Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mưa nhỏ hồng trần – Chương 30:Một đêm khó nói 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đồng Tư Thành lo ngại chuyện xưa
cản trở anh và Nghiêu Vũ quay lại với nhau, còn Hứa Dực Trung lo ngại Nghiêu
Vũ chìm trong quá khứ không chấp nhận anh theo đuổi công khai.

Tháng ba, khai mạc đại hội đại
biểu toàn tỉnh, vấn đề giới bất động sản quan tâm nhất bao gồm: Bầu cử
khóa mới và kiến nghị của đại biểu xung quanh vấn đề khống chế giá nhà đất
tăng cao, đẩy mạnh xây dựng loại hình nhà ở phù hợp điều kiện kinh tế. Vừa
hết tháng ba, thị trường bất động sản thành phố đã xảy ra một chuyện không lớn
cũng không nhỏ. Hoa viên Lệ Thành của tập đoàn Đông Nam ở khu Giáng Dương vi
phạm quy định xâm chiếm mười mét vành đai xanh theo quy hoạch của thành phó, chiếm
dụng hơn một vạn ba ngàn mét vuông đất, gây thiệt hại kinh tế hơn bốn mươi
triệu tệ. Hiện người phụ trách hữu quan của tập đoàn bị thẩm vấn, phó phòng
quy hoạch thành phố và một kĩ sư bị cơ quan kiểm sát khởi tố vì tội lạm dụng
chức quyền, nhận hối lộ, sở hữu khối tài sản lớn không rõ nguồn gốc. Ba
tòa nhà của hoa viên Lệ Thành xây trên đất chiếm dụng sẽ bị cưỡng chế dở bỏ.

Trái lại, khu chung cư mới của
Gia Lâm ngay cạnh hoa viên Lệ Thành mới khánh thành vào dịp Tết lại bán rất
chạy, bầu không khí phấn khởi tràn ngập công ty.

Nghiêu Vũ nhìn qua cửa sổ, tìm
Đồng Tư Thành. Từ sau buổi tối đi ăn ở quán cá, anh nói, công ty không còn
bận như hồi đầu, cách mấy ngày lại đón Nghiêu Vũ đi ăn. Anh luôn đứng dưới
bóng cây trên vỉa hè đối diện bên đường đợi cô.

Nhìn từ xa, anh chỉ là một điểm
nhỏ, Nghiêu Vũ biết, tay anh chắc chắn bỏ trong túi quần, mắt nhìn đăm đăm
dòng xe qua lại trên đường. Đồng Tư Thành có thói quen suy nghĩ vào lúc đó,
chỉ đến lúc nhìn thấy Nghiêu Vũ, đôi mắt đen tư lự của anh mới bừng lên như có
lửa.

“Chị Nghiêu, nhìn gì vậy?”.
Tiểu Điền cũng ngó đầu nhìn ra.

Nghiêu Vũ cười, “Xem trời có
mưa không”.

“Thôi đi, rõ ràng nhìn anh chàng
đẹp trai bên kia đường. Mấy lần thấy anh ta đón chị, bạn trai hả?”. Tiểu
Điền cười khúc khích.

Nghiêu Vũ đỏ mặt, “Vớ vẩn,
bạn thôi, vừa đi du học về, hẹn đi chơi”. Nói xong Nghiêu Vũ quay vào thu
xếp đồ chuẩn bị ra về.

Vương Lũy từ văn phòng đi ra, gọi
cô, “Nghiêu Vũ, đừng đi, bảo mọi người ở lại, lát nữa công ty có cuộc
họp”. Nói xong quay về văn phòng.

Nghiêu Vũ không có cách nào, đành
nhắn tin cho Đồng Tư Thành, cô phải họp muộn một chút mới có thể cùng ăn tối.
Lát sau Đồng Tư Thành gọi điện, Nghiêu Vũ đi đến bên cửa sổ nhìn ra, Đồng Tư
Thành vẫy tay chào, rồi quay đi.

Nụ cười trên mặt, giọng dịu dàng
anh nói: “Hôm nay trời lạnh, họp xong về nhà nhắn tin cho anh”.

Trong lòng Nghiêu Vũ bất chợt như
có sợi tơ lay động. Nhưng lập tức lại thất vọng, Đồng Tư Thành ngày trước
nhất định sẽ cau mày không vui, còn bây giờ có phải anh sợ cô giận nên lúc nào
cũng vui vẻ dịu dàng?

Cùng một sự quan tâm, cách biểu
đạt khác nhau, Nghiêu Vũ băn khoăn, có phải anh vẫn là Đồng Tư Thành ngày xưa?

Vương Lũy triệu tập cuộc họp toàn
công ty. Thong thả tổng kết tình hình năm ngoái, công bố mục tiêu nhiệm vụ năm
nay, lại yêu cầu mọi người phát biểu. Bắt đầu từ phó giám đốc Chung Cường,
đến các trưởng phòng đều thể hiện quyết tâm nỗ lực trong năm mới, giám đốc
Vương liếc nhìn đồng hồ vui vẻ nói: “Hoa viên Lệ Thành do chúng ta làm
quảng cáochuyện này gây ảnh hưởng không nhỏ, cũng may họ đã thanh toán tiền
thù lao sớm, cũng không bị tổn thất gì. Nhưng thiết kế quảng cáo dự án mới
của Gia Lâm lại rất thành công, họ đang triển khai dự án giai đoạn hai, Đường
Lan, Nghiêu Vũ vẫn tiếp tục phụ trách!”.

