Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Này Những Phong Hoa Tuyết Nguyệt – Chương 09 phần 2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Từ lần gọi điện gần đây nhất của Thẩm Tấn cho đến nay, cũng ngót một
tháng trời bặt vô âm tín. Từ sau “tin nhắn gửi nhầm” ấy, liên lạc giữa
đôi bên cũng dần dần theo đó mà trở lại như trước.
Tần Ương bảo: “Mấy ngày nay đi xem bộ phim “Điện cứ sát nhân cuồng”[1] với Đường Đường, đáng sợ lắm.”
Thẩm
Tấn kể: “Hồi tối thức cả đêm coi đá bóng, sáng ra lại trúng ngay giờ
dạy của lão họ Đường đó, học kỳ này xem ra chẳng sợ không có luận văn để
mà làm.”
Rảnh rỗi không có gì làm, Tần Ương vừa xem CSI vừa nói
chuyện điện thoại với Thẩm Tấn, nói chán chê lại quay sang kể nội dung
phim cho Thẩm Tấn nghe, đằng này tự sát, đằng kia bị mưu sát, đằng nọ
lại vì tình mà chết, máu me khắp nơi, cả não óc cũng vấy ra ngoài. Ấy
thế mà, mặt mày không hề đổi sắc, vẫn tàng tàng ăn hết cả chén “Ma lạt
năng”. Thẩm Tấn phía bên kia cười mắng: “Tần Ương, đằng ấy càng ngày
càng biến thái.”
Mãi, Tần Ương vẫn im lặng không hỏi tới xem người nọ
đã nghĩ xong về việc kia hay chưa. Mà ở phía ngược lại, Thẩm Tấn một
chữ cũng không hé ra ý tứ mình thế nào.
Sáng sớm mỗi ngày, Tần Ương đều nhận được một tin nhắn từ Thẩm Tấn: “Trời lạnh lên rồi, ai đó phải nhớ mặc thêm áo ấm.”
Buổi
trưa ở căn tin, một tay cầm chiếc bánh bao nóng hổi vừa gọi ra, tay kia
lần từng phím một mà dặn dò: “Nhớ phải ăn trưa sơm sớm một chút.”
Cứ
thế, giữa sự săn sóc dịu dàng hiện ra một tia dụng tâm kín đáo. Nếu
người nào khơi chuyện trước, người ấy hẳn nhiên sẽ lâm vào trạng thái sợ
hãi bối rối, cả lúng túng bất an, đương nhiên, kẻ khó coi như thế không
thể nào lại là mình được.
Đường Đường ở bên cạnh chứng kiến hết tất
thảy, không kiên nhẫn nổi nữa, liếc Tần Ương một phát, chép miệng bình
luận: “Vừa đánh vừa xoa, hà, chính sách dụ dỗ.”
Chưa hết, còn rùng mình bổ sung thêm một câu: “Cả hai bên mới ghê chứ.”
Quay sang ném cho Tần Ương một cái nhìn đầy vẻ khinh thường: “Coi trọng sĩ diện chứ gì?”
Tần Ương lắc đầu chối biến ngay: “Không phải tôi, là Thẩm Tấn đó chứ.”
Đường Đường nheo mắt: “Rõ ràng cậu cũng cùng một giuộc với tên đó thôi.”
Cũng
không phải không có việc phiền lòng để phàn nàn. Ở bên khu trường cũ có
một cô giáo mới đảm trách việc chủ quản công tác của bọn sinh viên.
Tính tình vừa cổ hủ vừa khó khăn, ghét nhất là việc chứng kiến các trò
vui chơi hội hè này nọ. Nhóm Đường Đường Tần Ương lúc này đều đã là cán
bộ nòng cốt của hội, vài bản kế hoạch hoạt động liên tiếp đưa lên đều bị
cô ta tùy tiện bác bỏ đi cả. Tâm huyết bỏ ra suốt đêm của cả nhóm chỉ
vì một quyết định ất ơ mà đành uổng phí. Ngay cả cậu con trai tính tính
dễ chịu như Tần Ương cũng còn cảm thấy buồn bực nói chi là mấy người còn
lại.
