Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mưa nhỏ hồng trần – Chương 43:Sự sắp đặt hoàn hảo 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đỗ Lối chòng chọc nhìn cô, “Cuối
cùng tôi đã biết vì sao tôi ghét cậu, tôi ghét nhất kiểu người chiếm đoạt mọi
thứ, nhưng lại tỏ ra không màng bất cứ thứ gì như cậu. Cậu quá tham, Nghiêu Vũ,
cậu luôn tỏ ra khinh khỉnh bất cần, coi thường mọi tiền tài, quyền lực!”.

Nghiêu Vũ ở lại thành phố B thêm
một ngày, trở về nhà, người mệt bã, nằm ẹp trên giường, nhưng miệng cười tươi
rói.

“Tiểu Vũ, về rồi à? Ăn cơm
chưa?”. Lập tức có điện thoại của Hứa Dực Trung.

Giọng Nghiêu Vũ uể oải: “Em mệt
chết được, còn cơm nước gì!”.

“Tay nghề của anh rất cừ”.

“Có thể phục vụ tại nhà không?”.

“Ha ha, năm trăm đồng!”.

“Đắt thế, giảm đi”.

“Không thể!”.

“Vậy không cần”.

“Mở cửa nhanh, hàng đã mang đi
không được trả lại”.

Nghiêu Vũ không tin, vội chạy ra
mở. Hứa Dực Trung tay xách túi lớn túi nhỏ, đang nói vào camera chuông cửa. Anh
mỉm cười: “Phục vụ tại nhà”.

Nghiêu Vũ trố mắt nhìn anh: “Anh
không thấy phiền à?”.

Hứa Dực Trung cúi hôn cô, rồi đi
vào phòng bếp: “Ăn ở đây thật dễ chịu. Ăn cơm hàng mãi phát ngấy rồi”.

“Nếu anh nấu không ngon là em ra
ngoài ăn đấy!”.

“Yên tâm, anh biết nấu ăn từ nhỏ,
ở đây em chẳng có thứ gì, anh đã mua cho em một ít, tiện thể làm hai món. Nhớ
đấy, năm trăm đồng, miễn phí công nấu ăn”.

“Được rồi, anh còn nợ em chín
trăm chín, cộng một đồng tiền lãi, vậy là anh chỉ còn nợ em năm trăm!”. Nghiêu
Vũ cười phá lên: “Cho anh một giờ để làm bữa!”.

Hứa Dực Trung đặt túi đồ xuống,
quay người bế bổng cô: “Một giờ là đủ!”.

Nghiêu Vũ cười khanh khách: “Em
đói ngấu rồi, đừng đùa nữa”.

Hứa Dực Trung bế cô đi về phía
giường: “Được, anh sẽ bón cho em ngay đây!”. Anh ném mạnh, Nghiêu Vũ ngã lăn
trên giường. Chưa kịp phản ứng, anh đã chồm đến hôn tới tấp.

Hai ngày không gặp, Hứa Dực Trung
không kìm được. Cảm giác từ nụ hôn cũng ngọt mát như tên cô. Khi anh ngẩng lên,
hai má Nghiêu Vũ đỏ hồng như thoa phấn, tay anh mơn trớn trên đó: “Trước đây
anh luôn nghĩ, vuốt ve mặt em rất dễ chịu”.

“Anh vuốt ve lúc nào?”.

“À…”. Hứa Dực Trung ngớ ra, lại
thấy buồn cười, trước đây nhân lúc Nghiêu Vũ ngủ anh đã lén vuốt ve mặt cô,
chuyện này phải giấu biệt. “Anh tưởng tượng không được à? Nhìn da mặt em, anh
cảm thấy nếu chạm vào nhất định rất dễ chịu, chỉ muốn cấu một cái!”.

Nói rồi anh xoay mặt cô, nhảy
xuống giường, chạy vào bếp.

Nghiêu Vũ sờ lên mặt, bật cười.
Cô xuống bếp xem anh làm cơm, ngơ ngẩn nghĩ, cảm giác này từng có với Đồng Tư
Thành rất lâu trở về trước, bây giờ không còn nữa.

Tay nghề của Hứa Dực Trung quả
không tồi, Nghiêu Vũ ăn rất nhiều. Bê bụng ngồi phịch xuống ghế “Không ổn, em
sắp vỡ bụng rồi”.

“À, Tiểu Vũ, sinh nhật năm nay em
thích quà gì?”. Nghiêu Vũ nhớ ra sắp đến sinh nhật mình, nghĩ một lát nói: “Nếu
công ty anh không dỡ thị trấn cổ thì tốt”.

