Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Mười tám năm sau hay Con vịt chết chìm – Chương 01 + 02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 1
Một hôm, thư ký riêng của ông Perry Mason, cô Della Street hỏi:
– Át chủ bài tốt nhất của luật sư là gì?
Mason trả lời:
– Đó là khả năng kích thích người khác sẵn sàng thổ lộ những chuyện thầm kín của mình.
Đức tính đó, ông luật sư trứ đanh đã đạt tới đỉnh cao như Della Street lại có dịp xác nhận một lần nữa trong buổi chiều này.
Người phụ nữ trẻ đang đạo bước ở hàng hiên khách sạn Palm Springs nơi hai người trọ. Nhìn qua các cửa sổ, Street có thể thấy một người đàn ông vừa kéo ghế ngồi đối diện với Mason và cô tin chắc ông khách sắp thổ lộ với luật sư một điều gì quan trọng, một câu chuyện cho tới lúc này ông ta vẫn giấu kín.
Nếu có ý một chút, chắc Mason không để lộ thái độ hờ hững cho ông khách nhận thấy. Ngồi thoải mái trong chiếc ghế bành vững chải bọc da, cặp giò duỗi thẳng, hai bàn chân đan chéo nhau, ông hút thuốc, mắt lơ đãng nhìn ra xa. Chỉ tới khi ông khách hắng giọng chuẩn bị nói, ông mới sực nhớ và lưu ý.
– Xin ông thứ lỗi… Ông chính là luật sư Mason chứ?
– Vâng – Mason trả lời và liếc nhanh bộ lễ phục buổi tối sang trọng của người đối thoại.
Ông khách trạc bốn mươi, khuôn mặt gãy nét, trán cao, Milter quả quyết, chiếc cằm hơi nhô. Ánh mắt biểu lộ vẻ tự tin của người giàu có.
– Tôi là Witherspoon, John. L. Witherspoon. Tôi thích thú theo dõi nhiều vụ án được ông bào chữa và muốn nhờ ông chỉ dẫn trong phạm vi nghề nghiệp của ông
– Ông Witherspoon, ông ở Californie ư?
– Vâng, tôi có một trang trại khá rộng, sáu trăm mẫu nằm trong một vùng tên là Red River Valey.
– Ở đó về mùa đông thì tuyệt còn mùa hè hơi nóng.
– Vâng, nhưng nhà có gắn máy điều hòa không khí… Tôi muốn thưa chuyện với ông về con gái tôi.
– Ông cũng trọ khách sạn này ư?
– Vâng, hai bố con tôi cùng ở đây. Tôi đọc báo đăng tin ông nghỉ ở khách sạn Palm Springs ít bữa nên tôi phóng vội đến gặp ông.
– Vậy sao? Đi bằng xe hơi à?
– Vâng… Tôi không muốn để con tôi biết lý do tôi đến đây và cũng giấu cháu việc tôi hỏi ý kiến ông.
Mason thọc sâu hai tay vào túi quần trong khi cô Della Street ở ngoài hàng hiên, do quá biết rành về ông, có thể đoán trước được câu ông trả lời:
– Tôi chỉ nhận những vụ thật đặc biệt hấp dẫn. Còn chuyện tầm thường thì tôi không quan tâm đến.
– Tôi nghĩ vụ này sẽ làm ông thích thú, còn tiền thù lao sẽ…
– Chuyện thù lao sẽ bàn sau nếu vụ này thích hợp với tôi.
Thái độ không mặn mà cho lắm của Mason càng khiến Witherspoon thêm tin tưởng vào luật sư.
– Lois, con gái tôi sắp kết hôn với một thanh niên đang học năm cuối.
– Bao nhiêu tuổi?
– Con tôi hay cậu ta?
– Cả hai.
– Lois hai mươi mốt, còn cậu con trai hơn con tôi sáu tháng. Cậu ấy đặc biệt ưa thích hai môn vật lý và hóa học… một thanh niên thật thông minh. Có điều cậu ta không biết mình là ai.
– Ông muốn nói anh ta không biết bố ư?
– Cả bố lẫn mẹ. Người phụ nữ mà Marvin Adama – tên cậu ta – vẫn tưởng là mẹ mình cách đây hai tháng. Trước khi mất, bà ta có tiết lộ cho cậu ấy biết cậu bị bắt cóc từ lúc mới lên ba. Dĩ nhiên cậu ta bị cú sốc nặng.
– Hay đấy – Mason vừa nói vừa nhìn mũi giày – Thế ý kiến của con ông ra sao?
– Cháu nói…
Một giọng thiếu nữ vang lên từ chiếc ghế bành đặt quay lưng với ghế của hai người:
– Thưa ba, ba cho phép con được tự trình bày.
