Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mưa nhỏ hồng trần – Chương 52:Giữa hai đầu cán cân 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Nỗi đau xót xâm chiếm lòng anh,
Trương Lâm Sơn hiểu, cán cân trong lòng anh đã nghiêng về Đỗ Lối. Cô và anh
giống như hai bánh xe răng cưa, từng mắt xích đều vừa khớp.

Tim Thiên Trần đã cháy thành tro
từ khi chia tay với Tiêu Dương. Cô cảm thấy giữa cô và Lâm Hoài Dương không có
gì để nói, họ giống như hai đường thẳng song song có thể bình ổn sống bên nhau,
giống như đường ray tàu hỏa, có thể vươn rất dài, rất xa nhưng mãi mãi không
bao giờ gặp nhau.

Gần sáng Trương Lâm Sơn về đến
nhà. Đèn phòng khách vẫn sáng, sắc trời sáng dần làm nhạt ánh đèn. Anh biết đó
là vì Tuệ An sợ khi anh về, trong nhà tối om, cảm giác không hay. Nếu anh không
về, đèn sẽ sáng suốt đêm.

Anh tắt đèn, thấy thức ăn đậy
trong lồng bàn, mở ra nhìn, sống mũi cay cay. Trước giờ Tuệ An không biết nấu
ăn, nhưng trên bàn toàn những món anh thích… Anh không hề biết cô đã học nấu
ăn, học nấu những món anh thích.

Anh lấy bát đũa ngồi xuống gắp
vài miếng thức ăn, thức ăn đã nguội hết, tan trong miệng không rõ vị gì.

“Lâm Sơn, anh về rồi à?”. Tuệ An
dụi mắt đứng ở cửa phòng ngủ.

Mái tóc hơi rối, thân hình quyến
rũ, mắt mơ màng, Trương Lâm Sơn buông đũa đi đến. Tuệ An ôm anh nũng nịu: “Em
đợi anh mãi! Bế em đi!”. Trương Lâm Sơn cuối xuống bế cô, chiếc váy lụa mềm dán
vào người, lộ ra cơ thể mảnh mai. “Sao lại gầy đi rồi?”.

“Anh không về, đêm nào em cũng
thức giấc, không ngủ được”.

“Hôm nay cuối tuần, không phải đi
làm, ngủ thêm chút nữa nhé”. Trương Lâm Sơn bế cô lên giường, định quay đi,

Tuệ An kéo anh lại: “Em muốn anh
ôm em ngủ”.

Trương Lâm Sơn bối rối, lòng nhớ
tới Đỗ Lối, miệng lại dỗ dành Tuệ An: “Anh ở phòng khách, không đi đâu, ở nhà
với em”.

Tuệ An nhất định không chịu.

Trương Lâm Sơn ngồi tựa đầu
giường, Tuệ An sung sướng dịch lại gần, cô đã quen ôm anh, dụi vào ngực anh
ngủ.

Tấm lưng trắng ngần của Tuệ An lộ
ra ngoài, xương bả vai nhô cao, Trương Lâm Sơn vuốt ve, Tuệ An mỉm cười, tay đã
luồn vào áo anh.

Lúc đầu Trương Lâm Sơn không để ý
nhưng động tác của Tuệ An dần dần mạnh bạo, anh chưa kịp chuẩn bị, bên dưới đã
có phản ứng.

Tuệ An ngẩng đầu nhìn anh, khẽ
gọi: “Lâm Sơn!”.

Mặt cô mềm như nước mùa xuân, mắt
long lanh, dây váy ngủ màu hồng lặng lẽ tuột ra, để lộ bờ vai mảnh dẻ, chiếc
váy vừa trễ xuống, bó chặt ngực cô. Trương Lâm Sơn ngơ ngẩn nhìn.

Tuệ An nhỏm dậy, chủ động hôn
anh. Anh không hề biết là vợ mình lại có khát khao như vậy. Với một chút hiếu
kì, với kích thích mãnh liệt của cảm quan, anh bị Tuệ An dẫn dụ, ham muốn bất
ngờ bùng lên.

Đã lâu không làm tình với vợ,
trải nghiệm mới mẻ này khiến Lâm Sơn vô cùng thoả mãn.