Họp xong, ra khỏi công ty, trời
đã tối, nhân viên ai cũng sầm mặt phàn nàn giám đốc vô nhân đạo, kéo dài cuộc
họp đến tận bảy giờ tối, thực ra cũng chẳng có nội dung gì lớn.

Trời lại có mưa phùn, Nghiêu Vũ
thu mình trong áo khoác, nghe sau lưng có tiếng còi xe hơi, liền đó là tiếng
Hứa Dực Trung gọi cô, ngoái nhìn, Hứa Dực Trung ngồi trong xe lại bấm còi, “Lên
xe, đi ăn tối”.

Nghiêu Vũ nghi hoặc đi đến,
“Sao lại là anh?”.

“Đến đưa cô đi ăn, nghe
giám đốc Vương nói bên này phải họp hơi muộn, nên đến đón cô. Đi, tôi đưa đến
một chỗ rất ngon, nghe nói mới khai trương, các món vô cùng đặc sắc”. Hứa
Dực Trung nói vẻ tỉnh bơ, dường như hôm nay Vương Lũy mở cuộc họp giữ nhân
viên lại không phải là chủ ý của anh.

Dạo này anh rất bận, nhưng không
quên thông qua Vương Lũy nắm tình hình của Nghiêu Vũ. Đồng Tư Thành liên tục
đến đón cô sau giờ làm anh đều biết, nhưng anh không có thời gian, lòng như
lửa đốt, mãi mới xong công việc. Anh nghĩ, nếu không ra tay, e là không còn cơ
hội nữa.

“Mệt rồi, muốn về nhà, không
muốn ăn”. Nghiêu Vũ khép chặt áo khoác, mỉm cười từ chối.

Mặt cô hơi tái vì rét, nhưng cặp
môi vẫn mềm mại, căng ướt. Lòng anh bỗng nóng ran, chỉ muốn hôn lên đó, sưởi
cho nó thêm nóng ấm và nhuận sắc. Rồi lại nén thở dài, xem ra, điều đó còn rất
xa vời.

“Lên xe đã, bên ngoài rất
lạnh”. Hứa Dực Trung mở cửa xe cho cô, anh đã quen bị Nghiêu Vũ từ chối,
không hề phật ý, “Tôi tìm được bộ phim rất hay, cô xem chưa?”. Nói
xong đưa cô chiếc đĩa.

Tiểu mĩ nữ mặt trời Nghiêu Vũ lắc
đầu, “Chưa xem, nói về cái gì?”.

“Tôi cũng không biết, có bạn
giới thiệu, nói là rất hay, cùng xem nhé? Tôi cũng chưa ăn, không đến nhà hàng,
chúng ta mua về, ở nhà sưởi, uống trà nóng, vừa ăn vừa xem, sung sướng biết
mấy!”. Hứa Dực Trung nhìn Nghiêu Vũ nhận cái đĩa, đã biết cô sắp sa bẫy.

Đề nghị của anh thật hấp dẫn. Cứ
đến mùa đông Nghiêu Vũ thích ở nhà bật lò sưởi, uống đồ nóng, vừa ăn vừa đọc
sách, hoặc xem phim. Cô liếc Hứa Dực Trung, gương mặt đẹp, sáng rỡ, nụ cười từ
đáy mắt, tràn trề năng lượng sống. Cô cảm giác nhìn thấy ánh mặt trời tỏa hơi
ấm, bất giác khẽ cười. Cái bóng thâm trầm của Đồng Tư Thành vừa thoảng qua,
cô quyết định để cho đầu óc thoải mái một chút, không nghĩ đến anh nữa.

“Ờ, được! Chúng ta đi An Ký
mua đồ về ăn, sau đó xem băng”.

Hứa Dực Trung mặt mày nở nang.
Anh đã công phu lựa chọn bộ phim này, anh dám cược Nghiêu Vũ chưa xem, dù đã
xem cũng muốn xem lại! Trên xe của anh ít nhất có ba mươi băng đĩa, nhất định
có một chiếc hấp dẫn cô.

Hai người mua xong đồ ăn, hớn
hở ra về, Nghiêu Vũ xuống xe, tay cầm đĩa phim đi trước. Hứa Dực Trung xách
túi thức ăn, thong thả theo sau, bóng anh nhe răng với cái lưng cô, rồi lại
thấy buồn cười, bộ dạng của mình vừa rồi nhất định trông rất gian.

Vào trong nhà, Nghiêu Vũ lấy ra
lò sưởi cắm điện. Hứa Dực Trung đảo mắt nhìn quanh, phởn phơ cười nhìn cô bận
rộn.

“Dùng tạm vậy, nhà cũ mùa
đông lạnh, mùa hè nóng, tháng ba, nhưng buổi tối vẫn lạnh chân, lại chưa có
điều hòa”.

“Dùng điều hòa lâu trong phòng
rất ngột ngạt, ở đây không khí trong lành, rất dễ chịu!”.

Nghiêu Vũ nghe vậy ngoái đầu,
mỉm cười, “Có phải ở chỗ tôi anh nhìn gì cũng thấy dễ chịu?”.

“Đúng đây, tôi thích nhà
kiểu cũ thế này, rất thân thiện! Lúc nhỏ tôi còn chuồn sang hàng xóm lục cơm
ăn, bây giờ ai biết ai?”.

Hai người cùng bày thức ăn ra
bàn. Nghiêu Vũ bày biện xong, ngả mình trên sofa, hai chân gác lên lò sưởi,
thể hiện tư thế dễ chịu nhất.

“Trông cô thế này tôi nghĩ đến
bà địa chủ thời xưa”.

