Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Nếu Em Ở Đây (If you're here) – Chap 63 – 64 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương
63

           

ngày hôm sau khi tôi mới tới khu tủ đồ cá nhân,
Quân sư huynh đã chờ sẵn để đưa cho tôi 1 túi to đầy sách.

“em mang về đọc từ từ, chừng nào trả cũng được.”
“ủa vậy là cho mượn hả? ko phải tặng em luôn sao?^^”
“trời… toàn là sách quý tôi phải mua ở khắp nơi đấy, tiểu sư muội!”
“huh? tiểu sư muội? hihi..”
“cười gì mà cừơi, tôi bóp mũi em bi giờ!”

gã bếp trưởng của tôi giơ tay cao 
có lẽ định bóp mũi tôi thật T___T
vì phản ứng tự nhiên, tôi rụt vai lại để tránh bị tấn công, 
đúng lúc anh Thanh bước vào, và thế là gã người yêu phát xít tha cho tôi ngay…

tôi cũng nghe Quân ko xưng “anh” mà vẫn là “tôi” như trước kia,
nhưng tôi cũng ko có ý kiến gì.
đây là Chereston và tôi vẫn là nhân viên của hắn,
việc công khai yêu nhau hình như cũng ko thoải mái gì cho lắm.
tôi nghĩ chắc Quân cũng thấy như vậy.

hôm đó bếp tôi có 1 chuyện cũng hay hay.
một thực khách xin gặp bếp trưởng và giải bày gì đó 1 hồi,
bọn tôi thấy Quân nhăn mặt, gãi đầu gãi tai
rồi cũng gật đầu.
người đàn ông kia cảm ơn rối rít và đưa cho bếp trưởng 1 cái hộp nhỏ.
ai nấy trong chúng tôi đều hết sức thắc mắc.
anh Lý đại diện lên tiếng hỏi ngay khi vị khách vừa rời khỏi gian bếp.

“bếp trưởng, là chuyện gì vậy?”
“anh ta gọi món gà quay với khoai tây nghiền.”
“cũng đâu có gì đặc biệt?”
“đặc biệt là cái này!”

Quân chìa ra chiếc hộp nhỏ đó và chúng tôi bu vào xem,
hoá ra là 1 chiếc nhẫn bạch kim…woaw…
tất thảy mọi người đều trầm trồ nhưng chưa hiểu lắm,
và hướng mắt ngó bếp trưởng John Quân chờ câu giải thích.

“anh ta muốn cầu hôn người yêu..bảo ta hãy cho cái này vào…món khoai tây”
“trời!”

bọn tôi la lên và sau đó suýt xoa khen anh chàng thực khách lãng mạn,
mấy vụ này thường chỉ thấy trên phim…Hàn Quốc!
nhỏ Dung bắt đầu mơ mộng, chị Trinh chỉ cười rồi đi làm tiếp công việc.
anh Lý tặc lưỡi ..

“chà, thế này thì cô gái kia xúc động phải biết…chắc chắn nhận lời rồi hen, bếp
trưởng?”
“xúc động gì.. bày vẽ hết sức!”

hừ, gã bếp trưởng chẳng biết lãng mạn là gì.
người ta sáng tạo thế mà..
tôi nhìn cái nhẫn có chút ngưỡng mộ, nhưng ko phải thích nó,
mà là ngưỡng mộ chủ nhân tương lai của nó..
cô ấy hẳn sẽ rất hạnh phúc.
có lẽ vì ánh mắt của tôi dành cho chiếc nhẫn trên tay Quân quá..tha thiết,
mà hắn khẽ hỏi tôi đầy mỉa mai >__<

“em thích nó lắm sao mà nhìn thèm thuồng vậy?”
“Ack! thèm con khỉ. em đi..xay khoai tây đây T__T”
…….

sau buổi làm việc, Quân bảo để anh ta chở tôi về nhà trọ,
lời đề nghị làm tôi hơi ngạc nhiên.
nhớ lần trước bị hắn đuổi xuống xe ngay khi vừa mới leo lên
nên tôi có phần đề phòng trước.

