Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mưa nhỏ hồng trần – Chương 54:Bên anh suốt chặng đường 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Mỗi ngày Đồng Tư Thành mở cửa
nhìn thấy cô, mắt anh sáng bừng rạng rỡ, suốt cả ngày tâm trạng rất tốt. Nghiêu
Vũ rất vui, mong cho ánh sáng đó ở lại lâu hơn nữa trong mắt anh.

Tiêu Dương lái xe đến đón Nghiêu
Vũ, anh không nói gì, phóng thẳng đến căn hộ Đồng Tư Thành mới mua. “Anh ấy mới
về, xem ra tinh thần vẫn tốt”.

“Anh biết từ khi nào?”.

Tiêu Dương trầm ngâm một lát, trả
lời: “Từ mùa đông năm ngoái, anh ấy đã thôi uống rượu, Tư Thành rất thích rượu,
em cũng biết. Lần này, anh ấy đến một bệnh viện ở Bắc Kinh, xem có cần phải
phẫu thuật, trước khi đi anh ấy nhờ anh chuyển cho em toàn bộ giấy chứng nhận
quyền sở hữu tài sản”.

Mắt Nghiêu Vũ đỏ hoe. Cô ngẩng
đầu nhìn lên căn hộ, bỗng nói: “Tiêu Dương, hôm nay không đến nữa. Anh đừng để
Tư Thành biết em đã biết chuyện, được không? Tiện thể mong anh giúp em một
việc….”.

Nghiêu Vũ về nhà, lầm lũi không
nói, biểu hiện của cô giống hệt lúc mắc chứng tự kỉ thời trung học, khiến bố mẹ
cô rất lo lắng: “Nghiêu Nghiêu, con đến thành phố B, đã xảy ra chuyện gì?”.

Trước mặt bố mẹ, những người yêu
thương nhất, Nghiêu Vũ buồn vô hạn, nhưng không khóc, chỉ đỏ mắt, nói với bố mẹ
quyết định của mình.

“Nghiêu Nghiêu, mẹ nghĩ, con nên
bàn bạc với Dực Trung, dù sao người con yêu vẫn là cậu ấy…”.

Nghiêu Vũ bỗng hét lên: “Anh ấy
vứt con lại, bỏ đi rồi…mẹ!”. Cô bật khóc.

Bố mẹ cô hoảng hốt. Mẹ ôm cô, mắt
cũng đỏ hoe, bố Nghiêu Vũ thở dài, ra phòng khách gọi điện đến nhà họ Hứa: “Xin
hỏi Hứa Dực Trung có nhà không?”.

Người nhận điện là chủ tịch Hứa,
sống với gia đình người con cả, nhận được điện ông thấy hơi ngạc nhiên, con
trai thứ Dực Trung sống ở ngoài, không biết ai gọi điện tìm nó? “Xin cho hỏi là
ai gọi đấy?”.

“Ồ, chủ tịch Hứa ư?”. Bố Nghiêu
Vũ hơi bối rối, nhưng vẫn ôn tồn: “Tôi là Trần Nam Đình!”.

Chủ tịch Hứa giật mình: “Phó chủ
tịch Trần, rất xin lỗi, vừa rồi tôi không nhận ra, ha ha, ông tìm Dực Trung
sao? Nó…”. Chủ tịch Hứa ngừng lại, cười, “Xin chờ một chút, có lẽ Dực Trung vẫn
ở công ty, tôi sẽ gọi bảo cháu điện lại cho ông”.

Gác máy, chủ tịch Hứa gọi tìm Dực
Trung, nhưng anh không có ở công ty, di động tắt máy, trực giác mách bảo, thằng
con trai thứ của ông có thể đã xảy ra chuyện gì.

Bố Nghiêu Vũ đợi rất lâu, không
thấy gọi lại, ông càng đoán ra. Giọng vẫn vui vẻ, khuyên con gái: “Nghiêu
Nghiêu, Dực Trung chắc là ghen, chắc cũng rất buồn. Con vừa nghe tin Đồng Tư
Thành bị bệnh đã cuống lên, Dực Trung cho rằng thâm tâm con vẫn còn rất yêu
Đồng Tư Thành. Cậu ta phải làm gì? Cậu ta bỏ đi, có thể vì buồn, cũng có thể
muốn tốt cho con, nếu con vì thế mà giận cậu ta, thì con đã sai, con không hiểu
lòng cậu ấy”.

“Nhưng, tại sao anh ấy tắt di
động? Cũng không chịu nghe con nói? Tại sao có thể ích kỉ bỏ đi như vậy? Anh ấy
không hiểu con…”.

Bố cô nhăn nhó, đưa mắt nhìn vợ,
hai vợ chồng cùng chung ý nghĩ, cũng ngầm ý đổ lỗi cho nhau đã quá chiều làm
con gái sinh hư, việc gì cũng ý mình là nhất.

Mẹ Nghiêu Vũ từ tốn nói: “Hồi con
đi viết bài vừa rồi, cũng đi liền nửa năm có liên lạc gì với nó đâu…”.

“Mới thử thách một chút đã không
chịu được”. Nghiêu Vũ bướng bỉnh lẩm bẩm. Cứ nghĩ đến Hứa Dực Trung quẳng mình
lại cho Đồng Tư Thành, cô lại tức điên.

Bố mẹ cô cũng chẳng biết làm thế
nào. Thầm nghĩ, nếu Hứa Dực Trung vẫn còn yêu Nghiêu Nghiêu của họ, sau này
không biết phải mất bao công sức để giảng hòa.

