Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mỹ nhân nan giá – Chương 03 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Edit: Nhi

http://kunnhi.wordpress.com

 

Chương 03 – Nguy hiểm

 

Hướng Uyển Ngọc âm thầm mơ ước vị trí Thái tử phi, vốn vẫn cho rằng Cung Khanh là đối thủ đáng gờm nhất, giờ thấy cô em họ hoàn toàn không có ý định cạnh tranh với mình, liền dịu sự đề phòng.

Cô ta kề tai Cung Khanh, thì thầm: “Nếu muội muội không có ý định gả vào Đông Cung, ta sẽ tiết lộ cho muội một bí mật.”

“Tỷ tỷ, mời nói.”

“Hoàng hậu dự định chọn lựa những tiểu thư chưa lập gia đình gia thế tốt tướng mạo tốt vào cung dự ngày hội hoa cùng công chúa.”

Cung Khanh vừa nghe liền cảm giác đấy chỉ là mượn cớ.

Ngày hội hoa năm nào cũng có, cớ gì chỉ năm nay chọn thiếu nữ vào cung làm hội hoa cùng công chúa? Lại còn là tiểu thư gia thế tốt tướng mạo tốt chưa lập gia đình?

Quả nhiên, Hướng Uyển Ngọc nói: “Thật ra Hoàng hậu muốn nhân đó chọn Thái tử phi. Đây là Triệu quốc phu nhân lén tiết lộ cho mẫu thân của ta. Nếu muội muội không muốn gả vào Đông Cung, tốt nhất đừng tham gia.”

“Đa tạ tỷ tỷ đã cho biết.”

“Hoặc là muội muội nhanh chóng hứa hôn, hoặc là phải kiếm một cớ để né tránh chuyện này.”

Cung Khanh nhăn mũi, cười khẽ: “Đa tạ tỷ tỷ chỉ điểm. Muội muội định từ ngày mai sẽ ngã bệnh liệt giường.”

Nàng không hứng thú gì với tuyển Thái tử phi, càng không muốn vào cung dự lễ hội hoa cùng Công chúa. Bởi vì cô con gái duy nhất của Tuyên Văn Đế thật là một người khó mà chung sống.

Công chúa tên Cửu, không phải vì cô ta là con thứ chín, cô ta là con gái duy nhất của Tuyên Văn Đế, tên là Cửu là có câu chuyện riêng.

Năm đó, Độc Cô Hoàng hậu sinh Thái tử Mộ Thẩm Hoằng, sau đó liên tục sinh ra ba cô con gái chết non. Giám chính Thuần Vu Thiên Mục của Ti Thiên Giám tinh thông thuật xem tướng, nói Độc Cô Hoàng hậu phạm vào sao Cửu Nữ, sẽ phải sinh đến chín cô con gái. Biện pháp phá giải, sinh thêm một cô con gái phải đặt tên là Cửu, tỏ vẻ đã sinh chín nữ nhi.

Quả nhiên, không lâu sau Độc Cô Hoàng hậu lại sinh một công chúa, vì vậy liền gọi là A Cửu. Cũng thật kỳ lạ, từ đó, Hoàng hậu không sinh thêm bất kỳ người con gái nào nữa, nhưng cũng không sinh thêm con trai, cuối cùng có một trai một gái. Vị Cửu Công chúa này là minh châu của đế hậu, muốn gió được gió muốn mưa được mưa. Vì vậy, tính khí rất khác thường, vặn vẹo một cách khó ngờ.

Qua mấy lần tiếp xúc, Cung Khanh chỉ có thể dùng bốn chữ để hình dung Cửu Công chúa, đó là: kính nhi viễn chi.

Hướng Uyển Ngọc có lòng nhắc nhở Cung Khanh, kỳ thật là có lòng ích kỷ riêng, cô ta tự thấy bản thân gia thế hiển hách, dung mạo xuất chúng, dõi mắt khắp kinh thành, có thể vượt trội so với cô ta chỉ có cô em họ này. Chỉ cần Cung Khanh không cạnh tranh trong cuộc đua đến ghế Thái tử phi, cô ta tự tin tất thắng. Hôm nay dò la, mới biết cô em họ không ôm chí lớn, dự định bắt chước người mẹ năm xưa, lựa chọn trong số các tiến sĩ xuất thân nhà nghèo một người làm vị hôn phu, cô ta mới được thở phào nhẹ nhõm.

Từ lời nói hành động của Hướng Uyển Ngọc, Cung Khanh đã đoán được bí mật này rồi, nhưng nàng tỏ vẻ không hay biết, ngược lại còn ngây thơ cười cám ơn ý tốt của biểu tỷ.

Hướng Uyển Ngọc có chút chột dạ, thay xiêm y của Cung Khanh, hóp bụng ưỡn ngực ra khỏi phòng thay đồ.

