Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Này, chớ làm loạn! – Chương 19 – 20 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 19: Sự việc đột xuất

 

Cao Ngữ Lam có một đêm mộng đẹp, sáng hôm sau thức dậy cô vẫn còn nhớ đến câu nói của Doãn Tắc: Hãy mỉm cười khi đối mặt với những chuyện không vừa ý.

 

Cao Ngữ Lam ngẫm nghĩ một lúc rồi viết lá thư gửi Ôn Sa.

 

“Bất luận lý do cô hãm hại tôi xuất phát từ nguyên nhân gì, tôi cũng muốn nói cho cô biết, tôi coi khinh hành động đó của cô. Có lẽ cô không bận tâm đến sự coi khinh của tôi nhưng tôi vẫn muốn bày tỏ rõ suy nghĩ của tôi về cô. Chuyện do mình gây ra đừng đổ cho người khác, làm vậy cô có khác gì những người hãm hại cô? Cô gặp phải phiền phức lại dùng cách làm tổn thương người khác để bảo vệ bản thân, trong khi ngay cả việc bảo vệ mình cô cũng có thể không làm được, bởi vì những kẻ hãm hại cô liệu có tha cho cô khi thấy cô hại tôi không?

 

Ngày hôm qua, có người nói với tôi một câu tôi cảm thấy rất chí lý. Người đó nói, hãy mỉm cười khi đối mặt với những chuyện không vừa ý, vừa cười vừa khinh bỉ nó ở trong lòng. Nghĩ lại mới thấy, sau khi xảy ra chuyện, tôi đã không dám đối mặt với cô. Tôi nợ cô một nụ cười, bây giờ trả lại cho cô.

 

Ở trong công ty, chắc mọi người vẫn tươi cười với cô đúng không, tôi tin là bọn họ không nhìn cô bằng ánh mắt khác thường như với tôi, bởi vì cô là nhân vật nổi tiếng trong công ty, có địa vị lại được sếp nâng đỡ. Cô thấy không, hiện thực tàn nhẫn như vậy đó, đối với công ty mà nói tôi không quan trọng bằng cô, vì vậy trong vụ này nếu phải hy sinh một người, người đó chắc chắn là tôi, dù tôi có nghiêm túc chăm chỉ nỗ lực làm việc đến mức nào.

 

Nhưng tôi nghĩ chắc cô còn khó chịu hơn tôi ấy chứ, bởi vì tuy mọi người tươi cười với cô nhưng cô không biết đằng sau nụ cười đó che giấu điều gì. Bọn họ quay lưng lại sẽ bàn tán về cô ra sao, chắc trong lòng cô cũng biết rõ, đó nhất định không phải là lời tán dương bởi dù sao trong vụ việc xảy ra, cô cũng là nhân vật chính.

 

Có thể cô chẳng thèm để tâm đến những chuyện đó, có thể cô ung dung tự tại hơn tôi, nhưng lòng người đều như nhau cả, cô hãy chú ý đến nụ cười của bọn họ. Tóm lại, mong cô hãy tự bảo trọng”.

 

Cao Ngữ Lam viết xong, đọc lại một lần rồi gửi bức thư đi.

 

Sau đó, cô chợt cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm vô cùng. Cô không có việc làm nhưng tái ông mất ngựa, làm sao biết được đó không phải là phúc, quét sạch những thứ rác rưởi trong quá khứ, thời vận của cô sẽ có chuyển biến tốt cũng nên.

 

Có lẽ phương pháp này thật sự phát huy tác dụng, hoặc mọi việc là một sự trùng hợp, hai ngày sau Cao Ngữ Lam nhận được thông báo phỏng vấn từ một công ty lớn, chức vị dự tuyển là giám đốc kế hoạch. Cao Ngữ Lam rất vui mừng, bởi vì điều kiện của công ty này rất tốt. Hơn nữa cô đã nộp hồ sơ xin việc gần một tháng cũng không thấy động tĩnh gì, cô còn tưởng mình hết cơ hội.

 

Cúp điện thoại mời phỏng vấn không bao lâu, Cao Ngữ Lam lại nhận được  điện thoại của Trần Nhược Vũ. Trần Nhược Vũ muốn mời Cao Ngữ Lam ăn cơm: “Tớ muốn cảm ơn cậu. Lần trước cậu giới thiệu cho tớ người tên là Ôn Sa ấy, cô ta đã mua bảo hiểm của tớ, còn giới thiệu ba đồng nghiệp trong công ty cùng mua. Cậu biết không, tớ liên lạc với cô ta rất nhiều lần, cô ta đều không nhận lời. Về sau tớ có nhắc tới cậu, cô ta nghe nói tớ là bạn học cũ của cậu nên đồng ý mua ngay. Tất cả đều nhờ uy tín của cậu, tớ đã hoàn thành chỉ tiêu tháng này, còn để lại hai hợp đồng cho tháng sau. Lam Lam à, cậu đúng là phúc tinh của tớ, tớ phải mời cậu ăn cơm mới được”.

