Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mỹ nhân nan giá – Chương 06 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 06 – Phớt nét mày ngài

 

Hôm sau, Cung Cẩm Lan hạ triều mời Nhạc Lỗi Độc Cô Đạc đến nhà làm khách, tạ ơn đã cứu con gái đêm qua.

Cung phu nhân vốn không muốn mời Độc Cô Đạc, nhưng hắn lại biết chuyện, cần bịt miệng hắn, tránh việc hắn tiết lộ ra ngoài, tổn hại danh tiết con gái, vì thế không thể không mời.

Sáng sớm Cung phu nhân đã dặn nhà bếp chuẩn bị tiệc rượu thịnh soạn, lại vào phòng cất đồ, định chọn một món lễ vật tặng Nhạc Lỗi.

Chọn tới chọn lui hoa cả mắt, bà buồn bực nói: “Rốt cuộc tặng gì mới tốt, tặng vàng bạc thật quá thô tục.”

Cung Khanh giật mình, người kia cũng nói như vậy, nói tặng tiền thô tục, muốn nàng cảm tạ bằng một giai thoại phong lưu. Nhớ lại tình huống đêm đó, nàng lại đỏ mặt.

Cung phu nhân thấy con gái không nói tiếng nào, quay đầu nhìn không hỏi sợ run.

Đây rõ ràng là vẻ mặt thiếu nữ tương tư, không lẽ con gái rung động với ân nhân cứu mạng Nhạc Lỗi?

Cung phu nhân hiểu lầm đối tượng khiến Cung Khanh đỏ mặt, nghĩ kĩ lại, Nhạc Lỗi kia tướng mạo oai hùng bất phàm, chức quan cũng không thấp, chỉ không biết gia cảnh như thế nào, đợi lát nữa vừa ăn vừa hỏi.

Do dự một hồi lâu, rốt cục bà chọn một tờ thư pháp của Mễ Phất.

“Mẫu thân tặng thứ này sao?” Cung Khanh cảm thấy bảo kiếm tặng anh hùng vẫn tốt hơn. Nhưng phụ thân là quan văn, trong nhà không có những thứ như bảo kiếm bảo đao.

“Nhạc Tướng quân tuy là võ tướng nhưng lại là nho tướng, chữ của Mễ Phất cuồng thảo rất giống công phu của hắn. Con không được chứng kiến công phu vượt nóc băng tường của hắn tuấn dật phóng khoáng đến mức nào.”

Cung phu nhân hai mắt lấp lánh, rất có dáng vẻ thiếu nữ ngưỡng mộ đại hiệp.

Cung Khanh cười phì, may mà phụ thân không thấy dáng vẻ háo sắc này, không nhất định sẽ đau thương đến chết.

Hai người ra khỏi phòng cất đồ, Cung Khanh nói khẽ: “Mẫu thân, hôm qua biểu tỷ nói với con một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Hoàng hậu dự định chọn mấy tiểu thư chưa lập gia đình vào cung làm hội hoa cùng công chúa. Kỳ thật là để chọn Thái tử phi.”

Cung phu nhân ngẩn ra, “Liệu có con không?”

Cung Khanh bất đắc dĩ xoa mi tâm: “Theo địa vị của phụ thân và cậu, con đoán là có. Vì thế con lên kế hoạch từ hôm nay sẽ bệnh liệt giường. Trùng hợp là hôm qua gặp chuyện kinh hãi, hôm nay ngã bệnh cũng là thuận lý thành chương, đợi lát nữa Độc Cô Đạc đến, mẫu thân lựa lúc nói con đã ngã bệnh. Hắn là cháu của Độc Cô Hoàng hậu, mồm hắn nói ra, Độc Cô Hoàng hậu sẽ không nghi ngờ. Con có thể tránh được chuyện này.”

Cung phu nhân vui vẻ nói: “Đúng vậy, quả là Tái Ông mất ngựa biết đâu là phúc.”

Nhạc Lỗi vừa vào Cung phủ, lập tức được coi là thượng khách. Đặc biệt là Cung phu nhân, vì có ý chọn hắn làm rể, đối với hắn nhiệt tình hơn hẳn bình thường, Độc Cô Đạc vô cùng ghen tỵ, lòng mơ hồ có cảm giác không ổn, quả nhiên, rượu quá ba tuần, chợt nghe Cung phu nhân hỏi: “Nhạc Tướng quân tuổi trẻ tài cao, đã từng đính hôn chưa?”

