Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Này, chớ làm loạn! – Chương 32 – 33 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 32: Miệng lưỡi người đời rất đáng sợ

 

Cao Ngữ Lam làm đà điểu một lúc mới chợt nhớ ra nhỡ Doãn Tắc gọi điện cho cô lại không liên lạc được, nếu Nựu Nựu không nói không với anh, làm anh lo lắng cho cô thì sao?

 

Nghĩ đến đây, Cao Ngữ Lam vội vàng mở di động.

 

Quả nhiên cô vừa mở máy, Doãn Tắc liền gọi điện thoại đến: “Em không sao đấy chứ?”

 

“Vâng, em không sao cả”

 

“Em đang ở đâu?”

 

“Ở nhà”.

 

“Vừa rồi em gọi điện thoại cho anh là có chuyện gì vậy?”. Nghe cô nói không sao, Doãn Tắc mới yên tâm. Vừa rồi Nựu Nựu nói trong điện thoại chỉ có tiếng “Ô ô ô… xì xì xì… suỵt suỵt suỵt” gì đó, làm anh tưởng cô gặp phải sự cố gì.

 

“Không có chuyện gì đâu”.

 

“Không có chuyện gì là chuyện gì?”. Doãn Tắc quyết tâm không bỏ qua, truy hỏi Cao Ngữ Lam đến cùng, ai bảo cô suýt nữa làm anh sợ chết khiếp.

 

“Em xin lỗi, em không sao thật đấy”. Cao Ngữ Lam kiên quyết không khai, chuyện mất mặt vừa nãy tốt nhất nên dấu kín.

 

“Em à, em khiến anh mất công lo lắng thì ít nhất em cũng phải cho anh biết chuyện gì xảy ra chứ. Còn nữa, hôm nay em không chỉ nợ anh vụ này đâu. Lâu như vậy rồi mà chẳng thấy em Mua~ lại anh, em nợ anh nhiều cái Mua~ lắm đấy… ”. Nói đến đây, Doãn Tắc đột nhiên nghĩ ra: “Không phải em đem hết Mua~ của anh cho Nựu Nựu đấy chứ?”. Âm thanh kỳ lạ mà Nựu Nựu không thể hình dung ra chính là Mua~, Mua~…

 

Cao Ngữ Lam than thầm trong lòng, anh chàng này đừng có thông minh như vậy được không?

 

“Doãn Tắc, anh đáng ghét quá”.

 

“Hừ, em lại nói lái sang đề tài khác, bây giờ em ghét anh cũng muộn rồi. Em phải trả cho anh tất cả Mua~ còn thiếu anh”.

 

“Em không phải bây giờ mới ghét anh, mà từ trước đến nay anh luôn đáng ghét”. Cao Ngữ Lam lại đỏ mặt khi nghĩ đến chuyện cô nhất thời hồ đồ bắn ra bao nhiêu Mua~.

 

Doãn Tắc thoải mái hẳn, anh cười ở đầu bên kia điện thoại, thanh âm của anh nhẹ tựa chiếc lông vũ chạm vào trái tim Cao Ngữ Lam. Doãn Tắc cố tình hạ thấp giọng nói trêu cô: “Ghét đến mức nào?”

 

Cao Ngữ Lam không lên tiếng, trong lòng cô hét lớn: Đáng ghét, đáng ghét, đáng ghét…

 

“Lam Lam, thời học sinh chắc chắn môn ngữ văn của em có thành tích rất tốt, phản ngữ vận dụng tinh tế thật đấy, anh rất tán thưởng khả năng đó của em. Em nói anh luôn đáng ghét có nghĩa là, em ham muốn anh từ rất, rất lâu rồi phải không?

 

“Đâu có?”

 

“Em ở đâu cũng có”. Giọng điệu đểu đểu của Doãn Tắc khiến Cao Ngữ Lam thấy buồn cười.

 

“Doãn Tắc!”

 

“Gì cơ?”

 

“Doãn Tắc!” Cô chẳng gì cả, cô chỉ muốn gọi tên anh mà thôi.

 

“Anh đây”.

 

“Doãn Tắc”.

 

“Ơi”.

 

“Doãn Tắc”.

 

“Ừ”

 

“Doãn Tắc!”

 

“Em muốn gọi đến bao giờ?”

 

“Doãn Tắc!”

 

“Anh biết rồi”

 

“Doãn Tắc!”

 

“Em nhớ anh lắm đúng không?”

 

“Doãn Tắc!”. Cao Ngữ Lam gọi anh một câu, anh trả lời một câu. Cô và anh một người nằm trên giường ở thành phố A, một người nằm trên giường ở thành phố C như hai kẻ ngốc nghếch trong tình yêu, làm chuyện vô vị nhất nhưng cũng ngọt ngào nhất trên thế giới này.

