Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Này, chớ làm loạn! – Chương 44 – 45 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 45: Quyết chí

 

Trần Nhược Vũ hóa đá nhìn bác sỹ Mông Cổ đang đứng ở cửa phòng bệnh, sau đó cô đỏ bừng mặt. Cao Ngữ Lam cũng cảm thấy ngượng ngùng, cô đang nghĩ xem nên làm thế nào để hóa giải tình huống khó xử này, Mạnh Cổ “hừ” một tiếng rồi quay người bỏ đi mất.

 

Trần Nhược Vũ đau lòng cúi đầu, tay nắm chặt vỏ chăn.

 

Doãn Tắc cười hi hi chống nạng đi vào, Cao Ngữ Lam hỏi: “Sao anh lại đến đây?”

 

“Anh lo em không ứng phó nổi, bệnh viện dù sao cũng là nghề của Mạnh Cổ mà”. Chỉ là không ngờ tới, khi anh và Mạnh Cổ đến đây vừa vặn đứng đúng đầu mũi súng.

 

Mông lạnh, sự hình dung này vô cùng vi diệu. Doãn Tắc quyết định từ nay trở đi, biệt hiệu mới của bác sỹ Mông Cổ sẽ là “Mông lạnh”.

 

Trần Nhược Vũ nói nhỏ: “Cảm ơn hai người, tôi không sao cả”.

 

Doãn Tắc kéo một chiếc ghế ngồi xuống: “Cô đã liên lạc với người nhà chưa?”

 

Trần Nhược Vũ lắc đầu: “Tôi định sau khi xuất viện mới gọi điện cho bố mẹ, không ngờ họ lại tìm tôi vào đúng những ngày này”.

 

“Mạnh Cổ nói cô bị đánh đến mức bị thương, vụ đó còn phiền phức không?” Doãn Tắc hỏi thẳng vào trọng tâm, bây giờ sự an toàn của nhân thân là quan trọng nhất, nếu chót dây vào loại người không ra gì thì phải nghĩ cách giải quyết dứt điểm.

 

“Vụ đó không sao rồi, chúng tôi đã báo cảnh sát, công ty tôi cũng đã đứng ra giải quyết”. Trần Nhược Vũ cúi thấp đầu.

 

“Rốt cuộc chuyện xảy ra như thế nào?”

 

“Cũng không có gì, là một khách hàng của tôi bị đâm xe và bị thương, việc này vốn bên bảo hiểm phải bồi thường, nhưng kẻ đâm anh ta cãi bay cãi biến, nơi xảy ra vụ tai nạn lại không có cam­era theo dõi nên cảnh sát gi­ao thông cũng không dễ kết luận. Nếu kết luận khác đi, khách hàng của tôi sẽ không nhận được tiền. Anh ta vốn gà trống nuôi con, cuộc sống tương đối vất vả. Tôi nghĩ tôi đã khiến anh ta bỏ tiền mua bảo hiểm thì không thể khoanh tay đứng nhìn”. Trần Nhược Vũ ngước lên liếc Cao Ngữ Lam rồi lại cúi đầu nói nhỏ: “Tôi không thể quay lưng khi chứng kiến người khác bị oan ức”.

 

Cao Ngữ Lam cảm thấy xót xa, cô nắm tay Trần Nhược Vũ: “Cậu đừng để chuyện đó ở trong lòng nữa”.

 

Trần Nhược Vũ lắc đầu nở nụ cười miễn cưỡng: “Thật ra cũng chẳng có gì to tát, chỉ là tôi sống đến từng tuổi này nhưng chưa từng gặp chuyện lộn xộn như vậy bao giờ, không ngờ người ta động thủ thật nên mới bị ăn đòn. Tôi không dám nói cho bố mẹ biết, sau đó lại bị bố mẹ tôi truy vấn về công việc, tôi nhất thời không biết phải ứng phó ra sao. Sau đó… ”. Sau đó là mặt nóng dán vào mông lạnh tạo thành vết thương lòng, nhưng Trần Nhược Vũ không nói tiếp. Cô ngẫm nghĩ một lát rồi lên tiếng: “Nói thẳng ra tôi không đủ kiên cường, khả năng chịu đựng áp lực của tôi tương đối kém, đúng lúc mấy sự  cố xảy ra liên tiếp khiến tôi suy sụp. Sau đó tôi lại bị ốm phải nằm viện, vì vậy tôi mới đổi số điện thoại, muốn yên tĩnh một thời gi­an rồi tính tiếp, không ngờ lại làm kinh động đến mọi người, tôi thành thật xin lỗi”.

