Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mưa nhỏ hồng trần – Chương 13:Tương tư như thể nhớ ai 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Nghiêu Vũ xuất hiện trước mặt anh
với bộ dạng hoan hỉ vui tươi chưa từng có, cô to tiếng nói cười với Tiêu Dương,
khi nhảy điệu Cha Cha Cha trông cô bốc lửa như một người khác hẳn. Hứa Dực
Trung hơi ghen tỵ, Nghiêu Vũ xưa nay luôn giữ khoảng cách với anh. Lúc này anh
bỗng thấy ngưỡng mộ Tiêu Dương, sự thân mật bạn bè đó Nghiêu Vũ cũng chưa từng
dành cho anh.

Thiên Trần bị cảm nặng, loại bệnh
dễ gặp nhất vào mùa thu. Mũi tắc, chảy nước, ho, sốt nhẹ, đầy đủ các triệu
chứng. Cơ quan cho nghỉ mấy ngày. Thiên Trần không nói với mẹ, chỉ nói nhiều
việc, cần đến cơ quan.

Mới sáng sớm Tiêu Dương đã thấy
tiếng gõ cửa, vừa mở, Thiên Trần mỉm cười nhìn anh, trời bắt đầu trở lạnh, cửa
vừa hé, gió từ hành lang thốc vào, Thiên Trần khép chặt áo khoác. Mũi sụt sịt,
chưa kịp nói đã ho. Tiêu Dương xót xa, vội kéo cô vào, “Sao không ở nhà? Chạy
ra ngoài, bao giờ mới khỏi?”.

“Không muốn ở nhà”. Thiên Trần
nói giọng mũi. Ngoan ngoãn lên giường nằm. Ở nhà có bố mẹ chăm sóc, nhưng lại
phải nghe mẹ phàn nàn, cô không muốn tranh luận với mẹ, cũng không có sức, chỉ
muốn gặp Tiêu Dương.

Thấy Thiên Trần như vậy, Tiêu
Dương rất buồn, cô không nói, anh cũng biết. Không hiểu sao anh cảm giác mỗi
lần ở bên nhau, mỗi lần gặp nhau đều như bớt đi một phần trong quỹ thời gian
hữu hạn của họ, gạt đi nỗi bất an trong lòng vội đi đun nước để cô uống thuốc.

Tiêu Dương hớn hở khoe: “Sư huynh
cuối tháng mười hai là về nước, công ty của bọn anh đã đăng kí rồi, địa điểm
cũng đã tìm được rồi, đang sửa chữa lại”.

Thiên Trần cười đôn hậu dựa vào
đầu giường nghe anh nói. A Dương luôn tỏ ra sôi nổi vào những lúc cô buồn. Cô
mơ hồ mỉm cười, “A Dương, em buồn ngủ”.

“Ừ, ngủ đi, có anh đây, mấy ngày
nay cũng không có việc, anh sẽ chăm sóc em”. Tiêu Dương đỡ cô nằm xuống, đắp
chăn, hôn nhẹ vào má.

Thiên Trần nhắm mắt, yên tâm ngủ.

Tiêu Dương lên mạng, ở chỗ Đồng
Tư Thành là hai giờ sáng, anh vẫn còn trên mạng: “Sư huynh, ở đây mọi việc đã
đâu vào đấy, chỉ đợi huynh về”.

“Anh đã được thay đổi chương
trình, có thể sẽ về sớm hơn, không đón Giáng sinh ở đây.” Đồng Tư Thành cho
biết, anh trở về nước sớm hơn sẽ có thêm thời gian hai tháng chuẩn bị mở công
ty, sau tết Nguyên đán mới đến công ty. “Em và Thiên Trần vẫn khỏe chứ?”.

Tiêu Dương ngoái nhìn Thiên Trần
ngủ say, cười: “Vẫn khỏe”.

“Định khi nào kết hôn? Hai người
quen nhau cũng lâu rồi, không nên trì hoãn quá lâu”.

“Đợi công ty hoạt động ổn định
rồi tính”.

“Nhiều nhất một năm, công ty chắc
chắn sẽ tốt”. Đồng Tư Thành rất tự tin trả lời.

Tiêu Dương cười sung sướng, do dự
một lát rồi gõ hàng chữ: “Còn anh? Nghe nói anh viết thư cho Nghiêu Vũ”.

“Ừ, mỗi tuần một bức, cô ấy có
đọc hay không, không quan trọng”.

Tiêu Dương ngạc nhiên, châm thuốc
hút. Thiên Trần bảo anh không nên nói với Đồng Tư Thành thái độ của Nghiêu Vũ.
Nhưng anh cảm thấy nói ra có lẽ sẽ giúp họ hòa giải, lại nhớ những ngày bốn
người vui vẻ dạo xưa. Anh liếc nhìn Thiên Trần như có lỗi, tiết lộ thái độ của
Nghiêu Vũ: “Năm xưa có phải anh hơi tuyệt tình”.

“A Dương, em cũng biết, hồi đó
anh không biết tương lai thế nào. Nếu không trở về, anh đã không viết thư cho
cô ấy. Anh định về nước theo đuổi lại”.

Tiêu Dương cười: “Phải đấy!”.

“Cho dù trước đây hai người có
chuyện gì, cho dù Đồng Tư Thành có làm tổn thương Nghiêu Vũ, nhưng trở về nước
anh sẽ theo đuổi lại, chỉ còn xem cảm xúc hai người bây giờ thế nào. Chúc anh
thành công. Nghiêu Vũ thực ra rất mềm lòng”.

