Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Năm tháng là đóa hoa hai lần nở – Chương 05-06 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Bóng đêm ngoài cửa sổ vô cùng mờ ảo.

Kỳ thật thành phố C cho dù ban ngày hay ban đêm đều mờ ảo, bởi nó là một thành phố công nghiệp nặng ô nhiễm vượt chỉ tiêu nghiêm trọng. Vì gìn giữ những di sản văn hóa lịch sử tổ tiên để lại, thành phố ô nhiễm này có lẽ đã trở thành chiếc quan tài cổ. Mỗi lần những khu công nghiệp lớn thải khí độc đều đem cả một góc thành phố bao trùm, vì vậy căn bản thành phố C không thể không mờ ảo, có đôi khi còn vô cùng vô cùng mờ ảo là đằng khác.

Tôi nghĩ trong tương lai không xa, dân cư thành phố C sẽ bởi vì ô nhiễm mà chết hàng loạt, sau đó khu công nghiệp này lại biến thành một cái di chỉ. Hậu thế của chúng ta vì có thể bảo tồn nguyên trạng di chỉ này, chỉ có thể một lần nữa xây dựng các khu công nghiệp, cứ thế mà suy ra, sớm muộn gì cũng có một ngày, thành phố C sẽ trở thành thành phố nhiều di chỉ nhất ở Trung Quốc.

 

Ánh đèn neon trước mặt tôi hiện lên rất nhanh, tay phải Tần Mạc rời khỏi tay lái, thoạt nhìn như muốn mở nhạc. Tôi dự cảm anh ta sắp sửa giống như trong các quyển tiểu thuyết ngôn tình, nhân vật nam chính đều thích nghe “…Anh chưa bao giờ gặp qua một thứ tình yêu dễ dàng bỏ qua, anh vẫn chỉ biết cho, anh chỉ biết cho đi một mình, bây giờ, anh mới biết rằng, thứ duy nhất bị mất đi là chính mình.” Của một cô gái Pháp hát, bài hát nổi tiếng tên là tiếp tục tiền duyên hay là cái gì đó. Tuy nhiên tôi vẫn cảm thấy ca khúc này biểu đạt kiểu tình cảm ngoại tình ngoài luồng mới đúng.

Không khí trong xe có chút nặng nề, sự chuyển động không tiếng động làm cho người ta cảm giác khó mở miệng.

Nếu Tần Mạc quả thực mở bài hát kia, tôi đã có cơ hội khơi mào một số chủ đề cao nhã phá vỡ không khí nặng nề này. Nhưng không ngờ là anh ta cũng không mở bài hát nối tiếp tiền duyên gì gì đó. “Bởi vì nhớ em mới cô đơn” của Thư Minh vang lên trong không gian lúc này khiến tôi thật hối hận mình trước đây không tiến hành nghiên cứu sâu một chút về ca sĩ Quảng Đông thích các món ăn cay Tứ Xuyên này.

Tiền đồ của Thư Minh rất sáng lạn, tôi dự cảm tương lai không lâu nữa anh ta sẽ làm dân tình điên đảo, bởi vì một người sinh ra ở Quảng Đông, giọng hát lại không có chút hương vị Quảng Đông nào cả.

Ca khúc hát thế này: “…Bởi vì nhớ em nên mới cô đơn, bởi vì yêu em nên mới đau khổ, nghe tên em làm cho anh bối rối, bởi vì nhớ em nên mới trầm mặc, bởi vì yêu em nên mới lẻ loi, chuyện của chúng ta chẳng thể giãi bày cùng ai. Em có hay không nghĩ tới anh, em có hay không nhớ đến anh, hay vẫn lựa chọn quên đi coi như một sự giải thoát? Em còn có thể nghĩ đến anh, em còn có thể tiếp tục yêu anh, lúc gặp lại là một chiếc ôm hay là lướt qua?”

Tôi cảm thấy ca khúc này viết rất biện chứng mà vẫn logic, hơn nữa ca từ đều không sai ngữ pháp, việc này thật không dễ dàng.

Tần Mạc nói: “Làm phiền cô sao?”

Tôi nói: “Không có, không ngờ được anh Tần cũng thích nhạc thị trường, bài hát này rất hay.”