 

Cao Ngữ Lam sững người rồi phì cười. Rất may là Trần Nhược Vũ đã sớm ký hợp đồng bảo hiểm, không biết sau khi Ôn Sa đọc email, cô ta có hối hận đã mua bảo hiểm hay không ?

 

Một tuần sau, Trần Nhược Vũ và Cao Ngữ Lam gặp mặt. Hai người hẹn gặp nhau ở “Tùy Tâm Uyển ” của Doãn Ninh. Họ dự định ở đó trò chuyện tâm sự, đến giờ cơm  thì tìm một quán ăn gần đó ăn cơm.

 

Lần này Doãn Ninh cũng nhập hội. Ba người phụ nữ lớn và một người nhỏ vây quanh một bàn trà, uống trà ăn bánh ngọt. À, người phụ nữ nhỏ dĩ nhiên là cô bạn Nựu Nựu.

 

Anh chàng Man Đầu không được lên bàn, bị nhốt ở một góc quán một mình gặm cái mài răng của nó.

 

Mọi người nói chuyện rất vui vẻ. Trần Nhược Vũ kể nhiều chuyện và người cô gặp trong khi bán bảo hiểm. Cao Ngữ Lam vừa thông qua vòng sơ tuyển việc làm nên tâm trạng rất tốt. Cô đưa ra những vấn đề hay gặp phải khi đi phỏng vấn cùng thảo luận với mọi người.

 

“Vì sao cô muốn làm việc ở công ty của chúng tôi? Họ hỏi đến vấn đề này sao? Tất nhiên là vì tiền lương rồi!” Trần Nhược Vũ tỏ ra có kinh nghiệm: “Tôi nói cho hai người biết, lúc tôi đi tìm việc cũng từng bị hỏi câu đó. Còn câu ”bạn có suy nghĩ như thế nào về chức vị của bạn“ nữa chứ”. Cậu thử nói xem chúng ta còn có thể suy nghĩ gì? Mặc kệ chức vị đó tên là gì, chẳng phải đều là cấp trên bắt chúng ta làm việc hay sao. Chức vị thế nào không quan trọng, quan trọng là tiền lương cao một chút, không có việc thì đừng bắt làm thêm giờ, tất nhiên suy nghĩ sẽ tốt hơn. Vì vậy cuối cùng tôi quyết định đi bán bảo hiểm, tuy phải nhìn sắc mặt của người khác nhưng được tự do tự tại”.

 

Doãn Ninh đối với chủ đề công việc không có hứng thú. Cô chưa từng đi xin việc làm, tốt nghiệp đại học không bao lâu thì xảy ra chuyện tồi tệ đó. Sau đó cô lên làm bà chủ trong lúc còn mơ mơ hồ hồ, cô không cần nhìn sắc mặt người khác, cũng không cần lo lắng đến việc lỗ lãi, tất cả đều do Doãn Tắc giúp cô giải quyết. Doãn Ninh chống cằm suy nghĩ hồi lâu, cô thật sự không có một chút đóng góp cho cái nhà này.

 

Vì vậy cô phải giúp Doãn Tắc mới được, nhưng cô nên làm gì bây giờ?

 

Doãn Ninh đưa mắt nhìn Cao Ngữ Lam. Đúng rồi, Doãn Tắc hay nhắc tới cô ấy, hơn nữa dù hễ gặp mặt là trêu chọc Ngữ Lam nhưng thái độ không giống trêu đùa người khác. Thật ra Doãn Tắc luôn cười cợt không đứng đắn, nhưng anh không phải là người thích trêu chọc các cô gái như đối với Cao Ngữ Lam. Cho nên những câu nói của Doãn Tắc không phải là nói đùa? Doãn Ninh quyết định sẽ tìm hiểu kỹ hơn.

 

“Lam Lam, vụ công việc của em sắp thành rồi, phải nhanh chóng tính đến chuyện yêu đương thôi. Nói cho chị nghe xem nào, em thích hình mẫu như thế nào?”

 

Cao Ngữ Lam còn chưa mở miệng, Nựu Nựu nói chen vào: “Mẹ, con thích người như cậu”.