 

“Ca mổ của mẹ em rất thuận lợi, anh đừng lo”.

 

“Tốt quá”

 

“Em phải ở lại đây chăm sóc mẹ, em nghĩ ít nhất sẽ ở nhà khoảng hai tuần”.

 

“Được, anh đợi em”.

 

“Hôm nay em tình cờ gặp Trịnh Đào và Tề Na”.

 

“Hai người đó là ai?”

 

“Chính là bạn trai cũ và bạn thân trước kia của em”.

 

“Thế thì sao, em lại trở thành Bánh bao à?”

 

“Không, em ưỡn ngực ngẩng cao đầu đi qua bọn họ, em cảm thấy rất vui”.

 

“Cô bé ngốc nghếch, đợi sau này có cơ hội, anh nhất định sẽ giúp em đòi lại công bằng”.

 

“Được ạ”.

 

“Muộn rồi, em mau đi ngủ đi, sáng sớm mai em còn phải vào viện nữa, sẽ vất vả lắm đấy”.

 

“Em vẫn muốn nói chuyện với anh”.

 

“Trước khi ngủ em hãy trả hết Mua~ cho anh, mau Mua~ đi”

 

“Anh thử nói xem quan hệ của chúng ta bây giờ là quan hệ gì?”

 

“Mua~ không đủ là không xong đâu đấy”.

 

“Anh có phải là bạn trai của em không?”

 

Cao Ngữ Lam và Doãn Tắc mỗi người nói một nẻo, nhưng họ không hề cảm thấy không ăn khớp.

 

“Vấn đề ngốc nghếch như vậy mà em cũng hỏi sao? Em mau về đi, về rồi anh sẽ dùng thân thể của anh nói cho em biết, anh có phải là bạn trai của em hay không?”

 

“Mua~, Mua~… Em hôn xong rồi nhé, em đi ngủ đây”.

 

Doãn Tắc ngây người, anh còn đang trêu chọc cô, lần này cô không “xì” anh mà hôn anh? hôn xong liền cúp điện thoại?

 

“Khoan đã”, Doãn Tắc vội mở miệng: “Em lại khiến anh rối loạn rồi chạy mất? Cô bé xấu xa này, em tàn nhẫn thật đấy. Bây giờ em làm anh tha hồ tưởng tượng, em bảo anh ngủ thế nào được chứ?

 

“Thì anh cứ suy nghĩ, cứ tưởng tượng rồi sẽ ngủ được ngay. Mua~, chúc anh ngủ ngon”. Cao Ngữ Lam quả quyết cúp điện thoại, nghĩ đến bộ dạng Doãn Tắc nghiến răng nghiến lợi ở đầu bên kia, cô bất giác lại mỉm cười. Doãn Tắc luôn có cách khiến cô vui vẻ.

 

Cao Ngữ Lam chìm vào giấc mộng, nụ cười vẫn đọng ở trên môi.

 

Những ngày tiếp theo đó, Cao Ngữ Lam bận rộn đi đi về về giữa nhà và bệnh viện để chăm sóc mẹ.

 

Bà Cao nằm viện năm ngày, rất nhiều bà con lối xóm và bạn bè đến thăm. Ông bà Quách cũng xách một làn hoa quả đến, trong lúc nói chuyện khen Cao Ngữ Lam ngoan ngoãn hiếu thảo, đúng kiểu bố mẹ chồng đánh giá con dâu. Những người xung quanh cũng góp lời, khen Quách Thu Thần là chàng trai tốt tính, hai nhà Quách Cao có phúc, con cái hai nhà đúng là một đôi trời sinh.

 

Câu chuyện càng nói càng không đúng điệu, nhưng trước mặt các bậc trưởng bối, Cao Ngữ Lam chỉ cúi đầu không lên tiếng hoặc viện cớ đi ra ngoài.

 

Ông Cao nhìn ra vấn đề, nhưng những người khách đều là bạn bè lâu năm, họ lại có lòng đến thăm bệnh nên ông không tiện phản bác, đành phải lặng câm.

 

Vài ngày sau, Cao Ngữ Lam và ông Cao cuối cùng cũng đón bà Cao về nhà. Một buổi tối, hai cha con đứng ngoài ban công hóng gió và trò chuyện. Nói đi nói lại, câu chuyện chuyển sang vấn đề tình cảm, Cao Ngữ Lam nhân cơ hội này trình bày rõ tình hình của cô.

