Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Này Những Phong Hoa Tuyết Nguyệt – Chương 07 phần 1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương bảy
Cuối năm đó, một trận tuyết lớn rơi trên Thượng Hải. Thành phố nhiều năm chỉ biết đến khí hậu ẩm ướt, cuối cùng cũng được choàng lên người một sắc áo trắng trong.
Một lần xem kịch trên truyền hình, phải lòng chiếc áo khoác của nữ diễn viên nọ, trong lòng mẹ Tần Ương cũng âm thầm ấp ủ một dự định. Quá hiểu rõ tính tình của bà xã mình, ba Tần Ương bâng quơ tung ra một câu phủ đầu: “Lông nhiều như vậy, nhìn từ xa giống hệt một con tinh tinh, mẹ nó nhỉ?”
Chỉ đơn giản một câu như thế, viễn cảnh trở thành mệnh phụ phu nhân cao quý của mẹ Tần Ương cũng ngay tức khắc tan biến.
Thời gian đó, sinh nhật Khổng Tử vừa qua không bao lâu. Trong không khí như còn ngửi thấy một hương vị lãng mạn rất đặc trưng. Cửa hàng hoa nào đó dường như đang có đợt hạ giá lớn, khuyến mãi đồng giá cho cả hoa tươi kèm theo chậu nhỏ. Tâm tình người yêu hoa thật ra rất đơn giản, chỉ vì không muốn nhìn thấy hoa kia từ từ úa tàn ngay trước mắt mình. Chỉ đơn giản như thế mà thôi.
Sinh viên ngụ ở tòa nhà phía Nam kéo thành đám ra sân nghịch tuyết, hớn hở chạy nhảy khắp nơi giữa thao trường phủ đầy tuyết trắng. Người thì tranh thủ chụp ảnh bằng điện thoại di động, kẻ thì bắt đầu vo tròn tuyết thành viên, khởi xướng nên một trận chiến nho nhỏ. Thẩm Tấn đứng ở giữa sân, trong vòng vây của kẻ địch, môi bừng nở một nụ cười, vai áo bám đầy những mảng tuyết vụn. Mặt đất trơn trượt khiến Tiểu Tân trợt chân té lăn cù trên tuyết, lồm cồm bò dậy, cậu bạn quay mặt về phía mọi người, cặp kính cận trên gương mặt tròn xoe lấm lem tuyết nở ra một nụ cười toe toét.
Tần Ương đang một mình chơi trò đắp người tuyết, Thẩm Tấn bỗng ở đâu hớn hở chạy lại: “Ngoan nào, để anh hai ủ ấm cho bé.”
m thanh vui đùa từ mấy người bên kia vẫn vang lên không ngớt, lẫn vào trong gió, nhẹ nhàng thổi tản đi. Tần Ương ngẩng đầu lên, chỉ thấy Thẩm Tấn đang đứng trước mặt mình, hơi thở nóng bỏng bị mùa đông biến thành làn khói trắng mỏng tang, chẳng mấy chốc đã nhòa lẫn vào màu trời trắng toát.
Còn chưa kịp nói gì, tay đã bị bắt lấy, khiến cho vốc tuyết đang cầm trong tay cũng theo đó mà rơi xuống. Những ngón tay ửng đỏ của Thẩm Tấn siết chặt, phảng phất như thể thứ muốn nắm lấy không chỉ là bàn tay của Tần Ương. Sau vài giây ngẩn ra vì bất ngờ, Tần Ương lùi nhanh về sau nửa bước, cố sức giằng tay mình ra khỏi Thẩm Tấn, mắng to: “Ủ ấm cho tôi? So với người ta tay còn lạnh hơn, rốt cuộc là ai ủ ấm cho ai chứ?”
“Đôi bên cùng giúp nhau.” Thẩm Tấn nháy mắt, cười đầy ẩn ý, làm ra vẻ muốn bước lại gần hơn, “Mọi người cùng vui, phải không nào?”
