Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Nếu Em Ở Đây (If you're here) – Chap 53 – 54 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 53

ông mặc áo thun trắng khẽ nhích chỗ cho sư huynh, 
nhưng hắn ko ngồi xuống đó mà kéo 1 cái ghế khác ngồi trước mặt tôi và Thắng.

“cậu này tên Thắng, đánh cừ lắm. còn cô bạn ngồi cạnh là do Thắng dẫn theo.”

ông giám đốc Windsor giới thiệu nhanh qua,
rồi lại chú tâm lên trận đấu trên ti vi..
trong phòng này có lẽ chỉ có 3 chúng tôi 
là ko theo dõi cuộc đọ sức của 2 tay vợt hàng đầu đó.

“chào!”

Quân chìa tay ra trước mặt Thắng, đề nghị 1 cái bắt tay.
Thắng cũng đáp lại và cười mỉm.

“anh cũng trong hội này sao?”
“ko hẳn… tôi là thành viên ko thường trực.”

gã bếp trưởng vừa dứt lời, 
ông áo trắng lại tự nhiên chen ngang quảng cáo.

“cái anh Quân này thỉnh thoảng mới xuất hiện, nhưng là hàng cao cấp đấy nhá”
“thế à?”

Thắng nhếch môi hỏi vẻ coi thường,
tôi ko hiểu sao anh ta lại phải ngạo mạn như vậy.
mà hàng cao cấp là sao? 

“hay hôm nào 2 cậu đánh với nhau 1 trận đi?”

cái ông kia lại hứng chí đề nghị, 
trong khi tôi vẫn còn đang suy nghĩ về “hàng cao cấp”
T__T

“sao lại ko?”

cả Thắng và sư huynh đều đồng thanh
và nhìn nhau đầy thách thức. O__O

thế là thay vì coi trận đấu của Federer với Nadal,
tôi sẽ phải đi xem trực tiếp 1 trận đấu hứa hẹn cũng hấp dẫn ko kém
đó là của John Quân phát xít và Jason Thắng đẹp trai..^^

khi tôi cho Vân biết về vụ này,
nó vô cùng hào hứng như thể có 1 bộ phim hành động hấp dẫn
sắp ra mắt +__+
nó còn nói sẽ hẹn cả Khải cùng đến xem nữa.

buổi chiều thứ bảy, chúng tôi ko phải trực ca, được về sớm
nên Quân hẹn Thắng hôm ấy sẽ đánh.
dù chúng tôi cùng làm ở Chereston,
nhưng do biết tính của sư huynh, tôi cũng chẳng hi vọng gì
là anh ta sẽ chở tôi tới sân tennis.
nên tôi đi nhanh ra ngoài tìm 1 chú xe ôm.

“em làm gì vậy?”
“dạ?…”
“em ko đi xem chúng tôi đánh sao?”
“có, em đang đón xe nè.”
“tôi chở em ko được hả?”
“anh chở?”

sư huynh gật đầu rồi ngoắc tôi lại,
tôi lật đật chạy tới chỗ anh ta và trèo lên cái xe ấy.
đỡ tốn tiền dễ sợ. hihi..

“khoan! em xuống đi”
“hả???” O__O

bỗng sư huynh lính quýnh như gà mắc tóc,
2 tai anh ta đỏ lên, và cứ hối tôi xuống..
tôi chẳng biết chuyện gì nhưng cũng vất vả leo ra khỏi xe..
nhưng ai cũng biết, đâu có dễ gì..

“dạo này thấy bếp trưởng với Yên thân nhá.”
“chắc là có vấn đề gì rồi..hehe”

anh Thanh đi với nhỏ Dung làm cùng đi ra và nói giọng trêu chọc,
tôi cũng ko lạ gì kiểu đùa đó,
thỉnh thoảng bọn tôi cũng chọc anh Lý với Dung..
nên nhăn răng cười.

vậy mà sư huynh phản ứng như bị ai bắt quả tang vậy.
O___o

“vấn đề gì?!! thân cái gì…tôi..tôi chỉ..mà mấy người về đi!! NHIỀU CHUYỆN!”

vừa nói, sư huynh vừa xua tay đuổi 2 người kia đi,
tôi cũng vừa leo được khỏi xe..
anh Thanh với Dung cười khúc khích chạy đi,
sau khi nháy mắt với tôi.. ack ack.

“em xuống rồi. xe bị gì hả anh?”
“ko có gì. đợi chút rồi lên.”

???
tôi chẳng hiểu gì cả, hic hic.
sau vài phút thấy bóng 2 người kia đi khuất,
sư huynh ngó thêm trước sau để chắc rằng ko ai xuất hiện như vậy nữa,
anh ta mới bảo tôi.

“Lên xe đi.”

