Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Này Những Phong Hoa Tuyết Nguyệt – Chương 03 phần 1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương ba
Ở trong trường, cô giáo chủ nhiệm lớp Tần Ương vẫn có tiếng là dịu dàng hiền thục, đối với đám học trò tuổi nhỏ ham chơi thường bày ra lắm trò nghịch ngợm trước nay vẫn chưa từng một lần nặng lời trách mắng. Nói là nói thế thôi chứ cô giáo cực kỳ tinh ý đấy nhé, cứ cười cười hiền hiền thế thôi chứ đối với mọi việc lớn nhỏ xảy ra trong lớp đều nắm rõ mười mươi như lòng bàn tay, tỷ như đứa nào khoái trò thư chuyền tay trong giờ học, đứa nào hay canh me những tiết giáo viên dễ tính mà len lén lôi ra cuốn tiểu thuyết dày cộp đọc trộm, rồi cả chuyện trong giờ kiểm tra ai cọp-pi bài của ai, chép ít chép nhiều, cô cũng biết tất…Chỉ là không muốn nói ra mà thôi.
Tần Ương dĩ nhiên hiểu rõ điều này, cũng đoán được cô gọi mình lên gặp là vì chuyện gì. Thế nên tranh thủ khoảng thời gian ngắn ngủi trên đường đi đến phòng giáo viên cũng đã chuẩn bị trước tâm lý cho mình.
“Cô Lý?”
Vừa bước vào phòng, Tần Ương đã lên tiếng chào cô ngay. Không kể vẻ mặt hoàn toàn bình thường như mọi ngày, cả giọng nói cũng vừa khéo lộ ra một vẻ ngạc nhiên vô cùng chính đáng của đứa học sinh trong tâm trạng ‘không rõ vì sao bị cô giáo gọi lên hỏi chuyện.’
“À, em tới rồi đó hở?” Ngược lại, chính dáng vẻ điềm nhiên của đứa học trò trước mặt lại khiến cô giáo trẻ ngồi sau bàn trong một thoáng bỗng sinh ra chút ngần ngừ.
Ở phía bàn bên kia, thầy dạy toán của lớp Tần Ương cũng đang có mặt trong phòng, đang rất chú tâm giải quyết rốt ráo bữa ăn trưa của mình. Lúc ăn xong, ngẩng lên, nhìn quanh quất thế nào lại trông thấy Tần Ương, thế là đi ngay đến gần mắng vốn: “Ái chà chà, Tần Ương của chúng ta trước nay đều không phải học hành rất chăm chỉ sao? Làm sao mà lần thi này điểm lại kém như thế? Tối ngủ không đủ giấc hay sao, cậu nhóc?”
Tần Ương cúi đầu, ngập ngừng một lúc lâu vẫn không sao trả lời lại được. Lúc trong phòng thi, Thẩm Tấn ngồi phía sau lưng, vừa đá ghế vừa giật lấy bài thi của cậu, sự việc xảy ra dù ít dù nhiều vẫn khiến cho mọi chuyện rối tung lên cả, có cố gắng đến đâu những môn thi sau đó vẫn không thể nào bình tĩnh tập trung mà làm bài. Kết quả là phạm phải những sai lầm ngớ ngẩn không thể tin nổi, chỉ nghĩ tới thôi đã cảm thấy xấu hổ lắm rồi.
“Ha ha ha…” Vẻ bối rối ngượng nghịu của cậu học trò nhỏ khiến cho thầy dạy toán đâm ra mủi lòng. Vừa vỗ vai Tần Ương, khuôn mặt hồng hào tròn trĩnh của thầy vừa nở ra nụ cười đầy vẻ khích lệ, “Không sao, không sao. Xưa nay trò vẫn là đứa rất biết tự giác học tập, lần này tụt xuống một chút, lần sau ta lại nỗ lực vượt lên. Chẳng sao hết, ha?”
Tần Ương cũng cười theo. “Dạ. Lần sau em sẽ cố hết sức mình, thưa thầy.”
Ở phía bên này, cô giáo chủ nhiệm sau hồi lâu im lặng theo dõi cuộc đối đáp giữa hai thầy trò cuối cùng cũng chậm rãi lên tiếng: “Tần Ương này, trước giờ em vẫn là một học sinh rất ưu tú, trong học tập thì thành tích luôn dẫn đầu, trong công tác trường lớp thì luôn cần mẫn chu đáo, không chỉ cô mà các thầy cô khác trong khối cũng đều dành cho em một ấn tượng rất tốt.”