Mặt Tần Ương đỏ lên, đang muốn giáo huấn cậu ta một bài học thì bỗng thoáng nhìn thấy một nhóm nữ sinh đi về phía này, vừa đi vừa xúm vào trêu chọc cô bạn ở giữa điều gì đó. Tiếng cười nói rộn rã vang vang, người còn chưa đến nơi, từ xa đã nghe thấy tiếng. Nét cười trên môi Tần Ương vừa nhoẻn ra đã vội thu lại, bước lại gần Thẩm Tấn, nói khẽ một câu: “Tìm đằng ấy kìa.”
Thẩm Tấn nghe thế, cũng ngoảnh đầu nhìn qua, nụ cười trên mặt ngay tức khắc sượng trân, giọng nói cũng trở nên có chút không được tự nhiên: “Tôi đi một chút rồi về.”
Dứt câu liền xoay người đi ngay về phía đó, mấy cô bạn kia thấy thế càng cười lớn hơn. Chỉ thấy Thẩm Tấn đi thẳng đến trước mặt cô nhỏ ở giữa, nói gì đó không rõ. Mấy cô còn lại cười rộ lên một cách đầy thấu hiểu rồi cũng nhanh chóng tản ra kéo nhau đi mất, bỏ lại mỗi hai người họ đứng chuyện trò thêm một lúc, sau đó thái độ đầy vẻ thân mật sóng vai nhau rời khỏi thao trường.
Tần Ương nhìn theo cho đến khi hai người nọ đi xa dần, mới cúi người xuống vốc lên một nắm tuyết mới, từng chút từng chút một đắp vào người tuyết vừa mới thành hình dưới chân mình. Thượng Hải ít khi có tuyết rơi, vẫn nhớ rõ những lần hiếm hoi được vọc tuyết là như thế nào. Cũng vì hiếm hoi như thế mà lớn đến tuổi này rồi, cũng không sao đắp được một người tuyết cho ra hình ra hài. Có điều, người tuyết tuy không đắp ra được, nhưng nhìn qua nhìn lại một hồi lại trông rất giống một tiểu quái tuyết.
Đứng nhìn tác phẩm của mình một lúc, Tần Ương không nén được mà tự cười mình.
“Hóa ra Tần Ương của chúng ta cũng có lúc làm ra một thứ khó coi như vầy!”
“Con gái lớn rồi nói chuyện phải tế nhị hơn.”
Tần Ương đứng thẳng người lên, vừa trông rõ Đường Đường thì không khỏi giật mình: “Cậu trùm chăn đi ra đường đó hở?!!”
Người trước mặt choàng trên người một chiếc áo lông trắng dài thậm thượt, dư sức quấn kín từ đầu xuống chân cái thân hình vốn không được cao ráo gì cho cam của cô nhỏ, đã thế vạt áo còn dài quết đất, nhìn kiểu nào cũng không nhận ra cái gọi là eo o và chân cẳng. Cô bạn kẹo que đanh đá ngày thường giờ trông giống hệt một cái kén lớn được ủ kín bởi chăn áo, sôi nổi trả lời: “Người ta còn ước gì có thể quấn chăn mà đi ra đường ấy chứ.”
Lớn tiếng như vậy đấy, nhưng thực tế là đang lạnh đến mức rét run. Hai bàn tay dù đã mang bao tay làm bằng da dê vẫn cứ liên tục xoa vào nhau, sau lại áp đủ chỗ vào mặt mình, dáng vẻ rõ ràng chỉ mong sao sụp luôn vành mũ lông trên đầu xuống che kín cả mặt mũi. Trong lúc nói chuyện với Tần Ương, cứ không ngừng giẫm giẫm chân trên đất cho đỡ lạnh. Từ đầu xuống chân hết thảy đều là màu trắng, nhìn xa xa chỉ thấy mỗi sắc đỏ của khăn quàng cổ, như một ngọn lửa nhỏ không ngừng chao động.
Tần Ương thấy bạn như thế, cũng không đành lòng đứng thêm ngoài trời, bèn dắt Đường Đường đi vào trong phòng tránh gió: “Trời lạnh như vậy còn chạy đến đây để làm gì?”