Thẩm Tấn nghe Tần Ương kể, hình dáng của cô giáo ấy là tóc cháy
vàng, mặt ốm o vàng vọt, vóc dáng gầy tong gầy teo, không khỏi ngạc
nhiên kêu lên: “Đấy không phải là một bà mo hay sao?”
Hai người phá
lên cười cùng lúc, thoáng cái, “Bà mo” đã trở thành biệt danh dành đặt
riêng cho cô giáo nọ, hệt như “lão họ Đường kia” dành cho thầy giáo cứ
hay làm khó dễ bài vở của Thẩm Tấn.
Có lần, Thẩm Tấn ra vẻ bí mật nói
với Tần Ương: “Tôi nhìn thấy cậu Tiểu Tống bên khoa các cậu ngồi chung
xe với lão họ Đường bên này đấy nhé.”
Tần Ương tốt bụng sửa lại giúp cậu ta: “Người ta tên là Đường Dật.”
Bên kia vẫn cứ ương bướng kêu lên: “Lão họ Đường khó ưa!”
Tần
Ương thả người rơi vào lòng ghế, tinh quái trêu chọc: “Thẩm Tấn à, hình
như càng ngày cậu càng thân thiết với Đường Đường hơn rồi đó.”
“Đừng có xếp tôi với con nhỏ xí xọn chua ngoa đanh đá đó vào cùng một chỗ!”
Quả nhiên, chỉ mỗi việc bé xíu ấy thôi đã chọc được cậu ta tức điên lên rồi, Tần Ương hài lòng không để đâu cho hết.
Bài
luận của Thẩm Tấn do không đạt yêu cầu mà phải viết lại một lần nữa,
nhưng vị giảng viên họ Đường kia dường như có ý làm khó, chỉ đích danh
cậu ta phải thuyết trình trước lớp cho cả khoa cùng xem. Thẩm Tấn hận
đến mức nghiến răng nghiến lợi nhưng cuối cùng vẫn chẳng cách nào thoái
thác được, đêm hôm khuya khoắt gọi điện cho Tần Ương mà oán giận rủa xả
ông thầy: “Lão đáng chết! Ngụy quân tử! Thảo nào đến giờ vẫn chưa lấy
được vợ! Thảo nào ngày thường chẳng có cô nào thèm qua lại với ổng! Từ
Mỹ về rồi muốn làm gì thì làm sao?”
Tần Ương mơ mơ màng màng nghe cậu
ta bất mãn kể lể, nhẹ giọng khuyên can: “Thầy ấy chỉ mới ba mươi mấy
tuổi thôi, còn chưa đến bốn mươi, có lập gia đình hay chưa là quyền tự
do của người ta.” Về phần không được giới nữ hoan nghênh thì… Ừm… Cứ
nhìn thầy Tống, con người mà chỉ cần nhắc đến tên thôi đã đủ khiến cho
Đường Đường không cầm lòng nổi thì khắc rõ. Bỏ đi, hai người này đều là
cái gai trong mắt của tên đó cả, không cần phải châm thêm dầu vào lửa.
Đầu dây bên kia bỗng vang lên một tiếng gọi dài, đầy ý làm nũng: “Tần Ương…Tần Ương…”
Tần
Ương dụi nhẹ mắt, cơn buồn ngủ khiến giọng nói cậu chẳng lớn hơn một
tiếng thì thầm là mấy: “Chuyên ngành khác nhau, tôi không giúp cậu được
rồi.”
Đầu dây bên kia buông ra một tiếng thở dài, truyền qua ống
nghe, đến tai Tần Ương, chừng như nhìn thấy được cả gương mặt đang buồn
rũ ra của cậu con trai đó.
