Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Nếu Em Ở Đây (If you're here) – Chap 15 – 16 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương
15

“em định tìm cái gì đó ăn sáng..”
“gì huh??”

mắt Quân sư huynh trừng nhẹ nhưng ko tỏ vẻ hung dữ lắm,
tôi rụt vai cười trừ.. biết là ko thể chạm vào thứ gì của nhà hàng,
nên đành im thinh nhịn đói thôi..

“tránh ra đi.”

anh ta nói nhanh, vừa nói vừa đẩy tôi ra,
rồi mở tủ lấy 1 hộp rau củ..
thêm vài thứ nữa..

“đi thay đồng phục rồi lại đây.”

tôi làm theo lời bếp trưởng dù có hơi thắc mắc,
sáng sớm chưa có khách mà anh ta đã làm việc rồi..
tôi vào hơi sớm nên khi tôi đã xong xuôi thì mới thấy mấy anh chị làm cùng lục
đục
vào phòng thay đồ…

sau 10 phút trở lại, Quân đã hoàn thành xong món ăn nào đó..
nhìn thấy tôi thì tằng hắng giọng..

“tới đây ăn đi.”
“ha? cái này… là cho em?”
“súp nấm. tôi chỉ làm… vì còn thừa…khoai tây và.. nấm rơm..”

tôi vẫn ko tin là bếp trưởng Phát xít vừa làm bữa sáng cho mình,
trong khi mặt anh ta tỏ ra hơi ngượng ngùng..
thấy tôi còn tần ngần, anh ta trở lại thái độ hung hăng.

“ăn lẹ đi chứ!! để người ta thấy thì ko nên đâu..”

dứt lời hắn cầm đĩa súp ấn vào tay tôi giục,
tôi cầm lấy đi tới chỗ bàn trong góc bếp ngồi ăn ngon lành..
vẫn ko hiểu tại sao.. sư huynh tốt đột xuất vậy.

chị Lý và chị Trinh vào bếp, thấy tôi ăn súp nấm,
thì quan tâm hỏi, cũng là chuyện bình thường..

“ủa em làm súp nấm ăn hay ai làm cho em vậy? món này Quân làm ngon lắm áh!”
“vậy hả…cái này là anh..”

tôi đang nói thì bị Phát xít Hít le Quân quắc mắt,
rồi quát cả 3 bọn tôi.. *_____*

“tới giờ làm việc rồi CÁC CÔ~~!!! ko phải lúc tán gẫu!”

chúng tôi đành nghe theo, cái lão…này..
chẳng biết làm sao nữa..
người gì kỳ cục, khó hiểu muốn chết.

mmam..mam..
mà món này ngon ghê ^_^ súp nấm nấu bằng nước bò hầm..
phải học mới được.. 

………………..
buổi trưa đợi mọi người đi ăn cả, tôi kéo áo sư huynh,
cố nở nụ cười cảm ơn chân thành tươi tắn..

“anh dạy em làm món ấy được ko?”
“món gì?”
“món súp nấm hồi sáng anh nấu cho e…”

tự nhiên anh ta bịt miệng tôi kéo vào trong tường,
mắt ngó xung quanh quan sát, giống như điệp viên 007 hành động…
ack ack..

“đừng có nói là tôi làm món ấy cho em chứ!!”
“ủa, sao dzị??”
“ko thích. -___-“
“tại sao ko thích??”

hai chân mày của sư huynh chau lại,
và tôi biết là tôi ko nên hỏi…hic hic..

“ok..nhưng anh chỉ em làm hen??”
“khi nào có khách gọi thì tôi sẽ dạy.”
“YEAH!”

thế là chúng tôi đã thoả thuận xong,
tôi rất vui vì mình bắt đầu có cơ hội học hỏi
vị sư huynh “đáng kính” này..
…………………..

chiều sau khi dọn dẹp xong chỗ bếp của mình,
tôi định lọt tọt ra về thì sư huynh kéo vạt áo tôi..
vẻ mặt nghiêm trọng.

