Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Mùa thu màu hạt dẻ – Chương 12 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Nhật Phượng thoáng thấy trong mắt Nhã có chút gì ngạc nhiên lẫn khó chịu khi anh nhận ra người bước theo sau Thiên là cô.

Nhã đang ngồi trên giường, anh chẳng hề đổi tư thế khi Thiên nói:
– Giao Nhật Phượng cho mày! Hai người cứ chia tay chia chân thoải mái nhé!
Cánh cửa phòng khép lại, Phượng bối rối nhìn quanh. Thế giới đã tách hẳn ra làm hai rạch ròi, riêng biệt, bên ngoài cánh cửa đang xảy ra việc gì Phượng chẳng cần quan tâm, cô chỉ biết trong căn phòng này cô đang có Nhã.
Bước đến đỡ Phượng ngồi xuống kề bên mình Nhã ngọt ngào:
– Nghe Thiên nói chân em đỡ nhiều rồi. Sao anh thấy vẫn còn hơi khập khễnh khi đi vậy?
Phượng im lặng nhìn thẳng vào mắt anh, vẫn là đôi mắt sâu đến với đôi mi rậm cong từng theo cô vào biết bao cơn mộng chớ có gì khác đâu? Giọng Phượng chợt vỡ ra, cô không trả lời câu hỏi của Nhã, cô cũng không nói được những lời cô đã dự định, đã tính toán thuộc nằm lòng từ hai ngày nay.
Phượng sụt sùi gục đầu vào ngực anh:
– Anh… anh không bỏ em để về bên Canada luôn chứ?
Giọng Nhã lạnh tanh:
– Ai nói với em anh về bên luôn? Lại là Thiên phải không?
– Không! Anh ấy không có nói. Tại em lo nên mới hỏi…
– Anh có còn gì nữa đâu để em lo. Tán gia bại sản hết rồi! Anh trắng tay rồi Phượng à! Em quên anh đi! Quên anh đi!
Phượng bật khóc:
– Có bao giờ em cần cái tài sản của anh đâu. Sao anh nỡ nói như vậy. Khi anh thừa biết em yêu anh và cần có anh.
Nâng mặt cô lên, Nhã cười nhạt:
– Yêu anh và cần có anh. Thật ra em không yêu anh và cần có anh đến mức như em tưởng tượng đâu. Bằng chứng là suốt tuần lễ rồi, ngày nào Thiên không kề cận bên để xoa dầu xức thuốc cho em, không có anh, em vẫn ấm áp bên người khác mà!
– Anh hiểu lầm rồi! Từ hôm anh đến nhà em tới nay, em muốn gặp riêng anh để nói chuyện vô cùng nhưng chẳng làm sao gặp được. Hôm trước em tìm cách đưa Hoài Tú tới cũng là cách để gặp anh, rốt cuộc bị té một cái mất hồn, đã vậy còn thấy anh vui đùa với người ta.
Mở to mắt nhìn Nhã, Phượng lạc giọng:
– Anh sắp cưới Ánh Tiên phải không? Trả lời em đi!
Nhã phát một cử chỉ chán nản, anh ngã người nằm ra giường hai tay để sau ót, hai chân gác chéo vào nhau. Nhã mệt nhọc lên tiếng:
– Anh xin em để tâm hồn anh thư thái một chút, anh mệt mỏi và chán nản đến tận cùng em có hiểu không, sao lại hỏi những câu ngớ ngẫn như vậy?
– Rõ ràng hôm đó anh rất thân mật với người ta…
Nhã “hừ” giọng mũi, anh ngọt nhạt:
– Đúng là anh rất thân mật với người ta, nhưng chưa bao giờ anh tìm đến tận nhà để tặng kẹo chocolat đựng trong cái hộp bọc lụa hồng hình trái tim, dù anh thừa biết người ta rất thích được như vậy!
