Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Nếu Em Ở Đây (If you're here) – Chap 49 – 50 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương
49

sau khi xem xong bộ phim Mr Bean và cười ngả nghiêng,
tôi và Thắng về tới nhà trọ khoảng hơn 10h khuya.
chúng tôi gặp Khải và Vân cũng vừa dắt xe vào cổng.

“2 người đi vui ko?”

tôi mở miệng vừa hỏi, mặt Vân như chỉ chờ có thế,
tay trái nó quàng qua tay phải của Khải, đáp 1 cách hạnh phúc.

“từ nay chúng em là 1 cặp đấy, hihi”

tai tôi lùng bùng, mặt tôi bỗng lạnh ngắt,
Khải vẫn im lặng ko phản đối , ko thừa nhận,
đôi mắt anh dường như chỉ nhìn 1 hướng khác.

tôi ko đủ tỉnh táo để biết đó là hướng nào,
chỉ nghe trong lòng có cái gì đó tan vỡ..
mọi vui vẻ tích cóp từ sáng bỗng chốc biến mất.

“còn 2 người? vui chứ? có…thành 1 cặp luôn hung, hehe”

Vân hỏi kiểu lí lắc, vừa thăm dò vừa chọc ghẹo,
nó ko hiểu nó ko nên như thế lúc này.
tôi gượng cười.

“vui..”
“Yên mệt, 2 cô về phòng trước đi.”

Thắng đi tới và nói như 1 kẻ nắm quyền trong bọn, ack ack.
mà tôi cũng mệt thật…và thực sự muốn về phòng ngay.
do đó, tôi đi ngay về phía cầu thang sau câu nói của Thắng.
Vân còn chần chừ gì đó rồi nó cũng chịu buông Khải ra, 
theo tôi lên phòng.
..

tôi vờ ngủ để Vân ko túm tôi mà kể lể chuyện nó đi với Khải thế nào,
cũng để tránh bị nó hỏi chuyến Parkson Games của tôi và Thắng.
nhưng thực tế tôi thức suốt đêm..
nghĩ đủ thứ..
về Khải, về tôi, về Vân, về Thắng..
chúng tôi đã gặp nhau, đã quen nhau, và bây giờ họ…yêu nhau.

tôi…buồn quá.
có thể gọi là thất tình ko nhỉ?
tôi nghĩ tình cảm của tôi dành cho KHải ko phải tình yêu,
nhưng tôi quý anh và thích anh nhiều.

chẳng biết vì cái gì..

có lẽ vì giọng nói giống như ba, và cái cách anh hay cười bí hiểm trước tôi,
cái cách anh lặng lẽ trong mọi câu chuyện.
và cả cái cách anh chăm sóc Vân nữa. 
2h khuya. Vân cũng đã say giấc, gương mặt nó ngời ngời ngay cả trong khi ngủ.
chắc nó đang có 1 giấc mơ đẹp..

tít tít.

ack..tôi giật thót mình, cứ sợ đánh thức con bé.
ai nhắn giờ này trời ạh?

‘đi chơi vui ko?’

sư huynh.
đại sư huynh ơi là đại sư huynh.
anh có cần đợi tới khuya lơ khuya lắc như thế này để hỏi tôi như vậy ko?
may mà Vân vẫn đang ngủ rất ngon..

tôi khẽ khàng mò ra ngoài phòng, cầm theo cuốn truyện của Thắng
dù sao nằm đó cũng ko tài nào ngủ được.
trăng bên ngoài sáng vằng vặc.. hình như đây là đêm đầu tôi thức trắng
kể từ khi xa nhà…

‘vui, nhưng sao anh chưa ngủ?’

tôi trả lời cho Quân xong, thì ngồi thu lu ở hành lang ban công khu trọ.
ánh đèn tròn cộng thêm ánh trăng,
cũng đủ để tôi đọc được một phần câu chuyện của If you are here.

Jason là 1 chàng trai tài năng, nhưng rất đơn độc,
anh ko có gia đình, ko có người thân hay bạn bè,
đôi khi anh chỉ ăn cơm cùng với con chó của gã hàng xóm.

nguyên tắc sống của Jason khá tiêu cực,
là mỗi một việc anh làm đều phục vụ cho cái mà anh gọi là “that goal”
cho dù là quen thân, hay xã giao, hay chỉ là 1 mối quan hệ ngắn ngủi,
với Jason tất cả đều phải có giá trị…
hình như tôi thấy nguyên tắc này quen quen?..
một ngày kia, Jason gặp Alice, và điều ấy làm thay đổi cách sống của Jason.

đọc đến đó, thì mặt trời đã lên hửng sáng và bắt đầu có người lục đục mờ cửa
tôi phải đứng dậy về phòng, để Vân ko hay là tôi đã thức suốt đêm.
khi ấy tôi mới chỉ đọc khoảng 1/3 quyển truyện..
nên chưa biết “that goal” là gì nữa, cũng chưa rõ Alice đã thay đổi Jason thế
nào.
nhưng tôi đoán chắc chắn anh sẽ yêu cô ấy bằng cả con tim^^

……………
lúc chuẩn bị đi rửa mặt, tôi mới nhớ tới cái tin đã nhắn cho bếp trưởng,
chẳng biết hắn có trả lời ko..
àh có đây.

‘giờ này mà còn thức à?’

ack ack. tôi mải đọc mà ko có xem và ko hồi âm.
thử tưởng tượng anh ta sẽ thế nào.. “DÁM KO TRẢ LỜI TIN TÔI HẢ?”
nghĩ tới là oải rồi. hic hic.
cũng may, hôm nay là Chủ Nhật, tôi ko phải vào Chereston để bị mắng!
hehe..