 

Mấy người lớn cười rộ lên, Trần Nhược Vũ giơ tay hỏi: “Chị Doãn Ninh, quán của chị còn kiêm thêm dịch vụ mai mối sao? Em xin đăng ký ạ, em cũng đang cần tìm đối tượng”

 

Doãn Ninh nghĩ thầm, cô chỉ có một người em trai mà thôi, nhưng ngoài miệng vẫn hỏi: “Em muốn tìm người như thế nào ?”

 

“Chỉ cần công việc ổn định, thân thể khoẻ mạnh, nhìn vừa mắt , đối xử tốt với em”.  Doãn Ninh vừa định nói yêu cầu đó không phải cao lắm, Trần Nhược Vũ nói tiếp: “Có nhà thì tốt hơn, còn nếu có xe thì càng hoàn hảo. Tất nhiên mẹ chồng tốt nhất thân thiện dễ gần, đừng quấy rầy công việc của em, em muốn tạo ra sự nghiệp của riêng mình”.

 

Cao Ngữ Lam và Doãn Ninh đều quay sang nhìn cô, Nựu Nựu cũng nháy mắt với Trần Nhược Vũ. Trần Nhược Vũ cười hắc hắc: “Em nói là nếu có thì tốt hơn chứ thật ra yêu cầu của em không cao như vậy đâu. Về cơ bản tốt là được rồi.”

 

Nựu Nựu tỏ ra rất nghiêm túc: “Cậu của em rất đẹp trai, đối xử tốt với mọi người, lại có nhà có xe. Tuy nhiên cậu là của em, không thể nhường cho chị”.

 

Ba người lớn đều cười, Doãn Ninh cốc đầu Nựu Nựu : “Tiểu quỷ, nếu cậu con không lấy được vợ, sẽ tìm con tính sổ đấy.”

 

“Cậu có con rồi, không cần lấy vợ khác” Giọng nói thánh thót rất đáng yêu của Nựu Nựu khiến mấy người lớn cười ha ha.

 

Doãn Ninh còn muốn tiếp tục thăm dò Cao Ngữ Lam, điện thoại Cao Ngữ Lam bỗng đổ chuông. Cô cầm điện thoại lên nhìn, là Quách Thu Thần gọi tới.

 

“Anh tiểu Quách, chào anh. Ôi thật sự là ngại quá, bố tôi lại như vậy rồi, tôi nhất định sẽ nói với bố. Không có không có, làm phiền anh quá, tôi hiện giờ đang ở Tùy Tâm Uyển, chỗ lần trước chúng ta ăn cơm ấy. Được rồi, thật ngại quá… Vâng, tôi sẽ chờ anh ở đây”.

 

Cao Ngữ Lam tắt điện thoại, Trần Nhược Vũ vội vàng hỏi: “Có chuyện gì thế?”

 

Cao Ngữ Lam bĩu môi oán thán: “Là bố tớ, cứ muốn giúp tớ tìm đối tượng. Có một người con trai của đồng nghiệp cùng cơ quan, chính là anh Tiểu Quách mới được điều đến thành phố A làm việc. Bố tớ toàn mượn cớ để anh ấy mang đồ đến cho tớ, thật sự rất phiền phức”.

 

“Ôi, bố của cậu đúng là người cha tốt. Bố tớ ấy à, suốt ngày chỉ biết nói, con hãy tự mình cố gắng, mau đưa bạn trai về đây”. Trần Nhược Vũ nhại giọng ông Trần.

 

Cao Ngữ Lam nghĩ tới ông bố thú vị của Trần Nhược Vũ, không nhịn được cười. Doãn Ninh nhìn cô, trong lòng hơi sốt ruột. Bố người ta đã chọn được rể hiền, vậy Doãn Tắc nhà cô phải làm thế nào?

 

Không bao lâu sau, Quách Thu Thần đến quán. Lần này ông Cao lại nhờ anh ta mang đến một cái bAlô nhỏ. Quách Thu Thần đã quen đường, cầm túi đi thẳng vàoTùy Tâm Uyển.

 

Mọi người gặp mặt, theo thường lệ vẫn hay khách sáo một hồi. Trần Nhược Vũ tò mò nhìn chằm chằm Quách Thu Thần, khiến cho anh ta hơi ngượng ngùng. Cao Ngữ Lam để bọn họ tự giới thiệu về nhau. Cả hai đều là người thành phố C, đồng hương đồng khói nên dễ nói chuyện. Thành phố C không lớn, hàn huyên vài câu phát hiện hai bên vòng vèo thế nào lại có người bạn chung, vì vậy câu chuyện càng rôm rả hơn.