 

Doãn Tắc nhìn Cao Ngữ Lam rồi mở miệng: “Không sao thì tốt, nếu có phiền phức thì cô hãy nói ra, mọi người đều là bạn bè, nếu có thể giúp đỡ chúng tôi nhất định sẽ giúp cô”.

 

“Nếu cậu muốn tìm người giãy bày tâm sự thì hãy gọi cho tớ, đừng để khúc mắc ở trong lòng”. Cao Ngữ Lam tiếp lời.

 

“Ừ” Trần Nhược Vũ gật đầu: “Chuyện lần này thật ngại quá, tớ đã khiến mọi việc rối như canh hẹ, lại làm phiền đến mọi người”. Cao Ngữ Lam vội an ủi bạn không sao, quan trọng nhất là cô không việc gì.

 

Ba người ngồi trong phòng bệnh trò chuyện một lúc, Trần Nhược Vũ chợt nhớ ra nói với Doãn Tắc và Cao Ngữ Lam: “À… câu mặt nóng vừa rồi, tôi không có ý gì đâu, phiền anh giúp tôi nói lại với bác sỹ Mạnh một tiếng, tôi thành thật xin lỗi, bảo anh ấy đừng tức giận”.

 

“Không có gì, không có gì, cô không cần để ở trong lòng”. Doãn Tắc xua tay, sau đó mỉm cười: “Tên đó tức giận, quả thật là chuyện đáng vui mừng”.

 

Hai người phụ nữ đen mặt nhìn anh, Doãn Tắc bổ sung thêm một câu: “Vui mừng là điều tốt mà”.

 

Anh vừa nói xong, bác sỹ Mạnh Cổ đẩy cửa đi vào phòng. Anh ta đảo mắt qua ba người trong phòng rồi quay sang hỏi Doãn Tắc: “Có phải cậu đang nói gì về tôi?”

 

“Không có, không có”. Doãn Tắc xua tay: “Là Nhược Vũ có lời muốn nói với cậu”.

 

Mạnh Cổ quay sang Trần Nhược Vũ: “Cô muốn nói gì?”

 

Trần Nhược Vũ ngây người, cô vốn còn trong trạng thái kinh ngạc khi thấy người vừa tức giận bỏ đi tự nhiên quay lại, nhưng chưa kịp định thần đã bị Doãn Tắc “đá trái bóng” về phía cô. Khi Mạnh Cổ hỏi cô, đầu óc cô đột nhiên trở nên trống rỗng, không biết nên trả lời thế nào mới phải.

 

Bắt gặp bộ dạng ngây ngốc của Trần Nhược Vũ, Mạnh Cổ hừm một tiếng rồi nói: “Tôi đã hỏi rồi, sức khỏe của cô không có vấn đề gì đáng lo ngại. Nếu cô muốn xuất viện, ngay bây giờ có thể làm thủ tục ra về”.

 

Trần Nhược Vũ ngạc nhiên: “Sáng nay tôi hỏi rồi, bác sỹ bảo không được, ngày mai mới có thể xuất viện”.

 

“Tôi là bác sỹ hay cô là bác sỹ?”

 

“Tất nhiên là anh”. Trần Nhược Vũ bĩu môi, chẳng cần phải nhấn mạnh đến nghề nghiệp của anh như vậy đâu, bác sỹ thì có gì ghê gớm?

 

“Bác sỹ Mông Cổ”. Doãn Tắc ở bên cạnh đế thêm một câu.

 

Mạnh Cổ lườm Doãn Tắc rồi tiếp tục nói với Trần Nhược Vũ: “Bác sỹ và bác sỹ vừa tiến hành một cuộc đối thoại về kỹ thuật rất có hàm súc. Kết luận là việc cô tiếp tục ở lại bệnh viện chỉ có một tác dụng duy nhất là cống thêm tiền cho bệnh viện. Vì vậy hôm nay cô có thể xuất hiện, cô có muốn ra về không?”

 

“Muốn, muốn chứ”. Trần Nhược Vũ vô cùng mừng rỡ khi có thể xuất viện, cô gật đầu lia lịa. Nằm viện một ngày không biết tốn bao nhiêu tiền, xót ruột chết đi được.

 

Mạnh Cổ liền quay người đi ra ngoài: “Vậy tôi sẽ đi làm thủ tục giúp cô, cô ở lại đây thu dọn đồ, lát nữa có thể đi ngay”.

 

“Đúng là ”người vợ đảm đang“ có khác ”. Doãn Tắc vừa dứt lời, cả ba đồng thời quay sang nhìn anh.

 

“Bà xã, bọn họ trừng mắt với anh thì thôi, em cũng góp vui làm gì chứ?”. Doãn Tắc giả bộ tội nghiệp, Cao Ngữ Lam không thèm để ý đến anh.