Nhưng phút thăng hoa qua đi, lại
thấy mệt rã rời. Anh nhắm mắt nhớ lại lời nói của mình khi rời nhà Đỗ Lối: “Em
không yêu cầu, nhưng anh muốn, đừng áy náy, đây là việc của anh”.

Nhưng bây giờ Trương Lâm Sơn lại
do dự. Liếc nhìn Tuệ An cuộn tròn trong lòng anh ngủ ngoan như con dê nhỏ. Cô
là ngừơi vợ tốt nhất trên đời.

Nỗi chua xót xâm chiếm lòng anh,
anh hiểu, cán cân trong lòng mình đã nghiêng về Đỗ Lối. Cô và anh là hai bánh
xe răng cưa, từng mắt xích ăn khớp.

Anh mâu thuẫn, Tuệ An là người
tốt nhưng không thể mang lại cho anh những phút đam mê dữ dội như núi lửa phun
trào, không thể làm bùng lên ham muốn nguyên thuỷ nhất trong anh. Cô bé nhỏ yếu
đuối, hôn nhân làm anh mệt mỏi.

Công việc của anh đầy áp lực,
nhưng Tuệ An lại không thể chia sẻ, cô làm việc trong môi trường đơn thuần,
không hiểu những phức tạp vất vả của anh. Anh cũng từng nói với cô những áp
lực, cạnh tranh ở cơ quan, Tuệ An tròn mắt nhìn anh: “Lâm Sơn, vậy thì chúng ta
không cạnh tranh nữa! Anh đã là trưởng phòng rồi”.

Trương Lâm Sơn không biết nói
sao. Với Đỗ Lối thì khác. Đỗ Lối rất hiểu những vấn đề tế nhị, rất hiểu luật
chơi không tiến lên nghĩa là bị đào thải, cô có thể cùng anh phân tích vấn đề,
đưa ra chủ kiến rất sắc sảo. Cô và anh thực sự ngưỡng mộ lẫn nhau.

Lòng ngưỡng mộ ban đầu chỉ thể
hiện trong xã giao bình thường, về sau anh không thể nào kiểm soát được tình
cảm của mình. Trương Lâm Sơn ngạc nhiên phát hiện, Đỗ Lối xinh đẹp như vậy lại
không hề biết hôn. Một cô gái hoàn mĩ như thế, anh quả thực không thể bỏ qua.

Tuệ An trở mình. Những đường cong
mềm mại nổi lên dưới làn chăn mỏng, lòng anh lại xao xuyến. Những cố gắng của
cô vì anh, càng khiến anh cảm giác mình có tội.

Gần một năm nay, anh cảm thấy,
trong cuộc sống của họ, Tuệ An cơ hồ mờ nhạt như có như không, nên mới nói với
Đỗ Lối như vậy. Nhưng hôm nay Tuệ An lại đánh thức trách nhiệm trong anh.

Anh ngấm ngầm xót xa, nhẹ nhàng
xuống giường, ra phòng ngoài.

Hôm nay trong nhà rất khác, Tuệ
An mua hai bó hoa tươi, tối qua cô đã đợi anh về cùng đón Valentine ư?

Đỗ Lối gửi tin nhắn, Trương Lâm
Sơn giật mình. Trước đây cô không bao giờ nhắn tin vào giờ này. Anh đọc xong,
lặng lẽ xoá đi.

Đỗ Lối nhắn: “Đừng miễn cưỡng, em
chỉ cần hiện tại”.

Đỗ Lối thông minh hiểu biết như
vậy, hiểu rõ trăn trở mâu thuẫn trong anh. Cuộc đời người ta đâu dễ gặp tri âm.
Anh lại muốn bỏ Tuệ An.

Lòng đã quyết, Trương Lâm Sơn
khoác áo, ra đi.

Tuệ An thức dậy, gọi điện cho
chồng: “Lâm Sơn, anh đi đâu vậy?”.

“Tối nay đến chỗ Hứa Dực Trung có
chút việc, đừng đợi anh”.

Tuệ An nhìn thức ăn trên bàn, nhỏ
nhẹ nhai từng miếng. Nước mắt nghẹn trong họng, không thể nuốt nổi. Cô khóc rất
lâu, rồi rửa mặt, gọi điện cho Nghiêu Vũ: “Tiểu Vũ, cậu có đến được không?”.