Tần Mạc ừ một tiếng: “Mua bừa thôi.” Nói xong cười cười: “Trước kia theo tôi học vẽ có một cô gái đặc biệt thích nhạc thị trường. Khi đó mẹ cô ấy cho cô ấy rất ít tiền tiêu vặt, cô ấy muốn mua đĩa mà không có tiền sẽ mè nheo tôi, một năm rưỡi dần dần thành thói quen, trên thị trường có đĩa nhạc gì mới tôi đều để ý giúp cô ấy.”

Tôi ngạc nhiên mở to hai mắt, thật không ngờ được Tần Mạc lại có thể mở miệng nói nhiều như vậy. Tôi xem những người nổi tiếng trên TV, vì duy trì sự bí hiểm trước mặt các fan, trên cơ bản rất ít khi mở miệng nói chuyện, khi bất đắc dĩ thì nói vài ba câu tỉnh lược, người giống như Tần Mạc chỉ cần nói một câu thôi cũng thật đáng giá, mặc dù câu đó chỉ là một câu tỉnh lược không chủ không vị.

Tôi kinh ngạc trong chốc lát, nói: “Học trò của anh cũng thật hết nói, mẹ cô ấy không cho cô ấy tiền tiêu vặt thì nên đi kỳ kèo ba mình mới đúng, tìm đến anh, nhưng anh lại cho, muốn nói cho cô học trò này biết, không có tiền tiêu vặt chỉ cần gặp anh là được, gánh nặng này của anh cũng thật vất vả.”

Xe rẽ ngang, Tần Mạc cười nhẹ rồi nên tiếng: “Cũng may, tôi chỉ có một học trò duy nhất là cô ấy.”

Tôi nói: “Thì ra là một kèm một sao, cái này rất tốt, trên thế giới đều đề cao cách học này, nếu là anh tự mình dạy dỗ, cô gái đó hiện tại chắc cũng rất giỏi phải không?”

Sắc mặt Tần Mạc cứng đờ: “Cô ấy chết rồi.”

Tôi nói: “A?”

Xe chậm rãi dừng lại, anh ta lấy bao thuốc ra: “Cô ấy chết rồi, đã chết rất nhiều năm, năm ấy cô ấy vừa tròn mười tám tuổi, tang lễ của cô ấy tôi còn ở nước ngoài. Ngoại hình của cô và cô ấy rất giống nhau.”

Tôi sửng sốt trong chốc lát, không biết nên nói gì. Tần Mạc quay đầu nhìn tôi, ánh mắt trầm mặc, tôi bị nhìn đến nổi da gà, cảm thấy tình cảnh này nhất định phải nói gì đó. Nhưng thời điểm này giống như năm phút cuối trước khi hết giờ thi, càng gấp càng làm cho người ta cuống không biết nên viết gì, không khỏi làm cho người ta sinh ra một cảm giác nhìn thấu sự đau thương trên đời, thật sự là: “Thư đáo dụng thì phương hận thiểu, trừ khước vu sơn bất thị vân”[1]

Tần Mạc nói: “Đến rồi, xuống xe thôi.” Nói xong xuống xe hút thuốc.

Tôi tập trung nhìn, chiếc xe bị ánh đèn ban bêm nhuộm thành màu vàng, đúng là một chiếc taxi. Lại tập trung nhìn một lần nữa, bánh xe trước đã bị tháo ra, quả nhiên là chiếc taxi nổ lốp hồi nãy.

Tôi vừa xuống xe vừa nói: “Anh Tần thật tinh mắt, tốc độ cao như vậy cũng có thể nhìn thấy phía trước có xe, nếu là tôi, chắc chắn sẽ đâm thẳng vào chiếc xe đó rồi.”

Tần Mạc nói: “Con đường này là đường hai chiều, chiếc xe kia ở bên trái, chúng ta ở bên phải, cô có thể đem xe của chúng ta đâm thẳng vào chiếc xe kia cũng thật là khó, huống chi chiếc xe này đứng im chứ không phải đang chạy.”

Tôi hổ thẹn nói: “Đúng là khó thật.”

Anh ta cười cười, đột nhiên vươn tay xoa xoa đầu tôi. Xoa xong, cả hai chúng tôi đều sửng sốt, lâm vào không khí xấu hổ không cách nào thoát ra đươc. Anh ta có vẻ nhanh hơn một chút, ho khan hai tiếng nói: “Xin lỗi…”

Tôi nhanh chóng tiếp lời: “Không sao, không sao, tôi biết anh lại nhầm tôi là cô bé học sinh đã mất của anh.”