 

Mạnh Cổ cúi đầu nhìn chân Doãn Tắc: “Nể chân đau của cậu, tôi sẽ không so đo với cậu. Cậu khỏi nhanh lên, tôi đợi cậu”.

 

“Tôi cũng muốn mau khỏi lắm chứ, sốt ruột chết đi được, làm lỡ hết việc đại sự”. Doãn Tắc nhăn nhó, nhưng hôm nay Mạnh Cổ không có tâm tư đấu võ mồm với anh, anh ta liền đi ra ngoài.

 

Cao Ngữ Lam lôi Doãn Tắc ra khỏi phòng, để Trần Nhược Vũ thay quần áo và thu dọn đồ.

 

Trần Nhược Vũ không có nhiều đồ, vì vậy cô nhanh chóng thu dọn xong rồi ngồi ngây người ở trên giường nhìn điện thoại di động. Cao Ngữ Lam đoán ra bạn đang nghĩ gì liền hỏi: “Cậu định nói với bố mẹ thế nào?”

 

“Phải nói thật thôi”. Trần Nhược Vũ cúi đầu: “Tớ đã lừa dối họ lâu như vậy, cùng lắm là bị mắng một trận”.

 

“Nhược Vũ”. Cao Ngữ Lam tiến lại gần bạn, vòng tay qua vai Trần Nhược Vũ.

 

Trần Nhược Vũ ngả đầu vào người Cao Ngữ Lam, cất giọng khàn khàn: “Tớ chỉ buồn là tớ đã khiến bố mẹ thất vọng, tớ không những không sống tốt như tớ khoe khoang, tớ còn nói dối họ. Tề Na đi rêu rao ở khắp nơi, tớ không biết người khác nghĩ thế nào nữa. Cậu cũng biết thành phố của chúng ta nhỏ lắm, ngẩng đầu không gặp cúi đầu cũng gặp. Nhỡ họ hàng láng giềng xa gần biết chuyện khiến bố mẹ tớ mất mặt, khiến bố mẹ tớ đau lòng thì phải sao?”

 

Cao Ngữ Lam cũng không biết phải làm thế nào, cô đột nhiên nhớ đến năm đó, cô thất bại trong tình yêu bỏ đi nơi khác để lại bố mẹ ở nhà, không biết bố mẹ cô có gặp phải chuyện khó xử? Nghĩ đến đây, Cao Ngữ Lam bất giác cảm thấy rất buồn.

 

Hai cô gái ngồi im lặng ở đó, không ai nói một lời nào. Một lúc sau, Trần Nhược Vũ đột ngột ngồi thẳng lưng nói lớn tiếng: “Tớ nghĩ thông suốt rồi, tớ không thể tiếp tục như vậy”.

 

Cao Ngữ Lam quay đầu nhìn cô, Trần Nhược Vũ nói tiếp: “Tớ phải nỗ lực làm việc, cố gắng trở thành nhân viên bán bảo hiểm số một, phải kiếm thật nhiều tiền để bố mẹ tớ sống thoải mái, để con khốn Tề Na câm miệng, để những kẻ độc mồm độc miệng cuốn xéo”.

 

Trần Nhược Vũ nói rất hùng hồn, khiến Cao Ngữ Lam cũng bị ảnh hưởng, cô gật đầu tiếp lời: “Không sai, tớ cũng như vậy, tớ phải sống thật tốt, khiến những kẻ tiểu nhân cảm thấy khó chịu. Bọn họ khó chịu, trong lòng tớ sẽ rất sảng khoái”.

 

“Đúng rồi”. Trần Nhược Vũ vỗ tay đánh đét: “Chúng ta phải cố lên, nhất định không thể thua”. Trần Nhược Vũ nhìn Cao Ngữ Lam, bỗng nhiên dùng bả vai huých vào người cô: “Này, vừa rồi ông chủ Doãn gọi cậu là bà xã, hai người đến đây rồi?”

 

“Đâu là đâu”. Cao Ngữ Lam đỏ mặt: “Cậu đừng nghĩ ngợi lung tung”.

 

“Được rồi, tớ không nghĩ lung tung”. Trần Nhược Vũ tỏ ra nghiêm chỉnh: “Thời gi­an vừa qua tớ đã suy nghĩ rất nhiều. Lam Lam, tớ nghĩ khi nào có dịp nghỉ phép về nhà, tớ sẽ nói rõ với bọn họ. Dù sao mọi người cũng không còn là bạn bè như trước kia, tớ sẽ giúp cậu đòi lại công bằng”.