Nghiêu Vũ đang ở chỗ Hứa Dực
Trung, định kể với Tuệ An chuyện đính hôn của mình, nghe vậy là đi ngay.

Tuệ An ngồi một mình, nhìn thấy
Nghiêu Vũ liền hỏi một câu lạ lùng: “Tiểu Vũ, Hứa Dực Trung đưa cậu đến à?”.

Nghiêu Vũ định gật đầu, lại ngẩn
ra, cười: “Anh ấy nói hôm nay bận, mình đi taxi đến”.

Tuệ An thở phào, nụ cười lại hiện
ra, giọng nói cũng nhẹ nhõm: “Nhìn cậu và Hứa Dực Trung thế này, rất mừng cho
cậu”.

Nghiêu Vũ vui vẻ khoe: “Tối qua
Hứa Dực Trung đã cầu hôn, mình đồng ý rồi”.

Tuệ An vui vẻ: “Thật à? Khi nào
cưới?”.

Nghiêu Vũ cười sung sướng, má ửng
hồng, dựa vào Tuệ An, nói: “Có nhanh quá không? Mình định đi nốt mấy thị trấn
cổ rồi tính”.

“Thôi, cưới rồi đi cũng được.
Công việc của Tập Đoàn Gia Lâm cũng đang thuận lợi. Hứa Dực Trung cũng không
bận nhiều. Anh ấy có thể đưa cậu đi, đừng có đi liền nửa năm đấy. Vợ chồng phải
gần nhau, xa cách chẳng ai dám chắc điều gì”. Tuệ An thở dài, mặt lại rầu rĩ.

Nghiêu Vũ nhìn thức ăn thừa trên
bàn, cũng phần nào đoán ra: “Mấy hôm nay Hứa Dực Trung cũng bận, chắc có việc,
suốt ngày nhắc đến Trương Lâm Sơn. Mình cũng không hỏi anh ấy. À, Thiên Trần
thế nào? Lâu lắm không liên lạc, cậu có gọi cho Thiên Trần không?”.

Tuệ An lắc đầu, dạo này cô làm gì
còn tâm trí.

Nghiêu Vũ lập tức gọi điện, lát
sau, Thiên Trần cũng đến. Ba người trò chuyện rôm ra, thỉnh thoảng lại cười
vang nhà.

Thời gian chầm chậm trôi qua,
mười giờ tối Nghiêu Vũ và Thiên Trần mới rời khỏi nhà Tuệ An. Cả hai trở nên
trầm tư.

Hôm nay là cuối tuần, Trương Lâm
Sơn vẫn không ở nhà. Thiên Trần đột nhiên hỏi Nghiêu Vũ: “Cậu đã biết chưa?”.

“Biết gì?”.

“Mình cảm thấy Tuệ An không bình
thường, trước đây, ít khi cậu ấy gọi chúng mình đến thế này, Tuệ An vốn trầm
tính, mình cảm thấy…” Thiên Trần ngập ngừng.

Nghiêu Vũ cười to: “Chỉ hẹn chúng
mình đến, muốn tụ tập thôi! Đừng suy diễn lung tung. À, Thiên Trần, cậu thế
nào?”.

“Tiểu Vũ, mình muốn ly hôn!”.

Một tiếng “ầm” nổ trong đầu,
Nghiêu Vũ mặt biến sắc, nắm tay Thiên Trần: “Thiên Trần, còn chưa được một năm,
cậu làm gì thế? Vẫn nhớ Tiêu Dương? Anh ấy mới cưới được hai tháng!”.

Giọng Thiên Trần rất bình tĩnh:
“Không liên quan đến Tiêu Dương, là do mình không muốn sống cả đời như vậy”.

“Thiên Trần. Nếu cậu có can đảm
ly hôn, lúc đầu lẽ ra không nên chia tay với Tiêu Dương, cái giá quá lớn!”

“Đúng! Nếu biết cuộc hôn nhân
hoàn hảo trong mắt mọi người lại khiến mình buồn chán như vậy, mình tuyệt đối
không…”. Thiên Trần chưa nói hết, nước mắt đã giàn giụa.

