Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mưa nhỏ hồng trần – Chương 24:Anh vẫn đợi em 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đồng Tư Thành lại một lần nữa
nhìn Nghiêu Vũ rời đi, vội vàng và hốt hoảng như vậy, cô muốn tránh anh? Cô đến
đây là bởi vì không thề quên quá khứ? Anh cười thầm nhìn theo, lòng cô vẫn có
anh.

Nghiêu Vũ bị đánh thức bởi tiếng
gõ cửa, do ngủ quên không đắp chăn, vừa thức dậy, người rét run. Mở cửa nhìn
thấy Hứa Dực Trung, sững người vừa mở miệng giọng đã run run, răng va lặp cập.

“Thế nào? Nhìn thấy tôi sợ
đến nỗi răng đánh vào nhau?”. Hứa Dực Trung nhướn mày, hiếu kì nhìn cô.
Anh không nghĩ hành động của mình giống như nửa đêm ma gõ cửa.

“Có chuyện gì?”. Cuối
cùng Nghiêu Vũ mở miệng, rồi hắt hơi một cái.

“Sao lại lạnh như
thế?”. Hứa Dực Trung ngạc nhiên, đứng ở cửa, tươi cười, giơ cao hộp đồ ăn,
lắc lắc. Anh đắc ý nhìn Nghiêu Vũ như con chó nhỏ mắt sáng lên hít mùi thơm của
thức ăn. Anh bước vào nhà, đi thẳng đến để lên bàn, ngoái đầu nói, “Cô để
quên bánh trên xe, sợ cô chưa ăn, nên đích thân đi mua cơm hộp, nếu không Lũy
Tử lại trách tôi vì công việc để người của Đại Đường chịu đói”.

Nghiêu Vũ lại hắt hơi, cô đã rét
cóng, đón hộp cơm nóng hổi, ấp hai tay sưởi.

“Ăn đi cho nóng!”. Hứa
Dực Trung lấy đũa ra, lần này anh đã rút kinh nghiệm, mua rất nhiều, ngồi xuống
ghế bên cạnh, cũng bắt đầu ăn, “Cô chưa ăn gì, mau ăn đi!”.

Nghiêu Vũ vẫn áp tay trên hộp
cơm, “Không muốn ăn, sưởi một chút thôi”.

Hứa Dực Trung dừng đũa, nhìn chóp
mũi đỏ ửng của Nghiêu Vũ, vội nắm tay cô, “Sao lạnh thế này?”.

Cô chưa kịp rụt về, anh đã buông
ra, thái độ của anh muốn nói, chỉ là sự quan tâm bình thường thôi.

“Ăn một chút người sẽ nóng
lên ngay”.

Nghiêu Vũ không muốn ăn, đầu đang
nhức.

“Không phải cứ bận việc là
cô bỏ bữa chứ?”. Hứa Dực Trung quyết định phớt lờ mọi cự tuyệt của Nghiêu
Vũ, “À, đây là tiền làm thêm lần này, một hai ngày nữa công trình kết
thúc, khi nào cô về nhà ăn Tết?”.

Nghiêu Vũ nhìn chiếc phong bì,
mủm mỉm cười đẩy trả lại, “Tôi đã lĩnh tiền thưởng ở công ty rồi, không
thể coi là làm thêm. Chẳng qua lúc đầu nghĩ anh cố tình ép tôi sang đó, nên mới
đòi như vậy”.

“Năm ngàn đấy! Không nhỏ
đâu, cô cầm đi. Đằng nào tôi cũng đồng ý rồi”. Hứa Dực Trung cảm thấy bất
ngờ, bật cười, “Đúng thế, lúc đó tôi cố tình. Thực ra cũng bận thật”.

“Tôi nói rồi, không phải là
làm thêm, tháng này tôi làm chương trình vui chơi mừng Giáng sinh, lại lần này
nữa, cộng với lương cơ bản, thu nhập hơn tám ngàn, khá cao rồi, tiền này tôi
không nhận”. Nghiêu Vũ ngửa mặt cười, nhớ lại lúc chặt chém Hứa Dực Trung
thấy rất vui.