“À, tôi không có a hoàn bóp
chân. Nhưng…”. Nghiêu Vũ thong thả nhón một miếng thức ăn, “Liệu
có thể phiền anh lấy cho tấm chăn, nhân tiện pha cốc trà, rồi cho đĩa phim
vào máy bật lên để tôi hưởng thụ cảm giác làm bà địa chủ không?”.

“Sao lại thế? Tôi là
khách!” Hứa Dực Trung giả bộ bất bình, “Biến tôi thành a hoàn lúc
nào vậy?!”.

Nghiêu Vũ cười khì khì, “Đùa
thôi, để tôi làm”. Nói xong ngồi dậy.

“Thôi, để tôi cho cô làm bà địa
chủ!”. Hứa Dực Trung lấy tấm chăn bên cạnh đắp cho Nghiêu Vũ.

Nghiêu Vũ cười hỉ hả chỉnh lại
cái chăn, đưa đĩa cho Hứa Dực Trung nhìn anh làm, cô bắt đầu vừa ăn vừa xem,
“Cảm ơn!”.

“Phục vụ Nghiêu Vũ, cảm
thấy rất đáng”. Hứa Dực Trung cho rằng anh tuyệt đối nói thật lòng! Nhìn
Nghiêu Vũ ung dung nhởn nhơ ngồi sưởi trên sofa, mắt anh lóng lánh,
“Nhưng, có nên cho tôi hưởng thụ lò sưởi với không?”.

Nghiêu Vũ liếc cái lò sười điện
bé tí, thờ dài, dịch chân sang bên cạnh.

Hứa Dực Trung dạn mặt lui về
phía cô, cũng giơ chân ra sưởi, “Có nên chia cho tôi một nửa cái
chăn?”.

“Không được!”.

“Tại sao?”.

“Quá mờ ám!”. Nghiêu Vũ lườm
anh.

Hứa Dực Trung thầm nghĩ, chúng ta
đã thế này không mờ ám thì là gì. Anh giả bộ thở dài, “Được thôi, vậy thì
cứ để tôi chết cóng!”.

Nghiêu Vũ tập trung xem phim, lúc
cười hết cỡ, lúc nhăn nhó. Hứa Dực Trung không nói nữa, thỉnh thoảng lại gắp
thức ăn vào bát cho cô. Nghiêu Vũ xem rất say sưa. Hứa Dực Trung ngồi nhìn,
lòng lâng lâng, cô rất hồn nhiên, khóc cười cùng nhân vật trong phim.

Hai người dần dần bị cuốn hút
vào bộ phim, không ai nghe thấy tín hiệu tin nhắn từ di động của Nghiêu Vũ.

Khi xem đến đoạn Tiểu mĩ nhân
thoát y nhảy múa, khiến ban giám khảo sững sờ, Nghiêu Vũ cười ra nước mắt. Cô
vừa lấy tay lau, vừa cười nói với Hứa Dực Trung: “Rất xúc động!”.

Hứa Dực Trung thầm thở dài từng
tiếng, dịu dàng nhìn cô: “Trên đời này có bao nhiêu kiểu gia đình khác nhau, dù
xấu dù tốt, cũng có lúc có những cảnh ngộ vô cùng xúc động”.

Anh mỉm cười, trong đôi mắt sâu
chợt cháy lên ngọn lửa, nhìn thẳng vào mắt Nghiêu Vũ. Cô đột nhiên đỏ mặt,
ngồi thẳng người, đưa cốc trà lên miệng, Hứa Dực Trung nghe thấy tiêng tim
đập, một luồng nhiệt bất ngờ trào trong lòng ngực. Anh khẽ gọi: “Tiểu
Vũ!”.

Nghiêu Vũ đột nhiên hơi hoảng
loạn, cô không hiểu tại sao mình như thế, lại không dám quay đầu nhìn mắt Hứa
Dực Trung. Đang lúng túng thì có tiếng gõ cửa, vội nhảy xuống, lắp bắp:
“Để tôi mở cửa”.

Hứa Dực Trung rẫu rĩ nhìn cô, bực
mình cái người gõ cửa không đúng lúc, khi anh sắp có cơ hội nếm vị ngọt ngào
lại đến phá hỏng.

Nghiêu Vũ mở cửa, sững người.
Đồng Tư Thành đứng ngoài, tay cầm túi đồ ăn, cô lập tức nhớ ra, lúc hết giờ
làm anh bảo cô về nhà nhắn tin cho anh. Nghiêu Vũ thầm rên, liếc túi xách đã
bị vứt một bên, lúng túng mở miệng, “Tư Thành…”.

Đồng Tư Thành nhìn Nghiêu Vũ đỏ
mặt, mắt đã kịp liếc thấy Hứa Dực Trung ngồi trong phòng khách, lại còn những
đĩa thức ăn trên bàn. Anh không hề cau mày, nụ cười trên mặt vẫn sáng, “Không
thấy em nhắn lại, anh đến xem em về chưa, ăn cơm rồi thì tốt, cái này mua
cho em, coi như đồ ăn khuya, ha?”.

Nghiêu Vũ bảo anh vào nhà, Đồng
Tư Thành vẫn đứng yên, nhìn cô đăm đăm: “Em có khách, anh không quấy rầy,
anh về đây, ngày mai lại đến”.

Nghiêu Vũ đứng ngây không biết
nói gì.

Đồng Tư Thành nhét túi đồ vào
tay cô, cười nói, “Ngốc quá!” Nói đoạn quay người đi ra.

