn dặm.

Nghiêu Vũ ngẩn người, suy nghĩ
hồi lâu mới trả lời: “Xin lỗi, hình như chỉ gần đây tôi mới nói thẳng với anh
như vậy. Cảm giác của anh có thể do ảnh hưởng của ai đó. Tôi không ghét anh,
cũng không giận gì, hoàn toàn không”.

Lông mày Hứa Dực Trung giãn ra,
hạ giọng hỏi cô: “Tại sao? Ý tôi nói, tại sao cô nói gần đây chỉ nói thẳng với
tôi như vậy?”.

Đúng, tại sao? Nghiêu Vũ nhấp một
ngụm trà, nghĩ tới Đỗ Lối. Giữa cô và Hứa Dực Trung dù lần đầu quen ở sơn trang
suối nóng hay tiếp xúc sau này, đều do Đỗ Lối mà trở nên thiếu tự nhiên, nhưng
trong tiếp xúc công việc về sau, cảm giác đó cũng mất đi, bản thân cô không hề
có ác cảm với Hứa Dực Trung.

Do Đỗ Lối, do ánh mắt khiêu khích
của Đỗ Lối, sự cạnh tranh giữa hai người gần như đã thành quen. Nghiêu Vũ né tránh
mọi người, mọi sự liên quan đến Đỗ Lối hoàn toàn bản năng, cô ngước mắt, bình
thản nhìn Hứa Dực Trung: “Xin lỗi, đó là hiểu lầm, tôi không hề có thành kiến
với phó tổng Hứa. Xin đừng bận tâm”. Cô quyết định làm xong vụ này, từ nay
không nhận công việc liên quan đến Gia Lâm.

Hứa Dực Trung nhận ra một chút
mệt mỏi trong mắt Nghiêu Vũ, “Cô nghỉ một lát, Tiểu Trương!”. Anh quay đầu gọi.

Tiểu Trương chạy đến: “Cậu đi xem
tiến độ thế nào, ngày mai lắp tiếp cũng được”.

Nghiêu Vũ lập tức phản đối: “Xin
lỗi phó tổng, ngày mai công nhân của chúng tôi còn có việc khác, thời gian này
đều bận, đêm nay nhất định phải làm xong, tôi đi xem thế nào”.

Nói xong cô đứng dậy. Đi đến phía
cửa chính tòa nhà, gió lạnh mang theo mưa ập đến, Nghiêu Vũ một tay ôm ngực,
cầm chiếc ô để cạnh cửa, đi ra ngoài.

Hộp đèn quảng cáo chính đã lắp
gần xong, trời vẫn mưa, tiếng mưa ràn rạt xối trên ô. Họa sĩ Trương đi đến, nửa
người bị ướt: “Sắp xong rồi, thử hộp đèn lớn và lắp hộp đèn nhỏ nhiều nhất cũng
chỉ hai tiếng là xong”.

Nghiêu Vũ cầm bản thiết kế lên
xem, nói: “Có thể điều thợ lắp hộp nhỏ được rồi. Tôi sẽ phụ trách giám sát”.

Thi công lắp đặt theo đúng trình
tự, Nghiêu Vũ phụ trách bốn công nhân theo bản vẽ lắp những hộp đèn nhỏ. Hứa
Dực Trung đứng ở cửa tòa nhà lặng lẽ quan sát cô làm việc. Anh hơi mơ hồ về bản
thân. Không biết Nghiêu Vũ thực sự có gì thu hút, khiến anh cả đêm cùng thức
với cô, không muốn đi. Nghiêu Vũ không đẹp như Đỗ Lối, cũng không nhiệt tình
tận tâm như Đỗ Lối. Lại không nhìn thấy trong mắt Nghiêu Vũ một chút hứng thú
đối với anh, điều đó gần như xúc phạm tự ái đàn ông của anh.

