Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Nếu Em Ở Đây (If you're here) – Chap 01 – 02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương
1

ông ấy có mái tóc hoa râm, 2 bàn tay mềm mại, đôi mắt khó tính như lại có vẻ
phúc hậu. 
ông nhìn tôi từ trên xuống dưới, như quan sát xem có vi khuẩn nào ko. 
mãi 1 lúc mới mở miệng… 

“tốt nghiệp ĐH khoa Quản trị nhà hàng khách sạn?”
“dạ..”
“tại sao muốn làm PHỤ BẾP cho tôi???”
“vì cháu thích..”
“có biết công việc này thế nào hay ko?”
“dạ………rửa chén, lặt rau, vo gạo… chú sai gì thì cháu làm nấy.”

ông ấy lại nhìn tôi kiểu ấy lần nữa,
nhưng xóay vào gương mặt tôi, khiến tôi càng thấy căng thẳng.

“tôi ko nghĩ 1 người tốt nghiệp ĐH lại muốn làm công việc đó”
“cháu muốn học chú… … đó là…niềm đam mê..”
“học tôi? nếu là đam mê, hẳn cô phải nấu được món nào đấy?”
“món Spaghetti ạ. ai cũng bảo cháu làm rất ngon.”

vị đầu bếp đứng tuổi suy nghĩ 1 lát rồi bảo tôi làm cho ông ấy 1 đĩa spaghetti. 
ko khó, tôi đã làm nó 70 lần rồi. *_^
pho mát, mì Ý, cà chua và xì dầu… thêm chút bột năng…
nhưng spaghetti của tôi còn có… cà ri, hi hi

“đây gọi là Spaghetti à?”
“… ko ngon ạ??”
“phải gọi nó là món … xem nào, Hồng Yên Mì Gia!”

Hồng Yên Mì Gia?? 
tôi tên là Hồng Yên. 

“tôi chưa ăn món spaghetti nào có cà ri trong ấy cả!”
“nó làm vị bớt ngán hơn mà………hic hic…”
“nhưng tôi thừa nhận………..là nó tạm được.”

cái gật gù của ông ta làm tôi thở phào, trời ạh,
chỉ thiếu chút nữa là tôi lột tạp dề quăng đi và chạy ra ngoài rồi.
“1 tháng 2.5 triệu, làm 7 ngày, thưởng cuối tháng nếu quán đông khách, ok?”
“okay!”

đó là buổi gặp gỡ đầu tiên của tôi và sư phụ 
vị chủ quán Âu Việt rất nổi tiếng của thành phố..
tôi đã học được rất nhiều …, ông bảo rằng,
tôi sinh ra để làm nghề này – 1 đầu bếp nhà hàng.

và câu ấy làm tôi hạnh phúc.

………………

“cái xô để ở đây, bự chà bá, mà cò đá đổ được là sao hả?”
“ai bảo bà để cái xô giữa đường, lối đi có chút xíu???”
“vậy là mày cố tình đạp phải ko?”
“SAO HẢ?”………….

lại nữa.
hầu như mỗi ngày cái khu phòng trọ này đều có 
mấy cuộc cãi vã nhảm nhí kiểu như thế…
đáng nói hơn là hình như luôn có phần của nó, 
con nhỏ sống cùng phòng với tôi, Thuý Vân.
cái tên đẹp như …truyện Kiều.
mà nó thì ko hiền như cô em “khuôn trăng đầy đặn”
băng thanh ngọc khiết ấy.

“thôi, vô đi, xin lỗi cô…”
“xin lỗi gì chứ…!!”

mặc cho tôi kéo nó vào trong thế nào, Vân cứ ngẩng cổ cãi với bà ở đối diện,
mà bà ấy thì cũng có vừa gì đâu..
đinh tai, nhức óc suốt.
…………

tôi bất lực bỏ vào trong nhà, nằm xuống cái nệm đen sì mấy tháng ko giặt,
2 đứa con gái lười biếng và ở dơ như nhau..
ahhhh… tôi còn phải đi tắm..
nghĩ tới chuyện tắm, thiệt chán gần chết,
khu nhà trọ 5 phòng mà chỉ có 1 phòng tắm ở cuối hành lang, nhỏ như cái hộp
quẹt,
mà còn phải xách nước nữa..