 

“Ba, con gặp được một người đàn ông rất tốt. Anh ấy không có học vấn cao, cũng không giàu có. Anh ấy còn phải chăm sóc một người chị và một cô cháu gái. Anh ấy nuôi một con chó rất đáng yêu. Anh ấy mở nhà hàng nhưng vẫn chưa thanh toán hết nợ cho ngân hàng. Tuy nhiên, con rất thích anh ấy”.

 

Ông Cao lặng người: “Con gái à, chuyện bắt đầu từ khi nào thế, sao con chẳng để lộ một chút gì?”

 

“Con mới biết cách đây không lâu”.

 

Ông Cao đen mặt, con gái ông vừa mới biết cô thích người ta?: “Vậy… các con đã xác định chưa?”

 

“Coi như xác định rồi ạ, anh ấy đối xử với con rất tốt”. Cao Ngữ Lam cắn môi, cô nhớ đến những lời hỏi thăm của Doãn Tắc mỗi ngày, nghĩ đến việc nhờ có anh an ủi nên cô mới thoải mái tinh thần trong những ngày qua. Cao Ngữ Lam nói: “Một thời gi­an nữa, con sẽ đưa anh ấy về gặp bố mẹ”.

 

“Được rồi”. Trong lòng ông Cao vừa vui mừng vừa lo lắng. Con gái có người yêu là chuyện đáng mừng, nhưng trước đó ông và ông Quách ầm ĩ như vậy, ông Quách gần như coi con gái ông là con dâu, bây giờ con gái ông nói có người khác, ông thật sự không biết ăn nói thế nào với người bạn già.

 

“Anh chàng mà con thích ấy, nếu so với Tiểu Quách thì thế nào?”

 

“Chuyện này sao có thể so sánh ạ”. Cao Ngữ Lam ngẫm nghĩ: “Anh Tiểu Quách rất tốt, lễ độ, biết quan tâm chăm sóc người khác, nhưng con không có cảm giác với anh ấy. Còn Doãn Tắc… ” Cô ngừng lại trong giây lát: “Doãn Tắc từng chịu nhiều vất vả, thích nói đùa, nhiều lúc không nghiêm túc. Về hoàn cảnh gia đình… dưới con mắt các bậc trưởng bối như bố mẹ thì không phải tốt lắm, khuyết điểm của anh ấy có thể nhìn thấy rõ. Nhưng… anh ấy thích con, con cũng thích anh ấy. Ba, lúc con không vui, anh ấy luôn khiến con trở nên vui vẻ”.

 

Lời nói của Cao Ngữ Lam không đầu không cuối, log­ic cũng chẳng đâu vào đâu nhưng ông Cao lại hiểu ra vấn đề. Chàng trai Cao Ngữ Lam nhắc tới giống hệt bà Cao, người không đẹp, lại hay cằn nhằn và nổi cáu, nếu kể khuyết điểm thì có cả đống, thế nhưng ông vẫn muốn ở bên bà trọn đời.

 

Ông Cao nhìn con gái, than thầm trong lòng, ông nói: “Lam Lam à, quan trọng nhất là cậu ta đối xử tốt với con, con cũng thích cậu ta. Trước đây con bị oan ức, bố thấy con đau khổ nhưng lại chẳng thể giúp gì cho con, trong lòng bố cũng rất buồn. Một mình con tới thành phố A làm việc, bố biết rõ nguyên nhân tại sao. Lần này dù thế nào bố cũng đứng về phía con. Về chuyện hiểu nhầm, bố sẽ nói lại với chú Quách, dù đắc tội người ta, bố cũng không sợ”.

 

Cao Ngữ Lam hết sức cảm động, cô biết rõ tính bố cô, từ trước đến nay ông không bao giờ làm mích lòng ai. Theo tình hình hiện tại, người nhà chú Quách chắc tưởng cô và Quách Thu Thần yêu nhau thật, anh Tiểu Quách không biết đã giải thích với người nhà chưa? Nếu bố cô đứng ra phủ nhận chuyện này, ông sẽ đắc tội người ta cũng không biết chừng. Những lời nói khó nghe, cô đã từng nghe qua, không ngờ bây giờ cô lại liên lụy đến bố mẹ cô.

 

Cao Ngữ Lam nhẹ nhàng ôm bố: “Bố, con xin lỗi”.

 

“Là bố không tốt, bố sốt ruột quá, bố còn tưởng tìm được đối tượng tốt giúp con, ai ngờ lại làm loạn hết cả lên”.

 

Hai bố con Cao Ngữ Lam ngồi dưới ánh trăng, tự kiểm điểm bản thân, nói đi nói lại một hồi, cả hai cùng mỉm cười.