Khuôn mặt hơi xanh của Nghiêu Vũ
sinh động hẳn, nụ cười đó bỗng khiến anh nao lòng. Một lần nữa nhận ra, anh thích
cảm giác ở bên cô, dễ chịu và thoải mái. Hứa Dực Trung cũng không ép, lại tỏ ra
rất vui: “Được, không cần thì tốt, tiền này lấy từ lương của tôi, cô tưởng cứ
đề xuất tiền làm thêm là tập đoàn phê chuẩn sao? Cô bóp cổ tôi đủ đau!”.

“Ha ha, lương tháng anh được
bao nhiêu?”.

“Tôi nói cô nhất định không
tin, một tháng tôi chỉ được vạn hai, cả tiền xăng xe. Cô xem ông già và anh tôi
có keo kiệt không? Cứ như sợ tôi phá nhà vậy”. Hứa Dực Trung nghiến răng.

Nghiêu Vũ cười phá lên, lại thấy
muốn ăn, cằm đũa bắt đầu ăn, “Nếu không kiểm soát, anh phá nhà thật chứ
chẳng chơi! Tôi chỉ nói một câu, anh đã mất nửa tháng lương, lại còn coi như
không, vậy mà lại tiếc bữa tiệc mừng Giáng sinh, nhất định bắt tôi đi ăn”.

Hứa Dực Trung cũng cười, tối nay
không khí giữa hai người thân thiết chưa từng có, lần đầu tiên Nghiêu Vũ không
cảm thấy Hứa Dực Trung là công tử nhà giàu. Bây giờ cô vừa ăn vừa hớn hở tán
gẫu với anh chuyện trên trời dưới bể, quên hẳn sự xuất hiện của Đồng Tư Thành,
cũng quên sự tồn tại của Đỗ Lối.

“Tôi luôn có thành kiến với
đàn ông nhà giàu, luôn cảm thây họ không đàn ông, lười học, không biết vươn
lên, chỉ biết tiêu tiền của ông bố”.

“Bây giờ thì sao? Không thấy
tôi rất đàn ông, ham học, cầu tiến, bị ông già bóc lột như một kẻ làm thuê
sao?”.

“Không, tôi cảm thấy anh vẫn là
con người”.

“Thế là sao?”.

“Ôi, ôi, tôi nói nhầm, trên
đầu anh có cái vầng đó”.

Hứa Dực Trung không hiểu:
“Vầng nào?”.

Nghiêu Vũ cười ngặt nghẽo,
“Thiên sứ, thần phật, trên đầu chẳng phải đều có vầng hào quang?”.

Hứa Dực Trung cười nghiêng ngả,
lộ hàm răng trắng. Mắt anh cũng thu hết nụ cười như nắng xuân của Nghiêu Vũ.
Đúng là con thỏ? Mình ôm cây đợi thỏ, nó sẽ luồn đường vòng chuồn mất. Tóm nó,
để trước mắt, nó sẽ cắn, chỉ có dùng đồ ngon dỗ dành, che giấu ý đồ chinh phục,
nó mới ngoan ngoãn sa bẫy. Hứa Dực Trung đặc biệt đắc ý mình đã kịp thời điều
chỉnh sách lược đối phó với con thỏ này. Anh lại nghĩ đến câu chuyện luộc ếch,
từ từ đun cho nước nóng dần, đến khi ếch phát giác muốn nhảy cũng không nhảy ra
được nữa.

Nghiêu Vũ đột nhiên từ salon bật
dậy, “Hứa Dực Trung, tôi muốn đến chỗ này, anh có thể đưa tôi đi
không?”.

Tâm trạng đang tốt, cô muốn đến
một nơi.