Đường Đường khụt khịt cái mũi nhỏ, đáp ngay: “Ngắm tuyết mà. Lâu lắm rồi người ta không được ngắm cảnh tuyết rơi. Lần gần đây nhất là lúc còn học cao trung lận, khi đó mới tinh mơ tuyết đã rơi rồi, mà rơi chỉ một chốc thì ngưng. Ba tôi mà không nói tôi còn chẳng biết là có tuyết, lúc ngủ dậy mặt trời lên tuyết cũng tan hết cả. Lần đó, cậu có nhìn thấy được không?”
Suốt lúc nói, đôi mắt sáng ngời trên gương mặt tròn trĩnh vẫn không rời mắt khỏi cảnh vật bên ngoài. Vườn trường khoác trên người bộ áo màu trắng, dường như cũng mênh mông hơn so với ngày thường.
“Có nhìn thấy.”
Cùng với Thẩm Tấn. Hôm đó sớm lắm, người trên xe buýt chẳng có mấy ai. Tranh thủ chút thời gian trước khi xe rời trạm, tài xế và người bán vé rủ nhau đi ăn chút điểm tâm, trò chuyện vài câu qua lại với chủ hàng. Thẩm Tấn vẫn như mọi khi tựa đầu vào vai Tần Ương an nhiên ngủ. Ngoài cửa sổ, tuyết rơi xuống không một tiếng động, lặng lẽ nhuốm ướt cả bồn hoa bên đường bằng sắc màu trắng bạch của mình. Trong khoảnh khắc ấy, thật không phân rõ được nơi mình đang đứng là hiện thực hay đã lạc vào một thế giới đồng thoại nào đó, có lẽ, cảm giác ngỡ ngàng ngay lúc ấy cũng giống như Harry Potter lần đầu tiên trông thấy tòa lâu đài Hogwarts, tráng lệ và nguy nga đến mức hớp hồn người. Nhưng trước mắt mình khi đó, chỉ có vẻ mặt say ngủ bình yên của người bên cạnh mà thôi.
“À, lúc đi đến đây thì nhìn thấy Thẩm Tấn đó.” Đường Đường chợt nói.
“Ừ.”
“Tên đó lại thay bạn gái nữa rồi thì phải?”. Trong giọng nói đã nghe ra một sự hậm hực thường thấy.
“Hình như thế.” Còn nhớ, cô bạn gái tháng trước có vóc người cao ráo rất dễ nhìn, nghe nói là học bên hệ tài chính.
Người bên cạnh không khỏi hậm hực ném ra một cái liếc mắt: “Ba năm rồi, ‘chuột sa hũ nếp’ vẫn cứ là ‘chuột sa hũ nếp’.”
Tần Ương cười khẽ: “Vậy đổi một biệt danh khác đi.”
Cũng không ngờ, vừa nhắc Tào Tháo Tào Tháo đã đến ngay: “Nói xấu người ta cái gì đó?”
Giọng nói quen thuộc vang lên rõ ràng từ phía sau, gần như song song cùng lúc với Tần Ương, hai tay cũng đã vô cùng tự nhiên ôm lấy vai Tần Ương.
Tần Ương không nghĩ cậu ta đi rồi sẽ quay lại, đành trả lời cho qua: “Không có gì.”
Nhưng Đường Đường thì chẳng việc gì phải kiêng nể: “Bảo là Thẩm đại công tử của chúng ta càng lớn càng trổ mã càng đẹp trai đó mà. Nào là anh tuấn tiêu sái, nào là phong lưu đa tình, cái nào cũng chỉ có dư chứ không thiếu. Người gặp người thích hoa nhìn hoa nở. Cứ đà này mà giữ vững phong độ, phát huy sở trường thì số hồng nhan tri kỷ của đại công tử không chừng đủ sánh ngang với Tử Cấm Thành chứ chẳng chơi~”
Mày nhướng cao, khóe miệng tràn ra vẻ cười đầy chế nhạo, cô nàng càng nói càng lộ ra vẻ đang mỉa mai Thẩm Tấn.
Tần Ương buồn cười quá mà không làm sao nhịn được, trong khi đó nơi đầu vai đã bắt đầu truyền đến cảm giác đau râm ran.