 

Ánh trăng rất sáng, Cao Ngữ Lam cảm thấy cuộc sống của cô cũng trở nên lung linh sáng sủa.

 

Một tuần sau đó ông Cao đi làm bình thường, Cao Ngữ Lam ở nhà chăm sóc mẹ. Ông Cao hình như gặp chuyện không vui ở cơ quan, về nhà vẫn thấy than ngắn thở dài. Cao Ngữ Lam nghi ngờ có liên quan tới cô, nhưng cô không hỏi trực tiếp mà nhờ mẹ tìm hiểu hộ.

 

Bà Cao cho cô biết, ông Cao đã nói với ông Quách chuyện con trai con gái hai nhà, khiến ông Quách rất không vui. Ông Quách bảo Quách Thu Thần không ý kiến gì, ngược lại nhà họ Cao kén cá chọn canh, khiến quan hệ giữa hai người bạn trở nên căng thẳng.

 

Nghe những lời này, trong lòng Cao Ngữ Lam rất buồn. Cô gọi điện thoại cho Quách Thu Thần, đề nghị anh ta nói giúp với người nhà. Quách Thu Thần cũng không ngờ chuyện đến nước này, liên tục nói xin lỗi và nhận lời sẽ giải thích với bố anh ta.

 

Thời gi­an trôi qua rất nhanh, sau khi sức khỏe của bà Cao hồi phục bình thường, hai ông bà liền đuổi Cao Ngữ Lam trở về thành phố A. Hôm đó vừa vặn là ngày cuối tuần, Quách Thu Thần về thành phố C thăm bố mẹ đúng lúc quay lại thành phố A, anh ta chủ động đến đón Cao Ngữ Lam cùng đi.

 

Ngồi ô tô con tất nhiên hơn ngồi xe buýt, ông bà Cao rất vui mừng, tiễn con gái tới cổng khu chung cư.

 

“Con hãy cố gắng tìm việc nhé, tuy bố mẹ có thể nuôi con nhưng bản thân con phải có mục tiêu của mình”. Ông bà Cao biết tính con gái, tuy cô có bề ngoài hiền dịu nhưng trong cốt tủy khá mạnh mẽ.

 

Cao Ngữ Lam gật đầu. Bà Cao lại nói: “Cái cậu Doãn Tắc đó, con hãy quan sát thêm một thời gi­an nữa, nếu đúng là người tốt, con hãy đưa cậu ấy về đây để bố mẹ xem mặt”. Cao Ngữ Lam lại gật đầu đồng ý.

 

Nói đến đây, Quách Thu Thần vừa vặn tới nơi. Anh ta dừng xe, đi xuống giúp ông Cao xếp hành lý vào cốp xe. Ông Cao khách khí cảm ơn, Quách Thu Thần tỏ ra ngượng ngùng: “Cháu đã gây phiền phức cho chú, bố cháu nóng tính quá, mong chú Cao bỏ quá cho”.

 

“Làm gì có, chúng tôi là bạn bè nhiều năm rồi, cháu khách sáo làm gì chứ”.

 

Hai bậc phụ huynh và hai người trẻ tuổi đang nói chuyện, có hai người phụ nữ từ trong khu chung cư đi ra, cô gái trẻ là bạn học thời cấp ba của Cao Ngữ Lam, còn mẹ cô ta làm cùng cơ quan với ông Cao.

 

Người mẹ bắt gặp cảnh tượng trên cười lớn: “Con gái con rể anh chị đi thành phố A đấy à. Anh Cao có phúc thật đấy, Tiểu Quách là một chàng trai tốt, nếu không phải anh ra tay nhanh, tôi sẽ cướp cậu ấy về làm con rể của tôi”.

 

Người bạn học của Cao Ngữ Lam ngượng ngùng, liếc nhìn cô rồi thúc khuỷu tay vào mẹ mình. Người mẹ cười hi­hi, vẫy tay tạm biệt rồi cùng cô con gái đi mất, để lại hai già hai trẻ đứng đơ ra, không biết nói gì cho phải lẽ.

 

Cuối cùng, Quách Thu Thần bảo không còn sớm nữa, xin phép lên đường, bốn người mới giơ tay chào tạm biệt.

 

Lên xe, Quách Thu Thần liên tục nói xin lỗi. Cao Ngữ Lam thở dài, miệng lưỡi người đời rất đáng sợ, mấy năm trước cô từng thấm thía rồi.

 

Không khí trên xe hơi ngột ngạt, trong lòng Cao Ngữ Lam buồn phiền, nhưng đến nửa đường cô nhận được một cuộc điện thoại của Doãn Tắc. Doãn Tắc hỏi cô đi tới đâu và bắt cô đến nhà hàng “Thực” để anh có thể gặp cô ngay lập tức.