Hơn mười giờ đêm, gió lạnh rít
từng cơn, Hứa Dực Trung đưa Nghiêu Vũ đến trường đại học của cô. Từ ngày tốt
nghiệp, cô chưa quay lại sân vận động này, trước đây cô không dám đến, cô tránh
nơi đó. Nhưng bây giờ, sau khi gặp lại Đồng Tư Thành, cô muốn đến.

Nghiêu Vũ hơi ngửa mặt, vui vẻ
nói với Hứa Dực Trung, “Tôi muốn ờ lại đây một lát, anh về trước đi, đừng
đợi, tôi sẽ gọi xe về”.

“Tôi chờ cô!”. Nghiêu
Vũ muốn quay lại trường cũ, Hứa Dực Trung nhìn thần thái cô là hiểu, nơi đó
chắc chắn có kỉ niệm của cô và Đồng Tư Thành, anh chỉ không biết đó là nơi họ
chia tay.

“Không cần! Không cần. Cảm
ơn anh. Tạm biệt!”.

Có lúc con người cần một mình như
vậy để suy nghĩ. Có lẽ trở về nơi tràn đầy kỉ niệm, cảm giác đã thay đổi.
Nghiêu Vũ có thể bảo anh đưa cô đi; anh thấy mình đã tiến được một bước lớn,
“Tôi ở đây đợi cô!”.

“Vậy được, một lát tôi sẽ
ra”.

Nghiêu Vũ đi qua cửa ngách vào
sân vận động. Sân vận động mùa đông vắng tanh không một bóng người. Ánh đèn
đường trắng đục tỏa xuống, không gian trên sân bồng bềnh quầng sáng nhạt, như
lớp sương mù.

Cô khép chặt tà áo, nhón chân
bước lên bậc khán đài, ở đây có bốn mươi bậc, mỗi bậc cao năm mươi centimet.
Nghiêu Vũ nhắm mắt bước từng bậc. Khi đếm đến bốn mươi liền mở mắt, mình đếm
sai ư? Phía trước sao lại vẫn còn nhiều bậc nữa?

Nghiêu Vũ nghi hoặc, lại lập tức
hiểu ra, tất cả có năm mươi bậc, chỉ là ngày xưa bước lên mỗi bậc, cô đều dừng
lại ngửa cổ nhìn Đồng Tư Thành, cười hớn hở nói với anh: Tư Thành, nếu anh cao
bằng này thì tốt.

“Vậy anh phải cao hơn ba
mét. Theo cách tính của em, coi như anh dị dạng”.

Nghiêu Vũ tính cho Đồng Tư Thành
chiều cao lí tường của đàn ông, cô lấy mình làm tiêu chuẩn, cao bằng cô hoặc là
thấp hơn cô đều không được, cao hơn cô một cái đầu trở lên cũng là không được.
Cô dùng tay đo chiều cao của anh, đầu cô vừa chạm cằm anh. Nghiêu Vũ cười,
“Anh nguy hiểm thật, cao thêm ít nữa là dị dạng!”.

Về sau Nghiêu Vũ thay đổi cách
tính, ví dụ cô đứng ở bậc bốn mươi khán đài sân vận động ngửa cổ nhìn anh ở bậc
năm mươi, cảm thấy vừa đẹp.

“Sao em lại thay đổi cách
tính rồi?”.

“Bởi vì…”. Nghiêu Vũ
ôm lưng anh, “Em thích cảm giác ôm anh thế này”. Có lúc cô húc đầu
vào bụng anh, Đồng Tư Thành nhảy lên, “Lại trò gì thế?”.

“Muốn biết cảm giác húc vào
bụng bông trong võ công là thế nào?”.

Đồng Tư Thành dở khóc dở cười,
không ngăn được những trò đùa nghịch của Nghiêu Vũ, những cái đó trở thành bao
đốm sáng trong kí ức.

Nghiêu Vũ ngẩng đầu, đèn đường
bên ngoài sân vận động quá sáng, không có Đồng Tư Thành đứng phía trên che
chắn, mắt cô bị lóa, hơi khép lại, cô bước lên bậc cao nhất cúi nhìn.