“Không dám, không dám.” Thẩm Tấn nhún vai ngó qua Đường Đường, ánh mắt lóe lên vẻ khoái trá khi nhận ra bộ quần áo ấm dày cộm trên người cô nhỏ. “Tiểu thư ai kia cũng không thay đổi gì nhiều so với trước nha, vẫn cứ như thế… À há,…Châu tròn ngọc sáng.”
“Phải đó, phải đó, bản tiểu thư đây vẫn cứ tròn xoe như thế đấy.” Mắt Đường Đường quắc lên, chỉ cười mà nói, “Nếu có một ngày tôi cũng giống như ai đó, buổi sáng thì ngoan ngoãn xách theo sữa bò chạy tới trước cửa ký túc xá nữ, lúc nửa đêm lại không quản gió sương ôm trong tay một cặp lồng đầy thức ăn khuya đứng chờ. y dà, con người cần mẫn chu đáo tận tâm nhiệt tình là thế, mà sao lại chẳng gặp may tí nào đi. Có nói mới thấy chuyện xưa với chuyện nay hình như cũng giống nhau lắm, khéo lại lần nữa chuốc lấy kết cuộc bi thảm như xưa. Dốc công dốc sức lấy lòng người ta là thế, rốt cuộc hết nghe chửi lại được vinh hạnh tặng cho mấy cái tát tay yêu kiều. Ái chà chà, nếu tôi mà cũng được thế thì người có tròn có béo mấy chẳng mấy chốc cũng sụt ký thảm hại mà thôi, có đúng không? Phải rồi, tối qua lầu bên này vừa mới chợp mắt một chút đã có một đám con trai ở đâu kéo đến làm ầm ĩ cả lên. Lúc đó tôi cứ nghĩ, có khi nào là Thẩm Tấn không ta? Hai tuần liền, đêm cuối tuần nào cũng thế, chẳng để yên cho ai nghỉ ngơi gì cả, coi ra vết thương cũ đã lành rồi, thành sẹo rồi, đâu còn biết đau là gì nữa. Thẩm Tấn, thật không phải cậu đó chứ?!!”
“Tôi…” Có cho vàng Thẩm Tấn cũng không ngờ con nhỏ Đường Đường tròn vo đó lại ngang nhiên đem chuyện xấu hổ năm xưa kể ra tuốt luốt giữa thanh thiên bạch nhật như vậy. Tần Ương thì khỏi phải nói đi, vừa nghe vừa cười đến nấc nghẹn, rụt cả hai vai, mặt quay đi chỗ khác. Tuy là đã lên tiếng phủ nhận rồi nhưng cái lo trong lòng thì chẳng để đâu cho hết, “Không phải tôi đâu, cậu nghe lầm rồi!”
“Ố ồ…Thế sao?” Đường Đường nhìn đăm đăm vào Thẩm Tấn, thấy rõ một vẻ khổ sở không nói nên lời hiện ra trên gương mặt đỏ dừ vì ngượng của cậu con trai, thay vì thương cảm lại càng muốn giết địch giết tới cùng bồi thêm vài câu cho tên “chuột sa hũ nếp” đó chết thẳng cẳng. Nhưng ngay lúc đó, lại nghe thấy có người đang lớn tiếng gọi tên mình. Nhìn lại thì thấy là nhóm bạn của Y Y đang từ xa xa đi tới. Mà trời vẫn cứ lạnh như thế, dù có mắng tên nhóc đó thêm nữa thì người cũng chẳng ấm lên được bao nhiêu, bèn quay lại đáp to lời gọi của Y Y.
Tần Ương cũng nghe thấy, nhận ra Đường Đường tuy rằng đang giáo huấn Thẩm Tấn rất ra trò đấy nhưng thật ra vẫn lạnh tới mức đứng ngồi không yên, tiện thể góp lời: “Ngoài trời lạnh lắm, cậu về trước đi. Cẩn thận trúng gió mà bị cảm lạnh đấy.”
Lời này cũng hợp với ý của Đường Đường, cô bạn gật đầu “ừa” một tiếng, mới đi được vài bước lại nghĩ ra cái gì đó quay lại nói với Tần Ương: “Tần Ương nè, cậu chắc là không biết đâu? Hồi cấp ba, Xuyến Xuyến rất mến cậu đó.”