 

 

 

 

Chương
50

sang ngày thứ 2, tôi quên bẵng chuyện ấy đi
mà Quân sư huynh do bận túi bụi nên cũng ko hề nhắc tới..

chỉ khi ăn trưa, chị Trinh đột nhiên hỏi chuyện tôi.

“àh hôm thứ bảy em đi với ai?”
“thứ bảy ..? àh ..với người bạn chung khu trọ”

chị Trinh gật gù, dường như chị ko để ý lắm,
do thuận miệng nên hỏi đại thôi..
nhưng tự dưng cái gã bếp trưởng ở đâu chen ngang.

“vậy mà bảo ko phải bạn trai.”

O__O O__O
cả tôi lẫn chị Trinh đều giật mình ngẩng nhìn hắn,
bếp trưởng cầm đĩa cơm ngồi xuống trước mặt chúng tôi.

“bạn trai là sao bếp trưởng?”

chị Trinh tỏ vẻ thắc mắc, bắt đầu quan tâm đến vấn đề này T___T
tôi vẫn ngồi ngó anh ta ko lên tiếng.

“thôi cho qua đi. chị biết gì mà hỏi.”

Quân đáp, có vẻ hắn ta bỗng hối hận vì đã buộc miệng hơi vô duyên,
vừa nói vừa liếc trộm tôi 1 cái, rồi cúi đầu ăn.
vì hỏi bếp trưởng ko được, chị Trinh quay sang tôi.

“em đi với bạn trai hả?”
“ko, bạn thường thôi chị.”

tôi trả lời chị nhưng mắt vẫn để chỗ sư huynh
khiến anh ta giống như kẻ bị theo dõi, đâm ra cáu.
*____*

“EM LÀM GÌ MÀ NHÌN TÔI KIỂU ĐÓ?”

cả khu phòng ăn đều bị đánh động, họ ngước cả lên và đổ dồn mắt về phía tôi.
ko hiểu có phải được Thần nhập hay sao mà tôi thấy rất tỉnh. ack ack
tôi chỉ nhún vai, ko nói câu nào.
…….

có lẽ thái độ đó của tôi càng làm sư huynh nổi điên,
trong khi tôi bắt đầu khoái chí với 1 suy nghĩ bất chợt..
tôi nghĩ… hình như là…gã ấy hơi quan tâm tôi theo 1 cách ko bình thường ^__^

biết đâu…anh ta thích tôi, hahaha.

mặc dù ý nghĩ này hơi khùng và ko thể tin được,
nhưng nó làm tôi thấy buồn cười.
vì vậy tôi thỉnh thoảng cứ tủm ta tủm tỉm trong khi làm việc.

“em ra đây 1 chút!”
“yah?”

bếp trưởng nói giọng khô khốc, mặt chằm vằm,
tôi đang trộn món thập cẩm hải sản, phải bỏ dở, rửa tay và đi theo anh ta ra
kho.
mọi ý nghĩ vui vui nãy giờ biến mất, cảm giác sợ hãi đã trở lại, hic hic.

“chuyện gì vậy, bếp trưởng?”
“em tưởng em đang ở party à?”
“sao ạ? em ko hiểu?”
“có ai CƯỜI trong lúc làm như em ko? giỡn chơi với tôi chắc?”
“em…em.. hix..mà ..cũng có chứ… đâu ai cấm cười trong giờ làm đâu.”

sư huynh tiến sát tôi, tay trái chống lên tường sau lưng tôi.

“người ta cười…ko như em. cái kiểu em cười…thấy ghét lắm!”
“tại anh ghét em nên em làm cái gì anh cũng ghét.”
“tôi ghét em bổ béo gì cho tôi??!”
“em cảm thấy vậy. hoặc là anh… quan tâm em quá!”
“quan tâm em?”

cánh tay trái đang chống mạnh của bếp trưởng bỗng co lại, 
và hắn khẽ lùi ra sau 1 chút, giữ thế đề phòng..
tôi cố hít sâu và nói theo cảm tính.

“anh có bận tâm chuyện thứ bảy chị Trinh làm gì, anh Lý đi với ai, anh Thanh
ngủ hay chưa đâu. anh toàn để ý tới chuyện của em”
“tôi…tôi…đó là vì… sư phụ bảo tôi…để mắt tới em.”
“sư phụ?”
“dù muốn dù ko thì em vẫn là sư muội.. khác nào em gái tôi đâu.”

àh, thì ra.
đã biết ý nghĩ quái đản đó là vô lý rồi,
ko hiểu sao tôi vẫn thấy thất vọng khi nghe lời giải thích.

“ờ hen..sư muội..”
“chứ em nghĩ sao hả?”
“em nghĩ… anh ..thích em.”
“HẢ?”

mặt gã rất là sốc, giống như vừa nghe tin khủng bố đặt bom trong nhà anh ta ấy.
tôi cũng ko tin là mình có thể nói ra 1 cách ngây thơ như thế..
nhưng lời đã thốt ra rồi. T__T

“em có điên ko? em vừa bảo tôi ghét em, rồi giờ bảo tôi thích em? hahaha…tôi mà
thích em á?!”
“ko thích thì thôi, làm gì bảo em điên?”

tôi ném cho anh ta 1 câu sắc gọn, giọng bực bội, quê quê,
rồi xô hắn ra để đi về bếp.
dạo này tôi toàn gặp chuyện gì đâu,
những chuyện khiến tôi cảm thấy rất hụt hẫng, 
như rơi từ thiên đàng xuống địa ngục vậy.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+