Trước đây mỗi lần cô đi vào sân
vận động, Đồng Tư Thành đều từ trên bậc cao nhất đứng dậy nhìn cô, cảm giác thế
nào?

Nghiêu Vũ nhìn sân vận động trống
trải, hình dung lại.

Dường như cô nhìn thấy Đồng Tư
Thành đi tới, đang từng bước đến gần. Nụ cười dần dần hiện ra. Đúng vậy, cô di
chuyển từng bước như thế này tiến lại gần anh, anh sẽ mỉm nụ cười hân hoan và
chờ đợi như thế.

Nghiêu Vũ rũ người ngồi sụp
xuống.

Anh đã trở về, đứng dưới ánh đèn
đường đợi cô. Cô có muốn cùng anh làm lại từ đầu? Quên đi cảnh chia tay ngày
đó, làm lại từ đầu?

Trong những ngày xuân có nắng cô
thích ngồi trên bậc khán đài đọc sách, gió lật tung trang sách, cuốn đi cánh
hoa khô ép trong đó, những cánh hoa ngả vàng, khô giòn từng cánh bay đi, đậu
xuống bậc khán đài, cô nhảy theo nhặt lại. Vừa nhặt được mấy cánh đã thấy Đồng
Tư Thành tay cầm một cánh hoa khô, rất ý nhị đọc mấy chữ ghi trên đó: hoa bay
nhởn nhơ nhẹ tựa giấc mơ…

Trả lại em! Nghiêu Vũ đỏ mặt.

Đồng Tư Thành cười như nắc nẻ,
giây phút đó Nghiêu Vũ nhìn thấy ánh nắng xuân trong vắt và nóng ran. Anh đặt
cánh hoa vàng vào lòng bàn tay đưa đến trước mặt cô giống như nâng cánh bướm,
cánh bướm dập dờn muốn bay.

Ở đây tĩnh mịch như vậy, ánh đèn
đường tỏa xuống người cô, kéo bóng cô đổ dài trên bậc khán đài. Nghiêu Vũ lạnh
rúm người. Bỗng nhớ tới Hứa Dực Trung đợi bên ngoài, không nên để anh đợi lâu,
về thôi.

Cô đứng lên, bóng đổ dài, bị
những bậc khán đài chia thành mấy khúc. Cái bóng mỏng như dao cứa vào tim cô,
hơi thở nặng nề đau buốt. Nghiêu Vũ ngồi sụp xuống, gục đầu, lặng lẽ khóc.

Cô đã yêu anh bằng cả trái tim
sôi sổi tràn máu nóng, tưởng đã tìm đươc tình yêu đẹp như trong sách, cô yêu
anh như vậy, yêu anh như vậy.

Hứa Dực Trung ngồi đợi rất lâu
trong xe, rồi ra ngoài, lục túi áo tìm thuốc hút, kiên nhẫn chờ đợi. Anh biết
Nghiêu Vũ nán lại đây lâu như vậy tất có nguyên nhân. Anh rất muốn vào xem cô
thế nào, cố tự thuyết phục, cô cần không gian và thời gian, cuối cùng vẫn nén
lại, đứng đợi bên ngoài.

Khu giảng đường phía sau vạt cây
trước mặt vẫn sáng đèn, trên đường thỉnh thoảng có sinh viên phóng xe đạp qua,
tiếng xích xe chuyển động rin rít. Anh bỗng nhớ lại thời đại học của mình, vườn
trường yên tĩnh, giờ tự học buổi tối trên giảng đường. Hứa Dực Trung bỗng mỉm
cười, những ngày đó đáng nhớ biết bao.

Trong sáng và sôi nổi.

Anh ngoái đầu nhìn sân vận động.
Nghiêu Vũ cũng lưu luyến những năm tháng cắp sách lên giảng đường ư? Có lẽ cô
còn chưa từng trải, chưa hiểu cho dù yêu thích bao nhiêu cũng là chuyện đã qua.
Hứa Dực Trung thở dài.