Cách ngày sau đó lại có kẻ len lén trốn
giờ lên lớp buổi trưa, đổi cả thảy ba chuyến xe để đi đến khu học viện
mới. Bước vào hội trường, thấy phía xa xa trên khán đài là một cậu nam
sinh dáng vẻ bừng bừng đang sôi nổi nói trước micro, từ gương mặt và cả
dáng dấp đều tỏa ra một sự nổi bật cùng thu hút mãnh liệt. Thật không
tưởng tượng ra được đó là cái kẻ tối qua ôm cứng điện thoại điệu bộ hệt
như con nít luôn miệng mè nheo gọi mình “Tần Tần, Tần Tần ơi”.
“Ồ,
coi ra chuột sa hũ nếp cũng có chút tài năng đó chứ.” Đường Đường ham
vui đi theo, sau một lúc quan sát đánh giá kẻ trên bục cao thì quay qua
Tần Ương đưa ra nhận xét. “Ở đâu ra bài thuyết trình đó vậy?”
Tần Ương ôm một bên tay, cười nhẹ đáp: “Chính cậu ấy viết đấy.”
Đường Đường nghi ngờ nhìn sang: “Cậu không nhúng tay vào sao?”
“Không có.” Tần Ương ngừng một chút rồi nói tiếp: “Chỉ là giúp sửa lại từ ngữ thôi.”
Người
nọ viết tháu lắm, viết xong nhìn lại, e rằng chỉ mỗi mình cậu ta là
hiểu được mình viết những gì mà thôi, chẳng trách sao giảng viên chấm
bài lại phê rằng không đạt yêu cầu.
“Ầy…” Tiểu thư đứng xem thêm chút nữa, trong lòng âm thầm giáng Thẩm Tấn xuống thêm ba bậc, vì tội viết lách cẩu thả.
Một
trận pháo tay vang lên giòn giã khắp hội trường, bài thuyết trình cuối
cùng cũng đã kết thúc. Từ bục cao, cầm trong tay xấp bài luận chi chít
dấu gấp, Thẩm Tấn chạy vội về phía bên này, mặt không giấu nổi vẻ vui
mừng.
“Sao cậu lại tới đây?”
Tần Ương chỉ sang Đường Đường, nói: “Nhỏ muốn xem thử thầy Đường bên các cậu là người thế nào.”
Thẩm Tấn thất vọng đáp lại: “Ra thế.”
Đường
Đường cũng cười theo, ở một góc khuất tầm nhìn của Thẩm Tấn, không ngần
ngại nhéo cho Tần Ương một cái đau điếng: “Giả bộ nè, nhéo chết hai
người các ngươi luôn!”
.
………
Học viện của hai người cách xa nhau đã đành, đường về nhà cũng chẳng còn thuận tiện như trước.
Xe
chạy một đoạn lại dừng, rất nhiều người xuống xe, rồi lại rất nhiều
người lên xe. Có lúc Tần Ương vô thức dõi mắt nhìn xung quanh, Thẩm Tấn
chật vật len ra từ một đám đông nào đó, hỏi khẽ: “Tìm người ta à?”
“Không có.” Đưa tay cầm ba lô của Thẩm Tấn, Tần Ương nghiêng đầu nhìn sang, “Cứ làm như mình giỏi lắm vậy.”
Thẩm Tấn nhướn mày đầy vẻ kẻ cả: “Thiên tài mà.”
Tần Ương đưa sang một cốc trà sữa, hỏi: “Qua lại ở chỗ này bao nhiêu lần rồi?”
“Nè,
có cần phải nói huỵch toẹt ra như thế không hở?” Trà sữa âm ấm vừa vặn
ôm vào trong tay, đâu đó dường như còn vương lại cảm giác quen thuộc của
người bên cạnh. Thẩm Tấn cắn ống hút, trong mắt mơ hồ hiện lên một tia
ngượng ngùng: “Năm lần.”