Tần Ương vừa nghe vừa gật đầu khe khẽ, nụ cười trên mặt có chút ngượng ngùng: “Cô quá khen ạ.”
Bỏ cây viết máy xuống bàn, hai tay ngập ngừng đan vào nhau, cô chủ nhiệm lại nói tiếp: “Thế nên, nếu trong học tập hay sinh hoạt gia đình, có khó khăn gì thì cũng phải nói cho cô biết.”
Tần Ương còn đang cúi đầu chưa kịp đáp thì Xuyến Xuyến, cô cán bộ văn của lớp ngay lúc đó đã đẩy cửa bước vào. “Thưa cô, đây là kết quả về lần khảo bài ngữ văn vừa rồi, trong danh sách là tên những bạn không thuộc bài ạ.”
“À, em cứ để ở đây đi.” Cô chủ nhiệm phác tay lơ đãng về phía bàn làm việc của mình.
Nhân cơ hội Xuyến Xuyến đi đến gần, Tần Ương liếc trộm qua tờ giấy trong tay cô bạn. Kết quả quả nhiên không ngoài dự đoán, cái tên ở vị trí trên cùng không ai khác hơn ngoài Thẩm Tấn. Đợi cho đến khi Xuyến Xuyến đã ra khỏi phòng, cậu mới ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào cô giáo chủ nhiệm của mình: “Hiện tại em không có việc gì đâu ạ, cảm ơn cô đã quan tâm.”
Sau câu nói của Tần Ương, bầu không khí trong phòng giáo viên lại rơi vào im lặng. Sự im lặng ấy chỉ được phá vỡ khi vài phút sau, thầy dạy toán xô ghế vươn vai đứng lên, cầm lấy phích thuỷ tinh trên bàn ồn ào đi qua phòng bên. Chỉ chốc lát sau đó, từ bên cạnh đã truyền đến tiếng cười nói rộn rã của các giáo viên nữ.
Đến lúc này, cô Lý cũng không muốn dài dòng hơn nữa, đơn giản nói thẳng vào vấn đề chính: “Cô nghe giám thị gác thi giờ Toán của các em, thầy Trương ấy, nói rằng trong giờ thi, Thẩm Tấn…Ừm… Tuy rằng hiện nay tác phong nề nếp của trường chúng ta đúng là cần phải được nghiêm túc chấn chỉnh hơn nữa, nhưng đối với những vấn đề như tiêu cực trong thi cử thì tuyệt đối sẽ không nương tay. Nếu thật sự có em học sinh nào ngang nhiên muốn phá hoại bài thi của bạn mình, cô nhất định sẽ xử lý nghiêm túc việc này.”
“Không có chuyện đó đâu ạ.” Tần Ương thành thật ngước lên nhìn cô, giọng nói thoáng hiện lên vẻ ngại ngần biết lỗi, “Là em làm rơi đồ đạc xuống đất, làm ảnh hưởng đến các bạn khác trong giờ thi.”
“Thế sao?” Bưng chén trà hoa cúc trên bàn nhấp một ngụm nhỏ, ánh mắt cô giáo đăm đăm nhìn thẳng vào Tần Ương, “Lẽ nào không phải…”
“Không phải ạ.” Cắt ngang lời của cô, Tần Ương nghiêm mặt đáp ngay.
“Được rồi, em về lớp đi.” Sau một hồi lâu im lặng, cô Lý bất đắc dĩ đành để cho Tần Ương rời đi.
Chỉ chờ có thể, Tần Ương vội gật đầu chào cô rồi nhanh chóng đi ra ngoài.
“Mách thầy mách cô, việc này từ nhỏ mày vốn đã rất giỏi rồi.”
Là Thẩm Tấn. Cậu ta chặn ngay giữa lối đi của Tần Ương.
Tần Ương hơi chau mày, nhìn thẳng vào khuôn mặt đầy vẻ cười cợt của người trước mặt, im lặng không đáp.
Thẩm Tấn vẫn chưa chịu buông tha, gằn giọng nói ra từng chữ một: “Tần Ương, mày là đồ đểu, mày chơi đểu với anh em.”
Tần Ương trả lời cộc lốc: “Tránh ra.”
Thẩm Tấn nhướng mày, một vẻ khiêu khích thoáng hiện ra trong giọng nói: “Dựa vào cái gì mà ra lệnh cho tao?”