Ánh nhìn bỗng quay sang Thẩm Tấn, những câu tiếp theo chứa đầy ác ý: “Hiện giờ nhỏ đó đang học ngành y, ai đó tương lai có mắc chứng đau đầu nhức óc cảm mạo nóng sốt gì đó thì đừng ngại ghé qua cho nhỏ xem thử. Bạn học lâu năm mà, có chẳng may mắc phải mấy cái bệnh lây qua đường tình dục, hoa liễu gì gì đó, thì cũng đừng có mắc cỡ nha. Mà sao lại ngại ta? Có gan chơi bời thì phải có gan vác thân đi chữa bệnh, đúng không?”
Thẩm Tấn nghe xong, cả người cứ thế đơ ra như khúc củi, chẳng tìm ra được phản ứng nào khác.
Nhìn người nào đó mặt mày sượng trân như bị trét cả lớp keo dán lên mặt, ngay cả một lời chống chế cũng nói không ra, trong bụng Đường Đường âm thầm hỉ hả một phen. Cô nhỏ vươn vai hít đầy buồng phổi bầu không khí trong lành của mùa đông, cảm thấy cả người quả là sảng khoái hẳn ra.
Tần Ương cố nhịn cười mà lên tiếng tiễn bạn: “Tiểu chủ Đường Đường đi thong thả.”
Khối cầu tuyết choàng khăn đỏ kia lúc này mới thỏa mãn nghinh mặt mà đi, vẫn còn không quên ném cho cái kẻ mặt mày đang hầm hầm tức giận kia một cái liếc sắc lẻm rồi mới chịu rời khỏi.
“Con nhỏ đó chắc chắn là ế chồng cho coi.” Đường Đường vừa đi khỏi, hai tay Thẩm Tấn đã từ vai lần xuống eo Tần Ương, giọng nói vẫn còn vài phần gượng gạo, “Xuyến Xuyến là nhỏ đanh đá trước giờ vẫn hay đi chung với con nhỏ chanh chua này đó hở?”
“Hai nhỏ là bạn tốt của nhau, có điều cũng không phải dạng con gái đanh đá gì đâu.” Hồi cấp hai, đôi bên rõ là bằng tuổi nhau nhưng Xuyến Xuyến vì giữ chức bí thư trong lớp, trước mặt đám con trai đâm ra cũng có chút tỏ vẻ. Chẳng qua vì bổn phận mà phải thường xuyên bám theo cậu ta tra xét bài tập về nhà, ngờ đâu mấy lần làm khó dễ năm xưa lại khiến cho Thẩm đại công tử nhà ta ghi hận đến tận bây giờ, “Giờ nhỏ ấy đang học trường F, học viện Y, rất có tiếng trong trường.”
Quả nhiên là cô nữ sinh nổi tiếng, đi đến đâu cũng được người ta biết đến.
Cánh tay càng ôm càng chặt, Thẩm Tấn dán sát người vào Tần Ương, giọng nói có chút giận dỗi: “Sao cậu biết nhiều quá vậy?”
Giọng Tần Ương vẫn ôn hòa không đổi: “Cũng không nhiều lắm. Lần trước đi họp mặt với bạn cũ, có gặp qua. Lần đó cậu không đến.”
Hình như là bận đưa ai đó đi dạo phố, hay là sinh nhật của cô nào đó đó mà? Tần Ương lơ đãng nhớ lại, mày khẽ chau.
“Sau đó?” Vai bỗng nặng quá, hẳn Thẩm Tấn đã tựa cả mặt lên rồi.
“Sau đó….con gái mười tám tuổi, thay đổi nhiều lắm.”
“Không nhận ra được nữa à?”
Tần Ương cười thành tiếng: “Thật là không nhận ra được.”
“Thế sau đó?”
“Hai bên trao đổi số điện thoại, thỉnh thoảng thì nhắn tin qua lại.”
