Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Này Những Phong Hoa Tuyết Nguyệt – Chương 08 phần 1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương tám
Một bữa nọ, Tiểu Tân đột nhiên không nói không rằng rủ mọi người đi ăn. Mặc cho cả đám xúm vào tra hỏi, cậu nhóc vẫn nhất định không chịu khai ra lý do vì sao. Không còn cách nào khác, bọn mấy người Tần Ương đành kéo xuống căn-tin, trong lúc chờ đợi người một câu kẻ một tiếng suy đoán đủ đường. Đằng này bảo là mừng sinh nhật, đằng kia thì cho rằng trúng số phát tài, đằng nọ lại một mực quả quyết hẳn cậu nhóc đã ẵm được giải to trong một cuộc thi nào đó,… Thôi thì lý do nào có thể nghĩ ra đều nói đến cả, nhưng lại cảm thấy nói sao cũng không phải.
Cho đến khi nhân vật chính của bữa tiệc xuất hiện, bên cạnh còn dẫn theo một cô bạn đầy vẻ ngượng ngùng, cả đám mới ồ ra vỡ lẽ. “Thằng nhóc này giỏi lắm! Cứ lù đù vậy mà vác cái lu chạy lúc nào không hay ha? Mau mau khai báo, cô nhóc này là thế nào thế nhỉ?”
Tiểu Tân cười lỏn lẻn, sau khi giục mọi người mau ngồi vào chỗ mới bắt đầu quay sang giới thiệu về cô bạn của mình. Nhỏ là hàng xóm lâu năm của cậu, từ tiểu học cho đến cấp ba đôi bên đều là bạn tốt của nhau. Kỳ thi vào cao đẳng năm ngoái, Tiểu Tân ghi tên vào trường E, còn nhỏ thì nguyện vọng đặt tại trường S, từ đó liên lạc đâm ra cũng có chút gián đoạn. Lần vừa rồi tình cờ gặp lại nhau ở khuôn viên trường, hai bên trước trao đổi số điện thoại, sau thì bắt đầu viết thư cho nhau. Mười hai năm thanh mai trúc mã, nửa năm dài hồng nhạn chuyền thư, tình cảm ắt nhiên sẽ đến lúc chín muồi.
Cô bạn của Tiểu Tân cũng không có gì nổi bật cho lắm. Dáng vẻ bình thường, tính tình dịu dàng ngoan ngoãn, không phải dạng con gái có thể gây ra ấn tượng sâu sắc cho người đối diện chỉ qua một lần gặp mặt, càng dễ chìm lấp hơn trong một môi trường đại học đầy ngập những nam thanh nữ tú ồn ào và phức tạp như thế này. Suốt buổi gặp mặt, cô chỉ im lặng ngồi bên cạnh Tiểu Tân, nói nhẹ cười khẽ. Lúc Tiểu Tân trò chuyện với ai đó hay nói một điều gì đó, cô lại ngoảnh mặt nhìn sang, cẩn thận lắng nghe, mắt không rời khỏi gương mặt của cậu bạn mình, thỉnh thoảng lại gật nhẹ đầu tỏ vẻ tán thành.
Đường Đường thấy thế thì vô cùng bức xúc: “Như vậy mà được sao, bọn con trai tính tình gia trưởng độc đoán lắm, đâu thể việc gì cũng nghe theo bọn hắn chứ?”
Đáp lại, cô bạn vẫn chỉ cúi đầu, nhỏ giọng đáp lại: “Không sao đâu mà.”
Đám con trai ngồi quanh ghen tỵ với Tiểu Tân không để đâu cho hết, tấm tắc khen ngợi: “Đúng là một cô gái ngoan hiền gia giáo mà!”
Rượu làm quen do mọi người mời, Tiểu Tân đều đứng ra uống thay cô tất cả. Lúc cậu bạn ân cần gắp bỏ vào chén cô những món ăn ở xa ngoài tầm tay với, Tần Ương thấy một nụ cười ngượng ngập nở ra trên môi cô. Một người cúi mặt dịu dàng nhìn xuống, một người e thẹn ngẩng đầu trông lên, bốn mắt cứ thế nhìn nhau, yêu thương và quan tâm đầy ngập, những người xung quanh chứng kiến cảnh tượng đó bất giác trong lòng cũng cảm thấy nao nao.
Đường Đường kéo áo Tần Ương: “Nhìn thật giống một đôi vợ chồng mới cưới nhỉ?”. Trong giọng nói và trên cả gương mặt đều lộ ra vài phần ao ước không buồn che giấu.
