Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Mười tám năm sau hay Con vịt chết chìm – Chương 20 – Phần 02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ông chánh án Meehan quay sang hỏi Mason:
– Ông có cần hỏi gì thêm nữa không?
– Thưa ông chánh án, không.
Ông công tố cũng vậy. Ông chánh án hiền từ nói với cô:
– Cô xuống đi. Tôi không bắt lỗi cô đâu.
Alberta Cromwell khóc nức nở rồi lần mò rời khỏi hàng ghế người chứng.
* * *
Viên thừa phát lại bước gần Copeland đưa cho ông này mảnh giấy gấp đôi. Ông công tố lạ lùng đọc rồi nói với ông chánh án:
– Thưa ông chánh án, tôi vừa phát hiện ra một chuyện lạ và bất thường. Nếu tòa cho phép tôi xin mời một người chứng nữa.
– Được.
Ông công tố bước gần đến hàng rào ngăn công chúng, nhìn vào dáng người mặc đại tang của bà Burr:
– Tôi muốn mời bà Diana, vợ góa của ông Burr. Bà Burr, bà có chịu làm chứng không?
Bà có vẻ bất ngờ và tức giận nhưng phải tuân lệnh và lấy hết kiểu cách của một người đang chịu đau thương để gây sự xúc động chung quanh. Khi thủ tục đã tiến hành xong, ông Copeland đợi một lát để nhìn xung quanh xem đã gợi được sự chú ý của công chúng chưa rồi mời cất tiếng hỏi theo một cử chỉ đầy kịch tính:
– Bà Burr, có bao giờ bà nhìn thấy một con vịt chết đuối chưa?
Lần này cả phòng xử không ai dám lên tiếng cười cả.
– Thưa có – bà Burr nói với giọng tắc nghẹn.
– Thấy ở đây? – Copeland hỏi.
– Ở nhà ông Witherspoon cách đây khoảng một tuần.
– Trong trường hợp nào?
– Marvin Adams nói một con vịt có thể chết đuối nên chồng tôi cười nhạo cậu ta. Thế là Adams mang một bể nước và một con vịt con đến. Cậu ta bỏ cái gì vào nước và con vịt chìm ngay.
– Nó có chết không?
Không, cậu Adams đã lôi nó ra kịp thời.
Ông công tố huênh hoang quay sang Mason:
– Kháng biện đi?
Mason vẫn yên lặng một lúc rồi mới hỏi:
– Ngày trước bà ở Winterburg phải không?
– Vâng.
– Bà gặp người chồng đầu tiên ở đó?
– Vâng.
– Bà bao nhiêu tuổi?
Bà Burr ngập ngừng:
– Ba mươi chín.
– Ở Winterburg, bà có gặp người nào tên là Corine Hassen không?
– Không.
– Bà có nghe thấy chồng bà nói về người này không?
Bà tránh cái nhìn của Mason và không trả lời.
Ông công tố chen vào:
– Chuyện này có ăn nhập gì? Tại sao ông không hỏi về chuyện con vịt?
Mason như không nghe lời ông ta, vẫn nhấn mạnh:
– Có bao giờ bà nghe chồng bà nói về Corine Hassen không?
– Ơ… có lâu rồi.
Mason ngồi xuống, dáng thỏa mãn.
Ông chánh án hỏi:
– Không hỏi gì nữa à?
– Thưa, không.
– Không cả việc làm sáng tỏ câu chuyện con vịt chết đuối à – Copeland hỏi với nụ cười cay độc.
– Không – Mason trả lời lại bằng nụ cười – Con vịt là việc của ông. Tôi không còn phải hỏi người chứng điều gì nữa.
– Thế thì tôi xin gọi người chứng tiếp theo, Marvin Adams – Copeland nói.
Marvin miễn cưỡng bước tới, giơ tay thề và ngồi xuống dưới ánh mắt ác cảm của ông công tố.
– Ông có nghe người chứng trước nói về con vịt chết đuối không?
– Thưa ông có.
– Ông đã làm một thí nghiệm như thế à?
– Thưa đúng.
– Ông có lặp lại thí nghiệm đó trong phòng của Leslie Milter tối hôm ông ta bị giết không?
– Thưa ông, không.
– Anh có biết Leslie Milter không?
– Thưa ông, không.
– Anh chưa bao giờ gặp ông ta à?
– Thưa chưa.
– Khi làm thí nghiệm ở nhà John L. Witherspoon, ông có giải thích cho mọi người có mặt ở đấy không?
– Thưa ông. có.