 

Giọng nói của Doãn Tắc khiến Cao Ngữ Lam cảm thấy được an ủi, cô bỗng dưng trở nên vui vẻ và mong ngóng đến lúc gặp lại Doãn Tắc.

Quan hệ nguy hiểm- Khiêu nhược hỏa diễm

Chương 33: Gặp lại

 

Xe ô tô đi thẳng đến nhà hàng “Thực”. Do trước cửa nhà hàng không có chỗ đỗ xe nên Quách Thu Thần lái về đằng trước, vừa vặn đỗ ngay ở cửa quán “Tùy Tâm Uyển”. Doãn Tắc đã sớm đứng đợi ở cửa, thấy xe đi tới, anh liền chạy theo ô tô. Xe vừa dừng lại, Doãn Tắc lập tức mở cửa kéo Cao Ngữ Lam xuống.

 

“Cuối cùng em cũng đã về, chúng ta xa nhau lâu lắm rồi đúng không, đúng không?”. Doãn Tắc ôm người cô xoay vài vòng, khiến Cao Ngữ Lam giật mình hét lên: “Mau dừng lại”.

 

Doãn Tắc cười ha hả, làm theo ý Cao Ngữ Lam đặt cô xuống đất, rồi nhanh chóng đặt nụ hôn lên môi cô.

 

Nựu Nựu ở trong “Tùy Tâm Uyển” thấy có động tĩnh lập tức mở cửa quán chạy ra ngoài. Cô bé lao đến Quách Thu Thần vừa mới xuống xe, ôm chân anh ta: “Chú Tiểu Quách, đưa cháu đi công viên trò chơi đi”.

 

Vừa nói xong quay ra thấy Doãn Tắc đặt Cao Ngữ Lam xuống đất hôn cô ngấu nghiến, Nựu Nựu lập tức buông Quách Thu Thần nhào vào Doãn Tắc: “Cậu, cháu cũng muốn thơm thơm”. Nói xong, cô bé nghênh má chờ đợi.

 

Tâm trạng Doãn Tắc rất tốt, anh liền bế Nựu Nựu lên thơm lên má cô bé. Quay sang bên này thấy Cao Ngữ Lam cười ngây ngô nhìn anh, anh không kìm chế nổi kéo cô lại gần hôn chụt vào môi cô.

 

Nựu Nựu mở to mắt hỏi một cách nghiêm túc: “Chị ơi, chị muốn cướp cậu của Nựu Nựu sao?”

 

Cao Ngữ Lam sững người, không biết trả lời cô bạn nhỏ thế nào. Man đầu cũng góp vui, đứng bám hai chân lên bắp chân Cao Ngữ Lam và nghểnh mặt nhìn cô giống như đang chờ đợi câu trả lời của cô.

 

Doãn Tắc giúp Cao Ngữ Lam giải vây, anh thơm vào má Nựu Nựu nói: “Cướp cậu gì chứ, đó là mợ cháu đấy”.

 

Cao Ngữ Lam đỏ mặt, đập vào vai Doãn Tắc: “Anh đừng nói bừa”.

 

Nựu Nựu mở to mắt hết nhìn Doãn Tắc rồi lại nhìn Cao Ngữ Lam. Sau đó cô bé giãy giụa đòi xuống đất, Doãn Tắc liền thả cô bé xuống. Nựu Nựu xông đến bên cạnh Quách Thu Thần ôm chặt đùi anh ta: “Chú Tiểu Quách, cháu thất tình rồi, cháu thất tình rồi, cậu cháu bị chị cướp mất rồi. Cháu buồn quá, cháu còn bé như vậy đã bị thất tình, cuộc đời cháu đáng thương quá, bây giờ chỉ công viên trò chơi mới có thể an ủi cháu… ”

 

Man đầu không hiểu Nựu Nựu nói gì, nhưng thấy cảnh tượng trước mắt, nó cũng bỏ Cao Ngữ Lam đi theo Nựu Nựu ôm một bên chân Quách Thu Thần. Cứ ôm chân lấy lòng trước đã, có khi được lợi lộc cũng nên.

 

Quách Thu Thần thấy một người một chó nhỏ hôm hai chân của anh ta, anh ta khóc không xong cười cũng không xong. Quách Thu Thần giơ tay trái vò đầu Nựu Nựu, giơ tay phải xoa cái đầu nhỏ xíu của Man đầu, mãi mới thốt ra một câu: “Cháu ngoan quá”.

 

“Vâng”, Nựu Nựu ra sức gật đầu: “Nựu Nựu ngoan lắm, chú Tiểu Quách, chúng ta đi công viên trò chơi thôi”.