Sau khi out nick, Tiêu Dương đi
đến bên giường nhìn Thiên Trần. Mặt cô đỏ hồng, anh khẽ chạm tay vào, hơi nóng.
Thiên Trần bị ốm cũng đến với anh, khiến anh rất xót xa. Nhìn đồng hồ, vội đi
lấy nước, gọi cô dậy uống thuốc.

Thiên Trần mơ màng mở mắt, nhìn
thấy Tiêu Dương ngồi bên giường mặt lo âu, lại thấy buồn cười. Cô nắm tay anh,
bàn tay hơi lạnh, rất dễ chịu.

“Mấy giờ rồi?”.

“Bốn giờ chiều”.

Thiên Trần sực nhớ mẹ vẫn đang
đợi ở nhà, không nên về quá muộn, nếu không mẹ sốt ruột, gọi đến cơ quan thì
hỏng việc. Cô thở dài, ngồi dậy, uống thuốc xong, ngồi dịch sang bên, “A Dương,
anh lại đây cho em dựa một lát”.

Tiêu Dương ngồi dựa đầu giường,
Thiên Trần thỏa mãn gục vào vai anh, “A Dương, cứ dựa vào anh là em muốn ngủ”.

“Vậy thì ngủ thêm lát nữa, năm
giờ anh gọi”.

Thiên Trần người thả lỏng, lại
ngủ, Tiêu Dương nhìn cô, định châm thuốc hút, thấy cô đang ốm, lại thôi. Anh
nhắm mắt nhớ lại những kỉ niệm của hai người, dần dần cũng ngủ thiếp.

“Ding” Điện thoại của Thiên Trần
điểm một tiếng, anh giật mình tỉnh giấc, “Thiên Trần, dậy thôi!”.

Thiên Trần mở mắt, Tiêu Dương đưa
máy, cô đón lấy, ấn nút, giật mình, “Mẹ! Con… con đang trên đường về nhà, hôm
nay bận viết bài hơi muộn… vâng, về ngay đây, biết rồi!”.

Tắt máy, vội vàng trở dậy. Tiêu
Dương ái ngại nhìn cô, cuối cùng lại thở dài, “Thiên Trần, ngày mai em nghỉ ở
nhà được không, đừng ra ngoài, mấy ngày nay trời lại trở lạnh”.

Thiên Trần thu dọn đồ, nghe Tiêu
Dương nói vậy, bước đến ôm anh, “Em muốn đến, ở nhà buồn lắm. Em muốn gặp anh”.

Tiêu Dương ôm cô, cầm túi xách
của cô lên, “Nào, anh đưa em về”.

Thiên Trần xuống xe, vẫy tay với
Tiêu Dương, quay người đi vào cổng khu. Bố mẹ cô ngồi trong phòng khách xem ti
vi, thấy con gái, giáo sư Đào đứng lên, “Để tôi hâm lại thức ăn, Thiên Trần về
rồi”.

Thiên Trần lắc đầu, “Bố, con
không đói, không muốn ăn”.

“Sao lại không ăn? Đỡ chút nào
chưa? Hôm nay con đi cũng không mang theo thuốc, lại không uống thuốc hả?”.

“Bộp!”. Mẹ cô đấm tay lên đi
văng, đứng lên, “Ông khỏi cần lo cho nó, nó đã có người mua thuốc, có người nấu
ăn, ông vẫn còn lo nó ốm vẫn đi làm, không được ăn ngon? Cơm canh làm sẵn để
phần, thấy muộn còn lo lắng, Thiên Trần, con”.

Thiên Trần sững người, mẹ cô ngồi
xụp xuống đi văng lau nước mắt. “Mẹ!”. Cô mệt mỏi nói, xem ra mẹ đã gọi điện
đến cơ quan, đã biết cô không đi làm.

Giáo sư Đào ái ngại nhìn con gái,
lại nhìn vợ, thở dài, “Thiên Trần vẫn đang ốm…”.

Mẹ cô nghẹn giọng, “Phải rồi! Ốm!
Ốm mà vẫn đi làm, nó ốm vẫn đi tìm Tiêu Dương… nếu tôi không yên tâm gọi điện
đến cơ quan, làm sao biết nó lại giấu tôi, lừa tôi…”.

Đầu nhức buốt từng cơn, Thiên
Trần khẽ nói, “Mẹ à, Tiêu Dương sắp khai trương công ty, anh ấy thực sự rất
tốt…”.

“Mở công ty? Công ty bán túi à?”.
Mẹ thấy Thiên Trần thừa nhận đến nhà Tiêu Dương, lại tức sôi, “Thiên Trần, con
trở nên như vậy từ bao giờ? Lén lút đi lại với nó, lại còn nói dối. Mẹ đã nói
với con bao nhiêu lần, khoan nói Tiêu Dương, nhìn gia đình xem, nếu con lấy nó,
con có chung sống với cả nhà đó được không? Bố mẹ nghỉ hưu non, nhà lại còn bà
ngoại… mẹ nhất định không thông gia với người như vậy!”.

Thiên Trần nghẹn họng, không nhịn
được đối lại mấy câu, “Không phải con lấy bố mẹ anh ấy!”.

“Hôn nhân không phải chuyện của
hai người, mà là chuyện của hai nhà, mẹ tuyệt đối không tán thành! Con phải
chấm dứt với nó!”. Mẹ cô nói như đinh đóng cột.

“Thôi… thôi…”. Gíao sư Đào thấy
hai mẹ con bắt đầu gay gắt, vội can, “Thiên Trần đang ốm, không muốn ăn thì đi
ngủ đi”.

Thiên Trần cũng không muốn nói,
quay người đi lên gác. Bước chân nặng như đeo đá. Thiên Trần không biết do cô
ốm mệt hay do thái độ cương quyết của mẹ, mệt lả lê từng bước. Cầu thang gỗ đã
cũ cót két dưới chân, từng tiếng gõ vào lòng, ngực cô tức nặng, khó thở như bị
đè, cô vào phòng, chui vào chăn, hai hàng nước mắt túa ra.