Xoay người Nhật Phượng lại đối diện với mình. Nhã lắc đầu nói:
– Kể ra Thiên cũng là tay đáo để, anh ta như một phù thủy biến hóa đủ trò. Anh thấy em càng ngày càng tin Thiên hơn là tin anh. Nghĩ cũng lạ! Hôm trước anh có dịp đi Đà Lạt chung với bác Mẫn Quyên và Tường Vân. Thiên cũng rêu rao là anh theo tán tỉnh bà bác sĩ từng là nhân tình bị hắn bỏ. Thật oan cho anh, lần đó anh lên Đà Lạt để tham quan một số cơ sở gia đình ở Đức Trọng nuôi trai lấy ngọc, chớ anh có cà kê theo tán bà bác sĩ khoa sản ấy đâu mà cũng mang tiếng. Có thể là do Thiên ghen, dù anh ta từ lâu rồi không hề quan tâm đến Tường Vân. Nhưng lần ấy, Thiên muốn gì khi tung tin anh sắp cưới Ánh Tiên với em?
Nhỏm đầu lên sát mặt Phượng, Nhã thì thầm:
– Có phải anh ta muốn có được em không Phượng?
– … không… không phải đâu!
Kéo Nhật Phượng xuống nằm kế bên mình, anh hơi gắt gỏng:
– Lại còn bênh vực hắn hả con nai Bambi của anh.
Nhật Phượng gượng ngồi dậy nhưng Nhã đã kềm cô lại và kéo cô sát vào mình, mắt anh như vừa chan chứa yêu thương, lại như vừa xót xa thương hại. Phượng tưởng mình chết đuối trong ắnh mắt rực lửa đắm say ấy, cô bị chế ngự hoàn toàn bởi nụ hôn của Nhã.
Sau một thoáng mơ màng, Phượng hốt hoảng đẩy anh ra. Nhã tủm tỉm cười, nụ cười hơi nhếch môi khó hiểu của anh làm cô bừng bừng tự ái, Phượng chống tay ngồi dậy, giọng gấp rút:
– Anh đã từng yêu chị Thu cho đến tận bây giờ, vậy tại sao anh lại yêu được cả em lẫn chị Uyên?
Mặt Nhã cứng ngắc như sáp. Anh từ tốn đáp:
– Đúng là hồi đó anh có để ý Nhật Thu nhưng cô ấy đâu hề yêu anh, rung động đầu đời bây giờ được anh xếp vào góc dành riêng cho chuyện cổ tích rồi, nó như một kỷ niệm đẹp của thời mười tám, đôi mươi. Anh không phủ nhận là chính từ chút tình lãng đãng ngày xưa này mà anh đã nhanh chóng yêu em, nhưng anh yêu như vậy xét ra có gì đâu là quấy, chỉ có kẻ nào phao lên rằng anh yêu Nhật Uyên một lúc với yêu em mới là bậy ba.
Dứt lời Nhã lại nằm lăn ra giường, sức nặng của cơ thể anh làm chiếc giường trải nệm mút có lò so nhún suống. Phượng ngồi chống tay chông chênh nên té ập vào Nhã. Anh ôm lấy cô chặt cứng:
– Suốt một tuần anh đi vắng. Thiên đã đầu độc em bằng những câu chuyện nhảm nhí ấy phải không? Hắn ta lợi dụng vài lần Uyên tới đây để cố tình chia rẻ em với anh, và em với Nhật Uyên. Vậy sao em không hỏi Uyên xem quan hệ giữa anh và cô ta như thế nào? Hừ! May là lúc nào gặp anh, Uyên cũng đi với Sơn hết, không thì Thiên còn dom dat tới đâu nữa. Em dễ tin đến mức tội nghiệp. Chính vì sự thơ ngây đó mà Thiên mê mệt em, cũng chính vì sự trong sáng của em mà anh luôn thấy mình không xứng với em. Còn em! Em từng nghĩ anh dối trá, thì em đến làm gì? Nếu không phải là để hạch sách, tra hỏi anh?