“ủa, sao quay vô?”
“có người rồi”

tôi thở dài thả cái xô xuống, 
tại sao phải chịu cảnh này, thử hỏi, có phải người ta vì niềm đam mê
mà dám từ bỏ mọi thứ hay ko?
ba ơi…………

“chị đi theo em qua bên kia.”
“bên nào??”
“khu B”

nói xong nhỏ kéo tay tôi ra ngoài, bóp khoá phòng và chạy sang khu B
phía bên trái cầu thang chính..
ở đó cũng có 1 phòng tắm nữa.

2 thanh niên đang bước vào.

“anh ơi……”

mỗi khi Vân nhờ ai giúp, cái giọng của nó lại ngọt như thế,
tôi ko sao chịu nổi, gai ốc sởn lên hết,
ack ack.

“gì đấy em gái?”

một trong 2 anh chàng quay lại, vẻ mặt khá khôi ngô,
hỏi giọng cũng ngọt ko kém.

“chị em… đi làm cả ngày, mệt lắm…mà khu A bọn em, phòng tắm kín rồi, anh nhường
cho chị em trước nhé.”
“chị em… trông vẫn sạch hơn bọn anh, bọn anh đã ko tắm 3 ngày rồi”
“anh này, đã ko tắm 3 ngày thì nhịn thêm 30 phút đã là gì.”

tôi kéo nhẹ tay Vân ý bảo thôi, nhưng nó cứ rào đón tiếp,
anh bạn còn lại chỉ khoanh tay, ra vẻ quan sát..

“thôi nhé, em xinh lắm nhưng anh ko phải loại háo sắc, em cảm phiền bảo chị em
chờ bọn anh 15 phút, thì bọn anh sẽ dâng hiến phòng tắm này cho”
“đàn ông gì mà ko biết xúc động trước phụ nữ khốn khó…”

ack ack.. tôi sắp ói chết rồi.
đột nhiên anh chàng khoanh tay kéo anh chàng khôi ngô lại,
khoác tay bảo tôi vào đi… ko nói tiếng nào..
hơ..

và Vân đẩy tôi vào trong ngay lập tức ko bỏ lỡ cơ hội.

……….

 

 

 

 

 

Chương 2

tôi cố tắm cho nhanh, 20 phút, và đi ra ngoài khi trời đã ko còn chút nắng nào,
7g rồi.
Vân ngồi huyên thuyên nói với anh chàng khôi ngô.
anh chàng lạnh lùng vẫn chỉ lắng nghe và quan sát…

“chị xong rồi ^-^ cảm ơn 2 anh, gặp lại sau nhé”
“này, chị em tên gì, anh chỉ mới biết tên em.. có phải Thuý Kiều ko?^o^”
“anh muốn biết thì hỏi chị ấy nè!!”

anh chàng khôi ngô đưa mắt nhìn tôi mỉm cười làm quen,
tôi cũng gượng cười đáp lại…

“tên Yên. Hồng Yên”
“hi, tôi tên Thắng.”
“vậy còn anh?”

tôi hỏi người còn lại 1 cách mau lẹ, 
như thể đó là điều duy nhất mà tôi quan tâm…
ko hiểu tại sao tôi bị cái vẻ im ỉm của anh ta thu hút.

“hắn là Quốc Khải. hắn bị câm! ^_^”
“hả?”

bị câm? phải ko vậy… 
như để trả lời vẻ thắc mắc của tôi, anh chàng tên Khải mới chịu mở miệng.

“ko thích nói nhiều như nó chứ ko phải là câm.”

đó là 1 chất giọng nam tính và cực kỳ mạnh mẽ…
giống ba tôi…….rất giống……….
…………

buổi tối tôi ko sao ngủ được,
tôi nhận ra tôi bị ám ảnh giọng nói của anh ta, Quốc Khải..
Thuý Vân vẫn đang “chong đèn” học bài.

“chị sao vậy? mất ngủ hả?”
“ko biết nữa…tự nhiên khó dỗ giấc quá.”
“vậy đọc…sách Triết học của em nè, ngủ liền luôn ^_^”

tôi phì cười, nó cũng nhe răng ra,
cái thời sinh viên nhồi nhét mấy môn học đó, tôi ngán lắm rồi…

“em thức khuya quá, ko sợ nổi mụn à?”
“ko, em quen rồi. mai còn thi môn cuối..”
“học để giành giải vô địch hay sao mà chăm thế?”
“lấy học bổng mà chị, bớt được 1 khoản tiền lớn chứ ít sao, heheh”

Vân học báo chí, rất giỏi. 
hầu như học kỳ nào nó cũng giành học bổng của Khoa..
nó còn khá đẹp, tóc ngang vai sole hay bới bằng cây bút chì,
trông rất quyến rũ…

nếu có gì đó khiếm khuyết, là nó quá hung dữ T___T
nó có thể cãi suốt ngày ko mệt mỏi với cái giọng oang oang..