 

Lúc này đã đến giờ cơm trưa, Doãn Tắc không có ở nhà nên không ai lo chuyện bếp núc. Vì vậy mấy người thương lượng với nhau đến một nhà hàng ở gần đó ăn cơm.

 

“Mc Don­ald!”. Cô bạn nhỏ Nựu Nựu là người đầu tiên đưa ra ý kiến.

 

“Không được.” Doãn Ninh kiên quyết từ chối.

 

Nựu Nựu bĩu môi: “Mẹ không tôn trọng trẻ nhỏ, làm vậy không có lợi cho sự phát triển tâm hồn trẻ em”.

 

Quách Thu Thần không nhịn được cười, anh ta chưa gặp một tiểu quỷ nào thú vị như vậy. Anh ta hỏi một cách hiếu kỳ: “Những lời này cháu học ở đâu ra thế?”

 

Nựu Nựu ngẩng đầu nhìn anh: “Cháu xem ti vi ạ.”

 

Mọi người vừa trò chuyện vừa đi ra cửa, Doãn Ninh đeo túi rồi khóa cửa tiệm. Mới đi vài bước, Trần Nhược Vũ nói với Cao Ngữ Lam: “Cậu nhìn kìa, người đàn ông kia đẹp trai quá!”

 

Doãn Ninh vừa ngẩng đầu, sắc mặt cứng đờ. Cao Ngữ Lam cũng đưa mắt về phía đó. Một người  đàn ông cao lớn anh tuấn đứng  trước một chiếc xe con màu đen, chính là người đàn ông cãi nhau với Doãn Ninh lần trước.

 

Doãn Ninh nhíu mày, kéo Nựu Nựu mau rời khỏi nơi đó.Người đàn ông xông về phía bọn họ, đứng chắn trước mặt Doãn Ninh rồi cúi đầu nhìn Nựu Nựu.

 

Nựu Nựu sợ hãi trốn sau lưng Doãn Ninh. Doãn Ninh cắn răng, cố nén tức giận. Trước mặt con, cô không muốn gây lớn chuyện, đành phải nói nhẹ nhàng: “Tránh ra!”

 

Người đàn ông đó rời mắt khỏi Nựu Nựu từ từ chuyển sang Doãn Ninh: “Đồ tôi gửi em trả về hết, gọi điện thoại em không bắt máy, rốt cuộc em muốn gì?”

 

“Tôi muốn anh tránh xa hai mẹ con tôi ra”. Doãn Ninh nghiến răng.

 

Sắc mặt người đàn ông đó khá tệ: “Tôi sẽ không buông tay, con gái em cũng là con của tôi. Nếu ra tòa, chưa chắc em có thể giữ nổi con.”

 

“Anh muốn làm thế nào thì tùy, tôi cũng chẳng sợ anh. Doãn Tắc đánh anh vẫn chưa đủ phải không?” Doãn Ninh đưa tay vào túi xách, trong đó có bình xịt cay Doãn Tắc mua cho cô. Từ lúc cô bị người đàn ông này làm phiền, Doãn Tắc đã giúp cô chuẩn bị.

 

Hai người đối mặt nhau trong không khí căng thẳng. Một người phụ nữ yếu đuối và một bé gái đứng trước người đàn ông cao lớn càng lộ vẻ đặc biệt đáng thương. Quách Thu Thần là người đàn ông duy nhất đi cùng, anh ta không nhịn được xông ra phía trước bảo vệ Doãn Ninh: “Vị này, có chuyện gì từ từ nói.”

 

Doãn Ninh kéo vạt áo Quách Thu Thần: “Đừng để ý đến hắn, chúng ta đi thôi.”

 

Lời nói và động tác của cô khiến người đàn ông anh tuấn nổi trận lôi đình. Người ta muốn đi nhanh không muốn đối mặt với hắn. Quách Thu Thần lại cúi người bế Nựu Nựu đang sợ hãi, đi theo Doãn Ninh về phía trước. Cao Ngữ Lam và Trần Nhược Vũ đi sau bọn họ.

 

Người đàn ông kia bị mọi người phớt lờ, lại thấy Quách Thu Thần và Doãn Ninh bộ dạng thân mật, cuối cùng hắn không thể khống chế cơn điên. Hắn đột nhiên lao đến, tung nắm đấm vào mặt Quách Thu Thần, đồng thời lên tiếng chửi mắng: “Muốn cướp vợ và con tao? Mày cũng nên soi gương đi”

 

Sự việc xảy ra đột ngột, mấy người phụ nữ chỉ kịp hét lên một tiếng chói tai. Cao Ngữ Lam thầm nghĩ: anh Tiểu Quách à, sao lần nào anh cũng xui xẻo như vậy?