Thở dài phiền muộn, Nhã có vẻ trách móc:
– Anh cứ tưởng em đến để an ủi, động viên tinh thần anh qua cơn sốc này không thôi. Ngờ đâu em lại hành hạ trái tim rối bời của anh thêm nữa.
Bỏ mặc Phượng nằm chúi nhũi sát bên, Nhã gác tay lên trán, mắt nhắm lại. Phượng nhận ra vẻ uể oải, những nếp nhăn lờ mờ lo âu sầu não trên gương mặt anh. Bất giác cô ứa nước mắt.
Suốt khoảng thời gian từ buổi tối Nhã đến nhà cô đến naỵ Phượng đã chịu đựng một sự căng thẳng quá sức. Thoạt đầu cô đau khổ khi nghĩ đã có thời Nhã đã yêu hai ba chị ruột của mình, sau đó cô căm thù anh khi nghe Thiên báo Nhã sắp cưới vợ. Rốt cuộc đau khổ hay căm thù chỉ làm cho chính lòng cô thêm rối. Cô bắt đầu hoài nghi, phân vân rồi loanh quanh lẩn quẩn với nỗi khổ của mình. Hơn bất cứ điều gì trên đời này, Phượng muốn biết tại sao, và biết cặn kẽ tình cảm của Nhã đối với mình. Trong những đêm tối nằm nghe mưa và đắm mình trong tâm trạng tuyệt vọng. Nhật Phượng muốn gặp để nói hết với Nhã những điều mình được biết về anh. Cô muốn lột trần tâm hồn của mình ra, và cả tâm hồn của anh nữa.
Nhưng không được, việc cơ sở làm ăn của anh bị cháy ra tro khiến Phượng gượng nhẹ Cô không thể gây thêm tổn thương cho anh dù chính điều này sẽ gây thương tổn cho cô trong suốt thời gian cô còn lại một mình.
Dầu sao Phượng cũng quá yêu anh. Cô biết tình yêu là sự hiểu nhau, tin nhau hoàn toàn đến từng chân tơ kẻ tóc, thế mà vừa rồi cô lại không dằn được lòng ghen tuông để buông ra một hơi những nghi ngờ. Nhật Phượng chợt thấy mình tầm thường quá, cô yêu nhưng không tin tưởng và không thông cảm với người mình yêu. Vậy tình yêu của cô có chút giá trị nào đâu?
Nhật Phượng khe khẽ chạm vào Nhã, anh nằm yên giống ngủ. Giọng cô rụt rè như người biết lỗi:
– Em nghi ngờ vì thật ra em vẫn biết quá ít về con người anh. Cả những điều bình thường nhất như sở thích của anh, ngày sinh của anh, mặc dù em đã biết anh từ mười năm naỵ Em nghi ngờ vì xung quanh anh có nhiều cô gái đẹp quá!
Đôi mắt Nhã mở ra rồi nheo lại. Uể oải anh nói:
– Tất cả những cái đó đâu phải lỗi của anh. Lỗi là chỗ em tin tưởng người khác hơn anh, và chưa hề yêu anh như em vẫn tưởng.
Nghĩ rằng Nhã đang bực dọc trong lòng, nên nhìn anh vẫn tốt hơn. Nhật Phượng dịu dàng lảng sang chuyện khác;
– Anh có biết nguyên nhân vụ cháy công ty của anh chưa?
– Anh chưa biết nguyên nhân, nhưng kết quả thì nắm khá chắc, toàn bộ ra tro vì cháy ba đêm mà.
Nghe giọng Nhã rành mạch không pha một chút tình cảm khi nói về biến cố vừa qua của chính mình. Phượng hơi ngạc nhiên. Cô không ngờ anh có máu lạnh đến thế, ngược lại với cô anh lại để lộ sự gian dối ghen tuông ra mặt khi biết Thiên tò mò theo theo tán tỉnh cộ Có phải tại anh quá yêu cô không? Đang ngơ ngác trước câu hỏi chừng như vô lý này Phượng lại nghe Nhã cười gằn. Anh nói:
– Tất cả đều ra tro, nhưng cái cơ sở ấy nó cũng hết thời rồi! Em có tin ở số mệnh không? Biết đâu ngôi sao số mạng của anh sẽ chiếu sáng sau trận hỏa hoạn kinh khủng này.