Tần Ương nhếch môi cười, vẻ khinh miệt hiện ra không hề che giấu, từng câu từng chữ buông ra lạnh như băng: “Muốn giáo huấn tao chứ gì? Tan học, trước cửa quán bar, thế nào?”
Nói xong, không đợi Thẩm Tấn trả lời, Tần Ương đã xoay người bỏ đi.
Nhìn theo dáng người trước mặt từ từ đi xa dần, một cảm giác đắng nghét cũng bỗng nhiên từ từ dâng lên trong miệng Thẩm Tấn, hệt như đứa trẻ vừa bị lấy mất món đồ chơi cuối cùng, hai tay cứ mải miết nắm chặt như thế, nhưng thực ra từ lâu đã trống rỗng mất rồi.
…….
Từ trường học đi ra, rẽ phải, men theo đường lớn đi mãi đi mãi sẽ trông thấy một cửa hàng nho nhỏ nằm ngay phía cuối đường, bên trong có một cầu thang bằng gỗ ọp ẹp dẫn lên tầng trên. Ở tầng trên, cảnh tượng đầu tiên hiện ra là một phòng khách rộng tối tăm được ánh đèn huỳnh quang đủ màu mờ mịt chiếu sáng. Lẫn trong tiếng nhạc rè rè phát ra từ hai chiếc loa gắn trên trần cao, tạp âm không ngừng vang lên khắp nơi. Chỗ này là tiếng người quát mắng, chỗ kia là tiếng nam nữ tán tỉnh nhau, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng khóc, tiếng chai lọ bị đập vỡ, giọng cười tục tĩu của một ông ma men nào đó. Lùi sâu vào trong một góc phòng là quầy bar với những chiếc kệ chạy dài chất đầy các loại bia rượu và thức uống có gas, một ông chủ tuổi sồn sồn đứng ngay sau quầy, trên mặt luôn trưng ra nụ cười toe toét cầu tài mọi nơi mọi lúc.
Nơi đó chính là quán bar mà Tần Ương đã nói đến.
Bên cạnh quán bar có một con hẻm nhỏ – một con hẻm chết, đường cùng, bị bịt kín bởi một vách tường cao ngất dựng đứng. Sau lưng tường là một công trường xây dựng đã bị bỏ hoang từ nhiều năm trước. Trước đây thành phố vốn có một dự án xây nhà cao tầng ở nơi đó, nhưng cho đến giờ mọi thứ vẫn chỉ là một bãi xi măng bê tông hỗn độn bị vứt xó. Con hẻm nhỏ sâu hút, nhiều chỗ cong bên này ngoặt bên kia, càng đi vào sâu vách tường hai bên càng xuất hiện nhiều chỗ nứt nẻ sụp lún, ánh sáng duy nhất hiện hữu ở nơi đây chính là một đường thẳng hẹp tí như sợi chỉ chạy sánh đôi với bầu trời bên trên. Nơi này từ lâu đã nổi tiếng là chốn tụ tập riêng tư của đám thanh thiếu niên hư hỏng trong vùng. Dân xứ khác mà nhác thấy lộ mặt đến, chỉ cần là một thằng, ẩu đả chắc chắn sẽ lập tức xảy ra.
Lúc Thẩm Tấn đến nơi, vẫn chưa có ai khác ngoài cậu. Đứng dựa lưng vào mảng tường đầu hẻm đợi một lúc thì dần dần trông thấy Tần Ương từ xa đi đến. Hoàng hôn ngày hôm đó đỏ như máu, trong thứ màu sắc rực rỡ nhưng điêu tàn đó, Tần Ương từ từ đi về phía Thẩm Tấn. Xung quanh cơ thể cậu ta như thể được bao bọc bởi một đường viền màu vàng kim rực rỡ, thế nhưng gương mặt lại hư hư ảo ảo, chẳng cách nào nhìn được cho rõ ràng. Trong một thoáng, Thẩm Tấn lấy tay che mắt, muốn cản bớt ánh chói chang của ráng chiều, muốn trông thấy rõ ràng gương mặt của kẻ kia. Nhưng ngay cả khi đã đến trước mặt Thẩm Tấn, hai bên đối mặt tường tận nhìn nhau, vẻ mặt của Tần Ương vẫn bình lặng không chút biểu cảm.
“Mày dám một mình đến tìm tao?” Thẩm Tấn phẫn nộ buông tay xuống.
“Đi theo tao.” Tần Ương lướt qua mặt cậu ta, đi thẳng vào bên trong con hẻm nhỏ.