Không lâu sau, mẹ đi vào vặn sáng
đèn, khẽ gọi: “Thiên Trần, mẹ đã nấu canh, ăn một chút rồi hãy ngủ”.

Thiên Trần mở mắt nhìn mẹ: “Con
không muốn ăn, không đói”.

“Thiên Trần, con trách mẹ phải
không?”. Mẹ ngồi xuống mép giường thở dài, “Con chưa từng trải, không biết
những điều vụn vặt trong cuộc sống gia đình, không phải chỉ cần có tình cảm là
được, tình cảm nhiều lúc còn bị ảnh hưởng bởi hai bên gia đình. Bây giờ nói gì
con cũng không bỏ vào tai, mẹ tuyệt đối không tán thành con và Tiêu Dương lấy
nhau… thà để bây giờ con trách mẹ, còn hơn thấy con sau này đau khổ hối hận!”.
Nói xong bà lại nghẹn ngào.

Thiên Trần ngoan hiền, chất phác
như vậy, từ nhỏ chưa bao giờ chịu khổ, chưa trải qua những phức tạp, đen tối
của xã hội, không hiểu nỗi khổ ở đời, cho rằng chỉ cần có tình yêu là có thể
sống với nhau. Nhưng bà nhìn con, thầm quyết tâm, nhất định không để con gái
vào gia đình Tiêu Dương, chịu khổ. Bà cũng nhất quyết không thông gia với người
như vậy! “Thiên Trần, mẹ đã báo với cơ quan rồi, mấy ngày nay con cứ ở nhà nghỉ
ngơi, mẹ cũng không bận, mẹ sẽ nấu ăn cho con. Ngủ sớm đi”. Bà đắp chăn, tắt
đèn, đóng cửa đi ra.

Mẹ đi khỏi, Thiên Trần lặng lẽ
khóc. Mũi tắc không thở được, đầu nặng trịch, thầm nghĩ, có phải mình sắp chết?
Cô lần tìm điện thoại dưới gối, nhắn tin cho Tiêu Dương: “Em nhớ anh, A Dương,
em rất khó chịu, có lẽ em sắp chết, không cần nhắn lại, em ngủ đây!”.

Nghiêu Vũ ở nhà đang lên mạng,
đột nhiên có tiếng gõ cửa. Muộn thế này không biết còn ai đến? Cô lẩm bẩm ra mở
cửa, khuôn mặt thanh tuấn của Tiêu Dương đầy lo âu, cô giật mình, “Tiêu Dương?
Sao thế?”.

Tiêu Dương thở gấp, anh chạy một
mạch bảy tầng lầu, tim đập thình thịch, cố trấn tĩnh, nói: “Nghiêu Vũ, Thiên
Trần ốm rồi”.

Nghiêu Vũ gật đầu, để anh vào
phòng, đi rót cốc nước: “Biết rồi, Thiên Trần bị cảm”.

“Không phải”. Tiêu Dương lo lắng
nhìn Nghiêu Vũ.

Nghiêu Vũ chợt hiểu, thở dài,
“Anh không định nói bây giờ muốn gặp Thiên Trần chứ? Đã sắp chín giờ, bố mẹ cậu
ấy đều ở nhà, Thiên Trần bị ốm, làm sao ra ngoài?”.

Tiêu Dương uống ngụm nước, yên
lặng một lát, nói: “Anh chỉ lo cho cô ấy, muốn em đến xem thế nào, Thiên Trần
tắt máy rồi”. Nói xong chìa cho cô xem tin nhắn của Thiên Trần.

Nghiêu Vũ nhìn, cũng hơi sốt
ruột, “Có phải Thiên Trần về nhà, xảy ra chuyện gì?”.

Tiêu Dương không nói, ánh mắt
nhìn Nghiêu Vũ vừa e ngại vừa cầu khẩn. Nghiêu Vũ nhìn anh, dường như hiểu ra,
quay người cầm túi xách, nói: “Đi thôi”.

Hai người đi taxi đến nhà Thiên
Trần. Qua quán cháo, Tiêu Dương nhớ ra Thiên Trần thích ăn cháo cá ở đây, liền
bảo dừng xe mua một suất, Tiêu Dương thận trọng bê hộp cháo, tay nóng rẫy, sốt
ruột giục tài xế đi nhanh.

Nghiêu Vũ ngồi ghế sau, lòng chợt
cay đắng, nhớ lại lần cô bị cảm, ngày nào Đồng Tư Thành cũng mua đồ ăn ngon, nhờ
Thiên Trần mang đến phòng cho cô. Nghiêu Vũ nhận được, liền chạy ra cửa sổ
nhìn, anh đứng dưới tầng giơ tay ra hiệu bảo cô vào, Nghiêu Vũ không chịu, chỉ
ngây người nhìn anh, anh cau mày nhắn tin bảo cô quay vào nằm nghỉ…

Anh yêu cô như vậy, sao có thể lạnh
lùng nói chia tay? Chớp hai mắt cay cay, nhìn ra ngoài. Đột nhiên thấy sợ, cô
sợ Đồng Tư Thành trở về, lại khuấy đảo cuộc sống, khiến cô không có lựa chọn
nào khác.

Gần đến nơi, Tiêu Dương đưa hộp
cháo cho Nghiêu Vũ, lặng lẽ đứng đợi dưới gốc cây bên ngoài. Từ đây có thể nhìn
thấy cửa sổ phòng Thiên Trần, bây giờ chỗ đó âm u, tối như lòng anh lúc này.