Copeland mừng rỡ:
– Và ông John L.Witherspoon có mặt trong nhóm người ấy à?
– Thưa ông không. Ông Witherspoon không có mặt ở đấy.
Ông công tố sửng sốt một lúc rồi hỏi tiếp để che ngượng:
– Anh làm thế nào? Thí nghiệm như thế nào?
Marvin giải thích chi tiết khiến cho cử tọa hết sức ngạc nhiên và ông chánh án cũng nghiêng mình tới lắng nghe. Sau đó Copeland lặng yên một lúc rồi hỏi:
– Anh có liên hệ gì với bị cáo phải không?
– Có, thưa ông, tôi là rể ông ta.
Copeland lắp bắp:
– Anh… anh muốn nói…
– Tôi nói tôi đã cưới con gái ông ta, cô Lois Witherspoon.
– Lễ thành hôn khi nào?
– Đêm vừa qua, một giờ sáng ở Yuma bang Arizona.
Cử tọa xầm xì trong khi Copeland lấy lại bình tĩnh, dè dặt hỏi một câu:
– Có thể nào một người tham dự buổi thí nghiệm đó nói lại với bị cáo không?
– Xin phản đối – Mason nói – Câu này làm cho người chứng bị hướng dẫn trước.
– Lời phản đối được chấp nhận.
– Có khi nào anh tranh luận với bị cáo về thí nghiệm đó không?
– Thưa không.
– Với cô con gái ông ta?
– Phản đối. Câu hỏi này không liên quan đến vấn đề.
– Lời phản đối được chấp thuận.
Cupơlen gãi đầu, nhìn đống hồ sơ trước mặt, liếc qua đồng hồ rồi bỗng hỏi:
– Khi anh rời trang trại của bị cáo ngay đêm Milter bị giết, anh có mang theo con vịt nhỏ phải không?
– Thưa phải.
– Con vịt đó là của bị cáo?
– Thưa phải, con gái ông ta nói với tôi là lấy được.
– Tất nhiên thôi. Anh muốn có con vịt để lặp lại thí nghiệm.
– Thưa vâng.
– Thế mà anh chắc chắn là không đến nhà Milter sau khi rời khỏi trang trại của bị cáo à?
– Tôi không bao giờ đến nhà của Milter.
– Anh có thể chịu nhận rằng con vịt trong bể cá nhà Milter không phải là con vịt anh mang đi không?
Marvin chưa kịp đáp thì Lois đã cất tiếng cao và rõ:
– Anh ấy không thể trả lời câu ấy được. Chỉ có tôi thôi.
Chánh án Meehan đập búa để giữ trật tự, nhưng lại lạ lùng nhìn cô gái. Mason vụt đứng dậy ngọt ngào nói:
– Thưa ông chánh án, dù thế nào thì tôi cũng phản đối câu hỏi ấy vì nó bắt người chứng phải suy luận từ các sự kiện. Mà ở đây tòa chỉ cần các sư kiện và bảo người chứng đã thề rồi lại thề lần nữa thì thật dư thừa.
– Về mặt lý thuyết, lời phản đối của ông đúng – ông chánh án nói – nhưng có lẽ vì câu hỏi ấy hơi vụng mà thôi.
– Thưa ông chánh án, đã hỏi cách khác thì câu hỏi ấy cũng bắt người chứng phải rút ra một kết luận. Thế mà người chứng chỉ có thể nói anh ta có đến nhà Milter hay không, có bỏ con vịt vào bể cá nhà Milter hay không, anh ta có giữ con vịt hay không, chứ anh ta không thể nói con vịt nào đó của một người nào đó thấy được có phải là con vịt anh ta có giữ trong một lúc nào đó. Tất nhiên là trừ phi con vịt có đặc điểm gì khác với các con đồng loại thôi.
– Tất nhiên rồi – ông chánh án nói – Tuy nhiên nếu người chứng không thể trả lời thì cũng phải xác nhận là không trả lời được.
– Được chứ ! – Marvin chen vào mỉm cười nói – Con vịt tôi bỏ trong xe hơi …
– Khoan đã – Mason giơ tay ngăn lại – Chúng tôi vừa đưa ra lời phản đối, anh Marvin ạ. Xin anh khoan trả lời tòa phán quyết về lời phản đối đó đã.
Lois vẫn đứng lắp lại:
– Nhưng anh ấy không thể trả lời được. Chỉ có tôi thôi.
– Tòa xin cô Witherspoon ngồi xuống – ông chánh án nói.