Nếu sớm biết cuộc hôn nhân theo ý
bố mẹ làm cô mệt mỏi đến thế, cô thà bỏ trốn với Tiêu Dương. Bây giờ đã ở thế
cưỡi lưng hổ, muốn xuống cũng khó! Nhưng nếu ly hôn sẽ là cú sốc không chịu nỗi
đối với bố mẹ.

Ca khúc của Marc Terenz, nụ cười
của Tiêu Dương lại hiện trong đầu. Cô tuyệt vọng khóc: “…Nghiêu Vũ, mình kiệt
sức rồi, ngày nào cũng là sự lặp lại đơn điệu, mình với Hoài Dương cả ngày không
nói với nhau quá mười câu. Mình rất sợ, không biết có sống như vậy hết đời được
không…”.

Thiên Trần cảm thấy cô và Lâm
Hoài Dương như hai đường thẳng song song, như đường ray xe lửa cho dù vươn dài,
rất xa, cũng vĩnh viễn không thể gặp nhau.

Trái tim Thiên Trần đã bị cháy
thành tro khi chia tay Tiêu Dương. Cuộc hôn nhân nửa năm nay đã dập nốt tàn lửa
yếu ớt cuối cùng trong đống tro ấy.

Nghiêu Vũ ôm chặt bạn. Một đường
sáng loé lên từ chiếc nhẫn đính hôn trên tay cô. Hôn nhân là gì? Nghiêu Vũ nhìn
thấy những đáp án khác nhau.

Hôn nhân của Tuệ An bình lặng mà
nguy hiểm, còn hôn nhân của Thiên Trần tẻ nhạt mà nguy hiểm, cô rùng mình,
“Thiên Trần, Lâm Hoài Dương chỉ không biết thể hiện, hình như anh ấy chưa từng
có bạn gái, chưa từng yêu, cậu hãy hướng dẫn anh ấy! Anh ấy không sôi nổi,
không giao thiệp rộng như Tiêu Dương, hầu như chỉ chuyên tâm học hành, công
việc, cậu hãy chỉ cho anh ấy! Nếu hai người không nói ra để hiểu nhau, dù với
bất kỳ người đàn ông nào cũng không ổn!”.

Thiên Trần cắn răng, sắc mặt tối
tăm: “Được, mình sẽ hướng dẫn anh ấy, nhưng có thể không?”.

Đêm tĩnh mịch, Thiên Trần ủ rũ ra
về. Nghiêu Vũ đứng bên đường, ánh đèn vàng nhạt chiếu xuống rặng cây trên vỉa
hè, cây cối chìm trong sắc vàng ảm đạm, xung quanh nhà nhà đều lên đèn, trong
mỗi ô cửa sổ là những con người với cuộc sống khác nhau, có những câu chuyện và
mảnh đời khác nhau. Cô đột nhiên thấy sợ, thấy hoài nghi với tình yêu, với hôn
nhân. Cô vẫy taxi đến nhà Hứa Dực Trung, cô nhớ anh, tối nay cô đặc biệt nhớ
anh.

Hứa Dực Trung ngạc nhiên vui
sướng, ôm cô ngay từ cửa: “Xem ra anh phải đánh thêm chìa khoá cho em!”.

Nghiêu Vũ ôm cổ anh, gục mặt vào
hõm vai anh, lòng buồn da diết.

“Em sao vậy?”.

“Anh nói thật đi, có phải Trương
Lâm Sơn gọi điện nói trước với anh?”.

Hứa Dực Trung im lặng một lát,
rồi gật đầu, lo lắng nhìn cô: “Em sẽ không gây sự với anh vì chuyện này chứ?”.

Nghiêu Vũ bật cười: “Không, em
chỉ buồn thôi. Dực Trung, em không muốn cưới nữa”.

“Không được!”, Hứa Dực Trung quả
quyết, quay sang nịnh cô: “Hôn nhân của bố mẹ em không phải rất tuyệt sao?”.

“Ờ”.

“Vậy em lạc quan lên, sao lại mất
niềm tin với anh như vậy?”.

“Em cảm thấy thời gian chúng ta ở
bên nhau quá ít, có lẽ chưa biết có phù hợp đi đến hôn nhân!”. Nghiêu Vũ trở
nên nghiêm túc, bắt đầu kể lể, “Anh xem, mỗi khi ở bên nhau, chúng mình thường
xuyên cãi cọ, em vụng về, làm gì cũng tuỳ hứng, không biết chăm sóc người khác,
thực ra em rất ít đặt mình vào vị trí của người khác để xem xét mọi chuyện, còn
nữa…”.