Độc Cô Đạc suýt thì nghẹn. Không đợi Nhạc Lỗi trả lời, hắn cướp lời: “Nhạc Tướng quân muốn lập nghiệp rồi mới thành gia. Mấy ngày trước muốn đi An Tây Đô Hộ phủ, lập chút quân công.”

Nhạc Lỗi: “…”

Cung phu nhân ồ một tiếng, rõ ràng lộ vẻ thất vọng. Hòn tên mũi đạn vô tình, làm vợ võ tướng thật sự rất nguy hiểm, có lẽ tìm một quan văn vẫn ổn thỏa an nhàn hơn. Nghĩ như thế, Cung phu nhân lại cảm giác có lẽ nên chờ Quỳnh lâm yến, tìm một thanh niên tài tuấn tài mạo song toàn là hợp lý nhất.

Độc Cô Đạc một câu đả kích tình địch, đang âm thầm đắc ý, lại nghe Cung phu nhân nói: “Nhạc Tướng quân dựa vào bản lĩnh bản thân, trẻ tuổi đã có địa vị cao, thật khiến người khác khâm phục. Không dựa vào gia thế để phong quan tấn tước, đó mới là trang nam nhi đầu đội trời chân đạp đất.”

Lòng Độc Cô Đạc tan nát, hắn là nhờ gia thế mà được phong Hầu, chẳng phải đang nói hắn đấy sao.

Thật ra Độc Cô Đạc tự mình đa tình, Cung phu nhân không hề có ý đả kích hắn, chỉ là khen ngợi Nhạc Lỗi đồng thời tán dương phu quân của mình.

“Khanh nhi đêm qua bị sợ hãi quá độ, giờ bệnh liệt giường, nếu không đã để nó ra mời rượu Nhạc Tướng quân và Hầu gia.”

Độc Cô Đạc vừa tổn thương sâu sắc, cẩu thả vơ đống lòng vừa vỡ tan lại, vội hỏi: “Tiểu thư bệnh nặng lắm không?”

“Rất nặng. Đêm qua sốt cao, hôm nay uống thuốc nhưng chưa thấy đỡ.” Cung phu nhân lộ vẻ đau khổ, miêu tả bệnh Cung Khanh hết sức nghiêm trọng.

Nhạc Lỗi và Độc Cô Đạc không tự chủ đều lộ vẻ lo lắng ân cần.

Sau khi ăn xong ra khỏi Cung phủ, Độc Cô Đạc ôm một bụng buồn bực lên xe ngựa.

Cung phu nhân nhất bên trọng nhất bên khinh, khiến hắn rất đau lòng.

Xe ngựa đi đến cửa Thái Y Viện, đầu hắn nảy ra một sáng kiến, vén màn hô: “Dừng xe.”

Xuống xe ngựa, Độc Cô Đạc phẩy tà áo, lòng thầm nhủ: “Gia đổi chiêu khác, ngươi anh hùng cứu mỹ nhân, Gia đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.”

Y chính Thái Y Viện là Tiết Lâm Phủ, ngoại hiệu Quỷ Kiến Sầu, nghe ngoại hiệu liền biết y thuật cao minh mức nào, thân là Y chính Thái Y Viện, người có thể thỉnh được ông ta không nhiều, trùng hợp làm sao Độc Cô Đạc lại là một trong số ít đó.

Cung Khanh đang ngồi xích đu trong hoa viên, đột nhiên thấy nha hoàn Ngọc Chi chạy đến.

“Tiểu thư mau trở lại phòng nằm, có người từ Thái Y Viện.”

Cung Khanh thông minh cơ trí vội xuống khỏi xích đu, “Bình tĩnh nói ta nghe, rốt cục là xảy ra chuyện gì.”

“Phu nhân bảo em gọi tiểu thư mau trở lại phòng nằm, có người của Thái Y Viện trong cung đến, nói là Định Viễn Hầu thỉnh đến xem bệnh cho tiểu thư.”

Gay go to! Cung Khanh dậm chân, vội vàng nhấc tà váy chạy về phòng ngủ.

Nàng vừa nằm xuống, thả màn, đã nghe thấy tiếng Cung phu nhân đến hành lang.

“Làm phiền Tiết thần y tới đây, thật không dám nhận. Tiểu nữ hôm nay đã uống thuốc, đã khá hơn rồi.”

“Lão phu được Định Viễn Hầu nhờ vả, không thể không đến, cũng không dám không đến, nếu đã đến quý phủ, cứ để lão phu chẩn mạch.”

Cung phu nhân không thể làm gì khác hơn là đưa Tiết thần y vào khuê phòng Cung Khanh.