Anh đứng dưới gốc cây, nhìn
Nghiêu Vũ đi qua, mắt không dời cửa sổ tầng hai, chờ đợi chỗ đó sáng đèn, ánh
đèn có thể chiếu sáng lòng anh.

Nghiêu Vũ tươi cười gõ cửa nhà
Thiên Trần, giáo sư Đào ra mở, “Ô, Nghiêu Vũ? Cháu tìm Thiên Trần?”.

“Vâng, bác Đào, nghe nói Thiên
Trần bị ốm, ngày mai phải đi làm, cho nên bây giờ cháu đến thăm, nhân tiện mang
cho Thiên Trần ít cháo”.

Giáo sư Đào để cô vào nhà, “Bây
giờ có lẽ Thiên Trần đã ngủ, con bé này”.

“Nghiêu Vũ à? Buổi tối Thiên Trần
không ăn, bị cảm khá nặng”. Mẹ Thiên Trần nói.

“Cô ạ, cháu đến thăm Thiên Trần”.

Mẹ Thiên Trần nói, “Cháu và Thiên
Trần thân nhau như vậy, cô cũng không giấu, cháu phải khuyên Thiên Trần không
được đi lại với Tiêu Dương, chuyện này cô không đồng ý”.

Nghiêu Vũ ngớ người, đoán chắc
vẫn lại chuyện cũ. Bây giờ Tiêu Dương đang đứng bên ngoài, nếu bố mẹ Thiên Trần
biết… Cô cúi đầu, giọng ngần ngại: “Cô à, đợi Thiên Trần khỏi đã, bây giờ nói chuyện
này… cậu ấy vẫn đang đau đầu. Cháu lên gác đây”.

Mẹ Thiên Trần thở dài, đưa mắt
nhìn theo.

Vừa bật đèn, Nghiêu Vũ khóa trái
cửa, đi đến bên giường, mặt Thiên Trần hơi đỏ, vẫn còn sốt nhẹ, “Thiên Trần,
Tiểu Vũ đây! Dậy đi!”.

Thiên Trần mở mắt nhìn Nghiêu Vũ,
cổ nghèn nghẹn, muốn khóc, “Tiểu Vũ!”.

“Ôi, bà cô của tôi, phục cậu quá
đấy, mau mặc thêm áo ngồi dậy! Tiêu Dương đang ở dưới kia!”. Nghiêu Vũ nói khẽ.

Thiên Trần như tỉnh lại, “A
Dương, anh ấy đến ư? Sao anh ấy lại đến?”.

Nghiêu Vũ sốt ruột, “Cậu mau mặc
thêm áo, kẻo lại bệnh nặng thì khốn!”.

Thiên Trần vội mặc thêm áo chạy
đến cửa sổ ngó xuống. Có đốm lửa đầu thuốc lá lập lòe dưới gốc cây phía xa,
nước mắt cô trào ra, há miệng định gọi.

Nghiêu Vũ nhanh tay kéo cô,
“Thiên Trần, cậu sốt cao hoảng loạn hả? Bố mẹ cậu đang ở dưới nhà”.

Thiên Trần quay lại lao đến
giường lấy di động, di động không biết bị ai tắt máy, cô hấp tấp mở máy. Nghiêu
Vũ vội đưa điện thoại của mình.

Tiêu Dương nhìn cửa sổ sáng đèn,
trong đêm thu, ánh đèn đó ấm và sáng như vậy. Lòng anh cũng sáng lên, mọi phiền
não được gột sạch trơn. Anh ngây người nhìn bong dáng quen thuộc hiện ra trên
cửa sổ, bỗng thấy yên lòng, điện thoại đổ chuông, anh vội áp vào tai.

“A Dương!”.

Thiên Trần cố kiềm chế, không bật
khóc, cô hít một hơi, mắt đẫm nước lại nhìn về phía Tiêu Dương. Anh không đứng
dưới đèn, cô nhìn không thấy, nhưng biết anh ở đó.

“Em ăn một chút gì rồi ngủ đi,
nha?”. Giọng Tiêu Dương khe khẽ.

Nghiêu Vũ chỉ bát cháo trên bàn,
“Anh ấy mua trên đường”. Lòng nhói đau, Thiên Trần đột nhiên nói: “A Dương, hãy
chờ em!”. Sau đó tắt máy, quay lại bảo Nghiêu Vũ, “Mình phải gặp anh ấy, Tiểu
Vũ!”.

Nghiêu Vũ sững người, “Làm thế
nào cậu ra được?”.

Thiên Trần nghiến răng, “Mình
nhảy xuống!”.

Nghiêu Vũ hoảng hốt, “Cậu điên
rồi!”. Cô chạy đến cửa sổ nhìn ra ngoài, lại ngoái đầu nhìn Thiên Trần, “Chẳng
phải cậu tiễn mình ra cổng là được sao?”.

Thiên Trần cười “khạch” một
tiếng, mặt thiểu não, “Mình lú lẫn rồi”.

Thiên Trần ăn xong cháo, chép
miệng: “Ngon quá!”.

Nghiêu Vũ thấy vậy bật cười, kéo
cô xuống nhà, bố mẹ Thiên Trần đang xem ti vi, thấy cô đi xuống, hỏi, “Nghiêu
Vũ về hả? Muộn rồi, hay là ngủ ở đây một tối”.

“Không ạ, mai công ty cháu có
việc, cô à, cháu sẽ nhớ kĩ lời cô!”. Nghiêu Vũ ý tứ nói.

Mẹ Thiên Trần tươi cười, “Tốt
quá, lúc nào rảnh lại đến chơi!”.

“Mẹ, con tiễn Tiểu Vũ ra cửa!”.
Thiên Trần thận trọng nói.

“Về ngay nhé, mặc thêm áo chưa?”.
Mẹ nhìn ái ngại.