Nghiêu Vũ cầm túi đồ ăn, nhìn
bóng anh khuất ở lối rẽ cầu thang, tiếng chân anh càng nặng nề, sau đó nhẹ
bẫng, không nghe thấy nữa, lòng cô chùng xuống, lại ngoái nhìn Hứa Dực Trung,
thở dài.

“Có bạn đến sao?”. Hứa
Dực Trung biết là Đồng Tư Thành, thầm đắc ý hôm nay anh đã vô cùng sáng suốt
bảo Vương Lũy giữ Nghiêu Vũ lại. Anh thản nhiên quan sát phản ứng của Nghiêu
Vũ.

Lòng rối ren, cô cúi đầu như làm
sai việc gì.

“Tiểu Vũ, nếu tôi đoán không
nhầm, anh ấy là Đồng Tư Thành, bạn trai cũ của cô? Cô đang sợ anh ấy hiểu
lầm?”. Hứa Dực Trung nói thẳng.

Nghiêu Vũ lắc đầu, “Vâng,
là Đồng Tư Thành… à, không phải sợ anh ấy hiểu lầm. Cô buồn bã ngồi lên
sofa, “Tôi cũng không biết”.

Vẻ rầu rĩ của Nghiêu Vũ lại
khiến Hứa Dực Trung mừng rơn. Thì ra cô không biết có nên quay lại với Đồng Tư
Thành, tình trạng hiện nay của Nghiêu Vũ thích hợp nhất để… thừa cơ chen vào!
Hứa Dực Trung vỗ nhẹ vai cô, nhỏ nhẹ, “Chúng ta là bạn phải không? Hăy nói với
tôi, biết đâu tôi có có thế giúp cô phân tích tình hình”.

Nghiêu Vũ ngẩng nhìn anh, Hứa Dực
Trung thản nhiên đứng trước mặt cô, dáng thoải mái, nụ cười trên môi, vẻ chân
thành trong mắt. Tất cả một vẻ thân thiết bạn bè. Nghiêu Vũ bàng hoàng, lắp bắp
mở miệng, “Tôi không biết, hình như tôi chưa quên anh ấy, lại hình như cảm
thấy anh ấy rất xa lạ”.

Lòng Hứa Dực Trung nhẹ nhõm, chỉ
cần cô chịu nói với anh đã là thắng lợi. Chó sói chẳng phải luôn thích khoác
bộ lồng cừu? Bây giờ anh quyết định bọc kĩ mình trong bộ lông cừu đó. Anh đưa
cô cốc trà nóng, “Có phải cô cảm thấy ngày xưa rất đẹp, bây giờ qua hai
năm lại thấy anh ấy thay đổi rất nhiều, như không phải là người cũ?”.

“Vâng!”.

“Con người ta, chắc chắn
thay đổi theo hoàn cảnh. Đồng Tư Thành nhất định có thay đổi. Anh ấy ở nước
ngoài hai năm, nền giáo dục được tiếp thu và phương thức tư duy đều thay đối.
Ví dụ, nếu là trước đây, nhìn thấy cô ăn cơm, xem phim trong phòng với người
đàn ông khác, anh ấy sẽ phản ứng thế nào?”.

“Trước đây tôi sẽ không cùng với
người đàn ông khác”.

“Giả sử có!”.

“Ồ, anh ấy sẽ giận, rất
giận, lẽ nào không?”.

“Vậy hôm nay?”.

“Anh ấy rất lịch thiệp, xem
ra rất bình thường”.

“Cho nên, cô dùng tư duy
ngày trước nhìn nhận anh ấy, nghĩ là anh ấy chắc chắn nổi giận, nhưng bây giờ
không thấy, cô cảm thấy kì lạ? Có vẻ như anh ấy không phải là Đồng Tư Thành
cô quen thuộc ngày xưa, đúng không?”.

“Đúng!”.

Hứa Dực Trung ngồi xuống sofa,
nghĩ một lúc, nói tiếp: “Nhưng cô vẫn áy náy, như làm chuyện gì có lỗi với anh
ấy? Cho nên mới muốn đuổi tôi đi? Chúng ta chỉ là bạn, việc gì cô phải lo
lắng thế?”.

Nghiêu Vũ đỏ mặt, cắn môi, dấu
răng in trên môi giống những cánh hoa nhỏ đều đặn xếp bê nhau, lát sau mới
nói, “Xin lỗi!”.

“Nói gì vậy? Đó chỉ là phản
ứng bình thường của cô, ngoài anh ấy, cô chưa hề tiếp xúc với người đàn ông
khác như thế”.

Hứa Dực Trung cảm thấy Nghiêu Vũ
rất chất phác, “Đừng nghĩ nhiều, cô cứ làm theo tiếng lòng, coi anh ấy
là một người bạn, có thể hợp thì hợp, không thể thì thôi. Hãy nhìn nhận và
tiếp xúc với anh ấy như một người mới, không nghĩ đến quá khứ nữa, như vậy là
được”.

“Tôi cũng nghĩ như thế, chỉ là
không biết tại sao…”. Nghiêu Vũ buồn bã, cúi đầu khẽ nói.

Bộ dạng của cô, khiến Hứa Dực
Trung như cắn vào quả táo xanh, chua nhức răng. Coi như vừa rồi anh đã nhìn
trực diện Đồng Tư Thành. Anh nhận ra vẻ kinh ngạc, ghen tức thoáng qua rồi lập
tức tiêu tan trong đôi mắt thâm trầm như màu đêm của anh ta. Đồng Tư Thành mặt
không hề biến sắc, kiêu hãnh đứng đó, điềm tĩnh và tiết chế, khoan dung độ
lượng, khiến Nghiêu Vũ cảm thấy tâm tư anh ta không hề xáo trộn.