Hai thiếu nữ đi ra cùng một lúc, đều đang tuổi dậy thì tươi trẻ sức xuân, nhưng phong thái thì thật cách nhau quá xa.

Cung phu nhân thầm nghĩ, xiêm y này do con gái ta mặc rõ ràng như tiên nữ giàng trần, sao khoác lên người cô cháu gái lại thô tục đến vậy? Lại nhìn sang con gái nhà mình, mặc bộ xiêm y màu đỏ tươi của cháu gái lại càng thêm nổi bật rực rỡ. Quả nhiên là người đẹp mặc gì cũng đẹp.

Hàn thị cũng đang thầm so sánh. Lòng rất muốn thiên vị cho con gái, nhưng không thể không công nhận, con gái nhà mình tuy có nhan sắc, nhưng so với Cung Khanh thì chỉ là dung chi tục phấn.

Tạm thời dung mạo không phải vấn đề mấu chốt nhất. Hàn thị lo lắng vẫn là về tính tình con gái. Hiểu con gái có ai bằng mẹ, tính tình Hướng Uyển Ngọc dù có được tuyển vào Đông Cung cũng khó lòng có được kết cục tốt. Gì mà mẫu nghi thiên hạ, độc sủng hậu cung chỉ là giấc mơ hồng của thiếu nữ mới lớn thôi. Vì vậy, từ khi nghe được tin tức từ chỗ Triệu quốc phu nhân, bà liền gióng trống khua chiêng định hôn sự cho con gái, nhằm cắt đứt ý nghĩ viển vông kia.

Cung phu nhân thấy kế thay mận đổi đào đã đại công cáo thành, liền nói: “Chị dâu, chúng ta xuống phố ngắm đèn thôi.”

Hàn thị cười nói: “Em chồng, có lẽ nên để ta đi trước một lúc cho thỏa đáng.”

“Được, chị dâu đi trước, em chờ thêm một lúc.” Cung phu nhân biết chị dâu tỉ mỉ cẩn thận, sợ Cung Khanh và Hướng Uyển Ngọc đi cạnh nhau sẽ khiến người khác liên tưởng.

Hàn thị dẫn theo con gái người hầu ra khỏi phòng.

Hướng Uyển Ngọc và Cung Khanh vóc người tương tự, nhưng nào ngờ phần eo của váy lại thít chặt đến mức cô ta thở cũng khó khăn. Với người vốn tự hào thon thả nhẹ nhàng như Hướng Uyển Ngọc mà nói, không nghi ngờ gì là một đả kích to lớn. Nhưng trừ chuyện đó ra, còn một đả kích khác.

Cô ta cố tình căn dặn tỳ nữ Thanh Hoa, khi buộc mặt nạ cho Cung Khanh, phải buộc lỏng một chút, để mặt nạ tuột ra cho Độc Cô Đạc thấy người giải câu đố đèn không phải cô ta. Ai biết Cung Khanh lại phản ứng nhanh như vậy, giữ được mặt nạ trên mặt. Ra khỏi Đăng Nguyệt Lâu, cô ta buồn bực muốn hét một tiếng, nhưng eo bị thít chặt, chỉ mới hô một nửa đã hết hơi

“Ra rồi ra rồi.”

Độc Cô Đạc nấp sau bảng hiệu của một cửa hàng đối diện, kích động nhìn chăm chú mặt nạ hỉ thương mi sao.

Duệ Vương vừa đi, hắn liền lôi kéo Nhạc Lỗi theo tới Đăng Nguyệt Lâu. Hắn muốn xem xem cô gái vừa giải câu đố đèn có gọi phu nhân An Quốc công là mẫu thân, nếu đúng, thì chính là Hướng Uyển Ngọc, không còn gì để nghi ngờ.

Nhạc Lỗi nhắc nhở: “Tốt nhất Hầu gia nên thay mặt nạ, mặt nạ này quản gia hầu gái nhà cô ấy đều thấy rồi.”

Độc Cô Đạc lập tức tìm một hàng rong mua một mặt nạ trừ tà, lúc này mới đĩnh đạc bám theo nhóm Hàn thị.

Một lúc sau, quả nhiên nghe thấy Hướng Uyển Ngọc gọi Hàn thị là mẫu thân, Độc Cô Đạc nói: “Đúng là Hướng Uyển Ngọc.”

Nhạc Lỗi nhìn cô gái trước mắt, ngừng trong chốc lát, đột nhiên nói: “Không phải cô này.”

“Tại sao không phải? Mặt nạ trang phục đều giống.”

“Khi tuột mặt nạ, tỳ nữ kia thắt nút hai lần, giờ chỉ còn một nút thắt. Còn nữa, eo cô này to hơn một tấc.”