“Ừ.” Tần Ương gật đầu, thấy phía đối diện cô bạn nhỏ giọng nói khẽ gì đó bên tai Tiểu Tân. Cậu bạn lúc này đã ngà ngà say, mặt cũng ửng lên một màu đỏ nhàn nhạt, nghe xong thì ngoan ngoãn đặt chén rượu đang cầm trong tay xuống bàn.
Cảnh đó bị mấy người bên này trông thấy, hiểu ngay ra, bật cười: “Thế là nhất rồi, lời bà xã nói thì nhất định phải nghe chớ.”
Đôi tình nhân trẻ mặt mũi tức khắc trở nên đỏ bừng, hẳn nhiên là bị mấy lời trêu chọc ấy làm cho xấu hổ không ít.
Ai đó bỗng nhiên lên tiếng cảm thán: “Mười một năm, quả là không dễ dàng gì mà.”
Trong lòng Tần Ương cũng thầm nghĩ, đúng vậy, cũng chỉ những người từng trải qua gian nan mới biết được gian nan thật sự là như thế nào.
Giữa tiếng cười thúc giục của mọi người, Tần Ương nhìn thấy Tiểu Tân nhẹ nhàng ôm lấy gương mặt cô bạn, dịu dàng đặt lên đó một nụ hôn. Còn nghe được bọn con gái Đường Đường quấn theo Tiểu Tân, nhất quyết bắt cậu nhóc phải mời thiệp khi nào đãi tiệc. Trong một lúc, chuyện vui của Tiểu Tân dường như đã trở thành niềm vui chung của tất cả, trong tiếng cười chúc phúc có lẫn một sự ước ao rất riêng tư.
Bỗng nhớ đến một lần hiếm hoi nọ, Thẩm Tấn đột nhiên làm nũng với mình, câu nói cố ý kéo dài ngữ điệu cứ như một lời nài xin: “Tần Ương, đi phẫu thuật đi, rồi gả cho tôi.”
Tần Ương hỏi ngược lại: “Sao không phải là cậu đi phẫu thuật, rồi sau theo về nhà tôi?”
Thẩm Tấn ngẫm nghĩ một lúc lâu mới e dè trả lời: “Bởi vì sinh em bé rất là đau đó…”
Lần đó, thật muốn vẽ một con rùa to tướng lên gương mặt luôn tự cho mình là ghê gớm của cậu ta.
Lại nghe cô bạn ấy kể những chuyện lúc xưa, bảo rằng Tiểu Tân tính tình hiền lành như cục đất, ấy vậy mà từng có lúc vì cô mà chạy đi đánh nhau với đám con trai hung dữ ở trường bên. Kết quả là bị người ta đánh đến mức mặt mũi tím bầm cả ra. Tần Ương lại nhớ đến dưới làn nắng sớm khi ấy, người nọ bình yên tựa mặt ngủ say trên vai mình. Tiểu Tân đã tìm được cô gái xứng đáng để có thể vì cô mà toàn tâm toàn ý vác chiếc bình nước thật đầy. Lão Ban và Y Y từ lúc nào cũng đã ngồi riêng trong góc lặng lẽ nói chuyện cùng nhau. Tình cảm giữa Tiểu Thiên Vương và Tinh Linh ngày càng thêm keo sơn gắn bó, hệt như một đôi đũa chẳng thể nào tách rời. Tần Ương ngồi giữa bàn tiệc, thật không biết nói gì, mà cũng chẳng có gì để nói, chỉ có thể lẳng lặng mà nhìn.
Nói rằng trong lòng không có chút mong muốn hay ao ước nào thì chỉ có gạt người. Không những có, mà còn là ước ao rất nhiều, mong muốn rất sâu, đến mức một lúc nào đó, lòng cũng nhói đau vì nỗi đố kỵ mơ hồ sinh ra.
Đường Đường đột nhiên quay sang hỏi Tần Ương: “Nghe nói khu trường mới ở phía Nam đã xây xong rồi, có một nhóm học viện sẽ chuyển qua đấy, cậu có biết không?”
Từ đầu đến cuối vẫn im lặng, Tần Ương lúc này mới khẽ gật đầu: “Có biết.”