“họp.”
“??”
“biết họp là gì ko??”
“biết, nhưng sao ạ??”
“em ko thấy mọi người ko ai về mà em lại về được hả???”

là sao?
thì chị Lý làm ca tối, chị Trinh vẫn hay chờ bạn trai đón,
anh Liêm anh Thành thì cũng ra trễ vì làm nhiệm vụ lau sàn,
ngày nào tôi cũng về sớm nhất mà?

chưa kịp mở miệng thắc mắc thì vị quản lý nhà hàng bước vào,
mọi người lục đục đi theo…
tới cái phòng hôm trước tôi thấy Quân với ông quản lý..

ah phòng họp.
vậy là có họp thiệt. *__*

……………..
“nhà hàng Montana ở Lê Thánh Tôn có món Couple cream rice rất đặc sắc chỉ phục
vụ tối thứ 5 . nên tối nay cần sang đó tìm hiểu thử món ấy để cạnh tranh…”

ông quản lý nhà hàng đứng nói đĩnh đạc
bên dưới mấy người xì xào, nhóm bếp chúng tôi và 1 nhóm khác nữa,
chắc thuộc ca tối..

“vậy cũng như những lần trước tôi sang đó ăn thử chứ gì?”

giọng Quân cứng cỏi hỏi rành mạch và chúng tôi lắng nghe chăm chú,
ông quản lý gật đầu và nói thêm.

“nhưng vì món Couple nên anh cần đi cùng 1 nữ nhân viên thì tốt!”

bên dưới nhao nhao.

“được, Trinh đi với tôi.”

sư huynh nói như ra lệnh, cứ y là anh ta quyết định vậy là xong.
nhưng chị Trinh rụt rè lên tiếng..

“bếp trưởng, em…ko đi đâu… bạn trai em …ghen lắm..”
“vớ vẩn, tôi có làm gì cô đâu mà ghen!”
“thôi cho em xin ạ.”

 

Chương
16

mặt Quân sư huynh quê độ lên, thế là quay sang chị Lý,
chị liền xua tay..

“trời, tôi với cậu đi thì là chị em chứ tình nhân cái gì.”

hahaha.
tội nghiệp chưa, ko ai thèm đi với anh, hehhe

“vậy cô bé này đi!”

ông quản lý chỉ ngay vào mặt tôi,
sư huynh ngó tôi đầy đề phòng, lăm le dò xét,
tôi á?? 

“được ạ!! ^_^”

và thế là cả bếp vỗ tay ầm ầm. T___T
tôi giống vị cứu tinh của họ hay sao áh..

“này!”

cái kiểu gọi ấy thì chỉ có sư huynh khó tính thôi,
tôi mệt mỏi quay lại..

“em định ăn mặc như thế mà đi hả?”
“sao cơ?”

tôi nhìn xuống bộ áo quần của mình, trông cũng ko tệ,
quần kaki xám với áo hồng…
đẹp mà!

“tôi chở em về thay đồ!”
“về?? ở nhà cũng có đồ nào đẹp hơn bộ này đâu??”
“gì hả? con gái mà ko có áo đầm??”

ko phải ko có nhưng tạm thời là..
ở nhà trọ ko có..
tôi nhớ tới cái đầm xanh lá mạ hai dây của mình,
chắc Út nó bận cũng vừa..
sư huynh nhìn tôi 1 hồi rồi kéo tôi đi ra xe,
chở tôi tới 1 shop thời trang sang trọng.
wow..sư huynh mua đồ cho tôi!!!!!!!!!!!!!!
thật là………… ngọt ngào…………………………………..

tôi bắt đầu mơ giấc mơ thiên đường về 1 chàng trai lịch lãm,
đưa mình đi mua sắm đồ đẹp để mặc đi ăn tối nhà hàng,
ko khác gì trên phim ^_^

nhưng giấc mơ của tôi tan ngay khi thấy sư huynh tỏ vẻ quen biết với cô chủ
tiệm,
và câu nói của anh ta làm tôi rơi bịch xuống từ thiên đường.