“Dạ, đủ ấm rồi”. Thiên Trần trả
lời, cả hai bước ra, Nghiêu Vũ cảm thấy lòng bàn tay toát mồ hôi, bíu chặt
Thiên Trần.

Mẹ cô tiễn ra cửa, nhìn theo hai
người một lúc, Thiên Trần không dám ngoái lại, không dám nhìn về phía Tiêu
Dương, đi đến cổng khu mới dám ngẩng lên.

Nghiêu Vũ đứng ở cổng, quan sát
bên trong, quay đầu nói nhỏ, “Mười phút!”.

Thiên Trần còn chưa kịp phản ứng,
cánh tay ai đã kéo cô vào bóng cây. Cô vừa gục vào anh, khẽ gọi, “A Dương!”.

Tiêu Dương ôm chặt cô, mùi hương
quen thuộc ập đến, mắt anh chợt ướt. Cả hai không nói, chỉ yên lặng ôm chặt
nhau.

Nghiêu Vũ nhìn thời gian vội báo
hiệu cho họ.

Đối với cặp tình nhân, mười phút
giống như một giây, chớp mắt đã trôi qua. Nghiêu Vũ không muốn quấy rấy họ, lại
không thể không nhắc, “Thiên Trần, phải về rồi”.

Tay Tiêu Dương hơi lỏng, “Thiên
Trần, về nhà đi em? Nghỉ sớm đi”.

Thiên Trần túm chặt áo anh, Tiêu
Dương vuốt ve mặt cô, giọng càng dịu, “Nghe nào, ngoan?”.

“Thiên Trần!”. Nghiêu Vũ hơi
cuống, chỉ cần về muộn, mẹ Thiên Trần tinh mắt thế, nhất định nhìn ra, lần sau
mình làm gì cũng khó.

Thiên Trần lưu luyến buông tay,
hôn má Tiêu Dương, quay người chạy về. Tiêu Dương nhìn theo, môi mím chặt run
run, mãi đến khi không thấy bóng Thiên Trần, mới gượng cười nói với Nghiêu Vũ:
“Lại phiền em rồi”.

“Nói gì vậy, đi thôi!”. Nghiêu Vũ
hai tay bỏ trong túi quần, cùng Tiêu Dương đi ra phía cổng.

“Sư huynh bảo có lẽ mười ngày nữa
sẽ về nước”. Tiêu Dương nói.

“Ồ, thế sao?”. Nghiêu Vũ nghe
vậy, không biết vui hay buồn, dường như vừa muốn, vừa không muốn gặp Đồng Tư
Thành. Lại ngao ngán, “Có hứng thú không, uống chút rượu nhé?”.

Tiêu Dương kinh ngạc nhìn cô. “Em
chỉ uống một cốc là say cơ mà?”.

“Em không nói là em muốn uống,
chỉ muốn không khí quán bar!”. Nghiêu Vũ không muốn về nhà, tâm trạng thế này
sẽ rất khó ngủ.

Tiêu Dương cười, “Được, anh cũng
đang thích!”.

Hai người vào quán bar bên ngoài
đại học cũ. Rất lâu không đến những chỗ huyên náo thế này, Nghiêu Vũ vừa vào
cửa đã bị làn sóng âm thanh chói tai dội đến, vội lùi hai bước, nhoẻn cười,
“Tiêu Dương, lâu lắm không đến đây, cảm giác là lạ”.

Tiêu Dương cười ngất, hai người
vào tìm chỗ ngồi, anh gọi nửa tá bia, Nghiêu Vũ gọi cốc nước lọc.

m nhạc dưới sự điều khiển của DJ
kích thẳng vào thần kinh, từng lớp chát chúa, vọng đến từng ngóc ngách phòng,
trong cảnh này không cần nói chuyện, Tiêu Dương và Nghiêu Vũ mỗi người theo
đuổi ý nghĩ riêng.

Càng những nơi huyên náo, lòng
càng cô đơn, tiếng nhạc, tiếng người, đều là âm thanh của một thế giới khác,
không thuộc về họ. Tiêu Dương rót rượu ngẩng đầu nhìn Nghiêu Vũ, mắt cả hai
cùng một thần sắc như nhau, anh bỗng cười to, phá vỡ không khí trầm lặng giữa
hai người, “Đi, chúng ta vào nhảy Cha Cha Cha!”.

Nghiêu Vũ cười ha ha, cùng Tiêu
Dương nhập vào đám nhảy. Cô và Tiêu Dương đều nhảy rất giỏi, lặng lẽ phối hợp,
nhanh chóng bắt vào tiếng nhạc. Hai người cười hết cỡ, mặt bừng bừng hưng phấn.
Tiêu Dương nhìn Nghiêu Vũ thầm than, Nghiêu Vũ nhìn Tiêu Dương thở dài.

Có lẽ nhảy như vậy khiến cả hai
nhẹ nhõm. Nghiêu Vũ toát mồ hôi, lát sau đã không trụ được nữa, thở hổn hển vỗ
vai Tiêu Dương, hét to: “Mệt rồi, Tiêu Dương! Đã quá!”.

Tiêu Dương cười lớn, giơ tay chắn
những người xung quanh để cô đi ra. Tiêu Dương nói to, “Em không biết uống rượu
thật đáng tiếc!”.

“Em biết uống, nhưng không uống
được nhiều, cứ uống là có biến, rượu kém chất lượng không dám uống!”. Nghiêu Vũ
cũng hét to trả lời.

“Có muốn uống không?”.

“Được, chỉ uống hai ngụm! Không
uống thì giơ bình rượu lắc!”.

