Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Nếu Em Ở Đây (If you're here) – Chap 67 – 68 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 67

 

 

 

 

tôi chỉ hỏi hú họa vậy
thôi, chứ ko lẽ ai ở cái sân này cũng biết anh chàng ấy

 

 

dù cho hắn có túc trực
thường xuyên lắm đi nữa.

 

 

 

 

 

“Thắng hả? hôm nay bị
đau chân, ảnh qua bên kia đánh bi-da rồi!”

 

 

 

 

 

cậu thanh niên trả lời
và chỉ tay sang phòng bi-da cách chỗ tôi đứng vài chục mét,

 

 

tôi gật đầu cảm ơn rồi
quay sang hướng đó.

 

 

ko ngờ hắn nổi tiếng
vậy, ặc ặc.

 

 

mà…đau chân ư?..

 

 

 

 

 

…….

 

 

phòng bi-da ko rộng lắm
nên tôi dễ dàng tìm ra Thắng,

 

 

đang mặc cái áo thun hắn
hay mặc khi đánh banh,

 

 

và chiếc quần jean dài.

 

 

 

 

 

“giờ này ko làm việc mà
ở đây đánh bi-da hả?”

 

 

 

 

 

nghe tiếng tôi, Thắng
ngẩng lên cho thấy bộ mặt ngạc nhiên tột cùng,

 

 

đôi mắt mở to thật sáng.

 

 

 

 

 

“Yên..? sao tới đây?”

 

 

“tự nhiên buồn…muốn chơi
tennis!”

 

 

“cái gì?”

 

 

 

 

 

Thắng chống cây gậy chơi
bi-da xuống sàn, hỏi lớn,

 

 

rồi bật cười nghiêng đầu
ngó tôi.

 

 

 

 

 

“ko được sao?”

 

 

“thứ nhất, tôi ko tin
Yên muốn chơi. thứ hai, dù có thực là vậy, hôm nay tôi ko chơi với Yên được.”

 

 

 

 

 

theo phản xạ, tôi nhìn
ngay xuống chân Thắng,

 

 

nỗi lo lắng dồn hết lên
mặt.

 

 

 

 

 

“chân đau lắm hả?”

 

 

“sao biết tôi bị đau
chân mà ko phải đau tay, đau đầu,đau…tim?”

 

 

 

 

 

tên nhiều chuyện này vẫn
còn khả năng giỡn được, trời ơi.

 

 

nhưng vì Khải đã dặn dò,
tôi phải tỏ ra tự nhiên 1 chút.

 

 

 

 

 

“thì ban nãy cái cậu
nhân viên sân tennis nói..chính cậu ta chỉ tôi qua đây chứ ai.”

 

 

“ủa dzị hả? hehe..”

 

 

“chân bị sao vậy?”

 

 

“căng cơ. dạo này chắc
chơi nhiều quá nên bị căng cơ hoài.”

 

 

“căng cơ ?”

 

 

 

 

 

tôi nheo mắt hỏi gặn,
mắt Thắng vẫn sáng và tỉnh táo,

 

 

ko có chút bối rối gì.

 

 

tôi đến phục khả năng
che giấu của anh ta.

 

 

 

 

 

“uh. mấy tuần trước
khiêng tủ cho nhà Yên cũng bị.”

 

 

câu Thắng nói khiến tôi
thấy hơi bất ngờ,

 

 

tôi cứ tưởng hắn muốn
giấu biến chuyện đó đi chứ.

 

 

vậy mà cuối cùng cũng
khai ra..?

 

 

 

 

 

“Yên biết vụ đó rồi hả?
gặp mẹ rồi hả?”

 

 

“uh.. sao anh ko kể cho
tôi sớm hơn?”

 

 

“ko nhớ. mà giờ cũng nói
rồi, ko trả công tôi gì sao?”

 

 

 

 

 

Thắng đáp nhanh rồi nhe
răng cười,

 

 

cầm cây gậy lên tiếp tục
nhắm mấy hòn bi trên bàn.

 

 

tôi chỉ đứng nhìn anh ta
với đủ thứ suy nghĩ lộn xộn.

 

 

 

 

 

“mục tiêu sống của anh
là gì vậy?”

 

 

 

 

 

bất chợt tôi hỏi 1 câu
ko ăn nhập gì, lại là 1 câu hơi triết lý,

 

 

Thắng vừa thục xong 1
quả, khựng lại khi nghe câu hỏi.

 

 

sau đó Thắng đem cất cây
gậy, trả tiền bàn bi-da rồi kéo tôi đi.