“Nói nữa đi, sao không nói
tiếp?”. Hứa Dực Trung cười cười nhìn cô.

Nghiêu Vũ rầu rĩ dừng lại, hỏi
nhỏ: “…còn nữa, đến giờ em vẫn không hiểu anh thích gì ở em? Cũng không biết ý
thích của anh có thể kéo dài bao lâu”.

“Hôm nay gặp chuyện gì phải
không? Vừa ở chỗ Tuệ An? Bọn em luôn ngưỡng mộ, cảm thấy Sơn Tử là người đàn
ông lí tưởng nhất, đột nhiên phát hiện tất cả không tốt đẹp như vậy, cho nên bị
tác động, đúng không?”.

“Còn Thiên Trần nữa, mới cưới
chưa bao lâu, đã muốn ly hôn. Thiên Trần khóc, rất đau lòng, rất tuyệt vọng,
cảm thấy suốt đời sống như vậy thà chết còn hơn…”.

Hứa Dực Trung ôm chặt cô: “Tiểu
Vũ, trước đây, hồi đi du học, anh đã yêu một cô gái người Ý. Cô ấy rất giống
em, đều là kiểu tính cách anh thích. Có lúc thích một người, hoặc cảm giác vui
vẻ khi ở bên người nào đó, là bởi vì tìm thấy ở họ sự tương đồng về nội tâm,
anh và em ở bên nhau giống như trở lại tuổi đôi mươi, làm những chuyện ngốc
nghếch nực cười không thể tưởng tượng. Anh thích tình cảm bộc lộ thỏa mái, tự
nhiên như vậy”.

“Nghĩa là, dù em làm gì anh cũng
thích?!”. Nghiêu Vũ nửa tin nửa ngờ.

Hứa Dực Trung nhăn mặt: “Nếu em
ngoại tình đương nhiên anh không thích!”.

“Em không!”. Nghiêu Vũ lẩm bẩm,
đột nhiên nhớ ra, “Em còn chưa lấy anh. Hừ!”.

“Sẽ lấy, anh hợp em, em cũng hợp
anh”.

“Nhưng em rất không thích thái độ
của anh đối với Trương Lâm Sơn và Đỗ Lối, nghĩ đến chuyện đó, em lại buồn, hôm
nay anh còn nói dối, để Tuệ An tưởng Trương Lâm Sơn đang đi với anh, em rất khó
chịu”. Nghiêu Vũ cảm thấy day dứt, không muốn nhìn thấy Tuệ An như bây giờ.

Trong lần gặp vào đêm xuân ấm áp
hai năm trước Tuệ An và Trương Lâm Sơn là một đôi hạnh phúc. Anh ta hơn vợ mười
tuổi, chiều chuộng hết lòng. Còn bây giờ có lẽ anh ta cảm thấy Tuệ An như đứa
trẻ, không hiểu, không thể tha thứ cho anh.

Hứa Dực Trung thở dài, “Tiểu Vũ,
em vẫn tật đó. Chuyện này nhất thiết không được dựa vào cảm tính để can thiệp.
Mọi việc đều có thể thay đổi, không có tuyệt đối, nếu em ngang bướng một mực
can thiệp, có khi lại khiến sự việc xấu hơn”.

Nghiêu Vũ ấm ức, “Lẽ nào em muốn
hại Tuệ An?”.

Hứa Dực Trung tư lự, vuốt tóc cô,
“Trước khi sự việc vỡ lở, vẫn còn đường lui. Nếu em cho Tuệ An biết, cô ấy sẽ
thế nào? Khóc lóc với Sơn Tử? Đi tìm cãi nhau với Đỗ Lối? Hay là lờ đi như
không biết? Khả năng nào với Tuệ An cũng khó khăn. Chuyện của Sơn Tử, anh ta sẽ
tự giải quyết. Anh lấy ví dụ thế này, em đến nhà thờ, đã biết những cửa sổ kính
rực rỡ rất đẹp. Nhưng nếu nhìn từ bên ngoài chỉ thấy cửa kính đó bám đầy bụi,
tối tăm, thậm chí cũ kĩ. Nhưng bước vào trong, khi ánh mặt trời chiếu rọi, hoặc
ánh nến lung linh, những cửa sổ rực lên muôn sắc. Hôn nhân cũng giống một nhà
thờ cũ, cảm giác nhìn từ ngoài và đi vào bên trong rất khác nhau, hiểu không,
Tiểu Vũ?”.