“Mọi việc nên để đường lui, biết
chưa?”. Cuối cùng bố Nghiêu Vũ tặng con gái lời khuyên.

Tiêu Dương làm theo kế hoạch của
Nghiêu Vũ, nói dối là muốn quan tâm Thiên Trần, nhưng không tiện hỏi, nên nhờ
Đồng Tư Thành giúp đỡ.

Đồng Tư Thành bất ngờ xuất hiện
trước mặt Nghiêu Vũ, tinh thần xem ra rất tốt, chỉ hơi gầy. Gặp Nghiêu Vũ, anh
rất vui, tươi cười hỏi: “Dạo này em khỏe chứ? Quán trọ của em đã khai trương
chưa? Anh nghĩ rồi, lạc viên đó nên giao cho em kinh doanh là hợp lí, anh không
thạo viện này”.

Nghiêu Vũ vui vẻ: “Dạo này em
cũng chưa trở lại đó, bây giờ cũng chưa vội, thị trấn còn đang trùng tu, bây
giờ khai trương phải thuê người làm, du lịch ở đó còn chưa thịnh, nếu ít khách
lại phải bù lỗ. Tư Thành, lạc viên đó của anh, em không thể nhận, nhưng nếu em
kinh doanh được, mình cùng chia lãi được không? Tư Thành, em biết dạo này anh
rất bận, hình như công ty quá nhiều việc, anh và Tiêu Dương đều gầy đến nỗi
trông chẳng ra người nữa”.

“Gần đây, đơn hàng nhiều, bọn anh
đã thuê thêm người, nhưng vẫn không đủ, sư huynh chủ yếu nhằm vào khách ngoại
tỉnh, nên thường xuyên phải đi công tác”. Tiêu Dương xen lời đúng lúc. Những
điều này hai người đã bàn bạc kĩ, không để Đồng Tư Thành phát hiện.

“Hèn nào”. Nghiêu Vũ cười phụ
họa. Cô giấu nhẹm chuyện đi thị trấn cổ, không muốn Đồng Tư Thành biết cô đã
nhìn thấy những thứ trong ngôi nhà cũ. Nhưng, nỗi chua xót lại ngấm ngầm dâng
lên. Đồng Tư Thành gắp thức ăn cho cô, những ngón tay gầy guộc, khớp ngón nhô
lên, hèn nào khi ở Lhasa lúc anh nắm tay, cô có cảm giác như móng diều hâu. Anh
quá gầy.

“Nghiêu Nghiêu, sao vậy?”. Đồng
Tư Thành mẫn cảm nhận ra sắc mặt bất thường của cô, lo lắng hỏi.

“Không sao”. Nghiêu Vũ biết,
không giấu nỗi anh, cô và anh đã quá hiểu nhau.

Tiêu Dương xen lời: “Hay là cãi
nhau với Hứa Dực Trung?”.

Mắt Nghiêu Vũ chợt đỏ, nhưng
không phải giả bộ, cô biết không giấu nỗi Đồng Tư Thành, cô muốn trở lại bên
anh một cách tự nhiên nhất, cô và Tiêu Dương đã bàn bạc kĩ từng câu nói.

Ánh mắt Đồng Tư Thành lộ vẻ đau
đớn. Anh nhẹ nhàng khuyên cô: “Cãi nhau là chuyện thường, rồi sẽ qua. Anh thấy
Hứa Dực Trung cũng là người tốt”.

“Anh ấy…”. Nghiêu Vũ ngập ngừng,
“Không nhắc đến anh ấy nữa, à Tư Thành, anh chuyển đến nhà mới rồi à?”.

“Ừ, chuyển đi thỏa mái hơn, sống
cùng bố mẹ, có chỗ không tiện”.

Tiêu Dương đá nhẹ vào chân Đồng
Tư Thành tỏ ý nhắc anh, vừa muốn diễn một vở kịch hoàn chỉnh, vừa nhân cơ thực
lòng muốn biết tình hình của Thiên Trần.

“Nghiêu Nghiêu, Thiên Trần có khỏe
không? Dạo này bọn anh không được tin tức gì của cô ấy, kết hôn cũng không
mời”. Đồng Tư Thành mở lời, đây cũng là mục đích của bữa cơm hôm nay.

Nghiêu Vũ lo lắng nhìn Tiêu
Dương. Muốn nói dối như thật, phải nói thật chín câu rưỡi, mới được. Mục đích của
hôm nay là để cô trở về bên Đồng Tư Thành một cách tự nhiên, nhưng như thế
nghĩa là phải nói cho Tiêu Dương biết tình hình của Thiên Trần. Cô cân nhắc
từng chữ: “Hai người đó không hợp nhau, anh ta không lãng mạn chút nào, còn
Thiên Trần lại muốn được quan tâm chăm sóc. Anh cũng biết tính cách Thiên Trần
vốn trầm lặng, nhưng Lâm Hoài Dương còn trầm lặng hơn. Cưới nhau rồi, muốn
Thiên Trần tác động đến anh ta cũng khó, hai người chẳng vui vẻ được bao
nhiêu”.

Tiêu Dương lại đau lòng, đúng,
bao nhiêu năm quen Thiên Trần, cô luôn sống nội tâm, chính anh đã lôi kéo cô,
đưa cô đi chơi, đi nhảy, đi ăn, những lúc ấy, ánh mắt Thiên Trần mới sáng lên…
bây giờ mắt cô không còn ánh sáng đó nữa, chẳng trách lần gặp trên phố, trông
cô như khúc gỗ, không còn sinh khí.