“anh ko sợ…người khác thấy nữa hả?”
“cũng còn sợ. nhưng ..”
“nhưng sao?”
“em có lên ko thì bảo!”

mặt Quân nhăn lại như đứa con nít bị mẹ hỏi nhiều quá
tôi ngó quanh 1 lúc rồi cũng trèo lên..
sau vài lần thì việc lên chiếc xe khủng long này cũng ko còn khó khăn nữa.
hihi..
…..

“đã chính thức quen nhau à?”

tôi nghe tiếng Thắng trước khi nhận ra anh ta đang bước phía sau mình,
ko biết từ khi nào nữa.
có lẽ Thắng đã thấy Quân chở tôi về?

“chính thức quen nhau?”
“đừng giả vờ ngây thơ. Yên hiểu mà.”
“tôi giả vờ làm gì. chỉ ko chắc là có phải anh muốn nói chuyện đó ko thôi.”
“Yên giống như 1 con cá cứ hỏi có phải tôi đang bơi ko..”
“thì cứ cho là vậy đi.. sao tự nhiên lại khó tính quá..”

tôi nheo mắt nhìn Thắng, chân ngừng bước,
Thắng ko nhìn tôi, hướng ánh mắt thằng ra phía trước, 
nhưng dường như ánh mắt đó cứ trải dài bất tận.

“Yên nghĩ tôi có ghen khi thấy Yên có người khác ko?”
“ghen? tại sao? anh đâu có yêu tôi.”

tôi đáp trơn tru và ko hề bối rối
bởi tôi chưa bao giờ nghĩ Thắng yêu tôi, dù Vân nó có nói này nói nọ
có thể anh ta thích tôi, thích chọc phá tôi
hoặc có quan tâm tôi 1 chút vì “bên tôi có cảm giác bình yên”
như Khải nói. 
Chương 64

tán cây bạch đàn của sân khu trọ đổ bóng dài
cùng với ánh hoàng hôn dần tắt làm cho chỗ chúng tôi đứng cứ buồn bã thế nào
ấy.
gương mặt điển trai của Thắng khẽ thoáng 1 nụ cười 
nhưng lại là nụ cười buồn hiu.

“sao anh cười?”
“cười vì hoá ra Yên còn chưa biết là tôi có yêu Yên hay ko..”
“…nghĩa là sao? anh có yêu tôi ko?”

có lẽ ko ai nói chuyện yêu đương mà tỉnh như tôi lúc này
tôi còn ko tin mình có thể như vậy nữa
với Quân tôi cũng run và lúng túng lắm đấy thôi.

“yêu gì mà ko theo đuổi, ko đưa đón, ko nhắn tin, ko rủ rê.. tôi bỏ mặc Yên
chắc hơn 1 tháng nay rồi.”
“uh, đúng đó… yêu gì mà yêu.”

tôi cười khì khì và tiếp tục bước đi, nhưng Thắng ko theo cùng tôi nữa
cũng ko đi về hướng khu B.
tôi hơi quay đầu lại để xem thì thấy anh ta ngồi dưới gốc bạch đàn,
rút 1 điếu thuốc ra rồi châm lửa.
kể từ sau vụ hứa ko hẹn hò Quân và hôm sau đi Parkson games,
Thắng trở nên xa cách tôi, và có cái gì đó thay đổi..
tôi ko chắc nữa, nó làm tôi nghĩ tới 1 người,
nhưng là ai thì tôi ko thể nhớ ra.
………

suốt 2 tuần đó tôi vừa làm việc vừa bị bạn trai sư huynh nhồi nhét
đủ loại kiến thức về món Âu và bánh ngọt
mặc dù cũng stress lắm nhưng tôi thấy thích,
1 phần là ko phải dễ có cơ hội được 1 bếp trưởng tài giỏi như John Quân truyền
thụ toàn tâm
phần khác là vì tôi nhận ra hắn thực sự yêu thương tôi.
hắn lo cho tôi còn hơn tôi lo cho mình nữa.

do mải học và lo chuyện chuyển việc nên tôi quên bẵng vụ bệnh án và tấm phim,
Vân nó cũng ko nói gì hay nhắc gì càng ko thể khiến tôi nhớ ra được.
cho tới 1 ngày tôi về nhà thăm mẹ..