– Nhưng thưa ngài tôi…
– Đủ rồi, thưa cô. Câu hỏi đặt ra cho người chứng và bên bị đã phản đối, luận cứ tuy có vẻ chỉ là chuyên môn, nhưng vẫn có giá trị. Và tôi vẫn để cho công tố có quyền đặt câu hỏi một cách khác.
– Tốt lắm, thưa ngài – Mason nghiêng mình nói – Nhưng nếu tòa cho phép, trước khi ông công tố đặt câu hỏi, chẳng biết tôi có xin được ông công tố trưng cái chứng cớ quan trọng nhất của vụ án này không?
Copeland giật nẩy mình quay sang hỏi Mason:
– Ông nói gì vậy?
– Nói về mảnh giấy mà người ta vừa đưa cho ông cách đây vài phút – Mason nói bằng giọng ngọt xớt.
– Thưa ông chánh án – Copeland phản đối – Đây không phải là một tang vật gì hết mà chỉ là một thông báo riêng, mật của một người có mặt nơi đây gửi cho chúng tôi thôi.
Mason hỏi:
– Người nào?
– Chẳng dính gì đến ông cả.
– Tôi xin quý ông! Còn cô Witherspoon, xin cô ngồi xuống.
– Nhưng, thưa ông chánh án…
– Ngồi xuống đi, cô sẽ khai sau này. Ông Mason, đối thủ của ông bảo rằng đó chỉ là mảnh giấy riêng tư và tôi tin là như thế thật.
– Đây cũng vẫn là một tang vật rất quan trọng và tôi xin tòa giữ lại tờ giấy này đến khi tôi chứng minh được tầm quan trọng của nó.
– Ông căn cứ vào đâu?
– Thưa ông chánh án, rõ ràng là mảnh giấy khuyên ông công tố gọi bà Burr lên làm chứng và hỏi bà ấy về cuộc thí nghiệm. Như thế mảnh giấy phải là của một người chứng kiến cuộc thí nghiệm. Bị cáo hoàn toàn không biết gì hết về thí nghiệm này và ông ta không viết giấy gì hết. Bà Burr cũng không thể viết. Cô Lois không, mà Marvin cũng không. Ông Burr thì không còn ở trên đời này nữa. Tôi vừa kể ra tất cả những người đã chứng kiến cuộc thí nghiệm. Thế mà người viết tờ giấy này hình như cũng biết. Do đó mong tòa đồng ý với tôi là mảnh giấy này là một tang vật quan trọng hết mức.
– Thưa ngài – Copeland chen vào – Công tố cũng như cảnh sát luôn luôn nhận được các tin báo mật có ích. Nếu được giữ kín thì họ mới có thể tiếp tục cộng tác được.
– Thưa – Mason nói – sắp trưa rồi. Tôi xin sẽ tranh luận vấn đề ở phòng kín và ở đó tôi sẽ chứng minh cho ngài và ông công tố tầm quan trọng của tờ giấy ấy.
Ông chánh án Meehan nói:
– Lúc này tôi thấy không lý do gì để ông công tố phản bội lòng tin của người đưa tin tức.
– Xin cảm ơn ông chánh án – Copeland nói.
– Mặt khác – ông chánh án nói tiếp – nếu mảnh giấy ấy là tang vật thì phải giữ lại.
– Thưa ngài, tôi không có ý định hủy nó đi – Copeland kiêu hãnh trả lời.
– Tôi cứ tưởng là ông công tố sắp vò ném tờ giấy đi đấy.
– Đây không phải là lần đầu tiên ông lầm trong vụ này đâu – Copeland nói mỉa.
– Dù tôi có lầm thì cũng không làm cho những kẻ vô tội bị kết án oan – Mason nghiêng mình trả đũa.
– Thôi quý ông, đủ rồi – ông chánh án Meehan can thiệp – Buổi thẩm vấn ngưng cho đến chiều. Tôi xin ông Mason gặp tôi trong phòng họp lúc một giờ rưỡi và xin ông công tố giữ lại tờ giấy đó. Buổi thẩm vấn tạm nghỉ.
Trong khi công chúng lần lượt ra khỏi phòng, Mason nhìn Della Streetmỉm cười:
– Úi! Chỉ chút xíu nữa!
– Có phải ông chỉ tìm cách hoãn binh thôi không’?
– Trời! Tôi không thích Lois kể mọi chuyện ấy ra chút nào.
– Đến hai giờ thì cô ta sẽ nói.