Một cuộc hôn nhân tẻ nhạt. Không
có những tiếng cười bất ngờ, những cảm xúc mãnh liệt, nhưng lại hoàn hảo trong
mắt thiên hạ. Có lẽ đúng như Hứa Dực Trung nói, hôn nhân giống như tòa giáo
đường có những ô cửa sổ bằng kính màu sặc sỡ, nhìn bên ngoài không khác những
giáo đường bình thường, nhưng nơi để ánh mặt trời chiếu vào, để kính màu phát
sáng long lanh lại là một bức tường. Nghiêu Vũ thở dài.

Ăn cơm xong, Tiêu Dương xin phép
đi trước. Đồng Tư Thành muốn đưa Nghiêu Vũ về. Cô cười: “Tư Thành, em muốn tham
quan nhà mới của anh, anh có hoan nghênh không?”.

Đồng Tư Thành nhìn cô một lúc rồi
gật đầu.

Căn hộ hai phòng ngủ, một phòng
khách của Đồng Tư Thành vẫn đang trang trí, lắp đặt, hoa trên bệ cửa sổ là loài
hoa đặc trưng của thị trấn cổ. Màu sắc tổng thể rất mạnh mẽ ấn tượng, chủ đạo
là gam máu ấm.

“Như vậy sẽ cảm thấy ấm hơn”,
Đồng Tư Thành giải thích ngắn gọn.

Cảm thấy ấm hơn? Nghiêu Vũ nhìn
quanh, lòng anh chắc rất lạnh nên mới muốn dùng màu sắc ấm. Cô quay đi, đến bên
cửa sổ, xây lưng về phía anh, không muốn anh nhìn thấy sắc mặt sầu thảm của
mình.

Ở đây cũng có một cái bàn lớn
giống hệt chiếc bàn trong ngôi nhà ở thị trấn cổ, bên trên bày la liệt những
chiếc ấn bằng đá. Cô nhớ lại những chiếc ấn trong đĩa USB, càng mỗi lúc càng
nặng trĩu, nhưng vẫn tỏ vẻ ngạc nhiên thích thú: “Hình như anh rất thích khắc
ấn?”. Vừa nói vừa cầm lên một cái.

Đây là chiếc ấn bằng đá Thọ Sơn
hình vuông, màu vàng nhạt nhẵn bong, kiểu chữ Lệ, khắc nổi. Nghiêu Vũ hít một
hơi, thấy chiếc ấn vẫn chưa khô mực, liền in lên trang giấy trắng bên cạnh, một
dòng chữ hiện ra: Hạnh hoa xuân vũ[1].

Cô cầm lên năm chiếc ấn trên bàn,
in hết lên giấy.

[1] Nghĩa là: Hoa hạnh trong mưa
xuân.

Chiếc ấn nào cũng có chữ Vũ!

Trận mưa hôm đó thật to, những nụ
sen vươn mình trong mưa, đu đưa theo gió. Cô và Đồng Tư Thành cười vang hớn hở
chạy vào mưa. “Tư Thành, thì ra hoa sen phải ngắm trong mưa mới đẹp nhất!”.

Đồng Tư Thành thở hổn hển đứng
bên cô nói: “Cứ mưa là anh thích!”.

Cứ mưa là anh thích. Bởi vì tên
cô là Vũ, nghĩa là mưa, bởi vì hôm đó có mưa…hôm đó sau khi trở về, anh đã khắc
con dấu “phong vũ đồng châu” tặng cô, nhưng đến năm thứ tư, anh lại từ chối
không muốn cùng cô chung một con thuyền vượt gió mưa… bởi vì hạnh phúc nên càng
đau đớn, bởi vì từng có nhau càng đau đớn khi để mất.

Từng chiếc ấn anh khắc, anh đâu
có khắc ấn, anh đang cứa từng nhát dao vào long cô! Nghiêu Vũ hối hận, hối hận
vì đã không cảm nhận hết tấm lòng của anh, không cho anh dù chỉ một nụ cười xúc
động.

Tình yêu của Đồng Tư Thành như
cơn cuồng phong có sức mạnh dời non lấp biển, chon vùi cô, làm Nghiêu Vũ nghẹt
thở.

Cô cầm chiếc ấn, góc nhọn của nó
đâm vào lòng bàn tay cô đau nhói, cảm giác đau khiến cô giữ được bình tĩnh. Ở
đó vẫn còn in dấu nụ hôn của anh. Cô đã từng nghĩ, nụ hôn đó sẽ gắn với đường
sinh mệnh trên bàn tay cô suốt đời.

Cô muốn khóc, nhưng không khóc
được, muốn cười nhưng cười không ra.

Vi vũ yến lai, lạc hoa nhân độc
lập, vi vũ yến song phi, tự tằng tương thức yến quy la[2].

[2] Nghĩa là: Mưa bụi yến bay về,
hoa rơi lặng thấm buồn, đôi yến bay trong mưa, dường như đã biết quay về.

Nghiêu Vũ khó nhọc cất tiếng: “Tư
Thành, em xin lỗi…”.

“Không phải lỗi của em, chỉ là
chúng ta không có duyên”. Đồng Tư Thành cười vui vẻ, anh luôn lặng lẽ đứng một
bên, không nhìn thấy sắc mặt Nghiêu Vũ, vai cô rung lên, anh vẫn đứng yên, cố
kìm ý muốn ôm cô vào lòng, chỉ nói khô khan: “Người luôn muốn nói xin lỗi là
anh, anh chưa thật hiểu em, bốn năm cũng chưa đủ, vì vậy, người sai lầm là anh,
anh quá chủ quan… Nghiêu Nghiêu, em vui là tốt rồi, thấy em và Hứa Dực Trung
bên nhau là anh vui, chỉ cần như vậy”.