Anh hiểu, cô cũng như anh vẫn lưu
luyến thời đó.

Lúc này anh nhìn thấy một người
đàn ông mặc áo choàng chầm chậm đi đến, anh ta không nhìn thấy Hứa Dực Trung
đứng dưới bóng cây, chỉ liếc nhìn chiếc xe hơi đỗ bên đường, sau đó đi vào sân
vận động, anh bỗng có cảm giác lạ lùng.

Hứa Dực Trung ngẫm nghĩ, cũng đi
về phía cổng sân.

Anh nhìn thấy ở bậc khán đài trên
cao, Nghiêu Vũ bé nhỏ, thu mình ngồi ôm gối, vô hồn như tảng đá.

Lòng anh se lại, chỉ có một ý
nghĩ, không muốn cô như vậy, anh nhón chân định đi vào, trong một thoáng lại
quay về.

Người đàn ông mặc áo choàng đang
đi về phía Nghiêu Vũ, trực giác bảo anh, chắc chắn đó là Đồng Tư Thành. Đèn đường
chiếu một bên mặt anh ta, Hứa Dực Trung chợt sững người, thấy anh ta lặng lẽ
dừng bước, cả người như chìm trong nỗi sầu thảm vô hạn.

Thật khéo trùng hợp! Hứa Dực
Trung lại thở dài, Nghiêu Vũ muốn đến đây, Đồng Tư Thành cũng đến, ước định
ngầm này chỉ những người yêu nhau sâu nặng mới có, anh lại vô tình chứng kiến.
Đứng yên một lát cạnh lối vào, cuối cùng quay lại chỗ để xe. Có lẽ anh nên đi.

Đồng Tư Thành thấy tim đập dồn
từng trận.

Lần đó anh không! Trở về nhà, lời
Nghiêu Vũ vẫn vang bên tai. Anh lại đến đây.

Về nước lâu như vậy, anh đã đến
đây vô số lần. Vô số lần mong ngóng đợi chờ, ngồi trên bậc khán đài nhìn về
hướng cổng sân, cô đều không xuất hiện. Nhưng chính vào lúc anh nghĩ cô không
thể xuất hiện, cô lại ngồi trên đó, đúng nơi ngày xưa họ vẫn ngồi, bóng cô đổ
dài bị các bậc khán đài chia cắt, thành một dải đen sì trơ trọi trên cao.

Anh chợt nghĩ tới những thành lũy
đổ nát trên cánh đồng cỏ ở Scotland, mỗi phiến đá dưới ánh trăng âm thầm ôm
niềm cô đơn trăm năm. Nỗi ân hận một lần nữa trào lên, anh đã sai!

Anh lặng lẽ nhìn lên cao, đây là
hình bóng Nghiêu Nghiêu của anh bây giờ ư? Lúc nào cô cũng vui tươi, cô có vô
số những điều thú vị nho nhỏ chuyển đổi nỗi buồn. Có lần bài kiểm tra bình thơ
của cô được 63 điểm[1] Đồng Tư Thành chưa bao giờ thấy Nghiêu Vũ buồn vì chuyện
thi cử, hỏi cô: Miễn là qua việc gì phải buồn?

[1] Trung Quốc tính thang điểm
100.

Không phải thế, thầy giáo bảo, lí
giải của em không đúng. Em không hiểu tại sao một bài thơ nhất định phải hiểu
như sách viết.

Bài thơ gì?

Thiên sơn điểu phi tuyệt, vạn
kinh nhân tông diệt. Cô chu thôi lạp, độc tiếu hàn giang tuyết[2]. Nhà thơ viết
về cảnh vật và tâm trạng cô cơn trong không gian cô tịch, lí giải của em là,
nếu có người đi cùng chẳng phải càng tốt sao? Em lí giải như vậy, thầy nói lạc
đề. Buồn quá.

[2] Bài thơ Giang tuyết của Liễu
Tông Nguyên, nghĩa là: núi vắng bóng chim, đường không bóng người, một người
một thuyền đơn độc buông cần câu trên dòng sông lạnh tuyết.