Lúc lên xe vì tìm kiếm người nọ mà đã năm
lần bảy lượt len lỏi khắp từ đầu đến cuối xe, sau đó lại còn vội vội
vàng vàng xuống xe tìm xem có phải bị rớt lại rồi hay không. Chú soát vé
đứng nhìn vài ba lần thì đã nhớ mặt, thế là nghĩ ngay cậu lên xe là để
phát tờ rơi quảng cáo này nọ, cứ theo sát một bên mà canh chừng.
Tần
Ương cúi đầu, một lúc lâu vẫn không nói lời nào. Con người này…Hôm trước
là sáu lần, hôm trước nữa cũng phải mất sáu lần, hôm kia nữa thì đến
bảy lần… Giờ học buổi chiều, đến hai giờ ba mươi lớp cậu mới tan học,
cậu ta từ lúc hai giờ đã ra trạm tàu điện ngồi chờ, thật là… Sau này,
nếu như tình hình trật tự trị an ở các trạm tàu điện siết chặt hơn rồi,
không còn dễ dàng tới đi như bây giờ nữa, có thể nào cùng cậu ta ra đây
phát tờ rơi quảng cáo, ăn xin, bán báo, hoặc là làm những việc vặt khác
mà sống qua ngày?
Ở nơi này, thường có nhiều người ăn xin nghèo khổ,
mỗi người náu mình ở một toa tàu cố định mà khất thực qua ngày. Ngay lúc
này, một cô bé gầy gò đang quỳ gối trước mặt Tần Ương, dáng vẻ khắc khổ
đầy nhẫn nại. Đôi mắt đen láy mở to nhìn thẳng vào cậu. Cái nhìn trống
rỗng. Ở lứa tuổi vô nghĩ vô lo của một đứa trẻ, cả gương mặt lại vô cảm
không lộ ra chút cảm xúc nào, chỉ im lặng chờ đợi.
Tần Ương lục tìm
chút tiền lẻ bỏ vào chiếc hũ mẻ trong tay cô bé. Trong lúc lơ đãng, ngón
tay bỗng chạm phải một ai đó, xúc cảm ấm áp và quen thuộc, đã từng
khiến lòng nhung nhớ không thôi. Tần Ương bình thản thu tay về, nhẹ
nhàng xoa khẽ nơi vừa xảy ra đụng chạm, mơ hồ nghe lòng dâng lên một cơn
run khẽ, xuyến xao.
Cô bé nhỏ giọng nói một tiếng “Cảm ơn.”
Tần
Ương quay lại cười với cô bé một cái, sau lại tiếp tục cúi đầu, chừng
như đôi giày chơi bóng Thẩm Tấn đang đi rất có giá trị để nghiên cứu.
“Tần
Ương…” Không khí im lặng có chút ngượng ngập, Thẩm Tấn cuối cùng cũng
lên tiếng, âm giọng rất trầm, nghe như một tiếng thì thào. Vì bối rối,
còn có phần ngắc ngứ.
“Tôi cảm thấy… Ưm… chuyện đó…”
Tần Ương vẫn chỉ cúi đầu lắng nghe.
“Đã
đến trạm Nam Kinh Đông lộ [2], các hành khách xuống trạm xin mời xếp
hàng lần lượt ở cửa phía bên phải của xe…” Một giọng nữ ngọt ngào vang
lên ngay lúc Thẩm Tấn còn đang chần chờ, trùng hợp đến mức khiến người
ta phiền lòng.
Cậu học sinh nãy giờ vẫn ngồi ngủ gà ngủ gật bên cạnh
Tần Ương, nghe thấy thông báo từ loa cao thì giật mình bừng tỉnh, lắc
lắc đầu mấy cái cho tỉnh hẳn rồi vội đứng dậy bước đi. Thẩm Tấn thuận
thế lấp ngay vào chỗ trống ấy.
“Hồi tháng trước, cái lúc rất bận đó,
cái lão họ Đường ấy… À, không, là Đường Dật. Bài luận mà ông thầy ấy
giao cho, bảo là tôi không đạt yêu cầu.”