Anh vẫn có thể cười, anh không
muốn để cô lo lắng ư? Nghiêu Vũ quay phắt lại nhìn anh. Sống mũi anh rất thẳng,
mặt anh rất gầy, mắt trũng sâu. Nghĩ đến bệnh của anh, mũi cô cay sè, gắng nở
nụ cười, nói đùa: “Bận kiếm tiền đến nỗi thành ra như thế này ư? Lúc mới về
nước trông anh rất được, bây giờ lại thành cái mắc áo rồi, mặc quần áo lên
trông bẹp dúm, ha ha!”.

Đồng Tư Thành không nhịn được
cũng cười: “Em muốn xem ảnh của anh hồi ở nước ngoài không?”.

Nghiêu Vũ gật đầu. Đồng Tư Thanh
dẫn cô vào phòng sách, mở vi tính vừa xem vừa giới thiệu cho cô.

Nghiêu Vũ dẹp mọi ý nghĩ tản mạn,
vui vẻ hỏi anh hết chuyện này đến chuyện khác. Buổi chiều lặng lẽ trôi qua, gần
tối, Nghiêu Vũ mở tủ lạnh hài lòng nhìn thấy bên trong vẫn có thức ăn, cô xắn
tay áo, nấu vài món cho anh.

Đồng Tư Thành không phản đối. Anh
lặng lẽ đứng tựa cửa nhìn cô làm, đây vốn là cảnh tượng đầm ấm anh luôn mơ ước,
lúc này nhìn mãi không chán, chỉ muốn thấy cô bận rộn như vậy trước mặt anh,
mắt dán vào từng động tác của cô, vo gạo, rửa rau, thái thịt.

Khi thức ăn bày lên bàn, Đồng Tư
Thành cố gắng tỏ ra thích thú, gắp từng đũa to. Mới ăn được vài miếng đột nhiên
nôn ra hết.

Tay chân Nghiêu Vũ lạnh toát, vội
vàng đưa giấy lau cho anh, giọng run run: “Anh sao thế, Tư Thành?”.

Anh ho sặc sụa, mặt trương đỏ,
mệt mỏi xua tay, giọng thều thào: “Không sao, dạo này dạ dày anh không tốt, mấy
hôm trước lại uống nhiều rượu…”.

Nghiêu Vũ chạy vào phòng tắm,
nước mắt tuôn như mưa, cô mở vòi, vã nước lên mặt, lấy cùi tay lau đi, ra sức tự
nhủ, bình tĩnh, đừng để anh phát hiện mình đã biết tất cả. Cô lau mặt, hít mạnh
vài hơi, bình tĩnh Nghiêu Vũ! Phải bình tĩnh! Cô cầm giẻ lau đi ra, nhẹ nhàng
trách: “Anh đúng là, dạ dày không tốt lại còn uống rượu!”.

Giọng cô khàn nghe lạ hẳn.

“Ừ, sau này không uống nữa!”.

Nghiêu Vũ cúi đầu lau sàn nhà,
nghe anh vừa thở dốc vừa giải thích, vẫn không ngăn được nước mắt, từng giọt
lớn rơi xuống sàn nhà, cô cắm cúi lau sàn, mang giẻ lau vào phòng tắm vặn vòi
cho nước xối đi vết bẩn, tựa lưng vào cửa khóc. Tiếng nước át đi tiếng khóc, cô
vừa khóc vừa giặt giẻ lau.

Khuôn mặt Hứa Dực Trung lại hiện
trong tâm trí. Dực Trung, tha lỗi cho em, tha lỗi cho em! Em phải ở bên anh ấy,
em nhất định phải ở bên anh ấy! Tư Thành nói, dù chỉ một ngày cũng tốt, nhưng
nhìn thấy anh ấy như bây giờ, dù một ngày em cũng không chịu nỗi!

Nghiêu Vũ nén khóc, vã nước lên
mặt. Người run bắn, nước mắt như suối nguồn vô tận, vừa lau lại ứ ra.

Lại tự động viên, lau khô nước
mắt, nhìn vào gương cố mỉm cười. Từ phòng tắm bước ra, cô đã bình tĩnh, mặt
tươi tỉnh nhìn anh nói: “Tư Thành, anh phải quan tâm cái dạ dày đi, em vất vả
mới nấu được, anh vừa ăn đã nôn, làm em mất hết tự tin”.

Đồng Tư Thành cười vang: “Bác sĩ
nói anh không được uống rượu nữa, thật tiếc, từ từ điều chỉnh sẽ tốt thôi, em
đừng nghĩ linh tinh”. Anh dừng lại, mắt khẽ chớp: “Thực ra anh rất thích ăn
những món em nấu, Nghiêu Nghiêu, em biết làm món sườn hầm củ sen không?”. Mẹ
anh làm cũng rất ngon, nhưng thời gian này anh ít về nhà, bận quá!”.

“Em biết, nếu không biết thì em sẽ
học. Mẹ em nấu ăn rất giỏi. Ngày mai em sẽ nấu cho anh ăn được không?”. Nghiêu
Vũ hiểu, anh không muốn về nhà làm bố mẹ lo lắng.

Từ đó, hầu như ngày nào cô cũng
mua thức ăn mang tới, ăn xong, lại dọn dẹp nhà cửa, sau đó ngồi chơi nói
chuyện, cười đùa với Đồng Tư Thành, muốn yên tĩnh thì mỗi người lại mở vi tính
ai làm việc nấy.