“thôi, để em cũng đi ngủ, chắc do đèn của em làm chị trằn trọc”
“ko sao, em cứ..”

tôi chưa nói dứt câu thì Vân đã tắt đèn, lăn xuống cạnh tôi,
cái phòng bé xíu nên bàn học của nó với chỗ nằm ngủ chỉ cách có 1 bước chân.
cạnh bên là cái tủ đầy sách của tôi và nó…
rất nhiều sách..
………………………

sư phụ chìa cho tôi 1 tấm namecard có ghi tên John Quân gì đó
Chereston Hotel…Ballad Restaurant..
chef..

là sao?

“cuối tháng nghỉ ở đây, qua đó làm đi”
“gì ạ??? sư phụ…?”
“con ở đây hoài sao khá nổi.”
“con ko….”
“đừng cãi nhiều lời… vậy đi”

sư phụ bỏ đi vào sau bếp và bỏ mặc tôi ngơ ngác
với tấm card trên tay…
Chereston Hotel? khách sạn 5 sao..
thiên đường của các đầu bếp.. tôi cũng vẫn hằng khao khát,
được có 1 chân bếp phụ trong ấy..

nhưng..

“còn đứng đó làm gì??”
“sao thầy đuổi con…hichic…”
“đồ ngốc, đuổi con sang chỗ tốt hơn.. gặp thằng Quân nhờ nó hỗ trợ thêm”
“Quân nào… con ko thèm…con muốn làm với sư phụ…”
“con có tài, sang đó sẽ có cơ hội..”

và đó là lý do chính mà sư phụ bắt tôi 1 mực sang đó.
okay… nếu là vậy, thì tôi đi.
dù sao bây giờ cuộc sống của tôi cũng chẳng phải lo bị ai quản thúc nữa,
4 tháng trước ba đã tống tôi ra đường vì tôi đòi đi làm đầu bếp rồi +___+

mẹ nhét cho vài triệu, thuê 1 căn phòng trọ xong là gần sạch vì đóng tiền cọc,
tháng đầu toàn ăn nợ ở quán cơm bà Ba..
anh Hai thì lén đưa cho cái điện thoại để liên lạc,
ngoài ra, tôi chẳng có cái gì mang theo hết.
cả tủ quần áo , đầm váy, giày dép tôi cũng bỏ lại cho con Út.

“nếu cho là nghề đó có thể nuôi sống mày thì hãy tự lo đi!”

câu cuối cùng tôi nghe từ ba là câu ấy,
tôi đã bồng bột bỏ đi và tự dặn lòng sẽ cho ba thấy,
cái ngày tôi làm bếp trưởng nhà hàng!!

1 tuần sau khi ra đi, tôi mới biết mình sai lầm,
ko phải vì con đường đầu bếp đã chọn, mà là..
sống xa nhà ko hề đơn giản.
tôi nhớ mẹ, nhớ anh Hai, chị dâu, con Út và bữa cơm gia đình,
tôi nhớ con mèo Mon của tôi nữa……

23 tuổi, tôi mới hiểu sống tự lập là như thế nào.
nhiều người ao ước được tách khỏi gia đình vì cuộc sống như tôi,
nhưng thực sự tôi ko thích nó, thậm chí tôi ghét phải sống như vậy.
ko ai lo lắng chờ cửa, muốn đi đâu thì đi,
bữa cơm ăn tùm lum giờ, thích ăn thì ăn, ko ăn thì nhịn,
chả sao cả.

mà lại vô cùng bơ vơ. con thuyền có neo vẫn tốt hơn.
……………

“hey… Hồng Yên!!”

Thắng cưỡi chiếc xe máy Daehan dừng ở cổng khu nhà trọ,
gọi tôi và tươi cười… vai đeo chéo cái túi đen..
tôi đoán anh ta nhỏ hơn tôi vì hình như còn đi học.

“lên đi tôi chở vô!”
“thôi, có mấy bước..”
“ngại gì… hàng xóm cả.”

 

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+