Cửa tàu lại mở ra thêm một
lần nữa, đợt khách cũ tràn xuống, đợt khách mới ùa lên, con tàu sau vài
giây ngắn ngủi ghé trạm lại rùng mình chuẩn bị lao đi, bắt đầu một chặng
hành trình mới. Tần Ương đáp: “Chuyện đó thì tôi biết, cậu đã nói rồi
mà.”
Thẩm Tấn dừng lại một chút, rồi lại tiếp tục quanh co: “Đó
là…thầy ấy bảo tôi không có cố gắng hết sức, tôi xem lại thì cũng thấy
quả là mình chẳng tập trung chuyên tâm gì cả.”
Khó có dịp được nghe
cậu ta tự mình thừa nhận lỗi lầm của mình, Tần Ương thật cẩn thận lắng
nghe, khóe miệng bất giác cong lên một nụ cười nhẹ.
“Là do… đó là do…
người ta mải nghĩ chuyện khác.” Cậu thanh niên ngày thường cao lớn
đường hoàng là thế, giờ đây gương mặt vì bối rối mà đỏ bừng, tay chân
luống cuống làm gì cũng thấy không được tự nhiên, cứ ngồi đó ôm chặt lấy
bình trà sữa đã uống hết hơn phân nửa, cơ thể hoàn toàn nương theo nhịp
chuyển động nhanh chậm của con tàu.
“Ai kêu cậu suy nghĩ lung tung làm gì.” Một lúc lâu, không thể nhịn thêm được nữa, Tần Ương nhẹ giọng lên tiếng trách.
Chỉ
chờ có thế, Thẩm Tấn buông ra hai tiếng cười “hì hì” đầy mãn nguyện, vẻ
mặt trong nháy mắt đã hệt như một con mèo thành tinh.
Bác gái ngồi
bên cạnh Thẩm Tấn quay sang nói chuyện với một bác gái khác, sau còn tốt
bụng dịch sang bên nhường chỗ cho bạn mới của mình ngồi vào. Băng ghế
vốn chỉ đủ chỗ cho sáu người nay lại phải chịu sức chứa đến bảy.

thể bị ép sát vào nhau, Thẩm Tấn thừa cơ nửa dựa nửa ôm lấy Tần Ương:
“Tần Ương, Tần Ương, Tần Ương, cậu bỏ mặc người ta, người ta không quen
chút nào hết.” Này là mè nheo, này là làm nũng, này là trách cứ, này là
thỏa lòng, cứ thế mà nói mãi bên tai, khiến người khác khi nghe sau vài
giây rùng mình sợ hãi lòng cũng bỗng mềm đi rất nhiều.
Tần Ương ngồi thẳng người dậy, khuỷu tay đánh nhẹ vào ngực cậu ta, thoát khỏi cái ôm của người nọ: “Lâu ngày thành thói.”
Cậu
không nói, tôi không nói, đôi bên dụ dỗ lẫn nhau, lại thuận lòng để cho
bản thân bị dẫn dụ, lòng cứ thế mà lơi ra, tình thật nhiều hơn giả ý.
Bao nhiêu ý tứ đều để lộ ra cả rồi, chỉ còn thiếu mỗi việc chính miệng
nói ra mà thôi.
………
Ném cho đôi giày cao gót nằm chỏng chơ trên
mặt đất một cái nhìn thề không đội trời chung, Đường Đường nói mà không
nhìn Tần Ương: “Nếu như đánh chết tên đó cũng không nói, cậu làm sao
đây?”
“Thế thì tôi nói trước vậy.” Tần Ương cười đáp, mắt ánh lên một
tia nhìn sắc bén, “Nhưng trước tiên phải bắt cậu ta mang đôi giày này
vào, diễu quanh khắp trường một lượt, sau đó thì tôi mới thổ lộ.”
Đường Đường ngửa mặt nhìn trời, than nhẹ một tiếng: “Thế so với việc tên đó nói trước có gì là khác nhau chứ?”
