Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Này Những Phong Hoa Tuyết Nguyệt – Chương 02 phần 2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Kỳ thi sau đó, tập trung chia phòng theo danh sách tên từ trên xuống
dưới, mỗi bàn học một chỗ ngồi, mỗi chỗ ngồi một thí sinh. Quy định mới
này khiến cho những lớp học ngày thường vốn đông đúc huyên náo bỗng chốc
trở nên vắng lặng đến khác thường.
Cũng như lúc nhập học, kẻ trước
người sau trong danh sách lớp, lúc thi cử này đây vẫn cứ là người sau kẻ
trước, Thẩm Tấn ngồi ngay phía sau lưng Tần Ương.
Lúc bước vào phòng
thi thì Tần Ương nhìn thấy cậu con trai ấy. Thẩm Tấn hình như đã đến từ
sớm, vừa cười vừa vẫy tay với Tần Ương.
Ánh nắng vàng nhạt của buổi
ban mai xuyên qua song cửa, lười biếng khoả tan dấu vết sau cùng còn nán
lại nơi lớp học của bóng đêm. Gương mặt với những đường nét rõ ràng và
thân quen nhập nhoạng hiện ra nơi góc lớp tranh sáng tranh tối: mái tóc
vẫn ương bướng để dài quá mức cho phép, phía trước trán còn nhuộm vàng
vài lọn; áo sơ mi đồng phục tuỳ nghi buông xoã bên thân người; cây bút
bi trong tay gõ nhịp xuống mặt bàn một cách lơ đãng, lớp nhựa bọc ngoài
trong đến mức nhìn rõ cả ống mực đã gần cạn sát đáy ở bên trong.
Bằng
một dáng vẻ như thế, cậu con trai đó nghiêng đầu nhìn về phía Tần Ương,
cười với cậu, nụ cười cũng rực rỡ hệt như màu nắng kia.
Tần Ương
ngẩn người ra một thoáng, trong lòng bỗng dâng lên một sự hoảng hốt
không thể gọi tên. Lần gần đây nhất Thẩm Tấn cười với cậu như thế là khi
nào? Khi nào?…Đã không còn nhớ rõ nữa.
“Chúng ta đứa ngồi trước đứa
ngồi sau.” Khi nói ra câu này, biểu cảm trên mặt Thẩm Tấn vô cùng hân
hoan. Tần Ương vẫn nhớ, lúc nhỏ, mỗi lần nghĩ ra một trò nghịch ngợm oái
oăm nào đó, Thẩm Tấn cũng đều phấn khích đến mức không kiềm nổi mà lộ
ra biểu cảm khiến người khác nhìn thấy vừa sợ hãi vừa căm ghét như lúc
này đây.
“Ừ.” Tần Ương ngồi xuống phía trước Thẩm Tấn, “Ôn tập xong hết cả chưa?”
“À…” Thẩm Tấn bật cười, quay quay cây bút trong tay, trên mặt bày ra một vẻ khó nói, “thì cứ vậy thôi”
“…”
Nhất thời Tần Ương cũng không biết nói gì thêm, xoay người lẳng lặng
sắp xếp lại một số dụng cụ trên bàn. “Bài thi hôm nay cần phải vẽ hình
đấy, cậu có mang com-pa theo không?”
“Tôi hả? Chẳng sao đâu.” Thẩm
Tấn chỉ cười cười, không đáp lại câu hỏi của Tần Ương, lại đột nhiên
vươn người đến bên cạnh, gần như dựa hẳn vào cậu. “Ngược lại, nhìn cậu
xem, phải hăng hái hơn nữa mới phải chứ!”
Vừa nói vừa chỉ tay về phía
góc trái trước mặt Tần Ương. “Học thế nào mà càng học càng chẳng bằng
cả hai con bé yểu điệu kia thế?”
Tần Ương nhìn theo Thẩm Tấn chỉ, hoá
ra là hai cô bạn Xuyến Xuyến và Dương Dương cùng lớp, đang chúi đầu vào
một chỗ mà tranh luận chuyện gì đó không ngừng. Vừa nói vừa hí hoáy ghi
chép ra giấy, từ vài dòng chữ nhìn rõ được trong đám hình vẽ lung tung
ấy thì hình như là đề toán hình thầy vừa mới giảng qua hai ngày trước.
Nếu
bảo trường thi là chiến trường, thế thì hai cô nữ sinh thanh tú kia
chính là những nhân vật được xưng danh “tướng quân thường thắng”. Vừa
thông minh hơn người vừa siêng năng chăm chỉ trong học tập, chẳng trách
sao vị trí nhất khối mấy năm qua Xuyến Xuyến và Dương Dương chưa bao giờ
chịu nhường cho bất kỳ ai. Ngay cả một cậu học sinh được ca tụng là
thiên tài toán học ở lớp bên cạnh cũng không thể sánh bằng.