 

Cao Ngữ Lam im lặng, từ từ quay đầu nhìn Trần Nhược Vũ, Trần Nhược Vũ cùng nhìn cô chăm chú: “Lam Lam, tớ luôn cảm thấy tớ còn nợ cậu, tôi muốn kết thúc dứt điểm vụ này. Dù quyết định của tớ đã muộn màng, tớ có nói ra cũng không thể vãn hồi danh dự của cậu, nhưng vì tớ nợ cậu nên tớ nhất định phải giúp cậu lên tiếng. Làm vậy, tớ mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn”.

 

Cao Ngữ Lam rất xúc động, cô luôn thấy trong lòng cô còn thiếu thiếu một thứ gì đó. Bây giờ cô mới hiểu ra, cô vẫn chưa đòi lại công bằng cho bản thân. Cô than thân trách phận, cô phẫn nộ đau khổ, nhưng cô chưa đứng ra rửa nỗi oan của mình.

 

Nghĩ đến đây, Cao Ngữ Lam đứng phắt dậy: “Nhược Vũ, cậu nói đúng lắm, dù sự việc này đã qua lâu rồi, có rất nhiều thứ không thể nào quay trở lại như cũ, nhưng tớ không thể để con tiểu nhân Tề Na và tên bạc tình Trịnh Đào sống yên ổn. Bọn chúng còn nợ tớ một sự thật, nhất định phải bắt chúng phun ra, để mọi người nhìn rõ bộ mặt thật của chúng”.

 

Trần Nhược Vũ cũng đứng dậy: “Tớ ủng hộ cậu”.

 

Cao Ngữ Lam trong lòng tràn đầy quyết tâm: “Nhược Vũ, chúng ta hãy sống thật tốt, cố gắng tạo dựng sự nghiệp ở thành phố A, sau đó chúng ta quay về vạch trần bộ mặt thật của đám Tề Na. Chúng ta phải sống hạnh phúc, cho chúng buồn bực chết đi được”.

Quan hệ nguy hiểm- Khiêu nhược hỏa diễm

Chương 46: Nghi hoặc

 

Hai cô gái tràn đầy tinh thần quyết thắng đi ra khỏi phòng bệnh, khiến hai người đàn ông vừa đứng đợi bên ngoài cửa bệnh viện vừa “đấu võ mồm” hết sức kinh ngạc.

 

“Hai người bị trúng tà ở trong phòng bệnh đấy à?” Doãn Tắc nhíu mày hỏi.

 

Cao Ngữ Lam đập vào vai anh: “Lại nói linh tinh rồi, bọn em chỉ là quy hoạch lại mục tiêu cuộc đời”. Trần Nhược Vũ đứng bên cạnh mỉm cười gật đầu lia lại.

 

Doãn Tắc kéo Cao Ngữ Lam vào lòng: “Em còn cần quy hoạch sao? Mục tiêu cuộc đời em chính là anh còn gì. Em mau đem nhẫn ra trói chặt anh đi, làm một mẻ khỏe cả đời, mục tiêu đạt được, trong lòng yên tâm”.

 

“Không được”. Cao Ngữ Lam nhét cây nạng vào tay anh: “Em phải trả sạch món nợ cũ, phát triển sự nghiệp, làm một người phụ nữ tự cường tự tôn. Sau đó em mới suy tính đến anh”.

 

“Ôi trời… ” Doãn Tắc bi ai: “Lúc em cự tuyệt anh một cách vô tình, em đã trở thành người tự cường tự tôn rồi”.

 

Trần Nhược Vũ cười lớn: “Lam Lam, tự cường tự tôn gì đó hãy để tớ phấn đấu, còn cậu chỉ cần trả sạch món nợ cũ, giải quyết ”Phiếu ăn“ là được rồi”.

 

“Nghe này, nghe này, một sự hình dung thông minh biết bao”. Lời của Trần Nhược Vũ khiến Doãn Tắc rất hưng phấn: “Phiếu ăn là một thứ vô cùng quan trọng, tôi thích cách xưng hô này. Phiếu ăn của Lam Lam, nghe hay quá đi”.

 

“Anh đừng bày trò nữa”. Cao Ngữ Lam buồn cười nhưng cố nhịn lên tiếng giáo huấn anh: “Ở đây là bệnh viện, anh nghiêm túc một chút đi”.

 

“Anh nghiêm chỉnh đấy chứ. Phiếu ăn là một chủ đề vô cùng nghiêm túc, vừa xâu xa vừa nhiều hàm ý”. Doãn Tắc nghiêm mặt: “Em mau đi mua nhẫn cho ”Phiếu ăn“, rồi mau cưới ”Phiếu ăn“ về nhà. Còn bây giờ, em mau cho ”Phiếu ăn“ một cái… ”. Nói đến đây, Doãn Tắc chu môi làm động tác hôn.