Nhã đang nhìn sâu vào mắt cô, cái miệng rộng đang thích thú vì những toan tính gì đó trong đầu hơi nhếch lên. Cô lo lắng hỏi:
– Anh sẽ làm gì khi vốn liếng mất sạch?
Quai hàm rắn rỏi của Nhã nghiến lại nhưng nét mặt anh vẫn cười:
– Vốn liếng của anh nằm trong ba mớ tro tàn đó chớ đâu. Đống tro tàn đổ nát ấy xem ra còn có giá trị hơn cái cơ sở khi nó còn nguyên. Cám ơn em lo cho anh, nhưng anh không sạt nghiệp đâu.
– Bao giờ anh cũng thật khó hiểu!
Nhã ngồi dậy và cúi xuống người Phượng, anh luồn bàn tay vào mớ tóc nâu mềm mại của cô rồi nâng mặt Phượng lên:
– Anh bây giờ phải đi lại từ đầu, em còn yêu anh không Nhật Phượng?
Phượng khe khẽ gật đầu. Nước mắt cô trào ra chảy xuống hai bên thái dương rồi lan vào trong tóc:
– Em chỉ sợ anh không trở về với em thôi!
Tiếng Nhã thì thầm trong bầu không khí im lặng của căn p hòng rộng:
– Anh phải trở về chớ, vì điều kiện làm ăn ở đây thuận tiện hơn ở nước ngoài. Nhưng em có bền lòng đợi anh không?
– Em đã chờ anh trong vô vọng gần cả suốt thời thơ dại, lẽ nào một vài năm nữa em lại chờ không được.
Nhẹ nhàng hôn những giọt lệ trên mặt Phượng, Nhã ưu tư:
– Anh lo mất em quá đi con bé khờ khạo, em dễ tin người khiến anh đi mà không an lòng chút nào vì một vài năm đâu phải là ngắn.
Phượng phụng phịu giấu mặt vào ngực anh:
– Sợ… sao không tới nói một tiếng với ba mẹ em.
– Anh tới rồi đó! Nhưng em thấy anh tới vẫn sau thằng Thiên, và anh có được hậu thuẫn của ai trong nhà đâu? Thiên chơi gác anh thật tình, anh khó trở lại nhà em khi hiện giờ mọi điều kiện anh đều thua hắn.
Chợt nhớ ra. Nhật Phượng nghiêm nghị:
– Tại sao anh lại tuyên bố trước mặt người yêu của Thiên em là bồ của anh ta. Anh nghĩ về em như thế nào mà nói như vậy?
– Khổ quá Phượng à! Chẳng lẽ anh phải đi giải thích, thanh minh với em những điều Thiên nói. Em hãy nhìn lại những gì hắn đã làm với em rồi tự suy nghĩ lấy! Hừ! Hắn định gả Ánh Tiên cho anh để dễ bề tán em, bây giờ lại nói tới người yêu… Anh chả biết người yêu quỷ quái nào của hắn ngoài mấy con bé bia ôm hết!
Nóng nảy siết mạnh Phượng trong vòng tay, Nhã nói như rên:
– Sao anh cứ linh cảm sẽ mất em, con bé “Gà xước” của anh! Số anh lận đận trong công danh sự nghiệp, lẽ nào lận đận cả trong tình yêu? Ba mươi tuổi đầu rồi mà chả được gì cả. Nói đi Phượng, em có phải là của anh không?
– Em là của anh! Anh chưa tin em sao lại đi hỏi như vậy?
– Nhưng biết đâu có lúc em sẽ thuộc về người khác. Tự nhiên với anh bây giờ trên đời này không có gì bất di bất dịch hết. Tất cả là phù du ảo mộng, có đó rồi mất đó! Có gì là thật đâu?