“Tôi sao
so được với bọn họ?” Tần Ương bình thản trả lời. Nhà họ Tần xưa nay vẫn
có cách giáo dục con cháu rất thoải mái và dễ chịu, trong học tập không
gây áp lực, trong cách sống không gia trưởng áp đặt. Nếu đã đạt được mục
tiêu do mình đề ra thì cần gì phải cố sống cố chết tranh giành cái mình
không thể có? Chỉ cần thành tích vẫn duy trì ổn định ở một trong mười
vị trí dẫn đầu là được rồi, đối với vị trí nhất khối đó, Tần Ương cũng
không quan tâm cho lắm.
“Cậu thật là…” Ở phía sau, Thẩm Tấn lắc lắc
đầu có chút thất vọng, nhưng rất nhanh lại làm như không có việc gì, “Bỏ
đi, có một trong top mười ngồi trước mặt cũng đủ rồi.”
Tần Ương không rõ ý tứ của câu đó cho lắm, quay lại nhìn Thẩm Tấn một cách khó hiểu.
Thế
nhưng Thẩm Tấn chỉ nháy nháy mắt làm ra vẻ bí mật. “Chúng ta là bạn bè
lâu năm có đúng không? Chốc nữa giúp đỡ cho anh em với nhé.”
Tần Ương
không kịp có thời gian suy nghĩ thêm. Tiếng chuông báo giờ ngay lúc đó
đã vang lên. Chuông vừa reo, giám thị cũng đã bước ngay vào phòng. Một
sự yên tĩnh khác thường nhanh chóng bao phủ lên phòng học chỉ vỏn vẹn
không đến ba mươi người.
Đề toán cho ra cũng không quá khó. Trong lúc
làm bài, Tần Ương thỉnh thoảng lại ngẩng lên đưa mắt nhìn ra xung
quanh. Mọi người ai nấy cũng đều rất hối hả. Tờ giấy nháp của Xuyến
Xuyến ở bàn trên chưa gì đã viết kín chữ; Dương Dương ngồi ở bàn phía
bên kia, cười nhàn nhã chẳng chút lo lắng; Đường Đường nhíu chặt đôi mày
đen, có vẻ như suy nghĩ rất lung, cô bé này mỗi lần tính toán một việc
gì đó, nếu không sơ ý để sót một con số nào đó thì cũng lại ghi thừa ra
một chữ số 0…
Còn Thẩm Tấn? Thẩm Tấn thì sao? Cậu ta ngồi ở phía sau,
Tần Ương không thể nhìn thấy được, chỉ cảm thấy sau lưng mình mọi thứ
sao mà yên tĩnh quá. Dù có cố lắng tai nghe đến mấy cũng không dám chắc
rằng tiếng bút đang chạy sột soạt trên giấy kia có phải là của Thẩm Tấn
hay không?
Không suy nghĩ nhiều thêm nữa, Tần Ương vội cúi xuống tập
trung vào bài làm của mình, thế nhưng một phần tâm trí dù muốn hay không
vẫn cứ để rơi lại phía sau. Cho đến khi đã hoàn tất xong mọi câu hỏi
của đề thi, mới có thể thở phào ra nhẹ nhõm, thả lỏng người dựa hẳn vào
lưng ghế phía sau.
Ghế ngồi phút chốc rung lên nhè nhẹ. Có người đang
dùng chân đá vào chân ghế của Tần Ương. Ngoài Thẩm Tấn ngồi sau lưng
cậu thì còn có thể là ai?
Trong phút chốc, Tần Ương căng thẳng đến
mức cả người cứng đờ ra, len lén nhìn lên thì thấy thầy giám thị đang
đứng hút thuốc ngoài cửa lớp.
“Tần Ương, Tần Ương…” Đầu cây bút bi chạm khẽ vào lưng Tần Ương. Là Thẩm Tấn đang gọi cậu.
Tần Ương cố tìm cách quay người lại.
“Đừng, đừng có quay xuống. Làm xong rồi có phải không?”
Tần Ương gật đầu.
“Vầy đi, cứ để bài làm ở trên bàn, còn cậu thì né người qua một bên.”
Trước
giờ vào thi, Thẩm Tấn đã nhìn cậu mà cười đầy ẩn ý, nói rằng. “Bỏ đi,
có một trong top mười ngồi ở trước mặt cũng là tốt lắm rồi.”