Hứa Dực Trung thở dài: “Chuyện
này không thể được, anh đã nói với bố và anh trai, dự án này không thể, nhưng
đầu tư tiếp theo sẽ tránh khu thị trấn cổ”.

“Em biết mà, người làm ăn là
thế!”.

“Em xem vấn đề này có phải rất
thực tế không? Chúng ta không thể đơn phương phá hợp đồng, tổn thất quá lớn,
không bù nổi”. Hứa Dực Trung cười, “Nếu nhân dịp sinh nhật này, em mời bố anh
và vợ chồng anh cả. Biết đâu anh có thể thuyết phục được họ. Tổn thất coi như
là sính lễ”.

“Quyết không kí hiệp ước tổn hại
quyền tự chủ, làm hại đất nước!”. Nghiêu Vũ khẳng khái hô to.

“Tiểu Vũ, không muốn lấy anh
sao?”.

Nghiêu Vũ ngạc nhiên: “Chúng ta
mới quen chưa lâu! Chưa đủ hiểu nhau”.

Hứa Dực Trung thở dài: “Anh đã ba
hai tuổi rồi, mãi mới tìm được cô bé ngỗ nghịch là em. Em cũng nên niệm tình
tuổi tác anh chứ. Muốn tìm hiểu? Chẳng phải anh đã đến tận nơi để em tìm hiểu
đây”. Nói xong anh ngẩng đầu ưỡn ngực: “Muốn tìm hiểu bộ phận nào?”. Hứa Dực
Trung bắt đầu cởi cúc áo sơ mi.

Nghiêu Vũ hoảng hồn, vội vàng cài
lại cúc cho anh: “Anh đừng có vớ vẩn, em vừa ăn no, bây giờ nhìn thấy thịt là
ngán”.

Hứa Dực Trung chộp tay cô, cười
vang: “Anh nói thật, Tiểu Vũ, cuối năm nay về nhà với anh”.

“Mới được hơn hai tháng, có quá
nhanh không?”.

“Nhưng anh quen em một năm rưỡi
rồi, em xem, tháng năm năm ngoái, chúng ta quen nhau ở dạ tiệc sơn trang…” Hứa
Dực Trung đang định nói tiếp, Nghiêu Vũ ngắt lời anh, giọng hờn dỗi: “Thôi đi,
hôm đó còn đưa cả Đỗ Lối đến, ép người ta uống rượu, thù đó em còn chưa trả
đấy. Ôi chà, Đỗ Lối!”.

Lúc này Nghiêu Vũ mới sực nhớ đến
Đỗ Lối. Nếu biết chuyện mình với Hứa Dực Trung, cô ta sẽ thế nào, liệu có đến
tận nhà mắng mình? Nghiêu Vũ dè dặt nhìn anh: “Đỗ Lối có biết không?”.

“Em sợ bị cô ấy biết à? Tại
sao?”. Cuối cùng Hứa Dực Trung hỏi đến vấn đề đó.

“Cướp bạn trai của cô ấy, mà cũng
tại anh cơ, chẳng có việc gì lớn, ăn mặc đẹp làm gì, đẹp trai làm gì, nhà lại
có tiền, người như anh là rắc rối lắm!”.

Nghiêu Vũ lẩm bẩm, mặt nhăn nhó.

“Em xem, nếu anh đi phẫu thuật
thành ngáo ộp liệu có trở thành tin giật gân không? Chắc chắn sẽ là tin hot với
hàng tit lớn: Anh chàng điển trai phẫu thuật thành xấu xí để bạn gái yên tâm”.

Nghiêu Vũ cười khanh khách: “Anh
cũng chọc cười Đỗ Lối như vậy à?”.

“Thề với trời, anh là ông sếp cực
kì nghiêm túc”.

“Vậy chuyện ra mắt gia đình cô ấy
thì sao?”.

Hứa Dực Trung buộc phải nói thật:
“Lúc đó anh chẳng tìm được lí do nào đến thành phố B tìm em, nhân tiện thôi,
em… có ghen không?”.

“Hồi đó anh đã có ý định rồi ư?”.
Nghiêu Vũ cụp mắt, không trả lời câu hỏi của anh.

“Em đúng là ngốc! Anh còn chạy
đến tận Lhasa cơ, chẳng qua không may mắn bằng Đồng Tư Thành!”.

Nghiêu Vũ nói thay anh. “Em biết
anh còn cố tình tặng em đôi hoa tai đó, anh còn dùng tiền ép em thức suốt đêm
hoàn thành kịch bản chương trình vui chơi, rồi lại cố tình mang bữa đến cho em,
muốn nhìn thấy đôi mắt “gấu trúc” của em…”.