Anh ta cười cười, không nói gì.

Chiếc xe taxi kia bị nổ lốp lâu như vậy rồi mà còn chưa được đưa đi. Hiệu suất làm việc của ngành giao thông thật làm cho người ta thấy mà sợ.

Lấy chiếc taxi làm mốc, tiến lên phía trước hai bước, tôi sờ soạng lung tung trong chốc lát, vậy mà đúng là tìm được đôi giày da đen tôi mua ở cửa hàng giầy da theo mùa trước tiểu khu.

Tôi đã lo lắng chúng sẽ bị những bọn lưu manh đi qua cuỗm đi, không ngờ được con đường này quá hẻo lánh, ngay cả đám người phi pháp lưu lạc cũng không thèm đi qua, quả là một nơi lý tưởng để cướp của giết người bịt đầu mối.

Tìm được giầy, mừng như điên làm cho tôi đột nhiên nhớ tới Chu Việt Việt vừa rồi đi tìm xe hỗ trợ, không biết cô ấy gọi xe xong phát hiện tôi biến mất rồi có đi báo 110 hay không. Tôi cảm thấy chắc phải lập tức gọi điện thoại cho cô ấy thông báo một tiếng, lấy di động ra, lúc này mới phát hiện đã hết pin rồi.

Tần Mạc kẹp điếu thuốc giữa ngón tay, khẽ tựa người vào cánh cửa xe, cách nhau một thước dưới ánh đèn đường mờ nhạt. Tôi chạy hai bước đến, vốn định mượn di động của anh ta gọi một cuộc điện thoại, nhưng đột nhiên nghĩ số di động của người nổi tiếng đều phải giữ bí mật, vì thế lời đã ra miệng lại chuyển thành: “Tôi có thể mượn điện thoại của anh lắp sim để gọi một cuộc không?”

Anh ta cúi đầu vào xe lấy di động ra: “Gọi điện cho chồng cô báo bình an sao? Hay là dùng của tôi luôn đi?”

Tôi xem thái độ của anh ta không phải là khách sáo, vì vậy cảm động nhận lấy, gọi đến số của Chu Việt Việt, còn chưa kịp nói chuyện, chợt nghe thấy giọng nói của Chu Việt Việt oang oang vang đến: “Năm phút nữa gọi điện đến thì chết à, anh không biết sau chín giờ Trung Quốc gọi điện đến người nghe sẽ được miễn phí sao, anh là cao nhân phương nào, có gì nói nhanh rồi cúp máy, đừng có lãng phí tiền điện thoại của bà cô này.”

Tôi nói: “Chu Việt Việt, mình là Nhan Tống.”

Giọng nói oang oang của Chu Việt Việt lập tức dịu xuống: “A… Tống Tống, là cậu à, làm mình sợ muốn chết rồi, mình vất vả gọi xe chạy tới lại không thấy mọi người đâu rồi, gọi điện thoại cho cậu thì không được, mình nghĩ cậu đến bệnh viện rồi nên lập tức chạy đến, kết quả cũng không tìm được. Bây giờ mình đang ở văn phòng của Lâm Kiều, định nhờ mối quan hệ của anh ta hỏi thăm danh sách bệnh nhân nhập viện của các bệnh viện trong thành phố tìm cậu, rốt cuộc cậu đang ở đâu? Lãng Lãng có sao không?”

Tôi vội vàng nói: “Không việc gì, không việc gì, bây giờ mình đang ở Nhân Y, cậu về nhà trước đi, buổi sáng ngày mai mình trở về lấy ít đồ, Nhan Lãng còn phải nằm viện vài ngày.”

Chu Việt Việt nói: “Mình đến ngay lập tức. Yên tâm, mình sẽ không nói với Lâm Kiều cậu ở Nhân Y, vốn cả tối nay cậu ta cũng không biết chuyện gì, chỉ là cậu ta trực ca đêm, mình đến tìm cậu không cẩn thận đụng phải cậu ta mà thôi.”

Tôi nói: “Mình không quen con người tên Lâm Kiều ấy, với lại cậu cũng không cần đến đâu.”