Mỗi ngày Đồng Tư Thành mở cửa
nhìn thấy cô, mắt anh lại sang lên rạng rỡ, suốt cả ngày tâm trạng rất tốt.
Nghiêu Vũ cũng thấy vui, mong cho ánh sáng đó ở lại trong mắt anh lâu hơn. Tuy
nhiên, đến ngày thứ năm, Nghiêu Vũ mua thức ăn mang đến, Đồng Tư Thành ăn xong,
bỗng nói với cô: “Nghiêu Nghiêu, em đừng như vậy nữa, anh có thể tự chăm sóc
cho mình, anh chỉ không muốn về nhà nghe mẹ suốt ngày phàn nàn”.

Nghiêu Vũ không nói gì, lặng lẽ
ăn, liếc trộm anh, sắc mặt Đồng Tư Thành vẫn bình thường, chỉ có ánh mắt hơi
bối rối. Cô bỏ đũa xuống, “Tư Thành, em và Hứa Dực Trung cãi nhau, vẫn chưa
liên lạc lại, lòng em rất không vui, đến đây chơi với anh một lúc không được ư?
Mấy ngày nay em lại có hứng thú nấu ăn, anh không thấy ngày nào em cũng đổi món
mới hay sao?”. Nghiêu Vũ thở dài, “Có phải em đến đây làm anh thấy phiền?”.

Đồng Tư Thành hơi hoảng hốt,
miệng mấp máy, nhưng không nói gì. Vì vậy Nghiêu Vũ vẫn tiếp tục đến chăm sóc
anh.

Hứa Dực Trung không gọi cho cô.

Cô cũng không gọi cho anh.

Lòng mỗi ngày thêm nặng nề. Nghĩ
đến ánh mắt rạng rỡ của Đồng Tư Thành, lại thấy phấn chấn.

Nếu một người phải dùng tín
ngưỡng để giữ vững tự tin, thì Đồng Tư Thành bây giờ chính là tín ngưỡng của
Nghiêu Vũ. Nếu một người cần can đảm để khích lệ bản thân, thì ánh mắt rạng rỡ
của Đồng Tư Thành là tất cả động lực của Nghiêu Vũ.

Ngày lại ngày trôi qua, Nghiêu Vũ
vẫn đều đặn đi mua thức ăn, mang đến nhà Đồng Tư Thành. Thời gian cô lang thang
trên phố ngày càng nhiều. Nhìn dòng xe dòng người hối hả lại qua, cuộc sống đẹp
biết bao, cô đi trên phố, qua những cửa hiệu bên đường, những tấm kính phản
chiếu cuộc sống muôn màu, Tư Thành còn có thể nhìn thấy bao lâu nữa? Cô và Hứa
Dực Trung liệu có còn tương lai?

Nghiêu Vũ dần dần cảm thấy sợ đến
nhà Đồng Tư Thành, cuối cùng một hôm cô không đến, ngồi nhà đùa với con chó
vàng.

Buổi chiều Đồng Tư Thành gọi
điện, lúc nghe máy, Nghiêu Vũ rõ ràng thấy tiếng anh thở phào.

“Tư Thành, hôm nay mẹ em có việc,
em ở nhà giúp mẹ”.

“Không sao, anh chỉ muốn gọi cho
em, không có ý gì. Nửa tháng nay ngày nào em cũng đến nhà anh, bố mẹ có nói gì
không?”.

“Không có chuyện gì”. Nghiêu Vũ
lại hối hận, sao cô có thể quên Đồng Tư Thành đang bị bệnh nặng, “À, Tư Thành,
hôm nay em làm một món rất ngon, lát nữa mang đến cho anh, buổi trưa anh ăn
gì?”.

Đồng Tư Thành ngập ngừng, nói:
“Nghiêu Nghiêu, anh không sao, em không cần lo lắng như vậy”.

Anh càng như thế, Nghiêu Vũ càng
lo lắng. “Tư Thành, bác sĩ bảo sao?”.

“Bác sĩ bảo anh rất khỏe”. Đồng
Tư Thành cười, “Em cần làm gì thì làm đi, anh béo lên rồi, tăng hai cân rưỡi
đấy”.

Nghiêu Vũ vui hẳn lên, nửa tháng
mà anh lên hai cân rưỡi, cô rất vui. Nghiêu Vũ cười vang: “Ngày mai em lại đến,
không lâu nữa, em sẽ làm cho anh béo ú”.

Đồng Tư Thành cũng không nhịn
được cười, Nghiêu Vũ là thế, rất dễ vui trở lại. Anh nhìn mình trong gương, gầy
đủ rồi, hoa lửa trong lòng lại rung rinh, mắt anh bắt đầu có hi vọng.

Thiên Trần tìm gặp Tiêu Dương hỏi
thăm Đồng Tư Thành. Cô cũng không biết đang mượn cớ hay thật sự muốn biết bệnh
tình của Đồng Tư Thành. Có lẽ cả hai, đứng ngồi không yên, cô hẹn Tiêu Dương.

Đây là lần gặp lại đầu tiên kể từ
khi họ lặp gia đình.

Tiêu Dương không thay đổi bao
nhiêu. Nhưng trong mắt Thiên Trần, hai người đã thay đổi lớn, có một con song lớn
ở giữa họ.

Như lúc này, anh ngồi trước mặt
cô hỏi: “Em vẫn khỏe chứ?”.

Trước kia, Tiêu Dương chưa bao
giờ hỏi cô khách sáo như vậy. Nghiêu Vũ nói, Tiêu Dương đã biết cô và Lâm Hoài
Dương không hợp nhau. Nếu là Tiêu Dương ngày xưa, chắc chắn anh đã rất xúc
động, rất lo lắng.