“Tuyết tháng sáu mà! Anh không
cam tâm, lúc nào cũng nghĩ đến em, hôm đó em ăn hết trơn, anh đói meo vẫn phải
giả bộ no”.

“Ha ha!”. Nghiêu Vũ nhớ lại bộ
dạng nuốt nước bọt của Hứa Dực Trung, bật cười khanh khách.

Hứa Dực Trung dịu dàng vuốt tóc
cô: “Nhớ đấy, phải để tóc dài, cắt đi là anh buồn. Em cũng mạnh tay thật. Anh
còn tưởng em cắt tóc là muốn làm lại với Đồng Tư Thành”.

“Kì thực Đồng Tư Thành rất tốt”.

“Không nhắc tới anh ta nữa,
chuyện qua rồi”. Hứa Dực Trung hôn vào má cô: “Buồn ngủ chưa, mệt cả ngày rồi,
để anh ôm em ngủ”.

Nghiêu Vũ nằm ngủ ngon lành trong
lòng anh. Hứa Dực Trung lại nhớ, lúc về nhà nói với anh trai chuyện đầu tư vào
thành phố B, bị Hứa Dực Dương mắng té tát.

Anh thở dài, Nghiêu Vũ chưa từng
trải, sự đời đâu có đơn giản như cô nghĩ.

Đỗ Lối biết chuyện của Hứa Dực
Trung và Nghiêu Vũ từ lâu. Cô chỉ lặng lẽ quan sát, sau khi nghe điện thoại của
bố, cô cảm thấy như có đám cháy trong lòng. Chuyện ngày xưa, lòng đố kị, căm
giận, tất cả đều chất vào đám lửa đó, khiến ruột cô nóng rẫy, đau nhức, cô
nghiến răng nguyền rủa, rồi lao đi tìm Nghiêu Vũ.

Mùa đông lạnh, Nghiêu Vũ mở điều
hòa số lớn nhất, ở lì trong nhà, sự xuất hiện của Đỗ Lối khiên cô nửa bất ngờ
nửa không. Hai người nhìn nhau chòng chọc qua ngưỡng cửa, Nghiêu Vũ lên tiếng
trước: “Nếu cậu đến để hỏi chuyện giữa tôi và Hứa Dực Trung thì chúng tôi đã ổn
rồi”.

“Tôi có thể vào nhà nói chuyện
không?”. Đỗ Lối kìm cơn giận, mỉm cười: “Chuyện về thị trấn cổ, còn vấn đề kia,
tôi đã biết từ lâu, cậu và anh ấy sẽ ổn”.

Nghiêu Vũ tránh sang bên để Đỗ
Lối vào: “Uống trà hay cafe?”.

“Khỏi khách sáo, nói xong tôi đi
ngay”.

Nghiêu Vũ ngồi xuống bàn, ngờ vực
nhìn cô, nói thẳng vào chuyện: “Đỗ Lối, không phải tôi chủ tâm tranh giành Hứa
Dực Trung với cậu, chuyện tình cảm chẳng ai nói rõ được. Còn về vấn đề thị trấn
cổ, cậu muốn nói gì?”.

“Nghiêu Vũ, một Hứa Dực Trung,
tôi không bận tâm, vấn đề là cậu đừng can dự vào chuyện đầu tư của tập đoàn Gia
Lâm ở thành phố B. Cậu nên biết, lần kêu gọi đầu tư này bố tôi đã tốn không ít
công sức. Nếu công việc không thuận lợi hoặc giữa chừng có vấn đề gì, tôi tuyệt
đối không cho phép”.

Đỗ Lối lạnh lùng nhìn Nghiêu Vũ,
cô ta đáng ghét hơn cô tưởng.

Nghiêu Vũ nói ngay: “Cậu cũng lớn
lên ở đó, cũng biết một thị trấn cổ được bảo tồn như thế là rất hiếm. Trước đây
giao thông không tiện, bây giờ đã có đường cao tốc thì tập đoàn Gia Lâm lại
đến, phá dỡ hàng vạn mét vuông, lại vẫn còn dỡ tiếp. Sau này sẽ có những tập
đoàn khác nữa, thị trấn cổ sẽ bị hủy hoại như vậy sao? Tôi rất kính trọng bố
cậu, đừng nghĩ tôi cũng muốn đối đầu với cậu”.

“Cậu bỏ cái giọng đó đi! Phát
buồn nôn! Cậu tưởng cậu là ai? Là thanh niên ái quốc chăng? Can hệ gì đến
cậu?!”. Đỗ Lối run lên, nỗi hận trào lên như sóng.