Cô ấy nói: “Mình cứ đến, mình cứ đến, cậu càng không cho mình lại càng đến, càng đến đấy.” Sau đó tức giận cúp máy.

Tôi nghĩ, cá tính của Chu Việt Việt cũng thật là có tình người mà.

Đem điện thoại trả lại cho Tần Mạc, anh ta nhíu nhíu mày: “Chồng cô…”

Tôi vội vã hiểu ý: “Tôi sẽ không nói cho cô ấy biết đây là số điện thoại của anh…”

Anh ta nhìn tôi chốc lát, nghiêng đầu dập tàn thuốc nói: “Lên xe đi.” Những người nổi tiếng quả nhiên là rất chú trọng bí mật đời tư.

Ở trên xe, Tần Mạc nghe một cuộc điện thoại, nói là có việc gấp phải trở về xử lý, ngày mai sẽ qua thăm Nhan Lãng, thuận tiện lấy thẻ VIP cho tôi. Tôi cảm động nhìn theo xe anh ta cho đến khi nó biến mất trong đường chân trời mờ mịt, mới xoay người chạy thẳng về phòng giải phẫu. Tần Mạc thật là một người tốt, làm việc tốt xong còn thăm hỏi, quả thực là Lôi Phong tái thế. Chu Việt Việt lén lút diễn tập nhiều lần gặp gỡ với Tần Mạc như vậy, đảo mắt sẽ biến thành sự thật, cỡ nào cảm động, cỡ nào vui mừng đây.

Thời gian rất chuẩn, năm phút đồng hồ sau khi đèn phẫu thuật tắt, y tá đẩy giường nằm của Nhan Lãng còn mê man vì thuốc tê đến phòng bệnh. Bác sĩ tươi cười rạng rỡ đi về phía tôi chúc mừng, nói ca phẫu thuật cực kỳ thành công, con trai tôi cũng cực kỳ dũng cảm, trong quá trình giải phẫu ngay cả một tiếng cũng không rên, thật là rất kiên cường. Quả thực tôi không dám gật đầu tán thành ý kiến của vị bác sĩ này. Tôi cảm thấy sở dĩ Nhan Lãng không rên được dù chỉ một tiếng là bởi nó đã bị tiêm thuốc mê.

Nhan Lãng bị sắp xếp vào một phòng hai giường bệnh, bệnh nhân cùng phòng với nó là một anh chàng rất ham đọc sách. Bởi vì từ khi Nhan Lãng chuyển vào phòng, công việc đọc sách của anh ta vẫn luôn tiếp tục, không hề gián đoạn, thật là “Đóa tiến tiểu lâu thành nhất thống, chúng nhân giai túy ngã độc tỉnh”[2].

Tôi ngồi chán chết ở trước giường bệnh Nhan Lãng tầm hai mươi phút, đang định đứng dậy đi toilet, vừa mở cửa, liền đụng ngay phải Chu Việt Việt đang hấp tấp chạy đến. Tôi nhanh nhẹn tránh sang, cảm giác được Chu Việt Việt xẹt qua người mình, tạo thành một cơn gió mạnh. Tôi sợ run cả người, Chu Việt Việt thở hổn hển hai hơi, chửi ẩm lên: “Mẹ nó, bệnh viện cái kiểu gì chứ, muốn giết bà cô này hả?”

Anh chàng luôn chăm chú đọc sách ở đầu giường rốt cuộc ngầng đầu lên, chúng tôi ngạc nhiên phát hiện khuôn mặt anh ta có chút giống Quách Phú Thành.

Trong mắt của Chu Việt Việt phát ra một tia sáng mạnh, tôi đọc ra đó là một ánh sáng hối hận, đại ý hẳn là: “Chết tiệt, sao lại có thể mất mặt trước một anh chàng dễ nhìn thế này.” Nói văn vẻ hơn là: “Làm chuyện thất lễ trước mặt Phan Lang, tôi thật sự rất ngại ngùng,thà hành lễ Chu Công với mẹ chàng còn hơn là mất mặt với chàng như vậy, thật hận.”

Cửa vừa đóng vào lại một lần nữa bị đẩy ra, tôi cùng Chu Việt Việt quay đầu nhìn, Lâm Kiều áo mũ chỉnh tề đứng phía ngoài, ánh đèn ngoài hành lang đều bị anh ta chắn mất.