Nghe Nhã than, Nhật Phượng xót cả lòng. Với người đàn ông còn gì đau đớn hơn cố nghiệp phút chốc tiêu tan, nhưng cô đâu biết làm gì để giúp đỡ anh, vật chất không có, lời nói lại ngu ngơ vụng dại. Bất chợt Nhật Phượng ép sát người mình vào thân thể Nhã, cô vòng tay ôm ngang ngực anh dịu dàng thân thiết như muốn chia sẽ với anh tất cả muộn phiền khốn khổ.
Có lẽ Nhã xúc động lắm thì phải, cô nghe nhịp tim anh đập mạnh, hơi thở anh gấp rút. Nhã dằn ngửa Phượng ra, anh háo hức hôn cộ Phượng nhắm mắt lại và bóng tối quay cuồng ôm lấy cô, đu đưa bồng bềnh, cô cảm thấy da thịt rắn chắc của anh áp sát vào người mình ấm áp.
Cuối cùng Nhã dứt ra khỏi cái hôn, anh nhìn xuống mắt cô, môi thầm thì:
– Chỉ có giây phút này là thật nhưng rồi cũng sẽ qua mất. Ngày mai anh đi, ước gì anh được mang em theo cùng.
Phượng im lặng. Nhã chạm môi mình vào môi cô lần nữa. Lần này môi anh mỗi lúc một đòi hỏi hơn, bàn tay anh ve vuốt mỗi lúc một thuyết phục hơn.
– Hãy là của anh, hãy thuộc về anh mãi mãi. Ngày mai mình xa nhau rồi, hãy chứng tỏ là em yêu anh, em làm vợ anh đi Nhật Phượng. Hãy cho anh được quyền có riêng em trên đời này, vì nếu không có em anh chẳng còn có gì cho riêng mình nữa hết. Hãy yêu anh, cho anh hy vọng để vươn lên trong cuộc đời còn dài trước mặt…
Phượng quýnh lên khi Nhã nói vậy. Mai sẽ không còn thấy nhau nữa, anh đang là kẻ thất chí lỡ thời, lẽ nào cô tiếc với anh khi tới giờ phút này cô là tất cả tình yêu, nguồn an ủi, niềm tin duy nhất của anh.
Nhưng như thế là quá sớm, vì Phượng chưa chuẩn bị tinh thần cho một tình huống như vậy, nhung cũng đã quá muộn vì ngày mai anh đ rồi! Được là của anh, được làm vợ anh, là toàn bộ những gì Phượng khao khát. Nhưng không thể được! Cô sợ Nhã sẽ khuất phục mình, nhưng cô cũng muốn được nằm trong vòng tay âu yếu của anh như thế này. Tâm trí phiêu diêu, thân xác quên đi sự tồn tại của hiện thực. Phượng tuân theo không phải trí óc, cũng không phải trái tim, mà hình như cô đang tuân theo lòng thương hại để thấy Nhã đang cần cô, giống như chỉ có được cô là của riêng mình, anh mới xóa đi tất cả những gì mất mát vừa rồi.
Có nên lấy tình yêu của mình để đền bù, để lấp kín những khoảng trống như hố sâu trong tâm hồn bí hiểm của anh không? Điều đó quá nguy hiểm và cô lo sợ. Phượng đẩy Nhã ra, trong ánh mắt của anh là sự cay đắng, thất vọng và chán chường.
Anh chỉ nói vỏn vẹn:
– Em không tin rằng anh thật sự yêu em, yêu em hơn cả cuộc sống hay sao?
Một nụ cười mỉa mai cam phận hiện ra trên đôi môi đang cố gắng mím lại, nụ cười ấy của Nhã làm cô thấy mình độc ác với anh.
Chạnh lòng Phượng ôm cứng lấy Nhã, cô áp mặt vào ngực anh thổn thức.
Một phút, một giờ hay một đời người đã trôi qua rồi? Phượng hốt hoảng ngồi bật dậy khi có tiếng gõ cửa nhè nhẹ:
– Hê! Nhã ơi!