“Chúng ta là bạn lâu năm của nhau, lát nữa giúp đỡ an hem giùm với nhé.”
Nụ
cười của Thẩm Tấn cùng với những câu nói đó cứ lặp đi lặp lại, như một
đoạn phim chiếu mãi chỉ có một cảnh, còn những dãy số trong bài làm thì
giống hệt những con sóng, cứ không ngừng nhân lên, dâng cao. Một lúc nào
đó, hai hình ảnh ấy gặp nhau, nhập lại làm một, biến thành một cảnh
tượng hỗn loạn, mãnh liệt giằng xé bên trong Tần Ương. Phảng phất như là
ở trong một giấc mộng, nhưng không còn cách nào cười được như những
ngày xưa.
Ghế ngồi càng lúc càng rung dữ hơn. “Tần Tần, Tần Tần…”
Thẩm Tấn ở sau lưng không ngớt lời thúc giục, “Tránh qua đi, cậu tránh
qua một bên, nhanh đi!”
Tần Ương vẫn đờ đẫn ngồi đó, bên tai đều là giọng nói của Thẩm Tấn. “Tần Tần, Tần Tần…”
Cậu
ta không thể nào gọi cậu là Tần Tần được. Lúc nhỏ còn ghét nhau như chó
với mèo, chỉ một tiếng “nè” thôi đã là miễn cưỡng lắm rồi. Sau đó kết
thành bạn tốt, đôi lần đến nhà Tần Ương chơi, Thẩm Tấn nghe được mẹ Tần
Ương gọi tên ở nhà của cậu, có lúc còn gọi bằng hai chữ “bé cưng” đầy
thương yêu, khiến cho Tần Ương sau đó bị Thẩm Tấn đeo theo trêu chọc
suốt cả ba ngày liền.
Thẩm Tấn rất ác, khi đó còn bắt Tần Ương phải
tự mình lựa chọn giữa hai cách gọi “Tần Tần” và “bé cưng”. Cả hai cách
Tần Ương đều chẳng thích nhưng cuối cùng bất đắc dĩ vẫn phải chọn cái
tên đầu. Từ đó về sau, mỗi khi có chuyện muốn kèo nài Tần Ương, Thẩm Tấn
luôn gọi cậu là “Tần Tần”, dùng một giọng điệu cực kỳ ngọt ngào và dịu
dàng gọi cậu như thế. Tần Ương mỗi lần nghe thấy đều rất sợ, gai ốc khắp
người đều nổi cả lên, sau cùng cũng đành phải nhận lời cậu ta. Bằng
không, Thẩm Tấn sẽ gọi như thế, cứ gọi mãi như thế, và Tần Ương trước
sau gì cũng sẽ run rẩy không thôi, run rẩy đến bất lực. Cứ như thể một
khiếm khuyết nào đó tận sâu bên trong đã bị cậu con trai ấy bắt được,
lôi ra ngoài, mặc tình cười nhạo. Chỉ là sau này lớn lên rồi, cách xưng
hô đó cùng rất nhiều chuyện cũ lúc nhỏ giữa đôi bên cũng đã dần dần phai
đi trong trí nhớ…
Điếu thuốc trên môi đã gần tàn nhưng thầy giám thị
vẫn còn nán lại đôi chút ở cửa nhàn nhã phủi đi bụi khói ám vào áo
quần. Phía sau, càng lúc Thẩm Tấn giục càng gấp, ghế ngồi của Tần Ương
bị cậu ta lắc mạnh đến mức phát ra tiếng ồn. Trong phòng thi đã bắt đầu
có người bị đánh động, ngẩng lên nhìn về phía họ.
“Điểm của cậu, cậu
tự làm lấy.” Nhân lúc nhổm người đứng dậy kéo ghế dịch lên phía trước
một chút, Tần Ương nghiêng đầu nói khẽ với Thẩm Tấn.
Câu nói vừa dứt,
chân ghế đã bị đá mạnh một cái, Tần Ương gắng xoay người nhìn lại, thấy
trong đôi mắt giống hệt dì Thẩm kia ánh lên một tia nhìn đầy oán hận.
Tần
Ương còn muốn nói thêm điều gì đó nhưng thầy giám thị ngay lúc đó đã
quay trở vào phòng thi, đi một vòng từ trên xuống dưới, ánh nhìn đầy vẻ
dò xét lướt qua khắp nơi.
Phía sau lưng Tần Ương cũng dần yên tĩnh
trở lại, chỉ nghe thấy tiếng thước nhựa rạch vào mặt bàn gây nên những
âm thanh đùng đục. Sau đó là tiếng ngòi viết nặng nề chạy trên giấy.