“Chướng mắt thì đừng nhìn nữa,
tôi chỉ làm những gì có thể, cậu cũng đánh giá tôi cao như vậy sao? Tôi có thể
ngăn được tập đoàn Gia Lâm phá khu nhà cổ?”.

Đỗ Lối cười khẩy: “Đừng giả dối
như thế! Cậu cặp với Hứa Dực Trung, không đòi hỏi anh ta điều gì chứ? Không
dùng quan hệ của gia đình cậu để phá chứ?”.

“Cậu nói đúng, tôi còn muốn dựa
vào ảnh hưởng của tôi đối với Hứa Dực Trung, tác động đến kế hoạch đầu tư của
tập đoàn Gia Lâm! Tôi còn định đi khắp nơi dùng các mối quan hệ để phá bằng
được kế hoạch đó!”. Nghiêu Vũ như con nhím xù lông.

“Kế hoạch đầu tư đàm phán nửa năm
mới triển khai được, cậu thật khôn khéo chia tay với Đồng Tư Thành đúng lúc,
đến với Hứa Dực Trung, phải chăng vì chuyện này cậu mới đồng ý cặp với anh
ta?”.

Nghiêu Vũ cười ha hả, “Cậu đúng
là rất hiểu tôi, cậu nói quá chuẩn, tôi nhằm đúng lúc này cặp với Hứa Dực
Trung, cậu làm gì tôi? Anh ta cắn câu, tôi biết làm sao, anh ta chủ động theo
đuổi tôi, không phải tôi theo đuổi anh ta, một thanh niên nhiệt huyết muốn cống
hiến chút sức mình bảo tồn thị trấn cổ, tôi nghĩ, Đồng Tư Thành chắc cũng thông
cảm cho tôi. Còn chuyện gì nữa không? Nếu không, xin mời!”.

Đỗ Lối chòng chọc nhìn cô, “Cuối
cùng tôi đã biết, vì sao tôi ghét cậu, tôi ghét nhất loại người chiếm đoạt tất
cả, nhưng lại giả bộ không màng bất cứ thứ gì như cậu. Cậu quá tham, Nghiêu Vũ,
nhưng luôn tỏ ra bất cần, khinh thường mọi tiền tài, quyền lực”.

“Thực ra, có phải cậu thật sự
không màng tiền bạc? Quyền lực? Chẳng qua cậu đã có tất cả, lại đứng trên cao
giả bộ thương hại người khác! Tất cả những người bạn không quyền không thế mà
cậu giao du, chỉ nhìn vào bề ngoài của cậu, tưởng là cậu không bận tâm những
thứ đó, thực ra cậu đã có, cậu đứng trên cao nhìn họ, cậu tỏ ra bình dị bao
nhiêu, bản chất cậu vẫn kiêu ngạo! Sự giả dối của cậu làm tôi phát buồn nôn!”.

Nghiêu Vũ hất cằm, thong thả đợi
Đỗ Lối trút hết. Trầm ngâm một lát, nói: “Không ai lựa chọn được xuất thân của
mình, gặp Hứa Dực Trung cũng là duyên phận, lẽ nào vì vậy tôi không thể chơi
với những bạn bình thường? Chơi với họ là giả dối? Không nên coi thường bất kì
ai, đó là đạo lí tôi được dạy từ nhỏ. Cậu nghĩ tôi thế nào cũng được, giả dối,
tham lam, bốc đồng can thiệp vào chuyện thị trấn cổ, tùy! Nhưng bất luận lợi
dụng Hứa Dực Trung hay các mối quan hệ khác, tôi chỉ làm điều mình muốn”.

“Cậu ngây thơ vậy sao, cho mọi
chuyện đơn giản như thế? Cậu tưởng cặp với Hứa Dực Trung là anh ta có thể vì
cậu ngăn cản tập đoàn Gia Lâm kiếm tiền? Đừng mơ!”.

Đỗ Lối hừ một tiếng, sập cửa đi
ra. Nghiêu Vũ cũng thở dài. Trên đời luôn có những người như vậy, không chịu
tin vào những điều tốt đẹp, còn mình nữa, sao lại ngốc đến thế, chuyện không
liên quan, lại vơ vào người. Đúng, Hứa Dực Trung sao có thể không muốn Gia Lâm
kiếm tiền. Chẳng qua cô chỉ muốn thăm dò, liệu có thể đổi mảnh đất khác cho họ
mà thôi.

Cô liên lạc với Thiên Trần rồi
lên mạng xem bài viết của Thiên Trần. Sau đó bắt đầu tung ảnh và tư liệu về thị
trấn cổ lên mạng. Đúng lúc bận bù đầu thì Đồng Tư Thành gọi điện. Nghiêu Vũ do
dự một lát, rồi nghe máy: “Tư Thành, có việc gì?”.