 

 

 

Quan hệ nguy hiểm- Khiêu nhược hỏa diễm

Chương 20: Đánh cướp

 

Quách Thu Thần bị đột kích bất ngờ, nhất thời phản ứng không kịp, mặt hứng trọn một cú đấm. Bị một lực mạnh đánh vào mặt, chân anh ta lảo đảo, suýt nữa đứng không vững. Quách Thu Thần vội thả Nựu Nựu xuống đất. Người đàn ông đẹp trai lại tung một cú đấm trúng gọng kính của Quách Thu Thần. Quách Thu Thần kêu một tiếng thất thanh, ngồi phịch xuống đất giơ tay che mắt.

 

Lúc này ba người phụ nữ mới định thần, Doãn Ninh ném cái túi xách sang một bên, xông tới ra sức đẩy người đàn ông đẹp trai: “Lâm Uyên, anh là đồ khốn, anh dựa đâu mà dám đánh người, anh cút ngay cho tôi!”

 

Trần Nhược Vũ ngồi xổm xuống bên cạnh Quách Thu Thần kiểm tra vết thương của anh ta, Cao Ngữ Lam ôm Nựu Nựu đang sợ hãi đến mức khóc huhu vào lòng.

 

Lâm Uyên trừng mắt với Quách Thu Thần rồi lại đưa mắt về phía Doãn Ninh, nói lạnh nhạt: “Em nhất định không hồi tâm chuyển ý, là vì anh ta?”

 

“Con người anh quá thối nát nên mới chẳng có ai cần anh”. Doãn Ninh lớn tiếng mắng, cơn giận dữ của cô có thể thiêu cháy một tòa nhà.

 

Lâm Uyên rất điên tiết, hắn còn chưa hết tức Quách Thu Thần, bây giờ lại bị Doãn Ninh mắng ngay trước mặt người đàn ông đó, khiến hắn không còn một chút thể diện.

 

Khóe miệng Lâm Uyên cứng đờ, hắn lạnh lùng đẩy gọng kính râm. Hắn thật ra muốn Doãn Ninh thay đổi cách nhìn về hắn, hy vọng cô sẽ trở lại bên cạnh hắn, nhưng hắn càng hành động càng khiến tình hình căng thẳng hơn.

 

Lâm Uyên trầm mặc vài giây, hít một hơi sâu để khống chế tâm trạng. Sau đó hắn nói: “Trước kia tôi đã mắc nhiều sai lầm, trải qua nhiều chuyện như vậy bây giờ tôi chỉ muốn quay về với em. Tôi đã suy nghĩ nhiều rồi, em phải tin là tôi sẽ thay đổi”.

 

Doãn Ninh ưỡn ngực cười nhạt: “Đúng vậy, anh đã thay đổi nhiều. Trước đây anh chỉ tỏ vẻ lạnh lùng, còn bây giờ đến nắm đấm cũng đem ra sử dụng. Anh dựa vào đâu dám đánh bạn tôi? Anh nghĩ mình có tư cách hoa chân múa tay trước mặt tôi hay sao? Anh cho rằng anh đã thay đổi à? Để tôi nói cho anh biết, anh chẳng thay đổi một chút nào, anh vẫn rác rưởi như vậy. Trước đây là tôi có mặt như mù, tôi bị thiếu não nên mới thích kẻ bại hoại như anh”.

 

Lời nói của Doãn Ninh khiến mặt Lâm Uyên tái mét, hắn nghiến răng nhìn Doãn Ninh rồi lại quay sang nhìn Nựu Nựu đang nước mắt ngắn nước mắt dài chạy tới kéo vạt áo Doãn Ninh. Lâm Uyên cố gắng giữ bình tĩnh, cuối cùng hạ thấp giọng nói: “Tôi xin lỗi, chuyện  quá khứ là tôi không đúng, khiến em phải chịu nhiều ấm ức. Tôi biết đều là lỗi của tôi hại mẹ con em chịu nhiều khổ cực. Tôi không thể… không thể nào quên em. Sau này, tôi nhất định sẽ đối xử với em và con thật tốt, chúng ta bắt đầu lại nhé”.