Witherspoon vội quay đầu lại, còn Mason hờ hững đứng lên đối diện với người vừa nói. Cô gái quỳ gối trên ghế, hai tay đặt lên thành để rơi quyển sách xuống đất.
– Thưa ba, con thề không có ý định nghe lỏm. Con đang đọc sách bỗng nghe thấy tên Marvin được nhắc tới… Có chuyện gì thế hở ba?
– Cha thấy không cần nói với con về chuyện đó… trong lúc này.
– Tại sao không? – Mason can thiệp – Xin giới thiệu đây là cô Della Street thư ký riêng của tôi. Bốn chúng ta có thể sang phòng nhỏ bên cạnh nhấm nháp vài ly và thảo luận chuyện đó một cách thoải mái. Ông Witherspoon, vụ này đối với tôi hấp dẫn đấy.
Chương 2
Lois nói:
– Xin hai vị hiểu cho, tôi đã biết yêu nhưng chưa người con trai nào tôi yêu bằng anh Marvin. Đó là điều tôi quan tâm nhất.
Witherspoon bắt bẻ:
– Cần phải xét cả gia thế và dòng dõi nữa chứ.
Lois giơ tay phác một cử chỉ như muốn phản đối lời nhận xét đó. Người ta dễ dàng nhận thấy cô thừa hưởng đức tính cương quyết và nghị lực của ông bố.
Cô nói tiếp:
– Cách đây năm năm, Marvin và mẹ, bà Sarah Adams dọn đến thành phố El Temple. Tôi quen Marvin ở trường trung học. Bà Adams bị lao và nghĩ khí hậu ở vùng này có lợi cho sức khỏe. Không có chuyện gì xay ra cho tới khi sắp mất, bà mới thú nhận với Marvin, bà cùng ông chồng Horace bắt cóc anh lúc mới lên ba để đòi tiền chuộc. Không lấy được tiền và nơi đó trở nên nguy hiểm nên hai vợ chồng trốn tránh tới miền Tây, mang theo cả Marvin và giữ lại nuôi nấng. Sau đó một năm, Horace chết. Trước khi trút hơi thở cuối cùng bà không cho Marvin biết gốc gác của anh, chỉ tiết lộ anh thuộc một gia đình giàu có và tốt bụng, bố mẹ đẻ đều chết. Marvin chỉ có thể phỏng đoán để tìm kiếm gia thế là việc bắt cóc xảy ra ở một nơi nào đó thuộc miền Đông.
– Bà Adams khai như vậy có nhà chức trách nào chứng kiến không?
– Không, không có ai cả – Witherspoon trả lời – Chỉ có Lois, Marvin và tôi biết chuyện thôi.
– Ông góa vợ ư? – Mason dò hỏi. Khi thấy Witherspoon gật đầu xác nhận, ông hỏi tiếp: – Thực ra ông cần gì ở tôi?
– Tôi muốn tìm ra ai là bố mẹ cậu ấy.
– Để làm gì? – Lois nói.
– Vì ba muốn biết Marvin là ai.
Lois chịu đựng ánh mắt của ông bố.
– Marvin cũng muốn biết điều đó. Còn con, con tuyệt đối không quan tâm, dù bố anh đi bới rác hay là một thượng nghị sĩ ở Vecmơn. Con lấy anh ấy chứ không phải lấy ai khác.
Witherspoon nghiêng mình đấu dịu nói:
– Con yêu quí, nếu đó là quan điểm của con thì. .
– Vâng, thưa ba. Và bây giờ con hẹn anh ấy đi chơi ngựa dưới trăng. Ba đừng chờ chúng con và trước hết, xin ba đừng lo ngại chuyện gì.
Lois đứng lên bắt tay Mason và nói:
– Thưa ông Mason, xin ông vui lòng thực hiện những việc ba tôi nhờ cậy ông. Việc đó không làm tôi đổi ý kiến nhưng chắc làm ba tôi vui lòng.
Cô cười với Della Street và nói:
– Tôi hy vọng ta sẽ gặp lại.
Rồi ra khỏi phòng.
Sau khi cô gái đi rồi, Witherspoon ngồi thoải mái trong ghế bành và thổ lộ những ý nghĩ thầm kín từ đáy lòng:
– Câu chuyện Sarah Adams kể thật tầm phào. Xin ông nhận ra cho, cách đây hai tháng, Lois yêu Marvin. Người mẹ nghĩ kể ra câu chuyện lâm ly trước khi chết, chắc bà sẽ mất đi lòng kính trọng và tình yêu thương của người con nhưng lại bảo đảm hạnh phúc cho con mình.