Cô có thể nói gì? Thiên Trần cảm
thấy chính cô cũng đang khách sáo với Tiêu Dương: “Còn anh?”.

“Vẫn tốt, anh… vợ anh đã có
thai”.

Đúng vậy, anh đã có gia đình, bất
kể lúc đầu kết hôn với tâm trạng thế nào, anh cũng đã có vợ, lại sắp làm bố.

“Chúc mừng!”. Thiên Trần giọng
khô khan.

Sau đó là im lặng. Yêu nhau càng
sâu, khi gặp lại càng khó nói.

“Thiên Trần, có lẽ có con mọi thứ
sẽ khác”.

Đó là suy nghĩ của đàn ông ư? Cô
không nghĩ vậy. Nhớ lại lúc chat với Cỏ Mùa Xuân. Đa số hôn nhân của người
phương Đông đều như thế, bất kể vừa ý hay không, chỉ cần có thể duy trì, lại có
con, tuổi trẻ và cảm xúc sẽ mất dần theo sự trưởng thành của con cái”.

Thiên Trần ngẫm nghĩ, đúng vậy,
bao gồm cả Tiêu Dương bây giờ, anh chấp nhận hiện tại, lí lẽ an ủi cô cũng thay
đổi… anh vẫn là người cô yêu. Nhưng không còn là người cô từng yêu, anh đã thay
đổi.

“A Dương, mỗi người có nguyên tắc
và mục tiêu sống khác nhau, hiện nay em không muốn có con, có con, sẽ phải có
trách nhiệm, em lại không muốn cuộc sống như thế”.

Tiêu Dương ngạc nhiên nhìn cô, vẻ
thờ ơ trong mắt anh biến mất, anh cắn răng, đột nhiên nói: “Ly hôn ư? Thiên
Trần, chúng ta sẽ bên nhau”.

Mắt anh bừng sáng, khoảnh khắc ấy
Thiên Trần muốn khóc, đây mới là Tiêu Dương cô quen thuộc. “Không, A Dương, anh
đã có vợ, có con nữa. Anh là người đàn ông”.

Ánh sáng trong mắt tối dần, Tiêu
Dương trấn tĩnh, chăm chú nhìn Thiên Trần, kết hôn mới một năm, cô đã thay đổi
đáng kinh ngạc!

Cuộc sống đang làm tăng khoảng
cách giữa hai người. Thiên Trần trước mặt anh đã chín chắn, không còn là cô gái
nhỏ ngày nào thích làm nũng. Tiêu Dương bỗng đau lòng, thời gian hơn một năm,
trải qua cuộc sống thế nào cô mới trở nên như vậy?

Cuối cùng Nghiêu Vũ đã nhìn thấy
Hứa Dực Trung. Hôm đó, cô xách túi thức ăn đứng trên vạch trắng chờ đèn xanh.
Đèn xanh vừa bật, cô băng qua đường, gương mặt quen thuộc vuột qua mắt, Nghiêu
Vũ ngoái đầu, nhìn Hứa Dực Trung đang ngồi trên xe chờ đèn đỏ.

Nhìn thấy anh, mắt cô cay đỏ,
đang định chạy đến nhưng đèn đỏ đã bật, xe anh lướt qua trước mắt cô. Nghiêu Vũ
do dự một lúc, vẫy taxi đuổi theo.

Khi Hứa Dực Trung sắp đi vào tòa
văn phòng, Nghiêu Vũ gọi anh.

Anh vừa ngoái lại, cô đã chạy
đến, tay nắm vạt áo anh, cúi đầu không nói. Anh thở dài, đang định mở lời, thì
người lái taxi bên kia đường gọi to: “Cô gái, túi đồ của cô!”.

Nghiêu Vũ nhìn anh một cái rồi
chạy sang lấy túi thức ăn, sau đó trở lại, vẻ mặt Hứa Dực Trung đã trở lại bình
thường.

“Tại sao anh tắt máy? Chạy nhanh
như vậy làm gì? Sao anh phải tránh em?”. Câu hỏi Nghiêu Vũ dồn dập như bắn sung
liên thanh.

Những người qua lại tò mò nhìn
hai người.

Hứa Dực Trung ngẩn đầu nhìn trời,
lòng u uẩn, anh nhớ cô, nhớ phát điên, đành tìm cách đi công tác ngoại tỉnh tìm
cơ hội hợp tác. Ngồi ở thành phố này anh không chịu nổi. Đã cố chịu,
nhưng lúc này, ngay chút can đảm nhìn cô một lần anh cũng không có. Anh sợ,
mình sẽ giật túi thức ăn khỏi tay Nghiêu Vũ, kéo cô đi.

Anh có thể làm gì? Đồng Tư Thành
đã thế, Nghiêu Vũ không yên tâm, muốn ở bên chăm sóc anh ta, anh có thể nói gì?
Nhưng lòng mâu thuẫn, khó chịu.

“Anh nói gì đi!”. Nghiêu Vũ bắt
đầu lo lắng.

“Em mua thức ăn cho Đồng Tư
Thành?”.

Nghiêu Vũ vô thức gật đầu.

Hứa Dực Trung cay đắng: “Lòng
em luôn có anh ta”.

Nghiêu Vũ giật mình, cô hiểu
ngay ý anh. Hứa Dực Trung thấy khó xử, lẽ nào cô không? Cô nhìn anh,
lại cúi nhìn túi thức ăn, khẽ nói: “Anh muốn chia tay với em?”.