 

Không đợi Doãn Ninh trả lời, Lâm Uyên tiếp tục nói: “Hôm nay không phải là thời điểm thích hợp để bàn chuyện này, em không cần vội vàng cự tuyệt tôi. Em hãy cho mình một chút thời gi­an suy nghĩ, cũng là cho tôi cơ hội biểu hiện thành ý của tôi. Vài ngày nữa tôi lại đến tìm em.”

 

Doãn Ninh cười to, đồng thời tiến lên đập vai Lâm Uyên: “Anh Lâm, anh hay thật đấy. Ngày hôm nay trước khi ra cửa anh đã soi gương chưa? Đúng rồi, vì anh đeo kính râm nên có soi gương chắc cũng không nhìn thấy rõ. Anh nhìn mặt anh xem, ôi giời, đáng sợ quá, mặt kiểu gì thế này, máu thịt cũng mơ hồ, không thấy lớp da đâu cả. Thật đáng sợ, anh mau về nhà đi, đừng ra ngoài dọa trẻ nhỏ, đến người lớn nhìn thấy cũng buồn nôn muốn ói”.

 

Nghe những lời của Doãn Ninh, Lâm Uyên sa sầm mặt, hắt giật kính râm xuống: “Em đừng có nhái giọng của Doãn Tắc để nói chuyện với tôi! Trước kia em đâu có như vậy, bây giờ em bị cậu ta làm hư hỏng rồi!”.

 

Doãn Ninh nghiêm mặt, nghiến răng ken két: “Anh là tên khốn đáng ghét không biết xấu hổ, đến việc xách giày cho em tôi anh cũng không xứng, may cho anh là bây giờ Doãn Tắc không ở đây, nếu không cậu ấy sẽ đánh anh rụng răng tha hồ đi lượm!”

 

“Nể mặt em, tôi sẽ không so đo với cậu ta chuyện lần trước, chúng ta nên cho nhau cơ hội nối lại mối quan hệ”.

 

“Vì biểu hiện của anh trong thời gi­an qua, tôi sẽ không tính toán với anh chuyện quá khứ. Nhưng gương mặt vô tình vô nghĩa độc ác đáng ghét của anh đã in sâu trong trí óc tôi, cả đời này tôi không quên nổi. Lâm Uyên, tôi chửi anh không mặt không da mà anh vẫn có thể chịu đựng đến bây giờ, xem ra sự vô liêm sỉ của anh ngày càng hết nói nổi. Bắt đầu lại từ đầu ư? Lúc tôi vác bụng đến tìm anh, anh bảo chỉ chơi đùa tôi, tại sao anh không nghĩ sẽ bắt đầu lại với tôi? Lúc anh cưới người khác, tại sao anh không nghĩ đến chuyện nối lại mối quan hệ với tôi? Anh ôm vợ anh xây dựng gia đình, còn tôi cắt cổ tay, và lúc tôi một mình sinh Nựu Nựu nữa, tại sao lúc đó anh không nghĩ sẽ nối lại quan hệ với tôi?”.

 

Doãn Ninh cười lạnh lùng: “Đúng rồi, tôi chưa có cơ hội nói cho anh biết, bây giờ gặp anh, tôi muốn nói với anh, ôi cảm thấy cực kỳ vui khi biết anh sống không hạnh phúc, bị mọi người bỏ rơi”.

 

Lâm Uyên bị Doãn Ninh nhục mạ mấy lần, cuối cùng không nhịn nổi, hắn hung hăng bóp chặt cổ tay của cô: “Em đừng cho rằng bây giờ tôi thay đổi tính tình, tôi nhân nhượng em là em có thể sỉ nhục tôi”.

 

Doãn Ninh đau đến mức thét lên, giơ tay còn lại đập vào cánh tay của hắn. Quách Thu Thần đầu tiên tự nhiên bị đánh, than thầm trong lòng bản thân xúi quẩy. Nhưng sau khi nghe đoạn đối thoại giữa Doãn Ninh và Lâm Uyên, biết người đàn ông kia trong quá khứ đối xử tệ bạc với Doãn Ninh, Quách Thu Thần cảm thấy bất bình thay cho Doãn Ninh. Bây giờ lại thấy Lâm Uyên còn nặng tay với cô, anh ta vội vàng tiến lên phía trước ngăn cản: “Anh bỏ cô ấy ra”.

 

“Chuyện của bọn tao không đến lượt mày chõ miệng vào, cút ngay”. Lâm Uyên càng không thể kìm chế cơn điên khi nhìn thấy Quách Thu Thần.