 

Cao Ngữ Lam quả thật muốn cho Doãn Tắc một chưởng, người này hay diễn trò quá. Nhưng cô chưa kịp ra tay, Mạnh Cổ ở bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Đít gà con”.

 

Doãn Tắc quay sang trừng mắt với Mạnh Cổ: “Mông lạnh, cậu cô đơn rồi à?” Nên mới cố nghĩ ra một biệt hiệu tương xứng với biệt hiệu của anh ta?

 

Mạnh Cổ thản nhiên rút điện thoại, tìm biểu tượng chu môi rồi đưa cho Doãn Tắc xem: “Rất giống đít gà con bị vặt trụi lông đúng không?”.

 

Doãn Tắc nhìn đăm đăm vào màn hình di động, nói không nên lời. Cao Ngữ Lam hiếu kỳ, cầm điện thoại xem rồi bật cười ha ha. Trần Nhược Vũ cũng xán đến xem, sau đó liếc Doãn Tắc và phì cười.

 

Doãn Tắc lấy hết sức trừng mắt với Mạnh Cổ rồi hừ một tiếng: “Lần này cậu thắng, sức tưởng tượng quá tà ác, không ai địch nổi”.

 

Mạnh Cổ mỉm cười cầm điện thoại bỏ vào túi. Doãn Tắc tỏ ra không phục, nhưng anh giục Cao Ngữ Lam và Trần Nhược Vũ ra về, nói là mau về nhà thương lượng vụ “Phiếu ăn”. Hai cô gái khoác tay nhau đi trước, Mạnh Cổ và Doãn Tắc đi sau, hai người đàn ông vừa đi vừa đấu mồm tới tận ngoài cổng bệnh viện, một vòng đua tranh mới vẫn chưa phân biệt thắng bại.

 

Mạnh Cổ đi lấy xe, Trần Nhược Vũ nhân cơ hội này gọi điện thoại cho công ty, thông báo cô đã xuất viện và nói cô sẽ đi làm ngay… Đồng nghiệp cho Trần Nhược Vũ biết, người khách hàng lần trước cô ra mặt đòi công bằng vừa gọi điện đến công ty vì số điện thoại cũ của Trần Nhược Vũ gọi mãi không thông, do đó anh ta mới tìm đến công ty. Nhưng đối phương không nói rõ là chuyện gì nên đồng nghiệp đã cho anh ta số điện thoại mới của Trần Nhược Vũ.

 

Trần Nhược Vũ vừa định gọi điện thoại cho người khách hàng đó, không ngờ anh ta lại gọi đến trước. Đúng lúc này, Mạnh Cổ lái xe đến, Doãn Tắc cà nhắc cà nhắc lên xe, Cao Ngữ Lam đứng đợi Trần Nhược Vũ gọi xong điện thoại.

 

Trần Nhược Vũ nói chuyện điện thoại một lúc, trong khi nói chuyện mắt cô đột nhiên đỏ hoe khiến Cao Ngữ Lam hơi lo lắng. Nào ngờ Trần Nhược Vũ vừa cúp điện thoại lập tức ôm chặt lấy cô: “Lam Lam, khách hàng nói sẽ giới thiệu bạn bè của anh ta mua bảo hiểm của tớ. Anh ta nói bỏ tiền ra mua một loại bảo hiểm không khó, nhưng có sự quan tâm và giúp đỡ chân thành không dễ chút nào. Anh ta nói cảm ơn tớ. Lam Lam, tớ vui quá, tớ thật sự rất vui. Tớ từng nói chuyện gì cũng có nhân quả đúng không? Bán bảo hiểm chẳng có gì là xấu, tớ thích công việc này. Lam Lam, tớ vui quá”.

 

Hai cô gái nhảy cẫng lên cười rạng rỡ, Mạnh Cổ thò đầu ra gọi: “Mau lên xe rồi tính sau”.

 

Thế là hai cô gái tâm trạng vẫn còn đầy xúc động lên ô tô. Trên suốt đường đi, họ không ngừng nói về ước mơ nghề nghiệp, một người giơ nắm đấm lên thề sẽ trở thành No.1 của giới bảo hiểm, để bố mẹ nở mày nở mặt, một người nói sẽ biến Tùy Tâm Uyển thành sa­lon nổi tiếng, kiếm nhiều tiền hơn cả nhà hàng “Thực”.

 

Hai anh chàng “Mông đít” ngồi ở phía trước hoàn toàn bị lãng quên, không thể nói chen vào dù chỉ một câu. Họ lặng lẽ đưa mắt nhìn nhau và thở dài đau khổ.