[1] Thư đáo dụng thì phương hận thiểu: Đến lúc cần dùng đến sách vở mới hận mình tri thức còn thiếu, một câu nói của cổ nhân

Trừ khước vu sơn bất thị vân: Ngoài mây vu sơn, mây nơi khác cũng chẳng là mây, trong bài thơ khóc vợ của Nguyên Chẩn.

Chị Nhan Tống này có sở trường cắt lung tác tác phẩm ghép lại thành một.

[2] Câu đầu là trong “Tự Trào” của Lỗ Tấn, câu sau lại là thơ của Khuất Nguyên = =

 

Chương 06 – Bao năm qua, em sống có tốt không?

♥♥♥

Tôi lập tức dùng ánh mắt khiển trách Chu Việt Việt.

Chu Việt Việt không thèm nhìn ánh mắt khiển trách của tôi mà quay sang trừng Lâm Kiều: “Tại sao anh có thể bỉ ổi như vậy, tôi bảo anh đừng có đi theo, anh lại cố tình bám đuôi. Anh đã học luật chưa? Có biết luật pháp là gì không? Anh có biết anh đã xâm phạm tôi không? Hành vi này của anh cực kỳ nghiêm trọng!”

Tôi sửng sốt, anh chàng đọc sách ở giường đối diện của sửng sốt, Lâm Kiều mặt không chút thay đổi, bỏ qua Chu Việt Việt nhìn về phía Nhan Lãng.

Chu Việt Việt nhìn thấy chúng tôi đều sững sờ nên cũng giật mình, sau đó vỗ vỗ gáy: “Đừng hiểu lầm, đừng hiểu lầm, anh ta là xâm phạm nhân quyền của tôi, vừa rồi tôi mới nói câu tỉnh lược, ngày hôm qua chúng tôi còn vừa mới học xong, tỉnh lược chủ ngữ hay là tân ngữ ấy nhỉ? Anh ta không xâm phạm tôi, thật sự anh ta không xâm phạm tôi, tôi còn là xử nữ mà!”

 

Tôi nói: “Ừ, tôi biết cậu vẫn còn là xử nữ. Cậu rất hiểu pháp luật, ngữ văn cũng thật miễn chê.”

Lâm Kiều dùng ánh mắt chuyên nghiệp đánh giá Nhan Lãng một hồi, hỏi không đầu không đuôi: “Vừa phẫu thuật xong?”

Tôi nói: “Anh không có mắt nhìn à.”

Lâm Kiều nói: “Là viêm ruột thừa bình thường?”

Tôi nói: “Anh không có mắt nhìn à.”

Lâm Kiều hỏi: “Nhan Tống, hôm nay em nuốt phải lửa hả?”

Tôi nói: “Anh không có mắt nhìn à.” Nói xong cảm giác có gì đó không thích hợp, sau khi phản ứng được lập tức chửi ầm lên: “Anh mới nuốt phải lửa, cả nhà anh đều nuốt phải lửa, tổ tông mười tám đời nhà anh nuốt phải lửa.”

Lâm Kiều không nói nữa, xoay người ở bên giường bệnh Nhan Lãng lấy ghế ngồi xuống, khoanh tay lạnh lùng nhìn tôi. Tôi ngồi xuống đầu giường Nhan Lãng, không chớp mắt nhìn về phía trước, phía trước là cửa sổ nghiêm trang đóng kín, ở bên ngoài những ca khúc về lương thực và dầu mỏ vang lên: Ngô và thóc, ta ăn ta ăn, tất cả tất cả.

Tôi nghĩ trong nhà hình như hết dầu thực vật rồi, dầu đậu nành vẫn còn một chai, là Chu Việt Việt đem sang, nhưng dùng dầu đậu nành xào rau thì quá xa xỉ rồi, để chai dầu đó cho Nhan Lãng ăn sau này, ngày mai tôi vẫn phải đi mua một chai dầu thực vật.

Chu Việt Việt hứng trí bừng bừng nhìn tôi, một chốc nhìn tôi, một chốc lại nhìn Lâm Kiều, thỉnh thoảng mắt lại liếc liếc nhìn anh chàng giống Quách Phú Thành ham đọc sách giường bên. Nhưng tôi và Lâm Kiều cùng im lặng làm cho màn hí kịch vuột mất, cô ấy đợi một lúc không có kết quả gì, liền đến trước mặt anh chàng ham đọc sách bắt chuyện.