Hậm hực bước ra cửa, Nhã lên tiéng:
– Gì vậy Thiên?
Ló đầu vào phòng, Thiên cười tươi roi rói:
– Mời… quý vị xuống vườn địa đàng, ở đó có một bàn tiệc nho nhỏ, tiệc chia tay ấy mà…
Nhã thờ ơ kiểu không đồng tình:
– Tụi này sẽ xuống ngay mà.
Dứt lời anh định đóng cửa lại, nhưng Thiên đã chống tay dựa vào tường giọng ỡm ờ:
– Phượng ơi! Bác gái cho phép tôi đưa cô đi tới 11 giờ, bây giờ là 10 giờ rồi. Chuẩn bị về đó nhe!
Nghe nhắc tới mẹ, tự dưng Phượng bậm môi, thật ra mẹ cô có nói gì đâu, Thiên lại định giở trò gì đây?
– Có lẽ em nên xuống với Thiên trước thì tốt hơn ở lại cùng anh.
Nhã xẵng giọng rồi bước vào phòng trong với vẻ bực bội không cần giấu giếm.
Phượng biết anh lại tự ái nên cố ấm ức quay sang nhìn trừng kẻ phá đám. Phượng thấy Thiên khoanh tay trước ngực, anh nhìn cô bằng cái nhìn nghiêm khắc.
-Hừ! Cô còn kênh với tôi nữa à! Nhìn lại mình xem. Thật là đẹp mắt!
Cái nhìn lạnh tanh kèm theo chút gì đau đớn của Thiên làm Phượng bối rối, cô vội vàng ngó xuống và hết hồn khi thấy hàng nút áo trước ngực bung ra hai ba cái…
Như một phản xạ Phượng ôm lấy ngực, mặt nóng bừng bừng. Cô nhục nhã muón chết được. Len lén liếc Thiên, Phượng thấy anh nhếch môi khinh khỉnh và quay lưng trở ra.
Ngồi phịch xuống giường, cô run rẩy gài lại khuy áo và nhhìn tấm drap hơn nhàu mà hổ thẹn. Nếu Thiên không tới gõ cửa thì có lẽ Nhã và cô tất yếu đi đến bến bờ cuối cùng mà hai người biết chắc họ sẽ đến.
Rồi khi Nhã ra đi, một mình Phượng ở lại cô sẽ như thế nào với cuộc tình không còn gì để giữ?
– Em chưa xuống với Thiên hay sao?
– Em đến vì anh chứ có phải vì Thiên đâu?
Châm cho mình một điếu thuốc, Nhã mơ màng sau làn khói:
– Vì anh bao nhiêu đó đủ rồi! Có lẽ em không cần phải tiễn tận sân bay. Anh sợ nước mắt lắm!
– Bao giờ anh trở lại?
Thở bằng một làn khói, Nhã trầm tư:
– Anh chưa biết. Nhưng dự tính của anh là sẽ về đây làm ăn. Canada có chỉ số thất nghiệp cao nhất các nước tiên tiến, cố bám ở đó cũng chỉ làm thuê. Nhất là dân vừa tán gia bại sản như anh, dễ gì ngóc đầu lên nổi.
Nhìn Phượng ngồi buòn hiu, Nhã bước lại kế bên vỗ về, căn dặn:
-Nếu yêu anh phải dè chừng và tránh xa Thiên. Hứa với anh là không gặp nó. Em hứa đi!
Phượng gật đầu, cố nhớ tới cái nhìn lạnh lùng khinh khỉnh của Thiên và biết rõ rằng dù không hứa với Nhã, cô cũng không mặt mũi nào gặp Thiên.
Choàng tay qua bờ vai mong manh của Phượng, Nhã nói:
– Bây giờ mình xuống dưới!
– Ngồi với em chút nữa đi Nhã! Em muốn được anh ôm như vầy.
– Anh đã ôm em nãy giờ rồi. Bây giờ phải xuống dưới, không người ta nói.