Đêm mùa thu, bốn giờ sáng trời
hơi lạnh, Tiểu Trương lại đến khuyên lần nữa: “Phó tổng, hay là anh về nghỉ,
đèn chính lắp xong coi như công việc gần hoàn tất”.

Hứa Dực Trung cười: “Đằng nào cũng
muộn rồi, đợi lắp xong xem thế nào. Lát nữa công việc xong xuôi tôi mời mọi
người đi uống trà sáng”. Anh biết hành vi của mình hôm nay ít nhiều khiến thuộc
cấp ngạc nhiên. Do anh ở đây, nên người của phòng kế hoạch và phòng kinh doanh
đều không dám ngủ, cũng không dám ra về. Thấy vậy, anh bảo mỗi phòng chỉ để lại
một người, còn lại có thể về nghỉ, không cần gọi điện xin phép trưởng phòng.

Việc lắp đặt diễn ra khá thuận
lợi, năm giờ sáng mọi việc hoàn tất. Mưa nhỏ dần, chỉ còn lắc rắc. Họa sĩ
Trương và Nghiêu Vũ cùng với thợ thu dọn đồ nghề.

Hứa Dực Trung ngắm nhìn hộp đèn
quảng cáo treo trước khu chung cư hài lòng gật đầu, bảo Tiểu Trương mời nhân
viên của Đại Đường cùng đi ăn sáng.

Nghiêu Vũ đã hết buồn ngủ, công
việc hoàn thành đúng kế hoạch, cô rất phấn khởi, vui vẻ thưởng thức món cháo.
Bữa sáng kiểu Quảng Đông rất ngon. Hứa Dực Trung mời, tội gì không ăn, mỗi
người ba tám đồng, tiết kiệm được món tiền cho công ty.

Hứa Dực Trung hứng thú nhìn
Nghiêu Vũ ăn. Cô có những cử chỉ duyên dáng bẩm sinh, rất từ tốn, cốc bát để
ngay ngắn, giấy lau miệng dùng xong cũng ý tứ để gọn một bên. Anh cười nói: “Cô
rất thanh lịch. Chắc gia đình giáo dục rất nghiêm”.

Nghiêu Vũ liếc nhìn bàn ăn của
mọi người xung quanh, chỉ cười cúi đầu ăn tiếp. Lúc vào nhà hàng, Hứa Dực Trung
rất tự nhiên ngồi cạnh Nghiêu Vũ, người của Gia Lâm ngồi một bàn, họa sĩ Trương
ngồỉ cùng tốp thợ. Nghiêu Vũ có cảm giác Hứa Dực Trung chú ý đến cô, sự chú ý
đó là vì Đỗ Lối sao? Nhưng Nghiêu Vũ không muốn tìm hiểu. Cô không hề nghĩ mình
có sức hấp dẫn hơn Đỗ Lối.

“Nghiêu Vũ!”. Hứa Dực Trung gọi
thẳng tên cô, lại dường như thích thú khi gọi như vậy, “Bữa sáng cô thường ăn
gì?”.

“Tôi không ăn sáng”. Nghiêu Vũ
gắp một cái bánh bột lọc trong suốt nói, rồi hồn nhiên nhoẻn cười, lúm đồng
tiền nhỏ thấp thoáng trên má, môi dính dầu, đỏ mọng trông rất cuốn hút. Hứa Dực
Trung ngây người. “Nhìn chung tôi không ăn sáng, nhưng khi thức đêm thường rất
đói”

”Có thể hỏi một vấn đề riêng tư
không?”.

“Sao?”.

“Cô Nghiêu có bạn trai chưa?”.
Hứa Dực Trung biết cô có bạn trai cũ tên là Đồng Tư Thành, còn bây giờ không
biết thế nào.

Nghiêu Vũ bỗng lại mất hứng,
thong thả hỏi: “Liệu có thể không trả lời?”.

“Xin lỗi!”. Hứa Dực Trung lập tức
nhận ra mình lỡ lời, mới quen sao có thể hỏi vấn đề quá riêng tư như vậy, vào
lúc này rõ ràng không thích hợp, nhưng anh rất muốn biết. Anh châm điếu thuốc,
che giấu sự bối rối.