“Con gái, đây là Tiết thần y trong cung.”

Cung Khanh yếu ớt thò tay ra khỏi màn, Tiết thần y lấy một khăn lụa bọc cổ tay nàng, buộc chỉ bắt mạch.

“Mạch tượng có phần nhanh.”

Cung Khanh âm thầm buồn cười, vừa chạy vội từ hoa viên về đây, không nhanh mới là lạ.

“Tiểu thư không có gì đáng ngại, tĩnh dưỡng mấy ngày là khỏe.”

Tiết Lâm Phủ viết một đơn thuốc, đưa cho Cung phu nhân, “Nếu tiểu thư uống thuốc này mà không có khởi sắc thì lão phu sẽ quay lại.”

Cung Khanh âm thầm kêu khổ, xem ra kế giả bệnh này không dùng được rồi. Chỉ cần nàng có dấu hiệu bệnh hoạn, Độc Cô Đạc liền thỉnh thần y, nàng giả bệnh sao qua được mắt Tiết Lâm Phủ, nếu để ông ấy truyền tới tai Độc Cô Hoàng hậu thì càng nguy hơn.

Vì vậy, nàng không thể làm gì khác hơn là “khỏi bệnh” .

Cung phu nhân nói: “Không vội, đến lễ hội hoa còn hơn một tháng, nửa tháng nữa là ngày thi Đình rồi, đến Quỳnh lâm yến chúng ta chỉ cần chọn được một người, rồi lập tức hứa hôn.”

Đến Quỳnh lâm yến chọn hôn phu là chủ ý Cung phu nhân đã quyết định từ lâu, Cung Khanh cũng không thấy có chỗ nào không ổn, nhưng sau đêm Nguyên Tiêu, Cung Khanh đột nhiên không có hứng thú với lựa chọn đấy.

Mặt nạ trừ tà kia … đã khiến nàng trúng tà.

Nửa tháng sau, kết thúc thi Đình. Theo thường lệ, Tuyên Văn Đế muốn mở tiệc chiêu đãi quần thần và tân khoa tiến sĩ tại Huệ Hòa uyển, để các thần tử gặp gỡ nhóm nhân tài mới, cũng để nhóm người mới gặp gỡ cộng sự đồng nghiệp tương lai.

Cung Khanh dự Quỳnh lâm yến từ khi mới mười tuổi, đã tổng kết bản chất của bữa tiệc này.

Đây là lúc để tân khoa tiến sĩ lựa chọn đội ngũ và chiến hữu, đây là lúc để các đảng phái thu nạp tiến cử người mới, là lúc để các bậc cha mẹ xã hội thượng lưu kinh thành chọn con rể.

Đặc biệt là Trạng nguyên lang, nếu tuổi trẻ chưa lập gia đình thì càng được tranh giành. Cung phu nhân hiểu rõ việc đấy hơn ai hết. Năm đó tân khoa Trạng nguyên Cung Cẩm Lan nóng bỏng như cầu lửa, bà hạ gục vô số tình địch, mới giành được thắng lợi.

Cung Cẩm Lan sửa soạn xong, pha một ấm trà, chờ phu nhân con gái. Uống xong nửa ấm, Cung phu nhân mới chậm rãi đi ra. Phục sức lộng lẫy, dù tuổi không còn trẻ nhưng vẫn giữ được sự quyến rũ, Cung phu nhân vẫn là một mỹ nhân lộng lẫy.

Cung Cẩm Lan căn cứ kinh nghiệm, lập tức mở to mắt, ra vẻ kinh ngạc.

Cung phu nhân thấy thế rất hài lòng, tiến lên dịu dàng khoác tay Cung Cẩm Lan, nũng nịu hỏi: “Phu quân, có phải thiếp thân đã già đã xấu?”

Nha hoàn Vân Thường cúi đầu giả làm bức vách. Lòng thầm nghĩ, đại nhân mà dám nói có thì chết không cần nghi ngờ.

“Phu nhân vĩnh viễn xinh đẹp như hoa.” Thượng thư đại nhân đã lão luyện, bất động thanh sắc rút cánh tay, hỏi: “Khanh nhi vẫn chưa xong sao?”

Bình thường vẫn là hai cha con cùng chờ Cung phu nhân.

