Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện người lớn 2016

truyện người lớn | Mưa rơi ngoài song cửa – Chap 2-Kết 

Đăng ngày 10/8/2013 by admin

Xem toàn tập:
,
Câu nói của người con gái mang một vẻ hờn dỗi thật dễ thương thổi vào tâm hồn Hoàng như một cơn gió mát dìu dịu xoa nhẹ lên vết thương đang nhói buốt trong Hoàng

truyện người lớn | Mưa rơi ngoài song cửa – Chap 2-Kết

Đà Lạt ngày…
Ngọc yêu mến.
Gớm, mấy hôm nay Đà Lạt lạnh quá đi mất mà không sao, em vẫn khoái trời lạnh như thế, thích lắm Ngọc ạ. Định ngày mai mới viết thư cho Ngọc mà tối nay vừa có chuyện vui vui nên viết liền kể cho Ngọc nghe kẻo để lâu sợ nguội mất.
Ngọc ơi, hồi chiều em đến nhà con bạn, trên đường về nhà, có một nhân vật theo tán tỉnh em ghê quá. Để em thuật lại đầu đuôi nhé. Thoạt tiên anh chàng lò dò theo em. Biết là chàng theo mà em làm bộ coi như không. Em làm bộ rẽ qua lối khác. Chàng ta vẫn bám riết. Đến một chỗ quẹo vắng, chàng ta liền nhanh bước đi ngang mặt em và nói: “Thưa cô, xin lỗi tôi trông cô hơi quen, hình như cô vừa từ Sài Gòn lên đây”. Ngọc cũng hiểu là em dư biết cái đòn làm quen cổ lỗ sĩ đó. Tuy nhiên em không nỡ phá hoại vì trông anh chàng cũng bô trai, kệ cho anh chàng tán dài dài đến cổng nhà mình em bèn quay lại tuôn cho một câu “Xin lỗi ông nhé nãy giờ tôi quên nói với ông tôi là dân Đà Lạt chánh gốc đây”. Rồi mặc cho anh chàng đứng đực mặt ra đấy, em lòn vào đóng cổng. Tức cười quá phải không Ngọc, nhưng em đoán là thế nào hắn cũng trở lại mà. Chờ xem.
Mãi nói chuyện vẩn vơ mà quên hỏi thăm Ngọc có khỏe không? Dì Năm có nhớ tưới cây hồng Đà Lạt em trồng hàng ngày không? Ngọc nhớ nhắc Dì Năm hộ em đi nhé.
Thôi em buồn ngủ quá. Mai mốt có gì em sẽ viết tiếp thông báo với Ngọc liền. Cho em kính thăm ba sức khỏe.
Em.
Như.
Ngọc nắm chặt lá thư, mỉm cười một mình. Con bé vẫn thế, đã lớn rồi mà cái tính nghịch ngợm và phá phách thiên hạ vẫn chưa bỏ được. Ánh mắt Ngọc chợt đậu vào lá thư lạ. Ngọc cầm lên săm soi. Lá thư viết từ tiểu bang Elpaso của một người mang tên Trần Hoàng Ngự – Ngọc lẩm nhẩm “Trần Hoàng Ngự gởi Trần Mỹ Ngọc”. Có lẽ là anh em. Không hiểu do động lực nào thúc đẩy Ngọc xé bì thư. Lá thư rất ngắn của người anh trai gởi đứa em gái để hỏi thăm gia đình, Ngọc nhăn mặt:
– Vậy mà mình tưởng có gì hấp dẫn lắm.
Ngọc quăng lá thư trên mặt bàn rồi nằm duỗi người trên mặt nệm. Vừa lúc đó có tiếng mở cửa phòng. Dì Năm thò đầu vào thăm chừng. Ngọc vờ nhắm mắt giả ngủ. Dì Năm nhìn không rõ, yên tâm đóng cửa. Ngọc tin chắc là Dì lầm tưởng Ngọc đã ngủ, sẽ không trở vào nữa. Lăn trở một hồi lâu, Ngọc vẫn không ngủ được. Ngọc chống tay gượng dậy, lết lại mép giường định viết thư trả lời Như. Lá thư Như và lá thư người con trai tên Ngự vẫn nằm chơ vơ trên mặt bàn. Đột nhiên, Ngọc nảy sinh ra ý muốn làm quen với anh chàng Ngự nào đó. Tại sao không? Ngọc đang có những chuỗi ngày dài buồn thảm, viết thư cho một kẻ ở phương xa, không phải là một cách giết thì giờ sao? Biết đâu Ngọc lại chẳng tìm được trong mối tương giao này một tình bạn đẹp? Nhưng làm quen cách nào, chẳng lẽ lại nói là “Tôi bóc trộm thư của anh nên viết thư trả lời à”, kỳ quá! Nhưng nếu không thì phải nói làm sao? Lỡ mình viết cho người ta mà người ta không trả lời lại thì “quê” chết. Bao nhiếu dấu hỏi to tướng đặt ra trong đầu người con gái. Ngọc do dự cầm bút lên. Thôi cứ viết đại đi, nếu không trả lời thì… thôi, ăn nhằm gì! Nhưng bắt đầu thế nào bây giờ? Ánh mắt Ngọc nhìn chăm chăm vào trang giấy trắng, dường như chính tờ giấy sẽ giúp cô tìm được cảm hứng vậy. Cuối cùng Ngọc viết:
“Sài Gòn ngày…
Thưa anh.
Trong một sự tình cờ, lá thư của anh gởi cho người em gái tên Trần Mỹ Ngọc đã đến tay tôi, một người con gái cũng mang tên Ngọc nhưng là Đỗ Ngọc. Có lẽ anh rất ngạc nhiên và khó chịu nữa khi thấy tôi đã xem lá thư anh, nhưng anh tha thứ bởi vì chính tôi cũng không hiểu vì sao tôi lại mở thư ra đọc và bây giờ viết thư cho anh. Anh có cho sự đường đột của tôi là quá đáng không? Nếu có, xin anh vui lòng xem như không có lá thư này!”
Ngọc dừng bút đọc lại mấy dòng chữ vừa viết. Được lắm, cũng văn hoa lắm! Nhưng viết tiếp gì đây? … “…tôi không biết nên viết gì nhiều đến anh khi tôi chưa được phép quen anh? À, hay là tôi kể cho anh nghe về mưa nhé! Sài Gòn bây giờ trời đang mưa. Đường phố lúc nào cũng ướt nước. Hàng cây dầu trước cửa nhà tôi ngày nào cũng bị rụng lá vì những cơn gió lớn. Tôi rất thích mưa, không biết anh thế nào? Ở xa quê hương như vậy, anh có nhớ quê không? Riêng tôi, tôi vẫn ao ước được đi du lịch một chuyến, nhưng điều đó có lẽ khó thực hiện lắm. Quên nói với anh là tôi học rất dở và ưa thích âm nhạc. Tôi biết chơi guitar, chút xíu thôi. Anh có thích đánh guitar?
Thôi tôi xin tạm dừng bút! Chúc anh mọi điều may mắm và rất trông thư anh – nếu có.

Trang: 1 2 3 4 5 6

Xem cả bộ:
,
Các chương khác:
Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+