“Em có nhà không? Gặp nhau rồi
nói”.

Nghiêu Vũ hơi lo, không biết Đồng
Tư Thành định nói gì. Lại nghĩ đến lời của Thiên Trần, dạo này, Đồng Tư Thành
gầy thảm hại, lòng lại áy náy.

Anh đã cho cô bốn năm đẹp đẽ, sau
khi trở về tình vẫn sâu nặng. Cô thực lòng không muốn làm tổn thương anh, nhưng
cô chỉ có một trái tim, đã trao phải trao trọn vẹn, không thể chia sẻ.

Đồng Tư Thành đến còn mang theo
mấy hộp sữa, hai người nhìn nhau, Nghiêu Vũ không biết nói gì. Đồng Tư Thành
lên tiếng trước, phá vỡ không khí gượng gạo: “Uống sữa rất tốt, tủ lạnh của em
lúc nào cũng trống không”.

Anh đi thẳng xuống bếp, mở tủ
lạnh, hơi ngẩn ra, mỉm cười: “Xem ra anh ta chăm sóc em khá tốt, đầy đủ cả
rồi”.

Anh để mấy hộp sữa lên tủ bếp rồi
ra phòng khách ngồi.

“Tư Thành, có chuyện gì?”. Lòng
cô xót xa, quả thật anh gầy như cây sậy. Có phải dồn hết tâm trí cho công ty?
Đôi mắt trong trẻo ngày nào giờ đùng đục, hằn những tia máu nhỏ.

“Anh nghe nói em mua lạc viên ở
thị trấn cổ, định ngăn cản phá dỡ nhà cổ, phải không?”. Đồng Tư Thành nhẹ nhàng
hỏi.

Hai tháng không gặp, lúc này nhìn
thấy anh, tim cô lại đập dồn, hơi xúc động, cũng hơi bối rối. Như đứa trẻ có
lỗi, cô cúi đầu không dám nhìn anh.

Đồng Tư Thành không nén được
lòng, giơ tay định kéo cô, tay vừa giơ lại buông xuống, mắt đăm đăm nhìn cô.

Anh không biết, lúc này đầu óc
Nghiêu Vũ đang rối tung. Việc này ngay Thiên Trần cũng không biết, ai đã nói
cho Đồng Tư Thành?

“Nghiêu Nghiêu”.

“Dạ?”. Nghiêu Vũ ngẩng đầu, mỉm
cười: “Ai nói với anh?”.

“Ai nói không quan trọng, đằng
nào anh cũng biết, anh có tấm thẻ, mật mã là sinh nhật em, có ba trăm ngàn tệ.
Sợ em không đủ tiền, cứ dùng đi, sau này có tiền trả lại anh”. Đồng Tư Thành
đưa tấm thẻ cho cô.

Nghiêu Vũ sững sờ, xúc động, sống
mũi cay xè: “Tư Thành, đừng làm vậy, em…”.

Đồng Tư Thành thở dài, đứng lên
ôm cô: “Đừng khóc, cho dù em làm gì, anh cũng giúp em hết sức”.

Bao cảm xúc lại trỗi dậy. Cô cảm
động, cảm động tận đáy lòng. Người đó vẫn yêu cô, nhưng cô không thể đáp lại.

“Không cần đâu. Em đã mua được
rồi, tiền mẹ cho. Tiền đó mẹ vốn định dành để em mua nhà”. Nghiêu Vũ sụt sịt,
trả lại tấm thẻ.

“Nếu em cần thì sao? Cứ cầm lấy”.

Hai người đùn đẩy mãi, cuối cùng
Đồng Tư Thành cười nhạt, nhận lại tấm thẻ: “Sao phải khách sáo với anh như
thế?”.

Nghiêu Vũ đỏ mặt, định thanh
minh. Nhưng có tiếng chuông cửa, cô vội ra mở. Hứa Dực Trung đứng bên ngoài,
mặt sa sầm. Một tia chớp lóe trong đầu Nghiêu Vũ, tất cả sáng tỏ: “Sao mặt sa
sầm như vậy? Cứ như đến bắt gian dâm? Đỗ Lối đã nói gì?”.

Hứa Dực Trung không biết nói sao,
Đỗ Lối đã kể với anh cuộc đối thoại giữa hai người. Lúc đó anh chỉ nhìn Đỗ Lối,
hỏi: “Sao em lại có ý nghĩ đó?”.