Cung phu nhân không kiềm chế được bực tức: “Bảo nó mặc xiêm y Nghê Thường (nhiều màu như cầu vồng), nó bảo quá lòe loẹt, bảo nó búi trụy mã kế, nó nói gây sự chú ý, bảo nó đeo lắc chân gắn chuông, bộ bộ sinh liên, nó nói quá lẳng lơ, haizzz, nói đi nói lại, thiếp thật giống một bà mẹ thô tục không có thẩm mỹ…” nói đến đấy, bà đảo mắt, thở dài u uất, “Ai u, đúng là con lớn không nghe mẹ.”

trụy mã kế hình như là kiểu này

“Bảo tiểu thư nhanh lên, đừng để đến muộn.”

Cung phu nhân đang muốn sai Vân Thường đi giục thì Cung Khanh đã đi ra.

Từ sáng Cung phu nhân đã rối rít muốn nàng phục sức lộng lẫy nổi bật một chút. Giờ nhìn thấy liền nhảy dựng lên, “Con muốn chọc ta tức chết đúng không, bữa tiệc cung đình long trọng thế, thiếu nữ trong kinh có ai không liều mình ăn vận!”

“Mẹ, con sợ chết, con không muốn liều mình.” Cung Khanh nở nụ cười. Xiêm y lụa mỏng màu vàng, toàn thân trên dưới, không hoa không vân, điểm đặc biệt duy nhất là tà váy rất bồng bềnh, gấp nếp mười sáu lần. Xiêm y đã giản dị, trang sức càng đơn giản, trên cổ chỉ là một kiềng vàng, mặt là một viên dương chi bạch ngọc điêu khắc hình hoa mai, dùng lục ngọc làm nhụy hoa.

Trang phục mộc mạc, trang sức đơn giản, theo lẽ thường nên trang điểm cầu kỳ, nàng lại chỉ vẽ một đóa hoa mai màu lục ở mi tâm.

“Những sợ phấn son nhơ sắc mặt, chầu vua chỉ phớt nét mày ngài, con định học Quắc quốc phu nhân sao?” Cung phu nhân mới đọc Đường Minh Hoàng dã sử, đọc hai câu thơ coi như ví dụ trực quan.

Cung Khanh thân thiết ôm tay Cung phu nhân, cười nũng nịu: “Mẹ, gần đây mẹ thật toát vẻ thư hương, xuất khẩu thành chương.”

“Bớt nịnh nọt đi.” Cung phu nhân trừng mắt, xoay người tìm đồng minh, “Lão gia, ngài vẫn chưa nói nó.”

Ai ngờ Cung Cẩm Lan lại lộ vẻ tán thưởng, “Thế này rất đẹp.”

“Rất đẹp?” Cung phu nhân ngạc nhiên, lại đánh giá Cung Khanh từ đầu đến cuối một lần, mới phát hiện ra chỗ kỳ diệu.

Thì ra dưới lớp lụa mỏng màu vàng là lớp sa mỏng màu cỏ non, đính kim sa thành hình hoa mai, khi bước đi lớp lụa vàng ngoài cùng mới hơi hất lên, lộ ra lớp lót ở dưới, như hoa mai bay bay trên mặt cỏ, nhẹ nhàng duyên dáng, ý cảnh tuyệt mỹ.

Nhưng Cung phu nhân vẫn bất mãn, nếu đứng yên một chỗ thì làm gì có ai thấy cảnh hoa mai bay trên mặt cỏ.

Cung phu nhân tức giận ra khỏi cửa, cầm quạt đàn hương quạt vù vù, khiến Cung đại nhân bị mùi đàn hương làm cho hắt xì hơi mới thôi. Bỏ lỡ Quỳnh lâm yến lần này, sẽ phải chờ ba năm, Cung phu nhân cảm thấy nếu một thiếu nữ mười chín tuổi mà còn chưa lập gia đình thì đúng là trời sập.

Nghe nói, tân khoa Trạng nguyên tên Thẩm Túy Thạch, ai nấy đều đồn ngoại hình Phan An, tài hoa Tống Ngọc. Là một người mắc bệnh hình thức, Cung phu nhân tuyệt đối không thể gả con gái là kinh thành đệ nhất mỹ nhân cho một thanh niên tài mạo không xuất chúng, đối với Trạng nguyên lang tài mạo song toàn này, Cung phu nhân gửi gắm rất nhiều hy vọng. Bà dự định thể hiện bản lĩnh thêm một lần, cướp chàng rể cho con gái.

Lên xe ngựa, Cung phu nhân hỏi chồng: “Thẩm Túy Thạch thật sự tuấn tú như lời đồn?”

Cung Cẩm Lan đáp: “Đích thực là phong thần tuấn mỹ, tài hoa hơn người.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+