Cô làm thế nào đối phó với người
đàn ông như vậy? Người đàn ông đầy bản lĩnh ngay anh cũng khâm phục, chỉ có cô
bé thật thà này vẫn không hay biết. Cô cũng không nghĩ, một người đàn ông muốn
quay lại với cô khi chứng kiến cảnh đó sao có thể dửng dưng như mây bay gió
thoảng không một chút chạnh lòng? Thực ra lòng như nham thạch sục sôi? Hứa Dực
Trung thầm nghĩ, như vậy có nghĩa, anh và anh ta cùng thực hiện một sách lược
giống nhau tấn công Nghiêu Vũ, không chỉ mình anh khoác bộ lông cừu, Đồng Tư
Thành cũng dùng bộ lông cừu ngụy trang thành bộ mặt hiền hòa.

Đồng Tư Thành sợ quá khứ trở ngại
anh ta và Nghiêu Vũ quay lại với nhau, còn Hứa Dực Trung lại sợ Nghiêu Vũ chìm
mãi trong quá khứ không chấp nhận anh theo đuổi công khai.

“Tiểu Vũ, có phải cô đang hoang
mang, chủ ý đã định nhưng không thế làm được như đã nghĩ?”. Hứa Dực Trung
quyết định dùng một chiêu hiếm, “Hay là, cô cứ coi anh ấy vẫn là bạn trai
của mình, đừng nghĩ gì nữa, yên tâm cùng anh ấy làm lại từ đầu”.

“Nhưng, bây giờ tôi không
coi anh ấy là bạn trai”.

“Cô cứ coi anh ấy là bạn
trai, vẫn tốt như ngày xưa, gần gũi anh ấy, cô càng nhìn nhận rõ hơn”.
Hứa Dực Trung mỉm cười vô hại, thà mạnh tay như vậy còn hơn để Nghiêu Vũ sống
trong hoang mang. Cái nhọt nếu cứ băng kín, cả đời cô sẽ sống không yên.

Chủ ý vừa nói ra, Hứa Dực Trung
lại thấy thương Nghiêu Vũ. Cô mới qua sinh nhật hai lăm tuổi, bốn năm đẹp
nhất trong đời cô đã trao cho Đồng Tư Thành, cô chỉ có anh ta là bạn trai thân
thiết, dù cô tỏ ra dửng dưng thế nào cũng không chống lại được nỗi đau. Anh đột
nhiên giật mình, nếu cô quay lại với Đồng Tư Thành thì sao? Anh bỗng thở
mạnh, vừa kinh ngạc vừa mừng. Một nỗi buồn đã lâu không có! Nỗi đau khổ chát
chúa nhói qua lòng! Anh đã tưởng cho dù lưỡi dao sắc thế nào cũng không thể
làm anh tổn thương. Vậy mà bất chợt anh lại bắt gặp cảm xúc đó.

Hứa Dực Trung một lần nữa nhìn
rõ lòng mình, như búi tơ rối sợi sợi đau. Anh cười vang, “Hãy tin tôi, dù gì
tôi cũng là bậc quân tử”.

Nghiêu Vũ cười, nhìn ánh mắt Hứa
Dực Trung đã trở lại trong sáng hiền hòa. Cô đâu có ngốc, mọi cử chỉ của Hứa
Dực Trung là gì nếu không phải là mập mờ? Đến lúc này cô mới thôi cảnh giác
với anh. Hứa Dực Trung nói đúng, đã không biết nên như thế nào với Đồng Tư
Thành, sao không tiếp xúc trở lại như một người mới?.

Hứa Dực Trung đứng lên, mỉm cười
cáo từ, “Cũng muộn rồi, cô nghỉ sớm đi, hôm nào có thời gian ta lại hàn
huyên”.

Đó là một quán bar nhở trong khu
dân cư. Trên cửa kính dán hình thần tài, đẩy cửa vào, tiếng chuông gió bằng
đồng “ding dang” ngân dài. Bên trong đặt rải rác mấy bộ salon bọc
vải in hoa, bàn gỗ màu nâu nhạt, trên tường treo những bức ảnh phong cảnh, ảnh
cũ, tranh sơn dầu khung nhỏ. Bên trên treo chiếc đèn lồng hình vuông, tang
đèn bằng vải bố trang trí rất nghệ thuật. Trời lạnh, lại đã muộn, trong quán
chỉ có hai ba bàn có khách.

Ánh đèn đỏ nhờ ấm áp tỏa xuống
bàn, Tiêu Dương rít hơi thuốc cuối cùng, rồi dụi đầu mẩu vào trong cái gạt
tàn to, nông bằng gốm.

Đồng Tư Thành nhón một trái mai
bỏ vào bát gốm, lại rót thêm một ít rượu vàng Thiệu Hưng thượng hạng đã hâm
nóng, anh hít hơi rượu, cái chếnh choáng đọng lại trên khóe miệng hơi nhếch.

“Sư huynh, xin mời!”.
Tiêu Dương bê bát rượu uống cạn.

“Khổng Ất Kỷ[1] thường gọi
một chung rượu, nhâm nhi với đậu hạ hồi hương”. Đồng Tư Thành thong thả
nói, quay đầu hỏi chủ quán, “Ở đây có không?”.

[1] Nhân vật chính trong tác phẩm
cùng tên của Lỗ Tấn, suốt đời theo nghiệp khoa cử, đến khi đỗ đạt tuổi đã quá
cao.