Phượng bướng bỉnh:
– Em về chớ không vào cái vườn địa đàng đó đâu.
– Nếu không vào đó, em theo anh lên đây đi Phượng.
Cô tò mò:
– Lên đâu hả anh?
– Sân thượng.
– Để làm gì, chân em đau…
– Anh sẽ bế em lên có sao đâu
– Nhưng mà…
– Không có nhưng gì hết. Lên với anh!
Vừa nói dứt Nhã cúi xuống bế cô bằng hai tay, cô vòng qua ôm cổ anh ngạc nhiên vô cùng. Quả thật Nhã là người khó hiểu, anh mới bực bội lạnh lùng đó mà đã vui vẻ, nồng nhiệt đó. Cô gần gũi với anh như thế này, nhưng thật ra cô còn biết rất ít về cuộc đời anh.
Lên tới sân thượng, Nhã bế cô quay tròn chầm chậm, môi anh vờn lấy môi cô không rời. Từ từ Nhã buông tay cho cô đứng xuống. Phượng bám lấy anh và nhón chân lên mê mải.
Gió ào ào bên tai, gió thổi tung mái tóc mềm như tơ của cô làm tóc chụp cả mặt Nhã, rồi gió cũng đi đâu vắng, để lại sự yên lặng của cỏ hoa trên tầng cao lồng lộng này.
Nhã choàng vai đưa Phượng tới trước tượng Phật Quan Âm. Anh ngước lên nhìn và hỏi:
– Em có biết cầu nguyện không?
Ngạc nhiên Phượng lắc đầu:
– Không! Em chưa đi chùa lần nào hết, em cũng chẳng biết lạy…
– Vậy là dở hơn anh rồi! Bây giờ anh làm thế nào, em làm y như vậy. Cấm hỏi!
Nhã chắp tay trước ngực thật nghiêm trang, Phượng bỗng thấy khớp, cô hồi hộp chắp tay theo anh lòng chợt dâng lên niềm thành kính lạ lùng.
Thấy Nhã cúi xuống xá, Phượng cũng răm rắp làm theo. Anh đợi cô lạy Phật xong, mới ra dấu cùng anh xá bốn phương.
Khi xá xong, Nhã kéo Phượng lại đứng đối diện với mình giọng xúc động:
– Em có biết mình vừa làm gì không?
Phượng lắc đầu, Nhã mỉm cười:
– Hai đứa vừa lạy Phật Trời 4 phương thề làm vợ chồng đó.
Nhìn anh với đôi mắt long lanh, Phượng chớp mi bẽn lẽn, cô không biết phải nói sao cho Nhã hiểu lòng mình. Anh thật tình yêu cô đến mức nhờ bốn phương Trời Phật chứng cho lòng thành, vậy mà chỉ vừa nhìn thấy đôi mắt nghiêm khắc của Thiên thôi, cô đã tưởng mình là kẻ bị lừa đảo lường gạt.
Úp mặt vào vai Nhã, Phượng hối tiếc:
– Lúc nãy em đã nghĩ sai về anh. Anh có giận em không?
– Anh càng yêu em hơn. Em khờ quá Phượng à! Đã vậy lại không có lập trường. Anh lo mất em hết sức!
Phượng nũng nịu:
– Vừa thề làm vợ chồng xong đã không tin… vợ. Thấy ghét!
Nhã xiết chặt cô trong tay và cúi xuống định hôn, Phượng nghiêng đầu tránh, cô trách anh:
– Nơi tôn nghiêm, làm vậy kì lắm!
Nhún vai, anh bước chậm chậm tới giàn lan gần đấy, tay đụng nhẹ từng chậu hoa treo toòng teng đang đu đưa, Nhã cười cười:
– Ngườ ta thường dựa vào một niềm tin nào đó để củng cố lòng tin của mình. Anh không hiểu em tin anh, hay em tin vào lời thề của anh trước tượng Phật Bà này.