Thẩm Tấn không nói thêm gì nữa, chỉ khe khẽ thở ra, hơi thở chạm vào mùa đông, hóa thành làn khói mỏng, nhòa lẫn vào khí trời lạnh lẽo trong veo.
Thấy cậu ta hồi lâu vẫn im lặng, Tần Ương lên tiếng hỏi: “Sao về nhanh vậy?”
“Đưa nhỏ về phòng ngủ thôi. Hừ, có vài bước gần xịt mà cũng cố ý chạy tới đây.”
Xem ra, lại muốn tìm một cô bạn khác nữa rồi. Tần Ương nghĩ, còn âm thầm đoán thử, người kế tiếp sẽ như thế nào đây, là một cô gái hiền lành dịu dàng, hay dạng nghịch ngợm thông minh, cũng có thể là một cô nàng cá tính thú vị nào đấy, mẫu con gái đang rất được ưa chuộng bây giờ?
Vài bông tuyết li ti bỗng rơi xuống từ không trung, rất nhanh, một đợt tuyết nhỏ cũng theo gió đổ xuống. Tần Ương không khỏi nhớ đến lúc đầu xuân tơ liễu mềm như tơ phất phơ bay lượn khắp bầu trời. Bọn sinh viên từ khắp nơi đổ ra thao trường, vui sướng chạy nhảy. Đứng giữa một nơi mênh mông mà ngẩng mặt nhìn trời, tâm tình tuổi trẻ sẽ không nén được sinh ra khát khao cháy bỏng, đôi tay dang rộng, nét mặt mơ mộng và chân thành, như muốn ôm lấy cả đất trời này vào trong tim. Khi đó, ánh đèn thành phố loang loáng ẩn hiện, giữa buổi tối êm dịu, hệt như một bầu trời chi chít sao. Cũng khi ấy, Tần Ương và Thẩm Tấn đứng cùng nhau nơi góc phòng trong thao trường, cũng giống như lúc này, chỉ yên lặng mà nhìn.
“Nè.”
“Hở?” Vòng tay cứ càng lúc càng siết chặt, cái ôm của người nọ cứ càng lúc càng chẳng muốn rời ra.
“Tìm một người nào đó mà nghiêm túc tìm hiểu đi, không thể cứ như thế này mãi được.”
“A, người ta không phải vẫn đang tìm đây sao?”
“…”
………
Lần nọ, trường có buổi nói chuyện của một vị nữ phó giáo sư khá nổi tiếng. Người nọ không những đẹp, học thức cao, khí chất lại thanh nhã cao quý, điều kiện tốt hơn người là thế, mọi mặt đều hoàn hảo là thế, nhưng sớm hôm vẫn đi về một mình, độc thân sinh sống. Đường Đường thích cô phó giáo sư ấy lắm, không tiếc lời ca ngợi, bảo đó chính là gương sáng điển hình cho các nữ sinh viên thời nay phấn đấu noi theo. Trong buổi nói chuyện ấy, cô phó giáo sư nọ cùng các sinh viên trong trường thảo luận về một chủ đề gọi là “đời sống tinh thần trong môi trường đại học”.
Tần Ương rất nghiêm túc lắng nghe, đến đấy thì ngừng viết, cảm thấy khá là ngạc nhiên. Đời sống tinh thần trong môi trường đại học, có vào đại học rồi mới biết được hóa ra còn có một khái niệm như thế.
Sau giờ giảng, vô số sinh viên cả nam lẫn nữ đổ xô nhau chen chúc vào văn phòng chật hẹp, tranh nhau mà chen tới gần bàn làm việc của cô giảng viên nọ.
“Cô ơi, còn có mấy chỗ này tụi em chưa hiểu rõ…”
“Cô ơi, em mời cô hút thuốc.”
“Cô ơi, nội dung thi kỳ này cô cho ôn tập nhiều quá hà.”
Bên này là giọng con gái nhõng nhẽo ỉ ôi mè nheo, bên kia là tiếng con trai bạo gan đùa giỡn. Cô giáo trẻ chúi đầu vào sách, dõng dạc hô to: “Phần này rất quan trọng, phải chú ý cẩn thận vào.”