Trong vòng hai năm trở lại đây, quy mô phát triển của nhà trường càng ngày càng mở rộng. Khu trường cũ nơi trung tâm thành phố dần dần không còn đủ điều kiện để tiếp nhận thêm các lớp học sinh sau này. Vì vậy, ban giám đốc đại học E đã có kế hoạch xây dựng thêm một khu trường mới ở vùng ngoại thành thành phố từ nhiều năm trước. Hiện nay công trình đã hoàn thành và đã có thể đưa vào sử dụng. Từ học kỳ sau sẽ chính thức bắt đầu.
Tần Ương đã từng hỏi qua Lão Ban: “Cậu có biết học viện nào sẽ chuyển đi hay không?”
Lão Ban chắp tay suy ngẫm một chút, trả lời: “Nghe nói là đa số, nhưng học viện của chúng ta thì ở lại.”
Là một người tham gia và hoạt động tích cực trong hội sinh viên trường, những chuyện thuộc diện nội bộ quan trọng Lão Ban biết được so với bọn Tần Ương chỉ có hơn chứ không kém.
“Học viện Nhuyễn Kiện thì sao?”
“Sẽ dời đi. Còn rất nhanh là đằng khác.”
Ngực mơ hồ hiện lên một tia nhói đau. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống từ lúc nào, khiến Tần Ương không khỏi nhớ đến quang cảnh ảm đạm của bầu trời trong cơn mưa hôm tốt nghiệp sơ trung năm nào.
Lúc tiếng chuông điện thoại di động vang lên thì Tần Ương đã ngà ngà say. Nói là mời rượu chúc mừng, thật ra cũng chỉ là viện cớ, vì nói cho cùng, bọn sinh viên đại học họp mặt nhau có khi nào không phải một trận không say không về? Ban đầu, Tần Ương vốn chỉ định ngồi bên cạnh góp vui mà thôi, từ lúc nào tâm tình biến chuyển, rượu rót vào trong chén, người khác ngửa đầu cạn say, cổ họng mình cũng sinh ra cảm giác nóng rát say người.
Đường Đường hiếu kỳ tìm kiếm khắp xung quanh: “Di động của ai đang kêu thế nhỉ?”
Lúc này Tần Ương mới ý thức được âm thanh ấy là từ phía mình phát ra. “Gọi mà không nghe, gọi mà không nghe, gọi mà không nghe,…” Là tiếng của một tên nhóc con, cứ lặp đi lặp lại như vậy mãi, giọng điệu tức giận như đã bị ai đó giành đi mất món đồ chơi yêu thích của mình.
Tiếng chuông đặc biệt chỉ dành cho mỗi mình Thẩm Tấn, cũng là do người nọ tự mình cài vào, bị Tần Ương cười nhạo không biết bao nhiêu lần, “Cậu và thằng nhóc ấy, con nít y như nhau.”
Không khí xung quanh náo nhiệt như một đám hội, giọng nói trong điện thoại lại nhạt nhòa phảng phất như đến từ một thế giới rất xa: “Tần Ương,…”
“Ưm?”
“Tần Ương…” Giọng nói hối hả, âm thanh mơ hồ, cách nhau một đường truyền của kết nối số vẫn như có thể ngửi thấy men say ngây ngấy của rượu. Xem ra Thẩm Tấn đã uống không ít hơn Tần Ương là mấy.
“Chuyện gì thế?” Cảm giác say ngầy ngật khiến cả cơ thể Tần Ương nóng bừng, tiếng tim đập trong lồng ngực sao mà vang to quá, cứ như thể muốn lấn át tất cả tiếng ồn ã của đám đông xung quanh.
“Tần Ương…” Đầu dây bên kia, cứ gọi mãi không ngừng hai chữ như thế.
Tần Ương hỏi: “Cậu ở đâu rồi?”
Thẩm Tấn mơ mơ hồ hồ nói ra một cái tên, Tần Ương quay sang bên cạnh nói với Đường Đường: “Tôi đi ra ngoài một chút rồi quay lại.”
Đường Đường không đáp, nhưng trong mắt lại hiện lên một sự thấu suốt đối với tất cả.
“Tần Ương, Tần Ương, Tần Ương…” Thẩm Tấn cứ gọi mãi như vậy. Gió đêm lạnh ngắt thổi táp vào mặt, đẩy lùi cơn chuếnh choáng, Tần Ương cũng dần dần thanh tỉnh hơn. Điện thoại kề sát bên tai, nhịp tim cũng theo tiếng gọi của người nọ mà hẫng đi từng nhịp một, phập phồng đầy lo âu.