 

Man đầu cũng ôm chặt chân Quách Thu Thần, giống như anh ta sắp cho nó đồ ăn đến nơi.

 

Quách Thu Thần bị một người một chó ôm chặt hai chân không thể động đậy, anh ta hết cách đành ngó nghiêng tìm người cứu viện. Doãn Ninh khoanh hai tay trước ngực đứng ở cửa quán theo dõi trò vui, Doãn Tắc mải trò chuyện với Cao Ngữ Lam, không hề liếc về bên này. Nựu Nựu lại hét to: “Đi công viên trò chơi, công viên trò chơi”, khiến Quách Thu Thần càng đau đầu.

 

Một lúc sau, Quách Thu Thần không còn cách nào khác đành lên tiếng: “Nựu Nựu đi hỏi mẹ xem nào. Chú nghe lời mẹ cháu, mẹ cháu bảo có thể đi, chú sẽ dẫn cháu đi”.

 

Nghe Quách Thu Thần nói vậy, Nựu Nựu lập tức quay lại nhìn Doãn Ninh, Doãn Ninh cau mày, ý tứ rất rõ ràng. Chiều muộn đến nơi rồi còn không an phận đợi bữa tối, con bé này hay thật.

 

Nựu Nựu mím môi quay lại nói với Quách Thu Thần: “Chú Quách! Chú là nam tử hán đại trượng phu, chú phải có chủ kiến. Mẹ cháu có phải là mẹ chú đâu, chú không cần nghe lời mẹ cháu”.

 

Quách Thu Thần sững sờ trong một vài giây, nhưng anh ta phản ứng khá nhanh: “Chú không cần nghe lời mẹ cháu, nhưng cháu phải nghe theo”.

 

Nựu Nựu mở to mắt nhìn anh ta, rồi quay đầu báo cáo: “Mẹ ơi, chú Tiểu Quách nói không cần nghe lời mẹ”.

 

Cô bé quay lại giở món nợ cũ: “Vừa rồi chú nói chú sẽ nghe lời mẹ cháu, sau đó chú lại nói chú không nghe lời mẹ cháu, vậy rốt cuộc chú nghe hay không nghe hả chú?”

 

Quách Thu Thần há hốc mồm không thốt nên lời. Lúc này, Doãn Tắc đột nhiên mở lòng từ bi, tiến lại gần giải vây giúp Quách Thu Thần. Anh kéo tay Nựu Nựu, trao cô bé cho Doãn Ninh: “Cháu đòi hỏi chú Tiểu Quách cũng vô dụng thôi, giải quyết mẹ cháu mới là quan trọng nhất”.

 

Nựu Nựu lúc lắc đầu: “Cháu không thể giải quyết mẹ cháu, nên cháu sẽ giải quyết chú Tiểu Quách trước, rồi để chú ấy giải quyết mẹ cháu được không ạ?”.

 

Quách Thu Thần đỏ bừng mặt, lén nhìn Doãn Ninh. Doãn Ninh cốc đầu Nựu Nựu: “Con ồn ào cả ngày hôm nay rồi, còn nghịch ngợm nữa mẹ sẽ mặc kệ con đấy”.

 

“Tại sao hôm nay không thể đi vườn trẻ hả mẹ? Từ lần trước đi đến bây giờ đã lâu lắm rồi”. Nựu Nựu lại mè nheo.

 

“Cậu không rảnh, còn mẹ không có ô tô”.

 

“Chú Tiểu Quách vừa rảnh vừa có ô tô mà mẹ”.

 

“Tóm lại là hôm nay không thể đi”. Doãn Ninh đưa Nựu Nựu vào trong “Tùy Tâm Uyển”, vừa đi cô vừa quay đầu mời Quách Thu Thần vào quán uống nước.

 

Quách Thu Thần muốn cử động, nhưng một bên chân vẫn bị Man đầu ôm chặt. Doãn Tắc đẩy Cao Ngữ Lam: “Em mau đi bắt cún con của chúng ta đi, anh phải về nhà hàng làm việc rồi, em đi cùng anh nhé”.

 

Cao Ngữ Lam vừa lầm bầm Man đầu có phải là chó của cô đâu, nhưng vẫn đi bế Man đầu rồi quay người đi về nhà hàng “Thực” cũng Doãn Tắc. Man đầu lưu luyến nhìn Quách Thu Thần, khiến anh ta bất giác sờ mặt, không hiểu bản thân có gì thu hút chú chó nhỏ đến như vậy?

 

Cao Ngữ Lam cùng Doãn Tắc rảo bước tới nhà hàng “Thực”. Vừa đi cô vừa hỏi: “Man đầu là giống chó gì thế?”