Hàng loạt tiếng “dạ, rõ” vang lên một cách ngoan ngoãn, hàng loạt cái đầu gật lấy gật để đầy quyết tâm. Cây bút cầm trong tay vẫn mới cáu cạnh, vở trắng tinh tươm còn chưa viết chữ nào. Lắng nghe từng lời cô giáo nói, rồi lại cúi đầu hăng hái viết như bay. Trông đến là buồn cười.
Phòng tự học ngày thường vốn bị bỏ xó chẳng ma nào thèm tới, từ giờ phút đó lại trở thành nơi nhộn nhịp bậc nhất trong trường, người người tụ hội. Một cốc cà phê to, một ba lô nhét đầy các môn chuyên ngành sau vai, còn có người yêu bé xinh có cho vàng cũng không nỡ lòng xa nàng. Bên ngoài cửa sổ, gió từng cơn đập rầm rầm vào ô kính. Trong phòng tuy không có lắp điều hòa nhưng không khí thân thiết chan hòa. Đèn trần sáng trưng vàng mơ ấm áp. Máy photocopy ở hiệu nhỏ trước trường cả ngày chạy re re hết công suất, ông chủ đầu tắt mặt tối bận suốt thế mà vẫn vừa lau mồ hôi vừa cười sung sướng trong lòng.
Hai người Tần Ương, Thẩm Tấn cũng ở phòng tự học suốt cả đêm. Tần Ương toàn bộ thời gian đều vùi đầu vào học, Thẩm Tấn toàn bộ thời gian đều miệt mài mà ngủ. Thi thoảng, do vội ngủ quên tắt, máy game cá nhân cầm trong tay lại lập lòe lóe lên ánh sáng màu xanh biếc.
“Đề đều đã giải qua cả rồi, còn sợ cái gì chứ?” Thẩm Tấn nói như thế.
Tần Ương lắc lắc đầu không chấp, học nhiều thấy mệt thì đứng lên đi một vòng ra ngoài để thư giãn gân cốt, lúc trở về còn mang theo một ly trà sữa.
“Sao đi lâu quá vậy?” Thẩm Tấn vừa dụi mắt đứng dậy, một bên má đột nhiên cảm thấy mát lạnh. Theo phản xạ lập tức nhảy lùi về sau tránh đi, cơn buồn ngủ còn sót lại cũng theo đó mà biến mất, đứng dậy nhường chỗ cho Tần Ương ngồi xuống cạnh mình: “Trời lạnh như vầy mà còn mua trà sữa đá? Mà cũng tốt, để nâng cao tinh thần.”
Nói rồi đưa tay ra định đón lấy.
Từ đây bỗng mọc ra một cánh tay mập tròn nõn nà, thôi thì hãy dùng hai chữ “ngọc thủ” cho dễ hình dung: “Của tôi đấy!”
Giọng nói ba phần kiêu ngạo, ba phần đắc ý, và đến những bốn phần coi thường, môi thì thản nhiên bày ra nụ cười sáng láng như hoa, không phải Đường Đường thì còn có thể là cao nhân phương nào?
“Của, tôi, đó.” Cố tình lặp lại một lần nữa, giọng nói nhẩn nha nhởn nhơ, ý cười cợt trêu chọc càng nồng, Đường Đường cứ như vậy mà cười cười bước lại gần duyên dáng tước lấy ly trà sữa trong tay Thẩm Tấn. “Tần Ương thật là tốt, cầm giúp bạn nữ yếu ớt về đến tận đây.”
Thẩm Tấn vừa nhìn thấy cô nhỏ, sắc mặt đã ngay lập tức sa sầm xuống, nay lại nghe được câu đó, tức khắc nhìn qua phía Tần Ương.
“Hồi nãy gặp nhỏ trên hành lang, thế ra theo cổng sau đi ra phố một chút.” Tần Ương nói khẽ, xong lại cúi xuống xem tiếp bài học khi nãy.
Càng nhìn con nhỏ khó ưa này càng cảm thấy bực bội không sao hiểu nổi, Thẩm Tấn quay qua cầm lấy bút, đột ngột giật lấy quyển sách Tần Ương đang xem: “Tần Ương, toàn bộ bài học của môn thi này, tôi mượn xem hết!”