Tiêu Dương đưa chai bia, Nghiêu
Vũ uống một ngụm, cười: “Có khi nửa tỉnh nửa say lại dễ chịu!”.

“Nghiêu Vũ, Đồng Tư Thành lại
theo đuổi em, em có chấp nhận không?”.

“Không biết!”. Nghiêu Vũ lắc
người theo tiếng nhạc, quá mâu thuẫn, quá khó quyết định, cô không muốn nghĩ,
“Tiêu Dương, nếu bố mẹ Thiên Trần tiếp tục phản đối, anh định thế nào?”.

Tiêu Dương yên lặng một lát rồi
nói to, “Không biết!”. Hai người nhìn nhau, cùng cười phá lên.

Cả hai không biết, ở một chỗ xa,
Hứa Dực Trung đang ngồi nhìn họ, hôm nay hết giờ làm, anh và Đỗ Lối cùng đi ăn
tối, sau đó Đỗ Lối nói lâu lắm không thăm lại trường cũ, vậy là đến quán bar
bên cạnh Đại học C. Vốn đã định đi, Hứa Dực Trung nhìn thấy Nghiêu Vũ và Tiêu
Dương bước vào vậy là nán lại.

Sau hôm mang tài liệu giúp Nghiêu
Vũ, anh suy nghĩ rất lâu, cảm thấy có lẽ do điều kiện của mình quá tốt, nhưng
Nghiêu Vũ dường như rất thờ ơ khiến anh tự ái mà để ý đến cô, nhưng không nghĩ
mình lại thích cô chỉ sau mấy lần tiếp xúc.

Cũng sau hôm đó, Hứa Dực Trung
bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ, đã đến lúc mình nên tìm bạn gái, trước đây nhu cầu
về mặt này dường như rất bình thường, mặc dù xung quanh không thiếu người đẹp,
cũng từng vui chơi nhưng chưa hề động lòng, cũng không có ý định nghiêm túc.
Nhưng bây giờ, anh nghĩ, nên có bạn gái để khỏi làm những việc lạ lùng như một
gã trai mới lớn. Lại nghĩ đến buổi tối vô duyên vô cớ chạy đến đứng dưới nhà
Nghiêu Vũ, bỗng cau mày toát mồ hôi.

Mấy ngày nay chỉ cần có thời gian
là anh hẹn mấy cô gái đi ăn, đi chơi, kể cả hôm nay. Đến giờ ăn, anh liền hẹn
Đỗ Lối. Đỗ Lối xinh đẹp, vui tươi như con chim nhỏ, hết giờ làm việc là lộ ra
vẻ quyến rũ khác thường, đi với anh, trông rất xứng đôi, dù ở quán ăn hay quán
bar đều nhận được những ánh mắt ngưỡng mộ.

Đỗ Lối là học sinh giỏi khoa Văn,
không phải là bình hoa trang trí, nói chuyện với cô rất thú vị. Tuy nhiên, nhìn
thấy Nghiêu Vũ đi vào, không hiểu sao Hứa Dực Trung bỗng lơ đãng, câu chuyện
với Đỗ Lối trở nên rời rạc, ánh mắt vô tình hữu ý vượt qua Đỗ Lối dừng ở Nghiêu
Vũ.

Nghiêu Vũ xuất hiện trước mặt anh
với bộ dạng hoan hỉ vui tươi chưa từng thấy. Hứa Dực Trung hơi ghen tị, xưa nay
Nghiêu Vũ luôn giữ khoảng cách với anh. Lúc này anh cảm thấy ngưỡng mộ Tiêu
Dương, sự thân thiết bạn bè đó Nghiêu Vũ cũng chưa bao giờ dành cho anh.

Anh hơi khó chịu vì những ý nghĩ
kì quặc trong đầu, có gì giống như niềm vui bất ngờ nhìn thấy nhau sau mấy ngày
không gặp, lại như nỗi thất vọng tự đáy lòng khi thấy cô vui vẻ nói cười với
người đàn ông khác, trong khi anh lại không thể đùng đùng bỏ đi.

Đỗ Lối thận trọng quan sát Hứa
Dực Trung. Anh ngồi yên mặt không để lộ dấu vết. Cô ngồi đối diện, không biết
từ lúc nào anh trở nên ít nói, cầm ly rượu tư lự ngước nhìn. Lúc đầu tưởng anh
nhìn cô, lát sau liền nhận ra, tâm trạng Hứa Dực Trung bất ổn. Cô chợt quay người,
khóe mắt liếc thấy Nghiêu Vũ.

Lúc này, phẫn nộ trào lên trong
lòng Đỗ Lối, lòng kiêu hãnh của cô bị giáng một đòn đau, không có gì làm tổn
thương một cô gái đến như vậy. Cô thầm hối hận, tự dưng đề nghị đến quán này!
Đỗ Lối quyết định, từ nay tất cả những nơi Nghiêu Vũ quen thuộc cô sẽ tuyệt
nhiên không đến.

Cô chăm chú nhìn Hứa Dực Trung,
vẻ thách thức lộ ra trong đôi mắt đẹp, “Hứa Dực Trung, anh có nhảy không?”.

“Ha ha, trò đó dành cho giới trẻ,
tôi không hợp”. Hứa Dực Trung vừa uống rượu vừa nói, bảo anh chen vào, cũng uốn
éo như điên giống đám choai choai kia, anh không làm được.

Đỗ Lối đứng lên, “Em sẽ nhảy cho
anh xem!”. Cô thoăn thoắt nhảy lên chiếc bục cao bên cạnh sàn nhảy, khuôn mặt
đẹp, dáng người thon thả, động tác bốc lửa khiến đám thanh niên xung quanh phấn
khích hú vang từng trận.