 

“Chó ngố”

 

“Nó bao nhiêu tuổi rồi?”

 

“Anh không biết?”

 

“Anh mua nó hết bao nhiêu tiền?”

 

“Anh nhặt được ở bên đường”. Doãn Tắc mỉm cười: “Lúc đó trên tay anh cầm mấy cái bánh màn thầu, nó đi theo anh suốt một con phố. Vì vậy anh nhặt nó về và đặt tên nó là Man đầu. Số anh gặp may, còn nhặt được cả em ở trên đường nữa”. Anh lại gi­ang tay khoác vai Cao Ngữ Lam, hôn lên mặt cô.

 

Quách Thu Thần nhìn theo bóng lưng và nghe tiếng trò chuyện lao xao của Doãn Tắc và Cao Ngữ Lam, trong lòng anh ta rất ngưỡng mộ. Anh ta đột nhiên nghĩ ra tại sao Man đầu lại thích anh ta, hóa ra trong ba lô anh ta đeo trên lưng có túi thịt bò khô anh ta mang cho Nựu Nựu.

 

Theo lý luận của Nựu Nựu, giải quyết chú rồi chú giải quyết mẹ thì cô bé sẽ thành công. Vậy nếu anh ta giải quyết con gái, để con gái giải quyết người mẹ, liệu anh ta có thành công?

 

Một người phụ nữ nuôi con một mình, từng trải qua quá khứ đau thương, thế nhưng cô như một bông hoa trong nhà kính, vừa thuần khiết vừa đáng yêu, lại toát ra vẻ đẹp trưởng thành đầy nữ tính.

 

Những mặt trái ngược đó hội tụ trong con người Doãn Ninh, khiến anh ta mê đắm.

 

Quách Thu Thần thở dài, anh ta biết chuyện này không dễ dàng, bản thân anh ta cũng không muốn lao đầu vào, nhưng chuyện tình cảm là vấn đề anh ta không thể tự chủ. Thấy Doãn Tắc và Cao Ngữ Lam đã đi vào trong nhà hàng “Thực”, Quách Thu Thần cũng ưỡn thẳng lưng, bước vào “Tùy Tâm Uyển”.

 

Bây giờ là lúc nhà hàng “Thực” rất bận rộn. Sắp đến giờ cơm tối, thực khách đặt sẵn chỗ không bao lâu nữa sẽ tới, vì vậy các đầu bếp và nhân viên bắt đầu công tác chuẩn bị.

 

Đây là lần đầu tiên Cao Ngữ Lam vào bếp nhà hàng trong lúc bận rộn như thế này. Cô cảm thấy hơi ngại, lên tiếng hỏi Doãn Tắc: “Mọi người bận rộn quá, hay là em về trước được không? Em ở nhà đợi anh”.

 

“Không được, anh muốn nhìn thấy em”. Doãn Tắc dẫn cô đi thẳng vào phòng nghỉ của anh, đứng thay bộ đồ đầu bếp ngay trước mặt cô. Cao Ngữ Lam ôm Man đầu quay đi chỗ khác: “Em ở đây liệu có làm phiền mọi người không? Anh bận thế, em một mình ở đây cũng vô vị”.

 

“Em hãy đặt Man đầu vào trong hàng rào của nó, anh đi lấy đồ cho em ăn và lấy ít tạp chí cho em đọc. Một lát nữa em giúp anh mang cơm cho chị gái anh”. Doãn Tắc dặn dò thản nhiên như không, anh còn sắp xếp cả việc sai vặt cô.

 

Cao Ngữ Lam đỏ mặt khi bắt gặp những nhân viên trong nhà bếp lén liếc mắt về phía cô. Cô ngẫm nghĩ một vài giây rồi nhận lời Doãn Tắc, đem con Man đầu bỏ vào trong hàng rào ở góc phòng nghỉ.

 

Cao Ngữ Lam chơi với con Man đầu một lúc rồi ra ngoài, thấy trên chiếc bàn nhỏ có hai đĩa đồ ăn vặt. Doãn Tắc nháy mắt với cô và dùng miệng chỉ chỉ về cái bàn. Cao Ngữ Lam bị động tác của anh chọc cười. Doãn Tắc lại chu môi làm động tác hôn gió, Cao Ngữ Lam đỏ mặt, vội chạy vào nhà vệ sinh rửa tay.

 

Nhìn vào cái gương trên bồn rửa mặt, Cao Ngữ Lam phát hiện mặt cô đỏ bừng, đôi mắt cô sáng lấp lánh. Cô mỉm cười khi nghĩ đến gương mặt nhiều biểu hiện của Doãn Tắc. Cao Ngữ Lam rửa tay, dùng nước lạnh vỗ lên mặt, định đợi đến lúc bình tâm mới đi ra ngoài.