“Đậu tàm được không?”.
Chủ quán cười tít mắt bê ra một đĩa đậu tàm chiên.

“Được”. Tiếng cười bật
ra từ cổ họng, Đồng Tư Thành nhìn bát rượu, “Phiền bác hâm lại giúp.
Trời lạnh, rượu Thiệu Hưng phải nóng mới hay”.

Áo khoác đã bị vứt một bên, anh
chỉ mặc may ô và sơ mi, xắn tay áo, lại mở khuy cúc cổ. Anh thong thả uống
hết rượu trong bát, chất men cay nóng từ họng vào thẳng dạ dày lan khắp toàn
thân nóng bừng, anh gật gù khen ngon, vẻ hả hê ngang tàng.

“Biết không? Trong các loại
rượu tôi thích nhất Tương Hương, uống vào miệng không cảm thấy gì, nhưng đến
họng là như có cục khí nóng rẫy xoay tròn. Dư vị rất lâu. Say rồi mới
biết”.

Xoay xoay cái bình sứ xanh trong
tay, Đồng Tư Thành nhìn Tiêu Dương: “Người ta bảo phụ nữ như trà, càng
pha càng nhạt. Nghiêu Nghiêu lại như rượu vàng Thiệu Hưng, Nữ Nhi Hồng mười
tám năm, ủ lâu như vậy, lấy ra mới biết say người”.

Tiêu Dương châm điếu thuốc, đôi
mắt lóe sáng trên khuôn mặt anh tuấn. Nhìn làn khói thuốc lẩn quất mãi dưới
ánh đèn, không tan, anh khẽ thở dài, “Phụ nữ, rốt cuộc họ muốn gì?”.

“Ngốc ạ!”. Đồng Tư
Thành cười, “Đến khi cậu có tiền, bố mẹ Thiên Trần có còn phản đối
không?”.

“Huynh nói đi, thích cô ấy điểm
gì?”. Tiêu Dương hơi hoang mang, câu hỏi vừa nói ra, đôi tròng đen long
lanh như nước của Thiên Trần đã hiện lên ra trước dài, ngửa cổ uống cạn bát
rượu, Thiên Trần là hình ảnh hoàn mĩ nhất trong lòng anh, tất cả đều hoàn
mĩ, hỏi cũng bằng thừa.

Đồng Tư Thành nhón một hạt đậu
tàm, vị ớt tươi cay sộc như bốc lửa ở đầu lưỡi. Lòng cũng co lại vì cay, ngực
bức bối khó thở. Anh tợp một ngụm rượu to, rượu gặp lửa bốc khói, trong màn
khói lửa hiện ra người đàn ông mày thanh, mắt sáng, đẹp ngời ngời, một bàn thức
ăn và Nghiêu Nghiêu của anh. Nghiêu Nghiêu má đỏ dậy, mắt ướt long lanh.

Đôi tròng đen vốn lặng tĩnh của
anh hút hết ánh sáng của cả phòng, tụ lại nơi đáy mắt âm ỉ nỗi đau thống
thiết.

Anh nhớ lại trước khi đi du học,
một mình đến văn miếu, vòng qua bức tường Thất Khủng khắc nổi hình cá chép
vượt vũ môn. Anh nhìn thấy cầu Trạng Nguyên với hai thành cầu hình đôi rồng
phục, cửa trung môn đóng kín, anh nhẹ nhàng đi vào từ cửa ngách, đứng ở chính
giữa nhìn bức tượng Khổng Tử ở đại điện phía xa, lòng xốn xang bao cảm xúc.
Anh không lên cầu Trạng Nguyên, chỉ đứng ở đầu cầu, qua cái đuôi rồng uốn
cong, thấy thân rồng cuồn cuộn và đầu rồng vươn cao.

Thời khắc đó anh quyết định chia
tay.

Ra khỏi văn miếu. Có mưa bay
nhẹ, tơ liễu khắp trời như lưu luyến, đàn chim nhạn sập sè trên mặt hồ ngoài
tường cung Vạn Nhẫn, đuôi chỉ thoáng chạm mặt nước, rồi lại vút lên, vòng qua
bức tường cung, cái bóng nhỏ nhoi chầm chậm vỗ cánh như lưu luyến.

Chính lúc đó, anh lại muốn để
cho thân hình mềm mại kia đậu xuống tay mình. Anh sẽ lại vuốt tóc cô, hít mùi
hương trong đó, không kìm được, anh bước đến giơ tay ra, cành liễu phất phơ,
mấy lá liễu dài lướt qua mặt anh, hơi nước ẩm lạnh thấm vào da, con nhạn đen
bay liệng trước mặt anh, gợi lên từng chỗ đau. Mưa bụi giăng không còn bóng
nhạn, hoa buồn rơi, tịch mịch tầng không.

Thích gì ở cô? Nghiêu Vũ đôn
hậu, một lòng đợi anh, lúc nào cũng dán vào anh. Một cô gái sinh ra để yêu, anh
quá thực tế nên càng trân trọng cô.

“Sư huynh!”. Tiêu Dương
biết tửu lượng của Đồng Tư Thành, anh chỉ hưng phấn sau khi uống rượu Thiệu
Hưng, không thể liên tục hết bát này sang bát khác như thế.

“Tiêu Dương, đừng dễ dàng nói
chia tay!”.

Tiêu Dương trầm ngâm, lại rút
điếu thuốc, gần đây anh hút thuốc càng nhiều. Đôi mắt trong veo của Thiên
Trần đã vương từng sợi tơ buồn, như dải mây vấn vít trong ngày nắng, xua
không đi, đuổi không được.