——–
[1]
《 电锯杀人狂 》- Điện cứ sát nhân cuồng: dịch nghĩa là tên cuồng sát giết
người bằng cưa điện. Dựa theo những thông tin tìm hiểu được thì đây có
nhiều khả năng nói đến bộ phim “The Texas Chainsaw Massacre” (德州电锯杀人狂 –
Tử thần vùng Texas).
Bên cạnh đó, bộ phim kinh dị nhiều tập Saw, tựa
Việt là Lưỡi cưa, ở những phút đầu đã từng được đưa vào diện tình nghi
có liên quan. Tuy nhiên, chỉ bằng vào cái tên “Điện cứ kinh hồn” khi
dịch sang tiếng Hoa, bạn Saw đã chính thức trở thành công dân lương
thiện vô can :”D. Ở đây mình để tựa Hán Vệt vì nó nghe có vẻ đáng sợ
nhất, hợp với ngữ cảnh trong truyện :P.
Cám ơn bạn Thanh Thạch và bạn Đằng Tử đã bổ sung giúp mình thông tin về chi tiết này.
[2]
Nam Kinh Đông lộ: cùng với Nam Kinh Tây lộ, là con đường Nam Kinh nổi
tiếng được mệnh danh Trung Hoa đệ nhất lộ, nằm ở Thượng Hải.
Người
Bắc Kinh rất hay vỗ ngực với câu “Bất đáo tường thành phi hảo hán”, còn
người Thượng Hải lại nhấm nhẳng, “chưa tới Nam Kinh lộ coi như chưa biết
Trung Hoa”. Bởi đơn giản, con phố dài 5 km này (bắt đầu tại góc phía
tây của Bến Thượng Hải) đã từ lâu được mang danh hiệu là Trung Hoa đệ
nhất lộ – con đường số 1 ở Trung Quốc, một khu mua sắm, thương mại, ăn
chơi sầm uất vào bậc nhất. Dọc theo Nam Kinh lộ là 350 cửa hàng lớn nhỏ
nằm san sát bên nhau, chỉ bị chia cắt bởi một số rạp chiếu phim, nhà hát
và tiệm ăn mà thôi. Người Thượng Hải tạm chia nam Kinh lộ ra làm 2: Nam
Kinh Đông lộ và Nam Kinh Tây lộ.
Trên Nam Kinh Đông lộ, vào ban đêm
ánh đèn neon rực rỡ như ban ngày, những khung cửa kính sang trọng phô
bày nhiều hàng hóa ngoại quốc xa xỉ với đủ nhãn hiệu hàng đầu thế giới,
và nếu có một con phố nào ở Đại lục làm du khách mường tượng đến những
khu shopping cao cấp bên đặc khu Hong Kong thì đó chính là Nam Kinh Đông
lộ. Khách hàng muốn gì có nấy, kể cả những tên tuổi “đỉnh” nhất:
Armani, Zegna, Diesel, Prada, Cartier, Louis Vuitton… Ngay góc giao nhau
giữa Nam Kinh lộ và Tây Giang lộ là cửa hàng mang cái tên Shanghai No.1
Store (Cửa hàng số 1 Thượng Hải). Đây cũng là cửa hàng lớn nhất Trung
Quốc, lượng khách nội địa vào tham quan, mua hàng lên tới cả chục nghìn
người mỗi ngày.
Một điểm hấp dẫn nữa ở Nam Kinh Đông lộ là hằng hà sa
số beauty salon, nơi khách hàng vừa được chăm sóc sắc đẹp, vừa có thể
nhìn ngắm cảnh phố phường tấp nập bên ngoài qua những khung cửa kính
rộng lớn. Một trong những beauty salon nổi tiếng nhất là Trung tâm thẩm
mỹ Tân Tân, với đội ngũ chuyên viên và phục vụ từng ca lên tới hơn 80
người.
(Nguồn: Here)

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+