Chu Việt Việt nói: “Đồng chí, đọc sách sao?”

Đồng chí ngẩng đầu liếc mắt nhìn cô ấy rồi nói: “Ừm.”

Chu Việt Việt nói: “Đồng chí, đọc sách gì vậy?”

Đồng chí mỉm cười, cầm quyển sách quơ quơ.

Chu Việt Việt nói: “A, là sách của Ba Kim sao, tôi cũng thích đọc sách của Ba Kim, Ba Kim, một người thật vĩ đại.”

Tôi cực kỳ kinh ngạc nhìn về phía Chu Việt Việt.

Đồng chí kia lại như có chút hứng thú, khẽ cười.

Chu Việt Việt nói: “Tôi thích nhất quyển ‘Ai là người đáng yêu nhất’, người trong mùa đông lạnh giá mà dũng cảm cứu vớt một đứa bé thật sự là rất đáng để chúng ta học tập.”

Đồng chí kia trong nháy mắt mặt đen lại.

Chu Việt Việt tiếp tục nói: “Các sách khác của ông ấy tôi cũng xem, đều viết rất tốt, nhưng mà vài năm trở lại đây không thấy ông ấy có tác phẩm nào khác, đại khái là hết thời rồi, thật đáng tiếc.”[1]

Tôi thương hại nhìn Chu Việt Việt, cảm thấy duyên trần của cô ấy và đồng chí kia lại ngắn ngủi như vậy, thật không có tương lai rồi. Nhưng cái đáng sợ là cô ấy không ngừng cố gắng, tôi thống khổ nhắm hai mắt lại.

Chu Việt Việt tự chui đầu vào rọ nói: “Từ đầu ông ta viết cái gì đó, viết rất cuồng, thật là rất có văn phong, tôi đọc xong lập tức đã thích ông ấy rồi, để tôi nghĩ xem, hình như là nhật ký của một kẻ thần kinh, đúng, là nhật ký của một kẻ thần kinh.”

Đồng chí kia hình như không nhịn được nữa, nói: “Có phải cô muốn nói đến ‘Nhật ký điên cuồng’.”

Chu Việt Việt vỗ đùi: “A, tôi nhớ nhầm, là ‘Nhật ký điên cuồng’[2], tên khoa học của nó đúng là như vậy, tại sao anh có thể bác học thế chứ?”

Tôi cảm thấy mình không thể tiếp tục ngồi xem tình thế đi xuống như vậy, ngay lập tức mở cửa đi ra bên ngoài.

Chu Việt Việt ở phía sau quay đầu: “Tống Tống, cậu đi đâu vậy?”

Tôi nói: “Hai người cứ từ từ tán gẫu, mình đi mua chút đồ ăn.”

Tôi bước ra khỏi phòng bệnh, Lâm Kiều liền theo sau lưng tôi. Tôi nghĩ nhất định phải thoát khỏi anh ta, nhưng hôm nay không đi xe đạp, sự việc có vẻ khó khăn.

Cho đến khi đi ra cửa lớn bệnh viện, anh ta vẫn duy trì khoảng cách hai ba bước chân không nhanh không chậm đi theo. Tôi hoàn toàn không hiểu anh ta muốn làm gì, vì vậy luôn tập trung suy nghĩ vấn đề này, nhưng càng nghĩ lại càng không hiểu anh ta muốn làm gì, nghi vấn này tra tấn cuộc sống hàng ngày của tôi, tôi rẽ vào một ngõ nhỏ vắng người, rốt cuộc không nhịn được nữa hét lên: “Mẹ kiếp, rốt cuộc anh có ý đồ gì hả?”

Lời vừa hét ra, tôi còn chưa kịp phản ứng đã bị anh ta đặt trên vách tường.

Anh ta cúi đầu nhìn tôi, bởi vì khoảng cách thực sự quá gần, khí Carbon diocid thở ra vừa lúc phả trên mặt tôi. Anh chàng thiếu niên đẹp trai năm nào giờ đã trưởng thành hơn nhiều, thật làm cho người ta không dám nhìn gần, tôi cúi đầu nhìn mặt đường nói: “Đại hiệp, có gì chúng ta từ từ nói chuyện, anh buông ra được không?”