Tiêu Dương nhẩm tính, mắt lại
sáng lên hi vọng, mới ba tháng, thời gian ít hơn dự tính, bằng giờ này sang
năm, mua nhà mua xe, đều không thành vấn đề. “Sư huynh, anh đã nhớ cô
ấy, tại sao phải nhẫn nhịn?”.

Miệng chỉ khẽ nhếch, Đồng Tư
Thành lại rót thêm bát rượu, uống vào miệng đã mất đi chất men thuần, nuốt
xuống họng cay chát. Hai chung, ba chén tàn cuộc rượu, hơi men không đủ sưởi
ấm lòng người trong đêm! Gió đêm xuân vẫn mang hơi lạnh của mùa đông, anh đột
nhiên đứng dậy, nghiêng đầu nhìn Tiêu Dương, cười nói: “Đúng, tại sao phải nhẫn
nhịn!.

Từng bước chân nặng nề giẫm sáng
đèn hành lang, cầu thang hẹp dưới ánh đèn vàng ệch càng thảm hại. Đồng Tư
Thành nheo mắt nhìn, mỉm cười, giơ tay gõ cửa.

Chúa nói, hãy gõ cửa ba cái,
thiên đường sẽ mở ra cho con!

Anh thận trọng gõ ba cái.

Nghiêu Vũ chưa ngủ, nằm lặng lẽ
suy nghĩ lời nói của Hứa Dực Trung. Gần gũi Đồng Tư Thành mới biết có phải là
anh không, nhưng cô sợ. Sợ đến gần Đồng Tư Thành lại nhận ra anh không còn là
anh nữa.

“Cộc! Cộc! Cộc!”.

Nghiêu Vũ thấy lạ, xỏ dép ra mở
cửa, tim tức thì ngừng đập.

Gió hút từ hành lang lùa vào
phòng, Đồng Tư Thành mang theo một trận gió mưa, tiết xuân tháng ba trời vẫn
lạnh. Mắt anh điên loạn và ma quái, uể oải tựa khung cửa, nhìn cô không chớp.

Nghiêu Vũ lắp bắp mở miệng.
“Tư Thành, muộn thế này, anh…”.

Lời chưa hết, Đồng Tư Thành đã
kéo cô vào lòng, hơi thở lẫn mùi rượu hòa trong gió lạnh thoảng qua. Đầu
Nghiêu Vũ hơi choáng, đẩy anh một cách bản năng.

Anh buông tay, quay người đi vào,
lại quàng tay ôm cô, “Nghiêu Nghiêu, anh nhớ em!”. Cùng với lời nói
nụ hôn ập xuống, quyết liệt và hung hãn.

Nghiêu Vũ không chịu nổi mùi
rượu, chỉ thấy ngực tức, hít thở không được, lại không thể cựa quậy. Mùi
hương đã nhớ quá lâu, người đã nhớ quá lâuĐồng Tư Thành có một cảm giác mập
mờ, tay anh bất chợt sục vào trong áo ngủ của Nghiêu Vũ.

Bàn tay lạnh đánh thức thần kinh
cô, Nghiêu Vũ đẩy mạnh, “Tư Thành, anh say rồi!”.

Đồng Tư Thành tựa chéo vào tường
nhìn cô, không quá một giây, sau đó anh nhắm mắt, nhưng âm thanh khàn khàn từ
cổ lọt ra: “Anh say, nhưng chưa bất tỉnh. Nghiêu Nghiêu, phải thế nào em mới
chịu tha thứ cho anh? Chỉ bởi vì anh nói chia tay? Chỉ bởi vì anh nói anh
không dám tin vào tương lai?”.

Nghiêu Vũ không nói, thở dài một
tiếng, bước tới kéo anh đến cạnh sofa, “Anh ngồi xuống, em đi pha
trà”.

Đồng Tư Thành giật mạnh, Nghiêu
Vũ mất thăng bằng rơi vào lòng anh. “Nghiêu Nghiêu, anh đã nói, nếu trở về
anh nhất định đi tìm em, anh đã trở về, đã nỗ lực mở công ty, kiếm tiền,
anh muốn em được sống sung sướng, không hiểu sao?!”.

Giọng anh bi phẫn, như con sói bị
thương, ánh mắt thê thảm.

Nghiêu Vũ mềm lòng, không vùng
ra nữa, “Em không biết, Tư Thành. Hai năm đã qua, chúng ta thật sự không phải
là Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành ngày trước”.

“Đúng, em vẫn là Nghiêu Nghiêu
của anh, em vẫn uể oải hờ hững cuốn hút anh, anh muốn chúng ta từ từ làm
lại, anh muốn bắt đầu từ làm bạn với em, anh nghĩ em có thể chấp nhận anh,
Nghiêu Nghiêu!”.

Đồng Tư Thành ôm cô, đầu ngả vào
hõm vai cô. Đúng, anh lại thấy mùi hương trong tóc cô, muốn mãi buông mình
trong đó.

“Nghiêu Nghiêu…”. Anh
khẽ gọi, dịu nhẹ âu yếm như xưa. Anh nhắm mắt, chỉ muốn đây không phải là
giấc mơ.

“Tư Thành?”. Nghiêu Vũ cảm
thấy sức mạnh toàn thân anh đều áp tới. Cô xốc anh lên, thở hổn hển chật vật
đẩy anh vào sofa.

Đồng Tư Thành đã ngủ. Cô cởi
giày, đắp chăn cho anh, xong xuôi mới mệt mỏi ngồi xuống.