Mason cau mày và Witherspoon tiếp tục:
– Tôi đã thuê các thám tử tư điều tra. Họ đều xác nhận Marvin Adams là con đẻ của Sarah Adams và Horace Adams. Khi sinh ra, bố mẹ đều khai báo hợp lệ, hơn nữa người ta ghi nhận vào thời kỳ bà Adams kể, không có vụ bắt cóc nào mà không tìm ra
Della Street hỏi:
– Tại sao bà ấy lại dựng đứng câu chuyện như vậy?
Witherspoon cười cay đắng:
– Tôi xin nói để ông và cô rõ. Vào tháng Một năm 1936, Horace Adams bị kết tội giết người có chủ mưu và bản án tử hình được thi hành vào tháng Năm năm 1937. Sarah Adams có ảo tưởng khi kể chuyện bi thảm lúc lâm chung, bà ta có thể ngăn cản tôi đi tìm kiếm dòng dõi con bà hay ít nhất cũng làm tôi lạc hướng.
– Cậu ta không hay biết toàn bộ sự thực chứ? – Mason hỏi.
– Vâng.
– Thế còn con ông?
– Cũng vậy. Nhưng tôi không muốn con một kẻ sát nhân được nhận làm một thành viên trong gia đình. Tôi nghĩ ngay bản thân Lois cũng phải nhận thức được tầm quan trọng của vấn đề khi tôi cho cháu biết sự thực.
– Vậy ông chờ đợi gì ở tôi? – Mason hỏi.
– Đây này… Tôi có bản sao toàn bộ hồ sơ vụ án và theo tôi hồ sơ chứng tỏ Horace Legg Adams đúng là kẻ giết người. Nhưng tôi muốn tỏ ra thật vô tư và chấp thuận cho Marvin được hưởng sự nghi ngờ. Tôi đề nghị ông nghiên cứu hồ sơ rồi cho tôi biết ý kiến. Nếu ông cũng đồng ý đúng là Horace Adams phạm tội, tôi sẽ kể hết cho con tôi nghe kèm theo ý kiến của ông và tôi ngăn cấm cháu không được phép gặp Marvin nữa. Có thể sẽ gây cho cháu một cú sốc lớn nhưng chắc cháu vâng lời. Ông sẽ rõ tại sao khi đọc hết tập hồ sơ này.
– Nhưng nếu tôi thấy Horace Adams vô tội thì sao?
– Thì ông chứng tỏ ông ta vô tội và chính thức tuyên bố ông ta là nạn nhân của sự nhầm lẫn luật pháp.
Mason nhận xét với vẻ trầm ngâm:
– Một vụ giết người cũ mèm đã mười tám năm, thật không phải là một việc dễ.
– Thì tôi sẵn sàng trả một khoan thù lao lớn.
– Nhưng thưa ông Witherspoon – Della Street hỏi xen vào – ngay cả việc ông bố chàng trai đúng là kẻ phạm tội, ông có tin con gái ông thay đổi ý kiến không?
Witherspoon lại nở thêm nụ cười cay đắng:
– Nếu người bố là kẻ sát nhân thì người con có thể thừa hưởng những bản năng xấu. Tôi đã thấy nhiều chuyện để khăng định điều này. Nếu con tôi không muốn nghe theo lẽ phải, tôi sẽ đặt Marvin rơi vào một tình trạng khiến những bản năng xấu của cậu ta phải bộc lộ và lúc đó Lois sẽ nhận ra chân tướng cậu ta.
– Ông Witherspoon, ông nói thực chứ?
– Ông Mason, tôi sẵn sàng tất cả, tuyệt đối sẵn sàng để bảo vệ hạnh phúc của con tôi. Nếu cần thiết, tôi sẽ bố trí để Marvin rơi vào một tình huống mà muốn thoát ra được một cách hợp lý, cậu ta chỉ có cách phải phạm tội giết người. Đến lúc ấy thì ta sẽ thấy.
– Nói như thế là bàn hơi xa đấy. Xa đối với cả con gái ông lẫn chàng trai nạn nhân kia.
– Hai vị hãy yên tâm, không ai bị giết cả, nhưng Marvin sẽ tưởng rằng cậu ta đã giết người và con tôi sẽ hiểu anh ta rõ ràng hơn.
– Ông đang đùa với thuốc nổ đấy – Mason lắc đầu nói.
– Cần phải có thuốc nổ đế phá vỡ hòn đá tảng.
Im lặng một lát. Mason nói:
– Tôi nghiên cứu hồ sơ vụ án này để thỏa mãn trí tò mò. Đó là lý do duy nhất đấy ông Witherspoon ạ.
Ông này gật đầu hài lòng và gọi người hầu bàn:
– Tính tiền đi.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+