Độc Cô Đạc trợn mắt, “Quả nhiên là Tả Vệ Tướng quân, nhãn lực thật… chậc chậc. . .” Dừng một chút, hắn lại hỏi: “Vậy nàng đang ở đâu?”

Nhạc Lỗi suy nghĩ một chút, nói: “Nếu ta suy đoán không sai, chắc còn đang ở Đăng Nguyệt Lâu.”

Độc Cô Đạc xoay phắt người lại, “Nhanh, quay lại đấy xem.”

Bản tính thiếu niên vốn hiếu kỳ, giai nhân giải câu đố đèn thông minh hiểu biết, dáng người thướt tha, hắn không thể kiềm chế ý nghĩ muốn nhìn xem sau lớp mặt nạ kia là thiếu nữ thế nào.

Nhạc Lỗi biết Tiết Nhị đang lúc kích động. Nhưng bản thân hắn cũng hiếu kỳ không kém, đôi mắt kia khiến hắn vô cùng thắc mắc dung nhan thật sự của nàng như thế nào.

Khi hai người đi tới Đăng Nguyệt Lâu, trùng hợp làm sao, lại là lúc nhóm Cung phu nhân xuống phố.

Độc Cô Đạc cũng không biết nhóm người này có người mà hắn muốn tìm, chỉ là từ mặt nạ xiêm y mà nhìn ra đây là một nhà giàu sang phú quý.

Khi Cung Khanh nhìn thấy người đeo mặt nạ trừ tà, còn tưởng rằng đây là thanh niên đứng sau đám đông lúc nãy, nhưng nhìn thêm liền biết không phải, người trước mắt mặc trường bào gấm tím, còn người nhìn nàng giải đố đèn mặc áo vải.

Đoàn người đi lướt qua Nhạc Lỗi, sau mặt nạ xuất thủy phù dung đi cuối cùng là đôi mắt hắn không thể nhận lầm.

Nhạc Lỗi âm thầm lôi kéo Độc Cô Đạc, lúc đấy Độc Cô Đạc mới xoay người nhìn Cung Khanh.

Mặc dù thay đổi xiêm y, nhưng thân hình rất giống, dáng vẻ yểu điệu thướt tha, như gió thổi cành liễu. Phải chăng là nàng? Hắn không xác định. Nhưng Nhạc Lỗi gật đầu.

Độc Cô Đạc tin tưởng Nhạc Lỗi, hắn tuổi trẻ đã làm đến Tả Vệ Tướng quân, ngoài võ công, còn rất nhiều bản lĩnh hơn người, vì thế Duệ Vương mới thân với hắn đến thế. Nếu hắn đã khẳng định đây là nàng, vậy sẽ không sai.

Độc Cô Đạc kích động đi theo.

Cung Khanh xưa nay thích những trò chơi liên quan đến chữ nghĩa, thấy đố đèn, liền không kiềm chế được tiến tới. Vì đang đeo mặt nạ, nàng cũng thoải mái hơn ngày thường, đoan trang quy củ tạm thời gạt qua một bên, cử chỉ linh hoạt hào phóng đặc trưng thiếu nữ, đeo thêm mặt nạ, lại có nét quyến rũ thu hút đặc biệt.

Lần đầu tiên trong đời Độc Cô Đạc theo dõi người khác, cảm giác rất kích thích. Giai nhân thướt tha yểu điệu, eo thon không đủ nắm tay, cứ thế hút chặt tầm mắt của hắn, mùa xuân chưa đến, mà hắn đã bị gió xuân thổi tỉnh, như đang trôi nổi bềnh bồng giữa dòng nước.

Cung Khanh vô cùng cao hứng dạo phố ngắm đèn, không nhận ra có hai người đang bám theo, nhưng quản gia Cung Phúc Quý cảnh giác, cùng bốn người hầu ba nha hoàn không dám lơi lỏng, đi sát bên phu nhân tiểu thư, chỉ sợ thất lạc.

Quản gia nhanh chóng phát hiện có hai tên đàn ông bám theo, âm thầm chú ý, phát hiện hai người này vẫn bám theo từ Đăng Nguyệt Lâu, hắn có chút bất an, liền nói khẽ với Cung phu nhân: “Phu nhân, phía sau có hai tên đàn ông một mực bám theo chúng ta.”

Cung phu nhân quay đầu nhìn lại.