Hứa Dực Trung nhẹ nhàng nghiêng
đầu, áp má vào tóc cô: “Hoàn cảnh mỗi người khác nhau, cảm nhận về hạnh phúc
cũng khác, em đừng lo sẽ giống người ta, em không phải họ, anh cũng thế”.

Nghiêu Vũ suy nghĩ lời anh nói,
nỗi hoang mang trong lòng dần tiêu tan. Cô ngạc nhiên nhìn anh, Hứa Dực Trung
luôn đưa đến cho cô những nhận thức mới mẻ. Đây chính là người lấy trộm chân
nến trong nhà hàng cho cô, mang bữa sáng đến tận nhà cô? Là người đã bí mật
thay những trang có tên Đồng Tư Thành bằng trang tên mình trong cuốn từ điển?
Nghiêu Vũ cắn anh một cái, nói thầm vào tai: “Em thích đôi khuyên tai đó, cái
tên cũng rất hay”.

Vành tai Hứa Dực Trung đỏ một
cách đáng ngờ, anh xoay đầu lại nói nhỏ với cô: “Mua rồi mới biết tên của nó,
gấp quá, làm gì có thời gian lựa chọn, trông đôi nào cũng giống nhau, mua vội
một đôi rồi đi…” .

“Ha ha! Anh xấu hổ rồi!”. Nghiêu
Vũ cười ngặt nghẽo.

Hứa Dực Trung giả bộ sầm mặt, quay
lại chủ đề cũ, “Nghe rõ chưa, không được can thiệp, nếu không, lại hối hận”.

Nghiêu Vũ nén cười, gật đầu. Rồi
lại thấy buồn, chỉ có những người từng trải mới có thể làm như vậy! Có lẽ mình
nên ít bị kích động thì hơn, khi dần dần biết cách bình tĩnh đối diện, con
người cũng trưởng thành. Nhưng cô không muốn trưởng thành, Nghiêu Vũ bất giác
lại lén thở dài.

Nhìn bộ dạng của cô Hứa Dực Trung
không nhịn được cười, “Cố bắt mình buồn, cũng không buồn được. Nào nói anh
nghe, cảm giác em thích nhất là gì? Ví dụ, được ở bên chồng em?”.

Nghiêu Vũ nghĩ một lát nói, “Em
nghĩ, ví dụ đi thăm quan hết các thị trấn cổ, anh có thể đi cùng em, cũng có
hứng thú như em, cùng thưởng thức văn hóa và những đặc sản địa phương, cùng
cười phá lên mỗi khi nhìn thấy chuyện gì hay hay. Chính là cảm giác đó!”.

“Thế ư, vậy anh chỉ có thể đưa em
đi tìm cảm giác đó”.

Nghiêu Vũ lườm anh, “Anh thì có
hứng thú gì, có khi lại giống anh chàng Lâm Hoài Dương kia, Thiên Trần hỏi anh
ta, Nam Kinh có gì hay? Anh ta trả lời, đâu cũng thế. Thiên Trần lại hỏi, anh
đi chơi những đâu, anh ta nói, cũng chỉ có mấy nơi. Thật kinh khủng! Tẻ ngắt,
không đồng điệu, chính là thế!”.

“Vậy anh muốn biết, em thích gì ở
anh?”.

Ánh mắt Nghiêu Vũ ranh mãnh lóe
lên, nhảy từ trên người anh xuống, đứng ở một chỗ xa, cười khanh khách: “Anh là
nhà đầu tư!”.

Hứa Dực Trung cũng không vội,
thong thả, ưỡn thẳng người đi về phía cô, nhân lúc Nghiêu Vũ quay người định
chạy, giơ tay tóm cô, kéo giật trở lại, “Nhà đầu tư có quyền đòi hỏi em thực
hiện nghĩa vụ…”.

Gió xuân từ cửa sổ thổi vào, căn
phòng ấm cúng, vang tiếng cười.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+