 

Gần đến chỗ ở của Cao Ngữ Lam, Cao Ngữ Lam quay sang nói: “Nhược Vũ, cậu vừa xuất viện, không có ai chăm sóc thì không tiện lắm, hay là cậu dọn đến nhà tớ ở đi!”

 

“Còn anh thì sao?” Không đợi Trần Nhược Vũ lên tiếng, Doãn Tắc vội mở miệng.

 

“Anh hãy quay về ngôi nhà lớn của anh ấy”.

 

“Không về, anh thích nhà nhỏ hơn”.

 

“Mặc kệ anh”.

 

Doãn Tắc tỏ ra rất không hài lòng, nhưng đôi tình nhân còn chưa kịp cãi nhau, Trần Nhược Vũ nói xen vào: “Không cần, không cần đâu, tớ và một người nữa thuê chung phòng, chẳng lo không có ai ở bên cạnh, hai người đừng mất hòa khí vì chuyện này. Tớ rất ổn, cậu không cần bận tâm”.

 

Cao Ngữ Lam còn muốn nói điều gì đó, Doãn Tắc liền cười híp mắt: “Bạn Nhược Vũ, tôi ngày càng thích bạn rồi”.

 

“Đừng khách sáo, ông chủ Doãn đã có con mắt sáng suốt nhìn ra anh tài, vậy thì xin hãy giúp anh tài một tay có được không?” Trần Nhược Vũ mỉm cười, không khách khí đưa ra đề nghị: “Tôi muốn để một số tài liệu quảng cáo bảo hiểm và danh thiếp của tôi ở nhà hàng của ông chủ Doãn, ông chủ Doãn nhất định sẽ đồng ý đúng không?”

 

Nụ cười trên gương mặt Doãn Tắc cứng lại: “Cô đúng là một con sư tử biết há to miệng”.

 

“Đâu có, đâu có”. Trần Nhược Vũ vẫn giữ nụ cười trên môi: “Tôi chỉ là để một ít tư liệu, hoàn toàn không ảnh hưởng đến ông chủ Doãn. Tôi vì tình bạn nhượng bộ một chút, đổi lấy việc có ích cho sự nghiệp cũng không phải quá đáng đúng không nào?”

 

“Đúng, không quá đáng”. Doãn Tắc nghiến răng.

 

Thế là hai bên trao đổi điều kiện thành công, Doãn Tắc lại được sống ở nhà Cao Ngữ Lam như mong muốn.

 

Có điều Cao Ngữ Lam không có thời gi­an và tâm trí ân ân ái ái với anh, trong lòng cô tràn ngập một bầu nhiệt huyết đối với sự nghiệp. Cô bắt đầu định ra phương án kinh doanh Tùy Tâm Uyển. Cô đi sâu tìm hiểu nghiệp vụ và nguồn tài nguyên của nông trường và nhà hàng Thực, cô còn đi hết các sa­lon đặc sắc, tương đối nổi tiếng trong thành phố để khảo sát nghiệp vụ.

 

Chân Doãn Tắc vẫn còn đau nên anh không thể ngày ngày đi theo Cao Ngữ Lam, nhưng anh điều xe và cử một người làm tài xế riêng đưa Cao Ngữ Lam đi khắp nơi. Mỗi tối khi Cao Ngữ Lam trở về, Doãn Tắc lại cằn nhằn anh bị lạnh nhạt, nhân tiện hỏi Cao Ngữ Lam lúc nào mới chịu kết hôn với anh.

 

“Anh làm gì mà gấp thế? Em mới bắt đầu yêu đương thôi mà”. Đây là câu trả lời vạn năm như một của Cao Ngữ Lam.

 

“Có người chê anh đã 30 tuổi rồi, nếu cứ trì hoãn mãi, anh càng già hơn, người ta không cần anh nữa thì sao?”

 

“Nói bậy”. Cao Ngữ Lam đang đi ra khỏi một quán nước, cô vừa nảy ra ý tưởng mới nên tâm trạng rất tốt. Vì vậy khi Doãn Tắc gọi điện thoại đến nói chuyện đông chuyện tây với cô, cô cũng có nhã hứng hầu chuyện anh.

 

“Vậy thì sau này em không được sờ nếp nhăn trên mắt anh, chỗ đó vốn không có nếp nhăn, bị em sờ nhiều thành ra nhăn nheo như ông già”. Doãn Tắc oán trách: “Em không được nhắc đến tuổi của anh, cũng không được nhắc đến tuổi của em. Còn nữa, bao giờ em mới đưa anh về nhà gặp nhạc phụ nhạc mẫu?”

 

“Anh khoa trương quá đi, đừng có sốt ruột như vậy mà”. Cao Ngữ Lam trả lời: “Đợi em bận xong vụ này rồi tính sau”.