Lâm Kiều ở trên đỉnh đầu tôi cười một tiếng: “Anh đã suy nghĩ cẩn thận rồi, chỉ có biện pháp này mới chế ngự được em, thả em ra em sẽ bỏ chạy ngay.”

Tôi hết lời giải thích: “Tôi sẽ không bỏ chạy, tôi cam đoan tuyệt đối không chạy, anh phải tin tôi, tôi không nói dối. Anh xem xem, anh cao lớn như vậy, tôi chạy cũng chẳng thoát nổi anh.”

Tuy rằng lời tôi nói rất có lý, nhưng anh ta cũng không thèm nghe, vẫn như cũ duy trì tư thế xấu hổ cầm hai tay tôi áp lên vách tường, một lúc lâu sau nói: “Nhan Tống, vẫn chưa có cơ hội hỏi em, bao năm qua, em sống có tốt không?”

Tôi hoảng hốt, bị anh ta nói “Nhiều năm như vậy rồi”, mùa hè cấp ba năm đó lập tức giống như thước phim cũ hiện lên, như tia chớp xẹt qua trong đầu. Kỳ thật đến bây giờ tôi vẫn thường xuyên nằm mơ thấy khoảng thời gian đó, nhưng cũng không liền mạch như ngày hôm nay, tất cả đều chỉ là những đoạn ngắn, ví dụ mẹ Lâm Kiều cho tôi một cái bạt tai, ví dụ như tôi ở dưới nhà Tô Kỳ quỳ hai ngày liền, ví dụ như tiếng còi xe cảnh sát đưa mẹ tôi đi, ví dụ như lưỡi dao vấy máu chạm động mạch cổ tay rồi nhưng không dám tiếp tục, rất nhiều rất nhiều.

Thời gian đó đúng là năm năm trước, Lâm Kiều và Tô Kỳ qua lại được ba năm, tôi cũng thầm yêu Lâm Kiều ba năm.

Ngay từ đầu tôi đã thích Lâm kiều, khi Lâm Kiều và Tô Kỳ qua lại, chịu ảnh hưởng từ sự ca ngợi bên thứ ba của tiểu thuyết Quỳnh Dao, tôi cũng nghĩ có phải mình nên tranh thủ bằng bất cứ giá nào một phen hay không. Nhưng dù sao khi ấy tôi cũng chỉ mới có mười bảy tuổi, kinh nghiệm làm bên thứ ba không có, huống hồ khi đó internet cũng chưa phát triển mạnh như bây giờ, không thể tìm kiếm kinh nghiệm thành công của một người thứ ba nào đó trên BBS làm ánh sáng soi đường dẫn lỗi, tỷ lệ thắng của tôi là vô cùng nhỏ bé. Nhưng tôi bị tình yêu trong lòng khích lệ, thật sự muốn làm thành công chuyện này, suy nghĩ rất lâu, tôi quyết định về nhà thỉnh giáo bà ngoại không gì không biết. Bà ngoại biết chuyện này xong, cực kỳ bi phẫn: “Bà cho mày đọc nhiều tiểu thuyết Quỳnh Dao như vậy, chính là muốn nói làm kẻ thứ ba rất khó, phá hoại hạnh phúc của người khác nhất định không có kết cục tốt. Mày xem Tân Nguyệt cách cách[3] cuối cùng không phải chết sao, hừ, bị chết cũng tốt. Nhan Tống Tống, bà nói với mày, nếu mày đi phá hoại tình cảm nam nữ của người ta, để xem bà có đánh chết mày không.”

Khi đó, bà ngoại của tôi mặc dù đã sáu mươi hai, nhưng vì chăm sóc sức khỏe tốt bên vẫn cực kỳ uy vũ. Tôi rất sợ bị bà đánh chết, không thể không đem kế hoạch với Lâm Kiều bóp chết từ trong nôi. Những ngày này là khoảng thời gian vô cùng khó khăn, mỗi khi tôi cảm thấy hình như mình đã không thích Lâm Kiều nữa rồi, anh ta lại chủ động xuất hiện trước mặt tôi, dùng một que kem cho trẻ con hoặc một gói ô mai chanh là thành công đem mọi hệ thống phòng ngự của tôi đè bẹp. Tôi biết anh ta chỉ là mua đồ ăn vặt cho Tô Kỳ, thuận tiện mua thêm cho tôi, nhưng chỉ là không có cách nào ngăn cản sự công phá dịu dàng cho dù chỉ là đối với bạn bè bình thương này.