Ăn sáng xong mới sáu giờ. Họa sĩ
Trương và tốp thợ ra về, người của tập đoàn Gia Lâm cũng ai đi việc nấy. Bây
giờ Nghiêu Vũ không muốn vê nhà làm phiền Thiên Trần và Tiêu Dương. Cô quyết
định về công ty.

“Tôi đưa cô về nhà”. Hứa Dực
Trung đề nghị.

“Không dám phiền phó tổng, tôi về
công ty”.

“Sớm thế này ư? Sao không về nhà
ngủ một lát?”.

Nghiêu Vũ cười: “Phó tổng Hứa
cũng bận suốt đêm, nên về nghỉ đi, tôi gọi xe đi cũng được”.

“Tôi đưa cô về”.

Hứa Dực Trung mở cửa xe, không để
Nghiêu Vũ từ chối lần nữa. Nghiêu Vũ lên xe, lòng thấp thỏm. Sự quan tâm của
Hứa Dực Trung với cô rõ ràng vượt quá quan hệ công việc thông thường, nhưng bây
giờ cô không có tâm trạng suy nghĩ chuyện đó. Cô đang nghĩ bây giờ về công ty
có nên đọc thư của Đồng Tư Thành.

“Phó tổng, phiền quá, như thế này
tôi rất ngại”.

“Cứ gọi tên thôi, cô không phải
là nhân viên của tôi, bây giờ lại không phải là giờ làm việc”. Hứa Dực Trung
vừa lái xe vừa nói.

Nghiêu Vũ không trả lời. Cô không
biết nói sao, dứt khoát nhắm mắt. Xe đến cổng công ty Đại Đường, thì Nghiêu Vũ
đã ngủ.

Anh không muốn đánh thức, nghiêng
đầu nhìn khuôn mặt ngủ say của cô, rồi cởi áo khoác của mình đắp cho cô, thấy
cái áo trùm lên người Nghiêu Vũ rộng như tấm chăn, không nhịn được cười.

Anh ngắm nghía cô. Phát hiện
Nghiêu Vũ có làn da rất đẹp, môi hồng như cánh sen ánh lên làn da trắng, khuôn
mặt trông như tranh vẽ. Anh cứ chăm chú nhìn cô như vậy, thầm nghĩ, không thể
hiểu nổi, sao mình lại muốn ở bên cô ta như thế? Câu hỏi luẩn quẩn trong đầu,
làm anh bất an, lại muốn hút thuốc, nhưng phát hiện trong túi hết thuốc.

Nhìn quanh, thấy bên kia đường có
siêu thị nhỏ, xuống xe định sang đó mua.

Tiếng đóng cửa xe tuy rất nhẹ
nhưng làm Nghiêu Vũ giật mình. Cô mở mắt, đúng lúc nhìn thấy Hứa Dực Trung
xuống xe, vừa cựa mình, nhìn thấy áo khoác của anh đắp trên người, “Phó tổng
Hứa!”.

Hứa Dực Trung ngoái đầu, “Tỉnh
rồi à?”.

Nghiêu Vũ dụi mắt, cầm áo khoác
đưa cho anh, “Rất cám ơn, tôi vào công ty đây”.

Hứa Dực Trung quay lại, ngồi
trong xe, đón chiếc áo hỏi: “Hôm nay cô không về nhà nghỉ một chút sao!”

“Đến chín giờ mọi người đến, tôi
bảo họ mang mô hình và pa nô quảng cáo đến khu chung cư của Gia Lâm rồi sẽ về
đi ngủ”. Nghiêu Vũ cảm ơn lần nữa: “Xấu hổ quá, ngủ quên mất, làm phó tổng phải
đợi, cảm ơn!”. Cô nói xong, định xuống xe.