 

“Thế thì em còn bận lâu lắm”.

 

“Anh đừng nói với giọng ”oán chồng“ như vậy, là anh mời em làm cửa hàng trưởng, em phải làm thật tốt anh mới có thể kiếm tiền đúng không nào?”

 

“Em chịu làm bà xã của anh còn lời hơn kiếm tiền ấy chứ”. Doãn Tắc cười nhăn nhở: “Em dám kêu anh ”oán chồng“ nữa, em thừa nhận anh là chồng của em thì được rồi. Nhưng vì anh là một người đàn ông vừa yếu đuối vừa không có cảm giác an toàn nên cần đến sự bảo đảm của pháp luật. À đúng rồi, anh còn một tin vui muốn báo cáo với em”.

 

“Gì cơ?”

 

“Chân anh không đau nữa”.

 

“Tốt quá, thế thì anh dọn về nhà đi”.

 

“Giời ơi, em nhẫn tâm quá”. Doãn Tắc lại bắt đầu diễn trò: “Anh khẩn cầu em, em hãy tàn nhẫn thêm một chút nữa, mau quay về đánh đập chà đạp anh đi”.

 

Cao Ngữ Lam đỏ mặt: “Anh đừng có bày trò”.

 

Doãn Tắc cười ha ha: “Vậy thì em mau về đi”.

 

“Em muốn về quán một chuyến”

 

“Thôi đừng đi nữa, mau về nhà đi. Chẳng phải em khảo sát xong rồi sao? Có ý tưởng gì mới mau về đây thảo luận với anh xem nào”. Tóm lại là ông chủ Doãn muốn dỗ Cao Ngữ Lam về nhà.

 

“Được rồi, em sẽ về ngay đây”. Cao Ngữ Lam nhận lời, cô nói với anh thêm vài câu nữa rồi cúp máy. Sau đó, cô lên chiếc xe ô tô đậu sẵn bên lề đường chờ cô.

 

Tiểu Phương, người lái xe hỏi Cao Ngữ Lam: “Chị Lam bây giờ đã về nhà chưa ạ? Vừa rồi đại ca có gọi điện hỏi em?”

 

Cao Ngữ Lam đỏ mặt, anh chàng vô lại nhà cô phiền phức quá đi, xem ra không thể để anh nhàn rỗi, đàn ông một khi nhàn rỗi là thích kiểm tra này nọ. Cô vừa nói với Tiểu Phương muốn về nhà, chuông điện thoại đột nhiên reo vang.

 

Cao Ngữ Lam lấy điện thoại ra xem, là Trần Nhược Vũ.

 

“Lam Lam, nghe tớ nói này, tớ vừa tìm hiểu được một số chuyện. Mấy ngày vừa qua tớ nhờ Dương Dương nói chuyện với bạn học vụ về sự việc năm đó. Cậu cũng biết đấy, Dương Dương vẫn giữ quan hệ khá tốt với bọn họ. Dương Dương vừa gọi điện thoại cho tớ, cậu ấy nói Lưu Vĩ Bình, bạn học nam cùng thời đại học với cậu ấy có hỏi thăm Trần Bạng và Lý Tử, anh ta bảo, nghe nói quan hệ giữa cậu và Trình Đào không tốt lắm, sự thật có phải như vậy không?”

 

“Ý cậu là gì?”. Cao Ngữ Lam không hiểu.

 

“Lam Lam, tại sao lúc đó Trịnh Đào lại nói sớm biết cậu và Lưu Vĩ Bình nhập nhằng? Tại sao Lưu Vĩ Bình lại nghe nói tình cảm giữa cậu và Trịnh Đào không tốt? Tề Na có thể xuất hiện đúng lúc rồi nói dối và vu khống cậu, liệu trước đó cô ta có làm điều gì xấu xa, ví dụ như loan tin đồn nhảm hay không?” Trần Nhược Vũ nói tiếp: “Suy đoán của tớ thật ra cũng không hay cho lắm, vì đã nghĩ xấu Tề Na, nhưng tớ cảm thấy khả năng Tề Na thọc gậy bánh xe là rất lớn”.

 

Cao Ngữ Lam ngây người trong giây lát, cô cảm thấy không mấy dễ chịu: “Tại sao cậu ta phải làm như vậy? Tại sao bọn họ lại tin lời cậu ta?”

 

“Tại sao Tề Na làm vậy chúng ta đều rõ quá rồi còn gì, cậu cũng thấy bây giờ cô đã đã giành được thứ cô ta muốn. Có lẽ những điều Tề Na nói hợp với ý muốn trong lòng cả hai người đàn ông nên họ tự nguyện tin lời cô ta. Tình cảm của Trịnh Đào giành cho cậu đã phai nhạt, nhưng anh ta muốn đổ hết trách nhiệm lên đầu cậu, còn Lưu Vĩ Bình có ý với cậu, tất nhiên anh ta cũng hy vọng cậu và Trịnh Đào trở mặt”.