Lâm Kiều và Tô Kỳ là hai người hoàn toàn thích hợp với nhau. Khi đó ở trường trung học trọng điểm quốc gia cũng ảnh hưởng bởi nền kinh tế thị trường, khủng long dễ nhìn và người đẹp ếch thì thường xứng đôi, trong trường học nhìn thấy thẩm mĩ đại chúng chỉ lắc đầu thở dài. Mà Lâm Kiều và Tô Kỳ kết hợp thật làm cho bọn họ thấy ánh rạng đông phản công lại thẩm mĩ của đại chúng, mọi người đều vui mừng khôn xiết.

Cho nên sự thật chính là, tôi thích Lâm Kiều, Lâm Kiều và Tô Kỳ thích nhau, nếu tôi quả thực là bên thứ ba xen vào giữa Tô Kỳ và Lâm Kiều, không chỉ bị bà ngoại tôi đánh chết, còn bị toàn bộ học sinh trong trường phỉ nhổ. Áp lực này quá lớn, tôi xoắn quẩy nửa học kỳ cuối cùng mới thoải mái được, quyết định tạo khoảng cách với Lâm Kiều và Tô Kỳ, để bài trừ một ngày nào đó không khống chế được bản thân mình mà bước vào con đường làm kẻ thứ ba không có ngày quay về.

Nhưng tàn khốc là Lâm Kiều cũng không muốn tạo khoảng cách với tôi.

Một tuần liên tục từ chối lời mời của anh ta cùng về nhà, anh ta rốt cuộc phát hỏa: “Từ khi nào cậu trở nên lề mề như thế? Bảo cùng về thì cùng về, dài dòng cái gì?”

Ngoài cửa sổ trời đã tối, Tô Kỳ đứng ở phòng học không chút để ý nghịch ngón tay.

Tôi cười ngu nói: “Thế không phải là làm kỳ đà cản mũi hai người sao?”

Lâm kiều nói: “Mùa đông tan học muộn, cậu trọ ở bên ngoài, một mình về nhà, tôi với Tô Kỳ không yên tâm.”

Tô Kỳ cười ôm lấy cánh tay Lâm Kiều: “Đúng vậy, đuổi cậu về nhà xong hai chúng mình đi hẹn hò cũng được. Tống Tống, cậu không nhanh lên sẽ làm muộn giờ xem phim của bọn mình mất.”

Lâm Kiều quay đầu cười với cô ấy.

Tôi thu dọn xong sách vở nói: “Vậy được rồi, nếu hai người muốn làm Lôi Phong tái thế thì đành cho hai người một cơ hội vậy.”

Tô Kỳ ôm lấy thắt lưng Lâm Kiều ngồi sau xe đạp, áo len trắng, tóc dài đen, khi cười lên in sâu hai núm đồng tiền bên má.

Khi đó tôi đã nghĩ, trên TV nói Mao An Hòa và Dương Ngọc Oánh là một đôi kim đồng ngọc nữ, khách quan mà nói, Lâm Kiều và Tô Kỳ thực ra cũng không kém. Con đường về nhà này thật sự rất dài, rất dài.

[1] Nhà văn Ba Kim – “Người thợ cả của văn học Trung Quốc”, nguyên Chủ tịch Hội Nhà văn, Phó Chủ tịch Hội nghị Hiệp thương Chính trị nhân dân Trung Quốc. Nhà văn này đã mất từ năm 2005 (Thọ 101 tuổi) đã mất rồi thì còn viết thế quái nào được mà gần đây không thấy có tác phẩm nào khác = =

[2] Cuốn này là của Lỗ Tấn = =

[3] Tân Nguyệt cách cách là nhân vật trong tiểu thuyết “Quận chúa Tân Nguyệt” của Quỳnh Dao, Tân Nguyệt là người thứ ba chen vào cuộc hôn nhân của Nộ Đạt Hải và Nhạn Cơ.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+