Đồng Tư Thành cười ngặt nghẽo
trêu cô: Vậy nêu Đỗ Phủ mô tả căn nhà tranh bị gió đánh sập, liệu em có suy
diễn thành, trời trùm lên đất làm tấm áo, đóng vai đại trượng phu an ủi ông ta?

Không, em sẽ bảo là, nhà của ông
già Đỗ theo trường phái thiên nhiên, toàn dùng nguyên liệu không ô nhiễm. Thỏ
chui vào theo lối đi của chó, trĩ đậu trên xà nhà, ông ta sống hài hòa với động
vật.

Đồng Tư Thành cười đau bụng.

Nghiêu Vũ như thế, Nghiêu Vũ
chính là như thế. Cô không buồn được lâu, chỉ một lúc là hết, lại nhảy nhót
tung tăng.

Đồng Tư Thành chầm chậm đi lên
khán đài, dừng lại ở bậc bốn mươi.

Nghiêu Vũ vẫn gục đầu, nghe tiếng
bước chân, không muốn để Hứa Dực Trung thấy mình khóc, khẽ nói: “Anh cứ
đợi bên ngoài, không đợi được có thể về trước, tôi chỉ một lát là ổn”.

Đồng Tư Thành nghĩ tới chiếc xe
hơi đậu bên ngoài. Người đợi cô là anh chàng điển trai lái xe đến đón cô lúc
chập tối ư? Anh bỗng lặng người, khẽ nói: “Nghiêu Nghiêu, là anh”.

Nghiêu Vũ giật mình, ngẩng phắt
đầu. Ngoài bố mẹ cô, chỉ có Đồng Tư Thành gọi như thế, Nghiêu Nghiêu.

Sau khi yêu nhau, cô nói với anh,
người thân mới gọi cô như thế, bạn bè gọi là Tiểu Vũ.

“Nghiêu Nghiêu, có phải em
đang nghĩ lúc đó sao anh có thể nhìn em đi như vậy?”. Đồng Tư Thành khụy
một chân, cúi nhìn cô.

Nghiêu Vũ đang nghĩ tới sinh nhật
năm đó cô mặc cái váy xanh Đồng Tư Thành tặng chạy đi tìm anh. Anh cũng ngồi
khụy xuống thế này nhìn cô, chỉ có khác, lúc này mắt Đồng Tư Thành bớt một phần
xúc động, thêm một phần ưu tư.

Cô ngây ngây nhìn anh. Sau đó
nhìn anh nắm tay cô, lại in môi lên lòng bàn tay cô, không thấy nóng rẫy như
ngày xưa, chỉ thấy lạnh, lạnh như băng, cái lạnh từ lòng bàn tay xông thẳng vào
tim. Nghiêu Vũ rùng mình rút tay về.

Đồng Tư Thành cau mày, đăm đăm
nhìn cô. Nghiêu Vũ run lên.

“Xin lỗi!”. Anh khẽ
nói, “Nghiêu Nghiêu” Anh vuốt nhẹ mặt cô, mắt da diết đau khổ. “Sao
lạnh thế, một mình em ngồi đây bao lâu rồi? Ngốc quá!”.

Hai tay anh nắm tay cô, để trong
lòng tay anh sưởi ấm như ngày nào. Lông mày càng lúc càng cau, thành một nếp
nhăn sâu, “Như thế này sẽ nhiễm lạnh ốm mất, biết không?”.

Nghiêu Vũ thầm hét một tiếng
trong lòng, đứng vụt dậy, môi run run, “Em còn có bạn đợi bên ngoài, em đi
đây”. Cô nhảy từng bậc như chạy trốn.

“Anh chờ em! Nghiêu
Nghiêu!”. Tiếng Đồng Tư Thành vang trong thinh không như một lời chú.