 

Cao Ngữ Lam không lên tiếng, vì vậy toàn bộ sự việc không phải là ngẫu nhiên hay sao? Không phải Trịnh Đào tình cờ nhìn thấy Lưu Vĩ Bình cưỡng hôn cô, Tề Na nhân cơ hội giở trò hãm hại cô cũng không phải ngẫu nhiên?

 

Một người sao có thể xấu xa đến vậy? Tâm địa sao có thể thâm hiểm đến mức đó? Cô và Tề Na là bạn học từ cấp một đến cấp ba, còn là bạn thân nữa chứ.

 

Cao Ngữ Lam rất đau lòng, cô nhìn ra ngoài cửa xe, tiếng Trần Nhược Vũ từ đầu bên kia điện thoại tiếp tục vọng đến: “Lam Lam, cậu còn nghe không?”

 

“Tớ vẫn đang nghe đây”. Cao Ngữ Lam hạ thấp giọng. Đúng lúc này đến ngã tư gặp đèn đỏ, xe dừng lại, Cao Ngữ Lam đang nghĩ nên nói gì với Trần Nhược Vũ, cô đột nhiên nhìn thấy hai người phụ nữ đứng ở cửa quán cà phê ven đường.

 

Một trong hai người quay lưng về phía Cao Ngữ Lam, bóng lưng trông rất quen mắt, người phụ nữ còn lại đối diện với cô, chính là một gương mặt quen thuộc, Ôn Sa.

 

Ôn Sa đang mỉm cười dịu dàng với người phụ nữ đứng đối diện cô ta, ánh mắt cô ta nồng đậm tình ý. Ánh mắt này Cao Ngữ Lam thường bắt gặp mỗi khi Doãn Tắc nhìn cô, nên cô biết đó là tình yêu.

 

Xe lại tiếp tục lăn bánh, tim Cao Ngữ Lam đập thình thịch. Bóng lưng của người phụ nữ kia vô cùng quen thuộc nhưng cô nhất thời không nhớ ra là ai.

ew Roma�+oo �Q“Lần này cậu mất tích, bố mẹ cậu lo lắng lắm đấy. Tớ đã nói với Dương Dương là cậu làm việc ở công ty bảo hiểm, bây giờ chắc bố mẹ cậu cũng biết sự thật rồi”.

 

 

Trần Nhược Vũ gật đầu, bẻ ngón tay: “Thật ra tớ cũng biết không thể che giấu mãi chuyện này”.

 

“Vậy vụ cậu bị thương thì thế nào? Bác sỹ Mạnh Cổ hình như rất không vui, anh ấy nói khi nào tớ tìm thấy cậu hãy giúp anh ấy mắng cậu một trận”.

 

Nghe đến tên Mạnh Cổ, mặt Trần Nhược Vũ nhăn thành quả mướp đắng: “Lam Lam, tớ ngây thơ quá, tớ cứ tưởng thích là có thể theo đuổi. Thật ra, tớ không hiểu rõ bản thân mình”.

 

“Ý cậu là gì?”

 

“Bác sỹ Mạnh và tớ không phải là người cùng một thế giới. Chỉ có tớ thích anh ấy cũng vô dụng thôi, anh ấy không thèm để ý đến tớ, đến những người y tá ở xung quanh anh ấy còn coi thường tớ. Nếu tớ lại đi tìm anh ấy thì rất mất mặt”.

 

Về phương diện này, Cao Ngữ Lam cũng không biết nên an ủi hay khuyên nhủ bạn thế nào. Trần Nhược Vũ lắc đầu mỉm cười: “May mà tớ chưa nói gì với anh ấy, sớm biết thân biết phận rút lui. Dù sao bây giờ tớ cũng nghĩ thông suốt rồi, không nên đem mặt nóng dán vào mông lạnh… ”.

 

“Ai là Mông lạnh hả?” Đột nhiên có một giọng đàn ông đầy tức giận từ cửa phòng bệnh truyền đến.

 

Trần Nhược Vũ và Cao Ngữ Lam giật mình quay đầu nhìn, thấy Mạnh Cổ và Doãn Tắc đang đứng ở cửa. Mạnh Cổ đen mặt, trong khi đó Doãn Tắc cười híp mắt: “Hình như là nói cậu”. Anh đặt cây nạng xuống, giơ tay xoa mặt Mạnh Cổ: “Mông lạnh”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+