Tiếng
bước chân đều đều của thầy giám thị càng lúc càng đi đến gần, sau khi
ngừng lại ở sau lưng Tần Ương một chút thì lại tiếp tục đi xuống phía
dưới. Tần Ương ngồi im, tim đập dồn trong ngực. Một góc bài thi cũng đã
bị mồ hôi tay thấm ướt cả rồi.
Phía sau bỗng vang lên một loạt âm
thanh khác thường, Tần Ương còn chưa kịp trấn tĩnh lại, ai đó đã bất ngờ
thò tay qua vai cậu giật lấy bài thi đang cầm trong tay.
Theo bản
năng, Tần Ương lập tức xoay người theo với tay giật lại, trong lúc vội
vàng vô tình va phải hộp bút trên bàn, khiến nó rơi ngay xuống đất, gây
nên một tiếng động chói tai. m thanh vang cao rõ ràng giữa phòng thi yên
tĩnh, khiến cho hết thảy mọi người đều rất nhanh quay đầu nhìn về phía
cậu.
“Sao thế?” Thầy giám thị đã đi xa một quãng cũng quay người nhìn lại.
Thẩm
Tấn vốn đã cầm được bài thi của Tần Ương trong tay, nhưng lúc này có
lấy được cũng như không, đành lợi dụng lúc mọi người không để ý đến mình
mà kín đáo buông tay. Tờ giấy phiêu phiêu đáp xuống mặt đất.
“Không
có việc gì ạ.” Tần Ương vừa đáp vừa vội vã cúi người nhặt nhạnh các thứ,
lúc vừa thẳng người ngồi lên thì Thẩm Tấn đã ghé vào bên tai cậu nhàn
nhạt buông ra từng chữ một.
“Diễn hay lắm.”
Những giờ thi sau đó,
Thẩm Tấn cũng không đả động đến Tần Ương thêm lần nào nữa. Vài lần nhân
cơ hội thầy giám thị không chú ý đến, Tần Ương lén quay xuống xem thử
cậu ta. Chỉ thấy Thẩm Tấn nằm hẳn ra bàn, bài thi kê bên dưới cánh tay
ngoại trừ vài dòng nguệch ngoạc cho có, tất cả phần còn lại đều là giấy
trắng bỏ trống.
——
-Chú thích-
[1] Phao hôn: chữ phao|泡 có
nghĩa là bong bóng, chữ hôn|婚trong –hôn nhân|婚姻- từ này có ý nói tình
trạng hôn nhân cũng bất ổn như chiếc bong bóng nước, tuy còn đó nhưng
cũng có thể vỡ đó bất cứ lúc nào.
[2] Câu gốc: 两面三刀 – lưỡng diện tam
đao, ý nói người có nhiều bộ mặt khác nhau, lúc thế này lúc thế khác. Ở
đây mấy bạn đều còn tuổi teen cả, nên mình chuyển theo kiểu nói của teen
luôn, ^^
[3] Bách Nguyên Sùng: Kashiwabara Takashi | 柏原崇 – một diễn
viên Nhật Bản, từng tham gia trong bộ phim thần tượng Nụ Hôn Định Mệnh,
sau được bên Đài Loan làm lại với bộ đôi mình-từ-chối-đỡ là Trịnh Nguyên
Sướng và Lâm Y Thần đó ‘ ‘
-‘ ‘-
Cổ Thiên Lạc: diễn viên Hồng
Kong, một số phim tiêu biểu như: Hồ Sơ Trinh Sát IV, Thần điêu đại hiệp
93, Cỗ máy thời gian (phim này anh ý xuyên không về quá khứ nè ^^),…
“Trông mình bô trai ra phết!” – Lạc ca tự sướng :”>
[4]
Cây thuỷ sam: (danh pháp khoa học: Metasequoia glyptostroboides) là một
loài thông lớn thuộc chi Thủy sam (Metasequoia). Cây này là loại cây gỗ
lớn có nguồn gốc ở vùng Hồ Bắc-Tứ Xuyên thuộc Trung Quốc. Metasequoia,
cùng với Sequoia, Sequoiadendron và một số chi thực vật khác, được
chuyển từ họ Taxodiaceae trong phân loại cổ điển sang họ Cupressaceae
dùng phân tích ADN.[1] Đây là loài duy nhất còn tồn tại thuộc chi
Metasequoia, ngoài ra còn ba loài hóa thạch khác thuộc chi này. (Trích
Wikipedia)

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+