 

 

 

 

 

“chúng ta đi ăn thôi”

 

 

………..

 

 

 

 

 

4h chiều. Thắng đưa tôi
tới 1 quán ốc trong hẻm đường Nguyễn Đình Chiểu.

 

 

hắn gọi thêm 2 chai bia
nữa, tôi cũng chẳng phản đối,

 

 

còn tự rót cho mình 1 ly
đầy..

 

 

 

 

 

“cạn đi, vì tình yêu của
chúng ta!”

 

 

“gì hả?”

 

 

“giỡn thôi, I know you
have a boyfriend.”

 

 

 

 

 

Thắng chạm ly vào ly tôi
nghe cốc 1 tiếng, cười nhăn nhở

 

 

rồi ực đến gần nửa ly
bia.

 

 

tôi cũng cầm ly của mình
lên uống 1 ngụm khá nhiều.

 

 

 

 

 

“sao Yên lại hỏi tôi câu
ấy?”

 

 

“thắc mắc thì hỏi.”

 

 

“coi ra Yên đã biết
chuyện gì rồi.”

 

 

 

 

 

lời Thắng nói giống như
cảnh sát đánh đòn tâm lý buộc tội thủ phạm,

 

 

khiến tôi trở nên lúng
túng..

 

 

 

 

 

“biết gì đâu.”

 

 

“nếu mục tiêu của tôi
là… vô địch Wimbledon thì sao?^^”

 

 

“có sao đâu, cũng hay
mà…hehe..nào, cạn, vì giải vô địch Wimbledon của anh!”

 

 

 

 

 

tôi cố tỏ ra thản nhiên
để Thắng ko nghi ngờ,

 

 

nhưng hình như tôi càng
hành động hay nói gì càng để lộ ra sự ko bình thường của mình.

 

 

ack ack.

 

 

 

 

 

“tự nhiên.. vui vẻ với
tôi thế?”

 

 

“…..”

 

 

“nói đi, có chuyện gì?”

 

 

 

 

 

tôi cười trừ, cho 1 con
ốc vào miệng nút, ngó đi chỗ khác.

 

 

Thắng vẫn nhìn tôi chằm
chằm.

 

 

 

 

Chương 68

 

 

 

 

biết rằng nếu ko chịu
giải thích gì đó, có lẽ anh chàng này sẽ chẳng chịu bỏ qua,

 

 

tôi đành tìm cách nói
lòng vòng.

 

 

 

 

 

“tháng sau tôi nghỉ ở
Chereston rồi..”

 

 

“ah há.. sang Windsor?”

 

 

“chưa biết nữa.”

 

 

“cứ qua đó đi, tôi nói
ông Hải cho..”

 

 

 

 

 

hình như ông Hải là ông
mặc áo thun trắng hôm nọ,

 

 

giám đốc điều hành của
Windsor, trong hội TNR club..

 

 

tôi lắc đầu khẽ.

 

 

 

 

 

“ko cần đâu, tôi sẽ tự
nộp đơn vào. nếu họ thấy ok thì nhận thôi.”

 

 

“sao Yên cứ phải chọn
con đường dài hơn, khó đi hơn trong khi đã có con đường tắt sẵn cho mình?”

 

 

“đi đường dài thì khi
tới đích ta sẽ thấy chân vững vàng hơn.”

 

 

“mất thời gian!”

 

 

“còn trẻ mà, sợ gì thiếu
thời..”

 

 

 

 

 

đang nói, tôi chợt nhận
ra hình như mình đang chạm vào nỗi đau của Thắng,

 

 

tôi im bặt.

 

 

còn Thắng lại nở 1 nụ
cười nửa miệng, khinh khỉnh.

 

 

 

 

 

“Yên nên biết rằng đôi
lúc ta chỉ có thể chọn đường tắt để đi mà thôi.”

 

 

“vậy anh đang đi đường
tắt? đi đến đâu?”

 

 

“đến nơi có tiền. chỉ
cần có đủ tiền…”

 

 

“sao phải cần tiền?”

 

 

 

 

 

Thắng chống cằm nhìn tôi
cười, chẳng thèm trả lời,

 

 

giọng tôi vừa tức vừa
giận..

 

 

 

 

 

“sao anh luôn có vẻ bí
hiểm vậy? cả Khải nữa. chỉ giỏi làm người ta lo lắng và nhức đầu.”

 

 

“lo lắng cái gì?”

 

 

“bệnh của anh.”

 

 

 

 

 

cuối cùng tôi cũng ko
chịu nổi mà nói ra.