Thành phố về đêm rực rỡ đèn màu, âm thanh từ mọi nơi vây đến, biển người cuồn cuộn tiến về phía trước và đi qua nhau. Giữa sự huyên náo ấy, thế giới của Tần Ương lại chỉ tồn tại duy nhất một âm thanh…
………
Trong một quán cơm nhỏ tìm được cậu con trai ấy. Thẩm Tấn ngồi một mình trong góc phòng khuất ánh sáng, trên bàn là đống chén bát ngổn ngang xếp chồng lên nhau. Lúc Tần Ương đi đến trước mặt, Thẩm Tấn ngẩng đầu nhìn lên, điện thoại di động vẫn còn đặt bên tai, môi vẫn còn mấp máy không ngừng: “Tần Ương…”
Rồi từng chút một, một nụ cười lặng ngắt từ từ nở ra trên mặt Thẩm Tấn, cố sức mà cười, dùng hết sức để cười, khóe miệng cố nhếch lên, nhếch lên, cho đến khi không thể nào mở rộng hơn được nữa. Tần Ương lẳng lặng gỡ xuống cặp kính trên mặt cậu ta, thấy trước mặt mình hiện ra một gương mặt đỏ bừng vì rượu: “Bọn họ ly hôn rồi… Lao yến, rốt cuộc cũng đã bay đi…”(*)
“Tôi đưa cậu về.” Tần Ương cất điện thoại, cúi người đỡ cậu ta đứng dậy. Cánh tay chỉ vừa mới vươn ra, thân thể đã cảm thấy một sự va chạm mạnh, thân người bị siết lấy, cơ thể đã bị Thẩm Tấn ôm chặt vào lòng.
Quán ăn nhộn nhịp người ra kẻ vào, bà chủ tất bật lên xuống, vừa lúc đi ngang góc phòng tối, tình cờ nhìn thấy cảnh tượng đang diễn ra, nụ cười xởi lởi trên mặt ngay tức khắc ngây ra. Tần Ương trông thấy, cũng chỉ lơ đãng mỉm cười với bà ta.
“Bọn họ rốt cuộc cũng ly hôn rồi, từ sớm nên như thế…” Giọng nói vẳng đến từ gương mặt vùi sâu trước ngực, âm giọng thoạt nghe tưởng chừng như đầy vẻ nhẹ nhõm và may mắn, nhưng thật ra, một chút vui sướng cũng không nhìn ra, “Mấy năm nay, bọn họ như thế…Ly hôn với không ly hôn cũng có gì khác nhau đâu? Ha ha…”
“Mỗi lần gặp mặt đều ngay lập tức cãi nhau, bảo là, nếu không phải vì con thì đã sớm ký giấy rồi… Tôi khinh, vì tôi ư? Tôi còn mong hai người họ sớm ly hôn một chút… Có biết vì sao đến giờ họ mới ly hôn không? Quên mất đấy. Lúc tôi vào đại học bọn họ đã định sẽ thế rồi, nhưng sau đó lại quên mất… Ha ha, ngay chính việc ly hôn bọn họ còn quên!”
“Ở đâu có loại vợ chồng như vậy chứ? Đường ông ông đi, đường tôi tôi đi, trên đường nếu gặp nhau cũng coi như người dưng kẻ lạ. Tôi ở ngay bên cạnh, cứ như vậy mà nhìn…Chỉ có thể nhìn…Ba tôi đấy, mẹ tôi đấy, hai người xa lạ mà thôi…”
“Cậu biết không? Năm đó ba tôi chỉ là một thanh niên tay trắng, kiếm sống tự lo cho mình đã vất vả lắm rồi. Còn ông bà ngoại tôi đều là thợ làm trong xí nghiệp cả, không giàu có gì nhưng vẫn là khá giả hơn ba. Thế nên cương quyết không chịu gả mẹ cho ba. Nửa đêm, mẹ gói ghém vài bộ quần áo bỏ nhà theo ba. Bọn họ chính là như vậy mà cùng nhau bỏ đi, không có tiệc mừng, chẳng ai chúc phúc. Vì ba, mẹ tôi đã phải chịu bao tiếng cười chê của hàng xóm nơi quê nhà. Vì mẹ, ba tôi cũng đã đêm ngày không quản khó khăn cố gắng làm lụng… Như vậy đã có thể nói là “yêu” rồi chứ? Cảm động lắm đúng không…Nhưng bây giờ thì sao?”