 

 

Chương 54

tôi bắt đầu biết lý do tại sao rồi.
cái vẻ ban nãy của anh ta… buồn cười quá
bếp trưởng sợ bị chọc!!!!!! haha…
khi đã ngồi đàng hoàng trên yên xe, tôi mới dám lên tiếng lí rí.

“anh sợ họ trêu ghẹo hả? hihi..”
“tôi ko thích người ta nói này nói kia!”
“anh ko có thì kệ họ. cây ngay ko sợ chết đứng mà!”
“…nhưng…nếu..có thì sao..!”
“huh?”

tôi giật mình khi nghe câu Quân thốt ra,
cái anh này lâu lâu lại phát biểu mấy câu nghe hết cả hồn.
có là sao??

“thì là cây ko ngay..”

giọng sư huynh tự nhiên “hiền” bất chợt, yếu dần rồi im luôn.
ack ack.
tôi phải lấy hết tỉnh táo để hỏi lại bằng giọng lắp bắp.

“cây…ko ng…ngay…là….nghĩa gì?”
“thôi, em mà hỏi nữa là tôi ném em xuống đường liền!”

trời.
tàn bạo quá. hic hic.
rõ ràng anh gợi ra tò mò, gợi ra thắc mắc ko sao hiểu nổi,
rồi anh lại ko cho em hỏi là sao hả sư huynh??

“anh muốn ném thì ném! em ko hiểu!”
“kệ em!”
“anh phải nói rõ đi. lần nào cũng lấp lửng.”
“tôi lấp lửng cái gì?”

gã sư huynh thắng xe cái két vô vệ đường 
quay mặt lại nhìn tôi trừng trừng.
tim tôi đập bình bịch, căng thẳng như thể đang bị phỏng vấn.T__T
tôi bước xuống xe rất nhanh, ko hiểu sao lần này dễ thế.

“em muốn tôi nói rõ cái gì?
“…….”
“sao im rồi?! ko phải muốn hỏi tôi hả?”
“cây ko ngay là sao?”

sau 1 phút thấy sợ hãi trước vẻ nóng nảy của sư huynh,
tôi cố lấy can đảm hỏi luôn.
có vẻ hắn cũng đã chuẩn bị trước câu trả lời khi quyết định dừng xe.

“thì là cây ko thẳng”
“Trớt quớt!”
“vậy em hiểu thế nào, cô bé?”

tự nhiên gọi tôi là cô bé, ack ack
tiếng kêu đó khiến tôi mất thế can đảm, đâm ra bối rối.
mặt tôi hơi sượng lên..

“em hiểu…là..là anh..”
“là tôi có tình cảm gì đó với em phải ko?”

uh..
đó là những gì tôi đang cảm nhận,
nhưng tôi ko lên tiếng được, vì đã bị hố 1 lần,
cách đây ko lâu… hắn đã phủ nhận đấy thôi.

ko lẽ lại nói điều đó lần nữa.
tôi đành im lặng, thậm chí cái gật đầu cũng ko.

“vậy thì chắc là đúng đó, vui chưa…”
“?…………………..”
“tôi cũng ko hiểu đó là cảm giác gì. nhưng tôi nóng bừng bừng khi thấy em đi
với tên con trai khác.. tôi muốn đi Parkson games cùng em , tôi..… tôi cứ nghĩ
tới em mà tôi ko biết lý do! tôi bị điên rồi, trời ạh.”
“……………………………”
“em tự đón xe tới đó đi.”

dứt lời, Quân nổ máy chiếc xe SH to càng,
nhìn tôi hơi bất mãn rồi vọt đi..
tôi đứng đó 1 lúc hầu như ko thể cử động.
có phải tôi đang nằm mơ? sư huynh vừa… thổ lộ tình cảm của mình….
còn tôi thì thậm chí 1 phản ứng tích cực hoặc tiêu cực cũng ko có.
chỉ là vì…
tôi chẳng biết mình phải thế nào nữa.

tôi ……..thấy ……………vừa xốn xang……………… vừa hạnh phúc!
hic, chắc tôi cũng bị điên rồi. +___+ T___T
………

tôi tới sân trễ hơn 10 phút, bằng xe ôm.
2 “tuyển thủ” đã bắt đầu trận đánh và đang chạy trên sân..
khi tôi lết thết vào ngồi xuống chỗ băng ghế ngoài,
thì có người ăn điểm.

Thắng đánh ra ngoài sân.

“30-40!”

giọng của trọng tài – là 1 anh chắc cỡ tuổi sư huynh,
tôi đoán cũng là người trong hội, vì hôm trước hình như có gặp ở quán café.
có khá nhiều người đến xem, chắc cũng phải hơn 10 người.
tôi nhận ra Loan đang ngồi băng ghế gần đó.

“em cứ tưởng chị đi với bếp trưởng SH chứ!”

Vân ghé tai tôi thì thầm, nhưng tôi nhìn nó ko đáp
vì vẫn còn đang lơ ngơ như người mộng du. *___*

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+