Hứa Dực Trung cầm ly rượu, cười
cười nhìn cô, vẻ đoan trang thanh lịch lúc làm việc, những chăm sóc tinh tế
ngoài giờ và vẻ cuồng nhiết quyến rũ lúc này, điểm nào của Đỗ Lối cũng đủ hấp
dẫn đàn ông.

Nhưng sao anh không có cảm giác
đó với cô? Sự vấn vương… rung động? Anh nhớ tới lời nói đùa của Trương Lâm
Sơn hôm nào: “Dực Trung, có quá nhiều phụ nữ đẹp vây quanh cậu, cho nên cậu
miễn dịch đối với họ!”. Anh lắc đầu, phụ nữ đẹp, đàn ông đều thích, nếu chỉ
ngắm nhìn và thích đơn thuần, trong tập đoàn không thiếu người đẹp, tài ăn nói
và ngoại hình của cố vấn Trí Nghiệp cũng có thể xứng là thượng đẳng, cho dù
không bằng Đỗ Lối, cũng không kém bao nhiêu.

Đang nghĩ vậy, Đỗ Lối đã nhảy
được nửa bài, phấn khích ra khỏi vòng người đang quay cuồng, lau mồ hôi nói to,
“Lâu lắm không nhảy, ra mồ hôi thật dễ chịu!”.

“Ha ha đúng thế, vận động làm
người ta khỏe mạnh, nhảy rất đẹp!”. Hứa Dực Trung chạm cốc với cô, uống một
ngụm nói.

Đỗ Lối lòng như vỡ ra một nỗi
thất vọng lớn dần, Hứa Dực Trung có thích nhưng ánh mắt không có vẻ ngây dại ở
mắt đàn ông hướng vào cô. Đỗ Lối cười hỏi anh, “Chẳng lẽ anh chưa từng nhảy như
vậy?”.

“Có, hồi đại học tôi còn là chủ
công của một ban nhạc!”.

“Ô, thế sao? Vậy anh đừng ngồi dí
ở đó, anh đâu phải ông già, đến chỗ này phải thoáng một chút mới hay!”.

Hứa Dực Trung nhìn đám người xung
quanh, chỗ này gần Đại học C, sinh viên đông, môi trường này không thuộc về
anh. Anh cười cười không nói.

Đã rất muộn, sắp mười hai giờ
đêm, Đỗ Lối cay đắng nghĩ, nếu Nghiêu Vũ không xuất hiện, có lẽ Hứa Dực Trung
đã đưa cô về từ lâu. Cô hơi ngoái đầu, “Dực Trung, kia có phải Nghiêu Vũ và
Tiêu Dương? Khéo quá, có nên đến chào họ một câu?”.

Hứa Dực Trung nhìn cô mỉm cười:
“Được”.

Đỗ Lối đứng dậy, cầm ly rượu đi
về phía Tiêu Dương và Nghiêu Vũ.

Hai người đang rất vui, sự sảng
khoái phấn khích, nhất thời xua đi phiền muộn trong lòng, ngày mai hẵng hay,
cho dù có thoải mái một ngày cũng tốt.

Con người có lúc như thế, cần
dùng cách thức khác nhau để cân bằng tâm lí. Ví dụ, phụ nữ lúc không vui thường
đi mua đồ, làm lại tóc, tâm trạng do đó cũng thay đổi. Không khí huyên náo, âm
nhạc, đám người cuồng nhiệt, rượu tất cả đều phù hợp nhất đối với Tiêu Dương và
Nghiêu Vũ đang bộn bề tâm trạng.

“Hai người đến lúc nào? Thiên
Trần đâu?”. Đỗ Lối vui vẻ hỏi.

Mặt Tiêu Dương lộ ra nụ cười ngạc
nhiên, “Đỗ Lối? Ha ha, chúng tôi đến được một lúc, Thiên Trầm hơi cảm, ở nhà
nghỉ ngơi”.

“Có nặng không?”. Đỗ Lối quan
tâm.

“Thời tiết này dễ bị cảm, nhẹ
thôi, nghỉ ngơi mấy ngày là khỏi”. Tiêu Dương trả lời, quay đầu cười với Hứa
Dực Trung, “Phó tổng Hứa, xin chào!”.

Hứa Dực Trung cười, “Gọi tên
thôi, Tiêu Dương, thì ra Nghiêu Vũ có thể uống được rượu đấy chứ!”.

Nghiêu Vũ cười lắc đầu.

“Nghiêu Vũ không uống được rượu,
chỉ một cốc để có cảm giác, anh đừng nghĩ cô ấy uống được”. Đỗ Lối chủ động
bênh vực Nghiêu Vũ.

Nghiêu Vũ hơi ngạc nhiên nhìn cô,
cười: “Đỗ Lối nói đúng, tửu lượng của tôi chỉ một ly. Để có cảm giác”.

Đỗ Lối đi đến cạnh Nghiêu Vũ,
cười hỏi: “Hiếm hoi lắm mới thấy cậu uống rượu, hôm nay chắc rất vui?”.

“Thỉnh thoảng như vậy cũng hay.
Còn cậu, vẫn tốt chứ?”. Nghiêu Vũ nói ý tứ.

“Vẫn ổn!”.

Hai người không nói nữa.

Tiêu Dương lắc bình rượu trong
tay, rót cho mọi người, bốn người cùng uống coi như chào hỏi.

“Các bạn bình thường cũng thích
chơi như thế này à?”. Hứa Dực Trung hỏi Tiêu Dương.

“Thỉnh Thoảng, còn Phó tổng
Hứa?”. Tiêu Dương lịch sự hỏi.

“Đã nói rồi, gọi tên thôi. Đừng
khách khí”.

Tiêu Dương cười, “Được, Dực
Trung!”.