Hứa Dực Trung sững người, đau
khổ, chua chát cùng lúc ập đến, làm anh rã rời, sau đó là cảm giác
lo sợ, môi mấp máy, lại mím chặt, ánh mắt âm u như nỗi buồn không
thể khuây khoả nhìn cô, cặp mắt hằn sâu ở chỗ giao nhau.

Nghiêu Vũ không ngẩng đầu:
“Sai rồi, là em nói chia tay”.

Anh kéo cô lại, giữ chặt
trong lòng, nói lạc giọng: “Không phải, không phải…”.

“Em xin lỗi…”. Lòng đau như
xé, Nghiêu Vũ ngẩng nhìn anh, mong anh có thể hiểu, mong anh có thể
tha thứ, mong vòng tay anh mãi mãi siết chặt, mãi mãi ấm như bây giờ!

“Anh đợi em!”. Hứa Dực Trung
không dám nhìn cô, nói xong quay người bước nhanh vào công ty. Bước chân
vững chắc, giữ thẳng lưng, như sợ cô lại nói, sợ cô sẽ cự tuyệt.

Nghiêu Vũ hơi há miệng, lại
mím chặt, in bóng anh vào lòng. Quay người đi.

Đồng Tư Thành đang đợi em, cô
nghẹn họng, rưng rưng, Tư Thành … đang đợi em! Ý nghĩ này giúp cô kiên
định tiếp tục đi đến nhà Đồng Tư Thành, cô và Hứa Dực Trung đi ngược
chiều, mỗi lúc một xa. Nhưng lòng dần dần an tịnh, bình yên.

Cô ấy muốn Đồng Tư Thành vui,
Đồng Tư Thành muốn gì, anh biết rõ, làm sao anh có thể cạnh tranh
với anh ta? Hứa Dực Trung đứng trong thang máy lặng lẽ nghĩ, cho dù
trong lòng Nghiêu Vũ không có anh ta, cô cũng giấu, cũng đánh lừa anh
ta. Còn anh, tuyệt đối không muốn Nghiêu Vũ bị kẹt giữa hai bên. Anh
muốn để cô làm những gì cô muốn. Thà không nhìn thấy cô còn hơn nhìn
thấy cô buồn.

Đỗ Lối gõ cửa đi vào phòng
làm việc của Hứa Dực Trung. Từ trên tầng cô đã chứng kiến tất cả,
chủ ý đến gặp anh: “Dực Trung, em đã nhìn thấy, anh muốn từ bỏ
sao?”.

Hứa Dực Trung nhướn mày:
“Còn em? Em đã muốn từ bỏ chưa? Tiểu Vũ rất lương thiện, cũng rất
quan tâm bạn cũ, tôi và cô ấy không thể xa nhau, sao có thể từ bỏ”.

Đỗ Lối cười, nụ cười đẹp,
buồn bã: “Dực Trung, chắc anh không biết, lúc mới ra trường, em và
Nghiêu Vũ thực ra đều có thể trở về thành phố B, dễ dàng có một
công việc nhẹ nhàng ổn định. Cô ấy tức giận ở lại thành phố này,
chẳng lẽ em không thế. Kì thực, em và Nghiêu Vũ đều có mơ ước như
nhau, đều muốn một tình yêu thuần tuý. Chỉ khác là, em đã yêu Lâm
Sơn, chồng của Tuệ An, đó là khác biệt lớn! Cô ấy luôn mạnh mẽ hơn
em, như anh nói, không từ bỏ cũng đáng”.

“Tiểu Vũ và em không giống
nhau, em hay oán thán. Năng lượng sống của cô ấy mạnh hơn em. Tôi dám
chắc, Tiểu Vũ sẽ không bao giờ yêu một người như Sơn Tử, trong quan
niệm của cô ấy không chấp nhận như thế. Mơ ước của em và Tiểu Vũ,
thoạt nhìn có thể như nhau, nhưng bản chất lại khác. Ví như bây giờ,
em đến đây không ngoài tò mò vì thấy cô ấy một mình quay đi, thâm tâm
em vẫn không muốn Tiểu Vũ được nhiều thứ hơn em, sống tốt hơn em”.
Hứa Dực Trung thản nhiên nói thẳng.

Anh không giận, chuyện của Đỗ
Lối và Trương Lâm Sơn anh rất hiểu. Anh thông cảm với Đỗ Lối, bởi vì
rốt cuộc cô thật lòng yêu Trương Lâm Sơn, không giống hồi đầu theo đuổi
anh. Cô không phô trương, không dùng bất cứ thủ đoạn nào, chỉ đơn thuần
bắt đầu từ ngưỡng mộ, dần dần thành ra như bây giờ.

Nghiêu Vũ từng nói, cô không
chấp nhận như vậy, trừ khi Trương Lâm Sơn ly hôn.

“Đỗ Lối, Sơn Tử với em cũng
thật lòng. Vấn đề là ở Tuệ An, nếu Tuệ An không tốt như vậy, anh ấy
sẽ không đắn đo. Thật ra bản chất anh ấy vẫn là người lãng mạn, rất
coi trọng cảm giác giữa hai người”.

“Em có định cả đời ở bên Sơn
Tử như vậy không?”.

Đỗ Lối rất lâu không nói. Cô
ngồi trước mặt Hứa Dực Trung, nhìn anh không chớp: “Dực Trung, em thật
sự ngưỡng mộ anh, con mắt nhìn nhận của Nghiêu Vũ quả không tồi. Anh
hiểu cô ấy. Em chỉ nhắc anh một câu, Đồng Tư Thành như vậy, anh nên
nghĩ cách. Nghiêu Vũ rất mềm lòng, nếu Đồng Tư Thành bị bệnh hai
năm, cô ấy sẽ ở bên anh ta hai năm. Đó là nhược điểm lớn nhất của cô
ấy, hoàn toàn không nghĩ đến cảm nhận của anh”.