“vài hôm nữa con chuyển chỗ làm rồi mẹ.”
“ủa sao vậy? ở chỗ Cheres…gì đó họ ko tốt với con đúng ko? mẹ biết mà..cái tên
bếp trưởng bóc lột sức lao động..”
“ko…ko phải.. Quân bếp trưởng của con.. dễ thương mà.”

tôi vội vàng bênh vực gã sư huynh 1 cách lộ liễu,
bởi lỡ mà mẹ ghét hắn là coi như gian nan trắc trở.T___T
mẹ nhận ra ngay vẻ ko bình thường của tôi khi nhắc tới bếp trưởng.

“nói thật đi..con yêu sếp mình hả?”
“hic.. dạ…”
“còn anh ta có yêu con ko?”
“có chứ. hihi…”

mẹ nhìn tôi 1 lúc, vẻ nghi ngờ, nhưng rồi cũng ko phản ứng gì tiêu cực
chỉ hạ giọng dặn dò..

“yêu thì yêu nhưng.. cẩn thận kẻo gặp kẻ sở khanh. mấy kẻ giàu có thường ko có
thật lòng với mình.. con lại là nhân viên của nó… coi chừng nó chỉ đùa cợt
con..” 
“ko có đâu, con biết mà.”

tôi ôm mẹ và nói chắc giọng đầy tự tin,
tình yêu của tôi dành cho sư huynh cũng đang lớn dần, nhất là lúc này,
bản thân tôi thấy hạnh phúc khi nhắc tới anh.
mẹ ậm ừ vẻ ko hào hứng lắm, rồi bỗng đổi hướng đột ngột.

“àh, Thắng khoẻ chưa con?”
“huh? sao mẹ hỏi thế?”
“thì bữa trước nó nói bị trật khớp.. khi khiêng tủ cho mẹ..”
“khiêng tủ gì nữa?”

tôi há hốc mồm vì chuyện mẹ nói,
mặt cứ nghệch ra hệt 1 con lừa.

“vậy là nó ko có kể con nghe. hôm mẹ đi mua cái tủ áo thì gặp Thắng..nó chở mẹ
về và phụ khiêng tủ vào.. đang khiêng nó bỗng khuỵu chân và kêu đau.”
“trời ạh. sao mẹ ko cho con hay?”
“mẹ tưởng nó sẽ nói con…với lại mẹ cũng lu bu nhiều việc quá.”
“chuyện lâu chưa?”
“cũng gần 3 tuần rồi.”

vậy là chuyện xảy ra trước khi tôi gặp Thắng hôm ấy,
dưới tán cây bạch đàn 1 buổi chiều hoàng hôn buồn hiu.
sao anh ta ko nói chuyện đó.
tự dưng tôi thấy bất an làm sao……..

“Thắng nói bị trật khớp sao?”
“thì nó nói vậy.. nhưng trật khớp gì mà ko cần sửa vặn gì mà 30 phút sau là nó
lại đi được.”

tôi nghe trong lòng bắt đầu hoang mang,
mắt tôi ngó mẹ một cách trống trải…
tay tôi cũng lạnh hẳn đi.

“Yên, con sao vậy?”
“thôi con có việc đi ngay, bữa khác con lại về!”

tôi chào mẹ xong thì lao ngay ra ngoài bắt chiếc xe ôm
về thẳng nhà trọ.
…..

tôi xô cửa phòng một cách vội vàng,
Vân đang thay áo nên nó giật mình khi thấy tôi xông vào.
“trời ơi…chị làm em..súyt đứng tim!”
“… tấm phim đó..có kết quả chưa???”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+