“Em ghét cô ta, đơn giản vậy
thôi. Dực Trung, anh nghe rồi đấy, Nghiêu Vũ nói, vì chuyện kia cô ta mới bằng
lòng cặp với anh, có lẽ là nói đùa. Nhưng, nếu anh không thỏa mãn yêu cầu của
cô ta, anh cứ chờ mà chia tay, chia tay vì lí do đó, em tin đây là chuyện nực
cười nhất em từng thấy”.

Hứa Dực Trung đương nhiên biết là
nói đùa. Anh đến định báo cho Nghiêu Vũ một số thông tin, nhân tiện đưa cô đi
ăn. Lúc cửa mở nhìn thấy Đồng Tư Thành ung dung đứng sau cô, mặt anh tự dưng
tối lại, chưa kịp cất lời, Nghiêu Vũ đã bốp chát như vậy làm anh tức điên.

“Sao?”.

Lòng giận bừng bừng, cô nói sống
sượng: “Sao cái gì? Có chuyện à? Anh cảm thấy đúng như thế phải không?”.

Hứa Dực Trung biết rõ, anh khó
chịu vì thấy Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành đứng bên nhau, nhưng đàn ông ai chả
thế? Anh không nói gì, chỉ nhìn cô.

Hai người cứ thế nhìn thẳng mắt
nhau. “Nghiêu Nghiêu, nói rõ với anh ấy đi”. Đồng Tư Thành xen vào.

“Tư Thành đến là để ủng hộ em
ngăn cản công ty anh phá thị trấn cổ”. Nghiêu Vũ khô khan giải thích.

“Tìm đồng minh à? Người mới muốn
dỡ, liên kết với người cũ chống lại?”. Thâm tâm anh muốn hỏi cô, tại sao sau
khi Đồng Tư Thành xen vào, thái độ của cô thay đổi nhanh như vậy? Hứa Dực Trung
đã quá mất bình tĩnh, anh biết, nói vậy khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Nhưng lúc
này không muốn giữ phong độ. Càng không muốn dỗ dành Nghiêu Vũ trước mặt Đồng
Tư Thành.

Nghiêu Vũ nổi đóa, Hứa Dực Trung
vừa dứt lời, cô liền túm anh đẩy ra ngoài, đóng cửa đánh “rầm”. Đồng Tư Thành
giật mình, chưa bao giờ anh thấy Nghiêu Vũ nóng nảy như thế.

“Đồng Tư Thành, anh cũng đi cho
tôi nhờ! Bây giờ tôi thà giết một ngàn người, còn hơn bỏ sót một người! Trên
đời sao có chuyện trùng hợp khéo thế? Đỗ Lối vừa ra cửa trước anh liền vào cửa
sau. Đỗ Lối nói với anh chuyện tôi mua nhà ở thị trấn cổ phải không? Cút!”.
Nghiêu Vũ giận run người.

“Nghiêu Nghiêu, không phải anh
thông đồng với Đỗ Lối diễn kịch với em. Em bình tĩnh lại. Anh đi đây”. Thấy
Nghiêu Vũ đang cơn thịnh nộ, Đồng Tư Thành lặng lẽ mở cửa đi ra.

Nghiêu Vũ lao ra khóa trái cửa,
ấm ức không chịu nổi, lại chạy đến cửa sổ, hướng vào chiếc xe Hứa Dực Trung
đang lái đi, hét to: “Hứa Dực Trung, anh là đồ khốn kiếp!”.

Cô cũng không rõ vì sao, trước
đây với Đồng Tư Thành cô chưa bao giờ nổi đóa lên như vậy, nhưng với Hứa Dực
Trung cứ như có thù với nhau, động tí là giận dữ cãi cọ, hòa giải xong, lại cãi
nhau.

Lúc trước, Nghiêu Vũ thấy vẻ mặt
Hứa Dực Trung biết ngay là có chuyện, lúc nào không đến, lại sầm mặt đến đúng
lúc này, trừ phi đã nghe Đỗ Lối nói gì, hoặc là ghen vì bắt gặp Đồng Tư Thành ở
đây! Anh không tin cô ư? Uất ức, đau khổ trào lên, vậy mà còn đòi cưới mình,
đừng mơ!

Cô thu dọn đồ đạc, tắt di động,
bắt xe về nhà bố mẹ. Không muốn gặp bất cứ ai trong bọn họ nữa!

Sau bữa tối, bố Nghiêu Vũ giận dữ
chỉ vào vợ, nói: “Tiền để dành cho Tiểu Vũ mua nhà, lại đem đi mua nhà cũ ở thị
trấn cổ? Sao lẩm cẩm thế? Đây là chuyện cô có thể can thiệp được ư?”.