“Được rồi, em cứ chăm sóc bản
thân cho tốt, tôi vẫn giữ nguyên ý kiến đối với chuyện của em và Sơn
Tử, tôi đã nhận lời với bố em, sẽ chăm sóc em, có chuyện gì, cứ
nói, nếu giúp được tôi rất sẵn lòng”.

“Ha ha, cho nên em mới ngưỡng
mộ anh, em đến là muốn nhờ anh một việc”.

Nghiêu Vũ thái khoai tây, đầu
óc không để tâm vào công việc. Củ khoai tây tròn vừa trượt, suýt nữa
cắt vào tay.

Đồng Tư Thành thong thả bước
đến, lấy con dao trong tay cô: “Thái thế này, trước tiên thái một
miếng, để xuống thế này, củ khoai sẽ không bị trượt nữa, nhìn xem”.
Anh lia dao như bay, loáng cái đã thái xong.

Đồng Tư Thành thở hổn hển,
rồi bật cười: “Đến là vô dụng, thái củ khoai tây cũng thở dốc.
Người nghèo sao lại mắc bệnh nhà giàu!”.

Nghiêu Vũ giật mình, giằng
con dao từ tay anh, lườm anh: “Đàn ông không cần xuống bếp”.

Đồng Tư Thành bật cười: “Em
có kiểu lý luận ấy từ khi nào vậy?”.

“Bố em thường nói vậy, chỉ
cần có mẹ ở nhà, là ông không xuống bếp nữa, cùng lắm cũng chỉ
rửa bát. Bố thường nói, không phải không muốn xuống bếp, mà là nhìn
thấy mẹ em xuống bếp là bố thấy vui!”.

Đồng Tư Thành ôm lưng cô:
“Nghiêu Nghiêu, anh cũng rất thích nhìn em xuống bếp. Em và Hứa Dực
Trung vẫn chưa hoà giải sao?”.

Nghiêu Vũ không biết trả lời
thế nào, quay người, lại nhận thấy ánh mắt buồn rầu của Đồng Tư
Thành, nụ cười trên mặt anh cũng biến mất, cô nói: “Tư Thành, chúng
ta ở bên nhau đừng nhắc đến anh ấy được không?”.

“Xin lỗi, anh nghĩ nếu em ở
bên anh ta sẽ vui hơn. Ở bên một người bệnh như anh buồn lắm”. Nói xong
anh ra khỏi bếp.

Ánh mắt Nghiêu Vũ tối sầm,
nồi canh sườn hầm đậu xanh, mướp đắng đang sôi. Mùi thơm toả khắp
bếp. Cô hiểu, Đồng Tư Thành chắc nhận ra, cô đã biết tất cả.

Bê thức ăn lên, Đồng Tư Thành
đang lặng lẽ ngồi bên cửa sổ nhìn ra ngoài.

“Ăn cơm thôi!”.

Đồng Tư Thành bỗng nhiên nổi
giận: “Không ăn, em đi đi!”.

Nghiêu Vũ giật mình: “Anh sao
vậy?”.

Anh thở hổn hển quay đầu,
mắt phẫn nộ: “Thương hại anh sắp chết phải không? Anh không cần! Người
em thích là Hứa Dực Trung, không phải anh, anh muốn em ở bên anh, muốn
nhìn thấy em, nhưng không phải thế này…”. Nói đến đây, giọng anh như
hụt hơi.

Cả con người anh bỗng chốc
suy sụp, ánh nắng xuân sớm tinh khôi rõ ràng chiếu vào, cũng không
làm nó sáng lên.

Nghiêu Vũ sững người, hốt
hoảng, chỉ sợ anh quỵ hẳn, rụt rè nói: “Tư Thành, không phải thương
hại, em vẫn quan tâm anh”.

Đồng Tư Thành ngẩng đầu nhìn
cô, không dám tin.

“Em đã thấy vật đó trong ngôi
nhà ở thị trấn cổ, xin lỗi, Tư Thành. Em rất buồn, em cũng không thể
xa anh, em ở bên anh, là thật, em…”. Nghiêu Vũ nghẹn giọng không nói
được nữa.

Đồng Tư Thành bước tới ôm
chặt cô.

Đầu Nghiêu Vũ dựa vào ngực
anh, nghe thấy tiếng tim anh, do dự giây lát, vòng tay ôm lưng anh, lòng
xót xa, anh quá gầy, giơ cả xương sườn. Nghiêu Vũ không do dự nữa, ôm
anh thật chặt, một cái ôm thực sự. “Tư Thành, hôm trước chẳng phải
anh đã nói, bác sĩ bảo anh đang chuyển biến tốt? Không cần phẫu
thuật? Anh xem, anh đã béo lên nhiều, khẩu vị cũng khá lên, một tuần
nay không bị nôn nữa…”.

Nghiêu Vũ nói như mơ ngủ,
nước mắt lã chã. Cô biết, lần này xa Hứa Dực Trung sẽ rất lâu, rất
lâu.

Cô không nói dối, cô thật
lòng quan tâm anh. Sao cô có thể dập tắt ánh lửa trong mắt anh? Đúng,
quan tâm, nhưng quan tâm và yêu là hai chuyện khác nhau. Chỉ cần anh có
thể khoẻ lên, cô bằng lòng gạt bỏ mọi suy nghĩ khác, cô bằng lòng.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+