“em có bộ áo nào cho anh mượn 1 lát”

ack ack ack.
lẽ ra tôi ko nên mơ tưởng quá xa xôi với anh chàng PHÁT XÍT này.
mượn! có cần vậy ko??
tôi cảm thấy mất mặt quá…

“ai vậy? bạn gái anh hả? sao ko mua cho chị 1 bộ hẳn đi??”

yeah…đó là ý kiến hay mà..sư huynh?
mặc cho vẻ mặt nửa bất mãn nửa hi vọng của tôi,
lão sư huynh khó tính thản nhiên khoác tay.

“bạn gái gì. cô ta là nhân viên của anh, có chút việc cần nên mượn em 1 tối là
xong.”

nhân viên của anh…
tự nhiên tôi có cảm giác mình thấp hèn tệ hại.
tôi bắt đầu hối hận về việc đã nhận đi chuyến này,
thực ra tôi muốn thử cái món cream rice couple gì đó..

tôi bỏ đi.

hình như anh ta đuổi theo phía sau và gọi tên tôi.
tôi ko muốn làm việc này nữa.

Quân bắt kịp tôi chỉ sau vài bước.

“em sao thế hả??”
“em ko đi nữa.”
“cái gì?”
“em ko cần mượn đồ người kháC!! anh ko biết con gái ghét nhất là chuyện đó
sao???”
“tôi…………tôi..”
“lại còn…nhân-viên-của-anh! anh cứ phải nói giọng đó mới vừa lòng àh?? anh ko
coi em là sư muội cũng ko sao, nhưng cần gì phải tỏ ra cái thái độ khinh người
vậy hả?

sư huynh hơi bối rối, ánh mắt ngỡ ngàng..

“tôi..ko khinh người… ko có..”
“anh kêu cô ấy đi cùng là xong. dù sao anh là bếp trưởng, hẳn anh đủ biết món
ấy thế nào..”
“vậy em muốn sao đây??”

tôi ko hiểu câu hỏi đó nên hơi ấp úng.
tôi muốn sao áh?
anh chịu quan tâm em muốn sao à?

“hay muốn có 1 bộ của riêng mình??”
“???”

tôi vẫn ngơ ngác. 
cái ý nghĩ được chàng trai lịch lãm mua cho bộ quần áo đẹp đã bay biến từ nãy
rồi..
Quân sư huynh kéo tôi trở lại cửa hàng.

“em cứ chọn bộ nào em thích!”

buồn cười thật.
ko hiểu sao bây giờ tôi lại ghét cái vụ này…
ko cảm thấy thích thú gì nữa..

“ko.”

mặt sư huynh bừng bừng lên,
tôi đã quen dần với những lúc anh ta nổi cáu.
sư huynh gãi mạnh đầu làm mớ tóc bồng bềnh của anh ta xù lên..

“tôi đến phát điên với em..KO MUA PHẢI KO?? KO THÌ VỀ, KO ĂN TỐI GÌ SẤT!”

về thì về.
ai chịu trách nhiệm vụ này? anh.
ko phải tôi.
anh là bếp trưởng và quản lý sẽ mắng anh.
nhiệm vụ của anh là nghiên cứu sản phẩm cạnh tranh…

tôi ko sợ.
khi lão sư huynh cục tính bước ra trước với thái độ bực dọc,
tôi cũng thản nhiên theo sau…
nhưng cô gái ở cửa hàng níu tay tôi lại, mỉm cười thân thiện.

“chị… em nói này.. anh Hai là vậy nhưng ko có ý khinh rẻ ai cả đâu.”
“anh Hai?”
“dạ.. em là em gái ảnh.. để em chọn cho chị 1 bộ nhé.”
“em gái?ah… thôi ko cần đâu…”

tôi lắc đầu cười nhạt. cô em gái tỏ vẻ buồn nhưng tôi ko thể mua đồ ở đây..
nó quá đắt.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+