Vẫn còn không quên làu bàu chửi xéo: “Không phải sợ lạnh sao? Coi chừng cái dạ dày cho cẩn thận vào. Thi rớt rồi thì hay, sang năm hai chị em gái vào học chung một lớp, nhà chúng ta vui thật là vui~”
Đường Đường không nói không rằng, ánh mắt chỉ khẽ khàng quét qua, sắc bén như dao, lạnh lẽo như tuyết. Tay Thẩm Tấn không tự chủ được mà run lên một trận, như thể cái ống hút to đùng kia thay vì cắm vào ly trà sữa thì chính là chọc thẳng vào lồng ngực cậu. Nhanh, chính xác, độc địa, một chút do dự cũng không có, một phần thương xót cũng chẳng chừa, thẳng tay rút hết ruột gan Thẩm Tấn ra.
“Phạch—”, quyển vở xấu số trong tay không chịu nổi nữa, rơi luôn xuống nền nhà.
“Ái chà, môn này bài vở người ta cũng thiếu nhiều lắm nè, cho mượn xem với nha.” Đường Đường kêu lên một tiếng rồi nhanh nhảu cúi người nhặt quyển vở lên. Không chờ Tần Ương kịp trả lời hay gật đầu, đã cười hi hi ngồi xuống chỗ phía trước hai người.
“Tôi mượn trước rồi mà!” Thẩm Tấn đời nào cam chịu bị qua mặt một cách trắng trợn như vậy. Nhưng vừa lên tiếng đòi lại công bằng, Tần Ương đã ngẩng lên nhìn cậu một cái, Đường Đường thì chả thèm để ý đến, cứ nhẩn nha vừa uống trà sữa vừa ôm vở vừa bấm tin nhắn.
Đường Đường tiểu thư nghiễm nhiên ngồi ở phía trước, cứ dăm ba phút lại ngoái đầu xuống: “Ủa Tần Ương, mặt lợi và hại của vấn đề này chỉ có mấy dòng trong này thôi hả? Lúc lên lớp thầy có cho thêm cái gì ngoài lề không?”
“Tần Ương nè, phạm vi ôn tập của nguyên lý quản lý cậu tìm được chưa?”
“Tần Ương ơi…”
Thẩm Tấn ngồi nghe, răng nghiến trèo trẹo, đầu thiếu điều muốn bốc khói, chỉ ước gì có thể đem con nhỏ này quăng thẳng tay một phát xuống sông. Bảo là muốn giết người cũng chẳng sai.
Bàn tay nắm chặt thành nắm đấm giấu ở dưới đùi cứ thế mà run lên, rồi sau đó lại ngây ra ngơ ngẩn khi một cảm giác mát lạnh bỗng bất ngờ phủ lên. Tần Ương trước sau vẫn không nói gì, chỉ lẳng lặng nắm chặt tay Thẩm Tấn. Lòng bàn tay mềm mại, lực siết phảng phất như có như không. Cảm giác buồn bực trong lòng cậu con trai lúc này mới dần dần dịu đi đôi chút.
Một lúc lâu, tay người nọ bỗng thình lình rời đi. Thẩm Tấn quay sang, thấy Tần Ương dựa lưng vào tường, đẩy nhẹ gọng kính trên sóng mũi, nói mà không nhìn cậu: “Đi rửa tay đi, có việc cần phải làm, sạch sẽ rồi thì vào xòe ra cho tôi, rùa.”
Nhưng vẽ xong nét cuối cùng, trong lòng lại cảm thấy có chút thất vọng.
Đường Đường gửi sang một tin nhắn vỏn vẹn một câu: “Hóa ra cậu biến thái như thế!” Kèm theo là hình biểu tượng một cô bé con sợ run cả người đang nhanh chân chạy vào nấp trong một góc.
Nhận tin, Tần Ương mỉm cười trả lời: “Đúng vậy.”
Cô nhỏ kêu là muốn đổi điện thoại, muốn dùng cái giống như của Lưu Đức Hoa đóng trong phim “Thiên hạ vô tặc”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+