“Bố, bố bực gì chứ, tiền đằng nào
cũng cho con mua nhà. Chẳng qua chỉ là thay đổi địa điểm thôi!”. Nghiêu Vũ nói
dỗi.

“Ồ, Nghiêu Nghiêu sao con ấu trĩ
vậy? Thị trấn cổ muốn trở thành khu bảo tồn cấp tỉnh. Phải qua rất nhiều thủ
tục, phải được chuyên gia thẩm định, báo cáo trình lên, thời gian ít nhất cũng
một năm. Năm nay, trừ phi tập đoàn Gia Lâm nhượng bộ, lựa chọn địa điểm đầu tư
khác, nếu không khu nhà cổ sẽ bị dỡ sạch. Con tưởng họ sẽ ngồi chờ lệnh của
chính quyền thành phố, yêu cầu không được động đến khu nhà đó, họ sẽ tuân thủ
hay sao?”.

“Hợp đồng đã kí với tập đoàn Gia
Lâm, thành phố lấy tiền đâu bồi thường? Huống hồ, với tình hình hiện nay, chính
quyền dựa vào đâu ra lệnh không được dỡ bỏ. Cho dù ra lệnh, Gia Lâm có thể làm
như không nghe thấy, chỉ trong một đêm họ sẽ dỡ sạch! Sau đó tìm một người đứng
ra chịu trách nhiệm là xong, khu nhà cũ chẳng phải vẫn biến mất?”.

“Bố biết, khu nhà cổ, nếu có
người đầu tư khai thác theo kiểu khác, lập tức sẽ có giá trị. Hiện nay, khu bị
dỡ cũng chỉ là những ngôi nhà đã xuống cấp nghiêm trọng ở ven sông, bên rìa thị
trấn, không ảnh hưởng nhiều đến cảnh quan thị trấn cổ. Lãnh đạo thành phố cũng
nói, vốn đầu tư phát triển địa phương cũng khó khăn, đây là dự án đầu tư lớn
nhất trong năm nay. Còn hi vọng sẽ tạo ra ảnh hưởng tích cực, thu hút những nhà
đầu tư khác, dù gì bố cũng từng làm việc ở đó, địa phương thu hút được mấy chục
triệu đầu tư cũng không đơn giản”.

Nghiêu Vũ lẩm bẩm: “Lạc viên
Huỳnh gia với những ngôi nhà bố cục hình chữ Đa không còn nữa, chính mắt con
nhìn thấy nó bị san phẳng. Lạc Viên Trương gia con mua bố cục hình chữ Phúc, có
bốn cái sân. Con không nói họ phá đi xây nhà mới là phạm luật, dù gì con cũng
đã mua, họ muốn xây, nhất định phải hỏi ý kiến con, đúng không? Con sẽ phản
đối, không di dời, cố tình kéo dài thời gian trong hai tháng, sau đó khiếu nại
cũng khoảng nửa năm, rồi lại tiếp tục phản đối hai tháng nữa, vậy là chẳng phải
có đủ thời gian để chuyên gia thẩm định, báo cáo trình lên? Chỉ cần kéo dài
thời gian là được”.

“Con chỉ toàn gây rắc rối cho
bố!”. Bố Nghiêu Vũ cười, thở dài: “Cũng tốt, cứ trì hoãn đi, bố sẽ gọi điện cho
lãnh đạo thành phố, quyết định kéo dài, đằng nào cuối năm sau tập đoàn Gia Lâm
mới bàn giao công trình giai đoạn một, đến giai đoạn hai, thời gian trì hoãn
cũng được kha khá. Sau đó sẽ nói chuyện với chủ tịch tập đoàn Gia Lâm”.

Nghiêu Vũ phấn khởi nhảy lên hôn
bố. “Cám ơn bố, bố đúng là ông bố tốt, con biết bố con là vị quan tòa công minh
mà!”.

“Còn cô nữa, ăn cơm thôi. Từ nay
không được cho tiền Nghiêu Nghiêu nữa! Đúng là lẩm cẩm!”. Ông trìu mến trách
vợ.

Nghiêu Vũ nhào về phía mẹ: “Tiền
mẹ kiếm được, bố không có quyền quản lí, mẹ không cho thì con tự kiếm, không
kiếm được thì con cứ ở lì! Nhà mình rộng thế này, thế nào chẳng có chỗ cho con?
Nếu bí quá, con sẽ ở chung chuồng với Ngoan Ngoan”.

“Ha ha”. Bố mẹ Nghiêu Vũ bật
cười. Bố cô âu yếm nhìn con gái, con bé đúng là bảo bối của ông, không biết
chàng trai nào lấy được nó. Nghĩ vậy ông vui vẻ hỏi: “Nghiêu Nghiêu, lần trước
con nói con và Đồng Tư Thành sẽ tìm hiểu thêm, bây giờ sao rồi?”.