– Biết rồi, nhưng ta còn được hai giờ nữa để tìm lối thoát hay là…
– Hay là sao?
– Hay là ta sẽ giải quyết vấn đề.
Lois rẽ người tiến đến bên họ:
– Ông thật khéo nhưng không ngăn được tôi phải nói ra. .
– Được rồi, chỉ xin cô thư cho đến hai giờ chiều thôi.
– Tôi muốn nói hết với Marvin.
– Cô đợi đến khi cậu ta sắp lên chỗ khai.
– Không, tôi muốn nói ngay bây giờ.
– Nói gì anh thế – Marvin hỏi khi nghe thấy nhắc đến tên mình và tiến lại, choàng tay qua thân mình Lois.
– Nói về con vịt.
Một phụ tá quận trưởng tiến đến chỗ luật sư.
– John Witherspoon muốn gặp ông, ông Mason. Ông ta cũng muốn gặp cả con gái và – người này mỉm cười – cả chàng rể nữa.
– Thật đúng lúc để cậu lại thăm ông bố vợ – Mason khuyên chàng trai – Nói dùm rằng tôi sẽ cố gắng gặp ông ta trước phiên thẩm vấn.
* * *
Luật sư bước đi ngoắc Drake:
– Anh có tìm được ra điều gì về lá thư gửi cho Marvin không.
– Không, Perry à, tuyệt đối là không. Như anh nói, số điện thoại là của một hãng lớn, ở đó không ai hay biết Lahey hết. Giấy thuộc loại bình thường có bán khắp nơi. Chỉ còn lại chữ viết nhưng lúc này thì chẳng có ích gì.
– Bây giờ thì không, nhưng sau này thì may ra. Paul, anh thử tìm xem cô y tá bị Burr đuổi đi…
– Perry, cô ta có trong phòng xử. Chờ một chút may ra tôi bắt cô lại được.
Nhà thám tử bước nhanh và trở lại với một người phụ nữ trẻ, khá đẹp.
– Perry, xin giới thiệu cô Field. Chính cô đã săn sóc ông Burr buổi sáng ngày ông ta bị giết.
Cô y tá bắt tay thật chặt Mason:
– Tôi thật thích thú thấy vụ án diễn biến như vậy nhưng tôi không thể tiếp chuyện ông được vì ông công tố bảo tôi ra làm chứng.
– Để nói là Burr bảo Witherspoon đem chiếc cần câu lại?
– Vâng, đó là một trong những điều làm chứng.
– Ông Burr không muốn cô sờ vào cái xắc phải không? Chính vì thế mà ông ta đuổi cô hả?
– Phải, tôi cứ vấp hoài cái xắc khốn nạn mà ông ta đặt bên cạnh giường để lục lọi cho thỏa thích. Tôi nói rằng để tôi đặt các vật trong xắc lên mặt tủ cho ông thấy và muốn lấy gì thì bảo tôi lấy hộ cho.
– Thế mà ông ta không bằng lòng ?
– Phải nói là nổi xung lên mới đúng! Nhưng nửa giờ sau, tôi lại vấp phải cái xắc, tôi muốn tỏ quyền hành, tôi giật lấy. Có thể mà ông vặn tay tôi. Tôi chỉ định báo cáo với bác sĩ thôi, nếu ông ta không đuổi tôi ra khỏi phòng và doạ đập tôi với một cái gì như là ống sắt.
– Cái ống ở đâu ra vậy?
– Ông ta hỏi tôi vật đó đêm hôm trước. Ông ta nhét vào trong đó những bản đồ họa hay cái gì đó tôi không biết.
– Sau khi định dùng nó đánh cô thì ông ta làm gì nó?
– Để xem… Hình như ông ta nhét nó dưới chăn. Tôi cũng không chú ý vì đang sợ hãi. Tôi chưa thấy người bệnh nào giận dữ đến như thế dù tôi thật hết sức chịu đựng. Tôi liền trình bày với bác sĩ và xin người khác thay thế.
– Thế nhưng ông bác sĩ không làm gì cả phải không?
– Không. Ông tưởng có thể thu xếp được vì không hiểu tình trạng của người bệnh.
– Đêm trước, Burr có nói với cô là người ta tìm cách giết ông ta phải không?
Người phụ nữ trẻ lúng túng:
– Thưa ông Mason, tôi không thể nói rõ về vấn đề này được vì tôi được gọi ra làm chứng.
– Tôi hiểu sự thận trọng của cô, cô Field ạ, tôi không dám hỏi thêm cô gì nữa. Cám ơn cô rất nhiều.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+