 

Cao Ngữ Lam đứng một lúc rồi quay người mở cửa, nào ngờ chưa kịp bước ra ngoài, cô liền đâm sầm vào một người đàn ông cao lớn. Nghe thấy tiếng cười hi­hi của người đó, cô liền ngẩng lên nhìn, thì ra là Doãn Tắc.

 

Doãn Tắc liền đẩy Cao Ngữ Lam vào trong nhà vệ sinh, thuận tay đóng cửa. Sau đó anh ôm chặt cô, không nói một lời nào liền cúi xuống hôn cô.

 

Cao Ngữ Lam giật mình, bên ngoài có bao nhiêu người, hơn nữa nơi này là nhà vệ sinh, dù quét dọn sạch sẽ chẳng khác gì khách sạn năm sao nhưng nó vẫn chỉ là nhà vệ sinh.

 

Cô ra sức đập vào lưng Doãn Tắc, anh rất nhẹ nhàng nâng cằm cô lên. Cao Ngữ Lam vừa mở miệng định lên tiếng, đầu lưỡi Doãn Tắc nhân cơ hội tiến sâu vào miệng cô.

 

Đúng là kẻ vô lại!

 

Cao Ngữ Lam lại đánh mạnh lưng anh, đổi lại là vòng tay ôm ngày càng chặt hơn và nụ hôn càng sâu hơn.

 

Người này đáng ghét, đáng ghét quá! Cô vừa nghĩ vừa hơi nghiêng đầu để phối hợp cùng anh. Đầu lưỡi của anh cuốn lấy đầu lưỡi của cô, cô rất muốn cắn một phát nhưng lại không nỡ, cuối cùng trở thành cả hai càng dây dưa sâu hơn, miệng lưỡi đuổi bắt nhau không rời.

 

Nụ hôn không biết kéo dài bao lâu mới kết thúc, Doãn Tắc hôn xong hình như còn chưa đã, đổi sang thơm cô chụt chụt như không có điểm dừng.

 

Cao Ngữ Lam vừa xấu hổ vừa nóng ruột, chỉ sợ có người ở bên ngoài đi vào, cô cố gắng hết sức đẩy người Doãn Tắc: “Thức ăn sắp cháy cả rồi kia kìa”.

 

“Cứ để nó cháy, cháy rồi trừ lương bọn họ”.

 

“Anh đáng ghét quá”.

 

“Em đáng yêu quá”.

 

“Đừng đùa nữa, anh mau ra ngoài đi”.

 

“Anh có đùa đâu, anh vào đây để tiếp thêm động lực làm việc. Có người bỏ rơi anh lâu như vậy, tinh thần của anh sắp cạn kiệt đến nơi rồi, anh phải bổ sung mới được”.

 

“Xì, anh lại nói linh tinh rồi”. Cao Ngữ Lam đỏ mặt.

 

Doãn Tắc cười ha hả, tiếp tục hôn lên mắt lên má lên môi cô: “Bây giờ anh tạm thời bổ sung đến đây, tối nay anh sẽ bổ sung tiếp. Em hôn anh đi rồi anh  sẽ ra ngoài”.

 

“Không hôn”

 

“Không hôn anh không đi”

 

“Mặc kệ anh”. Cao Ngữ Lam lườm Doãn Tắc, đúng là tên vô lại.

 

Doãn Tắc ôm cô không động đậy, dường như anh không định đi ra thật. Vài giây sau, Cao Ngữ Lam luống cuống đẩy anh: “Anh mau ra ngoài đi!”.

 

“Em hôn anh, anh mới đi”.

 

“Anh không đi thì em đi”.

 

“Được rồi, em cứ đi đi. Em ra ngoài rồi bảo với bọn họ là anh ở trong nhà vệ sinh đợi nụ hôn của em rồi mới ra, em nhớ bảo bọn họ đừng sốt ruột nhé”.

 

“Này… ”

 

“Mua… ”. Doãn Tắc chu môi chờ đợi.

 

Cao Ngữ Lam nghiến răng: “Anh thật đáng ghét”. Nói xong cô nhanh chóng đặt nụ hôn lên môi Doãn Tắc rồi đẩy anh: “Mau ra ngoài”.

 

Doãn Tắc cười ha hả, cúi đầu hôn thêm phát nữa mới hài lòng đi ra ngoài.

 

Cao Ngữ Lam dậm chân bình bịch trong nhà vệ sinh. Anh chàng vô lại này đúng là làm loạn quá.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+