Thứ con ngoan trò giỏi của thầy của cô thì có thể ra chiêu gì ở đây? Thẩm Tấn cười khẩy, thọc tay vào túi quần, lững thững đi theo phía sau Tần Ương.
“Thẩm Tấn.” Đi được một đoạn, đoán rằng đã đủ sâu để người bên ngoài không nhìn thấy được tình hình bên trong này, Tần Ương mới quay người lại.
“Sao?” Trông thấy Tần Ương đứng lại rồi, theo quán tính Thẩm Tấn vẫn tiếp tục bước lên trước một bước.
Chỉ tích tắc sau đó, một vật gì đó đã vươn đến tống thẳng vào cằm cậu. Đau! Còn chưa kịp phản ứng lại, cú đánh thứ hai đã tung ra, nhằm thẳng vào bụng. Lần này, Thẩm Tấn đau đến mức phải khuỵu gối xuống, nghe thấy phía bên trên chậm rãi nổi lên một giọng nói lạnh băng, từng chữ từng chữ một như cố ý xộc thẳng vào tai cậu.
“Tao ghét nhất cái kiểu hay ra oai khoe mẽ của mày.”
Là Tần Ương. Cậu ta đang đứng dựa lưng vào tường, dáng điệu đầy vẻ thờ ơ nhìn về phía Thẩm Tấn lúc này vẫn đang cúi gằm mặt không nói lời nào. “Có đau không? Bị người ta đánh, cảm giác thế nào? Rất thảm có đúng không?”
Vừa nói vừa đi lại gần, thản nhiên thọc tay vào túi quần Thẩm Tấn móc ra một bao thuốc lá vứt thẳng xuống đất: “Trốn ở trong WC hút thuốc vui lắm hả?”
Thẩm Tấn gắng gượng ngẩng đầu lên, mớ tóc mái quá dài che khuất đi tầm nhìn của cậu, khiến cho Tần Ương ở phía trước mặt cũng trở nên nhập nhoạng không rõ. Mặt trời đã ngả về Tây, áo sơ mi trắng nổi bật trong không gian âm u của con hẻm cụt, khoé miệng kẻ đó cứ hết lần này đến lần khác lạnh lùng nhếch lên.
“Bị phê bình vì đánh nhau có cảm giác rất anh hùng chăng?”
Đau đớn vẫn mỗi lúc mỗi lan ra khắp cơ thể, kẻ trước mặt thái độ vẫn ung dung nhàn nhã, tay phải thọc vào túi quần, ánh mắt giám sát chặt chẽ mỗi một cử động của Thẩm Tấn, những lời lẽ cay nghiệt khinh khi vẫn không ngừng nhả ra:
“Nộp giấy trắng rất thú vị?”
“Làm loạn trong giờ thi chắc khiến mày hưng phấn lắm?”
“Sau khi tốt nghiệp trung học thì mày muốn làm gì đây? Gác cổng trường học chặn đường đám nhỏ thu phí bảo hộ? Thỉnh thoảng thì kiếm bọn con gái làm tình, lỡ xảy ra hậu quả thì dẫn con người ta đi phá thai? Sau đó thì kiếm cách xài sạch sẽ mớ tiền của ba mày? Ông ta không phải đã bỏ mặc mày sao? Mày cũng chẳng phải đã không thèm nhìn mặt ổng sao?”
“Tần Ương!” Câu nói mỉa mai sau cùng vừa buông ra, Thẩm Tấn bỗng phẫn nộ gầm lên một tiếng, cố gượng đứng dậy, “Mày…”
Thẩm Tấn nói còn chưa dứt câu, bàn tay phải đang thọc trong túi quần Tần Ương đã biến thành một nắm đấm, lần thứ hai mạnh mẽ vung đến. Gò má bên phải của Thẩm Tấn đau rát, đau đến mức đom đóm từng trận tràn ra trong mắt.
Tần Ương vẫn chỉ thản nhiên quay người đi, giọng nói bày ra một vẻ chán ghét cùng cực. “Nhìn mày chơi thì có vẻ vui lắm? Muốn chơi cho đến chết phải không?”