 

Doãn Ninh kêu to: “Tôi không phải là bọn gì của anh, anh mới nên cút đi”.

 

“Em nghe cho rõ đây”. Lâm Uyên siết chặt tay Doãn Ninh: “ Tốt nhất là em hãy quay về bên tôi, Nựu Nựu là con gái tôi, đây là sự thật không ai thay đổi được”.

 

“Anh tiếp tục ngồi đó mà mơ mộng đi! Bỏ tôi ra, anh làm tôi đau quá”. Doãn Ninh dùng hết sức đập vào tay Lâm Uyên.

 

Quách Thu Thần đứng bên cạnh cũng ra sức kéo Lâm Uyên: “Muốn nói gì dùng miệng là được rồi, anh động thủ với đàn bà con gái thì chẳng phong độ chút nào”.

 

Trần Nhược Vũ cũng xông lên quát lớn: “Anh buông chị Doãn Ninh ra”.

 

Cao Ngữ Lam vội vàng kéo Nựu Nựu đang khóc vì hoảng sợ khỏi Doãn Ninh và ôm chặt cô bé vào lòng. Cao Ngữ Lam dỗ dành cô bé, không cho cô bé chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn kia.

 

Mấy người bọn họ trở thành một đám hỗn độn. Lâm Uyên mất hết kiên nhẫn, lại vô cùng tức giận, hắn buông Doãn Ninh rồi tung nắm đấm về Quách Thu Thần. Lần này Quách Thu Thần đã có phòng bị, nhưng anh ta là người nho nhã, lại không có kinh nghiệm đánh nhau nên chỉ biết ôm đầu lùi lại phía sau né tránh.

 

“Anh còn dám đánh người!” Doãn Ninh tức đến mức lửa bốc trên đỉnh đầu, cô cúi xuống nhặt chiếc túi xách ở dưới đất và tìm bình xịt hơi cay tự vệ. Sau đó, Doãn Ninh xông tới xịt mù mịt lên mặt Lâm Uyên.

 

Lâm Uyên thét một tiếng, theo bản năng giơ tay vừa đỡ, vừa vặn đánh trúng mặt Doãn Ninh. Trần Nhược Vũ hét lớn tháo đôi giày cao gót đập tới tấp vào đầu Lâm Uyên đang quỳ dưới đất ôm mắt.

 

Nựu Nựu càng khóc to hơn, vừa khóc vừa gọi mẹ. Quách Thu Thần thoát khỏi bàn tay Lâm Uyên, há hốc mồm đứng nhìn hai vị nữ hiệp dũng mãnh.

 

Từ xa xa có tiếng còi hụ xe cảnh sát vọng đến, hơn chục giây sau một chiếc xe cảnh sát đi tới, hai người cảnh sát xuống xe chạy đến chỗ bọn họ.

 

“Chuyện gì xảy ra vậy, nơi này có vụ cướp giật sao?”

 

“Cướp giật?” Tất cả mọi người đều sững sờ, ở đây chỉ có vụ ẩu đả đánh nhau chứ làm gì có cướp giật. Mặc dù hiện trường ẩu đả hơi hỗn loạn nhưng những người có mặt đều “áo mũ chỉnh tề”, vậy mà đồng chí cảnh sát nhìn ra nơi này có cướp giật, tài thật đấy.

 

Một người cảnh sát lên tiếng: “Có người báo cảnh sát, nói nơi này xảy ra vụ cưới giật. Sao các anh các chị lại tụ tập ở đây? Ai đã báo cảnh sát?”

 

Cao Ngữ Lam nhìn xuống điện thoại của cô, vẻ mặt hết sức nghi hoặc: “Tôi đâu có báo cảnh sát, tôi chỉ gọi điện cho Doãn Tắc thôi, lẽ nào là anh ấy báo?”

 

Anh cảnh sát nhíu mày: “Rốt cuộc ở đây có cướp giật hay không?”

 

Mọi người đưa mắt nhìn nhau không trả lời. Tất cả đều nghĩ, không biết phải giải thích như thế nào về tình huống hiện tại, liệu có nên đến đồn cảnh sát hay không?

 

Người lớn còn chưa mở miệng, cô bạn nhỏ đã lên tiếng trước. Nựu Nựu vừa khóc rống lên vừa nhào vào lòng Doãn Ninh, cô bé cất giọng khản đặc: “Có, có cướp giật ạ”.

 

Cô bé chỉ tay vào Lâm Uyên, hắn vừa từ dưới đất đứng dậy, hai mắt hắn bị xịt hơi cay đỏ ngầu, bộ dạng hắn tương đối thảm hại. Nựu Nựu vừa khóc vừa nói: “Là chú kia, chú ấy định đánh cướp phụ nữ và trẻ em”.