Hứa Dực Trung không nhìn Nghiêu
Vũ nữa. Nhưng anh biết cô cũng không nhìn anh, một lần cũng không.

Đỗ Lối ngửa mặt, nói với Hứa Dực
Trung, “Dực Trung, sắp một giờ rồi, em hơi buồn ngủ”.

“À, cũng muộn rồi, chúng ta đi
thôi, hai bạn vẫn chơi tiếp chứ?”.

“Một lát nữa, tạm biệt!”.

Hứa Dực Trung chào họ, cùng Đỗ
Lối đi ra. Quán bar bây giờ mới là lúc huyên náo nhất. Đỗ Lối đi theo Hứa Dực
Trung, bỗng khoác tay anh. Hứa Dực Trung hơi sững ra giây lát, không nói gì, cả
hai đi ra.

Anh đương nhiên không thể làm mất
lòng phụ nữ.

Đến khu nhà của Đỗ Lối, Hứa Dực
Trung mỉm cười cáo từ, “Tối nay chơi hơi muộn, nghỉ đi”.

Đỗ Lối nở nụ cười cực đáng yêu,
“Anh cũng vậy. Tạm biệt!”.

Bóng dáng yểu điệu của cô biến
mất trong tầm mắt. Hứa Dực Trung nhớ lại hai lần Nghiêu Vũ nói tạm biệt anh,
anh đều buột miệng hỏi, khi nào gặp lại. Nhưng lúc này, tại sao anh không buột
miệng hỏi Đỗ Lối như thế? Lại chợt nghĩ, tối nay anh và Đỗ Lối thân mật xuất
hiện trước mặt Nghiêu Vũ, cô sẽ nghĩ gì? Không hiểu sao, anh rất muốn biết,
liền lái xe đến nhà cô.

Cửa sổ căn phòng trên tầng bảy
của Nghiêu Vũ vẫn chưa sáng đèn. Hứa Dực Trung mở chiếc cửa nhỏ trên nóc xe,
gió lạnh thổi vào, anh ngồi yên, chờ đợi, chỉ muốn thấy Nghiêu Vũ về nhà.

Thời gian từng giây từng phút
trôi qua, Hứa Dực Trung nhớ tới truyện cổ tích Con quỷ và người đánh cá. Con
quỷ bị hoàng đế Lomon nhốt trong bình ném xuống biển, trong một trăm năm chờ
đợi đầu tiên, con quỷ nói, nếu được người cứu, nó sẽ cho người đó làm hoàng đế
thiên hạ, đến một trăm năm thứ hai, con quỷ nói, nếu được cứu, nó sẽ cho người
đó phú quý suốt đời, đến một trăm năm thứ ba, nó sẽ cho người đó thỏa mãn ba
điều ước, đến một trăm năm thứ tư, sự kiên nhẫn của quỷ đã cạn kiệt, nó sẽ nổi
điên giết ân nhân cứu mạng. Hứa Dực Trung thầm nghĩ, anh bây giờ chính là con
quỷ đã chờ đợi bốn trăm năm.

Đã ba giờ sáng, Nghiêu Vũ vẫn
chưa về nhà. Hứa Dực Trung bỗng nghĩ có phải Nghiêu Vũ đã về nhà đi ngủ lúc anh
đưa Đỗ Lối về? Anh ngồi đây chịu gió rét, trong khi cô đã vào nhà ung dung ngủ
trong chăn ấm. Vừa nghĩ vậy anh bỗng buồn cười, đang định bỏ đi, thì nhìn thấy
một chiếc taxi phóng đến, Tiêu Dương đưa Nghiêu Vũ về.

Anh nhìn Nghiêu Vũ cười vẫy tay
tạm biệt Tiêu Dương, nhìn chiếc taxi phóng đi và Nghiêu Vũ thong thả đi tới.
Dưới ánh đèn đường vàng võ, trông cô càng mảnh mai đơn bạc. Mấy lần anh định
gọi, lại kiềm chế.

Một lần nữa, anh lại nhìn đèn
từng tầng sáng lên, bóng Nghiêu Vũ chập choạng trong ánh đèn đó và ánh đèn tối
dần sau lưng cô. Hứa Dực Trung yên lặng ngồi trong xe. Ánh đèn nhợt nhạt trùm
lên người cô, trong màn đêm đen, anh cảm giác Nghiêu Vũ lúc này vô cùng tội
nghiệp. Không hiểu sao anh có cảm giác đó.

Đèn tầng bảy đã sáng. Hứa Dực
Trung định chờ đèn tắt sẽ ra về, nhưng chờ đợi này hóa ra là suốt phần đêm còn
lại. Có lẽ Nghiêu Vũ quên không tắt đèn hoặc suốt đêm không ngủ, đèn vẫn sáng
mãi, Hứa Dực Trung cũng mãi không đi.

Khi anh tỉnh dậy, trời đã lờ mờ
sáng. Anh nhìn đồng hồ, sáu giờ, trong khu nhà tầng cũ kĩ vang lên đủ mọi thứ
âm thanh, thành phố phát ra tiếng nổ giòn giống như quả trứng bị đập vỏ, bừng
tỉnh.

Anh hắt hơi, phát hiện suốt đêm
không đóng cửa sổ trên trần xe, lạnh run người, vội đóng cửa, mở điều hòa để số
to cho ấm, lại ngước mắt nhìn lên, ánh đèn tầng bảy lờ mờ, dần dần bị nhấn chìm
bởi sắc ngày đang tới.

Hứa Dực Trung cử động, cảm thấy
người hơi đau, đêm qua chắc mình uống rượu nhiều, lại ngốc nghếch đến ngồi suốt
đêm dưới nhà cô, nghĩ vậy anh không nhịn được bật cười, lái xe đi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+