 

 

mặc kệ những gì Khải
dặn, đằng nào sớm muộn gì hắn cũng phải cho tôi biết chứ.

 

 

 

 

 

“bệnh của tôi???”

 

 

 

 

 

Thắng đang uống ly bia
bỗng sặc ra,

 

 

như thể anh ta bị sốc
trước những gì tôi vừa nói.

 

 

“đừng ôm một mình nữa…
tôi biết chẳng giúp gì được nhưng…có thêm người chia sẻ cũng tốt mà…”

 

 

“khoan.. tôi bệnh gì
hả?”

 

 

“viêm xương.. rồi thoái
khớp hóa gì đó…”

 

 

“thoái hóa khớp do viêm
xương mạn tính.”

 

 

“uh đúng rồi.”

 

 

 

 

 

ngay sau khi tôi xác nhận
căn bệnh Thắng nói,

 

 

tôi nhận ra có cái gì đó
ko theo suy đoán của tôi.

 

 

Thắng ko cho thấy là anh
ta bị xúc động trước việc tôi nhắc tới bệnh tình của hắn,

 

 

mà hình như có vẻ gì đó
ngỡ ngàng, từ ngỡ ngàng chuyển sang điềm nhiên,

 

 

rồi cừơi haha.. O___o

 

 

 

 

 

“thật tếu lâm”

 

 

“sao?”

 

 

“uh, tôi bệnh đó, Yên
có…bỏ lão bếp trưởng đó để yêu tôi ko?”

 

 

“đừng giỡn kỳ cục.”

 

 

“hèn gì tự nhiên bữa nay
tốt với tôi vậy..”

 

 

“anh ko bệnh sao?”

 

 

 

 

 

ko biết diễn tả cảm nghĩ
của tôi thế nào, nhưng thái độ và phản ứng của Thắng

 

 

làm tôi thấy khó hiểu..

 

 

mặt tôi bây giờ chắc là
trông rất…ngu! T____T

 

 

 

 

 

“Yên trả lời câu hỏi đó
trước đi.”

 

 

“hả?”

 

 

“nếu tôi bệnh, Yên 
có ..dành cho tôi chút tình yêu nào ko?”

 

 

“nếu..? nghĩa là ko?”

 

 

“ack, làm ơn trả lời đi
chị hai.”

 

 

“nếu vì anh bệnh mà yêu
anh thì đâu phải tình yêu, là sự thương cảm hoặc…thương hại thôi.”

 

 

“trời ơi, có cần tàn
nhẫn vậy ko????”

 

 

 

 

 

Thắng làm mặt đau khổ,
rồi gục đầu xuống bàn,

 

 

giả vờ khóc rưng rức.

 

 

bộ dạng này của hắn bắt
đầu khiến tôi càng tin hắn khỏe như voi!

 

 

 

 

 

“nếu ko phải anh, thì là
ai chứ..”

 

 

 

 

 

thực ra câu hỏi đó tôi
chỉ buột miệng nói thôi,

 

 

ko ngờ Thắng có vẻ bị
bắt bài, hắn ngưng mọi cử động và đầu vẫn gục dưới bàn.

 

 

tôi bèn dùng tay lôi anh
ta dậy..

 

 

 

 

 

“làm ơn đi, các anh làm
tôi nhức đầu quá!”

 

 

 

 

 

Thắng xúc 1 con nghêu,
cho vào miệng nhai chóp chép,

 

 

có vẻ đang suy nghĩ..

 

 

tôi vẫn chờ đợi nhìn anh
ta.

 

 

 

 

 

“vì hắn đã dám đem tôi
ra thế mạng, nên tôi ko việc gì phải giấu nữa.”

 

 

“ý anh là sao?”

 

 

“nhưng Yên đừng nói với
con bé kia, với tính cách của Vân, chắc sẽ ko ổn đâu.”

 

 

“vậy là………………..”

 

 

“Yên có biết tôi đánh
tennis chỉ thua ai ko?”

 

 

“..ko…”

 

 

“nếu ko phải hắn bị
thoái hóa khớp, có lẽ giờ vẫn còn cùng tôi mỗi chiều lên sân banh..”

 

 

 

 

 

tim tôi bỗng dưng như
ngừng đập.

 

 

Vân, bằng tình yêu của
nó, đã linh cảm đúng..

 

 

chỉ có tôi nghĩ tùm lum,
có lẽ vì với tôi chẳng có tình yêu nào dành cho họ.

 

 

người mà Thắng đang nói
tới, chỉ có thể là anh,

 

 

chàng bác sĩ lạnh lùng
có đôi mắt sâu và buồn vời vợi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+