Trong giọng nói mang theo một sự bình tĩnh lạ lùng, như thể đang nói về chuyện của một kẻ xa lạ nào đó, một chút cũng không liên quan đến mình. Nụ cười tự giễu tràn ra bên khóe môi, đẩy ra những âm thanh cười cợt nhưng lại đau như dao cắt vào lòng.
Tần Ương gọi khẽ một tiếng: “Thẩm Tấn…”
Rất nhanh, tiếng gọi trôi tuột đi trong lời miên man của người nọ: “Cái gì gọi là ‘tình yêu’ chứ? Cuối cùng cũng thành ra như thế thôi. Kết hôn rồi ly hôn, ly hôn xong rồi lại kết hôn. Còn có ý nghĩa gì nữa? Tần Ương, Tần Ương, trên đời này có người sẽ mãi mãi không rời bỏ nhau sao? Ai có thể, ai có thể? Hả?”
Gương mặt vùi sâu trước ngực cuối cùng cũng ngẩng lên. Cả khuôn mặt vì kích động mà đỏ ửng, khóe mắt cũng vì say mà ánh nhìn trở nên mờ mịt mông lung.
“Bọn họ sao lại đi đến bước đường cùng này chứ? Lời thề son sắt năm đó nói ra có thể quên dễ dàng như vậy sao? Cái gì có thể vĩnh viễn sánh cùng trời đất, đá mòn sông cạn? Cái gì gọi là đời đời kiếp kiếp vẫn mãi bên nhau. Được mấy năm chứ? Tiền bạc có thể khiến người ta trở nên nhuốm bẩn? Không phải ở những nơi phồn hoa sẽ càng dễ cảm thấy cô đơn hơn sao? Không phải những khi mệt mỏi rất cần một ai đó ở bên cạnh mình sao? Bọn họ nói thế nào? Tình cảm bất hòa, chỉ đơn giản là tình cảm bất hòa!!! Mẹ kiếp nó cái gọi là tình cảm bất hòa! Ngay cả tình cảm bọn họ còn không có, thì nói chi tới bất hòa?!!”
“Tần Ương, Tần Ương… Tình yêu thật ra là cái gì chứ? Ha ha, hôm nay nói ngày mai quên. Tần Ương, cậu nói xem, ngay cả tình cảm cũng là thứ nhợt nhạt dễ thay đổi như thế, thì trên đời này còn có cái gì trường tồn, cái gì đáng để tin vào? Hả? Nếu một ngày nào đó mọi thứ đang có cũng sẽ trở thành con số không, vậy hiện tại đây tôi còn yêu thương cô ta để làm gì?”
Phải, tình cảm rồi cũng sẽ tan biến, vợ chồng chỉ cần ký tên vào một tờ giấy là có thể xa nhau, người ta cũng không ai chết đi vì mất đi một ai đó bao giờ. Khi tuổi trẻ yêu thương như sóng tràn bờ nhưng có cách nào chắc chắn được rằng yêu thương đó còn mãi, theo thời gian dù sẽ mất đi những nồng nhiệt say mê nhưng vẫn còn đó sự lặng lẽ êm đềm của một dòng chảy không bao giờ cạn…? Thẩm Tấn, cậu ta không muốn phó mặc tất cả cho cái gọi là tình cảm, lại càng không tin vào tình cảm.
Một cảm giác mệt mỏi rã rời từ đâu đổ ập lên người Tần Ương. Lần tay gỡ bỏ đôi cánh tay đang ôm chặt quanh người mình, cậu bước lùi về phía sau và nhìn Thẩm Tấn một lúc lâu. Cái nhìn dài đến mức tưởng như sẽ chẳng bao giờ kết thúc, để rồi sau cùng, lời nói ra lại bình thản đến mức lạ lùng: “Thẩm Tấn, tôi thích cậu.”
Những lời nói thao thao bất tuyệt bỗng chốc lặng phắt. Vẻ sững sờ chỉ trong vài giây đã choán đầy gương mặt của kẻ nọ. Mãi một lúc lâu vẫn không nói nên lời. Chỉ có nỗi kinh ngạc, vẻ mờ mịt và sau cùng là một sự trống rỗng tiếp nối nhau hiện lên trong mắt cậu ta. Tần Ương có thể nhìn thấy rõ ràng tất cả những điều đó. Rõ ràng, và, tất cả.
“Tần Ương…”
Nhưng cậu con trai đã xoay người bỏ đi.
………

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+