 

Đánh cướp phụ nữ và trẻ em? Mấy người lớn sững sờ, cố tiêu hóa từ phạm tội mới này.

 

Anh cảnh sát hơi buồn cười, nhưng vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, đảo mắt một lượt qua đám người: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Vừa rồi là ai báo cảnh sát?”

 

Vẫn là Nựu Nựu nói chen vào: “Là cháu báo cảnh sát”.

 

Mấy người lớn lại mắt chữ O mồm chữ A. Nựu Nựu vừa lau nước mắt vừa nói: “Chú cảnh sát, chú kia là kẻ xấu. Chú ấy đánh mẹ cháu, chú Tiểu Quách muốn bảo vệ mẹ cháu cũng bị đánh ạ”

 

Cảm thấy đúng là Nựu Nựu báo án, anh cảnh sát liền nói với cô bé: “Cháu bé, báo cảnh sát là một việc vô cùng nghiêm túc, không phải trò chơi đâu”.

 

Nựu Nựu cau mày: “Vậy chú kia đánh người, còn muốn cướp cháu đi, chú cảnh sát không giải quyết sao?”

 

Anh cảnh sát ngây người, Nựu Nựu nói tiếp: “Cậu cháu dạy cháu rằng chú cảnh sát sẽ giúp người tốt. Cậu cháu đã cho cháu xem ảnh của chú kia, cậu còn nói số điện thoại của cảnh sát cho cháu biết và dặn cháu nếu thấy kẻ xấu xa đó bắt nạt mẹ cháu, đòi dẫn cháu đi thì phải báo ngay cho cảnh sát”.

 

Doãn Ninh lục túi xách, không tìm thấy điện thoại di động của mình. Cô quay đầu, phát hiện di động của cô nằm chỏng chơ trên mặt đất, chắc là Nựu Nựu gọi điện thoại xong tiện tay ném xuống đất. Doãn Ninh thở dài, nhặt di động bỏ vào túi.

 

Ở bên này, anh cảnh sát muốn giảng giải về luật pháp cho Nựu Nựu :“Cháu bé, tình huống này không gọi là cướp giật”.

 

Nựu Nựu nước mắt vẫn chưa khô nhưng nói rất rõ ràng rành mạch: “Cậu cháu bảo nếu trẻ em nói không rõ tình huống, các chú cảnh sát sẽ cho rằng cháu nói đùa và sẽ không đến cứu. Vì vậy cháu phải nói là bị cướp, chú kia đánh mẹ cháu, muốn đưa cháu đi, báo bị cướp cũng là hợp lý”.

 

Anh cảnh sát á khẩu không thể trả lời, phương pháp giáo dục của gia đình này quả là khác thường. Tuy nhiên, vụ việc có vẻ là bạo lực gia đình và tranh giành con cái, anh cảnh sát bất giác thông cảm hai mẹ con cô bé. Đoán Doãn Ninh là mẹ của cô bé, anh cảnh sát quay sang hỏi cô: “Bây giờ là tình huống thế nào? Cô có muốn kiện anh ta?”

 

Doãn Ninh nghĩ ngợi một hồi, cô không có kinh nghiệm xử lý những chuyện như thế này. Lần này hai bên đều bị thương, làm lớn chuyện chỉ e gặp phiền toái, vì vậy cô lắc đầu: “Tôi không kiện anh ta”.

 

Anh cảnh sát gật đầu, rút ra quyển sổ tay: “Được rồi, nhưng cô vẫn phải tường trình một chút. Chúng tôi đã ra quân kiểu gì cũng phải có báo cáo”.

 

“Cô ta không kiện sao? Vậy thì tôi kiện!”.

 

Mọi người quay đầu, thấy Lâm Uyên nổi giận đùng đùng: “Tôi muốn kiện bọn họ cố ý gây thương tích cho tôi”.

 

“Rất tốt!” Một tiếng nói rõ to vọng đến, mọi người lại quay đầu, thấy Doãn Tắc sải bước dài đi tới, vẻ mặt anh rất dữ tợn. Doãn Tắc tiến lại gần, không nói lời thứ hai tung một nắm đấm rất mạnh khiến Lâm Uyên ngã vật xuống đất. Doãn Tắc mở miệng mắng: “Không đánh anh thì thật là có lỗi với khoản tiền lương dành cho luật sư của anh, không thể để luật sư nhận tiền không công”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+