Chính trong lúc Tần Ương muốn xoay người rời đi, cổ tay bỗng bị Thẩm Tấn nắm chặt,. Sự việc tiếp theo diễn ra không đến năm giây, một sự báo đáp mãnh liệt và tận tình tất cả những gì Tần Ương đã tặng cho cậu ta. Vị trí như nhau, sức mạnh như nhau, cả sự căm phẫn và chán ghét trong thái độ cũng không sai lệch phân nào. Sau những cú đấm dồn dập phủ xuống, Tần Ương lui về sau nuốt xuống một ngụm nước bọt đắng nghét, cổ họng vừa nhận ra một vị tanh mằn mặn, lưng cũng đã bị buộc áp sát vào tường từ lúc nào.
“Tần Ương.” Hai tay nặng nề chống vào khoảng tường sau lưng Tần Ương, Thẩm Tấn gục đầu xuống, từng chữ từng chữ thốt ra đầy vẻ coi thường, “Tao cũng căm nhất cái kiểu làm bộ làm tịch vờ vĩnh này nọ của mày.”
Buông tay khỏi cậu ta, Thẩm Tấn quay người đi. “Những đứa con ngoan trò giỏi như mày, đừng phí công phí sức dạy đời người khác bằng cái mớ đạo lý rỗng tuếch chỉ có trong văn chương sách vở. Giữ lại đó mà dùng cho tốt, ba má mày sẽ tha hồ mà khen ngợi, mà tự hào về mày.”
Phía sau mãi vẫn không có động tĩnh nào, trước mặt mãi vẫn chỉ là mảng tường loang lổ rêu xanh, sắc trời càng lúc càng sậm, ánh sáng cũng theo đó càng thêm ảm đạm, phía đầu ngõ thỉnh thoảng lại vẳng đến tiếng nói chuyện của người qua kẻ lại từ đường lớn bên ngoài. Đau đớn trên người cứ không ngừng lan ra, khiến đầu óc trở nên mông lung mờ mịt, khoé mắt nặng nề rát bỏng, chỉ muốn nhắm lại mà không phải nghĩ suy thêm gì khác. Thẩm Tấn phải cố hết sức mới mở to được đôi mắt cay xè của mình.
Một lúc sau, Tần Ương cuối cùng cũng lên tiếng. “Đã không tin vào tôn giáo, mày còn đeo chữ thập giá để làm gì?”
Trải qua trận đánh nhau ngắn ngủi vừa rồi, áo sơ mi của Thẩm Tấn cũng đã xộc xệch mở bung ra đến ngực, vừa vặn lộ ra ánh sáng nhàn nhạt của sợi dây chuyền bạc đeo ở cổ. Thợ làm vụng tay, bên góc ngoài chưa gì đã lộ ra màu vàng đồng đo đỏ, vừa nhìn đã biết đó là hàng mua từ cửa hiệu “Tám đồng một cái” ở gần đây.
“Mày thì biết cái gì?” Ra sức dằn xuống cảm giác bỏng rát cứ càng lúc càng đè nặng trên mi mắt, thêm vào đó là uất nghẹn trào ra như muốn phá tan cổ họng, toàn thân Thẩm Tấn rốt cuộc vẫn không kiềm được mà run lên, từ từ quay lại đối mặt với Tần Ương. Áo sơ mi nhàu nhĩ, một bên mắt tím bầm, kính cận rơi lăn lóc vỡ nát trên mặt đất, nhưng ánh mắt nhìn thẳng vào Thẩm Tấn của cậu ta khi đó ngoài điềm nhiên còn thoảng hiện chút thương xót sâu xa.
“Mẹ mày có từng làm ra chuyện bị người ta mắng là thấp hèn không? Ba mày có dăm bữa nửa tháng lại đổi một cô thư ký không? Nhà mày thường xuyên có người tới cửa gây náo loạn, không phải nhục mạ mẹ mày dụ dỗ đàn ông nhà người khác thì khóc lóc chì chiết ba mày là loại người gì? Mỗi tháng về nhà một lần, ba mẹ mày có không? Con cái? Cái gì gọi là con cái? Đưa đủ tiền rồi thì chuyện gì khác cũng có thể bỏ mặc? Kiếm về cho tao một gia sư thì đã coi như là quan tâm, là hết chuyện, là mọi trách nhiệm bổn phận đều đã xong? Nực cười! Mặt mũi bọn họ từ sớm đã chẳng còn, dựa vào cái gì bảo tao không được làm xấu mặt nhà họ Thẩm? Thế thì sao? Thất bại thì đã sao? Nộp giấy trắng thì chết ai? Lão tử không học nữa thì thế nào??? Bà ấy sẽ mắng tao? Ông ấy sẽ đánh tao? Ai rảnh cho để đón tiếp đám khách quý kia, ai rảnh cho để cặp kè đám bạn tốt kia? Ngay cả phòng học của tao ở lầu mấy ba tao còn không biết!”