Nghiêu Vũ chỉ thấy lòng hoảng
loạn, sao cô lại chạy đến đây? Sao cô lại gặp anh? Tối nay cô nhìn thấy anh hai
lần! Cô không dám nán lại, sợ trên sân vận động vắng vẻ này, cô sẽ mềm lòng,
mất bình tĩnh.

Đồng Tư Thành một lần nữa nhìn
Nghiêu Vũ rời đi, vội vàng như vậy, hoảng loạn như vậy, cô muốn tránh anh?
Nghiêu Vũ đến đây vì không thể quên quá khứ. Anh mỉm cười nhìn theo. Lòng cô
vẫn có anh.

Nghiêu Vũ chạy khỏi sân vận động,
không nhìn thấy xe của Hứa Dực Trung, bỗng hốt hoảng. Cô sợ Đồng Tư Thành đi ra
nhìn thấy cô một mình. Nghiêu Vũ bật khóc, vừa khóc vừa chạy dọc con đường ờ
ngoài trường.

Rẽ vào đường khác, nghe thấy
tiếng còi xe hơi, ngoái nhìn, Hứa Dực Trung tươi cười ngồi trong xe bên đường,
“Lên đi; tôi đợi ở đây”.

Nghiêu Vũ lau nước mắt, chui vào
xe, “Lạnh quá!”.

Hứa Dực Trung chỉnh điều hòa số
cao nhất, giả bộ không nhìn thấy. “Trời lạnh thế này, ngồi bên ngoài lâu
như thế, không lạnh mới lạ, mua cho cô đây”. Anh vừa lái xe vừa chìa cho
cô cốc trà sữa trân châu nóng hổi.

Nghiêu Vũ bê cốc trà như bê báu
vật, uống một ngụm ấm tận lòng, “Anh đi mua cái này à?”.

“Sao? Không nhìn thấy tưởng
tôi đi rồi chứ gì?”. Hứa Dực Trung thấy cô một mình chạy ra đã mừng thầm,
anh đoán chính xác bây giờ Nghiêu Vũ không muốn tha thứ cho Đồng Tư Thành,
nghĩa là anh phải đẩy nhanh tốc độ. “Tôi đã hứa đợi cô, chắc chắn sẽ đợi,
tôi là người đặc biệt giữ lời, phẩm chất này được rèn luyện trên thương trường,
cho nên, những lời tôi nói sau này đừng có nghi ngờ”.

“Anh đâu có tốt như thế,
chưa biết chừng chờ sốt ruột chạy đi uống trà sữa, thấy ngọt quá, mua rồi không
muốn uống liền nói đổ là mua cho tôi”. Nghiêu Vũ ngồi trong xe của Hứa Dực
Trung rất yên tâm. Cô quyết định đến Tết về nhà sẽ suy nghĩ kĩ chuyện của Đồng
Tư Thành.

“Tôi vẫn chưa uống đủ, không
thích trả lại đây!”.

“Tại sao? Anh vẫn còn nợ tôi
chín trăm chín, có thể mua bao nhiêu cốc trà sữa?”.

“Tôi nợ cô bao giờ? Tiệc cô
đã ăn rồi, có phải không ăn đâu!”.

“Keo kiệt!”.

“Tôi sống bằng đồng lương,
không tiết kiệm sao được!”.

Nghiêu Vũ lườm anh, lòng đầy cảm
kích, nhìn thấy cô khóc, anh không hỏi một câu, chỉ bông đùa làm cô vui,
“Cảm ơn anh”.

“Chỉ nói suông không được,
thực tế một chút đi. Chẳng hạn mời tôi uống trà, ăn bữa cơm”.

“Ờ, được, vậy tôi không đòi
chín trăm chín của anh nữa”.

“Rõ ràng là tiền của tôi”.

“Coi như tôi gửi tiết kiệm ở
chỗ anh, gửi ngân hàng còn có lãi”.

Tâm trạng Hứa Dực Trung rất tốt,
Nghiêu Vũ lúc này chẳng còn dấu vết đau buồn sau khi gặp lại bạn trai cũ. Chỉ
là cô chưa hiểu chính mình mà thôi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+