Phượng vội nói:
– Dĩ nhiên là em tin anh chớ
– Em đáng yêu lắm! Anh phải hôn em ngay đây anh mới chịu tin lời em vừa nói
Biết là có cãi lời Nhã củng không được, Phượng khe khẻ lắc đầu:
– Anh đúng là kẻ báng bổ thần thánh.
Kềm hai vai cô, Nhã nhếch môi:
– Anh đâu dám… phạm thượng như vậy! Anh chỉ báng bổ tình yêu của anh thôi
Chưa kịp hiểu câu nói bí hiểm của Nhã, Phượng đã bị môi anh mê hoặc, cô không dám mở mắt ra vì sợ nhìn thấy gương mặt từ bi độ lượng của Phật Bà Quan Âm.
Mãi một lúc sau cô mới mơ màng nói với Nhã:
– Trông bề ngoài trẻ trung của bà Mẫn Quyên, em không nghỉ là bà ấy lại chăm lo việc kinh tế đến mức thỉnh về nhà một tượng Phật to như vầy.
– Em lầm rồi! Tượng Phật này đâu phải của dì Quyên. Đối với dì ấy tượng này hay tượng thần Venus cũng là tượng
– Anh lại nói bậy! Vậy tượng Phật này của ai, không lẽ của Thiên?
– Thiên chỉ thích người thật hơn tượng. Mà em tò mò làm gì nhỉ. Theo anh biết pho tượng này do bà vợ lớn của ba Thiên thỉnh.
Phượng ngạc nhiên:
– Ủa! Vậy sao?
– Có gì lạ đâu mà em trợn tròn, trợn dọc mắt như thế? Dòng họ nhà Thiên hầu như đàn ông nào cũng hai vợ. Riêng hắn dám vượt chỉ tới… ba thê, bốn thiếp lắm!
Phượng ngần ngừ nói cho qua chuyện cô đang muốn được Nhã đồng ý:
– Ngày mai em sẽ tiễn anh ra sân bay nghe Nhã?
Nhã cương quyết lắc đầu:
– Cứ xem đây là sân bay. Nảy giờ em đã tiễn anh rồi. Ngày mai đừng tiễn nữa. Anh sợ chia tay lắm!
Xịu mặt xuống, Phượng muốn khóc:
– Lúc nào anh cũng khó với em, chưa bao giờ anh chìu em dù một chuyện nhỏ. Tại sao vậy?
Không trả lời Phượng, Nhã vỗ về:
– Yêu anh đừng làm khổ anh nữa. Lẽ ra anh đi chuyến bay chiều nay, nhưng vì còn chút công việc nên đành trễ tới mai. Em cứ xem như chiều nay anh đã rời Saigon rồi.
Phượng khổ sở, cô bắt đầu thút thít:
– Em không thể nào “xem như” kiểu anh nói được… Em.
– Ở đây em còn nhè, ra tới phi trường làm sao anh chịu nổi hở Phượng. Có người yêu ở xa phải tập cho quen chứ! Bây giờ em về để Thiên chờ ở dưới. Anh đi lấy vé máy bay.
Giọng Phượng buồn hiu:
– Em về một mình, Thiên có chờ cũng mặc kệ anh ta. Thật ra em nhờ Thiên đưa tới vì vào đây phải thưa trình con bé Nguyệt khó quá, vả lại em đâu biết anh có ở nhà lúc nào để chờ để đợi. Bao giờ em củng yêu anh, hảy nhớ lời em nói, đừng nghi ngờ tội nghiệp em… và cũng đừng quên rằng em luôn nhớ anh.
– Anh biết
Nhã hái đưa cô một chùm mai chiếu thủy, nhìn những cánh hoa trắng nhỏ mong manh với mùi thơm nhẹ nhàng thoang thoảng. Anh nói:
– Bên ấy không có hoa này cũng như không có em. Nhưng ai cấm được mùi hoa theo mình suốt đời phải không cô vợ bé bỏng của anh.
Phượng gượng cười, cô nép mình vào vai anh và ngước nhìn tượng Phật Bà lần nữa

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+