Ngực phập phồng kịch liệt như muốn vỡ tung, từ lúc nào viền mắt xung quanh đã chuyển màu đỏ ửng, cũng chẳng màng đến việc che giấu hay vờ như mạnh mẽ, những lời nói tiếp theo đó là một sự tự giễu hoà lẫn trong bi ai. “Nghe xong cảm thấy tội nghiệp tao quá hả? Muốn ngay lập tức nhào lại an ủi tao có đúng không? Mỗi ngày sau khi tan học phụ đạo bài vở giúp tao, đó là việc duy nhất đám học sinh ưu tú con ngoan trò giỏi gương sáng mẫu mực như Tần Ương mày có thể làm được! Sao, có cam lòng không, có tự nguyện không, có chịu nổi thứ lêu lổng hư đốn như tao không?”
“Thì ra cho đến giờ mày vẫn cứ ấu trĩ như thế.” Nơi con hẻm nhỏ tối tăm, giọng nói của Tần Ương bỗng bất ngờ vang cao. “Ba mày không đánh mày thì mày không biết tự mình hối cải? Mẹ mày không khen mày câu nào thì mày không thể tự mình nỗ lực vươn lên?”
Mắt Thẩm Tấn long lên, mùi vị nguy hiểm thoắt cái đổ tràn, dâng đầy khoảng không nhỏ hẹp giữa hai khoảng tường cũ cao ngất. Cổ áo bị xách lên đã đành, một nắm tay cứng ngắc còn chặn ngay cổ họng khiến cho hít thở của Tần Ương cũng theo đó mà khó khăn hơn, song cậu vẫn kiên định nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ sậm của người đối diện, từng chữ một nói ra một cách hết sức rõ ràng. “Thẩm Tấn, mày quả nhiên là một đứa bỏ đi rồi.”
Sau câu nói đó, cả người Thẩm Tấn trong khoảnh khắc đông cứng lại như băng. Và rồi, bàn tay đang nắm chặt cổ áo Tần Ương đột nhiên run rẩy như điên, những ngón tay dần lơi ra, nắm tay đang giơ lên lưng chừng giữa không trung cũng vô lực buông thỏng xuống bên thân người, mái tóc loe hoe mấy sợi nhuộm vàng từ lúc nào đã che khuất đôi mắt nhắm nghiền của cậu ta. Nương theo bức tường phủ rêu ẩm ướt sau lưng mình, cơ thể cậu con trai yếu ớt trượt xuống, dáng ngồi cô độc và thống khổ như một con vật nhỏ bị trọng thương.
Tần Ương chỉ cúi đầu, phủi đi đám bụi đất bám trên quần áo, hồi lâu sau lại đột nhiên lên tiếng: “Bốn đoạn cuối của Cố Hương, trưa mai đọc thuộc lòng cho tôi nghe. Quyển bài tập tiếng Anh đó một trang cũng chưa xem qua? Làm hết tất cả.”
Câu nói cứ điềm nhiên như thể con hẻm nhỏ chứa đầy tàn tích của cuộc chiến vừa mới diễn ra mấy phút trước đây thôi chính là lớp học, và hai thằng vừa lao vào đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán kia chẳng khác gì đôi bạn cùng tiến gương mẫu điển hình chính hiệu trong học tập!
Thẩm Tấn chỉ là ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn Tần Ương một cái, rồi lại cúi gằm mặt xuống như cũ.
Tần Ương nhặt cặp sách lên, mới đi được vài bước đã vòng trở lại, rút trong cặp ra quyển tập bài học của mình ném đến bên người Thẩm Tấn, giọng nói kiêu hãnh vang cao. “Lần sau nhớ, đừng để cho tôi biết cậu không chép bài thêm lần nào nữa!”
Ra tới đầu ngõ, Tần Ương thoáng quay đầu lại, người ngồi dưới chân tường trước sau vẫn không nhúc nhích, quyển tập vừa nãy vẫn yên yên tĩnh tĩnh nằm bên chân cậu ta.
“Thẩm Tấn.” Tần Ương lên tiếng gọi, nhưng kẻ nọ không một phản ứng nào đáp lại.
“Nói một câu đại nghịch bất đạo thế này vậy, nếu như bọn họ chết đi rồi, cậu cũng sẽ chết theo hay sao?”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+