“Bố đừng nhắc đến nữa, chia tay
rồi, con không muốn sống với anh ấy. Chẳng có cảm giác gì”.

“Con bé này, bây giờ còn cảm giác
gì nữa? Nhìn người nên coi trọng ưu điểm”.

“Chuyện này bố mẹ không phải bận
tâm, không được can dự vào việc riêng của con”. Tâm trí lại rối, cô đột nhiên
nói: “Bố mẹ! Có thể con phải đi xa một thời gian”.

“Làm gì?”.

“Lần trước, mấy bài viết của con
được tạp chí đánh giá tương đối tốt. Con cũng thấy hứng thú, định làm một
chương trình giới thiệu toàn cảnh các thị trấn cổ trên toàn quốc quảng bá cho
du lịch. Biên tập nói, nếu chất lượng tốt có thể in thành sách. Vì vậy con định
đi Giang Nam trước. Ở đó có nhiều thị trấn cổ”.

Mẹ Nghiêu Vũ lo lắng: “Con gái đi
một mình, liệu có nguy hiểm?”.

“Những thị trấn cổ con định đến,
hầu hết đều nổi tiếng, toàn những danh thắng, đâu phải hang động âm u. Tuyên
truyền quảng bá cho du lịch mà. Không sao đâu, con biết tự chăm sóc. À, hằng
ngày con sẽ nhắn tin cho bố mẹ. Con có trang web riêng, bố mẹ cứ vào xem!”.
Nghiêu Vũ tràn trề phấn khích.

“Họ trả bao nhiêu? Lộ phí thế
nào?”,

“Đây là bài độc quyền, nên họ
tính tất cả chi phí vào tiền nhuận bút, chuyên đề cho một số báo, khoảng ba
ngàn”.

“Thế này vậy!”. Bố Nghiêu Vũ suy
nghĩ rồi nói: “Con vẫn nhớ Trần Nghiệp con trai bác cả chứ? Sau khi xuất ngũ,
làm bảo vệ mấy năm, thấy không có triển vọng, định chuyển việc khác, để anh ta
đi cùng giúp đỡ bảo vệ con, bố mẹ mới yên tâm. Hai anh em ở một phòng cũng
không sao. Con bao ăn bao ở, lương tháng trả năm trăm. Nhưng có một nhiệm vụ,
con phải tìm cho Trần Nghiệp một công việc có triển vọng, chắc chắn anh ta đồng
ý”.

“Vậy thì con chẳng còn đồng
nào?”. Nghiêu Vũ nhăn nhó.

“Ha ha, đợi khi ra được sách con
khắc có tiền. Như vậy càng đảm bảo, đúng không?”.

Không gian về đêm càng yên tĩnh.
Nghiêu Vũ không ngủ được. Liếc di động mấy lần, vẫn không chịu mở máy. Cô sợ
nhìn thấy những cuộc gọi nhỡ, những tin nhắn của Hứa Dực Trung, sợ mình sẽ mềm
lòng, sẽ không giận anh nữa. Trằn trọc mãi không kìm được, đành mở máy. Một
phút sau, quả nhiên máy rung, có tín hiệu tin nhắn. Lòng cô cũng rung theo, sau
đó là cảm giác ngọt ngào xen lẫn chua chát. Cô nhấn nút, tổng cộng có ba tin
nhắn, một của Đồng Tư Thành, một là tin dự báo thời tiết, cuối cùng là tin
quảng cáo. Tin của Đồng Tư Thành: “Đỗ Lối chỉ nói em mua nhà ở thị trấn cổ và
định ngăn cản tập đoàn Gia Lâm dỡ nhà cũ, ngoài ra không nói gì nữa”. Tin dự
báo thời tiết: “Ngày mai âm u có mưa nhỏ, nhiệt độ: 5 – 13oC, trời chuyển lạnh,
chú ý giữ ấm”.

Tin quảng cáo: “Hoa viên X long
trọng khai mạc. Đăng kí sớm trở thành hội viên, sẽ được ưu đãi 1%”.

Không có điện thoại cũng không có
tin nhắn của Hứa Dực Trung.

Nghiêu Vũ hít một hơi thật mạnh
khiến lục phủ ngũ tạng đều đau. Anh tin là thật ư? Vẫn giận cô sao? Mắt đỏ hoe,
cô tắt di động, quẳng sang bên.

Ngày trước đau khổ, mong nhớ Đồng
Tư Thành, bây giờ lẽ nào với anh cũng thế?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+