Ngọn đèn tỏa ra quầng sáng
nhạt. Đồng Tư Thành mặt xanh gầy, hơi thở đều dần, cặp lông mày từ từ giãn
ra.

Nghiêu Vũ ngây người nhìn anh,
tay khẽ vuốt sống mũi thẳng tắp, vầng trán rộng, đây là người đàn ông cô yêu
suốt bốn năm, cô luôn thích kiểu đàn ông điềm tĩnh hướng nội như vậy.

Cô lại thở dài. Tắt đèn ra khỏi
phòng khách, quay đầu nhìn, anh yên lặng ngủ trên sofa, phát ra tiếng ngáy
nhẹ. Nghiêu Vũ nhớ lại những lời anh nói, ánh mắt đầy thương xót, anh vẫn yêu
cô sao?

Thần trí bàng hoàng mãi vẫn chưa
bình tĩnh được, suốt đêm cô ngủ không yên, mấy lần thức giấc, không kìm
được lại ra cửa phòng nhìn anh, cô đứng ngây bên cửa hồi lâu. Thời gian đã qua
như một sợi dây đàn, lại ngân lên đơn âm đẹp đẽ, chờ dây đàn của cô ngân lên
hòa tấu. Làn gió nhẹ làm xao động mặt hồ, gợn lên từng vòng sóng nhỏ, lay
động mặt hồ sâu, sẽ đến lúc có thể dấy lên con sóng lớn.

Trong tâm trí không hiểu sao lại
hiện lên một khuôn mặt tuấn lãm khác, đó là tia nắng mặt trời, với nụ cười
sáng rỡ, thỉnh thoảng hơi trẻ con. Nghiêu Vũ kinh ngạc, lui về phòng ngủ,
nhất định là do cô quá mệt, đầu lại nhức. Nhắm nghiền mắt, tự nhủ mau ngủ
đi. Đồng Tư Thành chẳng qua say rượu, anh rất mệt.

Vừa sáng, Nghiêu Vũ mở mắt lại há
mồm định kêu. Lại sực nhớ đã từng gặp một lần với Hứa Dực Trung, vội vàng
ngậm miệng.

“Làm em sợ phải
không?”“. Đồng Tư Thành cười cười nhìn đôi mắt tròn xoe của Nghiêu Vũ,
anh tiện tay cầm lên chiếc áo len bên cạnh, “Giơ tay ra!”.

“Để tự em”. Nghiêu Vũ
hơi ngượng. Hai năm không tiếp xúc với Đồng Tư Thành, cô đã quên sự chăm sóc
của anh.

Đồng Tư Thành thở dài, “Tối qua
anh uống hơi nhiều, đừng sợ, Nghiêu Nghiêu”.

Cô không nói, giơ tay để anh
giúp mặc áo.

Anh ngồi bên giường chăm chú
nhìn cô, “Nghiêu Nghiêu, quan niệm của chúng ta khác nhau. Hồi đi học còn
chưa cảm thấy, chia tay rồi mới dần dần nhớ lại, chúng ta hơi khác nhau. Em
là người cảm tính, còn anh quá lí tính”.

“Không phải, em chỉ trách
anh không muốn cùng em. Hai chúng ta tại sao không thể ở bên nhau? Ngay chờ
đợi, anh cũng không cho em cơ hội”. Cuối cùng Nghiêu Vũ nói ra tâm tư của
mình. Người nhẹ nhõm, chuyện cũ như gió thoảng qua.

“Nghiêu Nghiêu, không phải
anh không muốn ở bên em, anh chỉ muốn em sống tốt hơn”.

“Nếu anh không quay về?
Chỉ là chuyện áo mới người xưa ư?”. Đồng Tư Thành dịu dàng nhìn cô,
“Sao em không nhớ một câu khác? Xưa ta ở, dương liễu lưu luyến. Nay ta
đến, mưa tuyết tơi bời…”. Anh giơ tay xoa mặt cô: “Anh không quên
được em, Nghiêu Nghiêu”.

Nghiêu Vũ ngây người, đôi môi âm
ấm của anh đã in lên trán cô, “Đừng nghĩ nhiều, dậy rửa mặt chải đầu,
chúng ta đi ăn sáng!”.

Anh đứng dậy đi ra phòng khách.
Nghiêu Vũ chợt ngây ra, cô cảm thấy cô và anh hình như không nói cùng một vấn
đề. Khi cô rửa mặt đánh răng đi vào phòng khách, thấy Đồng Tư Thành đang
sững người nhìn những ly cốc trong tủ sách của cô.

Nghiêu Vũ chợt đỏ mặt, “Cảm
thấy hay hay nên sưu tầm”.

Anh chăm chú nhìn cô, ánh mắt lạ
lùng, “Con dấu anh tặng em vẫn giữ?”.

Nghiêu Vũ liếc nhanh tủ sách,
đầu ngoảnh sang quay một bên, “Anh khắc rất đẹp. Phải, rất đẹp…”.

Một nụ cười thoáng qua bên miệng,
Đồng Tư Thành sải bước đến đứng trước mặt cô, “Hôm nào nói cho anh nghe,
những ly, cốc này anh không biết lai lịch”.

Lời nói đó khiên Nghiêu Vũ có cảm
giác kì lạ, nhớ tới lần đầu Hứa Dực Trung đến đây, cô đã kể cho anh nghe.
Người thực sự muốn kể đang ở trước mắt, nhưng cô lại không muốn nói,
“Em đói rồi, đi ăn thôi”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+