Quả nhiên thấy hai người đàn ông cao ráo, thân hình rắn rỏi, vừa nhìn liền biết là thanh niên. Tết Nguyên Tiêu “Hoàng hôn người hẹn ước” (Sinh tra tử – Đêm nguyên tiêu, tác giả Âu Dương Tu, Người dịch: Nguyễn Xuân Tảo) là chuyện thường tình, Cung phu nhân cười không để tâm. Nhưng Cung Phúc Quý liên tục cảnh báo, Cung phu nhân cũng dần đề phòng, phố Trường An là nơi phồn hoa náo nhiệt nhất kinh thành, không có kẻ nào dám làm chuyện xấu xa, nhưng ra khỏi phố Trường An thì chưa chắc, nghe nói mấy năm gần đây hay có chuyện người Ba Tư bắt cóc phụ nữ trong đêm Nguyên Tiêu bán sang Tây Vực.

Thấy đã sắp đi hết phố Trường An, Cung phu nhân không dám thăm thú đâu nữa, liền nói với Cung Khanh: “Chúng ta trở về đi thôi.”

Mặc dù đi theo có ba nha hoàn năm người hầu, trên cầu Bình An còn có phu kiệu đang chờ, nhưng chung quy không thể mạo hiểm.

Hai người kia thấy nhóm Cung phu nhân quay lại, liền giả như đang ngắm đèn lồng.

Cung Khanh hơi có chút ảo não, hiếm có dịp đeo mặt nạ chơi đùa thoải mái, vô duyên vô cớ bị hai tên đàn ông không rõ lai lịch này phá quấy.

Khi đi qua hai người, Cung Khanh cố ý nói: “Người đeo mặt nạ trừ tà thật là nặng mùi.”

Độc Cô Đạc chưa phản ứng, Nhạc Lỗi đã không nhịn được cười phì. Lúc đấy Độc Cô Đạc mới nhận ra là Cung Khanh nói hắn, lòng thầm nghĩ trước khi xuống phố rõ ràng đã tắm rửa sạch sẽ, sao lại nặng mùi?

Cung phu nhân hỏi: “Người kia sao?”

“Vâng.” Cung Khanh tiện tay chỉ bừa một người, trên phố la liệt người đeo mặt nạ trừ tà, thật là một món đồ đắt khách.

Hai người một mạch theo đuôi, Độc Cô Đạc quyết tâm muốn nhìn xem nàng là tiểu thư nhà ai, quyết định bám theo đến tận cửa nhà.

Cung phu nhân âm thầm nóng ruột, đi tới Đăng Nguyệt Lâu, bà nảy ra một sáng kiến, đi vào Đăng Nguyệt Lâu.

Cung Phúc Quý hỏi nhỏ: “Phu nhân không về phủ sao?”

Cung phu nhân thấp giọng nói: “Ông đứng chờ dưới lầu, ta và tiểu thư sẽ đi ra từ cửa sau, mọi người chờ thêm một lúc hãy đi.”

Cung Phúc Quý hiểu ra, liền cùng bốn gia nhân ngồi ở lầu một đánh lạc hướng.

Cung phu nhân dẫn theo Cung Khanh và ba thị nữ lên tầng hai.

Độc Cô Đạc đang muốn theo vào, Nhạc Lỗi kéo hắn lại, “Cậu đừng lộ liễu thế được không, tôi đoán cô nương kia đã phát hiện, vì thế vừa rồi mới nói cậu nặng mùi.”

Độc Cô Đạc xoay mặt hừ một tiếng: “Tiểu tử ngươi mới nặng mùi.”

Cung phu nhân lên lầu hai, dẫn Cung Khanh đi xuống một cầu thang trong góc, xuyên qua nhà bếp và sân nhỏ của Đăng Nguyệt Lâu ra ngoài.

Cửa sau đi thẳng ra phố Hộ Thành, đi đến ngã tư thì rẽ phải, đi thêm trăm bước chính là kiệu đang chờ ở cầu Bình An.

So với phố Bình An tấp nập nhộn nhịp, phố Hộ Thành chỉ là một con phố hẻo lánh.

Từ nơi ồn ào phồn hoa đến con phố im lặng như tờ, Cung Khanh liền thấy lòng như trống rỗng. Ngẩng đầu nhìn lại, trên trời đêm là một vầng trăng đang lẳng lặng soi sáng, ánh trăng trong trẻo, hàng gạch xanh đen, tạo cảm giác tịch liêu lạnh lẽo.

Cung phu đang âm thầm đắc ý vì kế kim thiền thoát xác, chưa kịp khoe khoang, đột nhiên nghe thấy sau lưng bịch bịch.

Cung Khanh vừa quay đầu lại, chỉ thấy nha hoàn Vân Thường đã ngã dưới đất, đằng sau là ba người đàn ông cao lớn.

Lòng nàng cả kinh, vừa định kêu cứu, liền có một miếng vải đen trùm vào mũi. Một mùi cay nồng kỳ lạ xông vào khoang mũi, trong nháy mắt nàng thấy trước mắt tối sầm rồi ngất đi.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+