“Chờ đã!”. Hứa Dực Trung nhìn vào
mắt cô nói, “Tôi sẽ cho người đến lấy, hay là cô về nhà nghỉ đi!”.

“Như vậy sao được, đó là việc của
công ty chúng tôi, tạm biệt!”.

“Bao giờ?”. Hứa Dực Trung lại hỏi
như lần trước, ý anh là bao giờ gặp lại.

Nghiêu Vũ ngẩn người, hiểu ra
nhoẻn cười: “Phó tổng Hứa lại đùa tôi, về nghỉ đi!”. Cô đẩy cửa xe, vẫy
tay với anh, quay đi.

Hứa Dực Trung nhìn theo cô đi vào
công ty Đại Đường. Sự từ chối vô tình hay hữu ý giữ khoảng cách như vậy của
Nghiêu Vũ làm anh cáu kỉnh đập tay lên vô lăng, rồi lại ngẩn người, không hiểu
sao anh lại bận tâm đến thái độ của Nghiêu Vũ đối với mình như vậy.

Vào trong công ty, Nghiêu Vũ mới
thở phào. Cô không muốn gặp lại Hứa Dực Trung, bây giờ cô đang đau đầu vì
chuyện của Đồng Tư Thành, không có tâm tư nghĩ chuyện khác.

Đi vào phòng làm việc, pha trà
uống, hơn bảy giờ sáng, đồng nghiệp chưa đến, cô vừa uống trà vừa nhìn ô kéo
vẫn khóa kĩ, cuối cùng lấy chìa mở ra.

Sắp xếp các bức thư theo thứ tự
thời gian, mở bức thứ nhất, trên tờ giấy mỏng chỉ có mấy hàng chữ tiếng anh:

Till all the seas go dry, my
dear,

And the rocks melt with the sun!

And I will love you still, my
dear,

While the sands of life shall
run.

And I will come again, my love,

Though it were ten thousand
mile![2]

[2] Tạm dịch: Anh vẫn yêu em, cho
dù biển cạn đá mòn. Dù đường xa vạn dặm, trong biển cát cuộc đời, anh sẽ đến
với tình yêu này lần nữa.

Nghiêu Vũ cười khẩy, anh ta yêu
mình đến biển cạn đá mòn? Thật nực cười? Anh ta sắp về nước, có phải vì mình?
Nghiêu Vũ thở dài, cô không biết. Mở bức thứ hai.

“Thỏ trắng cô đơn, chạy đôn chạy
đáo: Áo mới người xưa”.

Nghiêu Vũ giật mình, áo mới người
xưa? Áo mới thì đẹp người xưa thì tốt! Cô sững ra hồi lâu. Mở bức thứ ba:

Anh từng hôn em

Hai tay em từng đặt lên vai anh

Anh vô vàn luyến nhớ cảm giác
ngọt ngào đó

Mỗi lần nhắm mắt

Anh đều nhìn thấy tất cả những gì
thất hứa với em anh sẽ trả lại đủ đầy.

Mở tiếp bức thứ tư. “Đoạn đường
hai trăm mét em đã đi qua là khoảng cách khó chịu đựng nhất đời anh!”.

Nỗi tủi hờn xông thẳng lên mắt,
Nghiêu Vũ vội ném tất cả thư vào ngăn kéo, nghe thấy tim đập mạnh. Lát sau bình
tĩnh lại, thầm nghĩ mình chắc chắn là người nhớ dai, Đồng Tư Thành vừa nhắc đến
cảnh chia tay ngày trước là không chịu nổi.

Đồng Tư Thành dùng phương thức
độc đáo như vậy dỗ dành cô, mỗi bức thư chỉ có mấy dòng nhưng hàm ý sâu xa.
Nghiêu Vũ biết, nội dung sẽ như vậy, chưa đọc thì muốn đọc, đọc rồi vẫn không
biết nên làm thế nào.

Cô quyết định tạm gác lại việc
này. Cứ để Đồng Tư Thành về nước đã.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+